Quái Dị Khách

Hồi 64: ẢI MỸ NHÂN



Vân Linh chuẩn bị đi ngủ thì được tin thuộc hạ vào báo có cô nương “Lộ Hoa Phương” cầu kiến. Chàng hết sức ngạc nhiên liền ra tận cửa đón tiếp. Lộ Hoa Phương nhìn thấy Vân Linh uy phong lẫm lẫm, khuôn mặt anh tuấn phi thường thì phấn khích trong lòng, nội tâm tràn ngập một thứ gì đó không tên, chỉ mỉm cười với chàng, rồi theo Vân Linh vào nhà.

Vân Linh mình mặc hổ oai tướng, thân hình không to lớn, nhưng hai mắt có thần, khí định mà nhàn, bước chân tiêu sái. Chàng lúc này có thể nói là mỹ nam tử tuyệt đại cuốn hút nữ nhân, chỉ là bản thân chàng không hay.

Lộ Hoa Phương vì chuyện Vân Linh cứu nạn lúc trước vẫn còn chưa cảm ơn. Nay lại được chàng cho người đối xử trọng vọng thì không thể không thấy “mắc nợ” chàng nhiều, vì vậy nàng dù thấy trời đã tối, nhưng vẫn tìm đến chỗ Vân Linh cư ngụ để cám ơn.

Hai người nói chuyện khách sáo vài câu, lúc này Vân Linh mới biết được Lộ Hoa Phương là danh hoa đã có chủ, người chủ đó là một đại nhân vật rất trọng yếu ở Tây Lương quốc.

Lần này nàng được thuộc hạ của nhà trai đến tận nhà đón rước, đưa nàng vượt biển đến gặp phu quân tương lai. Tiếc là mọi chuyện không được như suông sẻ, con thuyền trở nàng đã gặp phải bọn hải tặc do Sa Lâm Tinh cầm đầu, bị cướp phá, bị tàn sát, cuối cùng toàn bộ thuyền nhân số thì bị giết, số khác thì bị bán đi làm nô lệ cho các chủng tộc trên các quốc gia lớn nhỏ, rốt cuộc chỉ mình nàng và 3 ả tỳ nữ là được giữ lại để làm nữ nhân cho bọn Sa Lâm Tinh và cận tướng của hắn.

Vân Linh nghe xong càng thấy tội nghiệp cho Lộ Hoa Phương liền nói:

– Lộ cô nương, tại hạ không ngờ cô nương lại gặp tình cảnh trái ngang thế này. Bây giờ cô nương hãy yên tâm, sớm muộn gì tại hạ cũng sẽ đưa được cô nương về sum họp với tướng công của cô. Chuyện này chỉ là sớm muộn thôi.

Lộ Hoa Phương nghe chàng nói thế thì trong lòng cảm thấy nao nao, hụt hẫng kỳ dị, chỉ còn biết lên tiếng cám ơn, lời nói ra miệng cứ như không phải của mình, cực kỳ tẻ nhạt.

Vân Linh làm như không nhìn thấy biểu tình khác lạ của Lộ Hoa Phương, chỉ cười khẽ rồi nói:

– Cô nương thật là khách sáo. Chúng ta dù sao cũng cùng chung hoạn nạn. Đều bị bọn hải tặc này làm cho khốn đốn. Tại hạ giúp cô nương cũng là giúp cho mình, có gì đâu mà cô nương phải “cảm tạ” cơ chứ.

Lộ Hoa Phương nghe chàng nói là không khách sáo, mà từ ngữ dùng để nói với mình lại thập phần xa cách, lập tức cảm giác đau lòng vô cùng, tự trong tâm hình thành câu hỏi không biết làm sao trả lời “nam tử này đối với mình có tình cảm hay không? chàng ta có yêu thích sắc đẹp của mình không?”

Nàng nghĩ vậy u oán nhìn Vân Linh nói:

– Vân ca, huynh sao lại xưng hô với muội như vậy? Chẳng lẽ gọi “Phương muội” lại khó khăn đến thế ư?

Vân Linh thấy Lộ Hoa Phương lộ ra thần sắc ai oán động nhân như thế thì khẽ cười khoả lấp, buột miệng nói:

– Không thành vấn đề, ta chỉ ngại Phương muội không muốn ta gọi như vậy, còn bản thân ta thì không có vấn đề gì.

Lộ Hoa Phương thấy chàng nói như vậy, thì mặt hoa thoáng hồng, giận dỗi nói:

– Người ta không thích huynh xưng hô như vậy. Phải gọi là huynh chứ, không được dùng “ta” với muội.

Lộ Hoa Phương nói xong xấu hỗ vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài, eo lưng uốn lượn theo từng bước chạy vội vàng, thật khiến cho người khác nhìn theo phát ngốc.

Thế nhưng thực sự thì Vân Linh không hề ngây ngốc vì chuyện đó.

Chàng từ khi gặp phải đả kích do Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng gây ra, đã cảm giác không còn thích thú gì chuyện “yêu đương” nữa. Chỉ mong sao càng sớm càng tốt về lại quê nhà, gặp lại Tiêu hồn ma nữ và những người thân yêu của chàng.

Vừa rồi chàng vì không muốn dính líu đến tình cảm với cô nương mỹ lệ Lộ Hoa Phương, nên đã cố tình dùng từ ngữ xưng hô khách sáo như thế, nhưng cuối cùng cũng không thể nào ngăn được tình cảm của cô nương nọ đối với mình. Chỉ là nàng ta là con gái, nên tình cảm dù có luyến ái đi nữa cũng không thể đương trường phô ra.

Vân Linh vì chuyện này mà phát ngốc, suy nghĩ một hồi rồi thừ ra lẩm bẩm “Nàng chớ có dính vào ta, ta thật không tiếp nhận được nữa rồi”.

Tối hôm đó, Vân Linh nằm dài không ngủ được, đầu óc cứ mãi nhớ về những chuyện đã trải qua gần đây, giống như một giấc mộng hãi hùng.

Theo đó, tâm thần chàng lại hướng về những người thương của chàng nơi quê nhà. Vân Linh thở dài kêu nhỏ “Tiêu hồn mỹ nhân… hãy đợi ta”.

Đêm dần trôi qua, mãi rồi Vân Linh cũng dỗ được giấc ngủ của chính bản thân mình, nhưng lúc đó trời đã sang canh 5, sắp sửa sáng rồi. Vân Linh lại không vì việc ấy mà lo nghĩ, cũng không để ý đến mọi vật nữa, từ từ chìm vào giấc ngủ say nồng.

