Truyện gay kỳ nghỉ hè thú vị 18+

Chương 4 – Ngày thứ 3



Sau trận bão, càng dần về sáng, trời càng lạnh. Cửa sổ mở suốt đêm vì tối hôm qua, trước cơn bão, chúng phải mở ra vì nóng quá. Do đó, căn phòng lại càng lạnh. Nhiệt độ trong phòng đã từ từ giảm xuống còn 62 độ F. David và Tristan trần truồng nằm ngủ chỉ có mỗi một cái chăn mỏng, cái chăn lại gần như đã rơi xuống đất hết. Khi căn phòng trở nên lạnh, hai đứa không hề có chủ ý nhưng càng ngày càng nằm sát lại nhau cho ấm. Đến buổi sáng thì hai đứa không còn mỗi đứa nằm sang một bên nữa mà đã nằm ra giữa giường, cơ thể áp sát vào nhau. Ngực của Tristan áp chặt vào lưng của David.
Mấy ngày qua không được “ra” một cách thoải mái làm cả hai đứa đều rất khó chịu. Thế rồi trong vô thức, sự thèm muốn trỗi dậy mà không hề có chủ ý của cả hai. Thằng nhỏ của Tristan nằm len vào cực kì hoàn hảo giữa mông của David. Nó cứng như đá. Trong tiềm thức, Tristan thấy thật sướng ở con cu của nó. Nó muốn được xuất tinh. Trong cơn mê man (nó mê nó và David đang làm tình với nhau), vẫn còn ngủ, tay của nó vươn về phía người David và chạm vào thằng nhỏ uncut của David. Tristan bắt đầu sờ mó, mân mê nó một cách vô thức.
Lúc đấy, David đang ngủ rất say và thoải mái. Từ từ, nó nhận thấy con cu của nó đang gửi những tín hiệu khác thường lên trên não. Có một bàn tay ở đằng sau đang sờ vào thằng nhỏ của nó… Nó liền thay đổi vị trí, lùi về phía sau và ngay lập tức nhận ra có một vật gì đang tỳ vào mông của nó. Cái cảm giác đó mãnh liệt y hệt như cái cảm giác mà Tristan xoa thuốc chống nắng cho nó.

Khoái cảm càng ngày càng dâng cao làm cho cả hai đứa choảng tỉnh, chúng nhận thấy ngay điều gì đang xảy ra. Tất cả mọi chuyển động dừng lại đột ngột. Tristan từ từ buông lỏng bàn tay, thả thằng nhỏ của David ra, để lại sự thèm muốn tột độ trong con cu của David. Trong khi Tristan rút tay lại một cách hối lỗi, thì bất chợt David thò tay ra đằng sau, kéo sát Tristan vào người mình và nói khẽ: “Đừng”
Không chắc David định nói gì, Tristan hỏi “Đừng cái gì?”
“Đừng dừng lại, tao sắp ra rồi, tao cần ra mày hiểu không?” David nói thầm. “Tay mày nắm con cu tao sướng lắm, tiếp tục đi!”
Cảm thấy khó có thể tin vào tai của mình, Tristan tiếp tục xóc xóc con cu của David. Cả thân hình nó di chuyển theo những cú nó giật con cu David. David cũng chuyển động nhịp nhàng theo.
“Tao… tao… ra… đây”. David thở hổn hển trong khi nó bắn ra một đống tinh dịch. Con cu của nó bắn tinh ra đầy giường. Lúc này Tristan thèm muốn đến phát điên lên. Nó lăn khỏi người David và bắt đầu xóc con cu dài của mình. Chỉ sau một thời gian ngắn, tinh dịch của nó phóng ra như tên lửa, bắn đầy ngực và bụng nó. Khi đống tinh dịch của nó bắt đầu có vẻ như muốn chảy xuống giường, Tristan lấy tay chặn lại.
