Quái Dị Khách

Hồi 59: TRUY TUNG



Trên đường đi, Hồ Thị Hắc Bà lên tiếng hỏi thăm Tiêu Dao Dao về hạ lạc của Thanh Lam tú hiệp, hai người hỏi điều đó khiến Tiêu Dao Dao hết sức bất ngờ, hai mắt khẽ nhíu lại như nhớ đến chuyện gì, cuối cùng mới bật ra câu trả lời.

Nàng nói rằng cách đây vài hôm, khi đi ghé một quán ăn bên đường, nàng đã nghe được tin tức từ bọn người tham dự thịnh yến ở Đào Hoa Cung nói ra, theo bọn người đó kể lại, có một nam tử khuôn mặt anh tuấn, là đường chủ ngoại cung đường của Đào Hoa Cung, gọi là Thanh Lam tú hiệp.

Hồ Thị Song Tiên nghe vậy thảy đều giật mình, hai người đều biết Đào Hoa Cung nữ nhân tệ hại vô chừng, đệ tử của họ mà ở chung với bọn chúng thì còn gì là nhân cách, còn gì là tinh anh nam tử đỉnh thiên lập địa nữa.

Thế nhưng sự việc còn chưa kinh hãi bằng sau đó, Tiêu Dao Dao còn nói, nam tử hán nọ đã bị giết chết trong đám loạn đả. Sự việc này khiến hai người kinh hãi đến mức mặt mày thất sắc, tim đập thịnh thịch, nhất thời không thể cất nổi bước chân lên đường.

Hồ Thị Bạch Bà hận đến mức không thể bay ngay đến Đào Hoa Cung để thăm dò tình hình, hiện giờ mà nói, 2 người bọn họ chạy còn chưa chắc thoát tay người của Hắc thanh phái thì làm sao dám tự tiện di chuyển đi xa như thế, lại đến khu vực là nơi Hắc Thanh phái đang chiếm giữ, rõ ràng là không thể nào rồi.

Hồ Thị Hắc Bà thân hình rung động, hai mắt như tóe lửa, tay nắm chặt thành nắm đấm, nước mắt ứa ra, không cách nào cản nổi.

Hai người vì nghe tin đệ tử yêu bị thảm nạn, cơ hồ không ai chịu nổi đả kích, sức lực gần như mất cả, lập tức đứng không vững, phải nhờ vào 2 mẹ con Gia Luật Tú và Tiêu Dao Dao dìu đỡ đến nghĩ ở gốc cây ven đường.

Hồ Thị Bạch Bà nước mắt ứa ra nói giọng tức tưởi:

– Thanh nhi, tiểu tử nhà ngươi sao lại bạc mệnh thế này. Bọn chúng ta già cả rồi mà còn chưa chết, ngươi sao lại chết sớm như thế. Không thể nào mà.

Hồ Thị Bạch Bà vừa khóc vừa đập tay vào ngực, khuôn mặt thảm trọng vô cùng, hận không thể chết thay cho đệ tử yêu, vốn dĩ được bà coi như con.

Ở bên cạnh đó, Hồ Thị Hắc Bà cũng khóc lớn, hai tay đập mạnh xuống đất, cả người run rẩy không ngừng.

Thảm trạng đó của bọn họ khiến cho hai mẹ con Gia Luật Tú cũng không khỏi kinh hãi, thương cho tình cảnh của hai người. Ai ngờ Hồ Thị Song Tiên lúc này chẳng giống chi với hình ảnh đỉnh đỉnh đại danh của họ trên giang hồ chục năm nay, họ giờ chỉ giống như hai bà già yếu đuối, dường như không có nổi một tia hùng khí, quả thật là khó thể tin được.

Gia Luật Tú vội vàng rút khăn tay ra cho Hồ Thị Bạch Bà lau nước mắt, nhân tiện lên tiếng an ủi bà này vài câu.

Tiểu cô nương Tiêu Dao Dao thấy mẫu thân làm vậy cũng bắt chước làm theo, hết lời an ủi Hồ Thị Hắc Bà, mong rằng bà sẽ vượt qua biển khổ, tiếp tục kiên trì tranh đấu.

Hồ Thị Bạch Bà và Hồ Thị Hắc Bà đau khổ cùng cực, sau khi hay tin đứa học trò yêu duy nhất táng mạng, bọn họ hai người đều không ai còn thiết sống, cảm giác như thế giới đã chuyển màu đen tối, một chút sinh khí cũng không thể gượng lại.

Cũng may lúc này ở bên 2 người còn có 2 mẹ con Gia Luật Tú hết lời an ủi, tìm đủ mọi cách để cả 2 lấy lại khí thế, vậy mà phải hơn một tuần trà sau, Hồ Thị Song Tiên mới tạm nguôi ngoai nỗi đau, tiếp tục cùng họ đăng trình tiến về phía trước.

Đoàn người chỉ vì việc đau thương vừa rồi của Hồ Thị Song Tiên mà không thể đến được thị trấn gần đó đúng như kế hoạch, đành phải tìm một hoang miếu nghỉ tạm, ngày mai sẽ tiếp tục lên đường.

Ngôi miếu mà mấy người nghỉ tạm, khuôn viên diện tích khá rộng, nhìn từ ngoài vào đã thấy mờ tối, khung cảnh tịch mịch vô cùng.

Phía bên ngoài miếu là những cây trúc mọc hoang dại, nhiều cây mọc xen cả ra đường, chắn lấy lối vào miếu. Mấy người vừa đi vừa tìm cách vạch lối, cảm giác dưới chân chật chội, đầy rẫy những cỏ dại mọc cao quá ống chân, bên trên lại bị cây trúc ngăn trở, cực kỳ bất tiện khi vào miếu.

