Quái Dị Khách

Hồi 68: DƯỢC VẬT TRÂN QUÝ



Con thuyền chở Vân Linh và đám người của chàng lại tiếp tục tiến trình hướng về Ái Lan Quốc để tìm mua dược vật chữa bệnh cho Sử Nguyệt Nga.

Hiện giờ không ai ngoài Vân Linh có thể biết được mục đích của chuyến đi này. Ngay cả Kỷ Lan vốn là nương tử hiện tại của chàng cũng không được Vân Linh thông báo cho biết. Chàng không muốn để việc lo lắng của mình lại ảnh hưởng đến tâm tình đang hạnh phúc của vị cô nương kia.

Sau trận chiến trên biển đêm vừa qua, Kim Bằng Sa Vương đầu phục về dưới trướng của Vân Linh, chính thức trở thành đại đầu lĩnh quản lý bọn thuộc hạ hải tặc Đại Bàng.

Gã dối gạt lừa người Tín Hào, không ngờ lại là tam đầu lĩnh trong đại bàng bang hải tặc. Gìơ đây thủ lĩnh đại vương Kim Bằng Sa Vương đã tôn Vân Linh làm thủ lĩnh, gã Tín Hào không biết trốn vào đâu, quỳ trước mặt Vân Linh mà thỉnh tội.

Vân Linh hiểu được mọi chuyện chỉ cười xoà tha cho Tín Hào. Con người Tín Hào như thế thật là lợi hại, tâm kế đa đoan, giảo hoạt phi thường. Hải tặc Ó đen và hải tặc Đại bàng lúc trước giao tranh, việc giở thủ đoạn với nhau như thế cũng là chuyện thường, làm sao chàng trách gã được.

Vân Linh vì không muốn xáo trộn ngay nên lúc này vẫn cứ để Kim Bằng Sa Vương giữ nguyên vị trí to lớn cũ, mọi chuyện cứ để sau khi tìm được dược vật chữa bệnh cho Sử Nguyệt Nga rồi sẽ tính. Bản thân chàng cũng tự nghĩ mình không thể đời đời kiếp kiếp sống ở trên biển, quê hương của chàng là ở lục địa, nhà của chàng là ở Thiên Âm Cốc, người thân của chàng là các nương tử kia, vậy thì chàng sao có thể làm đại vương của bọn hải tặc cho được, không thể nào a.

Do đó nên Vân Linh vẫn cứ để nguyên vị trí thủ lĩnh của Kim Bằng Sa Vương đối với bọn thuộc hạ cũ, chỉ lệnh cho hắn phải đi theo mình ở trên thuyền, còn đám thủ hạ thì tuỳ tiện dong thuyền theo sau, thực lực tự nhiên tăng hẳn với 3 chiếc đại thuyền to lớn, hàng trăm tên hải tặc uy vũ, khí thế cường hãn vô địch trên mặt biển mênh mông.

Cuộc chiến vừa qua đã làm tổn thương nguyên khí của bọn hải tặc Ó Đen cũng như Đại Bàng.

Tuy nhiên hiện giờ hai bang phái hải tặc sáp nhập làm một, thì uy thế tăng lên rất nhiều. Thiết Toa Bạch cũng như Kim Bằng Sa Vương, đều hứng khởi hùng tâm, mong muốn đại vương mới Vân Linh, thu phục hầu hết 3 đám hải tặc còn lại.

Kim Bằng Sa Vương nói:

– Hiện nhân số của chúng ta là đông nhất, đại đại lực lượng không bang phái hải tặc nào có thể đông bằng, mạnh mẽ bằng. Đại vương giờ này chỉ cần hô một tiếng, đủ sức cuốn sạch mọi trở ngại, đứng lên chiếm giữ toàn bộ mặt biển rộng lớn.

Thiết Toa Bạch ngồi bên cũng gật đầu tỏ ý tán thành, mong muốn của hắn cũng giống như Kim Bằng Sa Vương vậy, muốn độc quyền vô địch trên biển, thật là cực khoái, cực sướng a.

