Quái Dị Khách

Hồi 62: RÚT CHẠY



Tiêu hồn ma nữ vì nghĩ đến Vân Linh, mà nhớ ra lọ đơn dược lúc trước chàng đã cho nàng. Hiện giờ nàng lấy đơn dược ra, lập tức mở nắp dốc ra một viên uống luôn.

Linh Lung ở bên cạnh không hiểu Tiêu hồn ma nữ lấy lọ thuốc ở đâu, lại tự nhiên uống một cách cẩu thả như thế, liền vội vàng la lớn:

– Loan tỷ, tỷ uống thuốc gì vậy ? Không cẩn thận sẽ nguy hiểm đó.

Tiêu hồn ma nữ nhìn sang Linh Lung mỉm cười, không kịp nói gì, vội vàng quay người vào trong, lập tức ngồi xuống, ra sức vận chuyển sức thuốc đang lan nhanh trong người.

Đơn dược mà Tiêu hồn ma nữ vừa uống, chính là độc nhất vô nhị giải dược trong nhân gian, thành phần của nó, chính là hai con độc vật kỳ tuyệt thanh xà và cóc ba chân. Hiện giờ Tiêu hồn ma nữ sau khi uống xong, liền cảm thấy nội lực trong cơ thể vận chuyển dồn dập, phát xuất một dòng khí lưu cực lớn, hướng tới khắp toàn thân.

Chính vì thế, nàng không ham nói chuyện cùng Linh Lung, mà vội vã quay vào trong, tìm nơi để điều hòa sức thuốc.

Hoạt Trúc thần y thấy khuôn mặt Tiêu hồn ma nữ đột nhiên biến đổi trở thành đỏ hồng, lại ngồi một chỗ vận công điều hòa khí huyết, liền ngạc nhiên vô cùng đưa mắt chú tâm quan sát.

Theo như lão, độc chất mà Tiêu hồn ma nữ bị trúng phải là cực kỳ khó trị, nếu chẳng phải chính giải dược do chủ nhân của con rắn kia cung cấp, thì ngoại nhân không cách nào tiêu trừ được nó, ngay cả bản thân lão cũng chỉ có thể cho thuốc ngăn trở độc chất lan tỏa mà thôi, cũng không tự nhiên dễ dàng hóa giải nọc độc của con rắn đó được.

Thế nhưng lúc này, dưới con mắt quan sát của Hoạt trúc thần y, hiện trạng của Tiêu hồn ma nữ lại vô cùng sáng sủa, cơ thể nàng hiện tỏa ra một mùi tanh tưởi, còn khuôn mặt thì càng lúc càng hồng hơn, rõ ràng chính là hiện tượng độc chất trong người nàng đang được giải đi, thật là một việc kỳ lạ vô cùng.

Nếu Hoạt trúc thần y biết Tiêu hồn ma nữ đã uống thuốc do Vân Linh điều chế thì sẽ không còn ngạc nhiên nữa, nhưng vì lão không nhìn thấy việc đó nên khi Tiêu hồn ma nữ tỉnh dậy, lập tức liền đem thắc mắc trong lòng hỏi ngay.

– Loan nhi ! Con làm cách nào mà giải được thứ độc này vậy ?

Tiêu hồn ma nữ vừa tỉnh, nghe Hoạt trúc thần y hỏi, vốn định mở miệng trả lời, ai ngờ ngay lúc đó bên ngoài trận vang lên một tiếng kêu đau đớn.

Tiêu hồn ma nữ nghe thấy tiếng kêu đó, lập tức khuôn mặt đại biến, vội vàng phóng người chạy ra, không kịp trả lời câu hỏi của Hoạt Trúc thần y.

Nàng ra đến bên ngoài, liền nhìn thấy Sử Tố Mai, một bên vai xuôi xị, không nhúc nhích được, chỉ còn một tay cầm kiếm, cố sống cố chết chống đỡ những đợt tấn công như vũ bão của đối phương.

