Tình Mãi Xanh

Chương 46



Gió ngoài biển thổi vào tràn ngập trong phòng, một không gian thật dễ chịu, hai đứa vẫn trần truồng nằm ôm nhau, vừa mơ màng trong cơn buồn ngủ vừa thì thầm những lời của gió, tôi hôn nhẹ lên tóc em, liếm vào tai em :

– Em tát cho anh 1 cái đi…

Nghe tôi nói em ngước mắt lên nhìn ngơ ngác :

– Sao anh lại nói thế ?

– Để anh xem mình đang tỉnh hay mơ..

– Ghét thế…già rồi mà vẫn không chừa được cái kiểu đấy…

– Em chê anh già à? Mà anh cũng già thật rồi, yếu lắm

– hihi, nhìn thì hơi già nhưng không yếu, được chưa…ông tướng

Em vừa nói vừa cấu nhẹ vào ngực tôi rồi rúc vào tôi mà ôm, hệt như một chú mèo con ngoan ngoãn, da thịt vẫn đang cọ sát vào nhau, mùi nhục dục yêu đương vẫn còn phảng phất, tôi cảm giác bây giờ chúng tôi như đôi uyên ương đang thời kỳ yêu nhau mặn nồng, được sống những phút ái ân bỏng cháy.

– Em đang nghĩ gì thế ? Tôi hỏi khi thấy gương mặt em có vẻ trầm tư suy nghĩ

– Không…em không nghĩ gì cả

Tôi nói với em mà cũng như đang tự nói với mình :

– Em…Hôm nay mình bên nhau, em đừng suy nghĩ gì cả nhé, chỉ một hôm nay thôi…mình đã từng thuộc về nhau như thế này rồi mà…phải không?

– Vâng…

Tôi lại hôn em như ngày xưa, hôn lên mắt , lên trán em, hôn lên tóc rồi hít thật sâu mùi hương tóc em không còn quen thuộc, em của tuổi 30 khác với em của tuổi 20, bây giờ em mặn mà hơn, đãy đà hơn, nhưng tôi thích như vậy và quan trọng là cảm xúc vẫn còn nguyên như ngày nào

– Em càng ngày càng xinh đấy

– Gái hai con rồi anh ạ, già rồi

– Gái hai con nhưng vẫn mòn con mắt, anh thấy em còn đẹp hơn xưa

– Ghớm, cái tật nịnh không bao giờ sửa được

– Nịnh gì, anh nói thật lòng đấy

– Thật không???

– Thật mà, em đã thấy anh nói dối em bao giờ chưa?Thế em không thấy em xinh à ?

-….Có…

Ngoài ba mươi rồi mà vẫn như trẻ con, vẫn thích được khen xinh, vẫn bị nịnh như ngày nào…Sao tôi thấy cảm xúc dâng trào quá, ngỡ mình đang tuổi đôi mươi.

– Anh đang đi công tác ah?

– Uh, anh đi công tác 3 ngày, mai về rồi

Em cứ áp má vào ngực tôi mà chẳng nói gì, gặp nhau bất ngờ và chóng vánh quá không nói lên lời được sao.

– Em công tác mấy ngày ? Tôi hỏi

– Em đưa trường đi trại hè 5 ngày cơ

– Uhm, tiếc nhỉ..

– tiếc gì…anh…?

– Không, tự dưng thấy tiếc thôi

Tôi thấy tiếc vì không được gặp em sớm hơn, tiếc những giây phút này sẽ trôi qua thật nhanh và không bao giờ có lại được, tôi thấy mình thật tham lam và có phần khốn nạn, tôi đang ngoại tình mà…Nhưng, đây là người con gái tôi đã yêu, đã từng thương nhớ…không biết đến bao giờ ???

Tôi lảng sang chuyện khác :

– Em làm xếp sướng nhỉ, một mình một phòng

– Đâu anh, em ở cùng một chị mà…

Giật hết cả mình, thế chị ấy đâu ? Sao em không nói anh biết sớm? đang ở trong nhà tắm hay nấp ở sau cánh cửa và xem phim từ đầu đến giờ? Lấy làm thắc mắc tôi hỏi em:

– Thế chị ấy đâu ?

