Yêu Phải Song Sinh

Ngoại truyện: những ngày đen tối nhất…



Tôi nghĩ rằng chap trước là kết thúc tốt nhất cho phần 1 câu chuyện cuộc đời mình.. vì nó không có mấy chút buồn chán nào cả. Tuy vậy… để bước sang phần 2_ lúc tôi đi học ĐH và trái tim của tôi được hàn gắn lại… sẽ cần có chút tóm tắt về những điều sảy ra sau đó.. tôi khônh muốn nhắc lại nhiều…. vì thật sự cũng chẳng vui vẻ gì…..
Tôi gục ngã…. tại sao… tại sao ông trời lại bất công như vậy… ông lấy hết những người thân yêu nhất … ông bắt tôi sống trong cô độc… tôi vào Đà Lạt.. anh đi tìm em…
Một ngày tháng 2. Đà Lạt đón tôi bằng 1 cơn mưa nhẹ. Tôi run rẩy lê từng bước sau lưng chú em.. lê từng bước đi về phía em… em ở đó. Nhìn tôi. Vẫn khuôn mặt ấy. Ánh mắt ấy.. ở trên phiến đá. Tôi òa khóc như 1 đứa trẻ.. đau lắm.. em .. ngày hôm qua còn nói sẽ về với tôi mà. Còn bao nhiêu điều 2 đứa chưa thực hiện được.. chiếc nhẫn tôi vẫn để trong túi nhưng sẽ không còn dịp để đeo nữa rồi. Cậu em vỗ vai tôi.. an ủi tôi nhưng chính cậu cx đang dưng dưng nước mắt.. 3 phiến mộ song song…
Theo lời cậu kể thì trên đường đi từ Sài Gòn về Đà Lạt xe bố em lái đâm phải 1 chiếc xe tải đi ngược chiều. Theo mấy thằng CA thằng lái xe tải do say sỉn đi ẩu gây hậu quả đáng tiếc. Đáng tiếc cái thằng cha nó… trả Linh lại cho tao. Tôi gần như phát điên. Tôi lên đồn CA. Cả nhà em ngăn tôi lại. Tôi lại bật khóc..
Tôi ở Đà Lạt gần 1 tháng. Điện thoại tắt nguồn. Không quan tâm có ai liên lạc. Sáng tôi lên với em. Ngồi lẩn thẩn như thằng tự kỉ. Ngồi đó với mấy chai rượu. Tối lê lết về phòng trọ.. vật vã. Tôi nhiều tiền mà. Tiền để làm cái éo gì kia chứ. Trong cơn say tôi như thấy em cười nói. Như thấy được em quấn quýt bên mình. 1 tháng ngậm chìm tronh men say và thuốc lá. 1 tháng lụy tình..
1 ngày… tôi mở mắt thấy trắng .. màu trắng bệnh viện. Tôi ngó quanh. Bên ngoài vẫn nắng ngập tràn. Muốn dậy mà người vô lực quá. Đau đầu quá…. tôi lại ngất đi…
Tôi lại mở mắt.. nghe lao xao tiếng người nói. Nghe như tiếng thằng DM. Tôi động đậy ngón tay. Tôi nghe thằng Chuột hô hoán.
– Dmmmmm Tụi bây.. thằng Phong nó tỉnh rồi. _ tôi thấy trong mờ mờ thằng Chuột nhảy cẫng lên như đứa trẻ. Rồi thằng Khang béo đập đập nó không được làm ồn. Cảm động gì đâu. Thở dài.. giá như em ở đây. Linh ơi….
1 tháng sau nữa… tôi sợ về nhà nên xin ở nhờ thằng Khang. Nghe bọn nó bảo có người tìm thấy tôi ngất ” bên” em. Họ đưa tôi vào viện. Ngộ độc rượu cấp tính. Họ tìm cách liên lạc với người thân của tôi. Bọn DM bay vào chăm tôi. Mấy thằng cờ hó đấy. Bạn biết ai là bạn của mình khi gặp khó khăn. Tôi vẫn nghỉ học.
1 ngày… mẹ tôi về.. gọi cho tôi hỏi sao không ở nhà… sao cái Linh đâu.. tôi cười cay đắng..
Khi một tình yêu thực sự vừa mới đi. Bạn không thể nào yêu ngay một người khác. Còn tôi lúc đó nghĩ rằng tôi không thể nào yêu được 1 ai nữa. Dù đến h phút này… tôi vẫn yêu Linh hơn hết thảy. Dù Trang thỉnh thoảng ghen tị….
Chúng tôi vô địch giải bóng đá trường năm đó. Không có tôi. Chính xác là tôi không hề tham gia bất cứ hoạt động nào của trường nữa. Tôi ngập trong u sầu. À… mấy đứa sau vụ tôi vô viện canh chừng tôi nghiêm ngặt. Không cho sờ vào rượu. Thuốc lá có thể cho hút vài điếu 1 ngày. Tôi biết bọn nó muốn tốt cho tôi. Nhưng tôi nhớ em.
Cái Ngân. Nó quan tâm chăm sóc tôi từng chút một. Tôi hiểu tình cảm nó giành cho tôi là như thế nào. Nó cx nói nó thích tôi rất nhiều lần. Xin lỗi em.
Thêm 2 tháng nữa trôi qua. Mùa thi đến gần tới nơi. Kỳ thi quan trọng nhất quyết định tương lai của mình. Tôi vừa mới bán nhà xong. Tôi sợ phải quay lại đó. Tôi sợ quay lại cái phòng mình.. nơi đó mùi hương của em vẫn còn đậm lắm. Tiền tôi quẳng vô ngân hàng. Tôi đã gọi cho mẹ rồi. Mẹ cũng ừ thôi. Nhà đó nhà tôi. Dì vú thì về quê rồi tôi làm gì mà chả được. Ngày tôi chuyển đi tôi lấy 1 số đồ đạc thiết yếu. Còn lại bán hết cho người ta. Tôi thấy cuốn nhật ký của em. Tôi lại khóc .. Linh ơi… anh phải làm gì đây…
Căn nhà của em đã có người khác chuyển đến. Nhà từng là của tôi cũng vậy.. sẽ chẳng còn chuyện tình với cô nàng hàng xóm nào nữa. Chỉ còn nỗi đau trong tâm trí thằng ở lại. Buồn bã ….
Tôi “tập” học lại. Kiến thức hổng lỗ chỗ. Tôi bị bọn nó cười cợt. Thầy cô mắng chửi. Tôi không còn thiết tha lắm. Cái tôi đã mất theo em rồi.
Tôi đi thi Đại Học với vài cái bút và 1 ít tiền. Nhìn bố mẹ đưa lũ bạn đi thi. Tôi cười nhẹ. Tôi một mình. Tôi suýt trượt tốt nghiệp còn h là thi Đại Học cơ đấy. Năm đó tôi thi được 19 điểm. Đó là may mắn còn coi được của thằng học giỏi giỏi đấy. Vừa đủ điểm vào trường em mơ ước.
Mấy ngày nghỉ hè. Bọn nó rủ tôi đi nọ đi kia. Không quan tâm lắm….. mấy ngày hè… tôi dành cho em.
Rồi tôi đi học Đại Học…….


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.