Chàng ngủ say quá, đến mức bên ngoài vang lên tiếng ồn ào mới chịu tỉnh dậy, thì ra có tiếng nữ nhân âm thanh rất cao vọng vào.

– Cái gì chứ ? Tại sao đại vương giờ này vẫn chưa dậy? Các ngươi liệu có chắc rằng đại vương vẫn còn trong đó không? Sao không cho ta vào xem thử một chút.

Lại có tiếng bọn canh cửa năn nỉ:

– Hoa Hoa cô nương, không phải chúng tôi không muốn cho cô vào. Nhưng mệnh lệnh là mệnh lệnh. Chúng tôi ở đây canh giữ an toàn cho đại vương, nếu không được lệnh của người thì bất cứ ai cũng không được vào.

– Hừ ! Các ngươi thật khó quá. Ta ở đây đợi đã 2 canh giờ rồi. Tiểu thơ của chúng ta muốn mời đại vương các ngươi đi dự tiệc, vậy mà lâu quá rồi mà ta vẫn chưa đưa được người về, các ngươi nói xem ta phải làm sao đây?

Bọn lính canh bên ngoài có tên lại nói:

– Cô nương nói thế nào thì nói, nhưng phải đợi lệnh của đại vương cô mới được vào. Bọn chúng tôi cũng chỉ làm theo mệnh lệnh mà thôi. Không thể làm khác hơn.

Tiểu cô nương bên ngoài nghe vậy liền không phục, hai bên cãi cọ lẫn nhau âm thanh càng lúc càng to. Bọn lính gác cửa rất là bực bội. Nếu không phải chúng biết tiểu thơ của Hoa Hoa chính là Lộ Hoa Phương, người đang được đại vương sủng ái thì có khi đã ném cô nàng Hoa Hoa này ra khỏi nơi đây từ lâu rồi.

Vân Linh nghe tiếng cãi cọ bên ngoài, biết được nguyên nhân sự việc nên liền cho đòi thiếu nữ Hoa Hoa vào.

Hoa Hoa thiếu nữ này chính là một trong 3 thiếu nữ hầu hạ Lộ Hoa Phương. Lần trước ở trong lều Vân Linh đã nhìn thấy nàng ta một lần.

Bây giờ nhìn lại, Vân Linh mới nhận ra Hoa Hoa tuổi còn rất trẻ, chỉ độ 16-17 là cùng. Nàng ta chính là người nhỏ tuổi nhất trong số 3 người kia, nhan sắc cũng đẹp nhất trong tam nữ.

Hoa Hoa vào đại trướng rồi mới khẽ quỳ xuống chào Vân Linh theo nghi lễ của hạ nô bộc, lát sau mới thỏ thẻ nói ra ý định của tiểu thơ nàng, mong muốn Vân Linh để dự buổi tiệc nhỏ do đính thân Lộ Hoa Phương thủ nghệ.

Vân Linh chưa từng quen với kiểu phong cách lề lối câu nệ đến thế. Chàng thấy Hoa Hoa cư xử lễ độ như vậy lại cảm thấy mất tự nhiên, liền ra lệnh cho nàng đứng lên.

Hoa Hoa đứng lên rồi mới khẽ liếc nhìn Vân Linh. Bấy giờ cô nàng mới phát giác nam tử hán đại vương này cực kỳ anh tuấn, lại rất nho nhãn, không hề giống thủ lĩnh của một đám hải tặc to lớn như vầy, đúng là không nhìn thấy thì không thể tin được.

Vân Linh thấy Hoa Hoa dung nhan xinh đẹp, thắt đáy lưng ong, tay chân mềm mại thì không khỏi cảm thán trong lòng, dục tính trào dâng trong nội thể rất là rõ nét Chàng kinh hãi vội ra lệnh cho nàng lui ra, về báo với Lộ Hoa Phương là chàng sẽ đến sau.

Từ khi xa rời Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đến nay, lần đầu tiên sau bao ngày Vân Linh lại bị cảm giác dục tình trào sôi khó cầm. Chàng tự biết mấy ngày trước do cực khổ và chịu nhiều uất ức, thứ dục vọng xấu xa đó mới không phát tác, còn bây giờ chàng hoàn toàn thoải mái, do vậy mới dẫn đến chuyện thèm muốn nữ nhân mạnh mẽ đến mức không còn ra thể thống gì nữa.

Vân Linh sợ rằng bản thân không kèm nén được dục hỏa, nên thay vì bước ra ngoài, lại ở trong đại trướng dùng thần công chấn áp, để cho khí huyết điều hòa, sau đó mới từ từ đứng lên, mặc y phục và vệ sinh buổi sáng.

Sau khi làm xong một số việc cá nhân, Vân Linh mới từ tốn đi ra khỏi trướng, tiến về chỗ cư ngụ của Lộ Hoa Phương mỹ nhân.

Nơi ở của Lộ Hoa Phương nằm ở phía tây, cách không xa đại trướng của Vân Linh là mấy. Từ xa nhìn lại cũng có thể trông thấy lều của nàng.

Điểm dị biệt chính là trên chóp lều có treo một lá cờ đỏ, biểu trưng cho đại nhân vật ở nơi đây.

Vân Linh thong thả bước đi, phía sau chàng là một đại đội những cao thủ lợi hại. Đó là những tên đại hán thân hình lực lưỡng, vũ khí bên thân, uy thế chấn áp chúng nhân xung quanh.

Bọn người này chính là những tên chuyên làm nhiệm vụ canh gác và giữ an toàn cho Sa Lâm Tinh. Khi Sa Lâm Tinh đại bại trốn đi, chúng lại trở thành đám vệ sĩ đi theo bảo vệ đại vương mới là Vân Linh.

Lần trước khi Vân Linh đánh nhau cùng với Sa Lâm Tinh, bọn chúng cũng đều có mặt, do đó ấn tượng về võ công cao thâm kinh hồn, nghiêng trời lệch đất của Vân Linh đã khiến chúng không thể nào quên.

Lúc này chúng đi theo Vân Linh chỉ là làm nền cho chàng, chứ thực chất Vân Linh đâu cần sự bảo vệ của chúng.

Vân Linh vốn dĩ không thích lễ tiết cầu kỳ, ngông cuồng tự đại hoang dạng nên cũng định không cho bọn thuộc hạ theo. Thế nhưng sau khi suy nghĩ một thoáng, chàng mới thay đổi chủ kiến, dẫn đám lạc phách giang hồ này đi đến chỗ Lộ Hoa Phương, mục đích muốn cho bọn chúng biết tầm quan trọng của Lộ Hoa Phương như thế nào. Sau này bọn chúng gặp nàng cũng sẽ biết tôn ti trật tự, không tự tung, tự tác làm càn, làm ẩu.