Vân Linh đang ngồi giữa hai mỹ nhân Lộ Hoa Phương và Kỷ Lan vừa ăn vừa nghe, sau đó mới nói:

– Các ngươi không cần phải tính chuyện đó. Ở trên biển thuyền bè đi lại, cứ địa của 3 bang hải tặc kia không biết ở đâu. Chúng ta cho dù thực lực hùng hậu cũng không biết cách nào xử lý chúng. Ta cũng không quan tâm lắm đến bọn chúng, chỉ đợi Sa Lâm Tinh mang chúng tới đây thôi.

Kim Bằng Sa Vương và Thiết Toa Bạch mới chợt ngớ người ra. Bấy giờ mới hiểu tại sao đêm qua Vân Linh lại tha chết cho tên Sa Lâm Tinh đó, hoá ra là vì lý do này.

Lộ Hoa Phương ngồi bên Vân Linh đột nhiên tựa người vào vai chàng, miệng yêu kiều nói:

– Các ngươi đúng là đầu óc thiển cận. Vân ca chúng ta đã có kế hoạch ôm cây đợi thỏ, đâu cần các ngươi phải lo chứ. Muội nói vậy có phải vậy không Vân ca.

Kỷ Lan ngồi bên kia thấy Lộ Hoa Phương biểu lộ tình ý, mê hoặc nam tử tướng công của mình, chỉ ngồi cười ruồi rồi nói với sang:

– Phương tỷ thật là khéo vuốt mông ngựa, nhưng mà tỷ cũng nói đúng lắm, chúng ta cứ đợi bọn địch nhân tới đây, một mẻ lưới bắt hết bọn chúng.

“Hiếu chiến, quả là hiếu chiến a”, Vân Linh vừa ngồi ăn vừa nghe chúng nữ và 2 tên thuộc hạ bàn luận, quả là đặt mình ở trên cao cao tại thượng quá rồi, không còn coi chúng nhân thiên hạ ra gì hết, liền chuyển sang vấn đề khác nói:

– Thiết các hạ, bao giờ thì đến được Ái Lan Quốc.

Thiết Toa Bạch liền giơ tay bất đốt, tính toán nhanh chóng trong đầu, sau đó mới trả lời:

– Đại vương, vừa rồi chúng ta đã đi được rất lâu rồi, có lẽ chỉ độ 3 ngày nữa là tới nơi thôi.

Lộ Hoa Phương đem thắc mắc trong lòng vội hỏi:

– Vân ca, ca đến Ái Lan Quốc làm gì vậy ? Không lẽ huynh định mua thêm đồ dùng ?

Lộ Hoa Phương cũng là người am hiểu, nên biết Ái Lan Quốc là một địa phương có bán rất nhiều sản vật đủ loại, do đó mới nghĩ ra Vân Linh định đến đó mua đồ dùng, có điều nàng không biết cái thứ đồ dùng đó lại không phải là đồ dùng thông thường, lại không phải là thứ để ai ai cũng có thể hưởng dụng, mà thứ đó chỉ mỗi một Sử Nguyệt Nga dùng được thôi.

Vân Linh lúc này cũng không dấu diếm nói:

– Ở lục địa, huynh còn có một người thân bị bệnh. Do đó mới định đến Ái Lan Quốc tìm thuốc.

Việc này hy vọng là sẽ thành công.

Vân Linh nói vừa rồi, chủ yếu là để cho tất cả mọi người cùng nghe. Nhưng Lộ Hoa Phương chính là người hỏi chàng. Nàng thấy Vân Linh trả lời như thế thì trong lòng cảm thấy kỳ kỳ, tò mò hơn nữa. Không biết thân nhân của Vân Linh là ai? Nam hay nữ? có quan hệ thế nào với chàng?

Lộ Hoa Phương vừa định hỏi thêm Vân Linh về thân phận của người bí ẩn kia, thì Vân Linh đã rời khỏi chỗ ngồi, đứng lên nhìn ra phía biển, thở dài một tiếng, khuôn mặt trầm buồn, suy tư.

Mấy người cảm giác đại vương đang có tâm sự, do đó không ai bảo ai đều im lặng không lên tiếng, từng người từng người giải tán ai về ph*ng nấy. Lộ Hoa Phương vốn định ra chỗ Vân Linh nói chuyện với chàng, nhưng bị Kỷ Lan giữ lại, kéo nàng ta xuống khoan thuyền.

