Truyện gay kỳ nghỉ hè thú vị 18+

Chương 8



Trời vẫn tối đen như mực khi Tristan tỉnh dậy lần đầu trong buổi sáng hôm đó. Cơ thể nó bị gò ép và cứng đơ vì phải nằm yên một cách khác thường trong một thời gian dài. Nó cần phải di chuyển. Phải mất một lúc để bộ não vẫn còn đang mơ ngủ của nó nhận ra tại sao và nó rất vui sướng khi nhận ra điều đó. David ôm chặt Tristan như đang ra sức bảo vệ nó, cằm của David tựa vào đầu của Tristan. “Nó quan tâm đến mình quá!”. Tristan nghĩ. Tristan hơi do dự khi nó định dịch chuyển một chút, nó không muốn phá vỡ sự gần gũi hiện tại với David. Ngực thằng David ấn nhè nhẹ và nhịp nhàng vào người Tristan mỗi khi nó thở. Tristan tự cười với chính nó và thưởng thức cái cảm giác được thằng David ôm trong vòng tay đến lúc nó không thể nào nằm ở vị trí như thế nữa. Cẩn thận, nó quay đầu về phía David và cọ cọ môi của mình vào ngực thằng David. Nó nói thì thầm rất nhỏ: “Cám ơn mày, David, vì đã quan tâm đến tao. Tao yêu mày!”

David cũng nói lầm bầm gì đó trong giấc ngủ của nó và nó xiết nhẹ thằng Tristan trong vòng tay của mình.

Một lát sau, Tristan rất nhẹ nhàng, từ từ gỡ người nó ra khỏi David và vươn vai, duỗi người đễ giải phóng cho những múi cơ đang bị ép chặt của mình. David cũng di chuyển chút xíu để tìm một vị trí thoải mái hơn ngay trước khi Tristan rơi vào giấc ngủ lần nữa với sự thoả mãn, toại nguyện.

Cũng là Tristan thức dậy trước khi ánh nắng mặt trời bắt đầu chiếu vào mặt nó qua cái cửa sổ. Nó có thể nói ngay rằng nó đã cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều so với ngày hôm qua. Nó lại tự cười với chính mình khi nhớ lại David đã quan tâm đến nó như thế nào khi nó bị ốm, nhớ lại cái lúc David kéo nó sát vào người khi hai đứa ngủ và lại còn tiếp tục ôm nó cả đêm. Sự ham muốn mạnh mẽ được ôm David làm Tristan không dừng lại được. Nó thò tay qua ngực David và ôm thật chặt. David cựa quậy và mở mắt.

“Mày thấy đỡ chưa?” David nói líu nhíu trong cổ họng.

“Đỡ nhiều rồi. Cám ơn tất cả những gì mày đã giúp tao hôm qua. Lúc đó tao khó chịu quá”. Tristan trả lời trong khi nó ghì chặt thằng David lần nữa.

“Ừ, tao còn sợ mày sẽ bị ốm hơn thế nữa cơ.”

“Tao cũng sợ nữa! Nhưng mày không “làm gì” tao hôm qua đấy chứ?”.

Vừa nói Tristan vừa “tấn công” David, ôm chặt thằng này bằng một tay trong khi tay kia cù vào bụng David, rồi nó dịch chuyển tay xuống háng, tìm vùng nhạy cảm khác. Đó là khi ngón tay của Tristan cọ vào một vật, nó “khám phá” ra con cu nứng buổi sáng của David đang chống thành cái lều trong quần của thằng này. David cố cưỡng lại, không cho Tristan chọc lét nó và cù lại thằng Tristan cho đến khi tay của Tristan tóm chặt được con cu của nó.

“Bây giờ thì mày định làm gì tao? Mày đang tóm chỗ rất dễ bị tổn thương của tao đấy!”. Nó hỏi một cách nhạo báng khi con cu của nó càng ngày càng to ra hơn trong tay của Tristan.

“Ờ, tao đang tóm chỗ có giá trị nhất của mày phải không?” Tristan cười trong khi nó chà xát vài lần vào con cu của David qua cái boxer của thằng này và tự kéo người mình vào lại gần người David khi hình ảnh thằng David nằm bên đã gây vài ảnh hưởng nho nhỏ lên nó. Con cu to đùng của nó ấn vào đùi David. Tristan hạnh phúc nhất khi nó và David ở cùng nhau và khám phá những khoái cảm mà cơ thể chúng chứa đựng.
Với một cú nhích người rất nhanh, David trượt người ra khỏi Tristan và tóm lấy con cu của thằng kia.