Lộ Hoa Phương nghe tin Vân Linh đến đã ra tận cửa lều đón tiếp. Nàng thấy chàng hôm nay chỉ mặc một bộ y phục bình thường, trên mình không có vũ khí, thế mà trông chàng vẫn toát lên một sắc thái riêng biệt, vừa uy vũ lại vừa nho nhã, rõ thật là người tốt thì nhìn đâu cũng thấy tốt.

Lộ Hoa Phương thoạt nhìn thấy Vân Linh liền nghĩ đến mấy điều đó, không biết là bản thân đã cảm mến chàng ta, do đó mà đối với Vân Linh tự nhiên xem chàng cao hơn một bậc so với bình thường. Nếu quả Vân Linh ăn mặc như vầy mấy ngày trước, khi hai người chưa biết nhau, có lẽ suy nghĩ của nàng sẽ không giống như bây giờ, có khi lại chẳng thèm để ý đến chàng nữa không chừng.

Nhưng lúc này thì lại khác, Lộ Hoa Phương hoa dung nở rộ, miệng cười tươi như hoa, đưa tay mời Vân Linh vào trong.

Bọn thuộc hạ lần đầu tiên thấy đại mỹ nhân cười, lập tức bần thần cả người. Nhiều tên không tự chủ ngây ngốc nhìn vào mặt Lộ Hoa Phương như ngây ngốc, mãi đến khi người ngọc đã vào trong mà thần hồn còn để đâu đâu.

Có thể nói, Lộ Hoa Phương từ ngày bị bắt đến nay, lúc nào cũng buồn bã, khuôn mặt kém tươi, dấu nước mắt vào trong, tự nhiên khuôn mặt nàng u ám là phải lẽ, nàng lúc đó cười làm sao được.

Còn bây giờ mọi sự đã khác, chẳng những Lộ Hoa Phương được giải thoát, mà trong lòng nàng lại đang nở hoa, thứ tình cảm kỳ dị trước giờ chưa từng trải nghiệm, chưa từng nếm thử hương vị, nhưng khi biết được thì ngọt ngào, thì say say mê mê, con người sảng khoái, tâm hồn như đám mây trời trôi đi không còn biết gì nữa.

Lộ Hoa Phương mỉm cười, rồi lại mỉm cười, hai mắt đong đưa tình tứ, lại càng khiến cho chúng nhân chao đảo. Mà chúng nhân bây giờ ở trong lều có còn ai, chỉ có Vân Linh và tam nữ hầu cận nàng.

Quả là đáng tiếc, nhất tiếu nan cầu không ngờ lại dễ dàng nở rộ ở đây như vậy, lại chỉ để cho một nam nhân là Vân Linh thưởng thức, quả thật phí phạm.

Ấy thế nhưng lúc này mà nói, Lộ Hoa Phương không hề cảm thấy nụ cười của mình phí phạm chút nào. Nàng cười chỉ để thể hiện sự vui sướng trong lòng, cũng là để cho nam nhân kia hưởng dụng, ngơ ngốc mà nhìn nàng, vậy là nàng sung sướng trong lòng, hạnh phúc trong lòng lắm lắm.

Vân Linh ngồi đối diện với mỹ nhân, bị nàng dùng mỵ lực hấp dẫn, lập tức ngây ngốc ra nhìn, bao nhiêu công phu trấn áp dục tình lúc trước đều vì việc này mà đổ vỡ cả. Chàng như bị sắc ma nhập thể, tự nhiên chuyển dịch chỗ ngồi đến cạnh Lộ Hoa Phương, rồi khẽ đưa tay giữ lấy eo thon, dụng lực kéo nàng ngã vào lòng mình.

Cũng lạ kỳ, Lộ Hoa Phương tự nhiên không hề có chút phản đối, tấm thân mềm mại theo bàn tay nam nhân ngã vào lòng hắn, úp mặt vào ngực hắn, ôn nhu hưởng dụng thứ tình cảm mê người.

Choang …

Âm thanh của một thứ gì đó rơi xuống nền đá phát ra âm thanh làm Vân

Linh và Lộ Hoa Phương bừng tỉnh. Vân Linh vội vàng đẩy thân hình Lộ Hoa Phương ra xa, quay mặt nhìn về phía phát ra âm thanh.

Lộ Hoa Phương và Vân Linh nhìn rồi mới nhận ra âm thanh vừa rồi là do Hoa Hoa cô nương vừa mới bước vào làm rơi một cái bát lớn, bên trong không biết là đựng cái gì nhưng lúc này đổ văng ra lênh láng.

Lộ Hoa Phương thì thở dài trong lòng, ngượng ngùng nhìn Vân Linh, bấy giờ mới hay Vân Linh đã quay lại chỗ ngồi đối diện cùng nàng, mặt cúi xuống nhìn vào bàn ăn, cũng không nói gì thêm cả.

Hoa Hoa vừa rồi vừa bước vào nhìn thấy tình cảnh thân mật giữa Lộ Hoa Phương và Vân Linh nên giật mình đánh rơi bát canh lớn. Nàng ta bây giờ sợ hãi vội vàng quỳ xuống xin lỗi rối rít làm cho Lộ Hoa Phương vừa buồn vừa bực mà không biết làm sao, đành lệnh cho nàng lui ra.

Sau khi Hoa Hoa ra rồi, Lộ Hoa Phương mới quay sang Vân Linh áy náy

nói:

– Tiểu muội Hoa Hoa tính tình nghịch ngợm, nhưng lại có khi hơi cẩu thả, muội thật xấu hỗ vì đã để thuộc hạ bêu xấu trước mặt huynh.

Vân Linh lúc này cũng không còn tâm trạng nào mà để ý mấy thứ tiểu tiết đó. Chàng vừa rồi mạo phạm ngọc thể Lộ Hoa Phương cảm thấy có lỗi với nàng, nên vội vàng lên tiếng:

– Không có gì, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà. Tại hạ cũng không để ý chi cả.

Lộ Hoa Phương mặt tự nhiên sụ xuống, lạc giọng nói:

– Huynh lại xưng hô khách sáo với muội. Muội …

Nàng nói đến đây tự nhiên rấm rức khóc. Mỹ nhân cười được khóc được, chẳng có điểm nào báo trước. Tình cảm biến đổi nhanh chóng đến mức đó làm cho Vân Linh ngơ ngốc, tự nhiên như bị lạc vào cung trăng, không biết nên làm thế nào.