Vân Linh vì chuyện đi tìm thuốc cho Sử Nguyệt Nga, lại động tới nỗi đau, nỗi nhớ ghim sâu ở trong lòng. Bây giờ vô tình vì câu hỏi của Lộ Hoa Phương, mà lôi nỗi nhớ đó ra, lập tức cảm giác cuộc sống hiện tại vô vị, sao không thể an nhiên mà quay trở lại gặp người thân, chàng bôn ba đi xa đã quá lâu rồi, nhớ bọn họ chết được.

Con người ta khi yêu nhiều thì nhớ nhiều, sầu tương tư hay nỗi mong nhớ người thân cũng là chuyện bình thường thôi. Vân Linh hiện tại cũng vậy. Nhưng có một chuyện làm chàng thương tâm, là tình cảm vừa yêu vừa hận của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng. Nàng ta đã vì chuyện này mà bỏ chàng ra đi, bỏ chàng một mình nơi hoang đảo, rốt cuộc thì nàng ra sao, có được bình yên không?

Nhớ lại lúc trước nơi bí thất của Ngọc Gia Trang, lão trang chủ Ngọc Ban Thụ đã tiết lộ cho chàng một chút tin tức về hạ lạc của Ngọc Liên Hoa, nàng ta chính là bị một đám người lạ mặt bắt đi, mang đến một hoang đảo nào đó, nhưng không biết là đảo gì? “Song Đảo” hay “Thanh đảo”?

Ngọc Ban Thụ cũng không biết chắc. Ngày mai chàng phải hỏi thử Thiết Toa Bạch xem sao, may ra thì có hy vọng tìm được đảo này, cứu được Ngọc Liên Hoa.

——————

– Song đảo, đại vương định đến Song đảo sao? Thiết Toa Bạch kêu lên kinh hãi nhìn Vân Linh.

Vân Linh thấy tình hình Thiết Toa Bạch thất thố như vậy, liền không khỏi ngạc nhiên, lập tức nói:

– Phải rồi. Ta định đến cái đảo đó để tìm người. Ngươi có biết đảo này ở đâu không?

Thiết Toa Bạch ngớ ra, ngồi phịch xuống ghế, lát sau mới nói:

– Song đảo hay Thanh đảo mà đại vương muốn tìm thật ra chỉ là một đảo mà thôi. Tên chính thức của đảo này hiện giờ là Trường Thanh Đảo. Ngày trước khi chưa có người ở thì được gọi là Thanh đảo, sau đó vì đảo này quá khác lạ, lại có 2 nơi riêng biệt, ở Bắc đảo và Nam đảo cách nhau bởi một đầm lầy, gần như biệt lập vậy, do đó mà có người gọi đảo này là Song đảo.

Mặt khác, Thanh đảo là nói đến thứ quả kỳ dị Thanh dị thảo trên nam đảo, có thể giết người không vết tích, còn Song đảo là nói đến Bắc đảo và Nam đảo đó.

Vân Linh nghe đến đây liền gật đầu, tâm sự trùng trùng. Hiển nhiên cũng gì đã trải qua ở Trường Thanh đảo chàng đều nhớ rất rõ.

Kim Bằng Sa Vương ngồi gần đó cũng góp ý thêm:

– Nghe nói Trường Thanh Đảo đó rất ghê gớm, không ai sống sót nếu đặt chân lên đảo. Đó là một nơi nguy hiểm chết người, đại vương chớ nên đến đấy.

Lộ Hoa Phương ngồi nghe chuyện Trường Thanh Đảo thì sợ hãi lẫn tò mò, không biết đảo này thế nào nên dõng dạc nói:

– Lo gì chứ? Vân ca võ công tuyệt đỉnh, chúng ta có đông người, một cái đảo nho nhỏ mà có thể gây khó khăn cho chúng ta ư? Lần tới chúng ta phải tới đó một phen mới được?

