Tình Mãi Xanh

Chương 49



Em ngoan ngoãn nghe lời không phút phân vân, mắt em lim dim, cánh mũi em phập phồng, đôi má em hây hây đỏ, đôi môi cong hơi mím lại, nhìn em xinh đẹp và quyến rũ biết bao, tôi thì thầm vào tai em :

– Mt là gì hả em ?….

….ở vào cái khung cảnh lãng mạn như phim Hàn cuốc thế này, bao nhiêu lời hay ý đẹp, bao nhiêu những lời có cánh ví dụ như “ anh yêu em”, “anh nhớ em” hay là mấy câu ngọt ngào đại loại như mấy bác trên thiendia tư vấn tôi không nói, lớ ngớ thế nào lại phọt ra câu : mt là gì hả em

Chắc bị ám ảnh nhiều quá, quẫn trí rồi các bác ah.

Đôi mắt em đang lim dim, đôi tai xinh đẹp của em có lẽ đang chờ đợi một điều gì đặc biệt ???câu hỏi của tôi khiến em vừa bất ngờ vừa buồn cười, em quay sang tôi :

– Mt là …đồ ngốc..

Sao mt lại là đồ ngốc nhỉ? Hay là em chuyển thể từ tiếng nước ngoài, tiếng Anh không phải, tiếng Pháp cũng không, tôi đoán là tiếng Ý hay tiếng Tây Ban Nha hoặc tiếng Ê Đê gì đó, nghe có vẻ giống…

Cái mặt tôi đang không hiểu, cộng với việc bắt đầu thấy tiếc cái cơ hội trời cho vừa rồi nên đang ngẩn tò te trong giây lát,. Em lại hỏi :

– Anh không biết thật à?

– Không….tôi trả lời nhanh không cần nghĩ

– Em sẽ nói cho anh biết nhưng với một điều kiện?

– Được, em nói đi

– Xong anh phải trả lời em một câu hỏi nha?….

Gì chớ việc trả lời câu hỏi với tôi dễ thôi mà, bí quá thì cứ trả lời bằng một câu hỏi khác là xong, tôi gật đầu cái bụp :

– Khuyến mại cho em một câu nữa là 2 luôn

Em khoái trí cười tít mắt, nhìn chỉ muốn hôn cho phát nhưng không dám sợ em tát

– Mt là mi tu chứ là gì….người đâu mà ngốc. Trả lời xong gương mặt em ánh lên vẻ hãnh diện, tôi thấy sung sướng trong lòng, như thế có nghĩ là hôm ấy em bảo em cũng nhớ tôi, me too mà, tôi ngốc thật.

– Giờ em hỏi nè, hôm anh đưa em về chỗ gốc cây anh hỏi em tại sao lại gọi là cây sấu? Thế sao lại gọi là cây sấu, anh trả lời đi?

Ui sao em nhớ dai thế nhỉ, tôi có hỏi em vậy thật sao tôi không nhớ, cũng lâu rồi mà, chứng tỏ em cũng có ấn tượng với tôi từ những lần đầu tiên rồi, chắc tại tôi đẹp giai, hay là tôi cuốn hún, hay vì điều gì khác nữa???

– Bao nhiêu câu hỏi khó em không hỏi, em hỏi anh câu dễ thế ?

– Dễ cũng được anh cứ trả lời đi….

– Cái cây đấy bị gọi là xấu vì nó đứng cạnh em, vì anh thấy….em xinh quá

Chẳng ngờ cái câu trả lời này lại có tác dụng ghê ghớm thế, được tôi khen chắc em thích lắm hay sao ý, khẽ cười em nhìn ra phía xa xa ngoài sông :

– Thế mà cũng đòi trả lời…

Tôi tiến lạ gần em hơn, vòng tay qua tôi ôm lấy em, thì thầm vào tai em lần nữa:

– Phương…em xinh lắm…

Em ngoảnh mặt lại phía tôi định nói điều gì đó nhưng không thể, chẳng đợi phải hồi hộp, không quá ngại ngần, không nhìn vào mắt nhau thật lâu như phim “ cô dâu 8 tuổi”, tôi đã đặt lên môi em một nụ hôn say đắm, ngọt ngào, tay tôi đã ôm chặt lấy em như sợ em vùng chạy mất.Một thoáng cưỡng lại rồi cũng chìm vào đê mê, môi em cũng quấn lấy môi tôi, nụ hôn của em dành cho tôi đầy bỡ ngỡ và vụng dại, nhưng thật nhiều say đắm. Lúc này hai tay em cũng vòng qua ôm chặt lấy tôi, cả hai vẫn say sưa quấn lấy nhau, trao cho nhau những cảm xúc ngọt ngào, truyền cho nhau thật nhiều hơi ấm….Gió vẫn thổi vù vù bên tai, tôi cảm giác như đang cùng em bay vào vũ trụ bao la, nơi có những vì sao sáng trên bầu trời đêm sâu thẳm. Ngoài trời lạnh nhưng trong lòng đang nóng, đang rực cháy ngọn lửa yêu đương…

Em còn nhớ nụ hôn đầu bỡ ngỡ?

Môi chạm môi, ta ngưng thở vụng về.

Phút giây đầu sao cứ mãi đê mê.

Để một đời, không sao ta quên được…

Sau cái buổi tối kỷ niệm trên cầu đó thì em và tôi chính thức yêu nhau, tình yêu chớm nở thanh cao và trong sáng, chỉ có những lời nhớ thương đong đầy trong tin nhắn, những thủ thỉ ngọt ngào và những nụ hôn tưởng chừng như không bao giờ dứt…ở trên cầu. Với em, đây là lần đầu được yêu, ngỡ ngàng và đầy bí ẩn, em bắt đầu bước chân vào khu vườn tình yêu mà tôi là gã làm vườn duy nhất đang dẫn lối. Em thích được tôi đưa lên cầu Thanh trì vào buổi tối, để cho gió lạnh tạt vào mặt, để được ăn kem trong cái lạnh tê người, và để hôn nhau.

Tình yêu mùa đông thật ấm áp, những người yêu nhau luôn muốn tìm đến nhau, thật sát bên nhau để truyền cho nhau hơi ấm ngọt ngào.

“ Tấm thiệp mời trên bàn

Đề tên địa chỉ rõ ràng

Lại một đám mừng ở trong làng
Ngó tên bỗng dưng thấy hoang mang…”

Được mời đi ăn cưới em Hồng Quyên, ngó tên chú rể thấy quen quen : Văn Trưởng…

Vậy là cu Trưởng đã cưa được em Quyên, quá mừng cho đôi trẻ.

Cả cô dâu chú rể đều mời nhiệt tình không thể bỏ đám nào được, đành phải chia ra vậy, buổi sáng sẽ đến ăn cỗ nhà em Quyên sau đó đón dâu, chiều oánh chén nhà chú rể, ok tôi và P thống nhất như vậy cho hợp tình.

Đám cưới thì lúc nào chả vui, thế nên người ta mới gọi là ngày vui, mà ở quê thì đám cưới lại càng là cái ngày vui đặc biệt. Ngày tôi còn nhỏ ở quê đám cưới người ta hay mở đài cát sét mấy cái bài như là “ Cheri cheri lady” nghe rộn ràng lắm :

Oh, I cannot explain
Every time it’s the same
More I feel that it’s real
Take my heart
I’ve been lonely too long
how I can’t be so strong
Take the chance for romance, take my heart
I need you so…..
There’s no time
I’ll ever go…..

Đám cưới ngày xưa mà không có mấy cái nhạc này thì không phải đám cưới đâu, nghe im im là giống cái đám giỗ lắm.

Ngày nay thì khác, chẳng cần nghe thấy nhạc xập xình mấy bài của Môđen tắc kinh, cứ ở đâu văng vẳng tiếng nhạc sến pha lẫn nhạc sàn đinh tai nhức óc là ở đó có đám cưới, quê ta là vậy đó, mang tiếng quê nhưng rất theo kịp thời thượng.