Tiêu hồn ma nữ nhìn ra, biết ngay vừa rồi Sử Tố Mai đã bị Miêu Thiên Tường đánh trúng một chưởng vào vai, nên tình hình mới khốn khổ như vậy. Nàng trong lòng kinh mang, vội vàng kêu lên một tiếng thánh thót, cầm khổng thiên thằng nhảy vào trận đấu.

Tiêu hồn ma nữ nhảy vào trận, lập tức vung khổng thiên thằng hóa thành một ánh chớp bạc, lục lạc reo vang, khí thế vô cùng dữ dội.

Miêu Thiên Tường vạn lần không thể tưởng tượng Tiêu hồn ma nữ bị rắn độc cắn, không những không chết mà còn khỏe lại nhanh chóng, bà ta kinh hãi vội vàng lùi lại, thoát khỏi chiêu công độc địa do Tiêu hồn ma nữ đánh ra.

Tiêu hồn ma nữ lần này gặp lại thù nhân, làm sao mà nhẫn nhịn được. Huống hồ nàng bây giờ độc chất đã giải, sức lực đại tăng, nhân họa mà đắc phúc, nội lực nhờ sức thuốc đã tăng thêm được một tầng, ngay lập tức uy hiếp Miêu Thiên Tường phải chống đỡ một cách cực nhọc.

Sử Tố Mai nhờ có Tiêu hồn ma nữ nhảy ra chống đỡ giúp, nhờ thế mới có cơ hội lảo đảo quay người vào trong phòng, ý muốn nhờ Hoạt trúc thần y giúp mình chữa trị thương thế.

Hoạt trúc thần y đương nhiên biết được Sử Tố Mai bị trúng thương, liền mau chóng cho nàng uống một viên dược hoàn bổ trợ nội lực, rồi để nàng ngồi ở đó, tự mình điều hòa khí huyết.

Lúc này cô nàng Sử Nguyệt Nga thấy bên ngoài ồn ào nhộn nhịp, cứ mấy lần định xông ra vui chơi, nàng hiện giờ thần trí hôn mê, cũng không biết là mọi người đang bị nguy hiểm, thỉnh thoảng lại cười lên thích thú, tay chỉ, chân đá, khuyến khích hai phe đánh nhau hăng hơn.

Hoạt trúc thần y trông giữ nàng, thật là cực khổ, lão ban đầu còn cố gắng chịu đựng, sau thấy Sử Nguyệt Nga nằng nặc đòi ra ngoài chơi, bất đắc dĩ đành phải điểm mê huyệt của nàng, rồi cho nàng ngồi tựa vào tường.

Bên ngoài trận đấu vẫn còn ác liệt, nhưng đấu thủ của Tiêu hồn ma nữ là Miêu Thiên Tường đã bị nàng dồn vào đất chết, tay chân lóng ngóng, thảm bại chỉ trong gang tấc.

Nếu mà ngày trước, hai người như Tiêu hồn ma nữ cũng chưa chắc đả bại được Miêu Thiên Tường, nhưng từ khi nàng được Vân Linh chỉ điểm cho một số chiêu thức, hoàn thiện được đấu pháp, tự nhiên võ công đại tăng, chiêu thức đánh ra liền lạc như mây trời.

Có một điều nữa, vốn dĩ nội công của Tiêu hồn ma nữ đã thăng tiến nhanh hơn từ ngay chung đụng cùng Vân Linh, con người của nàng hệt như một thứ hoa độc, vừa thơm lại vừa nguy hiểm, nếu không phải Vân Linh sở hữu nàng thì e rằng bất kỳ nam nhân nào được nàng yêu, không sớm thì muộn cũng trở thành một kẻ thất thoát công lực, đến chết cũng còn phong lưu.

Miêu Thiên Tường dù né tránh giỏi, nhưng trước chiến ý đại thịnh của Tiêu hồn ma nữ, cuối cùng cũng không thoát khỏi bị nàng đánh trúng một roi, lập tức kêu lên một tiếng thảm thiết, toàn thân rúng động lùi lại, nước mắt đột ngột ứa ra.

