Thuận Thiên Kiếm

Hồi 21 – Quyết Đấu



Dưới hang không đáy, trong một hang động nhỏ, từng làn kiếm ảnh lao ra vô số, từng lớp, từng lớp tiến lên, như chính thanh kiếm Phục Long, chưa bao giờ khuất phục dưới kẻ thù. Ân Hồng loáng loáng nhìn thấy một làn kiếm ảnh kinh hồn, tốc độ nhanh như vũ bão, làm sáng rực cả hang động. Chẳng biết từ đâu, nàng lấy ra một một cành hoa hồng, dài khoảng hai tấc, bông hoa có màu đỏ như máu. Nàng khẽ mỉm cười, bỗng nhiên từng cánh hoa hồng bắt đầu rụng, nhưng kỳ lạ thay, bông hoa dường như có ma lực, hết lớp này đến lớp khác, cứ thế thi nhau rụng khỏi bông hoa, vậy mà nhìn bông hoa vẫn y như nguyên, chẳng chút thay đổi, nó vẫn đẹp lộng lẫy kiêu sa. Trong phút chốc, xung quanh nàng, đã có vô số cánh hoa hồng, bay lơ lửng trong không trung, nó cứ bồng bềnh, bồng bềnh, trông có vẻ rất yếu ớt, nhưng nó mang theo một vẻ huyền bí khó tả.

Cùng lúc đó những luồng kiếm ảnh bắt đầu lao tới, thế như dời non lấp biển. Những cánh hoa bắt đầu chuyển động, mỗi cánh hoa, đều chọn một kiếm ảnh ngăn cản bước tiến, và dần dần phá hủy chúng. Thấy vậy, Kinh Vân liền dùng kiếm Phục Long tấn công. Dưới sức mạnh long trời lở đất của kiếm Phục Long, từng cánh hoa hồng bị xé toạc, trông rất thê lương, phút chốc Kinh Vân đã kiểm soát được tình hình. Thanh kiếm Phục Long đang cuồng nộ tấn công, chỉ còn khoảng một thước, là đến Ân Hồng. Bỗng nhiên, nó dừng lại, thế tất công ào ạt cũng theo đó mà tan biến. Trước mũi kiếm của Phục Long, cành hoa hồng kỳ lạ, đang chắn ngang trước mặt nó, toả ra hồng quang đầy ma mị, nhìn qua có vẻ ôn hoà, dịu nhẹ. Khác hẳn vẻ chí cương của thanh Phục Long Kiếm.

– Lấy nhu chế cương, các ngươi đã biết cách sự dụng kiếm pháp của ta?

Kinh Vân lạnh lùng lên tiếng, Ân Hồng mỉm cười, nàng lên tiếng trả lời.

– Đúng vậy.

Dứt lời từng cánh hoa lại luân chuyển không ngừng, trong chốc lát, toàn bộ kiếm ảnh, gần như bị tiêu diệt toàn bộ. Những cánh hoa bắt đầu luân chuyển nhắm thẳng Kinh Vân.

Trong lúc sinh tử ấy, dưới chân Kinh Vân phát sáng hình vòng tròn to, bên trong có bảy vòng tròn nhỏ, sắp xếp quanh viền, chính giữa có một hình thái cực, luân chuyển không ngừng. Những kiếm ảnh từ những vòng tròn nhỏ, lao lên bảy thanh kiếm ảnh, tấn công những cánh hồng hoa. Xem ra, Kinh Vân cũng đã tính tới bước thanh Phục Long thất thủ, nên y dùng cách này để phòng thân.

– Người kiếm hợp nhất, giỏi, ngươi giỏi lắm.

Ân Hồng lên tiếng, trong lời nói, mang theo mấy phần khâm phục. Kinh Vân chẳng nói chẳng rằng, thu hồi kiếm Phục Long, trong quá trình thu hồi, thanh kiếm Phục Long đi tới đâu, những cánh hoa hồng tan nát tới đấy.

Thanh kiếm Phục Long dừng ngay phía trên Kinh Vân, mũi kiếm chĩa thẳng lên trời, bảy thanh kiếm ảnh, xoay quanh kiếm Phục Long, khí thế trang nghiêm, hùng dũng vô cùng.

