Truyện gay kỳ nghỉ hè thú vị 18+

Chương 7 – Ngày thứ 6



Sáng dậy, trong lúc vào phòng để đánh thức 2 đứa, ông nhìn thấy chúng vẫn đang nằm ngủ mê mệt. Trong lúc ngủ, Tristan đã nằm xích lại gần David và ôm một cánh tay của nó. “Xem chừng 2 thằng có vẻ thân nhau, có khi thân quá”. Ông trầm ngâm nghĩ. “Hi vọng David không bị gay và không bị tổn thương bởi kết quả của tình bạn như thế này”. Với ý nghĩ đó trong đầu, ông đập đập vào thanh dọc bên khung cửa và gọi to:

“ĐẾN GIỜ DẬY ĐỂ ĐI XEM LỄ HỘI RỒI! HAI ĐỨA DẬY NGAY LẬP TỨC!”. Và ngay trước lúc hai đứa mở mắt, ông đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại và đi xuống cầu thang.

Hai đứa giật mình tỉnh giấc và nhìn đồng hồ, đã 6:30 AM. Bên ngoài, trời mới bắt đầu sáng. Tristan nhanh chóng rời ra xa David và trèo ra khỏi giường. Cơn nứng buổi sáng của nó làm dựng lên một cái lều vĩ đại trong quần lót. Nó cảm thấy một chút “tội lỗi” khi để ông bắt gặp chúng đang ngủ như thế.

Trong khi đó, David bất chợt nhìn vào háng của Tristan và nó bắt gặp cái lều của thằng này. Nó nở một nụ cười mà không hiểu tại sao. Con cu nứng của nó cũng không làm cách nào xẹp xuống được. Sau khi kéo con cu sang một bên để kiểm tra sơ qua hòn bi xem có thấy gì thay đổi không, David nhanh chóng kéo cái quần lót lên, mặc vào một cái quần jean khá ngắn và một cái áo t-shirt màu xanh nước biển. Sau đó, nó đứng đấy đợi Tristan mặc quần áo.

“Nhanh lên nào, cục thịt chậm chạp kia, xuống cầu thang thôi”. Nó giục.

Tristan chưa bao giờ là đứa quen với việc thức dậy sớm cả. Nó cố gắng đi tất vào thật nhanh trong khi trả lời David với một giọng ngái ngủ: “Ờ, ờ, tao ra ngay đây”. Nó cũng mặc một cái quần jean và một cái áo t-shirt y hệt của David.

Xuống cầu thang, hai thằng nhảy vào phòng tắm để piss off. David kéo thằng nhỏ của nó ra và bắt đầu “mở van”. Tristan vật lộn với con cu nứng của nó, cố kéo nó ra khỏi cái quần. Sau khi giải quyết xong, Tristan xóc xóc nó vài cái nhè nhẹ.
“Thôi đi, đừng có làm thế nữa. Đánh răng nhanh lên!”. David giục. “Mày có thể giải quyết nó sau mà”. Vừa nói nó vừa nhe răng ra cười trông rất đểu.

Tristan nhăn mặt, nó cố nhét thằng nhỏ của mình trở lại trong quần. Nó bắt đầu đánh răng trong khi David chạy vào bếp để ăn sáng. Bà đã dọn ra rất nhiều trứng, thịt lợn xông khói và thịt băm. Một đống bánh mì và một bình nước cam cũng đang đợi chúng ở trên bàn.

“Ăn đi 2 đứa”. Bà nói. “Phải đợi đến khi cuộc diễu hành xong thì mới ăn trưa được nên 2 đứa ăn cho nhiều vào kẻo lại đói”

Tristan đến và nhập cuộc với David. Bữa sáng ngon tuyệt và chúng ăn đến no nê thì mới thôi. Sau đó, 2 đứa ra ngoài và bắt đầu giúp ông. Cái động cơ diesel ở trong xe đang khởi động, nó phát ra tiếng kêu ầm ĩ và bốc khói nghi ngút. Ông đã khiêng hầu hết các thứ lên xe rồi. Hai thằng đến vừa đúng lúc để giúp ông đem 4 con ngựa cái và 3 con ngựa con lên. Sau khi tất cả đã xong xuôi, mọi người cùng lên đường. David ngồi giữa ông và Tristan. Tiếng động cơ nghe thật vui tai trong suốt quãng đường đi hội chợ.