“David, lấy cho tao cái quần đùi để tao lau cái này, nhanh lên”
David nhảy ngay ra khỏi giường và vồ lấy cái quần đùi đầu tiên mà nó nhìn thấy và lau vội những giọt tinh dịch trên người nó trước khi đi về phía Tristan. Nó định đưa cái quần cho Tristan nhưng thằng Tristan lại có ý khác.
“Khi tao bỏ tay nào ra, mày phải lau ngay trước khi nó chảy xuống giường đấy”. Tristan ra lệnh.
David làm như Tristan nói nhưng nó tỏ vẻ không bằng lòng ra mặt. Sau đó nó quay lại và bắt đầu lau lau đống tinh dịch của nó đã bị bắn ra rơi xuống giường.
“Gì thế?” Tristan hỏi vì nó không nhìn thấy.
“Trong khi tao bắn đầy ra khắp cả cái khăn trải giường thì mày lại lo lắng về một tí tinh dịch của mày, sợ nó chảy xuống giường”
“Ơ, tao chỉ không muốn nó tồi tệ thêm thôi mà”. Tristan trả lời, sau đó nó nhe răng ra cười và nói:
“Chả hiểu đấy có phải là bản năng không nhỉ, làm cho người khác ra sướng thật. Mày giúp tao lần sau chứ hả?”
David nói ngập ngừng:
“Tristan, tao không biết. Tao thấy làm như thế này nó cứ có vẻ gay thế nào ấy, tao không chắc là tao muốn thế. Gần đây ở bên cạnh mày tao cảm thấy không làm chủ được bản thân…”
“Bỏ cái ý nghĩ gay giếc đi, tao không nghĩ, mày không nghĩ thì có làm sao, chỉ là giúp nhau một tý thôi mà. Mày nói là mày cảm thấy rất sướng khi tao sờ vào cu mày cơ mà”. Tristan phẫn nộ trả lời. “Tao nghĩ tao với mày là bạn thân thì giúp nhau ra có gì là sai trái đâu?”
“Oh yeah, thế cái cách mày ép con cu của mày vào mông tao thì sao hả?”
“Ờ, ờ… Tao có cố ý đâu cơ chứ với cả mày chẳng tóm tao lại lúc tao định nằm xa ra còn gì nữa, mày thì có hơn gì tao đâu!”
David câm mồm ngay lập tức, nó nhanh chóng mặc đồ vào vì cảm thấy hơi lạnh. Nó không biết phải nói gì về những cái mà nó cảm thấy. Trí óc của nó nói rằng điều này thật sai trái, thật ngu xuẩn nhưng cơ thể nó lại muốn gào lên rằng việc đó thật tuyệt và nó cần nhiều hơn thế nữa… Điều tồi tệ hơn là nó và Tristan chưa hề cãi nhau trước đây, bây giờ thì…
Quay đầu về phía ngược với David, Tristan bắt đầu thay quần áo. Cái cảm giác sung sướng đã biến đi đâu hết cả. Nó không trông đợi một cuộc cãi nhau với David. Nó thật sự muốn nhảy lên giường và nằm cùng David như lúc trước. Nó thấy thật sự mãn nguyện khi được áp sát cơ thể của mình vào David, cái cảm giác ấm áp mà chỉ vừa mới xảy ra thôi.
“HAI THẰNG, DẬY VÀ RA NGOÀI SƯỞI NẮNG ĐI”. Tiếng ông la hét ầm ĩ ở dưới nhà. “ÔNG CẦN 2 THẰNG GIÚP CẢ NGÀY HÔM NAY NÊN MẶC QUẦN ÁO VÀO VÀ XUỐNG ĂN SÁNG NGAY!”
Liếc mắt nhìn nhau, cả hai đứa kết thúc việc mặc quần áo một cách nhanh chóng. Tristan giấu cái quần đùi mà nó dùng để lau tinh dịch vào cái vali. Chỉ trong vòng 2 phút, chúng đã chạy xuống dưới cầu thang, lao ra ngoài cửa để xem cái cây bị sét đánh gẫy hôm qua.
