Quái Dị Khách

Hồi 60: CƯỚP MỸ NHÂN



Sóng biển dập dồn, quang mang đại hải thênh thang vô bờ vô bến, từng cơn sóng theo nhịp điệu nhảy lên tung tăng rồi đập nhẹ xuống nước, nối đuôi nhau thực hiện chuỗi quá trình dài như vô tận, thật là thiên nhiên vô luận giả.

Trên sóng nước hiện tại trơ trọi một con thuyền đang lướt tới, trên con thuyền đó có khoảng gần 100 nam tử hán nhân, ai ai cũng thân hình lực lưỡng, sắc mặt rắn rỏi dữ tợn, toát lên một sắc thái bức người.

Con thuyền này đi trên mặt nước tựa như đi trên đất liền, thân thuyền dài thượt, bề rộng vô cùng, nếu không thế sao có thể chứa được cả trăm người, lại còn hàng hoá, y trang, mọi thứ dùng trên biển, chỉ nội điều đó thôi cũng biết con thuyền kia lớn đến cỡ nào.

Trên đầu thuyền đó, ở phía tít trên cao là một lá cờ màu đen, trên vẽ hình con ó biển, hình dung kỳ quái dữ tợn, thực là kinh thế hãi nhân.

Hải tặc ó đen chính là con thuyền này, đây là một trong 5 ngũ đại hải tặc trên vùng biển rộng lớn, bất cứ thuyền nào đi vào hải phận của bọn chúng, đều có thể bị nguy hiểm, tất cả đều bị tiêu diệt hoặc bị bắt giữ làm con tin hay bị đem bán đi làm nô lệ cho các tiểu quốc khác ở gần đó.

Chính vì hải tặc ó đen ghê gớm như thế nên khi thuyền nào đi trên biển mà bắt gặp biểu tượng con ó đen trên thuyền thì đều kinh hãi mà bỏ chạy cho nhanh, vì thế mà nói, cái hình tượng con ó đen được vẽ trên lá cờ treo trên đỉnh thuyền tuy hung dữ, nhưng ác danh của bọn hải tặc ó đen mới là thứ khiến cho người ta kinh tâm động phách khi nhắc tới chúng.

Đại vương hải tặc ó đen Sa Lâm Tinh, thân hình cao lớn, mặt rộng trán cao, hàm râu tua tủa không có trật tự, hai cánh tay lớn và dài như trường côn, uy thế bức chúng nhân, sử một cặp đồng truỳ, sức khoẻ một địch 100 người.

Theo sau đại vương Sa Lâm Tinh chuyến này là Thiết Toa Bạch, tuổi trạc tứ tuần, thân hình thấp đậm, thiện nghệ dùng trường côn, chiêu thức biến hoá mạnh mẽ như cuồng phong.

Nhân vật thứ 3 đứng sau Thiết Toa Bạch là Độc nhãn Tinh Lang, tuổi độ tam tuần, một bên mắt bị hỏng do cuộc chiến 7 năm trước, là một cao thủ mới nổi danh được tuyển lựa trong hơn 100 hải tặc nhân, đại vương Sa Lâm Tinh mới tìm ra một người uy vũ và võ công lợi hại như y làm cận tướng cho mình.

Độc nhãn Tinh Lang thủ đoạn tàn độc vô cùng, y thường dùng kiếm giết người không chớp mắt, tuyệt nghệ chấn áp tinh thần người ta là thập nhị kiếm chiêu của y, chiêu thế xuất ra điên cuồng bão táp, độc bộ về sự nhanh nhẹn và kỳ bí.

Lúc này 3 người Sa Lâm Tinh, Thiết Toa Bạch và Độc nhãn Tinh Lang đang ngồi nhâm nhi mấy ly rượu, bên cạnh bọn họ còn có 3 mỹ nữ y phục hoa lệ đang tận tình bồi tiếp, thân hình cũng như sắc đẹp của 3 nữ nhân này có thể dùng một từ là “tuyệt”.

Lần này sau hơn 3 tháng đăng trình, cướp được tất thảy 5 chiếc thuyền buôn, lại mang về vô số tài vật và mỹ nữ, 3 ả nữ nhân xinh đẹp này cũng là món hàng mà bọn họ cướp được trên chiếc thuyền lớn cách đây 10 ngày.

Trong số mỹ nữ cướp được, có một đại mỹ nhân mỹ lệ phi thường, nàng là quốc phẩm của nước Tây Lương, mỹ danh Lộ Hoa Phương.

Mỹ nhân nọ sau khi bị bắt, liền được đại vương Sa Lâm Tinh chọn làm vương nữ, lần này sau khi trở về căn cứ, sẽ cho tổ chức yến tiệc, chính thức chọn nàng làm phối ngẫu, giữ địa vị tối cao trong đám nữ nhân thê thiếp của hắn.

Ba mỹ nữ đang tiếp rượu bọn họ cũng là 3 tỳ nữ theo hầu Lộ Hoa Phương. Hiện giờ chủ nhân của chúng bị bắt, bọn chúng trở thành trò chơi cho đám cận tướng dưới trướng Sa Lâm Tinh.

Trên cột buồm to lớn đặt tại trung tâm thuyền, tên hoa tiêu đang ngồi vắt vẻo trên đó nhìn thẳng ra xa, quan sát toàn bộ khu vực xung quanh thuyền cách xa hàng trăm trượng.

Đột nhiên hắn thấy một dấu chấm nhỏ tồn tại ở ngoài xa, vì thế liền cố tâm chú ý, bấy giờ mới nhận thấy có một chiếc thuyền nhỏ đang bơ vơ giữa biển trời nước mênh mông.

Tên hoa tiêu thấy vậy vội kêu lớn, thông báo cho mấy tên hán nhân ở phía dưới, báo lại tin này cho đại vương.

Sa Lâm Tinh nghe nói có thuyền lạ liền ra lệnh tiếp cận để nhìn. Bình thời nếu những sự việc như thế y cũng chẳng quan tâm, nhưng hôm nay do con thuyền nhỏ đó lại ở ngay khu vực vị trí mà con thuyền của hắn phải đi qua, do đó hắn nhân tiện đó mới nhìn thử xem như thế nào.

Độc nhãn Tinh Lang và Thiết Toa Bạch đứng lên theo Sa Lâm Tinh ra phía ngoài boong thuyền quan sát. Ba người nhìn thấy từ xa một con thuyền nhỏ trông như một cái bè gỗ đang dập dình trên sóng nước, trên chiếc thuyền đó hình như có một thân ảnh đang nằm bất động, có vẻ như đó là một người mạo hiểm vượt biển rồi bị lạc giữa biển khơi, dẫn đến đói khát mà chết.

Con thuyền của bọn hải tặc cứ thế đi qua, khi đi ngang con thuyền nhỏ đó, Sa Lâm Tinh từ trên cao nhìn xuống thấy một nam tử thân hình rám nắng, tóc tai bù xù đang nằm bất động trên thuyền thì chợt tò mò kêu lớn:

– Dừng lại. Mau cho người qua đó xem tên kia đã chết chưa ?

Mệnh lệnh của Sa Lâm Tinh lập tức được thi hành, vài ba tên hải tặc thân thể nhanh nhẹn đã phóng dây đu sang chiếc thuyền con, kiểm tra tình trạng nam tử hán đang nằm kia, cuối cùng bọn chúng thông báo là người nọ còn sống.