Tuy nhiên cái cabin thì cứ lắc và rung bần bật. Trong suốt cả quãng đường hơn 1 giờ đồng hồ, con cu của Tristan đã nứng lại càng nứng hơn bởi cái chuyển động khó chịu đó. Lèn chặt trong quần, con cu của nó rộn lên và thèm muốn được “ra”. Tristan còn cảm thấy hình như trong boxer của nó đã hình thành nên cả một đốm nước do precum của nó chảy ra.

Cuối cùng cũng đến nơi! Tristan nhảy ra khỏi xe tải và nhanh chóng chỉnh lại con cu ở trong quần về một vị trí dễ chịu hơn. Ngay sau đó nó quay qua David và hỏi:

“WC ở đâu hả mày, tao “buồn” quá!”
David chỉ về phía mấy cái xe tải và cái lều ở phía xa xa và nói:

“Đi qua mấy cái lều kia một tý là đến”

“Ờ, tao sẽ quay lại ngay”. Tristan lao đi luôn, nó vẫn thấy con cu của mình cứng đơ, nảy lên nảy xuống với mỗi bước đi của nó. Nó đã nhìn thấy nhà vệ sinh nam mà David bảo. Nó bước vào, bên trong tối lờ mờ. Nó nhìn thấy những cái urinal treo dọc theo tường phía bên kia.

Cảm thấy khó chịu một cách khó tả trong người, Tristan bước tới để piss off. Nó không biết điều nào bây giờ là cần hơn, piss off hay là giải quyết cho con cu của nó. Nó bước rất nhanh tới một cái urinal, cởi khoá quần và kéo cái quần xuống để giải phóng phần nào cho con cu đang bị ép chặt của mình, nó kéo luôn cả cái boxer xuống, con cu của nó bật cả tung lên.

Nó chĩa con cu của mình vào cái urinal, đợi bộ não ra lệnh cho con cu piss off. Nhưng chả thấy gì cả. Nó đang “buồn” mà! “Ờ, chắc “bộ phận” vẫn còn đang bị hạn chế”. Nghĩ thế nó kéo tuột hẳn cái boxer xuống. OK, mọi thứ đều tốt đẹp. Nó piss off một cách thoải mái. Cuối cùng cũng xong thế nhưng sự thèm muốn của nó thì vẫn chưa dứt. Nó xóc xóc con cu của mình bằng tay trái. Tay phải nó thò xuống dưới, cố kéo cái boxer đến vị trí nó cảm thấy dễ chịu hơn. Precum đã rỉ ra khỏi đầu con cu của nó và ngay lập tức nó dùng cái đấy để làm chất bôi trơn. Nó cọ xát thật mạnh vào đầu con cu của mình, làm khoái cảm tăng lên nhanh chóng. (Trời ạ! Chỗ này chỉ miêu tả thằng Tristan jerk off thôi, thằng author tả lằng nhằng lắm => khó dịch. HSBFA bypass it, OK guys? Tell me if you’d like to read it then I’ll update. Reckon that all you guys know how to “do” it hehehe!). Cuối cùng nó cũng ra. Ngay lúc đó bất chợt nó cảm giác có ai đang ở ngoài. Cánh cửa bật mở.

“Mẹ nó chứ, làm thế nào bây giờ”. Tristan hơi hoảng. Nó liền lê chân bước đến gần cái urinal và cố giả vờ đang piss off. (Không hiểu tại sao lại thế nhỉ, HSBFA cứ tưởng lúc nãy thằng Tristan đã đứng gần cái urinal rồi cơ mà, chắc cu cậu vừa jerk off vừa nhảy lên vì sướng chăng? Hehehe!)

“Ê, làm gì mà lâu thế?”. David hỏi khi nó nhìn thấy Tristan.

“Trời, mày đấy à, mày làm tao sợ quá!”. Tristan trả lời. Tim nó đập thình thịch.

David đi đến cái urinal cạnh Tristan, lôi con cu của nó ra.

“Ông bảo ông đã chuẩn bị sẵn sàng cho mấy con ngựa xếp hàng cho cuộc diễu hàng rồi. Tao nói tao cũng cần piss off nên tao đi xem mày làm gì mà lâu thế luôn”

“Mẹ kiếp, cái ô tô nó cứ rung bần bật làm tao “khó chịu” quá. Tao cũng cần piss off nhưng không làm được vì thằng nhỏ của tao nó cũng nứng quá”

“Oh yeah, thế mày đã “xong” chưa?” David hỏi, nó cười tinh quái trong khi nó xóc xóc con cu uncut của mình vài cái trước khi nhét vào trong quần.

“Rồi”. Tristan trả lời. Nó lắc lắc và nhét con cu vào trong quần.