May sao đúng lúc ấy phía bên ngoài 2 vị cô nương Ái Ái và Tiểu Dạ cùng mang thức ăn vào, do vậy mà Lộ Hoa Phương mới chủ động nín khóc, dùng khăn che mặt, dấu đi sự xấu hỗ trước mặt 2 tỳ nữ thuộc hạ.

Ái Ái và Tiểu Dạ cũng tinh ý không dám nói nhiều, vội vàng đặt thức ăn xuống bàn rồi lui ra, trả lại không gian tĩnh lặng cho 2 người.

Vân Linh ngồi im nghĩ ngợi một hồi, mới nói được mấy tiếng:

– Huynh xin lỗi muội, lần này là huynh sai, lần sau huynh không dám khinh mạn muội nữa. Chúng ta cùng ăn nào.

Chàng nói xong liền giơ tay cầm đũa, gắp mấy món thức ăn đưa vào bát của Lộ Hoa Phương, coi như là thể hiện tấm lòng hối lỗi của mình trước mỹ nhân. Qủa nhiên Lộ Hoa Phương được Vân Linh chìu chuộng, đối xử ân cần, liền đổi buồn làm vui, miệng lại nở nụ cười e ấp.

Vân Linh không dám nói nhiều, cũng không dám nhìn dáng vẻ dụ hoặc mê người đó của Lộ Hoa Phương, trong lòng chàng sau vụ vừa qua đã tự cảnh tỉnh, biết rằng bản thân càng ngày càng thịnh hỏa, dục tình bạo phát khó thể kiềm chế, e rằng nếu nhìn mỹ nhân tuyệt đại này nhiều thì sẽ không thể kiểm soát được bản thân, rồi vướng vào mối tình luyến ái mới, khi đó sẽ nói làm sao với Tiêu hồn ma nữ cũng như các nữ nhân khác của mình.

Vì lý do này mà Vân Linh chỉ chú tâm vào ăn uống, chỉ muốn ăn xong rồi sẽ đi ngay, rời khỏi chỗ đầy ắp tình ý miên man mê hoặc này.

Tuy nhiên chàng chưa kịp thực hiện ý định thì bên ngoài lại có tiếng nói truyền vào, hóa ra là Thiết Toa Bạch cầu kiến.

Vân Linh nghe nói Thiết Toa Bạch đến thì liền lệnh cho gã vào. Thiết Toa Bạch đến nơi thấy đại vương và mỹ nhân Tây Lương quốc đang ngồi ăn thì hơi lúng túng không biết nên bẩm báo hay không? Vân Linh thấy y như vậy thì mỉm cười nói:

– Thiết các hạ có chuyện gì thế ? Sao không nói ra xem ?

Thiết Toa Bạch được lời của Vân Linh, liền chắp tay nói:

– Đại vương, vừa rồi tiểu nhân được tin, bọn thuyền phu bị bắt có một vài kẻ chống đối. Hiện giờ bọn chúng đã phá được xích sắt, giết được lính canh và trốn ở khu sơn lâm cách chúng ta 20 dặm về phía đông.

Vân Linh à lên một tiếng, liền nghĩ tới đám người bị bắt cùng mình ở trong lán trại tồi tàn nọ. Bọn người đó ai ai cũng lực lưỡng khỏe mạnh, đều là những thuyền phu giỏi, nhưng hơn cả bọn họ ai cũng có một hoài bão riêng, một công việc ưa thích riêng, nhưng khi họ bị bọn hải tặc bắt được, đem xích vào nhau chung một con thuyền, rồi bắt bọn họ chèo thuyền thì những người đó đã hoàn toàn trở thành nô lệ cho bọn hải tặc, không có một tia sinh thú, sống mà như con vật mặc cho kẻ khác hành hạ. Vì thế mà bọn họ đều hết sức thù hận bọn hải tặc, có cơ hội là vùng lên, giết bọn hải tặc canh gác, rồi trốn đi thật xa.

Lộ Hoa Phương đang ngồi ăn nghe nói có đánh nhau, liền trở nên lo âu, nhất thời chú tâm nhìn Vân Linh, định chờ xem chàng ta sẽ nói gì.

Mà không phải chỉ riêng mình Lộ Hoa Phương mong mỏi lời nói của Vân Linh, mà gã Thiết Toa Bạch đang đứng trước mặt hai người còn nôn nóng hơn. Gã ban đầu cho rằng Vân Linh sẽ nổi nóng làm dữ, ra lệnh cho thuộc hạ truy quét đám phu thuyền nổi loạn. Ai ngờ chàng nghe xong chỉ trầm mặt ngồi im, một nửa tiếng cũng không nói ra.

Một lúc sau Vân Linh từ từ tỉnh lại sau những suy nghĩ về tình cảnh đáng thương của mấy thuyền phu, chậm rãi cất tiếng hỏi:

– Các ngươi hiện đã làm gì rồi ? Có đuổi theo bọn người chạy trốn đó chưa ?

Thiết Toa Bạch đứng đợi một hồi mới thấy Vân Linh phát thoại hỏi hắn. Trong lòng liền phấn khích trở lại, xum xoe lên tiếng:

– Tiểu nhân khi được tin đã sai thủ hạ hơn 50 chục tên, cầm vũ khí đuổi theo bọn người chạy trốn. Thuộc hạ tin chỉ trong vòng nửa ngày, sẽ dẹp yên tất cả bọn họ, tóm tất cả những tên chống đối trở về đây cho đại vương xử phạt.

Không ngờ Vân Linh nghe xong lại không vui, tức thời rời khỏi bàn tiệc đứng lên nói:

– Không xong rồi. Ngươi để bọn thuộc hạ cầm vũ khí đuổi theo mấy người kia thì sẽ xảy ra đánh nhau. E rằng tất cả đám thuyền phu sẽ bị chết hết. Mau … chúng ta mau đến đó xem sao?

Vân Linh nói rồi liền nhanh chóng bước ra khỏi lều, trước khi đi còn quay lại dặn Lộ Hoa Phương và chúng nữ không được tự tiện bước ra ngoài. Mọi sự phải đợi chàng về mới được hành động.

Thiết Toa Bạch trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ. Hắn vốn là thủ hạ của Sa Lâm Tinh, giết người như ngoé, làm sao có thể hiểu được tâm tình của Vân Linh, xem sinh mạng con người ai cũng giống ai, đều hết sức trân quý.

Hiện giờ Thiết Toa Bạch cũng không dám nói nhiều, chỉ đem thắc mắc để lại trong lòng, vội vàng chạy theo Vân Linh đuổi theo mấy kẻ chạy trốn.

Vân Linh lần này ra đi rất nhanh, bên cạnh chàng chỉ có Thiết Toa Bạch và bọn cận vệ gần 10 tên, làm thành một đoàn người tiến thẳng về phía đông.

