Quái Dị Khách

Hồi 67: KỊCH CHIẾN



Hự, một bóng đen bất thần ngã xuống, ngay sau đó là một thân ảnh cũng mặc đồ đen, trên tay cầm một cây đèn biển xuất hiện bất thình lình.

Thân ảnh nọ sau khi hạ thủ người nọ, liền giơ tay đỡ lấy nạn nhân nằm xuống cạnh đó, rồi mới lấy lửa đốt đèn lên, mắc vào một cây cột thuyền gần đó.

Trong màn đêm, ánh đèn dù không được sáng nhưng vẫn là một tạo vật gây sự chú ý. Hẳn nhiên mục đích của nó không chỉ đơn thuần là sự soi sáng bình thường, mà nó dường như là một ám hiệu đã định sẵn do gã áo đen đặt ra.

Trong khung cảnh xung quanh vắng lặng, thân hình gã áo đen đứng im bất động ở một khoảng cách khá xa, mặt quay nhìn về phía biển, hai mắt như muốn nhìn xuyên đêm tối.

Trên boong thuyền hiện giờ ở khu vực này tuyệt nhiên không có một ai khác ngoài gã áo đen nọ. Dưới ánh đèn mờ mờ, soi sáng hiện lên khuôn mặt đang hứng phấn của Tín Hào.

– Hừ … tưởng theo dõi được ta sao? Còn lâu nhé. Trong lòng Tín Hào cực kỳ sảng khoái. Tay xoa vào nhau. Toàn bộ thủy thủ trên boong thuyền gần 10 người đều bị hắn bí mật hạ sát. Thủ đoạn của hắn thật là lợi hại, bí ẩn và kỳ bí không ai bằng.

Hai tên giám sát hải tặc luôn theo dõi Tín Hào đã bị hắn làm thịt ngay lúc chiều tối, sau đó dấu xác bọn chúng ở trong phòng.

Nhân lúc mọi người mãi ăn tối, Tín Hào đã phục ở các góc khuất từ từ hạ gục bọn hải tặc trực đêm trên boong bằng một con dao cực sắc, sau đó lại phi tang chứng cứ, từ từ thả xác người bị giết xuống biển.

Ở phía trước, trên boong thuyền, tên cầm lái vẫn tiếp tục đưa thuyền đi đúng hướng trong đêm, còn phía sau thuyền, bọn hải tặc bị giết chết hết. Duy nhất chỉ còn một nhân ảnh là Tín Hào, đang đứng yên ở sau boong thuyền.

Sau một hồi Tín Hào chờ đợi, cuối cùng từ đằng xa đã xuất hiện 2 con thuyền lạ, hai con thuyền này đang từng bước từng bước tiếp cận dần với con thuyền của bọn hải tặc Ó Đen, mục đích như thế nào chẳng cần nói thêm cũng đã rõ.

Tín Hào nhìn thấy hai con thuyền kia đang đến gần, lập tức tỏ ra hưng phấn, vội vàng chuyển thân đứng thủ vào góc khuất nơi cửa ra vào khoang thuyền, nếu ai từ dưới khoang thuyền đi lên, khẳng định sẽ bị hắn hạ thủ ngay.

Trong phòng, Vân Linh vẫn còn đang vần vũ trên thân thể ngọc ngà đầy gợi cảm của Kỷ Lan, làm cho nàng nọ liên tục uốn éo thân người, miệng rên rỉ âm thanh khoái lạc, cơ thể như tan chảy trong sự cuồng nộ của dục tính, bay bỗng cảm giác nhục dục cực khoái trước những trùng kích mạnh mẽ của nam nhân bên trên, thở hỗn hể từng hồi.

Đang khi đó, đột nhiên Vân Linh khựng người lại, như cảm giác một sự kỳ dị ẩn hiện trong trí. Chàng nghiêng tai lắng nghe, liền cảm nhận có sự di chuyển bất thường phía trên boong thuyền.

Đúng lúc này, bọn hải tặc lạ mặt đột nhập đã tiếp nhập boong thuyền, đang chuyển dần lực lượng sang, chính vì việc này mà đã làm cho Vân Linh phát hiện ra có sự lạ lùng ở trên boong thuyền.

Kỷ Lan nằm bên dưới còn đang hứng thú, thấy tình quân không hùng hỗ nữa thì ngạc nhiên mở mắt ra nhìn Vân Linh, miệng hỏi:

– Có chuyện gì vậy? Sao chàng lại ngừng yêu thiếp?

Vân Linh cúi xuống hôn lấy nhũ phong nẩy nở của Kỷ Lan, rồi liền chuyển thân đứng dậy, miệng nói:

– Hình như có chuyện gì rồi. Nàng cứ ở đây. Để ta ra xem sao.

Vân Linh nói xong liền chuyển thân khoác tạm y phục vào người, lách mình qua khung cửa tiến ra ngoài.

Bên ngoài mọi vật đều phủ một màu đen đen u tối, sóng nước đập nhịp nhàng vào thân thuyền, con thuyền vừa lắc lưa vừa tiến lên phía trước.