“Hahaha, bây giờ tao tóm được mày rồi. Mày mà làm gì tao thì mày cũng tiêu đời!”
David luôn thán phục con cu to vĩ đại của Tristan và không thể không nứng lên mỗi khi nó chạm vào con cu của thằng này. Con của nó đang rỉ precum ra, tạo nên một vệt lớn trên boxer của nó. Hông nó bắt đầu di chuyển một cách vô ý thức. Cơ thể nó như đang gào thét để được tận hưởng thêm những khoái cảm.
Tự nhiên Tristan thấy đói khủng khiếp, nó đã không ăn gì để lấy năng lượng cho cơ thể từ chiều hôm qua. Bụng nó sôi lên, nó liền bỏ con cu của David ra và nhảy bắn ra khỏi giường.

“Nghe thấy bụng tao nó réo không? Tao đang chết đói đây!”

“Mày “làm” tao ra nông nỗi này rồi mày lại định bỏ đi đâu thế hả?”. David rên rỉ.

“TAO ĐÓI. Cứ coi như đây là cú trả đũa cho hôm nọ ở trong phòng tắm đi hehehe!”. Tristan trả lời rất nhanh trong khi nó bắt đầu mặc quần áo, không hề ngần ngại, không hề muốn che con cu vẫn còn đang nứng và nẩy lên nảy xuống mỗi khi nó bước đi. Nó lục tung cái va li, lôi một cái boxer mới ra và mặc vào.

“Nhanh lên, xuống ăn sáng đi!”
David thực sự nứng. Con cu của nó đã đầy đạn và đã sẵn sàng để khai hoả. Nó xóc xóc vài lần qua cái quần lót trước khi trèo ra khỏi giường và bắt đầu mặc quần áo. Trong khi nó thay underwear thì thằng Tristan đứng đấy đợi và nhìn nó cố nhét con cu nứng vào cái quần lót với một ánh mắt “thương hại”. Vừa nhét nó vừa cố nhìn hòn bi để xem xem có gì thay đổi không. Hòn bi của nó đã trở lại gần như bình thường.
“Hahaha, mày đang thèm lắm phải không?”. Tristan trêu.

“Ờ đấy, sao mày không im mồm đi và mút cu tao hả?”. David trả lời với vẻ tức tối.

“Để sau đi hehehe”
Sau khi thay quần áo xong, 2 thằng chạy xuống cầu thang để ăn sáng. Bà đã làm bánh kếp và xúc xúch cho hai đứa. Tristan chỉ có mỗi một việc là ăn ăn và ăn, nó đói quá! Bà nhắc hai đứa rằng hôm nay là chủ nhật và cả nhà sẽ phải đến nhà thờ vào lúc mười giờ sáng, sau đó sẽ có bữa ăn trưa potluck tại đó. Trong lúc đang ăn, chuông điện thoại reo, có người gọi cho ông. Đó là một cuộc nói chuyện rất ngắn và ảm đạm. Một người bạn thân với ông từ bé đã qua đời sáng nay vì căn bệnh ung thư.
Ông quay lại ghế ngồi với một vẻ mặt rất buồn bã.

“Obert mất lúc sáng, tôi được mời đi dự đám tang hôm thứ tư tuần sau”. Ông nói lại với bà. “Có lẽ mình nên đến nhà Obert sau khi đến nhà thờ để thăm Martha”

Bà đồng ý ngay nhưng hỏi lại:

“Thế còn hai thằng này thì sao?”

“Hai đứa sẽ về nhà nhé, các cháu không biết ông Obert, bà Martha nên có lẽ không muốn đến và đợi ở nhà của hai ông bà ấy phải không?”

“Vâng”. David trả lời trong khi Tristan gật đầu nhẹ.
Sau khi ăn sáng, hai đứa có một chút thì giờ để “giết” trước khi thay quần áo đến nhà thờ. Chúng đi ra ngoài. Thời tiết ấm, rất dễ chịu mặc dù chân trời phía đằng xa đã trở nên mù mịt với sự ẩm ướt bên ngoài. Chúng chơi một lúc với hai con chó đốm, Fritz và Mabel. Sau đó chúng chạy đến chuồng ngựa để xem mấy con ngựa. Ace, con ngựa đen giống Clydesdale đang đứng yên trong chuồng mặc dù nó có thể đi ra ngoài bất cứ lúc nào nó muốn. Tristan đứng dựa vào cửa chuồng ngựa, nhìn con Ace. Nó vẫn còn bị mê hoặc bởi con Ace, bởi con cu của con ngựa này. Hình ảnh con Ace truyền giống cho những con ngựa cái khác làm con cu của Tristan nhúch nhích không yên trong quần jeans. Trong lúc nó tựa vào cửa chuồng ngựa, nó phát hiên ra tên của David được đục vào trong những thớ gỗ.