– Ngươi định dùng…

Ân Hồng nhíu mày, nhìn tên tiểu tử, tuổi đời chưa quá mười lăm, nhưng từ kiếm pháp, đạo hạnh xem ra, đều không thua kém nàng là bao, có lẽ y đã đả thông tầng thứ sáu của Hoàng Thăng Cảnh.

Ngay lúc đó, từng thanh kiếm ảnh sáng dần, toả ra những hào quang kỷ ảo.

– Thất Ảnh Hồi Phong Trảm?

Ân Hồng có vẻ hơi sửng sốt, chẳng là Thất Ảnh Hồi Phong Trảm là một trong những kiếm thức đã vang danh của Hoàng Liên Môn, tuy không thể xếp vào Tứ Đại Kiếm Pháp, nhưng khi sử dụng tuyệt kỹ này, cho phép người thi triển, tạm thời có thể điều khiển gió từ tự nhiên, hoà nhập với cơ thể, tạo ra một sức mạnh tuyệt luân.

Kinh Vân lẩm nhẩm trong miệng câu thần chú “Hình thiên giận dữ, Gió bão đầy trời, Rền vang sấm sét, Ngự kiếm phong lôi”
câu thần chú vừa dứt, xung quang gió rít không ngừng, bảy thanh kiếm ảnh sáng rực lên, tất cả xoay đều quanh Phục Long Kiếm, tay Kinh Vân tiếp kiếm, liền chém mạnh về phía Ân Hồng. Một luồng kiếm khí hình cung, màu bạc, trên luồng kiếm khí, có vô số lôi tích luân chuyển cực nhanh, kèm theo đó là bảy thanh kiếm ảnh, uy lực kinh hồn. Luồng kiếm khí của Thất Ảnh Hồi Phong Trảm chiếu sáng khắp thạch động, nó tiến như vũ bão về phía Ân Hồng. Nàng bây giờ chỉ như bông hoa, trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên, quá nhỏ bé, quá yếu ớt.

***

Cùng lúc đó, ở một gian thạch động khác, có hai thiếu nữ đang đối diện nhau. Quỳnh Như trên tay đã lăm lăm Phượng Long Sách, đối diện với nàng là một nữ nhân, kiêu sa diễm lệ nữ nhân lên tiếng:

– Hai ta chưa từng gặp mặt, trước không thù, sau không oán, tại sao cô nhất định phải truy sát ta?

Quỳnh Như suy nghĩ một lát, nàng trả lời:

– Các ngươi là yêu nhân ma đạo, ta thân sinh ra từ chính phái, tất nhiên ta phải diệt trừ yêu nghiệt, trừ hại cho lê dân bách tính.

Thiếu nữ ha hả cười, lát sau nàng thu lại nét cười, với vẻ mặt nghiêm trang nàng lên tiếng hỏi lại:

– Xin hỏi nữ đại hiệp, ta yêu nghiệt như thế nào? Ta ma đạo như thế nào?

Quỳnh Như lãnh băng đáp:

– Suy nghĩ bất đồng, có nói thế, nói nữa cũng vô ích, xem chiêu.

Dứt lời, Phượng Long Sách tấn công, nó tạo ra một sức nóng kinh người, thậm chí còn hơn cả sức nóng của những dòng dung nham nơi đây. Tiểu Hồ vẫn đứng im, khuôn mặt vẫn ung dung tự tại, khi luồng khí nóng cùng Phượng Long Sách gần đến, cơ thể nàng toả ra một hào quang dìu dịu, chẳng biết tự bao giờ, trước Phượng Long Sách đã có một pháp bảo kỳ bí, hình thù khá giống với Phượng Long Sách, nhưng phần phía trên cùng có ba cái chuông nhỏ, khi tấn công nó kêu liên hồi, xung quanh pháp bảo của Tiểu Hồ, bỗng nhiên xuất hiện vô số những con bướm, đầy đủ màu sắc, sặc sỡ vô cùng.

