Truyện gay kỳ nghỉ hè thú vị 18+

Chương 10 (Hết)



Đó là một buổi tối tồi tệ nhất của hai đứa. David và Tristan không thể ngủ ngon giấc khi bức tường yên lặng ngăn cách được dựng lên giữa chúng. Khi ông lên lầu để đánh thức hai đứa, ông thấy chúng nằm ngủ riêng, nằm cách xa và lưng quay vào nhau. “Trông có vẻ bình thường, nhưng Bà nói hình như có chuyện gì giữa chúng. Có lẽ giữa chúng tách xa nhau ngày hôm nay. Chắc hai đứa đã dành quá nhiều thời gian bên nhau rồi.”
“Hai thằng, đã đến giờ dậy rồi. Dậy và xuống giúp ông ngay.”

“Mmmmmmm”. David vừa vùi đầu vào gối vừa lầm bầm. Tristan cố mở mắt và liếc sang nhìn ông. Mặt nó trông sưng húp lên với sự ngái ngủ vẫn còn hiện rõ.
“Mấy giờ rồi hả ông?”. Nó hỏi.

“Bẩy giờ, đã đến lúc một ngày mới bắt đầu rồi đấy! Hai đứa dậy rồi đi ăn sáng luôn đi. Bà đang đợi dưới nhà kia kìa!”
Hai thằng trèo ra khỏi giuờng rất chậm chạp và bắt đầu mặc quần áo. Tristan đưa mắt nhìn thoáng qua David và nhận thấy rằng thằng này đang quay lưng lại với nó. Sự buồn bã, thất vọng và đau khổ tràn qua ruột gan nó. Tự nhiên nó muốn khóc quá. Nó cúi gằm mặt xuống và cũng quay người lại. Hai đứa kết thúc việc mặc quần áo và đi xuống cầu thang trong yên lặng. Ông đã ra ngoài để chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho một ngày làm việc mới.
“Có chuyện gì xảy ra với những nguời đàn ông trong căn nhà này vậy?”. Bà hỏi. “Tất cả trông đều có vẻ thất vọng và chán nản! Ít nhất ông vẫn còn có lý do, bạn thân của ông vừa mới mất. Còn các cháu thì sao vậy?”
“Cháu nghĩ cháu chỉ mệt thôi”. David trả lời.
“Vâng, cháu cũng thế”. Tristan nhanh chóng hùa theo.
“Ừ, mấy đứa cũng đừng để tâm trạng đau buồn của ông làm ảnh huởng. Ông phải chịu nỗi đau mất đi nguời bạn thân nhất và cần thời gian để vuợt qua nỗi đau này.”
Hai đứa ăn trong yên lặng một lát truớc khi Tristan hỏi bà:
“Ông và ông Obert có thực sự là bạn thân của nhau không hả bà?”
“Có chứ cháu yêu. Hai ông lớn lên và đi học cùng nhau, sau đó cả hai ông cùng vào quân đội và ở cùng một đơn vị, rồi cùng lấy vợ và trông coi trang trại của dòng họ. Ông và bà đã cùng làm rất nhiều chuyện với ông bà Obert. Ông Obert quả là một con nguời vui vẻ và dễ mến!”
“Vậy ông đau buồn vì ông nhớ ông Obert phải không ạ?”
“Ồ, đúng và không đúng cháu ạ. Ông thực sự nhớ ông Obert nhưng bà nghĩ ông đang tự trách mình vì đã không làm được nhiều hơn cho ông Obert khi ông Obert vẫn còn sống. Thật khó có thể thấy nguời mà mình yêu phải chịu đựng đau đớn. Ung thư quả là một căn bệnh khủng khiếp. Hơn nữa, ông cũng không có cơ hội để nói lời tạm biệt với ông Obert”
Tristan liếc mắt sang nhìn David. David bắt gặp ánh mắt của Tristan trong một khoảng thời gian rất ngắn và rồi nó quay sang nhìn bà, tự nhiên nó buột miệng hỏi:
“Bà ơi, bà nói thế tức là thế nào? Bà nói rằng ông “yêu” ông Obert phải không? Tại sao lại thế? Những nguời đàn ông không yêu nhau, đó là gay mà ông lại không phải là gay”
“Ôi trời ơi, cháu nói đúng đó. Ông không phải là gay. Để bà xem nào? Nhưng làm sao bà có thể giải thích cho các cháu bây giờ? Có tình yêu giữa nguời đàn ông và nguời đàn bà, và còn có cả tình yêu giữa bố mẹ và những đứa con của họ. Các cháu biết rõ điều đó phải không?