Trong khung cảnh yên bình đó, Vân Linh lại dự cảm một điều không hay. Để khẳng định cụ thể cảm giác bất an đó, chàng liền vận dụng Vô hình tâm pháp lên để kiểm tra.

Quả nhiên khi công phu được vận lên, khung cảnh bên trên boong thuyền liền được chàng cảm nhận chi tiết. Lúc này chàng mới giật mình kinh hãi khi thấy những âm thanh kỳ lạ liên tục đáp xuống sàn thuyền, âm thanh tiếng động khe khẽ kỳ lạ, nhẹ nhàng dường như không có. Nếu chẳng phải chàng dùng công phu tâm pháp lợi hại thì chắc cũng không nghe rõ được.

Ai … ai có thể lên thuyền lúc này? Vân Linh chợt lẩm bẩm trong lòng. Chàng vội vận công bước nhẹ lên các bậc thang hướng lên trên, lúc đến gần chỗ cánh cửa ngăn cách giữa boong thuyền và khoang thuyền, lại phát hiện ra một hơi thở nhè nhẹ của ai đó phục ngay cạnh cửa.

– Hừ, lại có kẻ định phục kích ta.

Vân Linh trong lòng máy động, nổi giận thật sự vì đã khẳng định có kẻ đột nhập lên thuyền, hiện đang khống chế nơi cửa ra vào, có thể tạo nên cái chết bất ngờ cho những người không biết chuyện mà tiến lên phía trên.

– Thật là lợi hại a. Vân Linh chợt nghĩ đến thủ đoạn của kẻ địch dấu mặt.

Chàng vừa định phá cửa mà lên thì lại phát giác ra phía sau có người đang tiến tới.

Vân Linh kinh hãi vội quay đầu nhìn lại, bấy giờ mới yên tâm vì hình dáng kẻ sắp đến lại chính là Thiết Toa Bạch, bởi vậy mới đứng yên đợi hắn.

Thiết Toa Bạch đột ngột nhìn thấy có bóng đen ở ngay lối ra vào khoan thuyền thì kinh hãi định la lên. Nhưng hắn chưa kịp mở miệng thì Vân Linh đã lên tiếng khẽ nói:

– S…u…ỵ…t…. đừng la lớn. Mau lại đây.

– Có chuyện gì vậy? Thiết Toa Bạch kinh hãi tiến lại, hắn giờ đã nhận ra bóng đen nọ chính là thủ lĩnh đại vương, trong lòng không khỏi kinh ngạc không hiểu đại vương vì sao lại lò dò ra đây trong cảnh trời đêm thế này.

Vân Linh khẽ nói:

– Ta phát giác ra bọn địch đột nhập lên thuyền. Chúng ta phải tức tốc lên trên kia tiêu diệt bọn chúng.

Thiết Toa Bạch trong lòng chấn động, không thể tưởng tượng lại nghe Vân Linh nói thế. Hắn mở miệng định hỏi thì Vân Linh liền chỉ lên phía trên, rồi ra dấu cho hắn chú ý lắng nghe.

Quả nhiên Thiết Toa Bạch sau một hồi nghe ngóng liền sầm mặt lại, hai tay nắm chặt thành quả đấm, định xông lên phía trên.

Vân Linh thấy gã như vậy liền cười gằn nói:

– Ngươi vội gì. Mau theo ta lên trên kia. Sẽ còn nhiều trò hay. Chúng ta phải đánh cho bọn chúng không còn đường trở về.

Thiết Toa Bạch nghe nói thế định tiên phong đi trước, ai ngờ hắn chưa kịp thực hiện ý định thì Vân Linh đã như một làn gió, bắn người lao lên phía trên, phá tung cánh cửa mà lên, trực tiếp đối chọi với quân địch.

Vì Vân Linh thân thủ nhanh quá, gã Tín Hào đứng ở ngay cửa phục kích cũng không kịp ra tay. Gã đến lúc nhận ra sự lạ thì đã quá muộn. Thân hình Vân

Linh đã vọt ra xa khỏi tầm khống chế của gã.

Thân hình Vân Linh vừa lên trên, lập tức như một cơn gió lốc, xoay chuyển bất thần tấn công về phía bọn địch đang đứng tụ lại với nhau ở đó.

– Ối chao…

Hàng loạt tiếng kêu nổi lên, âm thanh kinh hãi và giận dữ. Mấy tên địch đã bị Vân Linh đánh cho bị thương, liên tiếp lùi lại.

Cùng lúc ấy Thiết Toa Bạch theo Vân Linh bước lên lại gặp phải sự tấn công của Tín Hào. Hai đằng chiêu thức cùng mạnh, làm nổ lên những tiếng ầm ầm phá tan màn đêm tĩnh mịch.

– Đồ rách rưỡi. Ta biết ngay tên tặc nhân chính là ngươi. Lần này ngươi chết chắc rồi. Thiết Toa Bạch nổi giận quát lớn, chưởng phong đồng loạt đẩy ra, cường lực mỗi lúc một mạnh như sóng cồn, cuồng cuộn tấn công về phía đối thủ.

