Quái Dị Khách

Hồi 69: LẠC XUÂN VIỆN



Vì việc không tìm thấy dược vật như ý, Vân Linh tâm trạng không được vui vẻ. Chàng về đến phòng trọ liền nằm xuống, ngủ một giấc cho đã đến tận chiều tối. Lát sau mới gọi Kim Bằng Sa Vương vào phòng, hỏi thăm hắn một số việc linh tinh khác.

Kim Bằng Sa Vương nói:

– Hiếm khi đại vương đến Ái Lan Quốc, đại vương có thể nhân cơ hội này thăm thú cảnh vật nơi đây. Thuộc hạ sẽ phái Tín Hào đi theo người, hắn việc gì cũng khá, lại am hiểu ngôn ngữ địa phương, rất thuận tiện để trao đổi liên lạc.

Còn thuộc hạ trong thời gian này sẽ đi mua một số vật phẩm và những thứ hàng hóa khác, sau này chúng ta về đại bản doanh, còn có cái mà dùng.

Nhất cử lưỡng tiện, không hiểu ý đại vương ra sao?

Vân Linh không còn tâm tình gì để du ngoạn, nhưng chàng biết thuyền đi đến đây, cũng nên mua sắm các nhu yếu phẩm cần thiết, đặc biệt là những đặc sản nơi này, càng mua nhiều càng có lợi, không dùng hết thì sẽ bán đi các nơi khác, hại ít, lợi nhiều, chàng sao lại không làm.

Kim Bằng Sa Vương được sự đồng ý của Vân Linh, ngày hôm sau liền đi mua sắm các thứ cần thiết. Vân Linh thì cũng không thể ở lỳ trong phòng, chàng bị hai ả tố nữ kéo đi cho bằng được, không có chàng đi cùng thì gã Tín Hào nhất định không chịu ly khai, thế mới khổ cho Vân Linh.

Thật ra Vân Linh cũng có thể ra lệnh cho Tín Hào đi cùng các nàng. Thế nhưng vì sự chèo kéo của song nữ, vừa giận dỗi vừa mè nheo, giục giã liên hồi, cuối cùng chàng đành phải chìu ý bọn họ. Thế mới biết mỹ nhân ra lệnh, nam tử hán đôi lúc cũng phải cúi đầu. Cái này gọi là sợ nữ nhân hay là yêu nữ nhân. Thật khó mà xác định được.

4 người Vân Linh, Lộ Hoa Phương, Kỷ Lan và Tín Hào kéo nhau đi rong rủi trên đường, vừa đi vừa ngắm cảnh, tùy tiện tiến bước không có mục đích nhất định.

Lần này ra ngoài, bọn cận vệ của Vân Linh đã được chàng phái đi cùng Kim Bằng Sa Vương để lo công chuyện hết cả. Chàng cảm thấy suốt ngày đi đứng, lúc nào cũng có kẻ kè kè bên mình, thật là quá mất mặt, quá ngán ngẫm, chẳng có sinh thú gì hết. Tâm trạng này là thứ tâm trạng của kẻ không thích lòe đời, chuyện này chắc chỉ mỗi mình Vân Linh cảm thấy chán ngán, còn nhiều kẻ khác trên đời, e rằng muốn có càng nhiều phiền phức như vậy thôi, như thế mới thể hiện uy phong của họ. Đây gọi là danh tiếng làm mệt người ta mà nên.

Mọi người đi đến trưa, tuỳ tiện tìm một quán nhỏ ngồi ăn, vừa ăn, Kỷ Lan và Lộ Hoa Phương vừa hi hi, ha ha nói chuyện với nhau về những thứ mình nhìn thấy, những thứ mình cảm nhận được, tất nhiên điều là những chuyện như quần áo, trang sức, con người có mặt nơi đây, lạ mắt và kỳ lạ đối với 2 người.

Kỷ Lan đột nhiên đưa mắt nhìn Tín Hào, miệng hỏi:

– Này ! Ngươi có biết ở đâu có bán mấy thứ đồ trang sức kỳ lạ kia không, ta muốn mua một vài thứ.

Lộ Hoa Phương hai mắt cũng sáng lên, vội nói:

– Đúng, đúng, ta cũng muốn mua mấy thứ đó nữa. Ngươi mau nói ra xem, ở đâu có bán mấy thứ y trang đó vậy?

Tín Hào nghe vậy liền nuốt vội miếng bánh đang còn dang dỡ trong miệng, lúng búng nói:

– Ở Thán Lạc Thành, cách đây một ngày đường.

