Quái Dị Khách

Hồi 61: ĐẠI VƯƠNG LÀ AI ?



Vân Linh cầm lấy tay Lộ Hoa Phương dắt đi, len qua những đám cây lá che phủ tiến về phía trước. Lộ Hoa Phương trong tay Vân Linh không hề có chút phản ứng, cũng không nói năng gì. Nàng tự động giao toàn bộ chủ kiến để cho Vân Linh mặc tình dẫn đi, cũng không còn lo lắng hay sợ hãi phải đối mặt với bọn hải tặc hung bạo kia nữa.

Hai người đi hồi lâu, phía trước mặt đã bắt đầu vọng lại những âm thanh của bọn hải tặc, tiếng bước chân, tiếng thì thầm, và nghe chừng là rất đông đây.

Lộ Hoa Phương tự nhiên toàn thân co cứng trở lại, hai mắt sợ hãi nhìn ra phía xa, khuôn mặt xinh đẹp căng thẳng như chuẩn bị lâm đại địch, điều đó khiến cho Vân Linh vừa quay đầu nhìn lại cũng phải ngạc nhiên mỉm cười.

– Muội sợ à ? Vân Linh thì thầm hỏi, rồi nhân đó kéo Lộ Hoa Phương ngồi xuống một gốc cây to cành lá xum xuê.

Lộ Hoa Phương đôi mắt ẩn ước sự lo lắng, ngước nhìn Vân Linh hỏi nhỏ:

– Vân ca, người định làm gì bọn chúng ?

Vân Linh khẽ nói:

– Bọn tiểu tặc này chẳng là gì cả, bất quá huynh đang muốn gặp tên đầu lĩnh dẫn dắt bọn chúng. Muội đã từng nghe nói, đánh rắn phải đánh dập đầu chưa? Huynh chính là đang muốn đánh dập đầu tên thủ lĩnh của bọn chúng, khi đó bọn chúng sẽ không dám chống lại huynh nữa.

Vân Linh nói xong, đưa mắt nhìn bọn hải tặc đang tiến lại gần, trong lòng chợt nghĩ đến một chuyện, miệng nói:

– Muội hãy ở yên đây. Để huynh chặn đánh bọn chúng mới được.

Vân Linh nói rồi, không để Lộ Hoa Phương kịp trả lời, thân ảnh nhanh chóng biến mất giữa đám cây lá.

Bọn hải tặc đi truy lùng 2 người ở cánh hữu này là do Thiết Toa Bạch chỉ huy.

Thiết Toa Bạch hôm qua uống say, ngủ vùi, nên không hề biết được Đại vương Sa Lâm Tinh cũng như Độc nhãn Tinh Lang bị kẻ đột nhập bí ẩn đánh thọ thương. Mãi đến sáng nay, sau khi tỉnh dậy, nghe bọn thuộc hạ dưới trướng thông báo, Thiết Toa Bạch mới dẫn người đến thăm hai kẻ bị thương.

Cũng may, Sa Lâm Tinh cũng như Độc nhãn Tinh Lang chỉ trúng thương nhẹ vì lúc đả thương hai người Vân Linh đã bị nội thương trước rồi.

Thiết Toa Bạch mừng rỡ thấy đại vương Sa Lâm Tinh và Độc nhãn Tinh Lang sau một đêm vận công chữa trị đã hoàn toàn lành lặn. Thế là 3 người quyết định lên kế hoạch truy sát kẻ thù, quyết định báo phục kẻ đã đả thương họ đêm qua.

Theo như kế hoạch, Sa Lâm Tinh dẫn đại bộ phận tiến đánh từ vị trí giữa, bên tả là Độc nhãn Tinh Lang dẫn người đi, bên hữu là Thiết Tọa Bạch dẫn theo đám thuộc hạ dưới trướng, ba người ồ ạt xuất lãnh toàn bộ hải tặc ở trên đảo, quyết định phải bắt hoặc giết cho kỳ được kẻ thù.