Kỷ Lan biết quá rõ Trường Thanh Đảo là như thế nào? Do đó kéo tay Lộ Hoa Phương một cái nói nhỏ:

– Tỷ tỷ đừng có huênh hoang, chúng ta chớ nên đến cái đảo nguy hiểm đó. Tốt nhất là nên cách xa, càng xa càng tốt.

Lộ Hoa Phương không phục quay lại cãi:

– Muội sao lại nhát thế? Cái đảo đó làm sao có thể ngăn cản Vân ca chứ?

Hai nàng vốn còn định tranh cãi nhau, nhưng Vân Linh đã lên tiếng giảng hoà, rồi kéo tay Kỷ Lan đi cùng mình về ph*ng.

Lộ Hoa Phương thấy Vân Linh ưu ái Kỷ Lan hơn mình, hậm hực nhìn theo lớn tiếng giận dữ nói:

– Huynh thiên vị. Muội không thèm để ý đến huynh nữa.

Tất nhiên Lộ Hoa Phương giận dữ mà nói thế, còn nàng có làm được như lời nói không thì hãy bàn sau. Chỉ biết hiện tại Vân Linh và Kỷ Lan đã bỏ đi, còn Thiết Toa Bạch và Kim Bằng Sa Vương chỉ nhìn nhau cười trừ, thầm thở dài thương cho người ngọc. Đẹp đẽ như nàng chỉ hô một tiếng đã không biết có bao nhiêu người xin chết, sao cứ phải luyến ái Vân Linh làm gì cho khổ thân chứ.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, đại vương của họ quá là anh tuấn, quá là dũng mãnh, nam tử hán như thế thật lợi hại, khác thường a, thảo nào mà Lộ Hoa Phương lại lại mê tít như thế, cũng khó trách nàng.

Về phần Lộ Hoa Phương giận dữ nói xong liền bỏ đi. Lưng ong yểu điệu, phong đồn uốn lượn như khiêu khích hai tên háo sắc Kim Bằng Sa Vương và Thiết Toa Bạch nhìn theo, thèm thuồng nhỏ dãi, nuốt nước bọt ừng ực.

Vân Linh kéo Kỷ Lan về ph*ng, liền hỏi nàng nọ có biết ai tên là Ngọc Liên Hoa bị giam ở Trường Thanh Đảo không?

Kỷ Lan nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu, lát sau mới nói:

– Thiếp nhớ cách đây đã lâu, có một lần ngoài đảo xuất hiện một con thuyền lạ, sau đó có người mang sản vật rất nhiều từ đất liền tới, đặt ở bên ngoài bờ biển, sau đó bỏ đi.

Hình như lúc đó ngoài sản vật còn có một mỹ nhân hôn mê, còn có một phong thư lưu lại, chỉ không biết trong thư đó nói gì. Chính đại vương nữ Thái Hồng đã xem thư, rồi sai người đưa mỹ nhân nọ đi. Mọi chuyện sau đó thế nào thì không ai biết gì cả, cũng không thấy nữ nhân nọ xuất hiện trên đảo.

Vân Linh nghe xong trong lòng chấn động, cảm giác vừa vui mừng vừa phấn chấn khó tả. Vậy là có tin rồi, bằng mọi cách kiểu gì chàng cũng phải đến Trường Thanh Đảo lần nữa. Tìm kiếm Ngọc Liên Hoa cũng là mong mỏi từ lâu của chàng, nhưng vì chàng không biết nàng nọ ở đâu nên mới phải để tốn thời gian như thế. Bây giờ thì có hy vọng rồi, chàng có thể bỏ qua sao, dù Trường Thanh Đảo có nguy hiểm hơn nữa chàng cũng không ngán, phải tìm cách cứu Ngọc Liên Hoa mới được.

Kỷ Lan thấy nàng kể xong, mặt Vân Linh có vẻ trầm trọng thì lo lắng hỏi:

– Tướng công, chàng không sao chứ?

Vân Linh trong lòng sung sướng, cười lớn mấy tiếng rồi ôm chặt lấy mỹ lệ thiếu nữ nọ vào lòng, hôn hít đôi môi anh đào của nàng. Lại thủ dụng ma thủ xâm nhập vào trong nội y của Kỷ Lan, làm cho nàng nọ mặt hoa đỏ lên, uốn éo đồn bộ mấy cái, miệng phát ra âm thanh yêu kiều.