– Chị ra nhà người nhà chơi sang mai mới đến…

Tôi thở phào sung sướng, vậy là đêm nay chỉ có em và tôi với đất trời, với gió biển mà thôi…có thêm chị ấy ở đây chắc là cũng rất thú vị, tôi chưa săm bao giờ ( có tuyệt không mấy anh chị em ? ), cảm giác có lẽ rất là khác…nhưng chắc là cũng rất mệt…

Thôi, không nghĩ bậy bạ nữa, đêm nay chỉ dành cho em thôi…

Cơm tối xong tôi đã mò lên NN, qua trung tâm Tiếng Anh thấy các lớp vẫn đang học, ra ngoài hóng gió tí vậy. Tiết trời đã vào thu, mát mẻ dễ chịu, các em sinh viên năm nhất đã tựu trường, trong khuôn viên trường thật là nhộn nhịp, tôi thấy bồi hồi hòa mình vào cái không khí như sống lại thời sinh viên của mình.Trường NN này rất rộng, có nhiều khu vực trồng trọt, chăn nuôi, nghiên cứu rau quả…Khoa nào cũng rộng bằng cả trường Xây dựng luôn. Nhiều cây cối nên thoáng mát, có rất nhiều các góc cây, bụi cỏ, các ngóc ngách đủ tối để các đôi chui vào tâm sự, hoặc chui vào nghe muỗi hát đồng ca, và đặc biệt là có rất nhiều nhà xe…mà thôi nói chuyện sinh viên, chuyện chăn nuôi rau cỏ lại nói sang nhà xe là sao nhỉ? Thật tào lao quá

8 giờ kém, em sắp tan học rồi, tôi ngồi cổng đợi. Được mấy phút thì các lớp bắt đầu ra về, căng mắt ra nhìn xem em là người nào trong dòng người đang phi ra khỏi cổng, kia rồi…mắt tôi tinh lắm nhìn không có sai đâu, thỉnh thoảng nhầm thôi :

– Phương ơi !

Đúng là P rồi mà sao không thấy trả lời, gào lạc cả giọng mà thấy em vẫn ngó lơ đi thẳng, chắc là em không quen có người đưa đón, nói chính xác hơn là không có anh nào săn đón hay sao ý, càng hay …mừng vội trong lòng tôi phóng xe đuổi theo, định bụng sẽ tạo cho em một tình huống bất ngờ, nhưng mà “Rầm..”, mải nhìn theo P mà tôi húc mịa vào em sinh viên đang đi xe đạp, tình huống quả là bất ngờ hơn tôi tưởng tượng :

– Có sao không em?

Miệng nói mắt vẫn nhìn theo bóng em đang dần mất hút, em sinh viên thì luống cuống :

– Em..em xin lỗi

– Thôi…không sao là may rồi, anh xin lỗi nhé, vội quá…

Chính ra là em nó sai , sang đường vội không nhìn đường chứ không phải tại tôi, tôi chỉ đi nhanh quá không phanh kịp thôi. Vội vã đuổi theo bóng chim đã xa tít chân trời, đến khói xe cũng chẳng còn ngửi thấy, Tôi vốn tính kiên trì có tiếng, tăng ga nhanh kiểu gì cũng đuổi kịp, may quá đến đoạn nghĩa trang thì bắt kịp em, tôi chầm chậm theo sát phía sau, đến đúng đoạn tối nhất phía trước tôi sẽ sát vào em xong là gọi làm em bất ngờ, như thế sẽ nhớ lâu…

Nghĩ là làm ngay, tiếp cận mục tiêu nín thở tôi giật giọng :

– Phương….