Tín Hào không ngờ cũng không sợ hãi, miệng cười lớn nói:

– Chưa chắc hôm nay ai chết về tay ai. Mi thử nhìn xem xung quanh đây gồm có những ai, sau đó hãy nói cũng chưa muộn.

Thiết Toa Bạch đang khi giận dữ, liền ổn định lại tinh thần, lùi lại mấy bước, sau đó liền nhìn ra xung quanh.

Chỉ thấy lúc này ở trên boong thuyền có không ít người, ai nấy đều thân hình vạm vỡ, đang quây lấy đại vương Vân Linh mà tấn công.

Hắc … hắc … Thiết Toa Bạch không nhìn thì thôi, khi nhìn rồi lại cười lớn nói:

– Hay lắm. Bọn ngươi đúng là chết thật rồi. Để xem bọn ngươi ai là người có thể chống cự lại đại vương chúng ta đây.

Qủa nhiên Thiết Toa Bạch nói không sai, bọn người lên đột nhập lên thuyền tuy là động đảo lực lưỡng, nhưng hiện tại đều bị chàng đánh cho phải co cụm lại một chỗ, liên tục kêu lên những âm thanh đau đớn và tức giận, lệ khí ngập đầy.

Vân Linh hiện giờ thực lực đã hồi phục đến 9 thành, đại triển thần oai quang mang sóng chưởng, đánh cho bọn địch nhân dám đột nhập lên thuyền không còn manh giáp, lần lượt thay nhau nằm xuống, tiếng kêu rên kinh người.

Gã Tín Hào thấy tình thế nguy cấp liền rú lên tức giận, định xông đến đánh nhau cùng Vân Linh. Nhưng gã làm sao có cơ hội đó, ngay lúc này đối thủ của gã là Thiết Toa Bạch đã xông đến tấn công gã, không cho gã có được cơ hội làm điều gì khác.

Đại đại biến dị kinh hoàng ở trên boong thuyền phía sau buồng lái đã làm cho toàn bộ thành viên trên thuyền chấn động tỉnh dậy. Bọn họ đều là hải tặc chuyên nghiệp ở nơi mặt biển, liền không ai bảo ra cầm vũ khí xông lên phía trên, bắt đầu một trận chém giết cùng đối phương, diễn ra kinh thiên động địa không thể nào ngờ.

Ở hai bên thuyền của bọn hải tặc Ó Đen đã xuất hiện thêm 2 con thuyền lạ. Bọn người trên 2 con thuyền này đều mặc quần áo màu xám, đầu chít khăn vàng, tay cầm vũ khí sáng loáng nhảy sang thuyền Ó Đen tấn công.

Hải tặc đụng với hải tặc, cường bạo đụng với cường bạo, ô hay, chuyện gì đang xảy ra đây ?

Trả lời cho câu hỏi này không ai khác chính là sự có mặt hiển nhiên của Sa Lâm Tinh – cựu đại vương. Hắn tay cầm đao lớn, cùng với thủ hạ Độc nhãn Tinh Lang cầm kiếm đang xông lên, sát cánh cùng bọn đột nhập, tấn công về phía Vân Linh nhằm hạ thủ chàng.

Chiến trận bùng nổ từ ngoài vào trong, bắt đầu là những trận tập kích của bọn hải tặc tiến nhập lên thuyền, sau đó là những cuộc loạn đả từ boong thuyền kéo xuống khoang thuyền, đâu đâu cũng vang lên tiếng binh khí chạm nhau và tiếng người kêu réo. Ánh lửa bập bùng sáng rõ khung cảnh đại chiến kinh thiên động địa giữa hai nhóm hải tặc trên mặt biển.

Sa Lâm Tinh chuyến này đã nhờ đến đám hải tặc mạnh nhất của biển cả đến để tiêu diệt kẻ thù. Đại vương của đám hải tặc này chính là Kim Bằng Sa Vương, thủ lĩnh hải tặc Đại Bàng, thiện dụng quỷ đầu côn, sức lực tuyệt đại còn hơn cả Sa Lâm Tinh nữa.

Thủ hạ của Kim Bằng Sa Vương chẳng những không hề kém hải tặc Ó Đen, mà hơn thế nữa bọn chúng còn đông hơn, tấn công lại có chủ đích, nên hầu hết lực lượng tinh nhuệ đều có mặt, như thế bảo sao trận chiến không lan ra nhanh như thế.

Vân Linh hiện giờ đang trong vòng vây của 8 cao thủ lợi hại như Sa Lâm Tinh, Kim Bằng Sa Vương, Độc Nhãn Tinh Lang và 5 cao thủ cận tướng dưới trướng Kim Bằng Sa Vương.

Bọn cao thủ này biết được Vân Linh lợi hại nên đã dồn sức mà đánh, bao bọc lấy chàng trong vòng chưởng phong và kim khí, tuyệt không để chàng có thể thoát ra ngoài hay gây bất lợi cho chúng.