Nhưng cả bọn không ngờ, kẻ thù của chúng hôm qua so với hôm nay đã khác nhau một khoảng rất xa, đó chính là nội lực của Vân Linh nhờ việc trị thương đã gần như hồi phục hoàn toàn, với công lực đó của chàng thì bọn hải tặc làm sao mà chịu đựng nổi.

Vân Linh hiện giờ thân pháp nhanh như chớp, chỉ trong thoát chốc rời xa Lộ Hoa Phương đã có mặt ngay vị trí đón đầu bọn hải tặc. Sự xuất hiện đột ngột của chàng làm cho Thiết Toa Bạch và bọn thuộc hạ đi theo giật mình. Bọn chúng vừa cảm giác có sự khác lạ thì thân hình Vân Linh đã hiện hữu trước mắt chúng.

Vân Linh trong lòng tức giận vì bị khi nhục bao ngày qua, lại đêm rồi chứng kiến tình cảnh đáng thương của Lộ Hoa Phương, do đó trong lòng rất hận bọn chúng, chàng đứng ngạo nghểnh giữa đám cướp biển cười lên mấy tiếng đoạn nói:

– Hà …hà … các ngươi định tìm ta chăng?

Chàng vừa nói, hai mắt đã như ánh chớp nhìn về phía bọn hải tặc, lập tức nhận ra Thiết Toa Bạch uy vũ đại mãnh, tay cầm thiết côn đứng giữa bọn thủ hạ đông đúc đang lăm lăm vũ khí.

Phần Thiết Toa Bạch và bọn hải tặc thì sau khi nhận được ánh mắt của Vân Linh đi qua người, liền cảm giác lành lạnh, như có một cổ khí lưu vô hình, từ từ đè hẳn lên ngực, tự nhiên thấy khó thở lạ lùng.

Khí thế của Vân Linh hoàn toàn không phải là thứ khí thế tầm thường, ngay khi chàng lên tiếng hỏi bọn chúng, thân thể đã vận thần công lên 5 thành, tạo một áp lực lấn át cường liệt đẩy tới phía bọn hải tặc, và đây cũng chính nhờ vào việc vừa qua chàng đã thăng tiến nội công lên một tầng của môn Vô hình thần công, với tầng nội công mới lĩnh hội này, khả năng bức ra khí tức có thể làm tổn thương đối phương, chứ không đơn thuần chỉ là dò xét nội lực của địch nhân nữa.

Thiết Toa Bạch và đám thuộc hạ đều bị khí tức của Vân Linh tấn công làm cho sợ hãi, tuy vậy Thiết Toa Bạch cũng là một thủ lĩnh hải tặc chinh chiến nhiều năm, tinh thần cũng như khí thế của hắn cũng không phải là dễ bị uy hiếp. Lúc này đây tuy Vân Linh đã làm cho Thiết Toa Bạch phải sinh lòng kinh hãi, nhưng hắn cũng không chịu thua ngay kêu lên một tiếng lớn hỏi:

– Ngươi chính là kẻ đã phá hại cuộc vui đêm qua ?

Vân Linh nghe thấy gã hỏi thế liền trừng mắt nhìn về phía Thiết Toa Bạch,

đoạn nói:

– Vậy ra các hạ chính là Thiết Toa Bạch đại nhân, cao thủ nhị đẳng dưới trướng đại vương Sa Lâm Tinh ?

Vân Linh hỏi xong, toàn thân phát ra một cổ cường lực, hai tay thong thả đặt xuôi theo người, không thủ thế chi hết nhưng lại cảm giác như rất cao siêu, bộ vị hoàn toàn trống hở, có thể khiến cho bất cứ ai cũng có thể đánh vào, nhưng thực tế thì bọn hải tặc lại không dám thế, chúng đều bị thần uy trong mắt Vân Linh làm cho ngán ngại, chưa tên nào dám ngang nhiên xuất thủ cả.

Thiết Toa Bạch gườm gườm nhìn Vân Linh, trả lời:

– Phải, ta là Thiết Toa Bạch, lần này chúng ta đến đây là để bắt ngươi.