“Umm hmm”
“Vâng”
“Nhưng tình yêu có thể vuợt xa hơn những mối quan hệ đó. Nếu chúng ta nói tình yêu là một thứ tình cảm đặc biệt, nó chứa đựng sự gần gũi và quan tâm tới nhau thì các cháu có thể “yêu” bất cứ ai. Hơn nữa, các cháu có thể dùng từ “yêu” để chỉ những hành động của sự quan tâm, của lòng trắc ẩn, và sự hi sinh bản thân cho nguời khác mặc dù có thể không có liên quan đến những quan hệ cá nhân. Bà nghĩ có quá nhiều nguời nhầm lẫn tình yêu và tình dục. Phải chăng đó là lý do mà có rất nhiều cặp vợ chồng chỉ mới cưới nhau xong đã ly hôn. Giữa họ hình như đâu có tình yêu phải không các cháu?”
“Bố mẹ cháu cũng ly hôn vài năm truớc đây”. Tristan lặng lẽ nói và sau đó nó thêm vào. “Cháu nhớ mẹ cháu lắm nhưng bố cháu cũng rất quan tâm đến cháu”
“Ôi cháu yêu, bà xin lỗi vì đã nhắc lại chuyện làm cháu buồn. Lẽ ra bà không nên nói mới phải.”
“Không sao đâu bà ạ! Cháu chỉ nghĩ linh tinh thôi mà. Nhưng thật sự khó có thể nói lời tạm biệt với những nguời sắp mất!”
“Đúng thế, nhưng nó rất quan trọng. Bà biết có những nguời không muốn làm điều đó vì nó làm cho họ rất đau khổ. Họ cố gắng đặt qua một bên và hi vọng thời gian sẽ xoá nhoà tất cả. Họ không thổ lộ tình cảm của mình và họ cũng không nói lời tạm biệt với nguời họ yêu đúng lúc. Cuối cùng, đến khi họ nhận ra điều đó thì đã qúa muộn, họ sẽ không bao giờ còn có được hội đó nữa. Họ sẽ thấy càng thêm đau khổ hơn vì họ đã làm lỡ mất cơ hội của mình. Nỗi đau đó sẽ không bao giờ thật sự ra đi.”
Đến lúc này hai đứa cũng đã kết thúc bữa sáng. Khi hai thằng đi ra ngoài sân thì chúng thấy những ngọn gió đang thổi ít nhất 15 dặm/giờ và những đám mây thì đang che kín cả bầu trời.
“Nhìn kìa David! Ông đang bắt con Ace kéo cái máy cắt. Đáng để xem đấy chứ! Tao cá là nó kéo cả ngày cũng không mệt”. Con Ace đang bận ăn đống cỏ tươi nó có thể với tới trong khi ông đang đi xung quanh nó, cột những cái dây da vào nguời nó để nó có thể kéo cái máy cắt.
“Ờ, đến xem đi nhưng nhớ đấy, đừng chạy theo sau con ngựa”. Hai đứa giúp ông xiết mấy cái dây lại cho chắc. Ông hô “Đi nào”. Con Ace ngay lập tức lồng lên để kéo cái máy cắt. Hai chân và mông của nó phồng lên, di chuyển duới lớp da trong khi nó kéo cái máy. Hai thằng đi theo ông và con Ace. Ông điều khiển cho nó kéo cái máy đi đúng huớng để cắt cỏ hai bên đuờng. Cái máy cắt kêu vù vù. Nó chém những ngọn cỏ tươi rói ngọt lịm. Sau một vài vòng, hai đứa bắt đầu thấy chán. Ông nói với chúng: “Trong khi ông cắt cỏ, hai đứa vun đống những chỗ đã cắt lại đuợc không?”