Vân Linh tuy rằng không nhận biết Kim Bằng Sa Vương là ai, nhưng bằng vào thân thủ lợi hại của những địch thủ vây công, chàng nhanh chóng cảm thấy áp lực của cây thiết đầu côn trên tay Kim Bằng Sa Vương lợi hại không kém gì thanh đại đao to lớn của Sa Lâm Tinh cả.

Sa Lâm Tinh đao pháp mạnh như núi đổ, tấn công dồn dập không ngừng, chiêu thế biến hoá làm phát ra hàn quang chiếu sáng, lấp lánh như ánh sao.

Bùm, bùm, bùm, … những âm thanh liên tiếp nổi lên giữa trận chiến, điên cuồng và bức nhân, triệt để và ác liệt, không gian như vỡ oà trước những tiếng kêu la và những tiếng ầm ầm do hai bên đối địch nhau.

Vân Linh ở trong vây bấy nhiêu cao thủ đã phải dùng đến Ảo bộ pháp mới có thể cầm cự được. Võ của chàng cho dù cao tuyệt thì cũng không thể đồng lúc chống đối được cả 8 cao thủ liên kết tấn công. Hơn nữa Vân Linh tay không tấc sắt, làm sao không chịu thiệt thòi trước đối phương người đông thế mạnh và vũ khí sắc bén.

Lần này nếu không phải chàng đột phá cảnh giới lên tầng thứ 10 và tụ tập được công lực đến 9 thành thì khó lòng mà qua khỏi sự giáp công hết sức quyết liệt và tàn bạo kia.

Thân pháp Vân Linh giống như một bóng ma, phiêu phiêu hốt hốt không sao nhìn ra chân dạng thật, biến ảo cực kỳ, thập phần quỷ dị, lại còn sử dụng trong khung cảnh trời lúc sáng lúc tối, lại càng khó cho kẻ khác tập kích tấn công.

Lợi thế, rõ là lợi thế a.

Thế nhưng đâu thế nói dễ dàng là Vân Linh có lợi thế cơ chứ. Xung quanh người chàng liên tiếp gặp phải sự truy kích của hàng loạt các thứ vũ khí nào đao, nào kiếm, nào côn, mịt mịt mù mù, giống như một cái lưới đang tìm bắt cá vậy.

Vân Linh đúng là giống hệt một con cá đang quẫy đập, cố gắng thoát khỏi sự vây công của cái lưới tàn bạo, lợi hại vô bì kia.

Chàng càng di chuyển nhanh thì chiêu thức của địch nhân lại càng lợi hại, bao nhiêu sức tấn công đều được bọn chúng dùng ra hết cả, thậm trí Sa Lâm Tinh còn hận không có được thêm tý sức mà đánh, mà đâm, mà chém tan xác kẻ thù ra.

Tuy nhiên bản thân Vân Linh từ trong nguy khốn, lại không hề có chút run sợ.

Chàng cố giữ cho lòng mình thanh tịnh, đạt đến cảnh giới tối cao tâm pháp Vô hình thần công, càng lúc càng phiêu phiêu mà di chuyển thân người, vừa khéo thế nào lại thoát ra khỏi những chiêu số ác liệt của kẻ địch.

Lúc này mà nói nếu chàng dùng mắt thường để nhìn xem kẻ địch đánh mình ở đâu, đâm mình ở chỗ nào, sau đó mới quyết định né tránh thì chắc chàng đã bị đâm chém hàng chục nhát, ra ma từ đời nào rồi.

Đằng này Vân Linh lại dùng Vô hình thần công để cảm nhận lợi khí của kẻ địch, do đó mà nói, những chiêu thế của 8 cao thủ vây công, dù tấn công bằng cách nào, cũng vô phương chạm đến chàng được.

Nhưng mà thật ra thì y phục của chàng đã bị chém nát, những mảnh y phục không thể nào giữ được lành lặn trên thân người chàng nữa, lần lượt bị gọt đi một cách nhanh chóng.

Kim Bằng Sa Vương càng đánh càng kinh hãi, không hiểu được đối phương là người gì, sao lại có thể đường hoàng ở giữa 8 cao thủ vây công mà không bị chút tổn thương nào, quả thật là quái lạ, lợi hại, quá lợi hại.

Kim Bằng Sa Vương vừa đánh vừa suy nghĩ, dần dần cảm thấy như mình đang đánh nhau với một cái bóng ma, hoàn toàn không có hình dạng, vì thế nào rõ ràng nhìn thấy thân ảnh hắn ở đấy, thế mà khi chém xuống, hoá ra là chém phải cái bóng do mình nhìn thấy mà thôi, tuyệt nhiên không trúng chút gì vào Vân Linh cả.

Thế nhưng thật ra thì Vân Linh cũng không dễ chịu gì, chàng nếu không phải sức lực đã vận ra hết mức, đưa xuống hạ bàn, điều khiển thân hình liên tục chuyển động, thì vạn sự đã không yên qua bao phút bị quần công.

