Quái Dị Khách

Hồi 63: KHỔ NẠN



Miêu Thiên Tường thấy Tiêu hồn ma nữ chạy lên núi thì rất lo lắng, vì lẽ khinh công của Tiêu hồn ma nữ rất cao, so với Miêu Thiên Tường thì nàng còn hơn 1 mức, còn như so với cái đồ vũ phu Nguyệt Luân thì còn hơn không biết bao nhiêu lần. Do đó mà nói, khi Tiêu hồn ma nữ mà chạy lên núi, thì khả năng nàng thoát khỏi sự truy đuổi của hai người là rất lớn. Có lẽ Tiêu hồn ma nữ cũng đã nghĩ giống như thế nên nàng mới chọn đường núi mà đi thay vì chạy trên đường quan đạo rộng rãi.

Hộc … hộc … Nguyệt Luân đang vừa chạy vừa thở. Lão thở như bò rống, làm cho Miêu Thiên Tường chạy phía trước cách một khoảng khá xa vẫn còn nghe rõ mồn một.

Ba người đuổi nhau càng lúc càng lên cao, từ đó khoảng cách lại càng lúc càng dài thêm. Đất đá dưới chân hai người thỉnh thoảng lại thi nhau rơi xuống, chứng tỏ nơi này rất dốc rồi.

Tiêu hồn ma nữ cố chạy một hồi, đã cảm thấy bản thân rất mệt. Nàng đứng lại quay đầu nhìn ra sau, thì thấy Miêu Thiên Tường vẫn đang cố gắng đuổi theo. Phía đằng sau cách một khoảng khá xa là lão Nguyệt Luân, đang chạy như rùa bò một cách mệt nhọc.

Tiêu hồn ma nữ nhìn thấy cảnh đó không khỏi mắc cười tự nói:

– Đáng lắm. Dám đuổi theo bổn cô nương. Để coi các người còn cố được đến bao giờ.

Tiêu hồn ma nữ khoái chí trong lòng, rất tự mãn về công phu khinh công của nàng. Do đó mà nói, việc bỏ chạy này không còn làm cho nàng bị áp lực nữa. Tiêu hồn ma nữ cứ từ từ mà chạy, chỉ như vậy thôi mà khoảng cách của nàng với 2 người kia cũng càng lúc càng xa dần. Hồi lâu sau, cuối cùng thì chân của nàng cũng đặt được lên đỉnh núi.

Tiêu hồn ma nữ quay đầu nhìn ra tứ phía, cảm giác không gian vĩnh đại cực kỳ, trong tầm mắt nhìn ra xa xa có thể thấy vô số những mái nhà nhỏ nhắn, ẩn hiện dưới những tàng cây.

Hì … quả là quang cảnh tuyệt hảo. Không ngờ nơi đây lại cao đến như vậy. Thú vị a.

Tiêu hồn ma nữ nhìn xuống chân núi, thấy hai người Miêu Thiên Tường và Nguyệt Luân vẫn còn cách nàng khá xa, liền yên tâm ngồi xuống nghỉ ngơi một lúc, rồi sau đó mới đi xuống sườn núi bên kia.

Không ngờ nàng đi một hồi, thì bất ngờ bên tai bỗng có tiếng gió rít lên như có ám khí tập kích.

Tiêu hồn ma nữ giật mình, vội vàng đảo thân né tránh.

Nàng đảo người né tránh rồi, quay người nhìn ra sau, mới hay cách chỗ nàng đứng khoảng 5 trượng, là một nam nhân tuấn mỹ, lưng đeo một thanh kiếm, đang nhìn nàng cười một cách đểu giả.

Tiêu hồn ma nữ nhìn thấy nam tử này, lập tức trong lòng tức tối, hừ lên một tiếng nói:

– Hồ Thiên Hành. Không ngờ nhà ngươi lại dám chường mặt ra đây. Lại còn giở trò hạ lưu, đánh lén bổn cô nương.