Thân pháp Vân Linh nhanh quá, Thiết Toa Bạch và đám cận vệ lần lượt bị bỏ lại sau. Cuối cùng chỉ còn có Vân Linh một mình một bóng lao rất nhanh xuyên qua khu rừng.

Chàng chạy một lúc, liền nghe được âm thanh tiếng quát tháo và tiếng đánh nhau vọng lại, do đó lại càng vội vã tiến nhanh, thoáng chốc đã tiếp nhập trận chiến.

– Sát, giết hết bọn chúng.

Âm thanh tiếng quát tháo và tiếng người kêu la trong một cuộc chiến hỗn loạn vang lên. Từng đám hải tặc tay cầm vũ khí tấn công về phía những người thuyền phu tay không. Bọn người thuyền phu này ai nấy đều y phục rách nát, mặc mày dơ bẩn, nhưng nhãn thần thì thập phần dữ dội, ý chí liều mạng phi thường.

Một vài người đã bất chấp nguy hiểm, xông lại đánh với bọn hải tặc, kiếm thế của bọn hải tặc cũng không làm cho họ bị khuất phục, vẫn kiên cường chiến đấu không thôi.

Bọn nam tử thuyền phu tuy nhìn không ra hình người vì bị đối xử tàn tệ. Thế nhưng bọn họ đều hết sức khỏe mạnh và nhanh nhẹn, không hề kém thế bọn hải tặc chút nào.

Tuy nhiên do bọn hải tặc trên tay đều cầm vũ khí, nên sức chiến đấu mạnh mẽ hơn đám thuyền phu không có vũ khí kia. Vì thế lác đác giữa đám đánh nhau, đã phát xuất những tiếng kêu rên của nạn nhân bị trúng thương. Máu thịt tuôn rơi.

Khi Vân Linh xông đến thì người của hai bên đã đánh nhau đến hồi quyết liệt. Đám thuyền phu đã bị dồn vào một chỗ, quyết liệt chống trả với hơn 50 tên hải tặc một cách tuyệt vọng.

Vân Linh nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng như thế thì vội hô to “Dừng lại” rồi nhanh chóng lao vào đứng giữa hai phe.

Đám người đánh nhau đang hăng thì bị tiếng quát của Vân Linh làm cho chấn động, ngay khi đó thì lại thấy một nam tử hán trẻ tuổi anh tuấn, đương trường xuất hiện đột ngột ngay giữa lộ tuyến hai phe thì đều thất kinh lùi hẳn lại.

Vốn dĩ vừa rồi, do tình thế cấp bách, Vân Linh đã dùng đến Ảo bộ pháp mà xâm nhập trận địa. Chính vì thân pháp của chàng nhanh quá, nên người người có mặt đương trường đều kinh hãi, cảm tưởng như chàng vừa dưới đất chui lên vậy.

Sau phút kinh hoàng lẫn ngạc nhiên, đám hải tặc liền nhận ra đại vương thủ lĩnh xuất hiện. Do đó vội vàng thu lấy vũ khí vào mình, đứng lui lại 2 trượng.

Vân Linh thấy bọn hải tặc đã nghe lời mình lùi lại rồi nên quay sang nhìn đám thuyền phu nói:

– Các người đều là phu thuyền trốn chạy. Thế nhưng đại vương của bọn hải tặc đã bị ta dùng cường lực đuổi đi. Hiện giờ mà nói, các ngươi đã hoàn toàn là người tự do. Ta vì biết được sự tình quá trễ, nên đã để đôi bên xảy ra giao tranh, thật là đáng tiếc.

Đám thuyền phu và bọn hải tặc đứng xung quanh nghe Vân Linh tuyên bố như thế thì đều ngây người ra. Mọi người không ai tin lại có chuyện lạ như thế.

Một vài người trong đám thuyền phu đã nhận ra Vân Linh chính là người đã từng chịu chung số phận với mình. Nhưng bọn họ không thể tin được vào mắt mình vì người như Vân Linh sao lại có khả năng thần kỳ đó, còn nói là đã đuổi cổ gã đại vương lợi hại kia. Đây là một việc kỳ quái không thể nào hiểu được.

Tất nhiên đám thuyền phu hôm qua không có mặt ở trận chiến giữa Vân Linh và bọn hải tặc, do đó không tin được cũng là chuyện thường. Còn về phía bọn hải tặc có mặt ở đây thì lại không hiểu tại sao Vân Linh lại tha cho đám thuyền phu kia, bọn chúng vì việc này mà ngây ngốc đứng yên ra đó.

Lúc này ở ngoài xa lại vang lên những tiếng chân người vội vã chạy lại. Mọi người nhìn ra mới thấy Thiết Toa Bạch và đám cận vệ của Vân Linh chạy tới.

Đám thuyền phu đang ngạc nhiên chưa thể tin lời nói của Vân Linh. Giờ đây lại thấy người của bọn hải tặc kéo đến. Trong số thuyền phu có người chịu không nổi nói lớn:

– Lừa đảo. Ngươi bảo tha cho chúng ta sao lại dẫn người đến đây đông thế kia.

– Phải, phải đấy, rõ ràng là muốn kéo thêm người đến để diệt chúng ta đây mà. Một số người khác lên tiếng phụ hoạ. Rồi tiếng quát tháo nổi lên, đám thuyền phu lập tức dàn ra một thế trận chống đối. Tình thế mới rồi được yên tĩnh một lúc giờ lại trở nên căng thẳng.

Vân Linh đột nhiên bật cười kha kha mấy tiếng, lên giọng nói:

– Bọn người các ngươi nhân thủ lại ít, trong tay lại tuyệt nhiên không có vũ khí. Chỉ cần mấy tên thủ hạ của ta ở đây là đủ thu thập rồi, cần gì phải gọi thêm người nữa. Mấy người kia chỉ là theo ta đến đây thôi.

Chàng nói rồi quay người đi, lại lệnh cho Thiết Toạ Bạch và bọn hải tặc đi theo mình.

Đến lúc này thì đám thuyền phu mới tin là chàng nói thật, bọn họ đứng ngây ra nhìn đoàn người do Vân Linh dẫn đầu từ từ đi khuất sau đám cây lá.

Sao lại lạ vậy? Tại sao hắn lại tha cho chúng ta? Một vài người còn tỉnh táo buột miệng lẩm bẩm một cách khó hiểu nhưng lúc này Vân Linh đã đi xa rồi, không còn nghe thấy những câu thắc mắc đó nữa.