Vân Linh vì có được tin tức của Ngọc Liên Hoa, tâm tình phấn khởi, dục tình bạo phát, liền cùng với mỹ nữ Kỷ Lan tâm tâm tương ái, hoà điệu vu sơn, thân thể cả hai nhanh chóng xích loã ra, từ từ hợp lại làm một, vui vầy trong dục cảnh mê ly, cực khoái đến 2 canh giờ.

3 ngày sau, cuối cùng thì thuyền của Vân Linh cũng cập bến Ái Lan Quốc. Theo lời của Thiết Toa Bạch, con thuyền của bọn họ đã hạ cờ xuống, biến đổi cách thức trang trí, ra vẻ là thuyền buôn từ nơi khác đến, hoàn toàn xoá đi thân phận cướp biển của mình.

Vân Linh trong vai một thương gia giàu có, hai tay cặp hai mỹ nữ Lộ Hoa Phương và Kỷ Lan bước chân lên đất liền. Sau lưng có Kim Bằng Sa Vương đi theo, phía trước có đám cận vệ mở đường, oai phong lẫm lẫm, thanh khí không tệ.

Chuyến này Vân Linh lên bờ, đã lệnh cho Thiết Toa Bạch ở lại chỉ huy bọn hải tặc. 3 con thuyền lớn chỉ có một thuyền chở Vân Linh và mọi người là tiến nhập Ái Lan Quốc, còn 2 thuyền còn lại đều đậu ở cách xa bờ, mục đích không muốn để người khác quá chú ý.

Vân Linh mình mặc bạch y theo lối thương nhân, đầu đội mũ có đính bảo ngọc trân châu, thân hình lại không quá cường tráng như bọn hải tặc hộ vệ bên cạnh, vì thế mà nhìn chàng không khác chi với một văn nhân yếu nhược cả.

Hai vị cô nương hoa dung rạng ngợi, xinh đẹp tuyệt thế, y phục hoa lệ kinh người, toàn bộ những thứ quý giá đều được đem ra thể hiện sự sang trọng, quý phái của mình, khiến cho ánh mắt của không ít người ngoài nhìn vào, tâm tắc khen không ngớt.

Lộ Hoa Phương xuất thân cao quý, là nương tử tương lai của đại công quốc Tây Lương, do đó khỏi cần nói cũng có thể nhận biết nàng cao quý thế nào, đi đứng ra sao, mỗi một động tác đều cực kỳ chu chỉnh, khỏi chê vào đâu được.

Chỉ có Kỷ Lan là lần đầu tiên xuất hiện ở chốn thị thành, khuôn mặt không dấu được sự háo hức, tò mò. Tuy nhiên chính vì những biểu hiện ấy, lại làm cho người ngoài nhìn thấy nàng rất ngây thơ, rất xinh đẹp và dễ gần.

Hai vị nữ nhân mỹ lệ kia được nhiều người nhìn ngó, trầm trồ khen đẹp, đều khoái sướng lẫn tự hào, đi đứng cũng mực thước hơn, điệu bộ cũng ra dáng hơn, thật ra cũng có hơi kịch cởm một chút, khiến cho Vân Linh đang đi bên cạnh hai nàng cũng phải cười thầm.

– Tiểu mỹ nhân, các nàng được người ta khen nhiều rồi, có cần thưởng thức mỹ vị không? hay là được khen đã no, không cần thưởng thức mấy thứ đó nữa.

Vân Linh vừa nói xong, liền buông tay Lộ Hoa Phương và Kỷ Lan ra, tiến nhanh về phía một toà khách sạn lớn, khí thế rất hưng phấn và vui vẻ.

– Ư … dám bỏ thiếp sao. Kỷ Lan yêu kiều kêu lên, chạy đuổi theo phía sau Vân Linh.

Lộ Hoa Phương cũng vậy, lập tức bỏ qua vẻ đài các giả tạo, cuống quýt mà chạy theo Vân Linh, vừa chạy vừa kêu to:

– Vân ca ca. Đợi muội với.