Sa Lâm Tinh nghe vậy lập tức sai người mang người nọ về thuyền, sau khi nhìn ngó tận mặt nạn nhân, Sa Lâm Tinh không khỏi kinh ngạc vì nam tử hán nọ hình dung tuấn tú, thân thể rắn chắc, thật là một mẫu hình nam tử rất ưa thích của nữ nhân. Hiện giờ nam tử hán nọ đã mê man bất tỉnh, nhưng sức lực nhìn qua cũng có thể nhận thấy là rất có triển vọng. Sa Lâm Tinh vì việc này quyết định ra lệnh cho bọn thủ hạ xích nạn nhân vào chung với đám phu chèo thuyền, coi như bổ khuyết vào chỗ một thuyền phu vừa bị chết vì kiệt sức.

Đến tối hôm đó, Vân Linh mới giật mình tỉnh dậy vì những tiếng roi vun vút đánh vào thân người, âm thanh hỗn đỗn cùng mùi xú khí nồng nặc toả ra xung quanh làm chàng suýt nghẹt thở. Chàng mở mắt nhìn ra, liền phát giác bản thân đang ở trong một tình huống tồi tệ, xung quanh mọi người ai ai cũng bị xích chặt vào thân thuyền, tay người nào cũng cầm một một chiếc mái chèo, rõ ràng bọn người này chính là thuyền phu không thể khác được.

Cơ thể Vân Linh gần như rã rời, một chút sức lực còn không có, trong đầu chàng liên tục va lên những âm thanh o o kéo dài, đầu nhức như búa bổ, trong khi cả người mệt mỏi đói khát, tưởng như không thể nào nhúc nhích được.

Vân Linh chính là đang bị sốt nóng, lại bị kiệt lực và đói khát, chàng tưởng rằng số mệnh đã tuyệt, không ngờ lại có thể sống như thế này, quả là ông trời vẫn chưa dứt mệnh của chàng.

Chàng hiện giờ mơ hồ không biết mình đang ở nơi đâu, nhưng điều chàng biết rất rõ là bản thân đang bị xích vào thân thuyền, hai chân bị ghim chặt xuống đáy thuyền bằng những dây xích to như cổ tay, một chút dời đi cũng không thể nào được.

Trong cảnh mịt mù tối tăm đó, thỉnh thoảng lại loé lên tia sáng, những tiếng quát tháo vào tiếng roi đánh xuống, tất nhiên là đều nhằm vào những thuyền phu đang chèo thuyền kia.

Hai tên sai phu lúc này đang đi lại tới lui quát tháo bọn phu nô, buột chúng phải tận lực mà chèo thuyền tiến lên, kẻ nào chậm chạp, lười biếng là bị ngay cái quất roi làm bằng những sợi thừng lớn của chúng, hành vi này liên tục được thực hiện, có những lúc đánh ra vô tội vạ, bất kể nạn nhân là ai.

Cũng may cho Vân Linh là hai tên sai phu vẫn tưởng là chàng còn bất tỉnh, do đó bọn chúng không đi tới chỗ chàng ngồi mà dùng roi đánh đập. Hơn nữa mà nói, khu vực mà Vân Linh đang ngồi là ở cuối thuyền, nơi đây gần với chỗ phóng xú uế, vì thế bọn sai phu cũng không thích lại gần chỗ đó.

Nhưng mà mọi chuyện không dễ dàng như vậy, 2 ngày sau đó, tuy Vân Linh cơ thể vẫn còn hư nhược, toàn thân hầm hập sốt nóng triền miên, một chút thuốc uống cũng không có, vậy mà bọn sai dịch thuyền phu vẫn không buông tha, bọn chúng đánh đập tàn tệ, buột chàng phải chèo thuyền trong khi bản thân Vân Linh một tý sức lực vận động cũng khó khăn, nói gì đến việc chèo thuyền.

Vân Linh vì hơn chục ngày trời bị đói, bị khát, lại vật lộn với sóng biển đến mức sức lực suy kiệt, do đó nên mới trở nên tình trạng này. Chàng bị đánh đập như vậy, nhưng cũng không thể phản kháng, đành cố sống cố chết mà chèo thuyền, dường như không biết bản thân mình ra sao nữa.

Trong lòng Vân Linh lúc này chỉ còn một ý niệm duy nhất “phải sống” dù bằng cách nào cũng phải sống, cho dù bị đánh đập, bị chửi mắng, bị khinh rẽ thì cũng không thể không sống được.

Nếu chàng chết đi thì những người thân của chàng sẽ ra sao, chàng không thể và cũng không muốn bọn họ phải vì chàng mà đau thương, vì chàng mà rơi lệ.

Còn bản thân Vân Linh cũng không muốn rời xa bọn họ, rời xa những người thân yêu của chàng như Tiêu hồn ma nữ, như Sử Nguyệt Nga, như Hoạt trúc sư thúc, …

Bởi thế mà Vân Linh dặn lòng phải nhẫn nhịn, phải cố vượt qua tủi nhục, đau thương, chờ cơ hội chàng khỏe lại thì sẽ không sợ ai hết, không phải ngán ngại kẻ thù nào trên cõi đời này.

Trong đoàn phu thuyền, ai nấy đều làm việc cật lực, hầu như rất ít cơ hội nghỉ ngơi, bọn họ chỉ được ăn và ngủ trong vỏn vẹn 3 canh giờ, trong thời gian đó chính là lúc Vân Linh âm thầm vận động Vô hình tâm pháp trong người, ra sức nâng cao thể lực, đẩy lùi cơn suy kiệt đã khiến chàng phát sinh bạo bệnh bất ngờ như vừa rồi.

Những ngày đầu tiên vận khí thật là vô cùng cực khổ, Vân Linh phải cố gắng lắm mới đưa được một ngụm chân khí đi quá một vòng chu thiên. Thời gian sau, chàng vận công càng lúc càng thuận lợi hơn, khí huyết lưu động ngày một dễ dàng, cảm giác như sức lực đã bắt đầu dần dần hồi phục.

*************

11 ngày sau, con thuyền của bọn hải tặc đã tiến nhập vào một dãy núi đá cao thấp khác nhau, mọc nhô ra trên biển khiến người ta thoạt nhìn đều khiếp sợ không dám đi qua.

Con thuyền theo sự điều khiển khéo léo và quen thuộc của bọn hải tặc luồn lách, né tránh trước những núi đá đột ngột hiện ra. Quang cảnh trên đường đi thật là tuyệt cùng xinh đẹp, hùng vĩ và hoành tráng khó tả. Tuy vậy mà nói, sự nguy hiểm thì cũng hết sức to lớn, nếu chẳng phải bọn hải tặc đã quá quen thuộc nơi này, thì e rằng không một ai khác dám đưa thuyền liều lĩnh vượt qua một nơi tàng chứa nhiều bất ngờ đáng sợ như vậy.

Ở bên dưới Vân Linh và bọn phu thuyền không hề biết được tình cảnh nguy hiểm đang diễn ra, tuy nhiên, do tên cai phu thuyền này đã được lệnh từ trước, do đó khi ở khu vực này, hắn không hề thúc ép mọi người phải chèo cực lực, mà chỉ ra lệnh ngắn gọn, điều khiển nhịp chèo các thuyền phu hành động phối hợp, ăn khớp với mệnh lệnh của hắn.

Đi một hồi lâu, ước chừng cũng cạn tuần trà, con thuyền lớn của bọn hải tặc cuối cùng cũng vượt qua được sự nguy hiểm, chính thức tiến vào phạm vi hòn đảo nhỏ xinh đẹp, nơi đây cũng là hang ổ cực kỳ bí mật của bọn chúng.