Lúc này mà nói, Miêu Thiên Tường đã bại rồi, bà ta tuy không cam tâm nhưng cũng không dám ham chiến, vội vàng phóng xuất một viên hắc cầu, tấn công về phía Tiêu hồn ma nữ, đồng thời kêu gọi phe bên mình rút lui.

Viên hắc cầu bắn tới người Tiêu hồn ma nữ, lập tức không đợi nàng điểm vũ khí trúng nó, đã tự động vỡ tan ra một cái bụm, rồi trong không gian 2 trượng, nồng nặn một mùi khó ngửi.

Tiêu hồn ma nữ kinh nghi không dám đứng lại, thân thể nhanh chóng nhảy lùi về sau, chưởng thế vung lên xua đuổi đám hơi hôi thối kia không cho sáp lại gần nàng.

Miêu Thiên Tường nhờ vào thứ vũ khí quái dị đó, đã thoát khỏi sự đeo bám của Tiêu hồn ma nữ, liền nhanh chóng cùng thủ hạ rút lui, thoáng chốc trên trường đấu, chỉ còn lại người bên phe Tiêu hồn ma nữ mà thôi.

Các người bên phe Tiêu hồn ma nữ, cũng đã quá mệt, trong lòng ai cũng thầm kêu may mắn, đặc biệt trong số đó là Hồ Thị Song Tiên, vốn đã chịu đựng đao pháp của Hồ Nhất Long sắp đến chỗ cực hạn rồi.

Sau khi người bên phe Hắc Thanh Phái rút chạy. Tiêu hồn ma nữ và mọi người mới kéo nhau vào trong phòng nơi Hoạt trúc thần y đang ở, rồi mạnh ai nấy kiếm một chỗ nghỉ ngơi, bầu không khí trầm mặc trở lại.

Chiều hôm đó, mọi người cùng nhau ăn uống, nói chuyện một hồi, tất cả cũng từ sự xuất hiện hết sức nhanh chóng và đúng lúc kia của đám người khách nhân bên ngoài như mẫu tử Gia Luật Tú, Hồ Thị Song Tiên mà mọi người trên Rặng Phong Lĩnh thoát khỏi một phen kinh hiểm. Hoạt trúc thần y thay mặt cho mọi người, cám ơn sự giúp đỡ của những người khách đáng trân trọng này.

Hồ Thị Hắc Bà nói:

– Bọn chúng ta cũng là tình cờ đi đường phát hiện chuyện xấu, bản thân muốn duy trì chính nghĩa, không muốn để Hoạt sư huynh bị nạn, nên mới ra tay giúp đỡ thôi, những chuyện như vậy không cần nói tới, nói nhiều e rằng chúng ta trở thành xa lạ mất.

Mấy người khác nghe Hồ Thị Hắc Bà nói thế, lời định thốt ra liền ngậm lại, không muốn bản thân lại một lần nữa làm chuyện giống như Hoạt trúc thần y vừa làm, lại có thể bị Hồ Thị Song Tiên nổi giận trách mắng.

Gia Luật Tú bàn sang chuyện khác nói:

– Bọn người Hắc Thanh Phái kỳ này phái đi rất nhiều cao thủ, theo như tình hình hiện giờ, chắc rằng chúng sẽ không để yên cho Hoạt tiền bối, chúng ta nếu có thể tìm cách rời khỏi sự đeo bám của chúng là tốt nhất, nếu không lần sau chúng tới đây, lực lượng sẽ mạnh lên rất nhiều, khi đó thì rất nguy a.

Hồ Thị Bạch Bà cũng hùa vào nói:

– Phải rồi ! Bọn người Hắc Thanh Phái này không bắt được Hoạt sư huynh thì sẽ không chịu buông tay. Tốt nhất hiện giờ chúng ta nên rời khỏi đây, tìm một nơi thuận lợi để lẫn trốn, như vậy là tốt hơn cả.