“Vâng”
“Vâng”
Ba ông cháu dành cả buổi sáng để cắt cỏ và vun thành đống xunh quanh nhà. Hai đứa làm việc mà không hề nói chuyện với nhau. Tristan cố gắng đợi David nói chuyện với nó nhưng sự yên lặng vẫn cứ tiếp tục. Nó cảm thấy thực sự đau đớn vì tình bạn thân thiết giữa nó và David bị rạn nứt.
Buổi sáng cứ thế trôi qua. Nhiệt độ tăng dần và những ngọn gió vẫn tiếp tục thổi mạnh. Đến chiều thì những con gió thổi từ phía nam đã mạnh đến khoảng 25 dặm/giờ và có lúc giật mạnh đến trên 30 dặm/giờ. Hai đứa giúp ông tháo dây buộc vào con Ace và cái máy cắt ra. “Hai đứa có thích lái máy kéo chiều nay không?”. Ông hỏi trong khi chúng kết thúc công việc. “David có thể đi lái cái máy, cày bãi đất cạnh cánh đồng cỏ trong khi Tristan và ông khuân mấy cái kiện cỏ khô ở ngay cạnh đấy. Nhưng trước hết ông cháu mình phải đi ăn trưa đã và ông cũng phải nằm nghỉ một lát!”
“Thật ạ?”
“Tuyệt quá!”
Hai đứa chạy rầm rầm vào trong nhà. Mọi sự mệt mỏi của chúng dường như tan biến hết. Thật thoải mái khi được đi ăn trưa và thoát khỏi những trận gió đang thổi rất mạnh ngoài kia. Bà đã làm một bữa trưa tuyệt vời cho cả ba ông cháu. Súp khoai tây cây nhà lá vườn với bánh bao nhân nho và thịt băm. Ngon tuyệt!
“Mấy cái bánh nhân nho này ngon quá! Cháu chưa từng được ăn cái bánh nào ngon như thế!”. Tristan kêu lên sau khi nó cắn một miếng đầu tiên.
“Cám ơn cháu, Tristan. Bà làm nhiều lắm đấy, cứ ăn thoả thích nhé!”
Ông nằm nghỉ một lát sau bữa trưa vì thế cả hai đứa có một chút thời gian rảnh. Chúng đi đến chuồng ngựa. Tristan bắt đầu khắc tên của nó lên gỗ. Nó đã nhất quyết phải làm xong việc đó trước khi nó rời khỏi đây. David lấy cái chổi ở góc chuồng và bắt đầu quét qua quét lại một cách lười biếng cái khoảng giữa của chuồng ngựa vì nó chả có việc gì hay hơn nữa. Nó vẫn chưa biết phải làm thế nào để có thể tiếp nhận những cảm xúc của nó đối với Tristan. Nó ước gì tình bạn của chúng nó có thể trở về như ngày xưa, như hồi chúng nó còn chưa đến nghỉ hè ở trang trại này. Giờ đây, nó thấy thằng Tristan đang cư xử một cách thật khác lạ. Thằng Tristan đang ở kia, ngay phía ngoài chuồng ngựa, khắc tên lên cánh cửa và hoàn toàn bỏ mặc nó. David bắt đầu tự hỏi hình như có gì đó sai trái trong tình cảm của nó với Tristan chăng? Sau tất cả mọi chuyện, hình như nó cũng đang “yêu” Tristan, nó không thể chống lại điều đó. Bà đã nói về tình yêu sáng nay, liệu bà có biết chuyện giữa nó và Tristan không? David cảm thấy thật mệt mỏi. Nó không chịu nổi nữa?