Vân Linh và đám phu thuyền bị trói lại bằng những sợi xích lớn, do một tên hải tặc thân hình thấp đậm kéo đi. Đoàn phu thuyền người nào người nấy y phục rách nát, thân thể dơ bẩn, tóc tai rối bù nhìn cực kỳ thảm hại. Bọn họ giống như người vừa bị giam cầm trong lao tù mà ra, thân thể bốc mùi hôi không thể tưởng được. Bọn họ đứng trước khung cảnh mới lạ với đầy những hình ảnh tươi sáng, xinh đẹp trước mắt thì không khỏi ngẫn người ra nhìn, nhưng ngay lập tức vài người trong số họ đã bị những tên áp tải đánh cho mấy roi, rồi bị lôi đi thành mỗi xâu dài tiến vào trong đảo.

Đám người phu thuyền như Vân Linh được đưa tới một láng trại tạm bợ. Những láng trại này được dựng lên trong một khu rừng cây với một khuôn viên bé nhỏ. Từ trong nhà nhìn lên trên trần có thể thấy từng khoảng, từng khoảng ánh sáng chiếu vào, nơi đây nắng gắt thì không đủ che thân, khi mưa thì không đủ cho toàn bộ hơn 30 chục nhân mạng trú ngụ. Thật là một nơi tệ hại.

Vân Linh trong thời gian này tủi cực chưa lúc nào bằng. Nếu chẳng phải chàng có lòng chịu đựng và hy vọng ở tương lai hồi phục nội lực thì e rằng chàng đã không chống trọi nổi.

Mấy người bị bắt ai nấy đều nằm ngồi la liệt trên mặt đất. Bọn họ hiện giờ đã được tháo bớt cùm xích, chỉ còn hai chân bị xích vào nhau thôi, như vậy dù họ có muốn phản kháng cũng không cách nào chống đối nổi với bọn hải tặc.

Trong thời gian này, Vân Linh tuỳ tâm dưỡng thần, tích tụ sức lực trong cơ thể để mau chóng hồi phục. Đối với Vân Linh nơi này đây chính là thiên đường để cho chàng có cơ hội nâng cao thể trạng của bản thân. Từ lời nói của những nam tử bị bắt cùng làm phu thuyền, Vân Linh đã nhận biết được bọn hải tặc đông và mạnh vô cùng. Do đó chàng quyết định tận dụng thời gian rãnh rỗi không phải chèo thuyền để tự mình nâng cao nội lực cho mình.

Bên ngoài lán trại nhốt thuyền phu, cách đó độ chừng 10 trượng là một hàng rào cọc bao quanh, lại thêm hơn chục hải tặc tay cầm vũ khí ngày đêm túc trực đi lại canh giữ, chỉ cần ai đó có ý muốn trốn thoát thì khi nhìn cảnh này cũng vô phương thực hiện ý định.

Mấy ngày liền, thức ăn mang đến cho đám thuyền phu chỉ là một ít đồ ăn nguội lạnh, ít ỏi và đôi chỗ còn bốc mùi, thứ thức ăn đó đúng là chỉ khiến người ta dù đói cũng khó lòng nuốt nổi.

Đám thuyền phu nhiều người đã chịu không nổi lên tiếng chửi rủa, mắng nhiếc bọn hải tặc ác độc, có người âm mưu cố tìm cách thoát khỏi gông cùm dưới chân, định nhân cơ hội chạy trốn vào rừng.

Tất nhiên những điều đó Vân Linh đều nghe hiểu cả. Chàng không nói gì chỉ chăm chú tìm những cây lớn mọc quanh lán trại rồi chọn nơi đó làm chỗ ngủ. Đêm xuống, nhân lúc không ai để ý, chàng mới bắt đầu âm thầm vận dụng vô hình tâm pháp lên để hút nguyên thần của cái cây kia, mục đích để hồi phục thể lực nhanh hơn.

Nhớ lần trước, sau khi Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng tự động bỏ trốn, để mặc một mình chàng trên hoang đảo, Vân Linh đã bị một trận đau thương cùng cực, từ đó kích nộ tiềm năng trong cơ thể, giải phá được cấm chế của Thanh dị thảo trong người.

Thế rồi năng lực của chàng từ đó trở nên cường đại đến không ngờ, đại đại biến dị trong cơ thể lúc đó đã biến chàng trở thành một cao thủ tuyệt đỉnh hiếm có trong võ lâm.

Nhưng sau này, vì phải chống trọi với bão tố và đói khát trên chiếc thuyền con lênh đênh lạc hướng trên biển, nội thể chàng đã bị tổn hại nghiêm trọng, cái chết chỉ còn trong gang tấc.

May mà năng lực kỳ bí của Vô hình thần công đã giúp chàng

chịu đựng được khốn khổ nhiều hơn gấp mấy chục lần người thường, do vậy mới có cơ hội tồn sinh cho đến bây giờ.

Hiện nay mà nói, tuy Vân Linh sức khoẻ đã khá, nhưng bất quá chàng mới chỉ hồi phục được 5 thành nội lực, so với khả năng lúc bình thường của chàng thì còn một khoảng cách xa.

Mặc dù vậy, với năng lực đó Vân Linh đã có thể tự mình bẻ xích sắt dưới chân mà đi, nhưng hiện tại chàng chưa muốn làm thế, chàng còn đang định tìm hiểu về năng lực cường đại của bọn cướp biển, nhân số của bọn chúng, làm cách nào có thể khống chế toàn bộ bọn hải tặc một cách êm thấm nhất ? Tất cả điều này chỉ có thể từ từ mà tính, không thể tuỳ tiện đánh động để bọn hải tặc biết được chàng có thể gây khốn cho chúng, như vậy thì thật nguy a.

Đêm hôm nay, Vân Linh mới thực hiện kế hoạch thám thính của mình, chàng đại triển thần lực vận vào bản thủ từng chút nới rộng xích sắt nơi chân ra, sau đó bí mật lách người thoát khỏi trạm gác, nhanh chóng tiến ra khu vực bên ngoài.

Trong cảnh trời đêm, thời tiết se lạnh, ánh trăng sáng trên cao bị mây che phủ không chiếu nổi ánh sáng xuống nơi này. Hình bóng Vân Linh từ trong màn đêm bí mật, liên tục bôn hành phóng đi vun vút, thoắt cái đã cách xa hàng chục trượng.

Hiện giờ chàng đã vượt qua khu rừng cây, chính thức tiến nhập một bình nguyên rộng lớn. Từ nơi xa xa, mơ hồ có những tiếng cười nói vọng lại, nếu chẳng phải Vân Linh công phu võ học đặc dị, e rằng cũng khó mà nghe được thứ âm thanh này.

Hít một hơi dài thanh khí, đôi mắt Vân Linh thoáng tia quang man, hiển nhiên chàng đã nhận biết bọn hải tặc đang ở đâu, vì thế chân lại dồn bước, phóng đi như một bóng ma xuyên qua khu vực bình nguyên trống trải.

Khi Vân Linh tiếp cận lại gần khu vực ồn ào, liền phát giác ra cảnh tượng vô cùng quái lạ, xung quanh trại của bọn cướp, đèn hoa kết lại, tiếng nói cười râm rang, cảm tưởng như chàng đang chứng kiến một buổi thịnh yến dành cho tân nương và tân lang trong đêm hợp cẩn vậy.

Vân Linh trong lòng ngạc nhiên, liếc mắt nhìn quanh, lập tức nghĩ ra một chủ ý. Chàng nhân cơ hội bọn cướp đang ăn uống vui mừng, tinh thần cảnh giác kém cỏi, đã hạ thủ một tên cướp rồi dấu vào góc khuất, sau đó tuỳ tiện lấy y phục của nạn nhân, đóng giả làm tên cướp đó tham dự thịnh yến.

