Tình Mãi Xanh

Chương 7



Thế là thằng H nó luyến thắng 1 hồi nào là nhất cự ly nhì cường độ, mình ở xa thì phải lên thường xuyên, nào là mày không lên mấy thằng năm cuối trên đó nó nhòm ngó, bọn nó ngày nào cũng đến, lúc em nó mà liêu xiêu thì ngồi đấy mà bốc cứt…Tôi nghe cũng có lý, dậy mặc quần áo vèo vèo, hai thằng cong đít đạp xe vù vù, lên đó thì đã 10h đêm, cổng KTX đóng mẹ rồi. hai thằng bé mặt đang hào hứng giờ như cái bánh đa ngâm nước, giờ mà đạp về thì bách nhục.Nghĩ một hồi tôi nảy ra ý kiến:
– Đạp xe ra sau khu KTX
Nó đèo tôi vòng ra phía sau tòa 6 tầng theo con đường bê tông, ngay sau nhà có 1 cái cổng sắt to lắm chắc để xe chở rác ra vào.
– Giờ làm sao? H híp hỏi
– Trèo vào
– Thế còn cái xe đạp của tao.
– Mày ngồi đây trông xe, tao trèo vào trước.Tôi ra lệnh…
Thằng chiến hữu mặt nhăn như khỉ ăn gừng, nói với tôi :
– Mày khôn bỏ mẹ, để tao ở đây 1 mình, tao về đấy
– Đừng đừng, yên tâm đi tao không để mày thiệt đâu, bảo PA xuống nói chuyện với mày được không?
– Thế còn được.
Tôi hì hục trèo qua cổng sắt, tí nữa thì bị mấy thanh sắt nhọn đâm thủng đít quần, lên cầu thang tôi đi nhẹ như con mèo, lại còn lom khom sợ bọn xung kích với bảo vệ nó nhìn thấy, đúng là tâm lý của thằng đi chơi đêm kí túc lần đầu, bọn nó mà có hỏi thì cứ bảo em là sinh viên, thế mà không nghĩ ra cứ phải khổ, lúc đấy sao ngu thế.Lên đến cửa phòng lại hồi hộp, trấn tĩnh 30 s, trong phòng đèn típ đã tắt, chỉ thấy ánh sáng đèn bàn học của các em, tôi gõ cửa, em Liên ra mở cửa gương mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên :
– Ôi anh T, sao giờ này anh mới lên, có việc gì ah?
Tôi đưa ngón tay lên miệng ý nói im lặng, tôi thì thào :
– Bảo PA ra đây anh nhờ tí, đừng nói cho cả phòng nhá
PA ra thấy tôi ở cửa liền hỏi :
– Anh lên làm gì muộn thế?
– Lên chơi chứ làm gì
– Chơi gì mà chơi, hôm qua vừa lên rồi mà, để bọn em còn học chứ
– Học học cái giè, có mà ngồi nặn trứng cá thì có..Tôi lên giọng
Con bé PA cười hì hì rồi lại nhõng nhẽo :
– Thế có mang cái gì cho bọn em ăn không?
– Có nhưng để dưới cổng sau rồi
– Sao anh lại để dưới đấy, gần mấy cái xe rác ah
– Uh, thật ra thằng H híp nó muốn gặp em với Dương nói chuyện, anh đưa nó lên, giờ đang đứng trông xe ngoài cổng ý
– Hâm thế
– Thỉnh thoảng phải hâm tí mới là trai XD,em vào rủ D hai đứa xuống nói chuyện với nó tí không khổ thân.PA ngập ngừng một lát rồi nói :
– Vầng, lần sau đừng có hâm thế nữa.
Nói xong rồi định quay vào thì tôi kéo lại giọng tôi thì thào:
– Gọi Ngọc ra đây bảo anh T nhờ cái này nhé
– Biết ngay mà…
Dương và PA hai đứa dắt tay nhau đi xuống cổng chỗ mấy cái xe rác có thằng bạn tôi đang đứng, vừa đi vừa thì thầm cái gì nghe bí ẩn quá.Tôi đứng ở hành lang đầu hồi nhà nhìn ra đường PVĐ phía xa xa, giờ này xe cộ đã vãn, đâu đây mùi hoa sữa theo gió thoang thoảng nhè nhẹ, cái mùi này làm tôi nhớ đến những lần đi chơi với chị Lan, tôi đang hồi tưởng lại hình ảnh chị nhảy lên với cành hoa sữa, cái eo thon trắng ngần, cái quần lót xinh xinh…
– Anh T, đang nhớ em nào ở quê àh? .Em Ngọc hỏi làm tôi giật cả mình, định trả lời em “Anh có nhớ em nào đâu, đang nhớ một chị thôi” thì em lại hỏi tiếp :
– PA bảo em ra anh nhờ việc gì phải không ah?