“Khủng khiếp”
“Tuyệt!”
Hai đứa bày tỏ cảm xúc của mình trong khi xem xét cái cây. Nó đã hoàn toàn bị chém đứt ngang thân. Phần trên rơi mạnh xuống, cắm cả vào đất.
“HAI ĐỨA VÀO ĂN SÁNG ĐI”. Bà gọi lớn từ trong nhà.
“Chúng ta có việc phải làm trong ngày hôm nay đây. Cái cây kia phải được dọn đi và đàn ngựa phải được cho ăn. Hai thằng giúp ông chứ hả?”
“Vâng”. Hai đứa đồng thanh trả lời. Chúng lặng lẽ ăn bữa sáng của mình, chắc vẫn còn bị ảnh hưởng bởi vụ cãi cọ buổi sáng. Ông bà ngay lập tức nhận ra điều đó, họ nhìn nhau tỏ ý không hiểu.
“Đi nào, 2 đứa có thể giúp ông lấy cỏ cho lũ ngựa ăn, sau đó chúng ta sẽ dùng chúng để kéo cái cây bị sét đánh gẫy kia đi.”
Ba ông cháu kéo nhau ra chuồng ngựa và cho mấy con ngựa ăn cỏ. Sau đó, ông vào và lấy ra một xô thóc từ một căn phòng nhỏ ở trong kho thóc. Ông bắt bọn chúng hứa là không được để cái cửa phòng đó mở vì nếu bọn ngựa ăn nhiều quá sẽ bị viêm khớp chân. Có nghĩa là lúa có thể làm cho những con ngựa ốm đến nỗi chúng bị què suốt đời nếu chúng không bị chết. (HSBFA chả hiểu tại sao ngựa lại ăn lúa (grain) ?!?!). Hai đứa trân trọng hứa với ông nhưng lại tỏ ra có vẻ hứng thú với việc lùa bắt mấy con ngựa cái hơn.
Đầu tiên, ông đi tới chỗ con Nellie và vòng dây qua cổ nó. Sau đó, ông dắt nó ra khỏi chuồng và thả nó trong bãi vây của con Ace. “Chúng ta sẽ thả con Nellie ở đây, để con Ace có thể truyền giống cho nó. Ba con ngựa cái còn lại có thể kéo được cái cây đổ đi ra chỗ khác.” Vừa đi ông vừa giải thích.
Sau đó ông bắt lần lượt bắt 3 con ngựa còn lại, đóng những cái yên cương mà ông lấy từ trong nhà kho cho chúng. Sau đó, ông bảo Tristan mở cửa chuồng ngựa và nhặt mấy cái dây dùng để dắt lũ ngựa lại.
“David, lại đây, đặt tay lên dây cương ngay trước tay ông đây này. Ông sẽ chỉ cho mày vài điều để điều khiển mấy con ngựa cùng một lúc”.
Ông tặc lưỡi mấy cái, rung nhẹ dây cương và nói cái gì đấy với mấy con ngựa. Ngay lập tức, chúng bắt đầu đi ra khỏi chuồng ngựa, lũ ngựa con ngay lập tức chạy bám đuôi theo mẹ của chúng. Khi tất cả đều đã ra ngoài, ông nhẹ nhàng kéo ngược dây cương lại và nói “Whoa”. Điều này thật sự có hiệu quả, lũ ngựa đứng sững lại.
“Bây giờ Tristan đóng hộ ông cái cửa chính của chuồng ngựa và mở cái cửa ở phía sau chuồng, chỗ dẫn đến chuồng của mấy con ngựa đực và lôi con Ace ra đây. Nhớ cẩn thận đứng ở bên cạnh cái cửa ấy, đừng đứng trước mặt con Ace không cẩn thận nó đang thèm mấy con ngựa cái quá là nó nhảy lên người đấy.”
