Tình Mãi Xanh

Chương 38



Tối hôm đó uống say quá tôi không tự đi xe về được phải đi nhờ ông D về nhà ngủ để sáng hôm sau bắt xe ôm đi làm, buổi trưa lại tranh thủ cơm nước xong đi xe buýt xuống công trường lấy xe máy.

Lâu lắm rồi tôi không đi xe buýt, hôm nay mới đi cũng thấy có nhiều cái lạ lạ, xe đông hơn, giá vé cao hơn , học sinh sinh viên, người đi làm đủ cả, có thể đây là tuyến duy nhất 47 chạy dọc đê xuống Văn Giang nên khi lên xe đã thấy kín hết, không còn ghế ngồi nào trống, người đứng chen chúc nhau.

Tôi đứng ngay giữa xe, sau một chú em khoảng hơn 20 tuổi, đứng trước chú em này là một em gái đeo khẩu trang, nhìn dáng cũng đẫy đà lắm, chẳng biết có phải là người yêu chú em kia không mà thấy chú đứng sát vào, thỉnh thoảng lại ngửi ngửi lên tóc. Nói về cô bé này, trông dáng cao hơn em Trà nhưng không bằng Ngọc, cái tính tôi nó thế mãi không thể bỏ được, động tí là so sánh này nọ. Vì em này đeo khẩu trang nên không nhìn rõ mặt nhưng tôi đoán có lẽ cũng không xấu, dáng thì ok nhưng đùi có vẻ hơi to…Cứ khi nào xe buýt đến điểm dừng phanh lại cái thì chú em kia cũng ôm sát vào cô bé cái, cô bé kia ngoảnh mặt lại với vẻ khó chịu

Hình như cái tay thằng này đang đặt sát vào cặp mông kia thì phải, thằng này lợi dụng xe đông đường xóc giở trò xàm xỡ chị em rồi, mà phải công nhận cặp mông em này tròn và mẩy thật, có khi còn to hơn cả mông em Trà…Đang tưởng tượng cặp mông trắng mịn hấp dẫn của em Trà rồi so sánh bậy bạ thì xe phanh gấp cái kít, tôi bổ nhào về phía trước tay đập cái bốp vào đầu chú em kia, tôi thề là không cố ý đâu, lâu rồi không đi xe buýt nên không quen thôi, chú kia nhăn nhó quay mặt lại, tôi nhỏ nhẹ :

– Xin lỗi nhé

Rõ ràng là tôi xin lỗi rồi, thế mà không hiểu do đau quá hay do giận quá, hoặc nhìn cái bản mặt tôi giống thằng công an vừa phát hiện ra kẻ phạm tội hay sao mà chú em xuống xe chuồn thẳng, tôi thấy mình có lỗi quá.

Mặc dù đang mải ăn năn hối lỗi vừa mới gây ra nhưng tôi cũng kịp phát hiện ánh mắt long lanh đang nhìn mình, đây rõ ràng không phải là ánh mắt hình viên đạn mới dành cho thằng kia mà là ánh mắt hình viên kẹo, ngọt ngào và ướt át

Có thể, tôi đã biến thành anh hùng hay sao ý???

Xe đến bến rồi, tôi xuống xe thì thấy em cũng xuống, đi bộ một đoạn thấy em hỏi :

– Anh vào làng hay đi đâu mà lại xuống đây hả anh ?

Nghe giọng thấy nhẹ nhàng thánh thót ghê đấy, tôi trả lời :

– Anh đang làm bên dự án cạnh làng kia, em người ở đây ah?

-Vâng

– Em đi học hay đi làm?

– Em đi học năm cuối CĐ KT Kỹ thuật HN anh a

– Uh

Nói được ba câu chuyện thì đã đến công trường, tôi định rẽ vào thì em lại mở lời :

– Anh tên gì ?

– Anh tên T, còn em ?