Buổi chiều trôi qua rất nhanh, hai đứa mỗi đứa một việc, chúng đang làm những công việc đích thực là những công việc của người đàn ông. David lái cái máy kéo cao những 24 feet và kiêu hãnh với việc biến một cánh đồng hoang thành một khoảng đất được cày xới kỹ càng. Cái máy kéo màu đỏ phun khói đen kịt khi David lái nó đi qua đi lại. Những ngọn gió mạnh đã thổi đám khói đó vào hết người David làm thằng này bị bẩn từ đầu đến chân. Nó có thể nhìn thấy Tristan và ông đang làm việc ở cánh đồng cỏ bên cạnh, chuyển những kiện cỏ khô. Trong khi lái cái máy kéo, nó suy nghĩ rất nhiều về Tristan và những điều bà nói sáng nay. Nó cảm thấy mình thật gần gũi với Tristan. Nó thực sự quan tâm tới thằng này. Những gì mà hai đứa có được trong kỳ nghỉ này quả thật quá tuyệt vời. Có lẽ nó yêu thằng Tristan mất rồi nhưng nó không dám bước thẳng đến và nói lên điều này. Đến cuối buổi chiều thì thằng David người đã đen kịt vì khói bụi. Cả người nó chỉ còn mỗi mắt và răng là sạch. David không quan tâm đến điều này lắm, nó coi như đó là một phần của công việc mà.
Tristan lái một cái máy kéo nhỏ hơn nối liền với một cái xe móc, trên xe móc chở đầy những kiện cỏ khô mà ông đã cắt từ tuần trước. Trong lúc nó ngồi đợi ông khuân những kiện cỏ lên cái xe móc, nó có thể nhìn sang bên kia, chỗ thằng David đang làm việc. Nó tự hỏi không biết thằng David đang nghĩ gì? Tristan cố nghĩ ra xem nó có làm điều gì để cho thằng David tức nó không. Kết luận duy nhất mà nó có thể đạt tới là David cảm thấy tội lỗi với những chuyện chúng làm hôm qua và đấy cũng chíng là điều làm thằng này muốn tránh mặt Tristan.
Những cơn gió mạnh thổi trên đồng cỏ xoáy những mẩu cỏ khô bay khắp nơi và rơi xuống mọi phía. Tristan thấy cỏ rơi hết vào trong áo nó và nó còn có thể thề rằng cỏ còn rơi cả vào trong quần lót của nó nữa (hehehe, rơi thế nào được nhỉ???). Nó thấy ngứa ngáy khắp người nhưng điều đó xứng đáng để đổi lại cả một buổi chiều được tự do lái cái máy kéo trên cánh đồng.
Đến 7 giờ tối thì cả ba ông cháu cũng đã xong việc và quay trở về nhà. Tristan cười ầm ĩ khi thấy thằng David người đen thui. Thằng này không còn có thể bẩn hơn được nữa trừ phi nó nằm xuống và lăn qua lăn lại trên cái cánh đồng mới được cày xới. Tristan thì có rất nhiều mẩu cỏ khô thò ra từ tóc và áo. Nó thấy ngứa như điên. Nó nói với mọi người là nó như trông cứ như thằng người rơm bù nhìn ấy.
David cũng cười một ít nhưng do nó vẫn chưa biết làm thế nào để tiếp nhận những cảm xúc của nó với Tristan nên nó chỉ liếc mắt qua nhìn Tristan rồi quay đi ngay. Ngay lập tức những điều vui thích thằng Tristan cảm nhận được trong ngày bay mất tiêu. Nó thấy trong bụng mình như có một tảng đá lớn. Nó đứng đó và thấy mọi thứ thật kinh khủng. Nó quyết định phải tìm ra điều gì đã chia rẽ chúng đến thế và nói với David. “Đi cùng tao đến chuồng ngựa một tý đi, David. Tao muốn hỏi mày cái này!”. Nó nói rồi sau đó cắm đầu đi về phía chuồng ngựa.
Không nói một câu nào, thằng David đi theo.
Tristan đi đến chỗ mà nó đã khắc tên mình lên cạnh tên của David và quay lại hỏi:
“Tao đã làm gì hả David, để mày ghét tao đến thế?”. Nó hỏi, giọng nó như muốn khóc. “Mày bảo tao đừng nghĩ gì nhưng mày không thèm chơi với tao, không thèm nói chuyện với tao, đến nhìn tao mày cũng không thèm nhìn… Chỉ cần nói với tao một câu thôi, tao sẽ gọi bố tao đến đón về vì tao không thể nào chịu nổi nữa rồi!”