Tristan cảm thấy mấy việc này hơi nản nhưng lại đồng thời thấy hồi hộp vì mình chính là người đã thả con Ace ra để nó làm nhiệm vụ truyền giống cho con Nellie. Tristan làm đúng những điều mà nó được bảo và đứng đực ra đấy nhìn con Ace chạy như điên ra ngoài, hướng về phía con Nellie. Con Ace không phí một phút, nó ngửi ngửi đuôi của con Nellie và con Nellie trông có vẻ rất hào hứng với chuyện đó. Giống y như những hôm trước, con cu vừa to vừa dài của con Ace ngay lập tức cửng lên, nhưng hình như vì quá nặng nên nó bị trĩu xuống đất. Quả là một cái dương vật vĩ đại nhất mà Tristan từng nhìn thấy. Tristan chạy lại gần hơn để xem cho rõ, nó đứng không cách xa lắm chỗ mà con Ace đang cưỡi con Nellie, con cu của con Ace giã thật mạnh và nhanh vào lồn của con ngựa cái, chỉ vài phút sau, con Ace đã ra.
“Thật may là sáng nay mình đã ra rồi”. Vừa nghĩ Tristan vừa bóp bóp con cu của nó qua cái quần jean. Chợt nhớ ra rằng David và ông có thể nghi là tại sao nó lại đi lâu thế, nó liền ngay lập tức chỉnh lại thằng nhỏ tron quần và quay trở ra.
Trong khi Tristan đi thả con Ace, ông dắt David và lũ ngựa đến nhà kho để lấy cái xe kéo. “David, cháu và thằng Tristan sáng nay có vẻ im thế, có chuyện gì à?”. Ông hỏi.
“Không, không có gì thật mà, mọi thứ đều tốt đẹp cả”. David trả lời. Nó hi vọng ông không thật sự biết tại sao nó với thằng Tristan lại không nói gì trong bữa sáng.
3 ông cháu dành cả buổi sáng để cắt bỏ những cái cành to của cái cây bị sét đánh và chuyển chúng đến một bãi đất bỏ hoang ở gần trang trại. Hai đứa thay nhau thay ông điều khiển lũ ngựa. Hai con chó bám theo chúng ở mọi nơi. Tuy mệt mỏi nhưng cũng thật vui. Thời tiết buổi sáng do ảnh hưởng của trận bão đêm qua nên rất mát mẻ và còn có cả những cơn gió nhẹ. Đến bữa trưa, lũ ngựa cái lại được nhốt vào chuồng và vì thế lũ ngựa con có thể bú sữa chúng.
Sau bữa trưa, ông cảm thấy khá mệt nên đã nằm nghỉ trên cái ghế ông vẫn thích và để mặc cho lũ trẻ đi chơi lung tung. Ngay lập tức chúng đến bãi vây để xem con Ace và con Nellie đang làm gì. Hơi thất vọng, con Ace chỉ đang đứng bên cạnh con Nellie, con cu của nó mềm oặt, treo lủng lẳng bên dưới. Trong khi hai đứa đứng đợi xem chúng có làm gì nhau nữa không, Tristan kể với David những gì nó thấy sáng nay một cách rất chi tiết.
David quyết định không kể chuyện ông hỏi về chúng sáng nay cho Tristan. Nó vẫn không biết phải nghĩ gì về chuyện đó giữa nó và Tristan lúc ban sáng nhưng nó thật sự muốn biết Tristan nghĩ gì sau trận cãi nhau nho nhỏ đó. Không nhìn Tristan, nó hỏi:
“Ờ, Tristan, chuyện sáng nay ấy, mày tức tao phải không?”
