Tình Mãi Xanh

Chương 53



Em giận, cả quãng đường về chẳng nói với tôi một câu. Đêm nhắn tin cũng chẳng thèm trả lời, tôi nhớ ra là em đã rơi mất điện thoại sao mà trả lời được, mà nếu có điện thoại khi em cũng không trả lời đâu, em giận thật rồi, ai bảo cho tay vào sờ vú em mà không hỏi ý kiến, vô duyên.

Ngày hôm sau tôi đi mua cái điện thoại mới tặng cho em, định sẽ làm em bất ngờ nhưng không biết gặp em ở đâu bây giờ. Tôi xuống trường tìm khắp nơi nhưng không thấy bóng dáng em, mà rõ ràng hôm nay thì vẫn có lịch học.

Buồn, lên quán quen làm ly cà phê vậy. Tôi lò dò đi lên gác, tí ngã ngửa khi thấy em đang ngồi ăn kem một mình ở trong góc, gió lạnh thì cứ thổi vù vù. Nhẹ nhàng tôi tiến đến sau em “ Òa”….Em chẳng thèm ngoảnh mặt lại , còn nói giọng hờn dỗi “ Òa gì mà òa, làm người ta đợi mãi”

Ô hay, đợi từ bao giờ? Ai biết được?

Tôi còn đang ngô nghê chưa hiểu gì thì em quay lại, mặt em cứ tỉnh bơ ra, không giống như tối hôm qua chút nào :

– Sao anh biết em ở đây mà tìm ?

– Anh có tìm đâu, anh đi uống cà phê mà..

– Nhớ nhá….Anh uống đi…em về

Vừa nói em vừa đứng dậy định về thật, tôi nắm tay em kéo lại :

– Từ từ đã…nghe anh nói 1 câu, tặng em 1 món quà,…rồi em về cũng được

Hình như em chỉ chờ có thế, tôi chưa nói hết câu em đã ngồi xuống rồi, đúng là con gái, tôi lại nhẹ nhàng như đẩy xe hàng ngay :

– Anh tìm em từ chiều đấy…biết kiểu gì em cũng ở đây nên anh tới

– Điêu…

– Thật mà, con tim anh mách bảo 100% em ở đây…

Em cười hì hì tít cả mắt lại, gương mặt lại tươi tắn đáng yêu lắm ý, nụ cười em tỏa ra ấm áp như nắng chiều xua đi lạnh giá.

– Em thấy anh siêu không? Em ở đâu anh biết hết..

– Vâng…

– Em nhắm mắt lại đi , anh có món quà này tặng em

– Quà gì đấy anh ? Em tò mò

– Thì cứ nhắm mắt lại đi..

Đôi mắt em lại lim dim, hàng mi cong vút như tán lá dừa dưới nắng chiều, đôi môi đang mím kia chả lẽ lại hôn cho phát, tôi ghé vào tai em thì thầm :

– Hôm qua giận anh à? Sao nhắn tin không trả lời?

Em đang chờ đợi món quà, tôi hỏi thế làm em cụt hứng lắm, tôi biết nên cố tình hỏi.

– Anh này….điện thoại em rơi xuống sông mà

-…Ten tèn….quà đây

Tôi thích tạo nhưng khoảnh khắc không ngờ tới như vậy, nên nhớ lâu. Được tôi tặng gói quà em thích lắm, càng bất ngờ hơn khi đó là chiếc điện thoại.

– Em thích không ?

– Đẹp lắm anh ah, em rất thích, cảm ơn anh

Tôi đứng và ôm em trong vòng tay, má áp vào tóc em thơm lừng.

– Một ngày không được nghe giọng nói của em là anh không chịu được…anh rất nhớ em…

– Mi tu…

Em khẽ cười, mắt lim dim nhìn xa xăm, tôi hôn vào má em nhẹ nhàng. Trong lòng thấy ấm áp, một cảm giác hạnh phúc tỏa lan khắp muôn nơi .

Hà nội đang mùa đông, khi những sắc tím lưu ly vẫn nhuộm thắm những gánh hàng rong trên phố, vậy là đã cuối tháng 11, và chỉ mấy ngày nữa, những cơn gió mùa đông bắc ào qua, lưu ly biến mất…tháng 12 tới hoa cải lại rực vàng những cánh đồng ven đê.