Mọi người sau đó liền cùng nhau kéo vào khách sạn, bước lên tầng lầu cao nhất, nhìn ra khung cảnh xung quanh nhộn nhịp phi thường, có đủ hết mọi sắc tộc, màu da, y trang lạ mắt, thích thú cực kỳ.

Vân Linh lần đầu tiên tới đây, kiến thức cũng được mở rộng hơn rất nhiều. Mới chỉ đặt chân lên Ái Lan Quốc, chàng đã chứng kiến những nhân dạng hoàn toàn khác lạ của mấy chủng tộc trước giờ chưa gặp qua. Bọn người đó, kẻ thì da trắng như sữa, thân thể cao lớn hơn hẳn chàng, người khác thì màu da như lọ chảo, hai mắt trắng dã, nhìn thật xấu xí. Lại có những phụ nữ, thân hình bịt kín trong lớp y trang dầy cộp, mặt che mạn, chẳng hiểu đằng sau cái mạn kia là dung nhan kiều mỵ đến bực nào, thật là khó hình dung ra.

Một điều nữa chính là thứ ngôn ngữ bất đồng. Chàng có thể nghe thấy nhiều tiếng ngôn ngữ kỳ lạ, hoàn toàn không chút hiểu biết gì hết, có nghe cũng như không, chẳng hiểu người ta đang nói gì.

Vân Linh đem một vài điều thắc mắc ra hỏi Kim Bằng Sa Vương, liền được hắn giải thích.

Kim Bằng Sa Vương vốn là đại vương của Đại bàng hải tặc, do đó ngôn ngữ thông hiểu cũng khá, lúc này liền phát huy sự hiểu biết của mình, kể cho Vân Linh và song nữ nghe nhiều chuyện về vùng đất nơi đây.

Lúc đó, bọn phục vụ khách sạn đã cho người mang thức ăn tới. Vì việc này mà câu chuyện được ngừng giữa chừng, mọi người cắm cúi vào ăn mấy thứ mỹ vị mới lạ ở Ái Lan Quốc, cũng cảm thấy thức ăn không tệ.

Vì hôm nay cập bến thuyền còn sớm, do đó mọi người ăn xong liền kéo nhau đi chơi, ngắm cảnh thị trấn xung quanh. Việc làm này quả là quá thích thú với 2 vị cô nương mỹ lệ. Hai người làm thành một đôi vừa đi vừa chỉ trỏ, nói chuyện tranh cãi nhau liên hồi về những thứ đang thấy qua.

Đến chiều tối, mọi người tuỳ tiện tìm một khách sạn để nghỉ chân. Kim Bằng Sa Vương nhờ am hiểu tiếng nói địa phương, liền tìm được mấy ph*ng tươm tất nhất cho Vân Linh và chúng nữ cư ngụ. Bản thân hắn và các thuộc hạ thì cũng tùy nghi di tản, tự tìm lấy một chỗ ngủ cho mình.

Lần này Kim Bằng Sa Vương trở lại Ái Lan Quốc thì thân phận của hắn đã khác xưa, hắn không phải là đầu lĩnh đại vương nữa. Tuy nhiên mà nói, Vân Linh cư xử với hắn cũng rất đúng mực, tạo cho hắn cảm giác thân thiết, tự hiểu khó mà tìm được minh chủ tâm lý với thuộc hạ như Vân Linh, vì thế rất cảm phục chàng, coi chàng như đại ân nhân của hắn.

Đám thuộc hạ của Kim Bằng Sa Vương nhân lúc trời tối, đã kéo nhau ra ngoài kia ăn uống và tìm mỹ nữ. Chuyện phong lưu của chúng ở những nơi dừng chân như thế này là rất thường tình.

Chỉ tội cho bọn thuộc hạ còn ở trên thuyền, giờ này chắc là đang ấm ức lắm đây.

Sáng ngày hôm sau, Vân Linh cùng với chúng nữ tìm đường tới Dược phường. Đi đầu dẫn đường là một gã trai trẻ người địa phương. Gã trai trẻ vừa đi vừa nói chuyện với đám thủ hạ của Vân Linh.