Đã thế, hai tay chàng cũng tập trung cường lực, trong những tình huống nguy hiểm, né tránh không xuể, thì liền vận dụng công phu, đối địch cùng với đối phương một cách trực tiếp.

Âu là sách lược như thế cũng chẳng lấy gì làm hay ho, ai đời để cho đối phương tấn công mình ác liệt như vậy mà lại không phản đòn thì quá là kỳ, quá là ngu ngốc rồi.

Tất nhiên Vân Linh chẳng phải ngu ngốc, chàng vừa rồi mới nghiệm ra một tầng vô vi thần công trong Vô hình tâm pháp, nên mới đem áp dụng thử trong chiến đấu, quả nhiên hiệu nghiệm vô bì.

Nhưng mà mọi chuyện đã không thể tránh khỏi một trường huyết đấu, ở bên trong liên tục vang lên âm thanh cao vút của nữ nhân, báo hiệu tình trạng nguy hiểm, thứ âm thanh đó liền khiến Vân Linh nhận ra đó là của ai, chẳng phải là của mỹ nữ Lộ Hoa Phương đó đang kêu gọi mình.

Vân Linh thấy Lộ Hoa Phương bị nguy, không còn ham muốn thực nghiệm công pháp mới khám phá ra nữa, ngay lập tức cuồng phong nổi dậy, đã tung ra vô hình thần công bức ra khuôn viên xung quanh, làm cho cả đám cao thủ đang đấu chiến cùng mình phải dội lại.

Thế rồi ngay trong lúc cả bọn cao thủ đang bao vây bị dội ngược bởi kình khí cực mạnh, Vân Linh đã bất ngờ dùng Vô hình chưởng, giết được một tên cao thủ đang đứng ngay sát Độc Nhãn Tinh Lang, rồi thoát khỏi cuộc vây công.

Độc Nhãn Tinh Lang toàn thân run động, sợ hãi nhìn sang tên đồng bọn đứng gần, không hiểu thế nào mà tên nọ không nói được một tiếng, miệng rỉ máu ra mà chết.

Hắn nhìn mà không hiểu ra làm sao, chỉ cảm thấy trong tâm rung động một chuỗi kinh dị, ớn lạnh và sợ hãi, biết thừa rằng thủ pháp “kỳ bí” của Vân Linh đã cướp đi sinh mạng đồng bọn, may mà không phải là hắn.

Trong số những kẻ vây công Vân Linh cho đến bây giờ, chỉ có mỗi mình Độc Nhãn Tinh Lang là đứng lại, không truy đuổi Vân Linh nữa. Ai biết được trong đầu tên đại đại tuyệt tình này, bây giờ lại phát sinh cảm giác sợ hãi kỳ dị, tự nghĩ đối phương võ công tuyệt thế, mình suốt đời học hỏi cũng không thể hơn được. Làm sao đây?

Không ai ở vào tình cảnh của Độc Nhãn Tinh Lang khi tên đồng bọn bị giết nên không thấy hết sự sợ hãi của hắn. Rõ ràng là thủ pháp giết người của Vân Linh là vô thanh, vô ảnh, không thấy có chút biểu hiện gì của việc tấn công đối phương, ấy thế mà đột nhiên kẻ bị đả thương ngã lăn ra, chết một cách mơ hồ, không hiểu là chết vì lý do gì nữa.

Vân Linh chuyến này vì tiếng kêu cứu của Lộ Hoa Phương mà bỏ đi, chứ không phải chàng sợ hãi gì bọn địch nhân 8 người kia cả. Do đó, khi chàng bỏ đi cũng không chút lo lắng, mặc kệ đối phương có truy đuổi mình hay không, tuỳ tiện mà chạy xuống khoang thuyền.

Trên đường đi có không ít tên hải tặc áo xám không biết Vân Linh chính là đại đại nhân vật lợi hại, là tử thần của bọn chúng, vì thể đã ra tay ngăn cản chàng, sau đó đã bị Vân Linh đánh cho nằm lăn ra, một tiếng cũng không kêu được.

Vân Linh tiến xuống khoang thuyền rất nhanh, chẳng mấy chốc đã vào đến chỗ Lộ Hoa Phương đang kêu réo. Lúc này mới bùng lên sự giận dữ, khi nhìn thấy 2 nữ nhân của mình đang bị vây công giữa 5 tên hải tặc.

Kỷ Lan thân thủ cũng khá, một mình chiến đấu với 5 tên hải tặc của địch, bảo vệ cho Lộ Hoa Phương khỏi bị sát hại. Nhưng thực lực của Kỷ Lan cũng có hạn thôi, nàng càng đánh càng tỏ ra lép vế, nguy cơ trùng trùng.

Vân Linh hiện giờ máu nóng bốc lên, miệng quát một tiếng lớn, thân hình đã tiến tới sát sau lưng bọn hải tặc, hữu thủ vung lên, đám hải tặc đang hung hãn tấn công Kỷ Lan liền ngã ra chết tốt.