“Ai khắc tên mày vào đây thế?”. Tristan hỏi trong khi nó miết ngón tay của mình lên cái tên.

“Tao đấy, tao khắc nó năm ngoái lúc tao đang chán đời”

“Tao khắc tên tao vào đây được không?”

“Ờ, tao sẽ đi lấy cái đục của ông cho mày. Đợi một tý nhé, tao quay lại ngay!”
Cốp, cốp, cốp… Nghe thấy những tiếng động đó, Tristan quay đầu lại để nhìn con Ace, lúc này đang ngỏng đuôi lên và dõi theo một con ngựa cái. Nó gõ gõ móng xuống sàn chuồng. Con cu của nó nứng lên dài ngoằng làm con cu của Tristan cũng nứng lên theo. Đúng lúc đó, David quay trở lại.

“Nhìn con cu của con Ace kìa, David. Trông thật kinh hoàng!”

“Cứ nhìn thấy cu là mày nứng lên phải không hả Tristan?”. David hỏi với một giọng điệu rõ ràng là nó đang mỉa mai Tristan.

Tristan quay đầu lại và nhìn David.

“Ừ, thì sao? Tao “ước gì” con cu của tao nó cũng uncut như mày”

“Nhưng mày to hơn tao, tao “ước gì” con cu của tao cũng to như mày!”. David thừa nhận, nó liếc mắt xuống cái đống đang phình to ở háng của Tristan, cảm thấy con cu của mình cũng bắt đầu nứng lên.

“Vì không đổi cho nhau được nên có lẽ tao với mày nên dùng chung hehehe…”
Đúng lúc đó, bà đánh kẻng gọi hai đứa về để chuẩn bị đi nhà thờ. David đặt cái đục xuống, chỉnh lại con cu trong quần của nó và nói:

“Lại để “mày” phải đợi nữa rồi, chúng ta phải về để chuẩn bị đi nhà thờ thôi”

Với cái liếc mắt cuối cùng vào con cu của con Ace, hai đứa quay trở về nhà.
Nhà thờ được sơn màu trắng nằm giữa cánh đồng cỏ với những mái nhọn vươn cao. Đằng sau nó là cả một nghĩa trang rất rộng, vô số bia mộ ghi tên những người đã khuất được chôn cất ở đây. Có lẽ phải có đến một tá ô tô đang được đậu bên ngoài khi ông lái chiếc xe chở bà và hai đứa đến nơi. Tất cả cùng đi vào sau khi ông đã tìm được một chỗ để đậu xe. Trong nhà thờ, mọi thứ đều rất tôn nghiêm và ấm cúng.
Sau khi dự lễ, tất cả mọi người cùng xuống tầng hầm để ăn bữa trưa potluck. Tristan chưa bao giờ được ăn nhiều thứ ngon cùng một lúc như thế. Hai đứa ăn lấy ăn để và tất nhiên chúng cũng được giới thiệu với rất nhiều bạn và hàng xóm của ông bà đến mức chúng nhầm lẫn hết cả.
Thời tiết nóng lên rất nhanh, vào khoảng 90 độ F khi ông bà chở hai đứa về nhà. Chúng phải kéo hết cửa kính ô tô lên để ông bật điều hoà nhiệt độ. Tristan rất khoái được ngắm nhìn khung cảnh rộng mở, khoáng đạt của những cánh đồng xanh thỉnh thoảng bị những cây cối hai bên đường che khuất.
Hai thằng thay quần áo ngay khi chúng về nhà. Cả hai đều đã mặc t-shirt và quần short khi chúng chào tạm biệt ông bà. Bà nhắc chúng phải cẩn thận và ông bà sẽ về sớm để ăn tối. Ông không cho chúng lấy súng ra để bắn. Chúng chỉ được cầm súng khi ông ở nhà.

“Chúng cháu có được xuống suối để câu cá không?”. David hỏi.