David nhìn mà không thể chịu nổi cái cảnh đó. Nó hỏi đểu:

“Sướng chứ hả?”
“Ờ, mẹ nó. Mày mà ở đây từ lúc đầu có phải tốt hơn không?”

Với câu trả lời đó của Tristan, David để cho chủ đề chấm dứt. Nó biết khá chắc là Tristan làm gì nhưng không chắc nó sẽ phản ứng lại như thế nào. Tristan rửa tay trước khi cùng David trở về chỗ ông.

“Chúng cháu về rồi”. David “loan báo” khi hai đứa bước những bước dài về phía ông.

Ông ngẩng đầu lên nhìn hai đứa, nhíu mày và hỏi:

“Ông bắt đầu thấy lo vì không biết hai đứa đi đâu rồi đấy. Sao đi lâu thế?”

“Cháu xin lỗi”. Tristan trả lời. “David nói với cháu là ông đã chuẩn bị xong rồi”

“Ờ, lấy mũ và khẩu súng BB ở trên xe ra đi. Hai đứa có thể lấy sôđa với cả mấy gói snack ở trong tủ lạnh mini ấy. Ông cháu mình sẽ phải ngồi đợi khá lâu trong hàng trước khi đến lượt mình đi đấy”

“Vâng” Tristan làm những gì nó được bảo và lấy luôn cho cả David. Hai đứa nhảy lên phía trên của cái xe ngựa, tay cầm súng, đầu đội mũ và cố tạo ra một vẻ mặt nghiêm trang nhưng chúng dường như không thành công cho lắm khi sự cổ vũ của đám đông bắt đầu làm cho chúng nhe răng ra cười và vẫy tay trở lại. Buổi sáng hôm đó thật là một buổi sáng rất vui! Chúng đi khắp cả thị trấn trên chiếc xe ngựa với một một đàn ngựa kéo phía trước cùng với ông trong đoàn diễu hành, vẫy tay và cười toe toét với mọi người. Chúng nhìn thấy bà đang đứng trong đám đông và vẫy tay với chúng. Hai thằng khua tay khua chân loạn xạ về phía bà.

Đoàn diễu hành kết thúc ở sân hội chợ nên ba ông cháu có thể thu dọn cỗ xe và tháo cương cho cả lũ ngựa. Ông buộc mấy con ngựa vào 4 cái cọc sắt rất to bằng những sợi dây da dài. Chúng bắt đầu gặm cỏ và lũ ngựa con thì tíu tít chạy xung quanh để bú sữa. Lúc này, bà cũng đã về đến nơi và đang chạy lại phía 3 ông cháu.

“Trời, hai cháu của bà ngồi trên xe ngựa trông đẹp trai quá là đẹp trai!”. Vừa nói bà vừa cười rất sung sướng và ôm từng đứa một. “Thế hai đứa đã đói chưa?”

“Rồi ạ!”

“Bà cháu mình đi tìm quán nào đó để ăn đi”. Nói rồi tất cả mọi người đi theo bà, chuẩn bị ăn trưa. Chúng ăn rất ngon lành. Khi hai đứa đã ăn xong, ông bà cho phép chúng đi chơi loanh quanh đến 2:45 PM trước khi cuộc đua ngựa bắt đầu. Sau đó, hai đứa có thể chơi các trò chơi trong hội chợ vài tiếng trước khi trở về trang trại.

Hai đứa không thể tưởng tượng ra được ngày nào vui hơn thế. Có rất nhiều thứ để ngắm nhìn: máy móc, xe cộ… Những con bò, ngựa, cừu, dê, thỏ, lợn đủ các loại tham gia vào cuộc thi chọn gia súc đẹp. Người ở khắp nơi, họ đi đứng, nói chuyện, ăn ưống, tham gia thi đấu với nhau. Tristan có cơ hội để ngắm nhìn rất nhiều thằng khác trạc tuổi như nó, ước ao có may mắn để biết được trong quần của chúng nó có cái gì! (Hèhèhè, cái này thì ai mà chả biết nhỉ!!! ? HSBFA). David làm người hướng dẫn tự nguyện cho Tristan vì nó đã từng tham gia hội chợ trước đây.
2:40PM, chúng về đến nơi để cùng ông bà xem đua ngựa. Cuộc đua rất hay. Sau khi xem xong, chúng bắt đầu đi chơi các trò chơi được dựng lên ở sân hội chợ. Bắn súng, bắn cung, phi tiêu để lấy phần thưởng, etc. Mọi thứ đều rất tuyệt cho đến khi David rủ Tristan chơi trò merry-go-round của bọn trẻ con (vì chúng đã chơi hết các trò khác). Tristan cảm thấy hơi mệt. Nó cố kiềm chế cái bụng đang bị xáo trộn của mình và cố chơi cùng David thêm mấy vòng quay nữa nhưng cuối cùng thì Tristan cảm thấy không thể chịu nổi, cái sàn xoay tròn nhanh quá. Nó bị nôn hết cả ra áo. Bụng nó rất đau, nó thấy đầu óc choáng váng và mọi thứ xung quanh chao đảo.