– Xa vậy sao. Lộ Hoa Phương có chút thất vọng kêu lên. Nàng vốn dĩ không là người có võ công, đi đứng liên tục mấy ngày qua đã thấy chịu không nổi, bây giờ đi xa thế thì nàng biết làm sao đây.

Kỷ Lan thì ngược lại rất hưng phấn nói:

– Xa gì mà xa. Một ngày đường không có gì xa hết. Ngày mai chúng ta sẽ đi đến đó.

Lộ Hoa Phương trong lòng rất muốn đi. Hiềm vì sức lực không đủ, nên quay sang Vân Linh giở trò “năn nỉ, uỷ mị”.

– Vân ca ca. Ngày mai huynh mua cho muội một cái xe, để muội đến Thán Lạc Thành nhé.

Vân Linh biết ngay thế nào chàng cũng bị lôi vào chuyện này. Làm sao 2 cô nàng kia lại có thể để yên cho chàng chứ. Vân Linh nghe Lộ Hoa Phương nói xong, chỉ còn nước cười tươi, nói với Lộ Hoa Phương:

– Được rồi. Ngày mai chúng ta sẽ đi xe đến Thán Lạc Thành.

– Hi…. hi…. may quá, ngày mai có xe đi rồi, Lộ Hoa Phương thích thú hô lên.

Kỷ Lan ở bên cạnh cũng ra điều kiện:

– Muội cũng đi xe đấy nhé.

Vân Linh cười hắc hắc gật đầu liền, chàng chợt nghĩ mấy thứ vớ vẫn đó cứ giao cho gã tinh minh và am hiểu tiếng địa phương Tín Hào chuẩn bị là xong, chàng có phải nhúng tay vào đâu mà lo.

Mọi chuyện coi như đã được quyết định. Chiều hôm đó, gã Tín Hào ra ngoài mua một cổ xe ngựa cho 4 người. Sáng hôm sau, gã đảm nhận luôn vai trò tà xích, đưa Vân Linh và song nữ tiến về phía Thán Lạc Thành.

Trên đường đi, hai nàng ngồi hai bên, Vân Linh ngồi ở giữa, xe ngựa lúc la lúc lắc khiến cho thân thể kiều mỵ của hai nàng thỉnh thoảng lại ngã vào vai Vân Linh, thật sự là rất mê hoặc.

Vân Linh lúc này ở trong xe, từng làn hương thơm từ cơ thể Lộ Hoa Phương và Kỷ Lan toả ra, dầy đặc không gian chật hẹp trong thùng xe, thật là tiêu hồn lạc phách.

Vân Linh cảm thấy dục hoả bừng lên, trong sát na liền đưa tay ôm lấy thân thể mềm mại của Kỷ Lan kéo vào lòng, hôn trộm lên má nàng một cái.

Kỷ Lan sung sướng mặt hoa đỏ hồng lên, hai mắt khép hờ, tự nhiên giữ luôn tư thế khiêu khích đó, ở trong lòng Vân Linh mà thở ra hơi thơm, dụ hoặc Vân Linh thưởng thức.

– Cái gì thế này? Lộ Hoa Phương ở bên cạnh kêu lên trong lòng. Ái tình nam nữ lộ liễu được nàng chứng kiến làm cho nàng vừa ngạc nhiên vừa tò mò, hai mắt liếc nhìn sang, thấy Vân Linh đang ôm lấy Kỷ Lan mà ôn nhu, thật là khiêu khích người ta nhìn trộm.

Không nhìn thì thôi, càng nhìn Lộ Hoa Phương càng thấy trái tim đập mạnh, mặt hoa đỏ bừng, tại sao như thế thì bản thân nàng cũng không hiểu.

Có điều hiện giờ nàng nhìn thấy Vân Linh đang cúi xuống hôn Kỷ Lan, trong tâm lại bị loạn động, “vô sỉ quá đi”, Kỷ Lan thầm mắng, cả người lại không tự chủ được run động một chút, tự nhiên nàng chợt nghĩ nếu nàng ở vào tình cảnh của Kỷ Lan hiện giờ, “không biết là sẽ như thế nào?, chắc là …”, Lộ Hoa Phương xấu hỗ không dám nghĩ tiếp, vội nhắm mắt lại.

Ai ngờ nàng vừa nhắm mắt, thì bên tai lại nghe tiếng kêu yêu kiều của Kỷ Lan trong cơn khoái sướng chịu không được mà phát ra âm thanh, liền không chịu được lại mở mắt ra. Nàng vừa nhìn thấy hoạt cảnh trước mắt, thì nổi giận hận không thể tát cho Vân Linh vài cái.