David nhìn lên và bắt gặp ánh mắt của Tristan, ánh mắt đã làm cho những gì ngăn cản hai đứa trong lòng David dường như bị tan ra. Nó bước tới Tristan , đặt cả hai tay lên vai thằng này, nó áp sát mặt vào mặt thằng Tristan và nói nhỏ. Nước mắt nó bắt đầu chảy ra trong khi nó nói. “Mày đã làm gì với tao hả Tristan? Tao không thể tin được những gì mày đã làm… Tao không ghét mày đâu, không ghét một chút nào. Mày cho tao mọi thứ mày có mà không hề muốn đòi lại. Tao sẽ không bao giờ quên đâu. Tao không nhận ra điều đó cho đến khi tao với mày ở trong phòng tắm. Tao chưa bao giờ có ý định làm tổn thương mày. Tất cả chỉ vì tao cảm thấy quá lẫn lộn thôi, đừng gọi bố mày đến, được không?”
Nhìn thấy thằng David khóc làm cho Tristan cũng khóc theo. Nước mắt chảy dài trên khuân mặt của nó. “Đó là bởi vì tao yêu mày, David, tao không thể giấu điều đó được. Tao chỉ muốn được ở bên cạnh mày, được ôm mày, được yêu mày nhưng mày không để cho tao?”
“Tao biết là tao đã không để cho mày được như thế. Tao không thừa nhận điều đó với chính bản thân mình cho đến khi ở trong phòng tắm hôm qua. Kể từ lúc đó tao cảm thấy quá sợ hãi. Mày có hiểu cho tao không Tristan? Tao đã cố gắng rất nhiều để có thể nhận ra được điều đó vì tao cũng yêu mày mà?”
Đến lúc này hai đứa đã đứng thật sát nhau, tay của chúng choàng qua vai nhau.
“David, mày nói có thật không? Mày nói rằng mày cũng yêu tao ấy?”. Tim của Tristan đập mạnh, nó không tin vào những gì nó vừa nghe thấy.
“Ừ, nhưng nó không có nghĩa là tao gay”. David vẫn chưa sẵn sàng để vượt qua được, chưa thể vượt qua được chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như thế.
Tristan ngẩng mặt lên nhìn David. “Tao đã từng rất lo lắng. Tao sợ mày ghét tao, sợ mày không muốn nhìn thấy mặt tao nữa.”
“Không, không hề đâu, mày đừng lo mà”. David nói trong khi nó nhìn vào đôi mắt nâu của Tristan, vẫn còn ướt đẫm nước mắt nhưng có một cái gì đó không thể che giấu được, đó là niềm vui, niềm sung sướng vô bờ.
Tristan ngoác miệng ra cười. Nó mừng qúa. Nó kéo sát thằng David vào người mình và ôm thằng này thật chặt. Nó nói thầm vào tai thằng David. “Mày sẽ không phải hối tiếc đâu. Tao hứa đấy. Nhưng có lẽ mày phải đi rửa mặt đi, mặt mày có mấy đường sọc nước mắt trông buồn cười lắm!”
“Ừ, nhưng chúng có là do lỗi của ai cơ?”. Vừa nói David vừa xiết chặt Tristan trong vòng tay của mình.
Hai thằng chạy về phía vòi nước ở gần chuồng ngựa và nhanh chóng rửa đi những “dấu vết” về cuộc nói chuyện vừa rồi trước khi trở vào nhà. Cuộc nói chuyện đã xoá đi bức tường ngăn cách giữa hai thằng suốt một ngày qua. Bà đã đứng sẵn ở cửa và la hét chúng ầm ĩ, bắt cả hai đứa đi tắm ngay lập tức. Mặc dù thế nhưng bà vẫn kịp nhận ra rằng chúng đã bình thường trở lại. Trong khi hai đứa tắm, bà nói lại điều này với ông.
“Tao tắm trước được không?” Tristan hỏi trong khi nó cởi vội quần áo của mình. “Tao ngứa ngáy khắp người rồi. Không thể chịu nổi nữa!”