– Khổng Thiên Thằng?

Quỳnh Như lãnh đạm lên tiếng, Tiểu Hồ khẽ gật đầu, nàng trả lời:

– Đúng vậy.

Xung quanh mọi thứ bắt đầu rung động dữ dội, hai pháp bảo đang kịch đấu, tạo thành những áp lực vô hình. Những tiếng đá rơi bắt đầu một nhiều, những tiếng lục bục từ phía những dòng nham thạch cũng tăng lên.

Ngay lúc này, Phượng Long Sách tránh né Khổng Thiên Thằng, nó dài ra nhanh chóng, nhanh như thiểm điện, nhắm thẳng Tiểu Hồ mà lao tới. Khi cách còn khoảng một tấc, đột nhiên nó dừng lại. Chẳng biết từ khi nào, Khổng Thiên Thằng cũng dài ra, quấn chặt Phượng Long Sách, hai pháp bảo quấn chặt, bỗng hóa thành một con Phượng Hoàng Lửa, và một con Chim Khổng Tước, chúng tấn công nhau kịch liệt, bên dưới, Tiểu Hồ cùng Quỳnh Như, họ ra sức điều khiển hai pháp bảo. Xung quanh, từng viên đá rơi xuống dòng nham thạch, rồi nhanh chóng tan ra, những dòng nham thạch, dưới sức ép kinh hồn của hai pháp bảo đang kịch chiến, chúng tạo thành những cơn sóng, hung lệ vô cùng.

***

– Lão già đó hay lắm, y coi Đào Hoa Thất Quái chúng ta, như một bao cát, không hơn không kém.

Từ trong một thạch động vang lên một tiếng lão nhân gia, lời nói mang theo mấy phần tức giận căm phẫn. Một nam nhân trong phòng, khuôn mặt thanh tú, trên vai có đeo một thanh tiên kiếm, y tiến lên mấy bước nói:

– Bạch Hạc tiên sinh, sư phụ phái bốn đệ tử đến động Thạch Nguyệt này. Trước khi đi lão nhân gia có nói, trong bốn đồ nhi, có người Đào Hoa Thất Quái đang tìm. Ngoài ra, cũng mong chúng được học hỏi, cọ xát nhiều thêm, mong tiên sinh bớt giận.

Bạch Hạc đưa mắt nhìn nam nhân nọ y nói:

– Làm sao ngươi biết? Chuyện của Đào Hoa Thất Quái đang tìm người? Chuyện này không hề nhỏ, chẳng lẽ hắn đã nói cho ngươi biết hết?

Nam nhân mỉm cười:

– Chẳng là trước khi đến đây, sư phụ người sợ có chuyện ngoài ý muốn, nên người đã nói hết cho vãn bối.

Bạch Hạc gật đầu:

– Quả đúng là như vậy.

Nam nhân giật mình:

– Chẳng lẽ ngài đã biết trước rồi sao?

Bạch Hạc gật đầu, y ung dung nói:

– Từ khi các ngươi đến Tiểu Thạch Trấn, ngọc bội Trác gia, liên tục phát sáng, Ngạc Mạn đã đoán ra. Hậu nhân của Trác gia, đã tìm đến đây.

Nam nhân gật đầu:

– Ra là vậy.

Bạch Hạc nhìn nam nhân hỏi:

– Thế giờ nó đang cùng ai đùa giỡn vậy?

Nam nhân cung kính nói:

– Y cùng Ngạc công tử đang chơi trò, mèo đuổi chuột.

Bạch Hạc mỉm cười:

– Lục đệ là người giỏi Ngự Không nhất trong Thất Quái, tuy y bị thương, nhưng cũng không dễ gì để cho nó đuổi kịp.

Nam nhân cười lớn, y nói:

– Chưa chắc.

Bạch Hạc lập tức đưa mắt nhìn nam nhân. Y tiếp tục nói:

– Vãn bối nghĩ, Ngạc thiếu hiệp, sẽ sớm dừng chân thôi.