– Em tên Duyên ah, thôi em chào anh nhé

– uh, chào em

Duyên, cái tên nghe cũng có duyên nhỉ, tôi cũng chẳng để ý lắm vì cái tính tôi sát gái nó quen rồi, đi đâu chả có các em hỏi tên, để ý sao hết được…

Cái công trình tôi làm nó nằm ngay sát cổng làng luôn, đây chắc là làng của cô bé Duyên tôi mới gặp trên xe buýt, phía trong công trình ngăn cách với làng bởi một ruộng rau to chủ yếu là rau muống với rau mùi tàu người dân trồng rồi đem ra chợ bán.

Thời gian chủ yếu tôi vẫn làm trên công ty, thỉnh thoảng mới xuống công trường những lúc cần nghiệm thu. Sáng nay thấy thằng Đức gọi bảo anh làm giúp em tập hồ sơ để trưa em tranh thủ mang đi ký, gấp quá rồi. Mới 11h đã thấy nheo nhéo anh ơi xong chưa?

– Xong rồi

– Anh cầm phi qua giúp em được không ?

– Trưa rồi anh đã ăn cơm đâu

– Anh xuống đi, em phi lên anh em mình gặp nhau ở dốc Thạch bàn, xong em mời anh ăn trưa

Cũng bởi vì công việc chung lên tôi đồng ý, giữa trưa nắng xách xe đi.Trời nắng chang chang, vi vu trên đường đê đến gần dốc Thạch Bàn đang xuống dốc để ý xem thằng Đức đâu thì nghe cái rầm, ngoảnh ra đã thấy hai con xe máy húc vào nhau, người thì nằm quay đơ, mà kia rõ ràng là thằng Đức béo rồi

Tôi đến nơi, nó lồm cồm bò dậy, may không sao nó giải thích luôn :

– Mải nhìn xem anh đâu em đâm mẹ vào cái bà đang xuống dốc

– bà ý đâu ? Tôi hỏi rồi tìm quanh

May quá người ta không sao do bị ngã vào lùm cây, đội mũ bảo hiểm bịt khẩu trang mặc áo chống nắng kín mít.

– Chị ơi chị có sao không ?

Hỏi mấy câu không thấy trả lời, thằng Đức cuống cà kê lên :

– anh ơi làm thế nào bây giờ ?

– Mày bế người ta vào trạm y tế kia ngay

Thằng Đức phăm phăm bế người này vào trạm y tế ngay gần dưới dốc, phải nói con mụ này béo phết, mông mẩy căng, chắc cũng không già lắm, tôi dắt cả con xe wave bị xước xát vào sân luôn, thấy thằng Đức phi ra mặt tái nhợt :

con bé nó bị ngất anh ah, thấy y tá bảo không sao, đang kiểm tra…

– Mày cần đi thì cầm hồ sơ đi luôn đi cho được việc, để anh ở đây lo cho, có gì anh a lô

– Vâng, anh giúp em, có gì a lô em…

Đây là do công việc nên tôi mới bảo nó đi trước, chứ không phải vì ở trong kia là một em mà tôi làm thế đâu, tính tôi người của công việc quen rồi mà.

Ngồi trong phòng chờ 1 lát thì chị y tá ra hỏi :

– anh là người gây tai nạn cho cô bé ah? Hay thế nào ?

– Không, tôi đi đường gặp tai nạn nên đưa vào đây thôi, thằng gây tai nạn nó chạy rồi, mà em nó có sao không chị ?

– Xây xát nhẹ, chắc sợ quá choáng nên ngất, nghỉ một tí rồi tỉnh, cám ơn anh anh có thể đi được rồi, cô bé không sao đâu

Tôi cũng định ra lấy xe đi về nhưng nghĩ thế nào quay lại

– Tôi chờ 1 tí xem cô bé thế nào rồi về cũng được, tôi cũng không vội

– Vâng tùy anh

Rót cốc nước lọc tự ngồi uống, nghe loáng thoáng bên trong :

– Em tỉnh rồi hả, có một anh đưa em vào đây, anh ý vẫn đang ngồi ngoài kia kìa.Chẳng thấy trả lời tôi đứng dậy bước vào, nhìn mái tóc dáng người thấy quen quen.

Cô bé ngẩng mặt lên hai mắt vẫn ngân ngấn nước :

– Anh T, em Duyên mà

À thì ra là em Duyên hôm gặp trên xe buýt, thế này thì đúng là có Duyên thật rồi…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.