– Tướng công, Kỷ Lan mặt hoa thất sắc vì mệt buông bỏ thanh kiếm rơi xuống đất, nhào vội vào lòng Vân Linh khóc oà.

Yếu nhược cô nương Lộ Hoa Phương nhìn thấy Vân Linh xuất hiện thì mừng rỡ như điên, tất tả chạy lại, vừa khóc vừa cười a đến ôm lấy lưng Vân Linh mà khóc lên thành tiếng.

Vân Linh ôn nhu ôm lấy lưng ong của Kỷ Lan, nhẹ nhàng an ủi nàng, trong tâm một trận biến dị yêu thương không thể diễn tả bằng lời.

Kỷ Lan hai mắt ánh lệ, ngước mặt lên nhìn Vân Linh uỷ khuất nói:

– Tướng công, chàng đừng bỏ thiếp ở lại một mình nha. Thiếp sợ lắm.

Vân Linh chưa kịp đáp lời Kỷ Lan thì ở phía sau Lộ Hoa Phương đã xiết chặt lấy eo lưng chàng, áp sát thân thể kiều mỵ vô bì của nàng vào người chàng, giọng run rẫy nói:

– Muội cũng không muốn xa huynh đâu. Huynh phải nhớ luôn ở bên muội đó.

Vân Linh trong lòng một trận quang man khoái lạc, tay ôm mỹ nhân Kỷ Lan vào lòng, cảm giác mùi thơm và thân thể mềm mại của nàng gọn ở trong lòng, sướng khoái vô tận.

Thêm nữa ở phía sau, phong nhũ nẩy nở đàn hồi ấm áp của Lộ Hoa Phương lại áp vào lưng, từng trận từng trận tê tê da thịt tiếp xúc, thích thú a.

Vân Linh đối với tình cảm luyến ái của Lộ Hoa Phương tuyệt không thể chiếm đoạt, chàng đã có quá nhiều mỹ nhân xung quanh rồi nên chẳng thể tiếp nhận thêm tình cảm của mỹ nữ Tây Lương quốc nữa. Do đó chàng đối với nàng như thân mà như xa, như luyến ái mà như lạnh nhạt, thật sự không có rõ ràng.

Lúc này đây Lộ Hoa Phương bộc phát tình cảm, lời nói mang nhiều ý nghĩa, tự nhiên mong muốn Vân Linh chấp nhận nàng, yêu thương nàng, chăm sóc nàng và bảo vệ nàng. Âu cũng là một lẽ hết sức bình thường của nữ nhân mong muốn tìm thấy chỗ nương tựa vững trải cho bản thân trong mai hậu vượt qua sóng gió cuộc đời.

Có một việc, bản thân Lộ Hoa Phương cũng không hiểu được tại sao mình lại phát sinh tình cảm luyến ái với Vân Linh. Phải chăng là do chàng đã cứu nàng khỏi tay gã đại vương Sa Lâm Tinh? hoặc do chàng đẹp trai anh tuấn? hoặc do bởi sự tự ái của bản thân, vì thấy Vân Linh ơ hờ với nàng nên nàng mới định chiếm hữu y, mê hoặc y, thu hút y để phải quỳ dưới chân nàng?

Bao nhiêu những thứ đó là những câu hỏi không thể giải đáp. Chỉ biết là hiện giờ nàng ôm lấy nam tử hán nọ, liền cảm giác hạnh phúc như men say, mãi mãi không chịu rời bỏ, mãi mãi không muốn buông Vân Linh ra.

Tuy nhiên hiện giờ bên ngoài đã tràn vào mấy nhân vật lợi hại, bọn họ khiến cho Vân Linh không thể tiếp tục ôn nhu cùng nữ nhân của mình nữa, khuôn mặt chàng rắn lại, tay kéo Lộ Hoa Phương và Kỷ Lan lùi lại đứng đằng sau mình.

Sa Lâm Tinh và Kim Bằng Sa Vương vào phòng đầu tiên, lát sau lại lục đục thêm mấy tên nữa, chỉ riêng có Độc Nhãn Tinh Lang là không có mặt. Không hiểu tên một mắt này đã bỏ đi đằng nào.

Sa Lâm Tinh cười lạnh, tay cầm đại đao chỉ vào Vân Linh nói:

– Ngươi tới số rồi. Mau buông mỹ nhân ra rồi chịu chết đi.

Vân Linh lạnh lùng nhìn Sa Lâm Tinh đang đắc ý, hai mắt nhìn về phía Kim Bằng Sa Vương nói:

– Các hạ và tại hạ vốn chưa gặp nhau. Người có phải là đại vương Kim Bằng Sa Vương của Đại Bàng bang chăng?

Kim Bằng Sa Vương tay chống thiết côn xuống đất, nhìn Vân Linh cười hăng hắc nói:

– Phải, phải, chúng ta mới chỉ gặp nhau lần này, nhưng tội danh của các hạ thì ta đã nghe qua, cũng không tệ.