Hai người nói chuyện đến đây, thì đám thuộc hạ của Thiết Toa Bạch đã vây lại xung quanh Vân Linh thành một vòng, chỉ có điều vòng tròn đó quá xa so với khả năng sát thủ của chúng, dường như đám hải tặc này đều cảm nhận địch nhân lợi hại phi thường, nên không tên nào dám tiến lại gần hơn để vây công.

Vân Linh không quan tâm đến bọn hải tặc đang vây quanh, đưa mắt nhìn về phía Thiết Toa Bạch miệng nói:

– Nhà ngươi định động thủ hay để bọn nhãi ranh này chịu chết. Ngươi nói thử xem.

Thiết Toa Bạch âm thầm tiến lên phía trước, hai mắt chú tâm nhìn vào cử động của Vân Linh, còn trên tay ra ngọn côn to nặng đã được chuẩn bị nội lực phổ vào, chỉ một chiêu là có thể đánh nát thân đối phương.

Vân Linh ngoài mặt tỏ vẻ coi thường địch thủ, nhưng trong lòng đã có chuẩn bị chu đáo, đột nhiên ngay phút giây Thiết Toa Bạch quát lên, thân ảnh chàng đã bắn thẳng lên cao, từ trên đó phóng ra một chưởng về phía đám hải tặc, ngay lập tức hàng loạt tiếng kêu rú vang lên, những tên hải tặc đã không ít kẻ bị thọ thương.

Thân ảnh Vân Linh di động nhanh quá, thậm chí đến cả Thiết Toa Bạch cũng không nhận ra, thiết côn cầm nơi tay gã đã đánh xuống ngay vị trí Vân Linh vừa đứng, làm đất đá nơi ấy văng lên tứ phía.

Vân Linh chợt nổi lên tràng cười lớn, toàn thân chớp động, chưởng phong như bão tố cuồng phong đánh thẳng về phía Thiết Toa Bạch, làm cho gã liên tục thối lui, cảm giác đã bắt đầu chịu không nổi.

Thiết Toa Bạch còn vậy, thì bọn hải tặc nhãi nhép thì chịu thế nào nổi chưởng phong quá sức khủng bố của Vân Linh, hàng loạt tên hải tặc ngã lăn ra đất, nhiều tên thất khiếu ứa ra, chết không kịp trối.

Vân Linh lúc này đã vận công đến 7 thành, đánh ra Tùy Phong Chưởng của sư phụ Hoạt Thiên Tà, khiến cho trong vòng phạm vi 5 trượng, gió chưởng nổi lên ào ào, cảm tưởng như trời long đất lở tới nơi.

Qủa thật là Vô hình thần công tăng thêm một tầng, chưởng lực đánh ra của Vân Linh đã mạnh lên không biết bao nhiêu lần, đó là điều bản thân Vân Linh cũng không ngờ tới.

Thiết Toa Bạch bị chưởng phong liên tu bất tận do Vân Linh đánh ra, làm cho hắn thụt lùi, tay chân rối loạn, trước ngực như đang bị một tảng đá lớn đè lên, muốn thở cũng không thở nổi.

Trong lòng hắn hoảng kinh, cố sống cố chết đẩy chưởng ra, thế nhưng thân hình liên tục rung động, chưởng phong cực mạnh của đối thủ đã khiến hẳn chịu không nổi, trường côn rời khỏi tay văng ra đất, nội phủ thọ thương cực trọng.

Đột nhiên khi ấy, bên ngoài có một tiếng rú cực lớn đưa tới, một thân ảnh mặc y phục đen xuất hiện rất nhanh, tay cầm một đôi trùy lớn, nhanh chóng đánh thẳng về phía Vân Linh cứu nguy cho Thiết Toa Bạch.

Vân Linh thấy đại vương Sa Lâm Tinh đã đến thì cười lên khanh khách, không chút e ngại địch nhân lợi hại, hai tay liền huy động chưởng phong đánh về phía đồng trùy của gã đại vương.