Vân Linh quay về, chưa ngồi ấm chỗ thì Lộ Hoa Phương nghe tin chàng về lại tìm đến. Đối với vị mỹ nữ diễm lệ này, Vân Linh cực kỳ khó đối phó. Chàng biết thừa bản thân dục tính cao vọt, không sớm thì muộn cũng phải phát tiết ra. Trong khi đó Lộ Hoa Phương luận về nhan sắc hay về độ mỵ lực thì đều có thừa. Nàng tâm tình lại có vẻ nghiêng về Vân Linh, không hề phòng bị chàng chiếm tiện nghi. Kiểu nữ nhân như vậy chàng không tiết mạn mới là chuyện lạ.

Lộ Hoa Phương đến thăm hỏi Vân Linh xong, lại được nghe chuyện chàng đã tha tội chết và thả tự do cho mấy thuyền phu, trong lòng liền thấy thoải mái, lập tức nói:

– Huynh thật là đại lượng a!

Vân Linh thấy nàng ở gần, mùi hương thoang thoảng đưa lại, cảm giác thống khoái tuyệt đối, tâm tình vừa say mê lại vừa cảm thấy thèm muốn nữ nhân nọ dữ dội.

Để chống lại cảm giác không thể kiểm soát đó, chàng liền quay người bước ra xa Lộ Hoa Phương, tuỳ tiện ngồi xuống một chiếc ghế lớn, sau đó mới lệnh cho thủ hạ mang một ít trái cây vào.

Hai người vừa ăn trái cây vừa trò chuyện, mới được một lúc, lại một đám thiếu nữ xinh tươi y phục hoa lệ và cực kỳ trống trải đi vào. Theo sau đám nữ nhân này là một ả trung phụ mặt mày tươi tắn.

Ả và đám nữ nhân vừa vào đến, liền tự mình giới thiệu bọn họ là phường kỹ vũ, được chính thân Sa Lâm Tinh lựa chọn đưa về, mục đích là để giúp vui cho hắn.

Vân Linh hết sức ngạc nhiên vì chuyện xảy ra, chàng nhìn đám thiếu nữ ai ai cũng dung nhan tươi tắn, so với các nữ nhân chàng thường thấy thì cũng rất có khí chất mê hoặc nam nhân, chỉ là các nàng nọ so với Lộ Hoa Phương thì còn một khoảng cách chênh lệch quá xa.

Lộ Hoa Phương thấy nữ nhân nhiều như vậy vào phòng Vân Linh thì không khỏi bực bội cau mày, nhãn thần chiếu ra tia hàn ý, trước nhất là nhắm vào đám thiếu nữ kia, sau đó mới dời mắt sang phía Vân Linh, định tìm hiểu xem tại sao chàng nọ lại cho mấy nữ nhân này vào.

Vân Linh trong lòng cũng kinh ngạc không ít, liền hỏi ả trung niên nữ nhân kia tại sao lại đưa các thiếu nữ này đến đây.

Trung niên nữ nhân được hỏi liền nói:

– Đại vương, bọn thiếu nữ này vốn là người của đại vương. Bọn họ trước giờ đều đến nơi đây để hầu hạ đại vương trong những ngày người về đảo. Hiện thời chúng nữ đã tập luyện được một vũ thuật, rất mong đại vương thưởng lãm.

Vân Linh nghe vậy liền hiểu ngay rằng đám nữ nhân này là do Sa Lâm Tinh tạo nên, hắn đi rồi nhưng bọn nữ nhân nơi đây vẫn y theo thói quen đã được xếp đặt mà đến hầu hạ hắn. Vụ này nói ra cũng thật kỳ. Chàng là đại vương mà mọi chuyện ở đây lại thường xuyên bị bất ngờ vì không nắm được nguyên ủy sự việc.

Vân Linh vốn định cho bọn nữ nhân nọ lui ra, thế nhưng chàng lại nhận thấy ánh mắt khó chịu của Lộ Hoa Phương nhìn chúng nữ, lập tức trong đầu nẩy ra một ý, liền tận dụng cơ hội này để tống cổ mỹ nhân tuyệt đại không thể đụng chạm này ra khỏi phòng chàng.

Chủ ý đã định, chàng liền lệnh cho bọn phường ca, vũ kỷ múa hát cho chàng thưởng lãm, điều này quả nhiên khiến cho Lộ Hoa Phương mặt càng biến sắc, tức giận vô cùng.

Lộ Hoa Phương không hiểu sao bản thân lại giận dữ như vậy. Nàng ngồi trên ghế nhìn xuống thấy bọn thiếu nữ ca vũ uốn éo, lộ thể khêu gợi kinh người, lời ca tiếng hát lại thập phần yêu mỵ, cảm giác như khêu gợi nam nhân lên giường.

Thứ vũ kỷ thác loạn đó khiến cho Lộ Hoa Phương chịu không nổi hừ một tiếng nói:

– Rởm người. Chẳng thể tệ hơn được nữa.

Trung niên nữ nhân đứng gần đó nghe thấy Lộ Hoa Phương chê vũ kỷ phường của mụ kém cỏi, liền lên giọng mỉa mai:

– Ôi dào ! Có người lại không biết thưởng thức gì cả … hay là bản thân không làm được nên ghen tức với người ta.

Lộ Hoa Phương đang buồn bực, vừa buột miệng nói ra lại bị người khác công kích, liền nổi giận trừng mắt nhìn trung niên nữ nhân nọ, sau đó lại quay sang xem thử Vân Linh ra sao. Ai ngờ khi đó chỉ thấy chàng mỉm cười, tuyệt không nói tiếng nào.

Lộ Hoa Phương hừ một tiếng trong lòng nghĩ: “Ngươi đã thích nhìn ngó nữ tử múa hát như vậy, thì để ta múa cho ngươi xem, để xem ta múa đẹp hơn hay bọn họ múa đẹp hơn”.

Nàng nghĩ xong, phách một cái, đứng lên lột bỏ ào choàng, lộ ra một thân thể thon dài hoàn mỹ, phía trước ngực là hai toà phong phong nẩy nở hiện ra mê hoặc lòng người, nơi eo nhỏ thắt một chiếc đai to màu bạc lại càng tăng thêm ấn tượng dụ nhân, từ từ bước xuống phía dưới, hai mắt liếc xéo Vân Linh miệng nói:

– Muội muội cũng rất thích vũ kỷ, xin được biểu diễn cho huynh xem.

Sự việc Lộ Hoa Phương tự nhiên muốn thể hiện vũ kỹ, lại khiến cho Vân Linh một phen đau đầu, than thầm trong lòng.

– Nàng ta muốn khiêu khích ta đây mà? Rõ là thoát không nổi.