Tôi nhớ rõ như thế bởi đó là một ngày tháng 12, đài báo gió mùa đông bắc, còn em thì báo hôm nay trường em cắm trại, kỷ niệm thành lập trường tại công viên nước Hồ Tây.

Năm nay đã là năm thứ 4, vì năm cuối nên em xin bố mẹ được tham gia hội trại ở trường qua đêm luôn, sang năm chẳng còn cơ hội nữa.

Hôm đấy trời rất lạnh, gió mùa tăng cường thêm những cơn mưa phùn nên càng buốt giá, tôi ngồi ở nhà trong phòng ấm những cũng khá lo lắng, tôi nhắn tin thì em bảo là đang chơi ở hội trại, đông vui lắm.

Đến khoảng hơn 10h, khi những cuộc vui đã tan, thì thấy em nhắn tin nói chuyện bảo đang ngồi trong trại của lớp, nhưng mà lạnh lắm và khả năng là “ không có chỗ ngủ, bọn con trai đang nằm quay đơ ôm nhau ngủ, em không quen ở như thế này”

Tôi nhìn đồng hồ đã sắp 11h, em lại vừa nhắn tin “ Mấy đứa con gái vừa ngồi nói chuyện vừa ăn ngô anh ạ, không có chỗ ngủ”, tôi nghĩ bụng : bảo các bạn về hết nhà anh, chỉ các bạn nữ thôi, chăn ấm đệm êm tha hồ ngủ…ý tưởng đen tối.

Quyết định xuống lấy xe phóng đi lên với em, mưa tạt vào mặt, lên đến nơi mặt vẫn còn ướt nhoét như vừa bị bà hàng xóm hắt chậu nước vào, tôi gọi điện cho em :

– Em ra cổng đi, anh đang đứng ngoài này rồi

– Thật không anh?

– Thật chứ đùa ah, ra nhanh lên sắp chết cóng rồi.

Cái số tôi cứ dính đến gái là hay gặp mưa và rét, mấy lần rồi…Thấy em chạy ra ngay :

– Mưa lạnh này anh lên đây làm gì?

– Lên chơi với em

– Ui trời…làm gì có gì chơi giờ này nữa anh…trong đấy bây giờ còn không có chỗ ngủ, toàn phải ngồi kia kìa.

Tôi ôm em vào lòng cho ấm, em đưa tay lau hết nước mưa bám đầy trên mặt tôi :

– Anh lên làm gì….

– Anh mang áo lên cho em…sợ em lạnh

Tôi lấy cái áo khoác mang ra khoác cho em, ấm cực kỳ luôn, em bây giờ được cuộn trong cái áo rộng trông như con gấu, tôi bảo :

– Ấm không em ?

– Ấm lắm anh ah.

– Thế mình đi dạo phố đêm Hà Nội đi, thú vị lắm

Thấy em ngập ngừng do dự tôi tiếp

– ….tí nữa tầm 3h sáng anh đưa em ra chợ hoa Quảng Bá luôn…..

Lần đầu tiên em được đi chơi đêm Hà Nội khuya đến vậy, và cũng là lần đầu tiên em không ngủ qua đêm ở nhà, lần đầu tiên ấy em ở trọn bên tôi.

[IMG]

… Đêm mùa đông đi trên con đường quen
Nghe tiếng rao bồi hồi nỗi nhớ
Đâu hàng cây quạnh hiu phố cũ?
Hà Nội ơi đêm mùa đông, Hà Nội ơi…

Đêm về, Hà Nội thật khác, tôi chở em lượn qua các con phố vắng thưa người, một Hà Nội yên bình. Dọc theo đường Cổ Ngư, qua Phan Đình Phùng, tôi đưa em qua vườn hồng ngắm những bông hoa nở tươi trong mưa phùn, qua Bà Triệu về Nguyễn Du, mùa này không còn hoa sữa, tôi vẫn thích đưa em qua đó, để ngắm những cành cây cao khẳng khiu trong gió lạnh, cảm giác được em ôm từ đằng sau, hai tay luồn vào trong áo khoác, thật tuyệt.

Hà Nội đêm thật nhẹ nhàng và thanh thản, những cơn gió mùa về chỉ khiến cho con người ta muốn xích lại bên nhau thật gần hơn.

Cầu Long Biên gió lộng…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.