Tristan di chuyển ra xa hơn một tý để nó có thể nhìn thấy cả người của David
“David, tao với mày là bạn thân mà, sáng nay tao có tức đâu, bây giờ cũng vậy. Tao chả thấy việc mình làm ban sáng có gì sai trái cả. Tao chỉ nghĩ là mày có thể giúp tao vài lần như tao giúp mày ấy”
Ngước mắt nhìn lên, David trả lời:
“Tao không biết phải nghĩ như thế nào Tristan ạ, tao cảm thấy lẫn lộn quá”
“Chúng ta nên nói chuyện này sau, ông của mày đến rồi kia kìa”
Chiều hôm đó bọn chúng làm việc rất vất vả, cưa cái cây ra thành những khúc nhỏ để mấy con ngựa có thể kéo được, thế mà vẫn còn rất nặng cho chúng. Đến lúc chiều muộn thì cái cây đổ đã được vứt hết. Sau khi chúng giúp ông tháo yên cương cho mấy con ngựa và cất chúng đi, ông khen chúng hôm nay đã làm việc thật tốt.
“Hôm nay cả 2 đứa làm được cả đống việc đấy nhỉ, tốt lắm. Ngày mai chúng ta sẽ đi vào thị trấn để mua vài thứ. Ông sẽ đi bảo bà chuẩn bị bữa tối và chúng ta sẽ ăn tối trong khoảng 1 giờ nữa.”
“Này, ra sông đi”. Tristan đề nghị (Nó đang hi vọng một buổi bơi lội trần truồng nữa mà)
“Không, trời lạnh lắm. Ra kia xây cái “pháo đài” bằng cành cây mình vừa chặt đi. Tao thấy mấy cuộn dây ở đằng kia kìa”
“Hay đấy! Đi nào!”
Việc đó giữ bọn trẻ gần như bận rộn suốt ngày, chỉ còn thời gian để ăn tối. Quả thật 2 đứa đã làm việc rất tích cực.
Mệt và bẩn, chúng về nhà lúc mặt trời lặn để tắm rửa và ăn trước khi đi ngủ. Chúng nghe thấy tiếng ông đang ngáy ngủ.
“Hai đứa giúp ông cả ngày hôm nay rồi nhỉ. Ông ngồi ở cái ghế kia sau bữa tối, đọc báo và ngủ luôn. Bà rất vui vì 2 đứa đã ở đây để giúp ông”. Bà nói.
Mặt của hai thằng rạng rỡ hẳn lên. Chúng thích được ngồi ăn snack và nhận lời khen ngợi của bà.
Trời khá lạnh tối hôm đó khi chúng leo lên giường đi ngủ. Cả hai thay quần áo và trải một tấm chăn bông xuống dưới trước khi chui vào tấm chăn đắp ấm áp. 2 đứa nằm thức trong bóng tối. Cả hai đều nghĩ về buổi sáng hôm nay, không biết phải nói gì sau cuộc cãi vã nho nhỏ đó.
David quyết định hạ mình nói trước. Nó bồn chồn, tim đập thình thịch và cảm thấy khá do dự.
“Tristan, tao muốn kể cho mày chuyện này, nhưng mày phải hứa với tao là mày sẽ không kể cho ai nữa, được không?”
“Ờ”
“Mày hứa đi”
“Tao hứa”
David bắt đầu nói thầm:
“Tao có một ông cậu tên là Robert, ông ấy bị gay. Khi tao lên 5 tuổi, bố mẹ tao để tao ở nhà với cậu ấy để đi có việc gì đấy vào buổi tối. Lúc đó, cậu ấy mới 18 tuổi, tao rất thích cậu bởi vì cậu ấy rất vui tính. Tao với cậu Robert chơi linh tinh suốt buổi tối và cuối cùng cậu giúp tao tắm”
“Rồi cậu ấy làm gì?”. Tristan thì thầm hỏi lại.
“Ừ, cậu tắm cho tao và rõ ràng là ông ấy có vẻ rất quan tâm đến cu của tao. Cậu ấy nói là con cu nhỏ của tao có da qui dầu mà cậu ấy không có. Điều đó thật mới lạ đối với tao và tao nói cậu ấy cho tao xem”
“Rồi chuyện gì xảy ra?”