Hồ Thị Hắc Bà cũng nói tiếp theo:

– Tỷ muội chúng tôi có một nơi ở bí mật gọi là Thanh Hư Cốc, nơi đó vốn đã lập sẵn một trận pháp lợi hại. Hiện giờ chúng tôi cũng đang bị Hắc Thanh Phái truy đuổi, cũng rất muốn về nơi đó trú ngụ, nếu mọi người không chê thì nên đi theo chúng tôi, như vậy thì sẽ an toàn hơn.

Hoạt trúc thần y và Tiêu hồn ma nữ rất mừng, không ngờ Hồ Thị Song Tiên hóa ra lại tốt hơn hẳn so với lời đồn, hai người liền bám lấy lời mời đó, vội vàng giục mọi người chuẩn bị đi ngay.

Tất nhiên, trong số mọi người có mặt ở đây, ngoài hai mẫu tử Gia Luật Tú ra, không ai biết Hồ Thị Song Tiên vừa mất đi một người đệ tử yêu quý, hai người họ hiện giờ trở nên tốt với mọi người, hoàn toàn là do sự mất mát tình cảm vừa rồi, hai người đều muốn làm nhiều việc tốt, để vơi đi nỗi đau khổ vì mất đệ tử thân yêu.

Đêm hôm đó, đoàn người do Hồ Thị Song Tiên dẫn đầu bí mật rời đi, bọn họ không dám đợi đến khi trời sáng, kéo nhau đi thẳng mấy chục dặm đường, rồi nghỉ ngơi luôn ở chốn hoang vu, mục đích trách sự phát hiện của môn nhân Hắc Thanh Phái.

Hai mẫu tử Gia Luật Tú vì sự an toàn của mọi người, nên quyết định đi theo đoàn nhằm tăng cường lực lượng chống lại cao thủ Hắc Thanh Phái.

Tuy nhiên, mấy người đi trên đường trong 3 ngày trời, đều không gặp bất kỳ trở ngại gì, do đó, trong lòng ai cũng mừng rỡ, tưởng rằng sắp sửa thoát nạn.

Ai ngờ khi còn cách Thanh Hư Cốc một ngày đường thì bên tai đã nghe thấy tiếng chân ngựa dồn dập. Hồ Thị Song Tiên ngoái lại nhìn ra sau, thấy ở ngoài xa có ít nhất 20 chiến mã, trên lưng mỗi con ngựa đều là nam tử hán khoẻ mạnh, thân mặc y phục của Hắc Thanh Phái, đang ào ào phi cưỡi ngựa phi tới.

Hồ Thị Song Tiên hiện giờ, công lực đã đạt 8 thành, sức lực vượt trội, hùng tâm đại phát, vì thế đối với bọn người Hắc Thanh Phái mới sắp tới, cũng không hề sợ hãi.

Đoàn người biết khó lòng tránh khỏi giao tranh, liền dừng lại đứng yên bên đường chờ địch nhân.

Hắc Thanh Phái thủ lĩnh đoàn vẫn là phu thê Hồ Nhất Đao và Miêu Thiên Tường. Nhưng khác với lần trước, đoạn tuỳ tùng đi theo hai người đều là những hảo thủ hạng nhất. Ngoài Mâu Sỹ Đạt lần trước tham chiến, còn có Nguyệt Luân và Viên Công Tăng cùng đến tham dự, khí thế rất lớn.

Bên phe Hồ Thị Song Tiên số lượng nhân thủ vẫn vậy, chỉ khác một điều Hồ Thị Song Tiên lúc này trên tay mỗi người đều có một quải trượng, thứ quải trượng này tuy không được tốt như vũ khí trước đây của hai người, nhưng cũng là vật phẩm khá tốt, được hai người bỏ tiền ra 200 lạng bạc để nhờ người chế tạo.