Chàng trà trộn trong đám cướp biển, mới hiểu ra hôm nay đại vương Sa Lâm Tinh chọn chính phòng. Trong lòng Vân Linh thấy ngạc nhiên, lại tò mò không hiểu nữ nhân nào đồng ý nhận hải tặc đại vương làm trượng phu nhỉ ?

Đang khi đó, vô tình chàng nhìn thấy ở phía xa xa, một đội hải tặc đang đứng gác, nhân số khoảng chục người, bao bọc lấy một túp lều xinh xắn, nhìn bề ngoài túp lều cực kỳ hoa lệ, chàng lại nghĩ cái lều đó chính là nơi ở của Sa Lâm Tinh, trong lòng quyết định phải đến đó một phen, nếu có cơ hội thì chàng sẽ hạ thủ luôn hắn.

o0o

Hết hồi 61

20-09-2008, 06:46 #99

lenhatbu

lenhatbu Đang Ngoại tuyến Bá Tánh Bình Dân

Ngày tham gia

Jul 2008

Bài viết

10

Xu

0

Khi Vân Linh dùng kế lọt vào trong gian lều mới nhận ra ý nghĩ của mình ban đầu về người ở trong lều hết sức sai lầm, thực tế hiện giờ chàng nhìn thấy lại là một đại mỹ nhân xinh đẹp phi thường, con người nàng từ đầu cho đến chân đều ẩn hiện nét mê hoặc, khuôn mặt mỹ miều ủ đột lại càng tăng thêm sắc thái phong vị khiến người khác nhìn vào càng thêm choáng váng.

Quả thật là Vân Linh cũng đang choáng váng, chàng hô một tiếng trong lòng “đẹp, quá đẹp ! không tưởng trên đời có người đẹp đến thế, không hiểu nàng là ai ? Sao lại bị bắt vào đây?”

Vân Linh trong đầu còn đang nghĩ ngợi, mắt nhìn mãi vào mỹ nhân đang ngồi trên bàn mà không cảm thấy mình quá hỗn đản.

Mỹ nhân này nếu so về phong vận yêu kiều thì kém hơn Tiêu hồn ma nữ một chút, so về vẻ ngây thơ, tinh nghịch thì lại kém hơn so với Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng. Ấy thế nhưng, nếu gộp chung những thứ kém đó lại thì nàng lại hơn hẳn hai người kia về cả phong vận lẫn sự ngây thơ.

Mỹ nhân trên ngồi đó đang buồn ủ rũ, hai mắt nàng phủ mờ bởi thứ nước trong vắt, long lanh, lắng đọng mà không rơi, tựu chung đều ở cả trên hai nhãn châu động nhân đó. Nàng đang khóc, nhưng mà nước mắt chỉ mới hoen mi chứ chưa chảy thành dòng đó thôi.

Vân Linh thấy y phục trên thân mỹ nữ toàn một màu đỏ, lập tức đoán ra mỹ nhân kia đang chuẩn bị trở thành nương tử của đại vương Sa Lâm Tinh, trong lòng chàng tự nhiên trào lên một cổ khí tức, tự nhiên cảm thấy không cam tâm để cho một người đẹp như nàng phải uỷ khuất làm vợ một tên đại vương cướp biển được.

Đến lúc này chắc mọi người đã đoán ra nàng nọ chính là Tây Lương mỹ nhân Lộ Hoa Phương. Lộ Hoa Phương chính đang tủi thân, tủi phận muốn khóc, giờ thấy một tên hải tặc anh tuấn xuất hiện trước mặt với ánh mắt vô lễ nhìn nàng thì vừa xấu hỗ vừa buồn bực cúi đầu xuống bàn, đưa tay áo lên che lấy khuôn mặt diễm lệ tang thương của mình.

Ba nàng thiếu nữ hầu cận đứng xung quanh Lộ Hoa Phương nhìn thấy Vân Linh đột ngột xuất hiện đã cảm thấy ngạc nhiên, sau đó lại còn thấy hắn hỗn đản nhìn ngắm chủ nhân của mình một cách si mê như vậy thì không khỏi tức giận. Bọn thiếu nữ này chính là người đã từng hầu hạ các cận tướng dưới trướng đại vương, do đó cũng có chút danh khí, một nàng thiếu nữ chịu không được đã lên giọng tức tối:

– Tên hỗn đản nhà ngươi sao lại dám tuỳ tiện vào đây, lại còn dám biểu lộ “sắc lang” nhìn ngó chủ nhân, ngươi muốn chết hay sao?

Câu nói của thiếu nữ khiến Vân Linh nhận ngay ra sự thất thố của mình, trong lòng thầm thẹn bản thân cư xử vô lễ, háo sắc. Chàng nhìn 4 nữ nhân trong ph*ng chưa kịp nói lời nào thì bên ngoài đã có tiếng ồn ào vọng tới.

Vân Linh vừa nghe tiếng lập tức giật mình, kêu thầm trong lòng “trùng hợp”. Chàng thoắt cái đã nhảy ra phía sau, núp vào góc khuất chỗ thay y phục của nữ nhân.

Lộ Hoa Phương và 3 tỳ nữ đều kinh hãi thất sắc, không tưởng được tên hỗn đản hải tặc đó lại đi trốn trong chỗ kỳ cục đó được. Hơn nữa bản thân 4 người đều không sao hiểu được hành vi kỳ lạ của tên cướp này. 4 người còn chưa kịp hoàn hồn, thì bên ngoài đã có tiếng chân bước chắc nịt vọng tới, rồi sau đó là khuôn mặt to bè, thân hình cao lớn của đại vương Sa Lâm Tinh xuất hiện trong ph*ng.

Sa Lâm Tinh vào ph*ng làm cho các nữ nhân trong ph*ng thêm sợ hãi. Lúc này đây Sa Lâm Tinh y phục hoa lệ, tóc để xõa dài ra sau lưng, hàm râu tỉa tót gọn gàng, uy mãnh không thể nào hơn.

Lộ Hoa Phương sau phút kinh ngạc lẫn sợ hãi liền từ từ trở lại trạng thái ban đầu, khuôn mặt xinh đẹp ủ rũ cúi xuống, không nhìn đến Sa Lâm Tinh nữa.

Sa Lâm Tinh thấy nàng xinh đẹp phi thường, lộ ra biểu tình động nhân thì không kìm được cười lớn lên một tiếng, nhanh chóng bước lại sau lưng Lộ Hoa Phương miệng nói:

– Nương tử của ta. Nàng làm gì mà chập chạp vậy. Mau theo ta ra ngoài nào.

Vừa nói, Sa Lâm Tinh vừa nắm lấy tay ngọc của Lộ Hoa Phương, rồi kéo nàng đứng lên.

Lộ Hoa Phương khuôn mặt thảm biến, nước mắt tự nhiên trào ra. Hai vai khẽ rung lên, đột nhiên ngước mắt nhìn Sa Lâm Tinh nói lớn:

– Ta …. ta … ta không muốn gả cho ngài.

Sa Lâm Tinh trong lòng đang vui đột nhiên thấy nàng nói như vậy thì trầm mặt xuống, đôi mắt loé lên tia lửa, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp của Lộ Hoa Phương.

Hắn không nói gì nhưng uy thế bức nhân đó, một thiếu nữ chân yếu tay mềm như Lộ Hoa Phương làm sao mà chịu cho nỗi, ngay lập tức thân hình nàng run lên, khuôn mặt tái xanh, tay chân luống cuống, đứng như không muốn vững.