Tiêu hồn ma nữ vì nhớ lại lần trước nàng và Sử Nguyệt Nga đã bị tên Hồ Thiên Hành dâm tặc này phóng dâm dược làm cho khốn khổ, nên giờ đây nhìn thấy hắn thì nổi tức giận lại bùng lên.

Nhưng lúc này Hồ Thiên Hành lại không chút tức giận, cười hì hì tiến lại gần Tiêu hồn ma nữ nói:

– Ôi mỹ nhân. Lần trước bản công tử gặp xui. Món ăn đến miệng lại bị kẻ khác cướp mất. Bây giờ bản công tử gặp cô nương ở đây thì nàng khó lòng thoát được.

Tiêu hồn ma nữ không để cho Hồ Thiên Hành tới gần, đột nhiên quát lên một tiếng lớn: “Đừng có hòng”

Ngay sau đó Khổng thiên thằng trên tay nàng đột ngột phóng ra, nhằm người Hồ Thiên Hành tấn phát, chiêu thức quỷ dị vô bì.

Khổng Thiên Thằng của Tiêu hồn ma nữ, giống như một con mãng xà xuất động, phóng ra như một tia chớp, cái lục lạc gắn trên đầu ngọn roi run lên những tiếng leng keng, uy hiếp toàn bộ vùng thượng đẳng của Hồ Thiên Hành.

Chiêu thức này của Tiêu hồn ma nữ chính là chiêu thức tấn công đắc ý nhất, gọi là “Giao long cuộn sóng”. Với chiêu thức này, năm xưa sư phụ nàng đã khiến giang hồ võ lâm phải nể phục.

Lần này, Tiêu hồn ma nữ nội công cao thâm, đã đạt được gần như toàn vẹn sự biến ảo của chiêu thức, khiến cho Hồ Thiên Hành không biết né tránh về phía nào, kinh hoàng kêu lên một tiếng thảm thiết, một bên vai đã bị Khổng Thiên Thằng đánh trúng, máu huyết tuôn rơi.

Tiêu hồn ma nữ một chiêu đắc ý, thân hình không ngừng, lại chớp động tiến lên phía trước, phóng ra sát chiêu thức hai, nhằm vào trước ngực đối phương.

Hồ Thiên Hành bị trúng thương đau quá mà không dám chần chờ, vội vàng ngã người ra sau, thuận thế rút vội kiếm ra, khua lên hộ thủ ngang ngực, nhưng tư thế của y nhìn thật khó coi vô cùng.

Tiêu hồn ma nữ hai mắt chiếu ra hàn quang. Miệng thét lớn:

– Dâm tặc. Chết cho ta.

Lời vừa nói, Khổng Thiên Thằng đã tung hoàng trên không, toàn bộ truy sát đối phương, không

để hở một giây nào cho Hồ Thiên Hành có cơ hội cứu vãn tình thế.

Hồ Thiên Hành một bên vai máu huyết dầm dề, lại không còn thời gian chỉ huyết cho bản thân, do vậy càng đánh càng yếu thế.

Hồ Thiên Hành không ngờ võ công của Tiêu hồn ma nữ lại đột ngột thăng tiến nhanh như vậy.

Ngày trước nếu phải đánh tay đôi cùng nàng, thì trong 50 chiêu có thể hạ nàng. Thế nhưng lần này hai người gặp nhau, Hồ Thiên Hành đã cảm thấy không chịu nổi sức tấn công của nàng. Cho dù y không bị thương thì cũng không là đối thủ của nàng nữa.

Tiêu hồn ma nữ lúc này tuy là tấn công rất nhanh, tưởng như nàng đã dồn hết sức. Thế nhưng thực tế lại không phải như vậy. Nàng trong tâm vẫn còn uý kỵ món vũ khí “dâm dược” lợi hại của Hồ Thiên Hành. Do đó vừa đánh vừa phải giữa lại chút sức lực, chỉ sợ hắn đột nhiên phóng xuất “dâm dược” thì nàng còn có cơ hội mà né tránh.