Hồ Thị Song Tiên có được vũ khí, lại công lực tăng thêm, hiện giờ rất tự tin có thể hạ thủ Ma Đao Hồ Nhất Long một cách dễ dàng.

Hồ Thị Bạch Bà nhìn đoàn người ngựa vừa đến lớn tiếng chế giễu:

– Bại tướng ở đâu lại vách mặt đến đây? Hay muốn ta đánh thêm mấy cái vào mông thì mới chịu rút lui.

Đoàn người Hắc Thanh Phái vừa đến nghe mấy lời của Hồ Thị Bạch Bà tức thì giận tím mặt, Ma đao Hồ Nhất Long cười nói:

– Hai bà già gần xuống lỗ rồi mà còn không chịu chết. Lần này lão phu đến đây nhất định cung tiễn hai người xuống gặp lão Diêm Vương, hy vọng lão ấy không chê hai ngươi già quá mà không thu nhận.

Hồ Thị Hắc Bà giậm mạnh quải trượng xuống đất nói:

– Diêm Vương đón đưa chưa chắc phải là bọn ta. Các ngươi nhìn ra cũng rất có triển vọng xuống dưới quỷ môn quan đó.

Miêu Thiên Tường ngồi trên ngựa quát lớn:

– Không cần nói nhiều, lần này nô gia sẽ không để các ngươi ra đi an toàn, chuẩn bị chịu chết đi.

Miêu Thiên Tường vừa nói xong, hàng loạt tiếng động vang lên, bọn người Hắc Thanh Phái đã nhảy xuống ngựa, vũ khí tuốt trần, bao bọc lấy mấy người Hồ Thị Song Tiên vào giữa.

Đang lúc hai bên tựa như cung cứng, chuẩn bị bắn ra khỏi vỏ, thì bên ngoài cách đó 5, 6 trượng, trên một thân cây lớn, một tiếng kêu như hổ gầm vang lên:

– Ồn ào quá ! Các ngươi muốn đánh nhau thì đi chỗ khác đánh nhau, chớ đừng ở đây làm mất giấc ngủ của lão gia.

Mọi người giật mình liền chú ý nhìn, liền nhận ra một lão tăng mập mạp, râu ria xồm xoàm, bên hông đeo một chiếc hồ lô lớn đang nằm trên một trạc ba của thân cây.

Mâu Sỹ Đạt và Nguyệt Luân vừa nhìn thấy sư mà không phải sư, tăng mà không phải tăng này liền bật lên tiếng kêu lớn:

– Ơ ! Sao lại là lão ta.

Hai người đồng loạt kêu lên như thế vì đã nhận ra lão nhân quái dị này chính là Bất giới hoà thượng, kẻ mà trước đây đã đụng trận cùng mình trong khách điếm.

Hai người vừa nói xong thì ở trên cây, một thân ảnh to cao lực lưỡng đã nhảy xuống, đúng chính là bộ dạng của nhà sư Bất giới không hơn không kém.

Bất giới hoà thượng nhìn hai đám người đang chuẩn bị đánh nhau, lại nhận ra trong đó có mấy gương mặt kình địch nhưng ngoài mặt lão vẫn tỉnh bơ nói giọng cầu khẩn:

– Nhị vị thí chủ ! Ở đây là chỗ ngủ của bần tăng, nhị vị có thể đi ra xa xa ngoài kia rồi hãy đánh nhau, được chăng?

Miêu Thiên Tường cũng đã nhận ra lão sư trọc này chính là tù nhân bị bắt và đã trốn thoát của mình thì lập tức quát lớn:

– Hay a! Lão trọc kia ! Mau chịu trói cho ta.

Miêu Thiên Tường vừa nói chưa dứt tiếng, hai chân đạp lên yên cương, thân hình đã bay bỗng về phía Bất giới hoà thượng, phóng kiếm xuống đầu lão.