3 nàng thiếu nữ hầu cận Lộ Hoa Phương từ lúc nghe nàng lên tiếng phản đối hôn sự, khuôn mặt đã kinh hãi sững sờ, không dám tin chủ nhân của mình lại dám liều lĩnh như vậy. Bọn họ thấy đại vương đang giận dữ nhìn chủ nhân thì sợ khiếp vía, không ai dám nhìn hay thở mạnh nữa.

Sa Lâm Tinh sau phút tức giận liền bật lên tiếng cười chấn động gian lều, hữu thủ hắn đang giữ lấy hổ khẩu Lộ Hoa Phương liền kéo mạnh lại, tức thì thân hình Lộ Hoa Phương như một con rối nhào ngay vào lòng hắn.

Sa Lâm Tinh ôm lấy người ngọc, vận lực xiết nàng vào người, lời nói thoát ra rất sắt đá:

– Nàng không muốn cũng phải chịu. Chưa có nữ nhân nào dám kháng lại mệnh lệnh của đại vương như ta cả.

Lúc này Lộ Hoa Phương toàn thân dính sát vào người Sa Lâm Tinh, mặt úp vào ngực hắn, cố gắng vùng thoát chỉ như muối bỏ bể, một chút nhích động cũng không có.

Lộ Hoa Phương uất ức, nước mắt tràn mi, nói:

– Ngài có thể chiếm được thân xác ta, cũng đừng hòng chiếm được tâm hồn ta. Ta hận ngài !

Sa Lâm Tinh ôm Lộ Hoa Phương trong tay, mũi ngửi mùi hương trên cơ thể nàng, tay quàng lấy eo thon nhỏ, tận lực cảm nhận hương vị phong nhũ đàn hồi của nàng đang ép trên ngực mình, cười lớn nói:

– Ha …. ha … Nàng hận ta thì cứ hận đi. Ta bây giờ chỉ muốn cơ thể nàng. Mọi thứ khác ta không cần.

Sa Lâm Tinh vừa nói, thân hình chuyển động đã tiến về phía giường, làm như chuẩn bị ép liễu nài hoa ngay lập tức.

Lộ Hoa Phương đang trong lòng Sa Lâm Tinh sợ hãi kêu réo liên hồi, hai bàn tay nhỏ nhắn liên tục vùng vẫy, miệng nói lớn: Buông ta ra … buông ta ra … tên hỗn đản nhà ngươi.

Sa Lâm Tinh lúc này trong lòng cực kỳ tức giận, chưa bao giờ có nữ nhân nào dám vô lễ với hắn như Lộ Hoa Phương, hầu hết các nữ nhân khác, khi gặp hắn đã sợ đến mức không bảo gì mà không nghe, không mệnh lệnh nào mà không làm. Ấy vậy mà hôm nay lại có người dám chống đối lại, như vậy làm sao không khiến hắn nổi giận cho được.

Ban đầu Sa Lâm Tinh cũng định đưa Lộ Hoa Phương ra khỏi lều chào mọi người, cùng nhau ăn uống cho thỏa chí, sau đó mới đưa nàng vào ph*ng, từ từ thưởng thức hương vị mỹ nhân tuyệt sắc của Tây Lương quốc.

Nhưng hiện giờ vì Lộ Hoa Phương đã có lòng chống đối, do vậy Sa Lâm Tinh nổi giận không thèm để ý đến nghi lễ gì khác, cực lực cưỡng bách nàng phải thất thân với hắn ngay trong lều này.

Lộ Hoa Phương bị Sa Lâm Tinh đè xuống giường, sợ hãi kêu réo trong tuyệt vọng, hiển nhiên đối với đại vương Sa Lâm Tinh, thì còn ai ở đây dám ra mặt ngăn trở hắn chứ.

3 nàng thiếu nữ nhìn thấy tình cảnh tuyệt vọng của chủ nhân thì vội cúi gằm mặt xuống, không ai dám thở mạnh chứ đừng nói là mở miệng cầu xin cho chủ nhân, thật là đáng tiếc cho Lộ Hoa Phương vốn rất xem trọng các nàng nhưng giờ đây không ai chịu lên tiếng nói giúp nàng hết cả.

Không ngờ ngay lúc đó, trong lều lại xuất hiện thêm một người, người này chính là Vân Linh, chàng xuất hiện bởi vì không chịu nổi cái kiểu ép người, bức người thái quá của tên đại vương Sa Lâm Tinh đối với nữ nhân yếu đuối và mỹ lệ kia.

Sự xuất hiện của Vân Linh lập tức tạo nên một trường sát khí thấy rõ, thứ sát khí này chính là do Vân Linh vì quá giận mà phát xuất ra, nó vô hình nhưng lại tiến công về phía Sa Lâm Tinh, làm cho hắn đang định cưỡng ép Lộ Hoa Phương liền dừng lại.

Vân Linh cười lạnh lùng tiến về phía giường, hai tay thủ dụng nội lực, trong lòng muốn một

chưởng giết ngay tên hải tặc.

Sa Lâm Tinh đột nhiên buông Lộ Hoa Phương ra, quát lên một tiếng lớn để hỏi người mới đến là ai, nhưng tuyệt nhiên không thấy tiếng trả lời, hắn ngạc nhiên quay người lại mới phát hiện ra tên hải tặc lạ mặt đó chẳng phải là người của hắn, chính xác là một tên đột nhập từ nơi khác đến.

Sa Lâm Tinh khuôn mặt tức giận, tức tốc rời khỏi giường, tiến ra chỗ trống, trong khi đó hai mắt hắn vẫn chăm chú nhìn đối phương, tự lượng khả năng đấu chiến của địch.

Thực ra đối với Sa Lâm Tinh mà nói, võ công của gã đã đến điểm cực hạn, lại còn có sức khỏe trời sinh, sức địch trăm người, do đó mà nói đối với một kẻ chỉ đứng cao chưa qua tai hắn, lại có thân hình nhỏ con như Vân Linh thì không có gì đáng ngại.

Quả vậy, Sa Lâm Tinh lúc này hai mắt xoe tròn, rất tự tin bước tới mấy bước, đột nhiên thân hình chớp động, hữu thủ vung ra đánh thẳng về phía đối phương, tả thủ liên hoàn nối tiếp, đánh ra một chưởng mạnh như núi đổ.

Vân Linh lúc này không né không tránh, vận nội lực lên cánh tay, trực tiếp va chạm cùng đối phương.

Hai đằng đều dùng sức mạnh, lập tức mấy tiếng bình bình vang lên, thân hình hai người đều chấn động.

Thế nhưng cả hai đều không ai muốn ngừng, liền lập tức giở ra thế công khác, nhằm người đối phương tấn công luôn.

Vân Linh vừa đánh vừa né tránh, thân pháp nhanh nhẹn lạ kỳ, chàng đã biết nội lực bản thân chỉ còn 5 thành, không thể va chạm trực tiếp với tên đại vương nội lực hùng hậu này được, do đó trong lòng chuyển biến, lập tức sử dụng ảo bộ pháp biến hóa cấp kỳ, liền bao bọc Sa Lâm Tinh vào trong vòng chưởng, sử dụng Tùy Phong Chưởng của sư phụ Hoạt Thiên Tà đánh ra nhanh như chớp giật, chiêu nào chiêu đó biến hóa vô cùng, quyết định phải hạ gục đối phương.