– Sao lại có kẻ vô sỉ thế chứ, lại vũ nhục nữ nhân tệ hại vậy sao?

Thì ra Vân Linh trong lúc hoảng dục công tâm, chịu không được đã thò tay vào nội y của Kỷ Lan, tùy tiện nắn bóp một bên nhũ phong nẩy nở của nàng, vô tình lại để Lộ Hoa Phương nhìn thấy, vì thế mà khiến Lộ Hoa Phương cảm thấy bị xúc phạm, tưởng như bản thân mình đang bị chiếm tiện nghi, bị Vân Linh vũ nhục vậy.

Có điều là Kỷ Lan ở trong lòng Vân Linh lại không lấy thế làm phiền, từng trận cảm giác sướng khoái từ chỗ đụng chạm nhạy cảm đó truyền lại, sướng cực kỳ là sướng a.

Lộ Hoa Phương tò mò nhìn thấy Kỷ Lan khuôn mặt cực kỳ mê đắm, biểu lộ ra trên nét mặt là sự hưng phấn của nữ nhân, thật là tuyệt thế kiều mỵ mê người, ngay bản thân Lộ Hoa Phương nhìn thấy nàng nọ lúc này cũng còn cảm giác say đắm, thế thì bảo sao Vân Linh không động dục cho được.

Mà Vân Linh thì 3 ngày nay, chưa từng chung đụng một lần với Kỷ Lan, do đó chàng bị dục hỏa dồn nén, đến lúc phát tác thì cũng không thể kiểm soát được bản thân mình, không ngờ lại làm chuyện ái tình nam nữ ngay trước mặt Lộ Hoa Phương, làm cho nàng nọ vừa tò mò vừa hâm mộ lại vừa chịu kích thích say sưa do hoạt cảnh nam nữ luyến ái trước mặt.

Thật ra thì Lộ Hoa Phương đã nhiều lần khiêu khích Vân Linh, khiến cho chàng muốn chảy máu mũi vì nàng. Thế nhưng không hiểu là may hay xui cho nàng, Kỷ Lan lại xuất hiện vào thời điểm then chốt, giúp cho Vân Linh giải tỏa được dục tính vốn đang bị kiềm nén, nhờ vậy mà giữa Lộ Hoa Phương và Vân Linh vẫn chưa xảy ra chuyện gì đáng tiếc.

Trong lòng mỹ nữ Tây Lương Quốc này lại không có chút khái niệm gì về tình yêu, lại cũng không biết mặt trượng phu tương lai ở Tây Lương Quốc, vì vậy bảo nàng yêu trượng phu tương lai là không đúng. Mặt khác đối với nam tử hán nghĩa hiệp và anh tuấn là Vân Linh hiện tại, lại để trong lòng nàng một sự hâm mộ vô bì, không thể nào quên tình cảnh chàng xông vào đối mặt với gã tướng cướp, cứu thoát nàng ra, mang nàng trốn đi, vì nàng mà đánh nhau cùng bọn cướp, vì nàng mà ra lệnh cho bọn hải tặc kia không được khi dễ nàng, không được bạc đãi nàng, làm cho nàng có địa vị cao hơn hẳn trong mắt chúng nhân. Tuy nhiên nếu hỏi hiện tại nàng có yêu chàng ta không, thì khẳng định là nàng không thể trả lời, cũng không biết trả lời sao cho đúng.

Xe ngựa đã dừng lại, may mắn thế nào lại dừng đúng lúc Vân Linh cực động tình, chuẩn bị luồn tay vào phía dưới nội y của mỹ nữ, trọc ngoáy âm lạch đào nguyên.

“Xuống xe thôi”, Lộ Hoa Phương lúc này chợt nói lớn, đánh tan cảm giác khát tình đang hừng hực của Vân Linh và Kỷ Lan, làm hai người phải buông nhau ra, lúng túng kéo lại y phục rồi cùng nhau theo chân Lộ Hoa Phương bước ra ngoài.

Ra đến bên ngoài, 3 người đều ngạc nhiên nhìn thấy quanh cảnh nhộn nhịp kỳ lạ, người người đi lại đông đúc, có vẻ như sinh ý của Thán Lạc Thành cũng không tồi.

Tín Hào đứng trước đầu ngựa, cúi đầu nói với Vân Linh:

– Đại vương, chúng ta nên đi đâu trước đây.