“David, tao thấy mệt quá!”. Tristan rên rỉ. “Giúp tao trở về cái xe tải của ông đi, tao phải lau rửa và nằm một lúc”. Nó vừa nói vừa bắt đầu lảo đảo đi về phía cái ô tô tải nhỏ của ông. David đỡ lấy Tristan và dìu nó đi. Về đến nơi, Tristan phải rửa qua cái áo của nó. Nó cũng phải xúc miệng, hi vọng điều đó có thể làm dịu đi cái cảm giác khó chịu trong bụng của mình. David trải một cái mảnh gì đó mà nó kiếm được lên cỏ, ở chỗ bóng râm của cái xe tải và đỡ Tristan nằm xuống đó. Mọi thứ có vẻ tốt hơn khi Tristan nhắm mắt lại và dừng mọi chuyển động.

“Để tao đi tìm ông bà”. David lo lắng nói. “Mày có cần thêm gì nữa không?”

“Không, nhớ quay về nhanh đấy”. Tristan trả lời bằng một giọng chỉ vừa đủ nghe.

David chạy đi tìm ông bà. Có lẽ ông bà biết sẽ phải làm gì cho Tristan. Phải mất một lát nó mới tìm thấy. Ông bà nhanh chóng quay về chỗ cái xe tải. David đứng nhìn một cách lo lắng khi ông bà nói chuyện với Tristan. Ông bà nghĩ Tristan bị “motion sickness” vì nó và David cùng ăn như nhau nhưng David lại không bị làm sao cả nên chắc không phải là do bị ngộ độc. Tristan cũng nói hồi nhỏ nó từng bị say xe.

Ông và David khiêng tất cả các thứ lên xe và quay trở về trang trại. Tristan nằm dựa người vào David và nhắm tịt mắt lại vì nó không thể chịu nổi chuyển động của những cái cây và ngôi nhà ở hai bên đường. Khi về đến trang trại David dìu Tristan lên phòng tắm, lấy cho nó bộ quần áo sạch và cái khăn tắm trước khi quay ra giúp ông khiêng các thứ xuống.

“Mày cố tắm đi trong khi đợi tao đi giúp ông”. David gợi ý.

“Ờ, nhưng tao vẫn thấy chóng mặt lắm. Bao giờ mày xong thì quay về đây giúp tao nhé!”

“Tất nhiên, sẽ không lâu đâu”
Tristan từ từ cởi quần áo ra. Mọi sự không sao khi nó cởi cái áo nhưng đến khi cởi cái quần thì nó bị mất thăng bằng. Nó phải ngồi xuống mới cởi ra được. Nó cần thận trèo vào trong bồn tắm, cố gắng giữ thăng bằng. Nó mở nước và chỉnh nhiệt độ. Nó đứng trong đó và để cho dòng nước ấm chảy dài trên người. Nó cố làm ướt tóc nhưng mỗi khi nó giơ tay lên thì căn phòng lại chao đảo. Nó cố gắng tắm cho mình một cách tốt nhất nó có thể làm được bằng một cánh tay nhưng hình như điều đó không mang lại hiệu quả.

Cửa phòng tắm bật mở và David thò đầu vào.

“Bình thường chứ?”

“Không hẳn, tao không gội đầu được. Tao cứ phải dùng một tay để giữ thăng bằng”

“Cần tao giúp không?”

“Nếu mày không ngại”

“Ờ, tao sẽ quay lại ngay”

Một lát sau David quay trở lại, nó cởi hết quần áo, nhảy lên bồn tắm và đứng ở phía sau lưng của Tristan.

“Tao gội đầu cho mày nhé!”