Sa Lâm Tinh bị chiến pháp đột kích biến hóa nhanh chóng của Vân Linh làm cho kinh hãi, trong lòng lập tức nổi lên một chuỗi ý niệm quyết chiến, hùng hỗ không lui cố sức đánh với đối phương, có điều là thân pháp Vân Linh nhanh quá nên Sa Lâm Tinh không cách nào đánh trúng chàng được.

Hai người đánh vùi cùng nhau trong lều, mới chỉ có 20 hiệp, mà đã đánh động đến bọn lính canh, lập tức bọn hải tặc canh gác đó nhanh chóng xông vào lều, đứng chắn ngay phía ngoài.

3 nàng thiếu nữ hầu cận Lộ Hoa Phương đã lui vào góc lều, sát gần với chỗ lối cửa ra vào, trong khi đó chủ nhân của chúng là Lộ Hoa Phương thì đang kinh hãi đứng nép vào phía đối diện.

Vân Linh thấy đánh đã lâu mà tên đại vương Sa Lâm Tinh vẫn chưa chịu bại thì tức giận lắm, chàng tiếc rằng cơ thể mình chưa hồi phục nội lực, nếu không chưa quá 10 chiêu chàng cũng có thể thu thập được tên tướng cướp này, đâu cần phải đánh với hắn lâu như thế.

Hiện giờ hai bên đánh nhau đã gây sự chú ý của bọn hải tặc, bọn chúng ngày càng đến đông khiến cho Vân Linh cảm thấy bất an.

Chàng hai mắt chớp động, đột nhiên thủ dụng vô hình thần công đánh thẳng tới mình Sa Lâm Tinh, chưởng phong vô hình đánh ra lại không tạo ra tiếng gió, chỉ đến khi chưởng phong gần sát vào người địch nhân mới tạo nên một áp lực cực lớn, khi đó thì đối thủ của chàng có muốn tránh cũng không kịp nữa.

Đây là thứ vũ khí bí mật mà từ lúc đầu đến giờ đấu với Sa Lâm Tinh chàng chưa dùng đến, quả nhiên đến lúc này Vân Linh sử dụng ra, lập tức tạo nên một tình huống đột phá.

Sa Lâm Tinh bị bất ngờ, né không khỏi, bị kích trúng một chưởng cực nặng, lập tức ngã văng ra phía sau, miệng đổ máu tươi.

Bên ngoài mấy tiếng hô lớn vang lên, mười mấy tên hải tặc thấy thủ lĩnh bị thương đã xông cả vào, tên nào tên nấy vũ khí cầm tay nhằm người Vân Linh chém luôn.

Vân Linh miệng cười ha hả, hai tay chớp động, thân hình như một bóng ma tới tấp đánh về phía bọn cướp, tiếng kêu rên và tiếng vũ khí văng ra cùng thân người ngã xuống bình bịch liên hồi.

Bọn cướp kinh hoàng nhiều tên không kịp né tránh bị chưởng lực của Vân Linh đánh trúng kêu lên thảm thiết, bầu không khí hỗ loạn cực kỳ.

Vân Linh lúc này không ham đánh, chàng ra uy khiến cho bọn cướp kinh hãi lui lại, nhân cơ hội đó thân hình chàng biến đổi, lao đến cạnh Lộ Hoa Phương cắp nàng đi luôn.

Lộ Hoa Phương trong lúc bất ngờ không kịp nhìn thấy ai đã bắt mình, nàng vừa định la lên thì đã bị trúng mê huyệt, rồi tiếp theo là mấy tiếng động ầm ầm nổi lên, gian lều tức thời đổ xuống, cảm giác cuối cùng của Lộ Hoa Phương là thân hình nàng như phiêu bồng bay bỗng lên cao, sau đó là một trời đen tối, bất chi bất giác không còn cảm giác gì nữa.

Vân Linh lúc này đã phá đổ gian lều làm cho bọn hải tặc phải một phen kinh hoàng, chàng nhảy mấy bước đã đưa Lộ Hoa Phương đi ra.

Đột nhiên ngay lúc ấy một thân ảnh bắn tới trước mặt, ánh chớp lóe lên, đồng thờ với nó là cảm giác lạnh buốt bất thần ập tới.

Vân Linh trong lòng kinh hãi, kêu lên một tiếng lớn, thân hình chớp động đã né khỏi một chiêu kiếm nhanh như sao xẹt của người đó. Chàng chưa kịp trông rõ hình dạng kẻ tập kích, thì bên tai đã nghe tiếng quát tháo đuổi bắt của bọn hải tặc.

Lúc này bóng nhân ảnh tập kích chàng cũng không ngừng nghỉ, trong màn đêm mờ mịt, thân ảnh đó liên tục chuyển động, công tới chiêu kiếm mạnh mẽ và ác liệt vô cùng.

Cuồng phong, đúng thật là cuồng phong a ! Vân Linh trong lòng kinh hãi liên tục né tránh, cước bộ biến đổi không ngừng, trong phút chốc đã vận ra Ảo bộ pháp đến cực hạn, mới có thể thoát ra từ trong nguy hiểm.

Độc nhãn Tinh Lang song kiếm hợp công, tấn tới như vũ bão mà vẫn không đ.ng tới được người đối phương, lúc này liền nổi giận quát lớn, kiếm thế đột nhiên biến đổi, nhằm thẳng vào thân hình rủ rượi của Lộ Hoa Phương mà đâm chém.

Vân Linh hiện giờ đã nhận ra đối thủ tập kích chàng chính là đại cao thủ dưới trướng đại vương hải tặc ó đen Sa Lâm Tinh, chàng bất giác kêu thầm bất diệu, hai chân nhanh chóng đổi hướng, phóng thẳng sang bên, vừa hay thoát khỏi chiêu công bức người của Độc nhãn Tinh Lang.

Nhưng Độc Nhãn Tinh Lang đâu dễ chịu buông, thân hình gã chớp động, lại tiếp tục tấn công về phía người của Lộ Phương Hoa.

Vân Linh thấy vậy nổi giận quát lớn “hèn hạ”, đồng thời ngay khi ấy, hữu thủ vung lên, tấn công cực lực một chưởng về phía đối phương.

Độc Nhãn Tinh Lang thấy Vân Linh một tay bận giữ một người mà vẫn kiên trì thoát được ngũ chiêu sát thủ của mình thì hết sức kinh hãi lẫn thán phục, gã quyết định đem toàn lực, dùng đủ cách miễn giết được Vân Linh hoặc gây ra cái chết cho nữ nhân đang bị chàng giữ trên tay thì mới cam lòng.

Lúc này Độc Nhãn Tinh Lang thấy Vân Linh không né không tránh mà vung một tay lên chống đỡ thế công của mình thì cười dài một tiếng, song kiếm cùng lúc đột biến, hữu kiếm đâm tới bộ vị nơi thân Lộ Hoa Phương, tả kiếm nhằm vào tay Vân Linh đang tấn tới chém luôn.

Tuy nhiên Độc Nhãn Tinh Lang không biết Vân Linh tạo nghệ như thế nào, sao có thể dễ dàng để y uy hiếp như thế. Do đó mà nói, tiếng cười của Độc Nhãn Tinh Lang chưa kịp kết thúc, thì phía trước ngực đã trúng nhằm một chưởng vô thanh vô tức, toàn thân tức thời rung động, bộ pháp loạng choạng, 2 chiêu kiếm đánh ra đã không còn có thể khai triển nữa.

Vân Linh lúc này thương thế đã phát tác, chàng vừa nãy đấu chưởng với đại vương Sa Lâm Tinh đã thụ nội thương, bây giờ miễn cưỡng vận toàn bộ công lực đánh thêm ra một thức thứ 5 Vô Hình Chưởng đã khiến cho toàn thân nội thương càng nặng, chàng thấy Độc Nhãn Tinh Lang trúng thương lùi lại thì cũng không ham đánh vội vàng chạy đi.