Tín Hào hỏi vậy vì nơi mua y trang và nơi mua đồ trang sức quý giá lại ở 2 nơi khác nhau, vì thế mới cần Vân Linh quyết định.

Vân Linh cười nói:

– Đã đến đây rồi. Nơi nào tới trước mà chả được. Ngươi cứ tùy tiện xem chỗ nào gần hơn thì đi trước, sau đó sẽ tính tiếp.

Gã Tín Hào dạ một tiếng lớn, vội vàng để xe ngựa lại thuê người trông giúp, sau đó mới dẫn Vân Linh và song nữ cùng đi.

Mấy người cùng đi trên đường, suốt từ sáng cho đến chiều tối, đã ghé qua hơn 10 tiệm bán y trang và đá quý, mua được rất nhiều thứ, những thứ này chủ yếu là do sở thích của song nữ mà nên, riêng đối với Vân Linh thì không quan tâm lắm, chỉ là vì hai nàng nọ mà thực hiện thôi.

Song nữ mua được nhiều thứ, lại khiến cho gã Tín Hào phải khổ sở. Hắn một mình phải mang vác đến mấy hòm lớn, cực kỳ vướng bận và khó nhọc. Lại nữa hắn được lệnh ở lại phục vụ đại vương, do đó mọi thứ chi tiêu hôm nay đều do hắn bỏ ra, tốn bộn tiền đây.

Tất nhiên số tiền này cũng chưa là gì đối với tài sản của Đại Bàng bang, mà Tín Hào lại là tay nắm giữ hầu bao của bang chúng. Do đó hắn dù tiếc của cũng không biết làm sao, đành bỏ ra không ít ngân lượng để chi trả cho sở thích của song nữ.

Sau khi lôi được mấy hòm lớn y trang và đồ quý về, 4 người liền tìm một

khách sạn lớn nghỉ ngơi, ăn uống, sau đó song nữ vì mệt nên đã đi ngủ trước, chỉ còn lại Vân Linh và Tín Hào vẫn còn đang vừa ăn vừa trò chuyện.

– Đại vương, người có biết ở Thán Lạc Thành này có 2 nơi rất nổi tiếng

không? gã Tín Hào cười quỷ dị nói.

Vân Linh nhướng mắt nhìn Tín Hào, tò mò hỏi:

– Là nơi nào?

Tín Hào khuôn mặt xấu xa nhỏ giọng nói:

– Hai nơi này cực kỳ đặc biệt, là nơi thu hút cực nhiều khách đến thăm. Đầu tiên phải kể đến là Lạc Xuân Viện, ở đây có các vị cô nương xinh đẹp, đủ mọi sắc tộc, đủ mọi hình thái lớn nhỏ, từ cô bé 12-13 tuổi, đến các cô nương thành thục 25-26, đều là tuyệt phẩm mỹ nữ, xinh đẹp lạ thường.

Khách hàng đến nơi đây đều phải là những đại gia lắm tiền nhiều của hoặc thân thủ phải xuất sắc, bằng không thì khó qua khỏi cửa, không thể bước vào Lạc Xuân Viện được.

Vân Linh ngạc nhiên, lại hỏi:

– Vậy thì nơi thứ hai thì sao?

Tín Hào đáp:

– Nơi thứ hai này thì lại không cần phải là cao nhân võ công lợi hại, chỉ cần là người có tiền, có thể vào trong để tham gia đấu giá, mua bán hàng hóa “tươi sống”.

– Cái gì? Hàng hóa tươi sống?… Vân Linh kinh ngạc lẩm bẩm.

Tín Hào cười nói:

– Thứ hàng hóa tươi sống này chính là nô lệ. Ở nơi đây hàng tháng đều có mở cửa cho các thương gia mua bán nô lệ tới đây. Việc mua bán nô lệ này không được công khai, chỉ là lén lút thực hiện, nhưng quy mô cũng không nhỏ, mỹ nữ cũng không ít, thứ hàng hóa tươi sống này luôn luôn thu hút nam nhân giàu có, muốn mua về hưởng dụng sức sống và sự tươi trẻ của mỹ nữ.

Vân Linh hiểu ra việc này liền cười hỏi:

– Thế ngươi đã đến 2 nơi này chưa?

Tín Hào nghe Vân Linh hỏi, lúng túng gãi đầu nói:

– Thuộc hạ chỉ một lần được theo đại vương Kim Bằng Sa Vương đến Lạc Xuân Viện, còn nơi mua bán mỹ nữ thì chỉ nghe qua chứ bản thân cũng chưa đặt chân đến bao giờ.