“Ờ, có lẽ mày nên gội nhè nhẹ thôi trong khi tao phải cố giữ thăng bằng bằng cả hai tay”

Có vẻ mọi việc đều tốt đẹp. David giúp Tristan đổ shampoo lên đầu và xoa nhè nhẹ. Quả là một cảnh tua lại của ngày hôm qua. David phải đứng lùi lại để con cu của nó không cà vào người Tristan. Một lát sau, David ấn đầu Tristan xuống để nó dội nước. Tristan bị mất thăng bằng vào bắt đầu ho sặc sụa. David phải dùng cả hai tay để ôm quanh người Tristan, giúp nó đứng vững đến khi nó lấy lại được thăng bằng.

“Khủng khiếp thật”. Tristan rên rỉ. “Tao chưa bao giờ bị như thế này trước đây cả. Nhanh lên, tao phải ra ngoài kia nằm một lát”
David nhanh chóng xoa xà phòng lên người Tristan để giúp nó tắm. David quả thật ước ao nó và Tristan có thể được như ngày hôm qua. Bây giờ nó đang đứng ở đây, tắm cho Tristran như cho chính nó, nó có thể cảm nhận được cơ thể của Tristan bằng mọi giác quan nhưng Tristan không hề phải ứng lại ngay cả khi David xoa xà phòng lên háng của nó ngoại trừ nó nói: “Mày có thể làm lúc khác David à, tao cho mày ghi nợ đấy!”

David giúp Tristan lau khô người, mặc bộ pajamas và áo khoác cho nó. Hai đứa đi về phòng ngủ của chúng, từ từ bước lên cầu thang. Tristan nằm xuống giường.

“Tao khát quá, mày đi lấy cho tao cốc nước nhé!”

“Ờ”. David nhanh chóng trả lời và đi lấy ngay về một cốc nước trước khi Tristan nhận ra được điều đó.

“Bà bảo mày phải uống từng ngụm nhỏ và nếu cần gì thêm thì cứ bảo”

“Nước gì thế?”

“Nước cam loãng ấy mà!”

Tristan trườn nhẹ ra khỏi giường và uống một ngụm từ cái cốc.

“Cám ơn, tao khát quá. Tao đi ngủ đây. Mày cũng ngủ ở đây tối nay chứ?”

“Ừ, nếu mày không “làm gì” tao”. David cười.

“Tao nghĩ bây giờ mày an toàn rồi. Chúc ngủ ngon”

“Ngủ ngon, lát nữa tao sẽ lên”

Tristam tỉnh dậy một lát khi David trèo lên giường.

“Mày thấy đỡ chưa?”. David hỏi.

“Mmm…, cũng tàm tạm…”. Tristan trả lời với giọng ngái ngủ. Nó hơi nhấc đầu lên và liếc mắt nhìn về phía David. “Vẫn còn hơi hơi chóng mặt”. Nó vươn người tới và ôm lấy một cánh tay của David. “Sẽ đỡ hơn nếu tao ôm một cái gì đấy”. Nó giải thích.

“Ừ, cố gắng thoải mái và ngủ đi”. David nói và nó vỗ nhè nhẹ vào tay của Tristan.

Tristan mỉm cười trong khi mắt nó vẫn nhắm và vùi đầu trở lại trong gối. Mặt nó có vẻ xanh xao hơn hình thường. David nằm đó và nhìn Tristan, nó nghĩ về chuyện xảy ra lúc chiều làm hỏng ngày vui của chúng. Nó đã rất lo khi Tristan bị mệt. Nó không biết gì về “motion sickness” và cả những ảnh hưởng dài dài về sau của nó lên Tristan.
Trong lúc nhìn Tristan, cảm xúc của nó dâng lên. Nó bắt đầu nhận ra một cách sâu sắc rằng Tristan rất quan trọng đối với nó. Không chỉ có thế, nó cũng không thể nào quên được cảm giác khi được chạm vào người của Tristan. Với những ý nghĩ đó và thằng Tristan nằm cạnh bên, nó nứng lên nhanh chóng. Nó đã không ra trong gần 2 ngày nay. Vươn người tới, nó kéo Tristan lại gần và ôm thằng này thật chặt.

Đầu gối của Tristan đặt vào giữa hai chân của David. David nhẹ nhàng cà cà con cu của nó vào chân của Tristan. Con cu nứng của nó trượt trên cái boxer và chân của Tristan. Trước khi con cu của nó đòi hỏi “quyền được ra”, nó nghĩ nó nên dừng lại và nằm im, một tay ôm qua người Tristan. Lát sau, nó chìm vào giấc ngủ. Cằm của nó đặt ngay trên đầu của Tristan. Thân thể hai đứa quấn vào nhau. Trong giấc ngủ, nó vẫn ôm thằng Tristan thật chặt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.