Nhưng thực tế thì Tiêu hồn ma nữ đã quá đa tâm. Võ công của nàng bây giờ đã khác xa so với lúc trước một trời một vực. Ngay cả lúc này, khi nàng chỉ dùng 7 thành công lực vây khốn Hồ Thiên Hành trong vòng chiêu thức của mình mà y cũng không cách gì ra nổi. Như thế mới hiểu, tại sao Miêu Thiên Tường võ công lợi hại là thế mà còn phải thua nàng nữa là tên Hồ Thiên Hành chỉ chuyên môn giỏi việc dùng thủ đoạn chiếm đoạt nữ nhân.

Hồ Thiên Hành bị vây trong vòng tấn công của Khổng Thiên Thằng giờ như con cua cho rọ, vô phương vùng vẫy, toàn thân bị dính không ít thương tích, cái nào cũng khiến y máu huyết tuôn trào, thập phần tang thương khổ ải.

Mà điều tệ hại nhất là Tiêu hồn ma nữ không muốn để Hồ Thiên Hành nghỉ ngơi. Nàng đánh chiêu nào chiêu đó mạnh mẽ như cuồng phong, lại nhanh chóng như chớp. Những chiêu thức nối đuôi nhau tưởng chừng không biết thế nào mà dừng.

Hơn nữa, Khổng thiên thằng vốn là một ngọn roi mềm, đầu của nó có gắn một chĩa ba kim thiết sắc bén. Mỗi một khi kẻ nào bị chiếc chĩa ba lợi hại này đâm phải, thì lập tức thịt ở nơi đó bị lôi ra, giống như người ta móc câu vào miệng cá vậy, cực kỳ thê thảm a.

Mặt khác, trên thân roi của Tiêu hồn ma nữ lại có gắn một chiếc lục lạc, âm điệu cực kỳ mê hồn. Thứ âm điệu này vốn không phải là thứ âm thanh bình thường, nó là một loại nhạc khí mà bất kỳ ai đấu chiến cùng Tiêu hồn ma nữ đều có thể bị mê hoặc, sức lực đại giảm, khả năng tinh thần xuống vô cùng.

Tiêu hồn ma nữ vì cái lung lạc kì tuyệt này mà được giang hồ ban cho danh hiệu Tiêu hồn ma nữ. Cái danh hiệu này vừa đúng với vũ khí của nàng vừa đúng với con người của nàng tuyệt mỹ vô song, mê hoặc chúng nhân, làm cho bất kỳ nam nhân nào nàng muốn khuyến rũ, đều bị mê mệt trong lưới tình.

Nhớ lại lúc trước, những kẻ theo chân nàng làm oan hồn phong lưu cũng rất nhiều. Bọn họ chỉ nhìn nàng, đi theo trêu ghẹo nàng thôi mà cuối cùng lại bị nàng giết chết. Hành động đó của Tiêu hồn ma nữ lại khiến người ta sợ hãi, nhưng lại khó thể trách cứ nàng bởi những kẻ bị giết đều là phường dâm ác, tham lam và cực kỳ xấu xa.

Hiện giờ Hồ Thiên Hành cũng bắt đầu có cảm giác như một xác chết chưa chôn. Y đã vô lực hồi thủ, chỉ còn cố sống cố chết cầm cự được phút nào hay phút đó, tình thế vô vọng vô cùng.

Xui cho Tiêu hồn ma nữ, trong phút cuối cùng chưa kịp hạ thủ Hồ Thiên Hành, thì Miêu Thiên Tường đã đuổi đến.

Miêu Thiên Tường ngay lúc có mặt, đã vung mãng xà lên tấn công, chặn ngay hướng lui của Tiêu hồn ma nữ.