Phía sau Vân Linh, bọn hải tặc cũng đang ồn ào nổ lực đuổi theo, phía trước mặt thỉnh thoảng lại xuất hiện vài nhóm hải tặc nghe tiếng ồn ào chạy tới. Vân Linh thấy thế chỉ còn biết tận lực chém giết, cuối cùng mới thoát chạy được vào khu hoang lâm.

Bọn cướp thấy trời đã tối, mà võ công của kẻ mới đến cực kỳ lợi hại, do đó sau khi Vân Linh bỏ chạy vào rừng rồi, bọn chúng không dám đuổi theo mà quay trở về chờ lệnh của thủ lĩnh.

Vân Linh đưa Lộ Hoa Phương đến ngụ trong một sơn động kín đáo, sau đó mới tiến hành khai mở mê huyệt cho nàng.

Lộ Hoa Phương tỉnh dậy thấy mình đang ở trong một hang đá, bên cạnh có một thanh niên khuôn mặt tuấn mỹ đang ngồi nhìn mình. Nàng kinh ngạc xen chút sợ hãi, kêu lên một tiếng thánh thót, cử động thân hình dụ hoặc, lùi vội ra xa, ngồi tựa sát vào tường.

Vân Linh thấy nàng thần thái sợ hãi như vậy thì bật cười nói:

– Ta có hại nàng đâu mà nàng lại sợ thế. Lúc trước ta thấy nàng can đảm lắm mà, trước mặt đại vương Sa Lâm Tinh mà còn dám cự tuyệt, không chấp nhận hôn sự với hắn, khí khái đó quả là làm cho ta phải ngạc nhiên.

Lộ Hoa Phương sau phút kinh hãi liền nhận ra nam tử hán đang ở bên cạnh mình chính là người đã cứu mình thoát khỏi sự hủy nhục của tên đại vương hải tặc. Nàng chợt nhớ đến tình cảnh kinh hiểm lúc đó đột nhiên tâm tư chuyển động, không cầm được nước mắt bắt đầu chảy ra, tự nhiên trong động lại vang lên những tiếng thút thít mê hoặc, làm cho không khí chợt biến đổi u uẩn lạ lùng.

Vân Linh vừa cười nói mấy câu thì Lộ Hoa Phương đã bật khóc, chàng ta lúng túng không hiểu ra làm sao, tự nhiên nữ tử mỹ lệ này lại khóc, trong lòng không minh bạch được sự việc, nhất thời kêu lên mấy tiếng:

– Thôi, thôi. Nàng có việc gì phải khóc chứ. Dù sao chỉ là ta nói chơi thôi mà, có phải là khinh thường nàng đâu …

Ai ngờ chàng nói vậy lại càng khiến mỹ nữ nọ khóc to hơn,tiếng khóc bây giờ âm thanh đã rõ ràng hơn nhiều, càng khiến cho người khác phải cảm động.

Lộ Hoa Phương tâm tình gần đây bị đả kích rất lớn, con thuyền chở nàng đi toàn bộ thủy thủ đoàn đều bị giết chết, bản thân thì bị hải tặc bắt được, rồi bị ép trở thành người của chúng, hỏi làm sao nàng chịu đựng cho được.

Tuy nhiên, thời gian khốn khó đó nàng lại tự mình cố gắng kìm giữ mình, không dám để lộ ra sự yếu đuối, chỉ có tự mình để lệ chảy vào trong, âm thầm gậm nhấm sự đau khổ trong tìm.

Ngờ đâu trong lúc tuyệt vọng nhất nàng lại được người khác cứu ra khỏi tay bọn hải tặc, thế rồi trong một phút khích động, tâm tình nhi nữ bùng nổ một trận bão tố dồn nén đau khổ bấy lâu, trở nên một cơn hồng thủy lệ, ào ào chảy ra không thể kìm nén.

Lúc này mà nói chỉ tội cho Vân Linh không biết làm sao an ủi nàng, càng an ủi thì nàng nọ lại càng khóc, cuối cùng chàng chịu không nổi tiếng khóc và nước mắt chảy ra trên khuôn mặt mỹ lệ của mỹ nhân, liền bước vội ngoài tìm một chỗ vắng âm thầm vận dụng nội công chữa trị thương thế.

Vân Linh ngồi im vận hành công phu chữa thương cho đến tận lúc bình minh ló dạng mới chịu ngừng nghỉ. Chàng sau một đêm kiên trì, đại đại năng lực trong cơ thể đã gần như khôi phục hoàn toàn, sức lực đại tăng, cơ thể có thể nói là như đang bay trên không trung, cực kỳ sảng khoái a.

– Hừ ! Mãi rồi cũng đến lúc ta khôi phục được 8 phần nội lực. Bọn hải tặc kia, hãy đợi xem ta giáo huấn bọn ngươi như thế nào ?

Vân Linh trong lòng tư tưởng thống khoái, không e ngại chi nữa phóng người lên trên không, đạp vách đá mà bay lên, chỉ thoáng chốc đã đứng trên đỉnh cao nhất của núi đá, phóng tầm mắt nhìn ra rất xa.

Ở phía xa đó, hàng cây không che được nhãn tuyến của chàng, Vân Linh đã nhận ra bọn hải tặc đang chuẩn bị lực lượng truy quét mình, hành động của bọn chúng, chỉ nhìn qua thì cũng đủ biết, chúng đang định tìm kiếm hai người.

Hiện giờ Vân Linh đã đạt được 8 phần nội lực, nhưng do vừa qua chàng gặp đả kích lớn nên đã đột ngột thăng tiến võ công lên thêm một tầng nữa của môn Vô hình thần công, nên 8 phần nội lực này so với 10 phần nội lực lúc còn ở đất liền thì cũng không chênh lệch nhau mấy. Chỉ nội điều đó thôi cũng đủ khiến chàng ngạo thị giang hồ rồi.

Theo quan sát của Vân Linh, bọn hải tặc đang chia làm 3 hướng, truy quét về phía chỗ này. Ba hướng đó, giống như ba gọng kìm, tấn công cùng lúc vào khu rừng nơi Vân Linh và Lộ Hoa Phương đang cư ngụ.

Vân Linh nhìn biết được rồi, khẽ cười gằn một tiếng lẩm bẩm nói:

– Bọn hải tặc này quả là không biết sống chết. Ta chưa đến tìm chúng bay mà các ngươi lại dám dẫn thân vào đây, để xem ta hạ thủ bọn ngươi như thế nào ?

Chàng nói rồi quay đầu nhìn xuống bên dưới, liền nhận ra Lộ Hoa Phương hoa dung thất sắc, đang chạy tới chạy lui gần cạnh cửa, miệng kêu í ới tìm chàng.

Vân Linh thấy thế lấy làm tức cười, thân hình nhanh chóng phóng xuống, chỉ sau vài cái chớp mắt toàn thân đã ở trên mặt đất.

Lộ Hoa Phương thấy Vân Linh đột ngột xuất hiện từ trên không bay xuống, thì thất sắc la lên một tiếng. Đứng sững ra nhìn chàng như thể trước mắt nàng là một quái vật vậy ?

Vân Linh thấy nàng lộ ra hình thái ngơ ngác như vậy thì khẽ cười nói lớn:

– Nàng nhìn ta cái gì ? Có điều gì muốn nói với ta không?