Ầm … ầm … hai tiếng chấn động đồng loạt vang lên, thân hình Sa Lâm Tinh đột nhiên thụt lùi trở lại, còn phía bên kia Vân Linh cũng chịu áp lực rất lớn từ phía đồng trùy của đối phương, hai chân run động loạng choạng, mãi mới đứng vững được.

Vân Linh vừa rồi coi thường đối phương, suýt nữa thì bị thọ thương. May mà chàng nội công tâm pháp lợi hại, trong phút cuối cùng đã phát ra một tầng phòng hộ, chống đỡ nốt cường lực còn lại của thanh đồng truỳ đang đánh tới.

Thiết Toa Bạch thân hình xìu xuống, ngồi bệch trên đất, nội thương trong cơ thể bộc phát, cố gắng lắm mới có thể giữ cho bản thân khỏi ngã, trong lòng kinh hãi khôn cùng, liền tự mình điều hoà khí huyết, mau chóng chấn áp dục huyết đang định sôi trào thoát ra khỏi miệng.

Trên đấu trường, Sa Lâm Tinh cuối cùng cũng đã đối mặt với Vân Linh. Hai bên đã từng đấu cùng nhau đêm qua, không ai lạ gì nhau nữa.

Sa Lâm Tinh thân hình chuyển động, tay cầm đồng truỳ nhằm vào Vân Linh mà đánh, cước bộ cũng như thủ pháp, tuyệt là không thế nào nhanh hơn nữa.

Nhưng Sa Lâm Tinh không tưởng được đối thủ của gã hôm nay so với hôm qua đã khác hẳn nhau. Hiện tại mà nói, cơ hội của gã giành được phần thắng là vô cùng nhỏ bé.

Thân hình của Vân Linh trong vòng truỳ pháp của đối thủ đương trường trực đấu, thủ pháp nhanh như quỷ mị, chưởng pháp mạnh như thôi sơn, toàn nhằm vào các nơi yếu hại trên người đối phương mà tập kích.

Hai đằng giao nhau liền mấy chục hiệp, chiến pháp nhanh và mạnh kinh người, làm cho xung quanh bọn hải tặc, đều dạt hết cả ra.

Càng đánh, Sa Lâm Tinh càng kinh khủng, không hiểu vì sao địch nhân càng lúc càng mạnh, chiêu thức càng lúc càng phi thường, biến hoá nhanh đến mức chóng mặt.

Thường thường trong các trận giao tranh trước đây, Sa Lâm Tinh vừa khoẻ vừa nhanh, khiến cho đối thủ của gã nhanh chóng bị thảm bại, chưa đấu hết 20 hiệp là phải tan thân nát thịt dưới ngọn truỳ của gã. Không ngờ rằng hôm nay, gã càng đánh càng khiếp hãi, địch thủ lần này so về sức lực cũng như độ nhanh nhẹn đều hơn hẳn gã rất nhiều.

Sa Lâm Tinh địch không lại Vân Linh, truỳ pháp đã bắt đầu rối loạn, trong khi đó Thiết Toa Bạch bị thương nặng chưa khỏi, không cách nào hỗ trợ cho đại vương. Bọn lâu la dưới trướng thì càng không thể nói tới, chẳng tên nào dám sớ rớ lại gần cuộc chiến, lơ mơ là bị chiêu thế kinh hồn của hai bên lấy mạng ngay tức khắc.

Vân Linh đêm qua phải dùng đến Vô hình chưởng, mới miễn cưỡng tiếp được nội lực của gã đại vương Sa Lâm Tinh, nhưng hôm nay sức lực của chàng đại tăng, mới chỉ dùng Tuỳ phong chưởng và các chiêu thức bá tạp khác, cũng đủ khiến cho một kẻ tự cao tự đại, sức lực vô cùng như tên Sa Lâm Tinh này phải thảm bại. Hiện giờ trong trận chiến, người nắm thế chủ động chính là chàng, chàng có thể tùy nghi điều khiển, khiến cho Sa Lâm Tinh bị bại bất cứ lúc nào.