Tôi ấp úng, ú ớ trong miệng :
– À ..không..à anh hỏi em cái này ý mà
– Gì ah?
– Em..em.. có hay về quê không?
– Em cũng thỉnh thoảng anh ah
– Em có thấy nhớ nhà không?
– Em có, nhớ lắm anh ah.Thế anh T có còn thấy nhớ nhà không?
– Có chứ , anh cũng thấy nhớ nhớ ( Tôi định nói anh thấy nhớ nhớ em)
– Thế ạh?
– Uh, thế những lúc em nhớ nhà em thường làm gì?
– Em khóc..
Tôi giật mình tí lộn cổ xuống tầng 1, trời ơi sao mà hồn nhiên ngây thơ đáng yêu thế nhỉ.
– Dần cũng quen em ah, ở đây có thầy cô bạn bè, có các anh thỉnh thoảng lên chơi mà.Tôi an ủi em
– Vâng em hy vọng sẽ quen dần.
Tôi và em cứ đứng ở hành lang chẳng nói gì, mùi hoa sữa vẫn thoang thoảng đâu đây, tôi lấy cớ nhìn sang đường để liếc về phía em, em buông mái tóc dài, những cơn gió nhẹ làm tóc em bay bay, mùi hoa sữa lẫn với mùi hương tóc em làm tôi ngây ngất,ngón tay em di di trên thành lan can, tôi cũng lấy ngón tay vẽ vẽ, chẳng nói được câu nào.
Rồi em lại mở lời làm tôi như mở cờ trong bụng :
– Anh T có bạn gái chưa?
Á, em quan tâm tôi hay là để ý tôi mà hỏi vậy nhỉ, tôi trả lời:
– Bạn gái anh có nhiều lắm, cấp 3 có 2 bạn , vào đại học thêm được 1 bạn nữa
– hí hí, anh vui tính thế, ý em hỏi người yêu cơ mà.
– Người yêu thì chưa,thế N có người yêu chưa?
– Em chưa, em còn bé mà
– Chắc đầy anh tán nhỉ ?
– Làm gì có anh nào đâu…
Cứ thế, tôi và em đứng nói đủ thứ chuyện về cuộc sống mới của em, về gia đình, về sở thích cá nhân, thích màu gì, thích ăn gì, thích làm gì…Càng nói chuyện, tôi càng hiểu thêm về em, càng thấy thích.Khoảng cách đã được nhích lại gần hơn một chút, mùi hương tóc em cứ phảng phất trước mũi tôi, đó là thứ mùi dầu gội xem lẫn mùi của hương đồng gió nội nơi em, một mùi hương mà đến tận bây giờ, với tôi, không thể lẫn đi đâu được.Tôi với em nói chuyện nhiều lắm, em cũng tự nhiên và hào hứng nên độ thân mật cũng tăng nên bội phần.Nhưng cứ đứng nói chuyện lâu thế này tôi cũng bắt đầu thấy sao sao ý, tôi quay sang em :
– Ngọc này..
– Dạ, sao anh?
……..
– Anh…….về nhớ
– Vâng, cũng muộn rồi, anh về đi, mà anh đi gì lên đây thế?
– Anh đi xe đạp với a H, nó đang đứng ngoài cổng, bảo vệ khóa cổng rồi không vào được.
– Vâng, cũng hơn 11h rồi ý chứ, anh về cẩn thận nhé, em vào đây
– Uh, chào em.
Tôi đợi em vào phòng khép cửa xong mới đi xuống, ui tối uống nhiều nước lại đứng lâu nên giờ buồn đái quá, không biết đi vào đâu.Xuống đến nơi thấy thằng híp đang ngồi trên xe đạp ngoài cổng, hai em đứng bên trong bám cổng nói chuyện ra, trông giống hệt người nhà đi thăm tù.Thấy tôi xuống, PA đã nhanh nhảu hỏi luôn :
– Thu hoạch được gì không anh?
– Chưa được gì, buồn ..lắm ( Ý của tôi là buồn đái lắm rồi, giọng tôi lại ỉu xìu vì nói to sợ phọt mẹ cả ra quần thì mất mặt)
– Thôi 2 anh về cẩn thận nhé, bọn em lên phòng đây.Nói xong 2 em chạy ào lên phòng,tôi trèo cổng ra, sao cái cổng bây giờ nó cao thế nhỉ, lại có nhiều sắt nhọn, loay hoay mãi không ra được vì mót đái, H híp sốt ruột :
– Mẹ, lúc trèo vào thì nhanh thế, trèo ra như con rùa bò, thế mày có định về không?