Hôm trước thấy P bảo buổi tối thì bạn bè hay đến nhà cô dâu chú rể chơi gọi là đến uống nước, sau đó chú rể cùng bạn bè sang nhà cô dâu chơi…uống nước ăn bánh kẹo cắn hạt bí…vui lắm anh có đi không?

Tôi cũng thấy phân vân, tục lệ này hay à nha, các bạn nữ đến nhà cô dâu rồi vào buồng thụt thò tâm sự, xem có ít kinh nghiệm giường chiếu nào thì “xe pháo” cho nhau, tối mai về nhà chồng khỏi bỡ ngỡ. Ngày xưa nào có biết vào thiendia Góc chị em hay Nhật ký mây mưa đâu, toàn truyền miệng thôi, mà cái đêm trước khi về nhà chồng nó bịn rịn lắm nên chị em hay tâm sự vào lúc đấy.

Còn cái vụ chú rể cùng chiến hữu sang nhà cô dâu uống nước thì tôi đoán là bên nhà chú rể tầm này lấy đâu ra nước, toàn rượu thôi, đấy là một cách để thanh niên uống ít rượu, đỡ đánh nhau làm hỏng cả ngày vui. Có một điều rất quan trọng nữa là chú rể phải sang nhà cô dâu để giám sát xem có thằng người yêu cũ nào nó đến gọi cô dâu ra sau vườn tranh thủ hôn trộm rồi sờ vú lần cuối, mai em theo chồng thuộc về thằng khác rồi. Nhiều cô dâu có tư tưởng em trao hết cho anh lần cuối, mai em lấy chồng…tôi gặp nhiều trường hợp này rồi mà…

Cỗ ở quê ăn sớm kinh, mới 7h sáng chưa kịp đánh răng đã thấy em nhắn tin “

A ơi đi ăn cỗ nhà Q nhé”, tôi nghĩ bụng, ăn cỗ kiểu này như đi ăn sáng rồi, may quá hôm nay cuối tuần, có ngồi đến trưa cũng chẳng sao.

Chuẩn bị xong phi đến nơi cũng hơn 9h, tầm này vào có khi chỉ còn ít xương gà với vài miếng giò, may ra còn bát canh măng trút vội…Nghĩ vậy nhưng tôi cứ tặc lưỡi thôi kệ, em yêu đang hớn hở vẫy tay kia rồi, vào thôi.

Mấy em chu đáo thật nha, biết khách nơi xa kiểu gì cũng đến muộn nên đã chuẩn bị 2 mâm cho bạn bè của Quyên, Duyên…tôi được mời cùng mâm luôn, may quá tí nữa chết đói, sáng dậy đi ngay đã kịp ăn gì đâu.

Cỗ nói chung cũng bình thường, rất giống cỗ ở quê, không giống như ăn ở nhà hàng khách sạn, bạn của Q thì trai gái đủ cả, mặt bằng chung thì em nào cũng xinh tươi, phấn son ngon nghẻ nhưng chẳng dám ngắm kỹ, không phải vì tôi mải ăn như mấy bác nghĩ đâu, mà vì em P ngồi ngay cạnh, đến rượu còn chẳng dám uống nữa là ngắm gái, nhưng cái cơ bản là không em nào xinh bằng em P, thật luôn không chém nhé..

Ngày vui nào mà chẳng có tí rượu, nhất là khi đám thanh niên có dịp ngồi với nhau, thêm mấy anh trai tráng trong làng đến tiếp chuyện nữa, “ Nam vô tửu như kỳ vô phong” mà, nhiều cái phức tạp cũng từ đây mà ra cả. Bữa đấy ở đám cỗ tôi cũng thấy thấp thoáng bóng dáng anh thầy giáo làng và cả anh sửa điện, hai đối thủ đầy tiềm năng…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.