Bọn lâu la bên ngoài dù gì cũng không phải là ngốc, nhiều tên đã nhận thấy tình trạng thảm bại của đại vương, liều lĩnh xông vào, thế nhưng chúng mới chỉ đến bên ngoài chừng 2 trượng, là lập tức bị một sức lực kỳ quái, đẩy bật trở lại, khiến bọn chúng có lòng mà không có sức, chỉ còn biết trơ mắt đứng nhìn đại vương của chúng bị người ta khinh nhục.

Tuy nhiên, một số tên hải tặc khác lại không cam tâm, nhất định tìm cách xông qua vùng cuồng phong của cuộc chiến, liền ngay tức thì lãnh hậu quả, thân thể vừa tiếp xúc với vòng lốc xoáy thì kêu thét lên một tiếng kinh hoàng, tứ chi rách toạt, máu me đầm đìa, văng bỗng ra bên ngoài, chết không kịp trối.

Tình cảnh đó khiến cho những tên hải tặc liều lĩnh nhất, gan dạ nhất cũng sinh lòng khiếp sợ, chẳng tên nào còn dám xông tới nạp mạng nữa.

Đang khi đó, phía ngoài xa lại vang lên tiếng ồn ào, rồi một đại hán uy vũ, dẫn theo một đoàn người, ầm ĩ lao đến cuộc chiến.

– Ôi ! Độc nhãn đại nhân đã đến. Chúng ta mau tránh ra. Tiếng kêu réo và kích động của bọn hải tặc liên tục vang lên, rồi vòng tròn bao quanh cuộc chiến giữa Vân Linh và gã đại vương Sa Lâm Tinh rẽ ra thành một cửa, để cho một đại hán độc nhãn, thân hình săn chắc, tay cầm song kiếm, tiến vào.

Độc Nhãn Tinh Lang xuất hiện, lập tức nhận ra tình thế bất diệu của đại vương Sa Lâm Tinh, lúc này mà nói, nếu không có người khác giúp đỡ, chỉ nội trong 3 chiêu nữa, Sa Lâm Tinh chỉ còn là một cái bị thịt.

Tất nhiên Độc Nhãn Tinh Lang không thể đứng nhìn, ngay khi đó, thân hình chớp động, nhanh như cắt đã sử ra “vạn ảnh quy hồn kiếm” dệt như một tấm lưới bắn tới thân người Vân Linh.

Vân Linh lúc này, đại thắng đã cầm trong tay, lại đạt được phong độ chưa khi nào tốt hơn, chưởng chỉ hoà lại làm một, liên tục bức cho Sa Lâm Tinh không còn đường thoát.

Chàng thậm chí cũng chẳng thèm giết Sa Lâm Tinh, vốn muốn để cho Độc Nhãn Tinh Lang đến cùng Sa Lâm Tinh hợp công đánh nhau cùng chàng cho thống khoái.

Quả nhiên ngay khi đến nơi, Độc Nhãn Tinh Lang đã xông vào trận, cuồng phong kiếm khí tung hoành, giỡ ra sát chiêu cực kỳ lợi hại.

Vân Linh khi đó bất đồ đảo bộ, chưởng chỉ phân khai, làm thế nào lại phóng một chỉ xuyên qua bức màn kiếm do Độc Nhãn Tinh Lang dệt nên, trực tiếp uy hiếp vùng thượng đẳng của gã.

Độc Nhãn Tinh Lang tiến tới đã nhanh mà khi lùi cơ hồ còn nhanh hơn, chiêu phong chỉ truy hồn của Vân Linh làm cho gã phải hết sức lùi bộ, nếu chậm coi chừng bị một chỉ xuyên tim, chết rất là nhanh a.

Vân Linh một chỉ đánh cho Độc Nhãn Tinh Lang lùi rồi, lại bật lên tiếng cười lớn, thân hình chớp động, lại tiếp tục tấn công dồn đại vương Sa Lâm Tinh vào tử địa.

Sa Lâm Tinh vốn là đại vương của bọn hải tặc, sức địch trăm người, sức khỏe đó cũng như sự dũng mãnh không cần nói cũng có thể tưởng tượng ra được.