Lộ Hoa Phương vẫn chưa hết ngạc nhiên buột miệng hỏi:

– Ngươi ! Ngươi biết bay?

Vân Linh cười mỉm xua tay nói:

– Đó không phải là bay, mà là khinh công. Ta luyện khinh công nên có thể đi lại nhanh chóng được như vậy đó ? Nàng chẳng lẽ chưa từng nghe ai nói về việc này?

– Hoá ra là vậy ? Thế mà ta cứ tưởng ngươi biết bay, làm ta sợ quá ? Lộ Hoa Phương mở miệng nói lí nhí, chỉ là tự nói cho mình nghe, không tưởng được Vân Linh nội công thâm hậu nên nghe hết được những gì nàng nói.

Vân Linh cảm nhận Lộ Hoa Phương quả thật ngây thơ, trong lòng không khỏi cảm thán thương cho một mỹ nhân tuyệt diệu như vậy mà suýt chút nữa đã bị hại trong tay hải tặc. Tội nghiệp.

Bây giờ hai người đứng đối diện với nhau ngay giữa ban ngày, Lộ Hoa Phương mới chợt nhận ra nam tử hán nọ anh tuấn vô cùng. Không những khuôn mặt tuấn mỹ, mà hai mắt cũng thật có thần, nó làm trái tim nàng bỗng đập lộn nhịp, không biết trong lòng nghĩ gì mà hai má chợt đỏ hồng.

Vân Linh lúc này nhớ đến bọn hải tặc đang truy tới, liền dẹp bỏ những thứ linh tinh trong đầu, bước lại kéo tay Lộ Hoa Phương đi luôn.

Lộ Hoa Phương thần tình hoảng kinh khi bị Vân Linh lôi đi, nhưng nàng cũng không kịp phản kháng, chỉ e lệ kêu lên một tiếng, tức thì sau đó thân hình đã lướt đi rất nhanh rồi.

Lần này Vân Linh vì sự truy bức của bọn hải tặc nên rất giận dữ, quyết định trực tiếp tìm đường đối kháng với bọn chúng, diệt cho bọn hải tặc phải một phen kinh hoàng mới nghe.

Chàng kéo tay Lộ Hoa Phương tiến thẳng về phía cánh trái, mục đích hạ thủ phía cánh trái trước, sau đó sẽ càn quét sang các cánh kia, từ từ triệt phá toàn bộ âm mưu truy sát của bọn chúng.

Lộ Hoa Phương bị Vân Linh kéo đi, chân như không hề chạm đất, toàn thân cảm giác như bồng bềnh, trong lòng vừa thấy kì quái lại vừa hoang man, liền không chịu được mở miệng hỏi:

– Ngươi … ngươi mang ta đi đâu đấy ?

Vân Linh chân không dừng bước nói luôn:

– Bọn hải tặc kia đang tiến hành truy tìm chúng ta, bọn chúng lần này huy động rất đông người. Vì thế nên ta mới quyết định đi tìm bọn chúng … giết bớt đi một ít.

– Ôi chao ! Ngươi nói cái gì ? Ngươi không định đi đánh nhau với bọn ác tặc kia chứ ? Có phải vậy không ?

Lộ Hoa Phương vừa hỏi mà trong lòng hết sức kinh mang. Ai ngờ nàng hỏi xong, Vân Linh lại cười khẩy nói:

– Phải rồi ! Ta chính đang muốn tìm bọn chúng. Không ngờ bọn chúng lại không sợ chết dám tìm đến, vậy thì chớ trách ta hạ thủ vô tình được.

Lộ Hoa Phương nghe đến đây kinh hoảng quá kêu lên:

– Thánh thần ơi! Ngươi điên mất rồi. Một mình ngươi mà dám đánh nhau với bọn chúng. Bọn hải tặc đó có phải vừa đâu, bọn chúng gian ác lắm.

Nàng nói xong cố gắng vùng khỏi tay Vân Linh, cương quyết không chịu đi. Hiển nhiên nàng không dại gì vừa thoát khỏi tay bọn hải tặc lại tự chui đầu vào rọ, lại để bọn chúng bắt được thì lần này chỉ có chết, không thể khác hơn được nữa.

Ấy thế nhưng nàng vùng vẫy cách nào, cũng không thể ra khỏi vòng cương toả của Vân Linh được, do đó Lộ Hoa Phương đột ngột kêu lên: “Buông ta ra, ta không muốn đi cùng ngươi. Ta không muốn chết.”

Vân Linh thấy nàng như vậy thì không biết làm thế nào, liền dừng lại để Lộ Hoa Phương rời khỏi ma thủ, đoạn nói:

– Được rồi ! Nàng không muốn đi thì thôi. Ta không ép. Vậy để ta một mình đi trước nhé.

Vân Linh nói xong thân hình chớp động, thoắt cái đã biến mất trong rừng cây lá, báo hại Lộ Hoa Phương lúc đó sợ hãi cuống cuồng, liên tiếp vừa chạy theo vừa gọi, âm thanh hoảng hốt cùng cực.

Thiếu nữ này ban đầu nhất định không chịu đi cùng Vân Linh đối đầu với bọn hải tặc, nhưng khi Vân Linh bỏ nàng ở lại một mình thì nàng lại sợ hãi quá độ, nước mắt chảy ra hoen mi, cương quyết chạy theo hướng mà Vân Linh vừa bỏ đi, miệng không ngớt kêu lớn: “Đừng … đừng bỏ ta một mình … ta sợ lắm …!”

Lộ Hoa Phương vừa chạy vừa gọi, âm thanh nữ nhân cao vút, đánh động Vân Linh đã phóng đi cách đó 50 trượng vẫn còn nghe rõ.

Chàng bực mình quay người lại, chạy đến chỗ Lộ Hoa Phương đang kêu réo, miệng quát lên một tiếng:

– Nàng muốn chết hay sao mà la to thế ? Sợ bọn chúng không tìm ra nàng hay sao?

Lộ Hoa Phương mếu máo nói:

– Ngươi, ngươi bỏ ta !

Âm thanh giọng nói thập phần nhu nhuyễn, ấm ức, khiến cho Vân Linh đang giận dữ cũng phải mềm lòng, chào thua cái cô nàng “mít ướt” này.

Vân Linh khẽ khàng dịu giọng nói:

– Thôi được rồi ! Có muốn đi cùng ta không ?

Lộ Hoa Phương mặt hoa lúng túng, mãi mới nói:

– Ngươi ! Ngươi tên là gì vậy ? Lúc nãy ta muốn gọi tên ngươi mà không biết gọi như thế nào, làm ta sợ quá, tưởng ngươi đi mất luôn rồi.

Vân Linh phì cười nói:

– Tiểu cô nương lắm chuyện quá. Ta là Vân Linh, còn nàng là Lộ Hoa Phương đúng không ?

Lộ Hoa Phương khuôn mặt tươi tỉnh lên một chút, miệng nói:

– Vậy ta gọi ngươi là Vân ca có được không ?

Nàng vừa nói vừa nheo mắt nhìn Vân Linh, biểu tình hết sức đáng yêu, khiến cho Vân Linh thoạt nhìn thấy cũng phải động tâm, cảm nhận phong vị mỹ nữ này đúng là mê hoặc lòng người, làm cho chàng phải một phen chao đảo, bồi hồi.

Vân Linh vội vàng hít sâu một hơi thở, quay mặt đi không dám nhìn lâu vào đôi mắt mỹ lệ còn đang ướt nước cực kỳ khuyến rũ kia, miệng khẽ nói:

– Tuỳ nàng, muốn gọi sao cũng được. Chúng ta đi thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.