Bất giới hoà thượng làm gì không biết lợi hại, thân hình lão tựa như bị gió thổi qua, bay lùi lại đằng sau, tả thủ đã để lên trước ngực, miệng kêu lớn:

– Thí chủ ! Người sao lại bức hiếp bần tăng. Bần tăng với thí chủ nào có ân oán gì?

Miêu Thiên Tường tay vẫn cầm kiếm, định xông tới tấn công tiếp, thì Ma đao Hồ Nhất Long đã lên tiếng can thiệp, gọi nữ nhân của mình về.

Miêu Thiên Tường vì tiếng gọi của trượng phu, mới quay trở lại. Ma đao Hồ Nhất Long khẽ thì thầm vào tai vợ nói:

– Lão trọc công phu không tệ, chúng ta nếu ở nơi này gây chuyện với lão chẳng phải rước thêm phiền phức sao? Hiện tại phu thê ta thu phục đám người này trước, sau đó sẽ tìm bắt lão trọc đó cũng không muộn.

Miêu Thiên Tường nghe ra mời từ từ dịu lại, nhưng hai mắt vẫn hậm hực nhìn về phía thân hình Bất giới hoà thượng đang đi xa dần.

Còn Bất giới hoà thượng thì rất khôn ngoan, biết thừa Miêu Thiên Tường vì sắp gặp đại địch nên mới bỏ qua cho mình. Vì thế lão tận dụng cơ hội hiếm có, liền thoát đi thật nhanh.

Vương Thiên Ngọc thấy Bất giới hoà thượng xuất hiện thình lình, rồi cũng ra đi thình lình, thì thầm mắng nhỏ: Lão hoà thượng này tối ngày gây chuyện, chắc lại làm điều gì đắc tội với ả ma nữ kia, nên vừa mới gặp mặt mới bị ả truy sát như thế. Thật đáng kiếp.

Vương Thiên Ngọc mắng Bất giới hoà thượng như thế, vì trong lòng bà vẫn còn giận ông ta đã khiến cho mẹ con bà lạc nhau mười mấy năm trời, đến giờ gặp lại thì chưa có được chút vui, lại nhìn thấy Sử Nguyệt Nga đang trong tình cảnh điên dại, làm bà đau lòng lắm.

Bất giới hoà thượng đi rồi, hai phe lại bắt đầu gầm ghè nhau, thầm tự lượng định lực lượng đối phương.

Ma đao Hồ Nhất Long và người của hắn đã xuống ngựa và tập trung dàn hàng ngang, đứng đầu là Hồ Nhất Long và nội thê của gã, Miêu Thiên Tường. Bọn hảo thủ đứng sau 2 người đều là những nam nhân lực lưỡng khỏe mạnh, thần thái thập phần uy mãnh.

Trong khi đó, phía bên đối diện, lực lượng của Tiêu hồn ma nữ lại chênh lệch nhau khá nhiều. Các cao thủ lợi hại như mẫu tử Gia Luật Tú, Hồ Thị Song Tiên, Vương Thiên Ngọc, Tiêu hồn ma nữ thì còn có thể tham chiến, còn như Hoạt trúc thần y, và con gái Linh Lung thì thực lực không đáng kể. Riêng Sử Nguyệt Nga thì càng không thể nói đến vì nàng đang mắc bệnh điên khùng, làm sao có thể tham chiến được.

Tiêu hồn ma nữ thầm tính toán, nhận biết tình thế không thể không đánh, nhưng cũng không thể để người của mình tổn thương, đặc biệt là hai người Hoạt trúc thần y và Sử Nguyệt Nga, vì thế, nàng liền truyền âm nhập mật, thông báo với bá mẫu Vương Thiên Ngọc chuyện đó.

Hai người trao đổi vài lời, rồi thống nhất với nhau Vương Thiên Ngọc sẽ đưa 3 người Hoạt trúc thần y, Linh Lung và Sử Nguyệt Nga rời đi, còn lại những người khác sẽ ở đây chặn hậu, mục đích cuối cùng không thể để bọn người Hắc Thanh Phái có thể hại họ.