“Ờ, tao cũng tắm bây giờ mà”. David từ từ cởi quần áo ra một cách cẩn thận. Quần áo của nó có thể làm bẩn mọi thứ mà chúng chạm vào. Trần truồng, trông thằng David thật buồn cười. Người nó chỗ đen chỗ trắng rất trái ngược nhau. Nó trèo vào bồn tắm và đứng ngay sau lưng Tristan. Con cu của nó chạm vào người của thằng này. “Tao đang đứng ngay sau mày đây này! Có muốn tao gội đầu cho không?”
“Hì hì, tao biết mà! Ừ, gội cho tao đi!”
“OK”. David giật mấy cọng cỏ khô dính vào tóc Tristan và nhẹ nhàng xoa shampoo lên đầu thằng này! Phần thưởng cho “nỗ lực” gội đầu của nó cũng đến khi nó dùng shampoo còn thừa trên tay xoa vào háng thằng Tristan và vào con cu đang semi-hard của thằng này. David cả ấn người của nó sát vào người Tristan.
“Hey, đến lượt mày nào!”. Tristan nói. “Đây là shampoo của mày này, nhắm mắt vào đi!”. David nhắm mắt lại và cảm thấy thân hình nóng hổi của thằng Tristan chạm nhẹ vào lưng nó. Mọi thứ đều thật tuyệt vời. Cái cảm giác thật thoải mái tạo ra bởi bàn tay của Tristan nhè nhẹ xoa trên tóc của nó, cái cảm giác thật gần gũi giữa nó và Tristan, và cả tình cảm của chúng mới được phục hồi nữa, tất cả làm cho David như đang ở trên mây. Nó thấy hạnh phúc quá. Bàn tay của thằng Tristan bất chợt tóm lấy con cu của nó và xóc nhẹ. Nó rùng mình vì sướng, cảm giác thật tuyệt khi thằng Tristan làm như thế.
“Có lẽ tao với mày nên stop ở đây đi, cẩn thận không ông bà lại hỏi xem làm gì mà lâu thế đấy!”. David miễn cưỡng đề nghị.
“Ừ, nhưng phải để sau khi tao làm cái này đã”. Tristan nói và thả con cu của David ra. Nó quay người thằng David lại để thằng này đứng đối diện với nó. Không hề dừng lại, nó kéo thằng này vào sát người mình. Nó ôm xiết lấy. Nó cảm nhận cả cơ thể của David trong vòng tay của mình, cảm nhận được con cu của David đang ép vào con cu của nó. Nó quàng tay xuống phía dưới và kéo háng của thằng David áp sát hơn vào háng của nó. “Tao yêu mày lắm, tao làm tất cả cũng chỉ vì mày thôi!”
David cũng xiết chặt Tristan, nó kéo tay thằng Tristan đang ôm chặt vào cổ nó xuống và nói. “Ừ, tao cũng vậy. Nhưng mình phải nhanh lên thôi, ra ngoài đi!”. Nói rồi nó tắt vòi nước và lấy hai cái khăn khô cho cả nó và thằng Tristan. Chúng lau khô người, mặc quần áo vào và ra ăn tối.
Chúng đi ra ngoài sau khi ăn xong. Những cơn gió mạnh đã từ từ trở nên nhẹ hơn trong khi mặt trời lặn. Một cảnh hoàng hôn thật ngoạn mục. Những đám mây đủ màu đỏ, vàng và hồng quyện lẫn vào nhau. Những con chim trốn trong những lùm cây và hót lên bài ca cuối ngày của chúng thật hay trong khi David và Tristan ngồi đó ngắm cảnh hoàng hôn. Chúng tận hưởng một khoảng thời gian thật yên bình, thật đẹp trong cuộc đời. Hai thằng nói chuyện nho nhỏ với nhau trên cái thân cây nằm dài trên mặt đất mà chúng đang ngồi lên. Tristan dựa người vào David và nói: “Ôi, dễ chịu quá! Tao chưa bao giờ biết nông thôn lại đẹp như thế này!”
David choàng tay của nó qua vai của Tristan trước khi trả lời. “Nó đẹp vì mày có một ai đó để chia sẻ. Năm ngoái tao cũung ở đây nhưng lại thấy nó rất tẻ nhạt và buồn chán!”