Tôi trèo ra cái phi luôn ra góc tường để vẽ vời lên đấy, xong chuyện thật thoải mái vô cùng.Nhảy lên xe thằng H híp, nó càu nhàu :
– Lên đấy để bố dưới này đứng sương đầy đầu
– Biết rồi, 1 mình 2 em còn gì nữa, đi nhanh lên tí về bố cho bát bún ngan..
Trưa hôm sau, tôi gọi điện cho PA bảo gọi cả Dương xuống nghe điện.PA nghe điện bảo có chuyện gì mà gọi cả D thế, tôi hỏi :
– Hôm qua nói chuyện với a H vui không?
– Cũng vui a ah, anh ý vô tư vui tính lắm
– Thế nó có nói gì anh không?
– Anh ý bảo a đang thích N, phải không?
– Uh, đưa máy D anh nói chuyện tí
Dương cầm máy alo, tôi hỏi luôn :
– Dương ah, anh T đây
– Vâng
– Chuyện anh chắc em biết rồi, từ giờ có gì các cô phải giúp anh đấy nhớ
– Chuyện gì anh?hihi
– Biết rồi còn hỏi,giúp anh rồi anh sẽ có quà hậu tạ 2 đứa, nhá
– Vầng, anh không cần nói bọn em cũng biết, nhưng nghe chừng khó đấy anh trai ah, anh cứ chuẩn bị tinh thần đi.
Sau cái vụ trèo cổng đấy 2 thằng tôi lên chơi liên tục, tôi thì vẫn gọi em ra hành lang nói chuyện, thằng H thì đi chơi với 2 em kia, có lúc thì 3 em, nhiều bữa 2 thằng rủ cả 5 em đi chơi quanh trường rồi ăn vặt, đi chơi tập thể như thế mới vui.Tôi và em đã thân thiết hơn rất nhiều, em hình như cũng biết tôi thích em nhưng mà em vẫn giữ khoảng cách nhất định, lúc nào cũng chỉ coi tôi như anh trai mà thôi.Qua nguồn tin mật báo tôi có biết dạo này đã có 2 đối thủ xuất hiện rồi.Một anh là sv năm cuối cùng trường, một chú cùng lớp ĐH em bây giờ, cả 2 đồng chí này đều ở trong KTX.Tôi bắt đầu thấy sốt ruột, lo nghĩ nhiều hơn, chính vì thế tôi nghĩ về em cũng nhiều hơn, 2 đồng chí kia thì tôi chưa giáp mặt bao giờ, nhưng dù sao các đồng chí ấy cũng ở ngay gần, nhất cự ly rồi còn gì, tôi phải lên phương án đánh nhanh thắng chắc mới được.
Thằng H bây giờ cũng máu lên SPNN lắm, đã trốn tôi đi 1 mình vài lần rồi thì phải, thấy PA bảo anh H lên chơi mới D mấy lần rồi, hình như thích cái D đấy.Ờ thôi kệ, thỉnh thoảng phải đi 1 mình mới dễ hành động chứ có phải lúc nào cũng kéo đoàn kéo đống là hay đâu.Dù sao nó thích em D càng tốt, càng dễ cho mình, nó mà thích em PA thì khó ăn nói lắm.Một hôm, ngồi trà nóng tôi bảo nó :
– H này, Noel tới tặng quà gì cho các em nhỉ
– Tao cũng đang nghĩ, khó phết
– Làm cái gì nó độc độc vào, tao có 2 đối thủ đấy mày biết không?
– Hai cái thằng đấy chấp gì, PA với Dương kể rồi
– Như nào???
– Đại loại như này : thằng già hơn thì năm cuối tiếng Trung, trông không khác gì thằng Tàu khựa, nó làm bên quản lý sv hay xung kích xung cứt gì đấy, suốt ngày lấy lý do kiểm tra phòng để vào nhòm ngó, đứa nào cũng ghét, cũng gọi N ra nói chuyện mấy lần nhưng N kêu bận không ra.Thằng trẻ thì cùng lớp, con trai học lớp SP tiếng Pháp, cả lớp có mỗi thằng, sắp biến thành đàn bà rồi, thằng này thuộc dạng thơ thẩn văn chương, áo trắng quần xanh, hai ống quần như 2 cái lò xo, cả tuần không giặt..
Không biết thằng này có thêm thắt gì để an ủi tôi không mà tôi nghe thấy sướng tai quá, đối thủ như này tôi không ngán lắm đâu, nhưng cũng không thể chỉ nhìn qua hình thức mà đánh giá thấp đối thủ được.Kiểu gì Noel cũng chạm trán nhau đây.Tôi bảo H híp :
– Mày về luyện giọng dần đi, Noel anh em mình lên SPNN
– Luyện giọng làm gì, định lên chửi nhau ah?
– Mày ngu thế, xách đàn, vác “ Người đàn bà hóa đá” lên mà đập…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.