Lúc bấy giờ, hai bên phe người người nhìn nhau, cùng lượng định địch nhân, chỉ cần một mệnh lệnh đưa ra sẽ sẵn sàng hỗn chiến.

Tiêu hồn ma nữ không muốn đối phương chủ động, liền sau khi thống nhất xong ý tưởng với bá mẫu Vương Thiên Ngọc, thân hình đã phóng tới trước, đánh ra một chiêu thần diệu, hạ ngay một hán nhân trong đám người Hắc Thanh Phái đang bao xung quanh mọi người.

Hành động đó làm cho quần hào xôn xao, tập trung chú ý về phía Tiêu hồn ma nữ, và đúng lúc này ở phía đối diện, Vương Thiên Ngọc đã thét lên đánh mạnh ra một kiếm, phá thủng vòng vây phía tây, rồi kéo con gái cùng chạy.

Linh Lung thiếu nữ và Hoạt trúc thần y hối hả chạy sau, hai người tay ai cũng mang bao da rắn, phóng ra “Hắc độc lang” mù mịt, khiến cho bọn người bao vây phải lùi hết cả lại, tự động mở rộng thêm lối thoát, để mọi người chạy nhanh hơn.

Trong khi đó, ở phía bên kia, Tiêu hồn ma nữ đã độc đấu với Miêu Thiên Tường và Nguyệt Luân, còn Hồ Thị Song Tiên lại kịch đấu với ma đao Hồ Nhất Long, Mâu Sỹ Đạt thì đón đánh Tiêu Dao Dao, Gia Luật Tú thì đối đầu với gã thấp người nhỏ con hình dáng như con khỉ là Viên Công Tăng.

Lần này Miêu Thiên Tường đã có chuẩn bị trước, nên ngay từ lúc đối địch với Tiêu hồn ma nữ, bà ta đã lên tiếng, gọi Nguyệt Luân đến trợ giúp.

Qủa nhiên sau khi có sự hỗ trợ của Nguyệt Luân, cuộc chiến giữa Tiêu hồn ma nữ và Miêu Thiên Tường đã chuyển sang một thái cực khác. Đó là việc tiểu cô nương kia không còn sức để hoàn thủ, phải liên tục lùi ra sau để tránh sức tấn công như vũ bảo của hai cao thủ võ công lợi hại là Miêu Thiên Tường và Nguyệt Luân.

Đấu trường lúc này lan rộng, các cặp đấu tự mình tìm lấy một chỗ rộng rãi, quyết chiến ác liệt như cuồng phong, chiêu thức đao kiếm chạm nhau, âm thanh vang lên chát chúa.

Keng … keng … binh …

Chưởng phong nối tiếp chưởng phong, đao kiếm vô tình phóng xuất, đại đại bộ phận mọi người tham chiến, đã dần dần trở nên si mê, toàn tâm toàn ý liều mình quyết tử, đánh cho kẻ địch phải cực lực chống trả.

Hồ Thị Song Tiên thực lực đã được 8 thành, nên giao chiến cùng Ma đao Hồ Nhất Long chiếm được không ít tiện nghi. Không ngờ bọn môn hạ Hắc Thanh Phái ở ngoài thấy đường chủ có vẻ yếu thế liền lao cả vào đánh, thành ra hai người Hồ Thị Bạch Bà, Hồ Thị Hắc Bà phải vừa đánh vừa phòng thủ bọn tiểu yêu này tập kích, hết còn sính cường được nữa.

Tình huống bị bọn môn nhân Hắc Thanh Phái quấy rối như thế, lại không phải chỉ mình Hồ Thị Song Tiên gặp phải, mà ngay cả Gia Luật Tú đang đấu chiến cùng gã hầu tử Viên Công Tăng cũng bị gần như tương tự.

Viên Công Tăng do địch không lại võ công cao hơn của Gia Luật Tú phu nhân, nên đã kêu gọi bọn thủ hạ tham chiến, giúp hắn cân bằng lực lượng đối kháng với địch thủ lợi hại hơn.