“Được, nhưng hai này phải trông đứa kia cho ông đấy”. Ông trả lời. “Nào, nhanh lên bà, chúng ta phải đi thôi”. Sau đó, ông bà lên xe và cùng nhau đi đến nhà bà Martha.
“Tao với mày làm gì bây giờ đây?”. Tristan hỏi khi xe của ông bà vừa khuất khỏi tầm mắt.

“Lấy các thứ và ra suối”. David trả lời với giọng hiển-nhiên-là-như-thế.

“Mày có nghĩ là mày nên đem theo lọ kem chống nắng không? Có nhớ lần trước khi tao với mày ra đấy không hả? Hehehe”. Tristan trêu.

“Ý hay đấy, tao sẽ đi tìm trong tủ thuốc của bà. Lấy mấy chai sôđa trong tủ lạnh và cả mấy hộp bánh nữa trong khi tao đi lấy nó”. Một lát sau David đã tìm thấy lọ kem và cả hai đứa đã sẵn sàng để đi.
Trong lúc hai đứa đi ngang qua chuồng ngựa để xuống sông, chúng thấy những con ngựa cái đang đứng trong bóng râm của cái chuồng và vẫy đuôi nghỉ ngơi. Tất cả bọn chúng trừ con Bertha, nó trông có vẻ đang quan tâm đến con Ace hơn là đứng nghỉ. Ace đang đứng ở ngoài chuồng, bước nhịp nhịp đến và dừng lại ở gần con Bertha trước khi bắt đầu tiến sát tới một cách hưng phấn. Con cu của nó lúc lắc sang hai bên mỗi khi nó bước đi.
“Mày có đang nghĩ đến điều tao đang nghĩ không hả?” Tristan hỏi trong khi hai thằng chăm chú quan sát từng cử chỉ, hành động của hai con ngựa.

“Có, xem ra con Bertha đang muốn thì phải”. Chỉ tưởng tượng đến cảnh hai con ngựa “làm tình” với nhau thôi mà con cu của David đã bắt đầu cứng lên đến mức nó phải thò tay vào trong quần để kéo con cu của nó về đúng vị trí. “Tao cũng đang muốn đây!”

“Từ từ đã, để xuống suối đi. Tao hi vọng sẽ được xem chúng làm nhau, nhưng để sau đã. Mày đi lấy cái khăn ni-lon hôm qua tao nằm lên ở hội chợ đi, nhanh lên rồi còn xuống suối nhé!”. Tristan đã có kế hoạch và nó khó có thể đợi thêm nữa để được bơi mà không mặc quần áo cùng David.
Hai tay chúng ôm đầy các thứ. Chúng nhanh chóng đi xuống đồi, hướng về phía con suối. Chúng phải trèo qua hàng rào và trong khi hai đứa đi xuyên qua hàng cây dọc con suối, chúng thấy một đàn bò màu đo đỏ với những con bê đang đứng uống nước. Ở bờ bên kia chúng thấy một con bò đực rất to, nó đang đứng rất sát một con bò cái cũng rất to, trong có vẻ như chúng chỉ đang nghỉ ngơi.

“Có khi tao với mày phải đi lên phía trên thôi, tao không muốn bơi cùng mấy con bò”. David nói với giọng khó chịu.

“Ừ, đi lên phía trên đi, nhưng đừng xa quá, tao muốn nhìn thấy con bò kia. Trông con cu của nó to chưa kìa, kinh khủng!”

“Mày thôi đi!”
May mắn làm sao, chúng tìm thấy một chỗ rất đẹp bên bờ suối không xa lắm. Chúng trải cái ni-lon ra, để đồ ăn và các thứ khác lên đó. Mặt trời chiếu ánh nắng chói chang và cũng không hề có một ngọn gió nhẹ nào. Tristan quệt mồ hôi trên trán nó.

“Tao nóng quá, cởi bớt quần áo ra đê!”. Nói xong nó lột cái áo ra, cởi luôn cả giảy và tất. Nó nhìn qua chỗ David:

“Mày không nóng à?”
David nhìn xung quanh và quyết định rằng cũng khá an toàn để cởi bớt quần áo. Nó làm theo Tristan, cởi áo, giảy và tất ra khỏi người.
Đến lúc này Tristan đã cởi tung hết cả quần short và cả quần lót nữa. Nó lội dọc bờ suối với đôi chân ngập nước đến đầu gối.

“Ahhhhhhh, sướng quá. Xuống đây nào David”. Tristan giục. “Và cởi những thứ lỉnh kỉnh đó ra, đã lắm!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.