Trong khi đó Lộ Hoa Phương thân hình uốn lượn, eo thon rung chuyển, đồn bộ lắc lư, thực hiện một điệu vũ của xứ Tây Lương, nhìn thật là ấn tượng và đẹp mắt.

Vân Linh và đám nữ nhân vũ kỷ kia lần đầu tiên mới thấy được vũ kỷ đặc sắc của Tây Lương quốc, không ngớt chú mắt nhìn xem, cảm thấy như say như mê, không một ai có chút cử động chi hết.

Từ khi Lộ Hoa Phương bước xuống sàn diễn, đám thiếu nữ vũ kỹ phường đã đồng loạt đứng lui lại hai bên nhường chỗ cho nàng biểu diễn. Quả nhiên vũ kỹ ấn tượng tuyệt diệu, làm cho toàn bộ mọi người có mặt đều tấm tắc khen thầm.

Lộ Hoa Phương tiếp tục biểu diễn, hai mắt thỉnh thoảng ánh lên tia quang

man, nhìn về phía Vân Linh, giống như nàng biểu diễn ở đây là cho một mình chàng thưởng thức, rõ ràng tình ý miên man, không cần nói cũng có thể nhận biết.

Vân Linh lúc này ngây ngốc ngồi nhìn, trái tim đập mạnh, chỉ muốn một bước đưa mỹ nữ tuyệt đại kia ôm vào mình, thưởng thức tư vị của nàng nọ.

Tiếc là lúc này mọi người ở trong phòng đông quá. Vân Linh vì thế không thể tuỳ tiện thực hiện ý định, nhưng cũng may sự say mê đó qua nhanh, rốt cuộc tâm tình của chàng cũng bình thường lại, thầm kêu “mỵ lực mỹ nhân” lợi hại.

Lộ Hoa Phương tâm thần đã dần dần du nhập vào trong điệu vũ, say mê thực hiện vũ kỷ hoàn bị tuyệt vời, thân hình càng lúc càng uốn lượn như phô trương sự thanh lệ, sự tuyệt hảo của thân hình tuyệt đối diễm tuyệt phi thường. Lúc này mà nói, dù là Vân Linh định lực có thâm hậu cách mấy thì cũng vô phương chống lại sức thu hút của thân hình nàng.

Vũ kỹ này chính là thứ vũ kỹ dùng để thu hút mê hoặc nam nhân, là một loại vũ kỹ thuộc hàng bá đạo tệ hại, trước giờ Lộ Hoa Phương thường chê bai, xem thường vô cùng, không ngờ lúc này nàng vì tức giận Vân Linh, giận gã xem thường mỵ lực của nàng, do đó mới cố tình sử dụng công phu mê hoặc ác liệt đó.

Quả nhiên sau khi thủ dụng pháp lực mê hoặc, thông qua vũ kỹ kỳ tuyệt, cuối cùng cũng làm cho chàng nọ không còn tỉnh táo được nữa, từ từ bước xuống mấy bậc tam cấp, tiến lại chỗ Lộ Hoa Phương đang múa.

Y phục trên người Lộ Hoa Phương bây giờ thật là mát mẻ, thứ che đậy thân hình tuyệt vời của nàng lại bị chính nàng cởi ra, để rơi xuống thân. Hiện giờ mà nói, y phục trên thân mấy nữ tử phường ca vũ còn nhiều hơn cả nàng. Đây là điều mà chính Lộ Hoa Phương cũng không tưởng tượng ra được nàng có ngày lại làm một chuyện tệ hại như vậy.

Vân Linh thì bị Lộ Hoa Phương mê hoặc, thân hình đã tiến lại gần nàng, đột nhiên trong một sát na ngắn ngủi, bộ pháp của chàng tăng tiến nhanh vô cùng, bất đồ nhảy đến ôm lấy thân thể mỹ lệ tuyệt vời của Lộ Hoa Phương vào lòng, nhanh chóng thủ dụng ma trảo trên từng phân da thịt đang lộ ra của mỹ nhân, cảm giác tuyệt đối sướng khoái.

Bọn ca kỷ và ả nữ nhân trung niên thấy hai người luyến ái si mê, liền từ từ mà ra, xung quanh trướng phòng chỉ còn lại âm thanh mê người của hoan lạc, Lộ Hoa Phương cuối cùng đã hoàn toàn sa vào mây mù luyến ái, miệng khe khẽ rên lên những tiếng đứt đoạn.

Vân Linh một tay đỡ lấy eo thon của Lộ Hoa Phương, thủ dụng luồn xuống bên dưới, xoa nắn đồn bộ nẩy nở hoàn bị của nàng.

Phía trên, ma thủ còn lại của chàng cũng không ngừng khuấy động thân hình mỹ nữ, nắn bóp lấy từng phân da thịt dưới tay, tuỳ nghi tiến nhập vào bên trong lớp nội y, bắt đầu se se hai hạt trân châu.

Ư … ư … ư …

Lộ Hoa Phương toàn thân run rẩy một trận sướng khoái, mặt hoa nóng bừng, hạ thân kịch liệt áp lấy hạ thể nam nhân, hai cánh tay thon dài trắng như ngọc vươn ra ôm lấy cổ nam nhân, cái miệng thì rên lên những âm thanh đứt đoạn không dứt.

Đến lúc này, Vân Linh đã không thể kìm chế hơn nữa, liền cuối đầu xuống thấp, bắt đầu chiếm lấy tiện nghi trên đoá hồng tươi đẹp, từ từ tách bỏ rào cản phía trước, uốn lượn tiến vào thăm hỏi cái lưỡi nhỏ nhắn hồng hồng của mỹ nhân, cuốn lấy và hút thật mạnh hương vị thơm tho trong miệng nàng, làm cho mỹ nhân một tiếng kêu cũng không phát ra nổi.

Lộ Hoa Phương đã hoàn toàn quy phục, hoàn toàn không còn sức chống đỡ cơ thể bản thân đã trở nên nặng nề, người nàng mỗi lúc lại áp sát vào thân hình của Vân Linh hơn, sướng như chưa từng sướng đến thế.

Giờ phút này nàng hoàn toàn quên béng mất phu quân tương lai đang ở Tây Lương quốc đợi nàng đến để thành hôn, cũng không cần biết đến liêm sỹ bản thân cần phải gìn giữ, tự tiện hưởng thụ sự ôn nhu vô bì, sướng khoái vô bì, đến chết cũng không chịu từ bỏ.

Không biết bằng cách nào, sau đó thân hình của Lộ Hoa Phương đã nằm dài trên chiếc giường bát giác rộng lớn, rồi bị thân hình Vân Linh đè lên, thủ dụng tuyệt phẩm mỹ diệu bên dưới, mê tơi trong khoái dục.