Vân Linh trong lòng đã thầm hiểu vì sao Kim Bằng Sa Vương có mặt ở đây, chắc chỉ là do Sa Lâm Tinh đã xúi bẫy. Chàng nhìn gã Kim Bằng Sa Vương đó nhếch miệng nói:

– Các hạ đến đây chắc là chưa tính được hậu quả của sự việc. Một mai chúng ta quyết đấu đợt nữa, e rằng lúc đó người sẽ hối hận đó.

Vân Linh nói rồi liền vận công phu Vô hình thần công lên, hai mắt chiếu ra tia sáng rực rỡ, uy hiếp tinh thần đối phương.

Hiện giờ Vân Linh y phục rách nát, đứng đối đầu với toàn những cao thủ lợi hại, vậy mà lại không có chút sợ hãi, còn phát ra khí thế bức nhân, tấn công tinh thần đối phương.

Vân Linh đã phòng thủ như vậy, Kim Bằng Sa Vương và Sa Lâm Tinh cũng không chịu kém, hai người hai phía, từ từ dẫn thủ hạ tiến lên phía trước.

Nói về Kim Bằng Sa Vương ngoài mặt thì cứng nhưng trong lòng bị lời nói của Vân Linh làm cho không yên. Hắn chưa biết Vân Linh sẽ giở thủ đoạn gì,

nhưng lúc nãy đánh nhau trên boong thuyền, chẳng ai có thể làm chàng bị thương, việc đó đâu phải là bọn hắn không muốn, chỉ là muốn mà không làm nổi thôi.

Bây giờ thì cung cứng đã dương, người của hai phe đã đánh nhau tưng bừng ngoài kia, hắn là đại vương thì cũng không thể nào rút lui được, đành phải quyết định đặt tất cả vào canh bạc, toàn lực tiêu diệt địch thủ lợi hại, cùng tiến cùng thoái với gã Sa Lâm Tinh đang ở bên cạnh.

Kim Bằng Sa Vương hét: “ Tấn công”. Hắn vừa nói xong thì bổ người về phía trước, côn xuất chiến ý, vũ lộng đánh về phía Vân Linh.

Mấy tên đi sau Kim Bằng Sa Vương cũng đồng loạt lao lên, vũ khí hướng tới, nhằm thân hình Vân Linh mà tấn công.

Ở phía bên kia Sa Lâm Tinh đao pháp bổ tới định chẻ đôi người Vân Linh, khí thế áp bức cực hạn, thật là đúng với đại danh đầu không nhỏ của hắn trong chục năm qua ở trên biển cả.

Lộ Hoa Phương và Kỷ Lan sợ hãi thất sắc, trong lòng lo lắng cho Vân Linh, đều không hẹn mà tiến, định bước tới phía trước hỗ trợ tình lang diệt địch.

Tuy nhiên lúc này ở trước mặt họ đã hình thành một trường lực chấn áp, đẩy lùi hai người lại, không cho họ tiến lên, không cho họ xuất thủ. Đây chính là Vô hình thần công do Vân Linh phóng ra, chàng đã bắt đầu quyết định tiêu diệt đám cứng đầu này.

Bùm … chưởng phong cuối cùng đã được Vân Linh xuất ra. Lần này thật là ngoài sự dự liệu của mọi người. Tuỳ phong chưởng pháp kết xuất hợp với Vô hình thần công tâm pháp vận khởi đã tạo nên một trường gió lốc dữ dội, chính là thứ võ công mà Vân Linh trong lúc bi phẫn nơi hoang đảo mà phát minh ra.

Toàn bộ con người ở phía trước liền bị gió lốc làm cho run rẫy, cố gắng trụ tấn, rồi lần lượt kẻ bắn mạnh ra sau, kẻ trôi dần dần ra phía ngoài, mặt mày tái xám và miệng rỉ máu.

– Hừ, muốn cự với ta sao? Vân Linh trong lòng tức giận nhìn chăm chăm vào 2 thân ảnh vẫn còn cố bám trụ đứng yên cách chàng 2 trượng. Dù thức chưởng vừa rồi của chàng khá mạnh, mà hai người Sa Lâm Tinh va Kim Bằng Sa Vương vẫn không bị trôi đi, trụ vững như bám rễ trên sàn thuyền, thực lực rất lợi hại đó.

Bọn cận tướng đã bị thổi trôi ra ngoài, hai người Sa Lâm Tinh và Kim Bằng Sa Vương vẫn đang trong tư thế chiến đấu, có điều bọn họ mặt mày đã xanh lại, chưa xuất được chiêu nào mà nguyên khí đã bị tổn thương, ngó ra cũng đã thảm bại một phần rồi.

Vân Linh miệng cười lớn nói:

– Hai vị, cung tiễn hai vị lên đường nào.

Chàng vừa nói xong, tả thủ vận Tuỳ phong chưởng pháp đẩy ra, hữu chưởng phát động thức thứ 6 trong 12 thức Vô hình thần công gọi là “Liên chưởng vô âm công”, tạo nên một sự dồn nén áp lực cộng với lốc xoáy, đánh thẳng về phía 2 gã Sa Lâm Tinh và Kim Bằng Sa Vương đang đứng ở phía trước.