Ai ngờ lúc này hắn đại triển thần uy, giỡ ra hết sức bình sinh mà tuyệt nhiên không sao thoát khỏi bàn tay của một gã trai trẻ lạ mặt, đúng là chuyện kỳ quái không thể hiểu nổi.

Mà hiện giờ không phải chỉ có hắn, Độc Nhãn Tinh Lang nhảy vào tham chiến, cũng lại bị Vân Linh đánh cho luống cuống cả tay chân, chiêu thế chưa kịp biến hóa lại phải quay về tự cứu, đúng là khổ nhục không biết thế nào.

Hai đại nhân vật lợi hại nhất của bọn hải tặc, lại cùng lúc bị Vân Linh đánh cho tối tăm mặt mũi, nhất thời không biết làm sao để thoát khỏi nguy hiểm.

Trong khi đó, Thiết Toa Bạch thương thế đã tạm yên, nhưng không đủ sức tham chiến, chỉ còn đứng bên ngoài mà liên tục lắc đầu, cảm thán không dứt.

Vân Linh đánh một hồi, cuối cùng nhằm vào huyệt vị của 2 tên hải tặc, điểm cho mỗi người một cái, rồi xách cả hai để vào một nơi, khi đó mới quay sang bọn cướp đang bao bọc xung quanh cười lớn một tiếng như hổ gầm, chấn động âm thanh làm cho đám lá trên cây quanh đó rơi xuống ào ạt.

Bọn hải tặc hiện giờ khiếp đảm bởi thần công vô địch của Vân Linh, không tên nào dám nói tiếng nào, đứng im thinh thít ra đó không chút động đậy.

Vân Linh vừa phổ nội lực vào tiếng cười, thị uy với chúng nhân, khi chàng

thấy bọn hải tặc đều sợ hãi tất cả, mới dõng dạc lên tiếng nói:

– Các ngươi ngày thường hung hãn gây nhiều chuyện xấu, nhưng hôm nay gặp được ta rồi thì nên cải tà quy chánh đi, không được ăn cướp nữa.

Thiết Toa Bạch biết được lúc này, Vân Linh ở tại đây chính là đỉnh đỉnh nhân vật, nắm quyền sinh sát toàn bộ. Bản thân hắn vừa rồi đã nếm qua thủ đoạn của chàng, thầm nghĩ con người này võ công tột bực, lợi hại không biết thế nào mà lường, chi bằng nhân cơ hội này, đầu nhập dưới trướng của y, thì cơ đồ về sau không còn lo ngại ai ức hiếp nữa. Thiết Toa Bạch nghĩ thế, liền một lòng quỳ xuống, tung hô Vân Linh lên làm đại vương.

Bọn hải tặc xung quanh, thấy các đầu lĩnh người thì bị đánh ngất xỉu, kẻ lại quỳ gối quy hàng, thế thì mạnh được yếu thua đã rõ, chẳng nghĩ ngợi gì khác, liền đồng loạt quỳ xuống, tung hô đại vương mới.

Vân Linh không ngờ sự tình lại diễn biến kỳ lạ đến vậy, bản thân vốn định hạ thủ bọn đầu lĩnh, buột chúng phải buông đao, không làm hại hai người. Ai ngờ bây giờ sự tình lại biến thành đại vương của bọn hải tặc, như vậy có nên không ?

Vân Linh trong tâm chớp động, những ý nghĩ giằng xé, đan xen, cuối cùng mới nhận thấy, phi không nhận làm đại vương, thì cơ may thoát khỏi biển cả về lại đất liền là vô cùng khó, với lại, chàng bản thân muốn quy phục bọn chúng, mà bây giờ chàng bỏ đi, bọn cướp kia làm sao có thể yên phận, sớm muộn gì cũng quay về nghề cũ, điều đó gần như chắc chắn xảy ra.

Sau khi Vân Linh được bọn hải tặc tung hô, trở thành thủ lĩnh đại nhân, liền quay lại đón Lộ Hoa Phương đi cùng, tất cả tiến trở về nơi cư ngụ của bọn hải tặc.