***

Trong một đường thông đạo, hai luồng ánh sáng vẫn truy đuổi không ngừng. Phía trước là vệt hào quang màu trắng, phía sau là vệt hào quang màu vàng cứ thế đuổi nhau, từng thông đạo, hàng sâu vạn trượng, dị tượng quỷ dị, từng dòng nham thạch khổng lồ dần dần hiện ra.

Trên vai Vân Linh, con khỉ Tiểu Bạch la hét không ngừng, hai tay túm chặt cổ áo Vân Linh, nó giật liên hồi. Xem ra, nó rất thích thú với trò, mèo đuổi chuột này. Còn Vân Linh lại khác, tuy đã đuổi nhau gần nửa canh giờ, y đã hiểu cách di chuyển của tia sáng quỷ dị kia. Có điều, nơi này thông hào quá nhiều, địa hình y không thông thuộc, thành ra, đuổi mãi không xong.

Bỗng nhiên Vân Linh dừng lại, “xoeng” thanh kiếm Đằng Long đã được tuốt ra khỏi vỏ. Vân Linh dùng Khu Dụng điều khiển thanh kiếmg Đằng Long, tiếp tục truy đuổi, vì Đằng Long là thần kiếm, Vân Linh lại không ngự trên nó, thành ra tốc độ đã nhanh hơn nhiều. Thoáng chốc đã vượt qua luồng ánh sáng màu trắng. Chẳng biết từ lúc nào, trên chuôi kiếm Đằng Lòng, đã có một hình ấn chú, nó tương tự như trên khúc Bạch Kim Trúc, hôm y định bắt con khỉ nghịch ngợm. Thanh kiếm vừa lướt qua, ngay lúc đó, Vân Linh đã xuất hiện trước mặt luồng ánh sáng, tay y đã lăm lăm thanh kiếm Đằng Long. Ngay lập tức, y vung kiếm chém mạnh, một luồng kiếm khí hình thành, nhắm thẳng tia sáng, khiến nó phải né tránh. Ánh sáng mờ dần, một nam nhân bước ra, ung dung tự tại, y vỗ tay nói:

– Hay, kỳ thuật hay.

***

Bên ngoài động Thạch Nguyệt.

Giáo Chủ, ý ngài là, nếu có một phần tu vi của Thanh Sơn, thì ta có thể đánh lừa Linh Lực?

Giáo chủ khẽ gật đầu:

– Ưng Thiên Hành, ông nói vậy cũng đúng. Chỉ có hậu nhân, và tu vi của chủ nhân, mới có thể khu dụng nó.

Thanh Thanh hỏi:

– Nhưng chúng ta, không ai, có tu vi của Thanh Sơn, vậy làm sao mới có thể khuất phục Linh Lực?

Giáo Chủ xoay mình:

– Năm xưa, ta được Trác Thanh Sơn, dùng nội lực cứu ta một lần, nên ta cũng có thể khu dụng nó, tuy nhiên, chỉ có thể bằng một phần mười y. Còn hậu nhân y, qua thời gian lăm năm, có thể dung hòa hoàn toàn Linh Lực.

Dương Tử Lăng nghe vậy “ồ” lên một tiếng:

– Một phần mười, thế thì có cũng như không.

Giáo Chủ mỉm cười:

– Thứ ta cần, thật sự không phải Nhị Bảo, Bát Long Huyền Diễm, mà là trận đồ, Hỏa Long Liệt Diễm Trận.

Dừng một lát, y nói tiếp:

Hỏa Long Liệt Diễm Trận, vốn là thượng cổ kỳ trận, uy lực tuyệt luân, chỉ có nó mới mong đánh bại Thuận Thiên Kiếm Trận của Hoàng Liên Môn.

Ưng Thiên Hành suy nghĩ một lát, như nhớ ra điều gì, y nói:

– Giáo Chủ, lão không hiểu, tại sao Bát Long Huyền Diễm lại được xếp vào Văn Lang Thất Bảo?

Giáo Chủ đưa mắt nhìn ba người, y nói:

– Nhị Bảo Bát Long, vốn là Thần Khí của Lạc Chính Long, người con thứ tư, của Long Thần, Lạc Long Quân.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.