Lộ Hoa Phương thân ngọc đã không còn một mảnh vải, đang uốn éo kịch liệt thân người dưới sự tấn công của Vân Linh, cái miệng nho nhỏ không ngừng kêu lên ” ư … ư … người ta chết mất”.

Vân Linh thì cũng bị dục tính làm cho mê man, tiểu huynh đệ bên dưới đã vươn lên cứng ngắt, nội thể bừng bừng một cổ nhiệt khí, lập tức thoát y bản thân, xích loã ôm lấy mỹ nhân trên giường, liên tục kích động nàng, sắp sửa một trận tiêu hồn khoái lạc.

Đang lúc khẩn cấp đó, bên ngoài cửa lại có tiếng chân người, rồi cánh cửa bật mở, hiện ra bên khung cửa là 3 nữ nhân, chính là 3 nàng tỳ nữa hầu cận bên cạnh Lộ Hoa Phương.

Ba nàng vừa rồi đứng đợi bên ngoài, tưởng rằng tiểu thư chỉ vào trong có một lúc để hỏi thăm tình hình, ai ngời đi quá lâu, khiến cả ba sốt ruột liền kéo nhau vào trong. Bọn họ không thể ngờ khi vào đến nơi, lại thấy cảnh tượng loan phụng đảo điên trên giường. Chỉ liếc mắt một cái cũng nhận thấy hai người đang định làm gì. Liền kinh hoảng kêu a một tiếng.

Tiếng kêu thát thót với âm điệu kinh ngạc của chúng nữ, lại đột nhiên đánh thức linh trí đang bị hôn ám của Vân Linh, làm chàng kinh hãi bật mình ngồi dậy, rời khỏi thân ngọc của Lộ Hoa Phương.

Chàng vừa đứng lên, lại tạo nên một phen kinh hãi cho 3 thiếu nữ. Bọn họ kêu lên mấy tiếng lớn, rồi đồng loạt không dám nhìn lại thân thể xích lõa của Vân Linh, với cự vật kỳ lạ đang kiêu hùng vươn ra.

Ở trên giường, Lộ Hoa Phương cũng bị tiếng kêu của tỳ nữ làm cho tỉnh táo, trong lòng liền bị một trận xấu hỗ, lại cảm giác tiếc nuối phút giây mê ly vừa qua. Nàng trong thoáng chốc liền vơ lấy y phục che lấy thân, tức tốc quay người mặc lấy y phục vào mình.

Lúc này Vân Linh cũng ngượng chín người, vội vàng ôm lấy y phục bản thân, cũng quay người lại với chúng nữ, khoác nhanh y phục che lấy hạ thân.

Lộ Hoa Phương một trận xấp ngửa kinh dị vừa qua đã khiến nàng càng nghĩ

càng thêm xấu hỗ và ngượng nghịu. Do đó trong khi mặc y phục, chỉ là nhanh chóng cẩu thả quàng đại vào người, rồi vội lấy áo choàng khoác lên che phủ, cấp kỳ đi ra ngoài.

Sau khi Lộ Hoa Phương đi rồi, Vân Linh mới bình tâm trở lại, nhớ tới tình huống lúc nãy mà giật mình. Trong lòng thầm dặn nhất định về sau không thể tùy tiện gặp gỡ riêng Lộ Hoa Phương nữa.

Để quên đi những chuyện vừa qua. Vân Linh gọi Thiết Toa Bạch vào trướng, hỏi thăm tình hình những quy cũ và nhân lực nơi đây.

Sau khi được hồi báo của Thiết Toa Bạch, Vân Linh đã hiểu đại khái nơi chàng và mọi người đang sống kêu là Thạch Sơn Đảo, là một hồn đảo được bao bọc bởi những dãy núi đá lớn, mọi thuyền bè muốn đến đảo đều phải đi qua rất nhiều vị trí nguy hiểm, vừa nhiều vách đá dựng đứng ở bên ngoài. Nơi đây do đó cực kỳ bí mật và không dễ tiến vào.

Cư dân trên đảo đều là thân nhân của bọn hải tặc. Đảo này chính là sào huyệt của đám hải tặc Ó đen, vì thế nên mọi thứ quý giá chúng cướp được đều để tại nơi đây. Vàng bạc, châu báu và mỹ nhân đều có cả.

Vân Linh vốn không ham báu vật, nhưng khi chàng nghe nói ở đây có cả mỹ nhân thì ngạc nhiên hỏi:

– Ở đây cũng có chỗ giam mỹ nhân ư ?

Thiết Toa Bạch gật đầu nói:

– Dạ phải. Mỹ nhân nơi đây phần lớn đều là mỹ nữ cướp được trên các thương thuyền. Nếu đại vương muốn bọn họ, tiểu nhân sẽ cho người đưa vài nàng đến cho đại vương thưởng thức.

Vân Linh thấy trời đã tối, liền khẽ lắc đầu nói:

– Không vội. Hôm nay ta chỉ hỏi ngươi bấy nhiêu thôi. Mấy hôm nữa chúng ta sẽ đến chỗ giam bọn nữ nhân kia, để xem bọn họ như thế nào?

Thiết Toa Bạch nghe vậy liền cười ý nhị rồi lui ra, trong lòng thầm nghĩ đại vương quả là háo sắc, đối với mỹ nữ vừa nghe đến mắt đã sáng ra, người như vậy thật khác xa so với đại vương Sa Lâm Tinh lúc trước, chỉ thích đồ vật trân quý mà thôi.

Sa Lâm Tinh đúng là con người như vậy. Gã làm đại vương ở đây cũng rất lâu, nhưng chỉ quan tâm đến của cải cướp được, còn đối với đàn bà con gái thì tuyệt không hứng thú. Lần đầu tiên và duy nhất hắn thấy thích nữ nhân chính là lúc gặp mặt Lộ Hoa Phương. Thế nhưng hắn lại không có duyên lấy được nàng. Lúc khẩn cấp thì lại bị Vân Linh chen vào phá ngang, rốt cuộc vừa mất mỹ nữ vừa mất chức đại vương, phải bỏ trốn mà đi.

Đêm hôm đó, Vân Linh lại bị một phen trằn trọc không ngủ. Cái thứ dục hỏa bị kích phát mà không được thoả ban ngày khiến chàng bần thần cả người, nhiều lúc muốn tìm Lộ Hoa Phương để phát tiết, thế nhưng trong lòng chàng tự biết không thể sấn xổ làm càn, như vậy hóa ra chàng là dâm ma hay sao, thật là quá mất mặt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.