Phần Tiêu hồn ma nữ thì lại khốn đốn trước võ công lợi hại của hai chủ tớ Miêu Thiên Tường và Nguyệt Luân. Hai người chiêu thức phối hợp, chiến pháp mạnh mà hiểm, chỉ chống đỡ thôi cũng đủ làm Tiêu hồn ma nữ phát mệt, như vậy còn thời gian đâu mà phóng Khổng thiên Thằng ra sát địch chứ.

Tiêu hồn ma nữ cự không lại hai người, tâm lý nhanh chóng chuyển biến, thế rồi người nàng cứ lui dần, rồi trong lúc bất ý, nhào người ra xa, phóng thân bỏ chạy.

Tiêu hồn ma nữ bỏ chạy làm Miêu Thiên Tường và Nguyệt Luân không cam tâm. Đặc biệt là Miêu Thiên Tường vốn dĩ lần trước bị Tiêu hồn ma nữ đánh đến mức toàn thân vô lực hoàn thủ, nên lúc này thấy Tiêu hồn ma nữ bỏ đi, liền không kiềm được quát lớn tiếng:

– Tặc nữ ! Chạy đi đâu!

Hai chân Miêu Thiên Tường phóng ra một lực lượng, lao nhanh đuổi theo đối phương. Đằng sau bà ta, Nguyệt Luân cũng đang cắp song hoàn mà chạy theo. Tiêu hồn ma nữ chạy phía trước, miệng cười to nói:

– Lão bà tử ! Ta không lý đến bà nữa. Chúng ta hẹn sau này tái chiến vậy.

Nàng nói xong phóng người đi thật nhanh, đã vận dụng đến 8 thành công lực, phi thân đi như làn gió, thân pháp phiêu phiêu nhẹ nhàng mà cũng lợi hại vô bì.

Hai người ở phía sau vẫn tiếp tục đuổi bắt. Miêu Thiên Tường mắt như có lửa, phóng thân đi bất kể mọi thứ xung quanh, chỉ chăm chăm làm sao đuổi cho kịp Tiêu hồn ma nữ mới nghe.

3 người đuổi nhau khinh công nhanh nhẹn chạy trên quan lộ, con lộ này vào giữa trưa nắng gắt, lại vắng người. Nếu không người đi đường mà nhìn thấy cảnh một nam, một nữ tay cầm vũ khí đuổi theo một vị cô nương hoa nhường nguyệt thẹn thì không hiểu sẽ ngạc nhiên như thế nào.

Tiêu hồn ma nữ trong đầu thầm tính, nàng cố ý không chạy theo hướng bá mẫu Vương Thiên Ngọc và 2 cha con Hoạt trúc thần y vì sợ lại mang để nguy hiểm cho bọn họ. Lúc này mà nói nàng chỉ cần chạy và chạy, không cần biết chạy đi đâu, miễn sao thoát khỏi độc thủ của hai người kia thì thôi.

Tiêu hồn ma nữ chạy một lúc, liền nhìn thấy phía trước có một ngã ba, một lộ thì đường dài vô tận, không biết sẽ đến đâu, còn lộ kia thì nhỏ hẹp, có thể thấy con lộ này hướng đến một ngọn núi cao ngất. Nàng không suy nghĩ gì hết, cứ vậy mà theo con lộ nhỏ hẹp mà chạy.

Phía đằng sau, Miêu Thiên Tường thấy Tiêu hồn ma nữ tìm đường lên núi, liền quát lớn:

– Đứng lại cho ta, không được lên trên đó.

Tuy nhiên Tiêu hồn ma nữ làm gì phải nghe lời Miêu Thiên Tường cơ chứ. Nàng mặc kệ Miêu Thiên Tường ở đằng sau kêu réo những gì, cứ chú tâm mà phi thân theo con lộ nhỏ mà chạy lên, càng lúc càng cao.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.