Trên khoảng đất chật hẹp trên đường xuống núi, phía trước là thân ảnh của Miêu Thiên Tường chắn giữ, phía sau là Hồ Thiên Hành và Nguyệt Luân đang chạy đến, còn 2 bên lộ, một là vách núi cao, một là vực sâu. Tiêu hồn ma nữ trong lúc bất ngờ, đã bị bọn người kia vây lại không cách nào ra nổi.

Tiêu hồn ma nữ thấy Miêu Thiên Tường đã đuổi đến thì không ham chiến, cố gắng dùng kỳ chiêu đột phá thoát khỏi cửa chấn giữ của Miêu Thiên Tường. Nhưng nàng hành động dù nhanh, cũng không kịp để thực hiện ý định. Vì vậy mà cuối cùng để cho bản thân bị vây, không cách nào ra nổi.

Hồ Thiên Hành lúc này có người trợ lực, liền lui lại ra sau điểm huyệt chỉ huyết vào bôi thuốc trị thương. Gã vừa bôi thuốc vừa nhìn trận chiến của 3 cao thủ, liền nhận thấy Tiêu hồn ma nữ võ công đại đại biến dị, lợi hại hơn trước rất nhiều. Điều này khiến cho Hồ Thiên Hành trong lòng đại kinh mang, tự hiểu không thể làm gì được nàng nọ nữa rồi.

Thế nhưng Hồ Thiên Hành trước sắc đẹp tuyệt đại của mỹ nhân thì không cam tâm bỏ qua. Y nghỉ ngơi một lúc rồi đột ngột xông vào hỗ trợ Nguyệt Luân, vây lấy Tiêu hồn ma nữ vào giữa, quyết định phải hạ gục nàng.

Tiêu hồn ma nữ càng đánh càng khó cầm cự, hiện tại đã vận dụng hết khả năng của bản thân mới tiếp nổi hai cao thủ lợi hại như Miêu Thiên Tường và Nguyệt Luân. Nhưng bây giờ Hồ Thiên Hành lại nhảy vào tham chiến, thì nàng tức thời bối rối chân tay, không biết làm sao chống đỡ nổi sức liên thủ của cả ba người.

Miêu Thiên Tường thấy Tiêu hồn ma nữ tay chân lính quýnh như vậy thì cười lớn nói:

– Yêu nữ ! Mau buông vũ khí đầu hàng đi. Bọn ta sẽ cho ngươi một con đường sống.

Hồ Thiên Hành ở bên phía đối diện cũng vừa vung kiếm tấn công vào hạ bàn Tiêu hồn ma nữ vừa cười lên dâm đãng nói:

– Mỹ nhân nàng mau quy phục cho nhanh. Chúng ta sẽ cùng nhau hàn huyên, bảo đảm vui vẻ cực kỳ.

Tiêu hồn ma nữ trong lòng lo lắng tuyệt vọng, biết là khó lòng thoát khỏi độc thủ của địch. Trong lúc tâm tình giao động, một bên vai liền bị Nguyệt Luân kích trúng, máu tươi đổ ra, thân hình run động muốn ngã.

Miêu Thiên Tường cũng như Hồ Thiên Hành hai mặt đều kêu lên, xông thẳng về phía Tiêu hồn ma nữ.

Con mãng xà trên tay Miêu Thiên Tường chụp vội về phía người Tiêu hồn ma nữ, định kết liễu nàng.

Thế nhưng ngay lúc ấy, thanh kiếm trên tay Hồ Thiên Hành lại vung lên, đỡ lấy sức tấn công của con quái xà, không muốn cho nó cắn trúng người Tiêu hồn ma nữ.

Miêu Thiên Tường bị ngăn cản thì nổi giận, bà ta lại phóng quái xà ra lần nữa, nhưng lại bị Hồ Thiên Hành dùng kiếm cản lại. Miêu Thiên Tường vì việc này mà hét lên chói lói, tức giận bừng bừng.

