Tình Mãi Xanh

Chương 50



Ngồi được một lúc, đang nhai miếng thịt gà dai nhách thì có một chú trông cũng hơi nhừ nhừ liêu siêu cầm chén tiến đến, cười toe toe với cả mâm rồi tự giới thiệu :

– Chào các bạn nhá, mình xin tự giới thiệu mình là Vú, là bác của Quyên…cứ gọi mình là anh…Vú..

Tôi cũng lấy làm thắc mắc dừng gắp nhìn lên, sao lại có vú với cả tí ở đây nhỉ?Đúng lúc đấy em Duyên chạy ra : Bác Vũ, bác uống nhiều rồi, cháu đưa bác vào nhà nhé…

– ờ…con này …im….say sao mà say…nào các bạn…uống một chén mừng hạnh phúc nào…

Ra là ông này tên là Vũ, chắc quá chén rồi lên nói nhịu thành ra vú, phải tội mấy anh em trong mâm cứ ngẩn tò te te ra tưởng tượng. Mà ông ấy đã nhiệt tình mời thì không nên từ chối mất lịch sự, cả mâm đồng khởi 1 chén, con gái nhấp môi.

Chưa kịp đặt chén xuống lại có người đến mời, lần này là anh thợ sửa đồ điện tử mà tôi đã gặp lần trước, ăn mặc cũng phong cách trai làng phết, quần bò áo da giày thể thao a di đát. Thấy em P ngồi cạnh mình từ đầu bữa cu cậu cũng nóng mặt lắm rồi, dáng điệu hùng hổ mặt đỏ tưng bừng chắc định ra nuốt sống mình đây…

Tôi tự nhìn lại mình cái xem là có ngon ăn không? Nhìn tôi có lẽ giống con dê non ngoan ngoãn hay sao ý mà cha kia tự tin gớm nhỉ.

– Chào các bạn, mình là Tùy… bạn của Quyên với cả Phương…

Ấy..cài thêm cả P vào nữa mới ghê nha, làm em P ngồi bên cạnh tôi giật thót cả mình, mặt hơi đỏ lên một tí vì ngại. Tôi lịch sự đưa tay ra bắt, cha Tùy một tay bắt một tay rót rượu ngay, mồm vẫn cười mặc dù hơi héo.

– Chén này xin phép mời cả mâm, đồng khởi

Cả mâm thì cả mâm, tôi chẳng từ chối, P nhăn mặt có vẻ không thích nhưng cũng không ý kiến gì. Xong chén tưởng cha Tùy đi luôn ai dè cứ đứng đấy mãi, làm tôi ngại chẳng dám gắp thêm, may quá có ông bác trẻ Vú của Q đi qua thò mặt vào :

– các cháu cứ ăn tự nhiên nhá, uống ít thôi, ăn đi ..kìa..ăn đi

Làm miếng xôi nữa cho chắc bụng, thấy Tùy lại rót đầy một chén, tôi giả bộ ngó lơ không để ý

– Anh T…em mời anh chén..

Ai gọi tôi ý nhỉ? Sao biết cả tên mình hay vậy?Thế này là có điều tra rồi đấy nhá, không phải dạng vừa đâu, tôi ngoảnh ra nhăn mặt :

– Mình không uống được rượu…

– Ầy…anh nói thế nào…có một chén…đàn ông ai lại thế?

Em P ngồi cạnh tôi giờ mới lên tiếng bênh vực :

– Anh ý không uống được đâu anh Tùy…uống vào là say ngay

Bậy nào…uống thì uống được, rượu chứ có phải thuốc độc đâu, cứ nhắm mắt vào ực cái là xong mà, ai bảo anh không uống được, chẳng qua anh không thích uống vì nó đắng, không ngọt như sữa…đang định nói với P như thế thì Tùy đã chen vào :

– nào…chả mấy khi anh em có dịp vui như này…mời anh chén

Đây là chén rượu thách đấu chăng, có lẽ không phải, ngày vui mà có tí men nồng vào thêm say mê, tôi đứng dậy cầm chén rượu đầy.Tùy làm một hơi hết sạch và cố gắng không nhăn mặt, trai làng là phải thế chứ, kiểu gì cũng không thể để mất thể diện được. Tôi thì ngập ngừng nâng lên hạ xuống mấy lần làm em P cũng lo lắng theo, nhắm mắt nhắm mũi tôi làm cái ực, chẳng ra ngoài giọt nào, nghe rõ tiếng thở phào của mấy cu bạn Q cùng bàn, nuốt hết tôi định gọi em Duyên ra nói nhỏ với em rằng “ nhà em mua rượu ở đâu mà nhạt thế, uống mấy chén mà chẳng thấy có tí vị gì gọi là phừng phừng” , đấy là tôi nghĩ bụng thế thôi.

Buổi trưa, nghe tiếng nhạc xập xình rộn rã, tiếng pháo giấy bùm bụp, giấy cắt xanh đỏ bay tứ tung là biết nhà trai tới, P kéo tay tôi ra tận cổng ngó chú rể. Văn Trưởng hôm nay bận bộ com lê trắng càng tôn lên làn da đen bóng, cổ đeo nơ, chân đi giày đen bóng, tay ôm bó hoa tươi, mặt vênh lên như địa chủ được mùa, vừa bước xuống khỏi xe hoa…

Nhắc đến xe hoa mới nhớ, nghe đồn hôm trước trong buổi họp bàn chuẩn bị cho lễ cưới, khi mọi người nhắc đến vấn đề xe hoa thì Trưởng gạt đi, bảo người làng với nhau, nhà cách nhau có mấy bước chân đi bộ cũng được, càng giống đám cưới ngày xưa. Nhưng vài cụ trẻ trẻ nêu ý kiến là đám cưới thì phải có rước dâu, phải đón bằng xe mới oai, chứ đi bộ thì vứt, dân làng người ta cười cho

Trưởng bảo : Hay đón dâu bằng công nông được không?