Vân Linh cười sảng khoái nói:

– Được rồi, lần này ta sẽ cho ngươi đi cả hai nơi. Dù sao đã đến đây, ta cũng phải thưởng thức qua hai nơi này một lần mới được. Chúng ta đi thôi.

Tín Hào không ngờ Vân Linh bảo đi là đi, trong lòng ngạc nhiên nhưng cũng khoái trí, xem ra vị đại vương này cũng là hạng phong lưu, nghe nói có gái đẹp là muốn thưởng thức liền, cũng .. hắc … hắc … thú vị đó chứ.

Hắn vừa nghĩ vừa vội vàng dẫn Vân Linh ra phía ngoài, đi trước một bước làm tiền trạm.

Vân Linh mấy ngày nay dục hỏa cuồng loạn, khoái lạc với Kỷ Lan vẫn không đủ làm cho chàng vơi đi sự bức bối. Chàng nhận thấy nội lực mình càng cao thì dục hỏa lại càng tăng, chẳng lẽ thứ dâm dược do Tiêu hồn ma nữ ẩn vào người chàng lại có thể phát động tăng trưởng theo công lực bản thân, thật là vô lý hiếm thấy.

Tín Hào dẫn Vân Linh đi tới trước cửa Lạc Xuân Viện, liền nhìn thấy phía trước cửa có 4 tên đại hán cầm đao, uy nghi như những pho tượng, khiến người khác khinh sợ mà không dám làm càn.

Tín Hào chỉ vào cửa nói:

– Đại vương, ở sau cửa này có một khoảng ngăn cách, bên trong chính là cửa dùng cho thử nghiệm khách nhân muốn vào. Nếu khách nhân nào có sức lực, không muốn mất tiền vào cửa thì có thể đẩy cánh cửa đó ra, còn nếu khách nhân mở không được cửa đó mà vẫn muốn vào trong thưởng thức nữ nhân, thì có thể đi theo hành lan bên phải, bỏ tiền vào đó để mua vé mà vào.

Vân Linh thấy quy định kỳ cục nên khá tò mò, tự mình tiến lên phía trước, bước qua cánh cửa do 4 gã đại hán chấn giữ, lập tức nhìn thấy một cánh cửa khác, đặt ngay trước mặt. Chàng nhìn qua bên phải thấy một hành lan dài, cái này chính là chỗ mua vé vào cửa như gã Tín Hào đã nói đây.

Vân Linh thử dùng nội lực, bắt đầu đẩy cánh cửa phía trước, quả nhiên cửa này nặng thật, làm như bên trong có đặt cơ quan, vì vậy khá là khó khăn cho người khác mở cửa.

Vân Linh vừa nghĩ vừa từ từ dồn lực lên song thủ, tăng thêm một tầng nội công, đã đạt đến 5 thành công phu Vô hình thần công mới có thể đẩy được cánh cửa kia ra.

Sau khi Vân Linh vừa bước qua cánh cửa, thì phía sau chàng, cánh cửa lại tự động đóng lại. Vân Linh cũng không quan tâm, tiếp tục bước vào trong.

Ngay khi đó, phía bên trong bước ra hai nàng mỹ nữ xinh đẹp, hai người tỏ ra ngạc nhiên khi nhìn thấy Vân Linh, cũng không ngờ cao thủ tuyệt đỉnh có thể mở nổi cánh cửa sắt nặng nề lại là một chàng trai trẻ anh tuấn như thế, đáng ngạc a.

Còn Vân Linh lúc này cũng bị khung cảnh bên trong hấp dẫn, chàng mới chỉ đứng bên ngoài mà đã nghe những âm thanh tiếng nhạc cực kỳ mê ly thổi đến tai. Vừa hay sau đó lại xuất hiện hai nàng mỹ nữ tuyệt sắc, hình dáng đầy đặn mê người, thân hình lại cao cao thon thả, phong nhũ nẩy nở như muốn phá tung y phục che chắn đằng trước, yểu điệu bước tới, đứng cao gần bằng chàng. Phong vị mỹ nhân đúng là khác lạ, xinh tươi và mỹ diệu đến không ngờ.