Còn Hồ Thiên Hành thì không muốn Tiêu hồn ma nữ bị mất mạng. Như vậy thì làm sao y có thể thưởng thức được sắc đẹp và thân thể nàng. Vì thế mà y cương quyết bảo vệ Tiêu hồn ma nữ cho bằng được.

Nhưng lúc này, Tiêu hồn ma nữ bị trúng thương, hai chân đứng không vững, trong một thoáng khi hai người Miêu Thiên Tường và Hồ Thiên Hành va chạm vũ khí vào nhau, thân hình nàng đã rơi thẳng xuống vực, khiến cho tất cả mọi người đang bao vây nàng, đều kêu lên một tiếng kinh hãi, rồi chạy vội ra chỗ mép vực mà nhìn. Lúc này thì ôi thôi, thân ảnh Tiêu hồn ma nữ chỉ còn lại nhỏ xíu ở phía dưới kia.

Miêu Thiên Tường thấy Tiêu hồn ma nữ đã tan thân dưới đáy vực, thì cực kỳ thích thú, cơn giận lúc nãy vừa bừng bừng sôi lên giờ không còn đâu nữa. Miêu Thiên Tường vừa nhìn xuống đáy vực vừa kêu lớn:

– A ha … cuối cùng thì ta cũng giết được ngươi rồi. Con yêu nữ này !

Hồ Thiên Hành thì đứng sững người lại, không thể tưởng được mỹ nhân lại ra đi nhanh như thế. Hắn biết rõ Tiêu hồn ma nữ là một trong tứ đại mỹ nhân của võ lâm. Nhan sắc cũng như độ mị lực của nàng là không có đối thủ. Chính vì thế nên hắn mới gắp tâm chiếm đoạt nàng là vậy.

Hồ Thiên Hành càng nghĩ càng tiếc nuối, nhưng chẳng biết làm sao nữa, đành buồn bực quay người bỏ đi.

Miêu Thiên Tường và Nguyệt Luân sau đó cũng kéo nhau trở lại. Đấu trường lúc này đã không còn một ai. Chỉ có vài xác chết của bọn môn nhân Hắc Thanh Phái còn bỏ lại trên đường.

Cả hai đều ngạc nhiên, liền căn cứ vào dấu vết để lại, quyết định truy tùng theo những người đã bỏ đi.

————————

Quay trở lại tình huống của Tiêu hồn ma nữ. Thân hình nàng khi rơi xuống vực đã bị vướng phải những thứ cây leo mọc chằng chịt ở bên bờ vực, do đó tốc độ thân hình rơi xuống chậm lại, chỉ đến lúc nàng hạ thân xuống đáy vực, mới chịu một nổi thống khổ cực lớn do một bên chân xương đã gãy vì va chạm mạnh. Nàng đau quá kêu thảm một tiếng, rồi ngất đi.

Không biết đã trôi đi bao nhiêu thời gian. Khi Tiêu hồn ma nữ từ trong u mê tỉnh lại thì trời đã tối mịt. Nàng hiện giờ cảm giác toàn thân đau nhức vô bì, đặc biệt một bên chân xương đã gãy cực kỳ đau đớn.

Ui da … Tiêu hồn ma nữ khẽ kêu một tiếng vì sự chuyển động của thân mình đã làm cái chân đau nhức buốt thấu tim gan. Nàng ngồi trên đất, cố tình chịu đau, từ từ lùi dần áp thân vào sau một thân cây khô, nước mắt tuôn rơi vì cơn đau tuyệt cùng không thể nào chịu thêm nữa.

Tiêu hồn ma nữ thở hổn hễ, cảm giác cực kỳ mệt mỏi. Nàng hiện giờ cũng không biết mình đang ở đâu. Chỉ nhớ mới rồi nàng bị Nguyệt Luân đánh trúng vào vai, lại bị hai người Miêu Thiên Tường và Hồ Thiên Hành truy kích, lùi dần rồi ngã xuống nơi này.