Kim Bằng Sa Vương và mấy tên thuộc hạ khác thì đi phía sau Vân Linh cùng song nữ. Bọn họ đối với việc tháp tùng thủ lĩnh đại vương lợi hại này coi như một chuyến du ngoạn. Ai mà có thể gây hại cho đại vương được chứ.

– Tới nơi rồi. Gã trai trẻ dẫn đường kêu lớn. Sau đó liền chạy đến bên Kim Bằng Sa Vương xum xoe để xin tiền thưởng, sau rốt mới chịu quay người bỏ đi.

Kim Bằng Sa Vương đối với chuyện này đã quá hiểu rồi. Chỉ có Lộ Hoa Phương là ấp ức, thấy tiền đã bỏ ra để thuê người dẫn đường không ít, giờ thấy hắn lại còn xin thêm, thật là bóc lột người a.

Kỷ Lan cô nương thì mới từ Trường Thanh Đảo rời đi, chưa có khái niệm nhiều đối với tài sản tiền tài, do đó nàng cũng không quan tâm đến chuyện này.

Mọi người bước vào dược phường, liền lập tức ngửi thấy mùi vị lá thuốc bay tản khắp nơi, hương vị thật là ấn tượng, mùi thuốc đủ loại bay lên cho thấy đây là nơi tàng trữ nhiều loại dược liệu.

Vân Linh qua sự thông ngôn của Kim Bằng Sa Vương, liền hỏi thăm về một loại dược vật có lá

mọc so le, cuống dài, quả màu cam và là loại dây leo dài chừng 1 xích.

Lão chủ nhân dược phường sau khi nghe lời mô tả của Kim Bằng Sa Vương về thứ dược liệu cần tìm, liền lắc đầu nói:

– Loại dị vật như các vị mô tả ở đây không có, cũng chưa từng nghe qua, các người có thể đến 2

dược phường khác xem sao, may ra thì họ có loại đó.

Mấy người nghe thế đều nản, liền hỏi thăm lão nhân nọ về vị trí đường đi đến 2 dược phường kia. Sau đó lại tiếp tục lên đường.

Đến chiều, mọi người lại đến một dược phường khác, sau một hồi hỏi thăm, cũng không được kết quả gì.

Lộ Hoa Phương mệt mỏi nói:

– Không có a. Chúng ta nghỉ một chút thôi. Ngày mai đi tiếp.

Vân Linh thấy nàng đã mệt, mà trời thì sắp tối, vì thế quyết định mọi người tìm một khách điếm nghỉ ngơi, ngày mai sẽ đi tiếp.

Đến trưa hôm sau, mọi người vào dược phường thứ ba, cũng là dược phường lớn nhất cuối cùng của Ái Lan Quốc. Vân Linh tâm trạng hồi hộp, lệnh cho Kim Bằng Sa Vương mô tả nhân dạng của cây muốn tìm. Gã hán nhân to lớn này, sau một hồi nói chuyện muốn sùi bọt mép với chủ tiệm, cuối cùng lại đi ra thất vọng nói:

– Không có, không có thứ dược vật như vậy hết. Uổng công rồi.

Vân Linh chán nản than dài:

– Dược vật thế nào lại khó kiếm thế. Ông trời quả là quá phụ lòng người rồi.

Kỷ Lan biết Vân Linh vì người thân mà lo lắng bao ngày, bây giờ không tìm thấy dược vật như ý sẽ đau lòng lắm, liền cố tìm lời an ủi.

– Tướng công, thiếp nhớ ở phía đông Trường Thanh Đảo có một núi đá vôi rất lớn. Nơi đó tồn tại nhiều loại dị quả. Cây dược liệu chàng định tìm cũng rất thích mọc ở nơi có đá vôi, có khi nó cũng có ở phía đông Trường Thanh Đảo không chừng.

Vân Linh được lời an ủi của Kỷ Lan thì hùng tâm trỗi dậy, liền nhớ tới bản thân vẫn còn nhiều việc phải làm. Chàng nghĩ việc này muốn thực hiện nhất định phải quay lại Trường Thanh Đảo một chuyến. Thật là rắc rối đây.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.