Có hiệu quả ngay à nha, em giật thót mình tí nữa đái ra quần, em quay ngắt mặt lại gầm lên:

– Điên à, đồ hâm…

Ơ mà tôi hâm thật, đây méo phải em P, một chị nào đó mặt xấu xấu nhưng dáng thì giống, thật ngại ngùng hết mức, mồm tôi lí nhí “ Xin lỗi, nhầm người”, đầu óc thì đang hoang mang tí nữa lao xuống mương

Chuyến đầu ra quân coi như thất bại đành hẹn chuyến sau, qua tìm hiểu thì hôm đấy em đi nhờ bạn về nhà vì tay vẫn đau, ờ thảo nảo tin nhắn vẫn toàn màu trắng…

Tôi thỉnh thoảng nhắn tin cho em, chẳng biết em đã khỏi tay chưa mà chẳng thấy trả lời gì cả, kiêu dễ sợ. Hôm nay tôi lại đợi em, nhưng không phải đợi ở cổng trường như hôm trước mà tôi đợi ở …cổng làng, vừa tiết kiệm khoảng cách vừa chắc ăn, kiểu gì em về chẳng phải đi qua đây, tôi thấy phục cái tài sắp đặt của mình quá…Điều tôi mong đợi rồi cũng đến, em xuất hiện, lần này tôi dụi mắt soi kỹ từ xa cho khỏi nhầm như lần trước thì xấu hổ lắm, chuẩn 100% tôi lên xe nổ máy giả vờ tình cờ gặp em, mồm cười sẵn hiên ngang tôi lao xe ra thì thấy một chú đã đi xe máy theo sát bên cạnh em, tình hình này là có đối thủ rồi , chẳng lẽ mình lại lao vào giữa, như thế manh động quá, tôi phóng lên phía trước rồi ngoảnh mặt lại tỏ ra hồ hởi như bắt được vàng :

– Ơ…Phương…em đi đâu đấy?

Em nhìn thấy tôi cũng khá ngạc nhiên , em bảo :

– Em đi học về ạ

Đồng chí kia người làng hay sao ý , nó coi như không nhìn thấy tôi, chẳng chào hỏi gì, cứ giữ nguyên khoảng cách như thế lại còn tỏ ra ta đây thân thiện với em P, nghe nó mang máng nói chuyện với P :

– P tuần sau còn học nữa không ?

– …Có chứ….

– Thế sao thấy cánh cái Mai, Hòa bảo P tuần này thi là xong?

– ..Tuần sau vẫn thi mà…

Nghe kiểu nói chuyện của P với chú kia thì có vẻ không ăn thua rồi, nhưng nghĩ lại dù sao nó cũng đang hơn mình, mình toàn nhận tin nhắn trắng tinh không à

Từ bấy đến giờ tôi vẫn chạy xe đều đều lúc thò lên trước lúc thụt lại sau, nhanh chậm y như mấy chiêu bắt khách của bọn xe dù vẫn chạy ngoài đường ý.Gần đến cây xấu thì P chạy xe chậm lại hẳn, chú kia hình như quen với việc này rồi hay sao mà thấy nói với P :

– P ơi….về nhá

Chẳng đợi em P trả lời nó quay xe rồ ga phóng thẳng , khói xe phủ kín người tôi…phong cách trẻ trâu thế không biết.

Đến gốc xấu thì em gần như dừng hẳn, chắc là không muốn tôi đưa về đến cổng hay sao? Tôi cũng hiểu ý ngay :

– À…anh ra cuối làng có tí việc….tay em khỏi chưa ?

– Dạ..khỏi rồi anh ah

Bình thường tôi là người khá hoạt ngôn và hài hước, văn vở nói năng trôi chảy lắm, hoàn cảnh đấy tự dưng cứ ấp úng mãi mới nói lên lời :

– …Khỏi rồi ah?

– Vâng

– Thế đã nhắn tin được chưa ? Tôi đánh liều hỏi

P ngập ngừng giây lát rồi trả lời nhát gừng : …chưa…Thôi em về nhà đây, anh đi đâu đi đi…

Biết đi đâu bây giờ nhỉ ? Về nhà hay về công trường? Em nó đã nói thế thì cứ trả lời đã :

– Uh, anh đi đây, em vào nhà đi…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.