Tình Mãi Xanh

Chương 5



Lại một mùa Thu đến, mùa nhập trường của bao cô cậu tân sinh viên, vừa rời xa mái trường phổ thông, bỡ ngỡ bước chân vào giảng đường đại học, cái nơi mà từ xưa luôn bị mang tiếng ác bởi cái câu :
“ Cổng trường đại học cao vời vợi
Đồng ruộng mênh mông đón em về”
Tôi thì nhiều lúc ngồi quán cóc cổng NN, làm ly trà nóng , mắt lim dim ngắm các em sinh viên mới nhập trường ríu rit thướt tha đi qua trước mặt mà thấy lòng xao xuyến quá, chợt nghĩ rằng có khi nên đổi ý thơ cho hợp thời như thế này :
“ Cổng trường đại học không cao lắm
Đồng ruộng mênh mông đón em vào…”
Các bác thấy có đúng không? Nơi đây đồng ruộng mênh mông, mời các em xinh tươi vào đây, vào đây…
Lan man 1 chút cho vui vậy thôi, chứ thật ra thì đúng là như vậy.Cứ mỗi độ sinh viên mới nhập trường thì y như rằng các anh sinh viên cũ nhà ta là cứ lượn vè vè trong sân, cổng KTX cứ như là cò cổng bệnh viện.Bọn mình là sinh viên cũ mà, các em mới đến bỡ ngỡ có gì mình giúp, nhất là những em xinh xinh, hiền hiền.Nào thì :
– Cô đưa em đi nhập trường ah, chúng cháu là sinh viên tự nguyện, cô có cần tìm nhà trọ cho em không ah ?…cô có cho em ở kí túc không ah?…..cô để cháu xách đồ cho ah..vv và vv…
Trong bụng mấy sv tự nguyện này thì đang nghĩ “ cô có cần tìm nhà trọ cho em không, về xóm trọ của cháu, ngay gần phòng cháu, sạch sẽ thoáng mát, điện nước đầy đủ, không ở cùng chủ, đi đâu cháu rủ…”.Các bác phụ huynh thấy mấy anh sv này sao mà ngoan thế, tốt thế, đúng là sinh viên thời đại Bác Hồ liền ưng ngay.
– Quý hóa quá, gặp được các cháu ở đây thật may mắn quá, không mẹ con bác chẳng biết xoay xở thế nào…
– Bác cứ yên tâm, để cháu dẫn bác đi.
Thế là em nó đã có 1 phòng trọ sạch sẽ, chủ nhà ân cần, hàng xóm nhiệt tình rồi.Nếu có 2 em ở 1 phòng thì càng vui, càng đỡ tốn kém tiền của bố mẹ.Buổi tối, anh sinh viên tự nguyện sang chơi, trông bảnh bao ra dáng lắm, anh cũng chẳng nói nhiều, lạnh lùng thốt ra mấy câu:
– Các em ah, bố mẹ các em đã nhờ anh rồi, anh là T, phòng anh tầng 2 ngay bên cạnh.Bất kể thằng nào quấy rầy, trêu trọc, trộm cướp, cháy nhà , mưa bão,động đất ,núi lửa…Cứ gọi anh hoặc đập cửa phòng anh.Anh sẽ có mặt 24/24.Hết
Trên đây là tôi kể chuyện chứ không phải kể về tôi đâu các bác nhé, không các bác lại chửi : DM thằng này bố láo thật thì oan cho tôi quá, chuyện của tôi nó khác cơ…

…Sau cái hôm đưa PA nhập trường rồi nhận phòng ký túc, tôi còn lên vài bận nữa đưa nó đi mua đồ linh tinh để tuần sau nó bắt đầu vào học rồi. Các giường trong phòng đã có người vào nhận hết, các em ý cũng đang chuẩn bị mọi thứ, giường chiếu, bàn học , sách vở.. Có em còn dán đầy hình ảnh lên hòm ,lên thành giường, lên tường nào thì Đan Trường, Lam Trường, Mỹ Tâm,Phương Thanh…rồi có em dán thằng GiangĐôngGun, có em thì thích cái thằng San U đầu trọc trong phim “Mối tình đầu”, nói chung là hoa mắt lắm, phòng nữ mà.