“Cậu ấy quì xuống bên bồn tắm, cởi khoá quần và cho tao xem con cu. Trông nó to lắm và không có da qui dầu, lại có lông nữa. Tao hỏi cậu xem về sau con cu của tao có to và có lông như thế không. Cậu trả lời có và hỏi tao có muốn sờ thử nó không?”
“Oh wow, mày sờ chứ hả?”
“Ờ, tao chả nghĩ gì mà cũng không thấy có gì sai vì đó là cậu của tao mà. Đầu tiên tao chạm nó bằng đầu ngón tay sau đó tóm cả vì cậu bảo tao làm thế xem nó nặng như thế nào. Nó bắt đầu to ra và chĩa lên thẳng đứng”
“Rồi sao nữa”
“Cậu ấy nhét nó vào quần và bảo là cả hai đứa nên thôi”
“Thế thì có gì đâu nhỉ?”
“Không phải chỉ có thế, ngày hôm sau mẹ tao hỏi tao tối hôm đó 2 người làm gì. Trẻ con có biết gì đâu nên tao nói hết. Mẹ tao cảm thấy khó chịu và bảo tao như thế là không được, về sau không được để thằng nào chạm vào người trừ khi đó là bác sĩ và tao ở trong phòng khám của ông ấy. Mày thấy không, đấy chính là lý do tại sao tao cảm thấy rất bối rối về chuyện sáng nay”
“Ờ, chả có gì phải bối rối cả. Thế về sau mày có gặp lại cậu Robert không?”
“Cậu ấy đến California sau đó. Tao chỉ gặp lại cậu ấy có mỗi một lần trong một đám tang của gia đình. Hầu như chả ai nói chuyện với cậu và họ thì cứ nói hoài về chuyện cậu ấy bị gay và điều đó thật tồi tệ. Tao muốn chào cậu nhưng không dám. Trông cậu ấy thật buồn bã. Tao không muốn bị gay và bị gia đình đối xử như đối xử với cậu Robert”
“Ừ, khủng khiếp thật nếu bị gia đình xử xự như thế. Nhưng biết làm sao được. Mày có thấy không hay về việc cậu ấy chạm vào người mày khi mày còn bé không?”
“Lúc đấy thì có, tao nghĩ tao thấy điều đó tồi tệ vì gia đình tao hầu như không công nhận cậu ấy nữa”
Tristan với tới, đặt tay lên người David và nói:
“David, tao hiểu. Tao sẽ không nói với ai về chuyện này đâu. Tao tin mày và tao hi vọng mày cũng tin tao. Bởi vì tao với mày là ban thân nên tao không xấu hổ khi chạm vào thằng nhỏ của mày và mày cũng không cần phải xấu hổ khi chạm vào thằng nhỏ của tao vì đối với tao chuyện đó chả sao cả!”
“Tristan, điều đó không làm tao bị gay phải không?”
“Ờ, tao nghĩ thế”
“Mày là bạn thân nhất của tao vì thế tao có thể nói điều này: Khi những người quá nứng lên như tao với mày thì chả có gì sai trái khi tìm cách để “ra” cùng với bạn cả. Tao nghĩ mày là gay chỉ khi mày không hề có hứng thú với lũ con gái. Mày có thế không đấy?”
“KHÔNG!”
(“Mẹ nó chứ!”. Tristan nghĩ. “Đây lại chính là điều mình thấy”)
“Ờ, thế thì việc gì mày phải lo lắng nữa? Ngủ đi và chấp nhận những cái gì đúng đối với mày!” Tristan khuyên, ra vẻ rất thông thái và khôn ngoan.
“Thôi được rồi. Tao ngủ đây. Tao tin mày. Ngủ ngon nhé!”. David nói thầm và sau đó nó quay sang một bên và ngủ.
“Ngủ ngon”. Tristan cũng quay sang bên kia, nhưng nó không ngủ, nó cứ tự hỏi làm thế nào nó có thể nói với David rằng nó bị thằng bạn thân của mình cuốn hút đến độ nào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.