Hai nàng nọ y phục cũng rất lạ mắt, phần trên không đủ che hết cặp phong nhũ nẩy nở, phía dưới lại để lộ ra vùng bụng trắng trẻo xinh tươi, y phục bên dưới hạ thể lại càng khiêu khích hơn, để lộ ra một cặp chân trường túc tuyệt hảo, đúng là mỹ nữ Lạc Xuân Viên khác lạ hơn hẳn nữ nhân chàng thấy trước giờ.

Hai nàng thiếu nữ bước lại bên Vân Linh, liền cất lời như tiếng chim kêu, thanh thoát lạ lùng, có vẻ như cả hai đang chào hỏi chàng. Nhưng hai người nói bằng một loại ngôn ngữ khác lạ, Vân Linh nghe xong cũng chẳng hiểu bọn họ nói gì, chỉ cảm thấy đầu óc u u mê mê một trận.

Hai nàng thiếu nữ đó thấy Vân Linh ngơ ngốc như vậy liền nhìn nhau cười lớn, rồi mỗi nàng kéo một tay Vân Linh đi vào, điệu bộ rất thích thú với khách hàng trẻ tuổi này.

Vân Linh bị 2 thiếu nữ lạ kéo vào bên trong, vừa may gã Tín Hào cũng từ một cửa khác đến. Hắn thấy Vân Linh đã vào trong này rồi, không khỏi vui mừng chạy vội chạy lại, miệng nói:

– Đại …. nhân, thuộc hạ lại gặp người rồi.

Vân Linh gặp được Tín Hào thì mừng rỡ, lại nghe hắn gọi mình là đại nhân, quả nhiên khôn khéo. Vừa nãy suýt nữa thì Tín Hào đã theo thói quen mà gọi Vân Linh là đại vương, may sao trong phút cuối cùng thế nào lại chuyển thành đại nhân, nghĩ gã cũng nhanh trí thật.

Hai nàng mỹ nữ không để ý đến sự quen biết của Vân Linh và Tín Hào, lại định tiếp tục lôi Vân Linh đi, không biết là định đưa chàng đi đâu.

Nhưng lúc này Vân Linh gặp được Tín Hào, liền không thuận đi theo 2 nàng thiếu nữ nọ nữa, hai người vì việc này, không cách nào lôi được Vân Linh di động nửa bước.

Tín Hào thấy Vân Linh không thuận theo hai vị mỹ nữ nọ liền cười nói:

– Đại nhân, người nên đi theo bọn họ đi. Ở đây đêm nay, trừ phi có người khác cũng mở được cánh cửa “thử nghiệm khách nhân” đó, còn nếu không thì bao nhiêu mỹ nhân ở đây, đêm nay tuỳ ý cho đại nhân chọn lựa, muốn bao nhiêu cũng được.

Vân Linh nghe vậy không khỏi ngẩn người ra nhìn, trong đầu phát ra ý nghĩ bất ngờ “lạ kỳ a”. Chàng thấy sự việc quái lạ, lòng tò mò trỗi dậy, liền không chống đối nữa, tự động để hai nàng thiếu nữ nọ kéo đi.

Lạc Xuân Viện không tưởng là rộng quá rộng, Vân Linh đi với song nữ qua hết mấy gian nhà lớn, mấy khúc quanh, mà vẫn chưa biết điểm dừng. Chàng nhìn xung quanh thấy cây cối nơi đây phối hợp với kiến trúc trở nên cực kỳ bắt mắt, tai lại nghe thứ âm nhạc tiết tấu trầm bỗng du dương, mũi thỉnh thoảng lại ngửi được mùi hoa thơm tự nhiên phảng phất bay tới, tuyệt đối thú vị và mê hoặc.

Hai thiếu nữ nọ sau một hồi dẫn đường, đã tiến đến một căn nhà có kiến trúc khá lạ mắt, nhìn bên ngoài căn nhà như thể một cây nấm khổng lồ, muốn lên lầu chỉ có một cách duy nhất là phi thân mà lên, mà phải là cao thủ tuyệt đỉnh thì mới có thể làm như vậy được, còn không thì phải có dây thả xuống mới có thể vào được căn nhà này.

Một trong hai thiếu nữ tiếng lại căn nhà hình nấm đó, kéo một thiết bị báo hiệu, lập tức ngay trên lầu, hé mở một cánh cửa nhỏ, rồi một thiếu nữ từ trong nhà đi ra, thả xuống lầu một chiếc thang dây.

Thiếu nữ dưới lầu không khách sáo, thoăn thoắt leo lên thang dây, tiến vào trong nhà. Lát sau nàng lại bước ra, giơ tay làm hiệu cho Vân Linh và thiếu nữ còn lại lên lầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.