Tristan ôm hai tay của nó qua eo David và chúng cứ ngồi thế, nói về bất cứ thứ gì chợt đến trong đầu, tận hưởng cái cảm giác gần gũi, thân thiện mà chúng đang chia sẻ. Mặt trời biến mất sau đường chân trời và đã đến giờ của lũ muỗi. Hai thằng đành phải trở vào trong nhà sau một hồi “đấu tranh” không thành công với mấy con muỗi.
Bà đem bánh quy và kem đến cho hai đứa ăn trước khi chúng đi ngủ vì lúc chúng vào nhà thì đã khá muộn. “Bà chả hiểu hai đứa làm gì ở ngoài đó. Bà đang định đánh kẻng để gọi đây.”
“Chúng cháu ngắm cảnh hoàng hôn đẹp nhất trong đời mà”. Tristan vừa nói vừa cười trong khi nó nhìn về phía David.
“Nó chưa được ngắm cảnh hoàng hôn bao giờ đâu bà ạ!”. David giải thích.
“Ồ, ra thế! Thế hai thằng còn làm gì nữa không?”
“Không ạ!”
“Chỉ ngắm cảnh hoàng hôn thôi mà bà!”
“Được rồi, thế hai đứa còn muốn ăn gì nữa không?”
“Thôi ạ, cháu cám ơn bà!”
“Cháu cũng ăn đủ rồi!”
“Ừ, thế thì đi ngủ đi. Để bà ôm mỗi đứa một cái nào! Chúc các cháu ngủ ngon!”
Hai đứa đi lên lầu, cảm thấy không khí có vẻ nóng lên dần dần qua mỗi bậc thang. David đóng ngay cánh cửa đằng sau lưng nó lại và cởi hết cả quần áo ra. “Ahhhhhh, thế này thoái mái hơn đấy. Mày đã sẵn sàng để tắt đèn chưa?”
Đến lúc này thằng Tristan cũng đã cởi hết quần áo, nó nằm trên giường và kéo cái chăn mỏng lên che hết nửa người. Con cu của nó lằn lên cái chăn trông thật buồn cười. “Bất cứ lúc nào, tao sẵn sàng rồi!”
David tắt cái công tắc đèn và trèo lên giường với Tristan. Nó nằm đó một lúc rồi nói thầm. “Mày có muốn làm gì đó không?”
“Không thể đợi được nữa nhưng hì hì, mày muốn làm gì cơ?”
“Tuyệt nhất thì chắc là như hôm qua rồi nhưng có lẽ không nên vì không mình không dọn dẹp thoải mái như bữa đó được. Có lẽ chỉ nên hì hì, làm gì thì mày biết rồi đấy!”
“Ờ, nghe hay đấy, nhưng mày cũng phải làm cho tao cơ! Tao cũng muốn biết cái cảm giác được mút cu thì nó như thế nào!”
“Ờ… ờ… Được rồi, tao sẽ cố thử xem… Xích lại gần đây nào…”
Chúng tìm thấy con cu của nhau và bắt đầu xóc nhè nhẹ. Thật tuyệt khi cầm trong tay con cu khác và cảm nhận cái cảm giác được cầm đến từ chính con cu của mình. Nhanh chóng, chúng bắt đầu xóc ngày càng nhanh và rên rỉ không ngớt. Tristan là đứa đầu tiên dừng lại, nó nói: “Tao sắp ra rồi, nhưng tao không muốn ra như thế này. Mình thử làm cái đó cùng lúc nha!”
“Ờ, cũng được!”
“Công bằng nhé, tao làm gì mày thì mày cũng phải làm cho tao y như thế đấy!”
“OK, mày trước đi!”
Tristan quay người lộn lại để chúng ở trong tư thế 69. David phải trượt người xuống phía dưới một chút nhưng chỉ một lát sau chúng đã vào vị trí. Tristan biết phải làm gì. Nó tóm lấy con cu của David và kéo cái bao quy đầu xuống. Con cu của thằng David đã hơi ướt với precum rỉ ra. Tristan liếm nó vài cái nhẹ trước khi trượt cả môi và lưỡi của nó trên con cu đang nững dữ dội của thằng David.