Chiều thứ 7 cuối tuần, tôi bắt xe 27 lên xem con em tuần đầu tiên ăn ở ra làm sao, thấy phòng khép cửa tôi gõ cộc cộc mấy cái.Tính tôi vốn lịch sự thế đấy, không gõ cửa mở ra nhỡ em nào đang thay quần thì mất mặt….em nó lắm
– Ai đấy, vào đi ah. 1 em trả lời
Tôi mở cửa thò mặt vào, có 2 em trong phòng, một em giường tầng 1 ngay gần cửa, 1 em tầng 2 bên trong.Tôi hỏi em ngay ngoài.
– PA đâu rồi em?
– Bạn ý ra ngoài mua đồ rồi anh ah
– Đi lâu chưa em?
– Bạn ý đi 1 lúc rồi anh, anh vào phòng ngồi đợi bạn ấy 1 tí
– Uh
Tôi đi vào phòng, ngó nghiêng rồi tôi quyết định đi thẳng vào giường của PA ngồi, đến giữa phòng thì em ở trên giường tầng 2 bên trong cất tiếng chào khe khẽ :
– Em chào anh ah
Ngẩng mặt lên, tôi bất ngờ suýt ngã, may quá đã đi đến giường PA nên tôi bám vào thành giường rồi từ từ ngồi xuống,trấn tĩnh 10s tôi mới thốt lên được câu : uh, chào em chứ không phải câu : ui xinh quá.
Tôi cứ ngồi ở giường PA quan sát, đứa em tôi cũng chuẩn bị gần như đầy đủ mọi thứ rồi, tôi nhìn sang phía giường đối diện, cô bé trên tầng 2 đang sắp xếp đồ đạc nên không để ý thấy tôi đang nhìn.Từ phía sau chỉ thấy mái tóc đen mượt mà đến ngang lưng, mọi thứ đồ đạc của em sắp xếp cũng gọn gàng ngăn nắp lắm.Mải ngắm nghía nên tôi chẳng nói chẳng rằng gì, người mở lời trước lại là em:
– Anh là anh trai của PA phải không ah?
Nói rồi em quay ra, tôi ngồi đối diện với em nên có điều kiện ngắm em kỹ hơn.Mái tóc đen dài mượt mà, gương mặt hơi trái xoan, làn da trắng hồng mịn màng.Tôi sững sờ trong giây lát nên cũng chỉ thốt ra được câu :
– Uh
– PA sướng nhỉ,có anh trai quan tâm thế.Em tiếp lời
– Có gì đâu em, anh ở dưới này mấy năm rồi nên cũng thông thuộc hơn
Cô bé giường ngoài nãy giờ mới lên tiếng :
– Anh học trường gì ah?
– Anh học XD em ah, đang ở dưới TX
– Anh học năm thứ mấy rồi?Em ngoài tiếp
– Năm thứ 3
Tôi lúc này đã thấy thoải mái hơn nên bắt đầu hỏi lại các em, tôi hỏi luôn cô bé giường ngoài :
– Bọn em ở đây có cùng quê không?
– Không anh ah, mỗi đứa 1 quê
– Thế em ở đâu?
– Em ở Hà Nam ah
Ngoảnh mặt sang tôi nhìn rồi hỏi em tầng trên
– Em ở đâu?
– Em ở YB anh ah.
– Lớp anh học cũng có mấy thằng ở TX YB, thế em ở chỗ nào?
Em trả lời tôi giọng nhỏ nhẹ : Em ở huyện thôi
Màn chào hỏi quê quán đã xong, anh em có vẻ đã tự nhiên hơn nhiều, tôi chuyển sang chủ đề khác.
– Nói chuyện nãy giờ quên hỏi tên, anh là T, thế em giường ngoài tên gì?
– Em tên Liên ah
– Em tên gì? Tôi ngoảnh lên hỏi em
– Dạ em tên Ngọc ah
Tôi trầm ngâm ra vẻ suy nghĩ rồi hỏi em :
– Ánh Ngọc phải không?
Gương mặt em lộ rõ vẻ bất ngờ,vẫn còn nguyên sơ nét trẻ con ngây thơ của cô bé 18 tuổi
– Sao anh biết ah?
– Anh nhìn em xinh xinh anh đoán thế
Em được khen xinh chắc thích lắm, cường rạng rỡ rồi em bảo tôi thế này chứ :
– Anh chuyển sang làm nghề thầy bói được đấy,hihi.
Trời ơi, anh đang học XD mà em bảo anh chuyển sang làm thầy bói, có mà thầy bói xem voi, chẳng cần đoán anh cũng biết thừa em là Lê Ánh Ngọc rồi, hôm trước anh đọc được mà ( tôi cười thầm trong bụng).