Lộ Hoa Phương không ngờ tình thế lại chuyển biến nhanh đến mức đó, nàng hiện giờ trở lại nơi ở, tự nhiên trở thành chủ nhân, được toàn thể bọn cướp coi trọng. Việc này cũng là do uy thế của Vân Linh, đã lệnh cho bọn cướp đối xử với nàng thật tốt, chàng nói:

– Phương cô nương đây là bằng hữu của ta, bọn các ngươi bất luận là ai cũng không được khinh bạc nàng. Nếu ta biết được hay nghe được điều gì bất lợi cho nàng, thì lúc đó đừng trách ta ra tay thủ đoạn.

Bọn hải tặc đương nhiên hiểu rõ. Chúng vừa rồi chứng kiến thần lực của Vân Linh như thế nào, vậy làm sao còn có ý kiến chống đối chi nữa, tất nhiên răm rắp nghe lời, không dám tơ hào, đụng chạm đến người “mỹ nhân trân quý” của đại vương mới.

Hai người Sa Lâm Tinh và Độc nhãn Tinh Lang sau đó được Vân Linh giải mê huyệt, tuyên bố tha cho bọn chúng, hai người bây giờ muốn đi đâu thì đi.

Sa Lâm Tinh và Độc nhãn Tinh Lang đều hận Vân Linh vô cùng, hai người được tha liền lấy một chiếc thuyền nhỏ, trong đêm tối hôm sau lặng lẽ ra đi.

Thiết Toa Bạch nghe được tin này liền chạy đến chỗ Vân Linh nói:

– Bẩm cáo đại vương, hai người kia bỏ đi, không từ mà biệt, rõ ràng trong lòng có ý xấu, đại vương nên cẩn thận, coi chừng bọn chúng cắn trộm.

Vân Linh cười nói:

– Hai tên đó vốn là bại tướng dưới tay ta. Bọn chúng lúc trước có bao nhiêu thuộc hạ cũng không làm gì nổi ta, bây giờ chỉ còn hai người, ngươi nghĩ bọn chúng sẽ làm gì.

Thiết Toa Bạch nghe Vân Linh nói thế, liền biết rằng chàng không hiểu hết những rắc rối trong này, lập tức nói:

– Bẩm đại vương, ở vùng biển này có tất cả 5 đại thủ lĩnh trên biển, ngoài đại vương ra thì còn 4 người nữa, trong đó đại vương chiếm cứ vùng biển phía tây là Kim Bằng Sa Vương, thủ lĩnh hải tặc Đại Bàng; chiếm cứ vùng biển phía đông là Ngọc Thanh La Sát Nữ, thủ lĩnh hải tặc Thanh Xà; chiếm cứ vùng biển phía Nam là Độc thủ ma vương, thủ lĩnh hải tặc Diều Hâu và người cuối cùng là Hô Lô Tú Diện, thủ lĩnh hải tặc Khô Cốt.

Hải tặc Ó Đen của chúng ta nằm ngay khu vực trung tâm, nơi giao lưu vận chuyển hàng hoá của tất cả các thương buôn bán hàng hoá, do đó mà nói, từ trước đến nay chúng ta luôn luôn phải chiến đấu với các nhóm hải tặc khác, việc làm này lâu dần đã trở thành cái gai trong mắt bọn chúng. Đại vương …

Thiết Toa Bạch định nói tiếp thì Vân Linh cản lại mà rằng:

– Ta hiểu rồi, ngươi lo sợ hai tên bại tướng kia đi tìm mấy tên đại vương gì gì đó mà ngươi nói đến đánh nhau với ta chăng ? Hì, điều này ta lại càng không sợ, vốn dĩ ta còn muốn bọn chúng đến đây, một lần thu thập hết bọn chúng lại, coi như giúp bá tánh dẹp yên bọn hải tặc trên biển lần này.

Thiết Toa Bạch nghe Vân Linh nói thế chỉ còn nước chào thua, từ tạ mà lui ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.