“Ơ? ơ? tao sướng quá, Tristan ơi? Đừng có dừng lại đấy?”. David rên lên trong khi con cu của Tristan lúc lắc trước mặt nó.
Tristan quay lại và nói nhỏ: “Êu, thế còn tao thì sao? Mày phải làm gì đi chứ!”
David tóm lấy con cu của Tristan ở ngay phía trên mặt nó. Nó nhìn thấy con cu của thằng Tristan cũng nứng lắm rồi. Nó cũng hơi ướt. David liếm nhẹ, nó hơi sợ vì đây là lần đầu tiên. Thế rồi nó cũng chả thấy có gì đáng sợ hết, nó liếm lần nữa, lần nữa và cố gắng đút hết vào!
“Ối, cẩn thận cái răng của mày chứ, David! Làm giống tao đang làm cho mày đây này”. Sau khi nói vài câu hướng dẫn cho David, thằng Tristan bắt đầu quay lại với công việc của nó. Con cu của thằng David không to lắm nên chả khó khăn gì cho Tristan cả, ngược lại, David có vẻ rất khó có thể làm gì vì con cu của Tristan to quá. Thế rồi chúng cũng qua những phút lạ lẫm ban đầu. Hông của cả hai đứa bắt đầu chuyển dộng theo nhịp của nhau. David không chịu nổi nữa, nó không kịp nói gì với Tristan và bắn tinh ra tung toé. Người nó giật mạnh làm mũi thằng Tristan chạm cả vào bao của nó. Thằng David ra làm Tristan cũng ra theo. Nó không chống nổi người nữa. Vừa bắn tinh nó vừa khuỵ người xuống và nằm áp sát lên David, nó thở hổn hển. Con cu của Tristan vẫn đang nằm trong mồm David làm thằng này bị nghẹn. Nó ho sặc sụa.
Tristan vội vàng cố gắng để chống người lên. Điều này làm thằng David dễ thở hơn một chút. Vì không kịp rút ra nên nó phải nuốt hết đống tinh thằng Tristan bắn vào. Tristan quay người lại như trước. “Tuyệt vời, David!”
“Ờ, tao biết. Xin lỗi mày nha, tao bắn hết cả ra mà không kịp nói.”
“Không sao đâu, tao cũng thế mà. Nhưng mày bắn hết vào trong họng tao, chả kịp thấy gì cả hehehe”
“Ơ, mày thấy sợ phải không?”
“Không, tao thích tất cả những gì liên quan đến mày mà”
“Mày nói thật chứ?”
“Ừ”
“Đừng thế mà Tristan, mày không định kiếm bạn gái và lấy vợ sao?”
Tristan xiết nhẹ con cu của David trong tay nó và trả lời: “Ngay lúc này thì tao không cần nghĩ đến những chuyện đó. Tao không cần bạn gái mà cũng chẳng cần lấy vợ làm gì! Tao chỉ cần có mày thôi, David”
“Thế này thì chính xác là gay rồi, Tristan, mày biết điều đó mà!”
“Thì sao? Tao chả quan tâm làm gì nữa! Tất cả những gì tao muốn chính là những cái tao đang có với mày, ngay ở đây!”
“Đừng thế mà, Tristan. Tao cũng thích lắm nhưng chắc không thể mãi như thế này được đâu. Tao phải nghĩ đến chuyện có một gia đình của mình chứ. Mày biết bố mẹ tao rồi đấy, họ sẽ giết tao mất nếu phát hiện ra những chuyện này.”
Tristan rướn người lên và hôn vào má David. “Tao biết mà, tao với mày chỉ phải cẩn thận thôi!”
“Ừ, thật cẩn thận. Mà sao mày lại hôn tao?”
“Vì tao yêu mày mà!”
“Ừ nhỉ!”
Hai đứa không nói nữa. Chúng ôm nhau thật chặt trong khi từ từ chìm vào giấc ngủ. Hoàn toàn thoả mãn và hạnh phúc?

Hết


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.