PA về, 2 anh em đi xuống căngtin ăn cơm bụi, trường này hay phết đấy, căng tin rộng rãi ,sạch sẽ, thích món gì thì chỉ, mà cũng khá rẻ nữa.Ăn xong 2 anh em quay về KTX, tầng 1 khu KTX là cả 1 cái kiểu như siêu thị mini, đầy đủ các mặt hàng thiết yếu phục vụ sinh viên.Có cái hay nữa là trong này có 1 khu bố trí giống y hệt cái bưu điện, có cái bàn to cho nhân viên ngồi trực, 4 cái bốt nhỏ đánh số 1,2,3,4 trong đó để máy điện thoại, em nào cần gọi điện về nhà thì xuống đây gọi.Có người gọi đến thì người trực tổng đài sẽ hỏi gặp ai?phòng bao nhiêu?15 phút nữa gọi lại nhá.Tổng đài sẽ gọi vào hệ thống loa kết nối đến từng phòng.Ví dụ
– A lô, Liên – Hà Nam phòng 620 xuống nghe điện, 10 phút nữa gọi lại nhé.
Đều đặn tuần 1,2 lần tôi lên thăm đứa em, kiểm tra hỏi han tình hình học tập tiện thể hỏi thăm luôn em Ngọc.Sau 1 thời gian học tập ăn ở cùng nhau thì trong phòng đã có các nhóm chơi khá thân với nhau hơn, tất nhiên là cả phòng thì vẫn thân thiết vui vẻ.PA thì hay đi cùng với em Liên HN, giờ thêm em Dương, bộ 3 này cùng 1 lớp nên đi đâu cũng có nhau, phải nói thêm là Dương ở giường tầng 2 ngay trên PA. Em Ánh Ngọc thì do cùng lớp lại cùng giường với em Linh nên cũng có vẻ khá thân thiết. Ba em còn lại thì tôi ít tiếp xúc với lại cũng không nổi bật nên không tiện nêu tên ở đây.Năm em kia thì em nào cũng xinh tươi, mỗi em một vẻ, nhưng tôi thấy thấy em Ngọc xinh nhất,hihi.
Tháng đầu các em chỉ phải học Chính trị nên ngoài thời gian học ra là thời gian đi chơi, thăm thú mấy nơi quanh quanh trường là chính.Trong tuần thì tôi hay lên chơi vào buổi tối sau khi đi học về tắm rửa xong là phi lên ngay, tôi thường gọi điện trước cho PA đợi tôi lên 2 ae đi ăn cơm bụi.Cuối tuần thì tôi lên từ chiều thứ bẩy, hôm nào chủ nhật có khi còn lên từ sáng.Tôi bây giờ ngoài việc đi học, bóng bánh chiều tối ra thì chỉ có việc là đi lên SPNN chơi mà thôi.
Lên chơi mãi giờ tôi thành khách quen của phòng 620 này rồi, vào ngồi nói chuyện chém gió thoải mái đủ thứ chuyện trên đời với các em, tôi xấu giai nhưng được cái cũng có khiếu hài hước, lần nào nói chuyện cũng khiến cả phòng bò ra cười, mà tôi toàn bốc phét thôi các bác ah, thế mà em nào em nấy tin sái cổ.Các em thích nói chuyện với tôi lắm, chuyện gì cũng đem ra hỏi : Anh T ơi, thế này phải không? Thế kia là thế nào ?..vân..vân..Được đà lấn tới tôi nhận là anh trai của cả phòng, các em vui lắm, tôi còn vui hơn vì giờ đây có cậu nào muốn nhòm ngó tán tỉnh, kể cả mấy anh năm cuối hay lưu ban vài năm tôi cũng chấp tất, tôi là anh trai mà, tán các em mà không hỏi ý kiến anh trai thì đâu có phải đạo tí nào.
Nhưng cái gì cũng có hai mặt của nó, một hôm PA gọi điện xuống cho tôi bảo :
– Cuối tuần anh về quê không?
– Không, anh mới về rồi
– Vậy cuối tuần lên trường em chơi nhé, năm nay tổ chức 20/11 to lăm anh ah, có hát văn nghệ nữa
– Uh, cuối tuần anh lên, thứ 7 hả
– Vâng, tối thứ 7, anh nhớ lên sớm nhé, cả phòng mong anh trai lắm đấy, bọn nó bảo đây là kỷ niệm 20/11 đầu tiên, anh nhớ phải có quà cho cả phòng đấy..
Bỏ mẹ rồi…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.