Nơi Tiêu hồn ma nữ ngã xuống gọi là Địa Tầm Cốc, là một nơi hoang vắng ít người lai vãng. Ở bên trong cốc và bên ngoài cốc chỉ có một ngách hẹp, cực nhỏ để đi qua. Hiện giờ thì cái ngách này đã hầu như biến mất, vì ở quanh ngách đó cây cối mọc um tùm, vì thế mà bít cả lối thông đạo, ai ai cũng không ngờ nếu vạch cây lá đi xuyên qua thì có thể giao thương vào trong hay đi ra ngoài.

Như vậy nói ra cũng đủ biết hầu như Địa Tầm Cốc biệt lập xa cách với thế giới bên ngoài như thế nào. Do đó, Tiêu hồn ma nữ ở trong cốc còn sống hay đã chết cũng không ai biết.

Trong đêm, tiếng côn trùng và tiếng cú kêu vọng lại, âm thanh ghê rợn kinh người. Vài ánh lân tinh chiếu lập loè ở xa xa, bay lởn vỡn trong không gian đen tối, thật khiến người yếu bóng vía nhìn thấy phải kinh hãi.

Cũng may Tiêu hồn ma nữ gan lớn, mật lớn, nhìn thấy những sự việc diễn ra xung quanh, cũng không lấy đó làm sợ hãi. Nàng hiện giờ chỉ lo ngại có thú dữ ở nơi này. Nếu bọn chúng đột ngột xuất hiện, rồi tấn công nàng thì thật nguy hiểm.

Tiêu hồn ma nữ vì chân bị gãy, nên vận động khó khăn, trải qua một đêm dài đằng đẵng, chịu sự đau khổ và lo âu, cho đến gần sáng nàng mới mệt mỏi ngủ mê đi.

Đến lúc trời đã sáng rõ thì Tiêu hồn ma nữ mới từ từ tỉnh dậy, đưa mắt nhìn quanh, liền nhận thấy nơi đây u tịch vắng vẻ, cây cối mọc um tùm, vô trật tự không ra hàng lối, chứng tỏ nơi này chưa từng có ai đặt chân đến.

Tiêu hồn ma nữ nhìn quanh một hồi, sau đó nàng mới kiểm tra một bên chân gãy, “ui cha”, Tiêu hồn ma nữ kêu khẽ vì đau, hai tay đang lần giỡ y phục dưới chân, lộ ra một bên chân sưng to và đỏ bầm, máu huyết tích tụ trong đó khiến cho nàng không sao nhìn thấy bên trong xương nàng tình trạng thế nào.

Tiêu hồn ma nữ đau lắm. Nàng bậm môi cố gắng chịu đau, từ từ xoa nắn thăm dò chỗ bị thương, càng xoa càng đau, nhưng cũng không thể không kiểm tra chỗ bị gãy đó.

Sau một hồi toát mồ hôi ra vì cơn đau khủng khiếp, cuối cùng thì nàng cũng đã nắn lại được chỗ xương bị gãy, sau đó tìm lấy mấy cành cây khô gần đó, rồi dùng vải trên y phục, xé ra làm dây buột chặt cố định chỗ bị gãy vào cành khô, không để cho nó bị tổn thương thêm nữa.

Làm xong việc, Tiêu hồn ma nữ ngã người nằm ngửa ra đất, mắt nhìn lên trời cao, miệng lẩm bẩm:

– Vân ca ca ! Chàng ở đâu ? Chàng có hay tiện thiếp đang mong nhớ chàng không? Chàng ở đâu mau quay về, thiếp không chịu nổi được nữa …

Tiêu hồn ma nữ trong nổi đau thương tật, lại nhớ đến tình nhân. Căn bản nàng không thể quên được nam tử nọ trong lòng. Lúc này đây, khi nàng gặp phải tình cảnh gian nan, lại không ngừng tưởng nhớ đến người yêu, tâm lý mong được dựa vào cánh tay người đó, giúp nàng vơi đi mọi lo toan và đau khổ trên đời.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.