Sa Lâm Tinh và Kim Bằng Sa Vương lúc này cùng lúc chịu đựng hai luồng áp lực, vừa cương vừa nhu, đánh vào toàn các bộ vị trên người, lập tức cảm giác chịu không nổi, thân thể cứ trôi dần dần, thần sắc lại càng ảm đạm, tiên huyết cuối cùng cũng rỉ ra nơi hai khoé miệng, cường lực sức mạnh toàn thân đã vận lên đến cực hạn rồi. Nếu cả hai vừa rồi mà không chịu lùi bước, trôi đi xa cả trượng, thì có lẽ đã ngã gục ra chết tốt.

Sa Lâm Tinh lần trước đấu với Vân Linh cũng chỉ nghĩ chàng hơn hắn vài phần, cũng không phục chàng đả bại hắn. Nhưng đến lúc này tự thân chứng kiến đại lực kình khí bức nhân, chưởng pháp quỷ dị tuyệt đại của địch thủ, thì hoa tâm đã nguội, biết rằng thế cuộc không thể địch lại đối phương quá sức khủng bố này, trong lòng buồn bực không thôi, mặt xám lại vì tức tối.

Ở cách gã không xa là đại vương Kim Bằng Sa Vương. Tên này cũng đã chịu nhiều cực khổ trước khí thế cường hãn như vừa rồi của Vân Linh, hắn với chàng lại không hề có xích mích từ trước, do đó đối với địch nhân lợi hại hơn, trong tâm tự nhiên phục lắm, lộ xuất ra ý tưởng đầu hàng, tự nghĩ bị thua trước đối thủ mạnh như vậy cũng không hỗ thẹn.

Quả nhiên Kim Bằng Sa Vương ngay sau đó liền buông vũ khí, cam tâm chịu thua, đầu hàng Vân Linh.

Song nữ cảm thấy một trận kinh mang thích thú, mặt hoa rạng rỡ, miệng mỉm cười. Cô nương Lộ Hoa Phương sau vụ này lại càng kiên tâm, theo đuổi nam tử hán cường lực vô bì và anh tuấn này, nàng sao thể bỏ qua một ứng viên sáng giá như thế, bỏ là có tội a.

Sa Lâm Tinh ngẩn người trước hành động của Kim Bằng Sa Vương. Hai mắt gã nhìn trừng trừng vào Kim Bằng Sa Vương, hận không thể giết được tên chết nhát này. Ôi chao, tức quá là tức !.

Vân Linh mừng rỡ thu nạp Kim Bằng Sa Vương làm thủ hạ dưới trướng, rồi chỉ sang Sa Lâm Tinh đang tức giận đứng đó, cười mà nói:

– Thế nào ? Các hạ sao còn chưa chịu quy hàng. Vẫn chưa phục ư ?

Sa Lâm Tinh đột nhiên ngẫng mặt cười lớn nói:

– Không phục, có chết cũng không phục, chẳng qua tại hạ chọn phải kẻ nhát gan hợp tác, nên mới bị tình huống như vầy, chưa biết chừng nếu đánh nhau, tại hạ khẳng năng còn thắng nữa.

Sa Lâm Tinh rõ ràng cãi cố, thua mà không chịu thua, lời nói lại còn có ý trách ngược Vân Linh, làm cho Lộ Hoa Phương không nhịn được nói:

– Nhà ngươi đã thua rồi, còn không chịu thừa nhận. Vân ca cứ giết hắn đi cho xong.

Sa Lâm Tinh tức hận nhìn Lộ Hoa Phương mắng:

– Con đàn bà lăng loàn này. Đã bị ta khuất nhục rồi còn chưa sợ, lại theo trai đòi giết ta sao. Thật nực cười.

Lộ Hoa Phương bị nói như thế mặt hoa xám lại, chỉ mặt Sa Lâm Tinh mắng:

– Ta phải giết ngươi. Tên cẩu tặc này.

Sa Lâm Tinh hắc hắc cười nói:

– Giết ta không đến lượt của ngươi. Còn lâu lắm nha đầu thúi.

Hai đằng nẩy sinh xung đột, chuyển từ võ học sang võ miệng, nghe cứ như “hàng tôm hàng cá” đang cãi nhau, thực sự nhức đầu với cả hai.

Vân Linh chen vào giữa hai kẻ đang hăng tiết vịt lên như sắp sửa động thủ, miệng nói lớn:

– Được rồi. Im cả đi. Sa Lâm Tinh. Các hạ đã không phục thì đi đi. Tại hạ cũng không giết ngươi. Cứ đi đi tìm đồng minh khác, bảo họ đến đây.

Sa Lâm Tinh và mấy người có mặt đều không ngờ Vân Linh lại nói như vậy.

Riêng Sa Lâm Tinh thì mừng húm, vội vàng chạy ra khỏi phòng, nhanh chóng lao ra ngoài, tìm Độc Nhãn Tinh Lang rủ hắn cùng đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.