Có cụ phản biện ngay : Công nông mày lái thế ai cầm tay cô dâu, thế gọi một thằng lên ngồi ôm cô dâu ah?

Cả nhà gật gù tán thưởng, Trưởng thấy bối rối may quá có thằng em họ nhiệt tình ở đâu xuất hiện :

– Cái này bác cứ để cháu, để cháu a lô cho thằng “bố dái” ở xã bên là xong …

Nói cái nhấc điện thoại bấm luôn, bô lô ba la vài câu đã được việc ngay :

– Xong rồi bác, 4 trăm rưỡi hai lượt cả đi cả về

Mấy chú mấy bác nghe thế nhao nhao chửi :

– mả bố nhà mày, thế đi đón dâu không đón về thì để nó bắt tắc xi về ah mà tính cả hai lượt…

Phải tội thằng bé vội vã thanh minh :

– xe nó xe tắc xi mà, nó quen nói thế rồi, tóm lại là trọn gói 4 trăm rưỡi…thằng này kiêm cả Em xi đám cưới, nó bảo để nó làm luôn thì lấy thêm 1 trăm nữa là năm trăm rưỡi…

– ô kê, nghèo cũng phải cho thằng tèo đi học…

Trưởng quyết rồi, xe hoa luôn, chơi luôn cả Em xi.

Tiếng nhạc xập xình, tiếng cười nói vang cả đường quê, hai họ ai cũng tươi vui mặt mày hớn hở, hôm nay tậu được rể thảo dâu hiền, trẻ con chạy theo bám đít cô dâu cả đoàn, vui không tả xiết.

Xe hoa đón dâu về đến cổng nhà trai vừa đỗ xịch xuống thì tài xế đã chạy tót vào trong để thực hiện vai trò Mc :

“ Ban tổ chức chúng tôi xin được chúc mừng họ nhà trai và cũng xin được chào đón họ nhà gái…

Và đúng là trầu này ăn thật là cay, dù mặn dù nhạt dù cay dù nồng. Dù cho quý vị anh chị ai chưa nên vợ nên chồng thì ăn một miếng kẻo lòng tương tư. Mà cầm lược thì nhớ tới gương cầm khăn nhớ nón nằm giường nhớ nhau…

Hôm nay, trên mảnh đất Hưng Yên anh hùng, chúng ta hai họ lại cùng sướng vui

…Chim khôn ăn trái nhãn lồng

Bướm khôn bướm đậu trên đầu chim khôn….”

Phải nói đám cưới quê cực vui và vô cùng náo nhiệt, sau khi cô dâu chú rể đi vào trong nhà làm lễ gia tiên thì ngoài rạp cuộc vui bắt đầu

“ Mà trên đầu của chúng ta là một chiếc rạp xanh, Ở giữa rạp trắng xung quanh rạp vàng. Hôm nay anh cưới được nàng, như tiền trong túi như vàng cầm tay…”

Lời ca tiếng hát lại vang lên khắp xóm, tiếng mc lanh lảnh mời gọi các nam thanh nữ tú, các giọng ca vàng lên trồ tài

“ Con kiến nó leo cành đa, sau đây bài hát dân ca bắt đầu….để mở màn cho chương trình đại nhạc hội hôm nay, xin mời ca sĩ Như Phố lên hát một bài…

Tôi thấy một anh chàng khật khưỡng đi lên, công nhận ở quê mà trông như phố thật, sành điệu lắm, nhang nhác giống …Lệ Rơi

– Lời đầu tiên, Như Phố xin gửi lời chào đến bà con cô bác quan viên hai họ, tới các anh chị em nam thanh nữ tú hai bên, để góp vui cho ngày trọng đại của đôi bạn trẻ hôm nay, Như Phố xin trình bày nhạc phẩm “ Áo em chưa mặc một lần”

Cả rạp vỗ tay rầm rầm, tôi ngoảnh sang bảo em :

– Đám cưới ở đây vui quá em nhỉ?

Em trả lời đầy hãnh diện :

– Vâng, đám cưới ở quê em vui cực là vui

Sau tiết mục đơn ca của ca sỹ Như Phố thì rạp cưới bắt đầu biến thành vũ trường, nhất là khu vực khán đài trung tâm, đó là nơi các thanh niên được dịp thể hiện nghề truyền thống lâu đời của làng, đó là nghề làm quẩy, các loại quẩy được trình diễn, thấy có cả màn “ lên nóc nhà, bắt con gà” nữa, quá mạo hiểm.

Tiếp đó là màn phát biếu của đại diện họ nhà trai và họ nhà gái trên sân khấu, màn này nói chung nhạt thếch chả có gì đặc sắc, tôi chỉ thấy ấn tượng với câu nói của cậu Em xi chuyên nghiệp “ Xin tất cả một tràng pháo tay để tiễn đưa quan viên hai họ xuống sân khấu…”

Buổi chiều, khi mọi công việc trong ngày đã coi như xong, là đến màn ăn cỗ tổng kết, toàn anh em thanh niên bạn bè thân thiết của cô dâu chú rể, tôi được Trưởng thiết tha mời ở lại, không biết là chuẩn bị có một cuộc chiến khốc liệt đang đợi mình…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.