Nếu không phải lúc này đã trời đất đã chuyển vận, ánh sáng đã nhạt màu thì mấy người cũng không ai đi vào nơi này.

Mọi người vượt qua hàng trúc dầy đặc phía cửa vào, liền nhận thấy bên trong hoang miếu có tất cả 2 dãy ph*ng, mỗi dãy cũng phải đến 5 ph*ng, phía trước hoang miếu có đề một miếng gỗ ghi danh tự, nhưng do thời gian quá lâu, nước sơn đã mờ và mất nhiều, cơ hồ nhìn không ra chữ viết trên đó là gì nữa.

Phía trước miếu đã vậy, đằng sau miếu cũng trồng rất nhiều cây trúc, lá trúc sào sạt theo gió mà văng vẳng đến tai mọi người, tạo nên cảnh vật buồn tẻ mang chút âm khí rùn rợn.

Bốn người nhìn ngó một lúc, rồi tự động kéo nhau đến một căn ph*ng nhỏ cuối cùng bên tả, căn ph*ng này được chọn vì nhìn từ bên ngoài nó có vẻ rộng lớn hơn cả, lại còn có chút tươm tất hơn những căn ph*ng kia.

Hồ Thị Bạch Bà và Hồ Thị Hắc Bà lúc này đã không còn vẻ yếu ớt nữa, họ tiến vào trong ph*ng đầu tiên, còn chú ý nhìn ngó xung quanh thật kỹ.

Mấy người vào đây mới biết căn ph*ng này vốn là nơi ở của Trụ trì ngôi miếu này trước đây, thảo nào mọi thứ nơi đây mới khá hơn mấy căn ph*ng kia là vậy.

Tiêu Dao Dao dựa vào bút tích trên tường lưu lại, thầm nghĩ lão già trụ trì trong ngôi miếu này đã sống cách nàng những 50 năm, so ra cũng có khi cùng tuổi với hai lão bà Hồ Thị Song Tiên không chừng.

Hồ Thị Hắc Bà nhìn bút tích trên tường cười khan quay sang nói với Hồ Thị Bạch Bà.

– Lão già trụ trì không ngờ lại là Khang Tự Ma Tăng, lão ta chắc đã chết mất xác 20 mươi năm trước trong trận chiến Hắc Bạch phân tranh rồi.

Hồ Thị Bạch Bà khẽ nói:

– Lão ta tu tăng nhưng lại sát giới, nghiệp quả báo ứng chết đi là phải, chúng ta đối với lão tuy không oán không cừu, nhưng lão là người đã chết, bọn chúng ta đến đây ở tạm, cũng không nên lôi chuyện xấu của lão đó kể ra đây làm chi.

Mấy người tất bật một chút, dọn dẹp mấy thứ bụi bám lên trên chiếc giường gỗ, lập tức có ngay một không gian đủ lớn, liền dọn chỗ ngồi xuống bắt đầu mở lương khô ra ăn.

Đêm hôm đó, mọi người đang chập chờn trong giấc ngủ thì bên ngoài lại có tiếng người nói vọng lại. Âm thanh người nọ tuy là không lớn, nhưng trong giữa đêm thanh vắng thì nghe hết sức rõ ràng, đặc biệt, thứ âm thanh đó cho mọi người biết người phát thoạt đang ở rất gần.

Hồ Thị Hắc Bà vội vàng hé cửa nhìn ra, trong đêm thanh vắng, gió thổi sào sạt qua những khóm trúc, hai mắt Hồ Thị Hắc Bà chợt thấy mấy chục nhân ảnh đang phá đám trúc hoang mà vào trong này, gió bên ngoài đang thổi mạnh, tiếng nói và hành động phá hoại của bọn họ nghe rõ hơn lúc nào hết.

Ở bên một chỗ hở khác, hai mẹ con Gia Luật Tú và Tiêu Dao Dao cũng đang chăm chú nhìn ra.

Mấy người đều lo lắng không biết bọn người nọ là ai. Nếu bọn họ là địch nhân đang truy đuổi Hồ Thị Song Tiên thì thật rầy rà. E rằng khó mà tránh khỏi một trường huyết chiến. May sao đám khách nhân kỳ bí nọ khi vào bên trong lại không chọn chỗ mà 4 người đang cư ngụ, bọn họ tập trung lại ở trong mấy dãy nhà bên mé hữu.

Bốn người vì việc này đều hết sức tò mò, quyết định thoát ra bên ngoài, tiến nhập gần chỗ dãy ph*ng mé hữu, mục đích muốn biết xem bọn người nọ là ai.

Tiêu Dao Dao khi nhìn thấy thủ lĩnh trong đám người lạ kia hiện ra bên dưới ngọn lửa do bọn chúng đốt lên, lập tức nhận ra ngay hai người chính là phu thê Hồ Nhất Long và vợ Miêu Thiên Tường.

Nàng kinh hoàng thầm đoán bọn người nọ nhất định bám theo truy sát Hồ Thị Song Tiên, trong lòng lập tức lo âu cho tính mạng của 2 lão bà này.

Phu thê Hồ Nhất Long và Miêu Thiên Tường không biết là bản thân đang bị theo dõi, hai người đang ra lệnh cho thuộc hạ chuẩn bị vật thực, nướng lên một ít cho hai người ăn.

Bọn người Tiêu Dao Dao quay trở về ph*ng, trong 4 người thì trừ Tiêu Dao Dao nhận biết thân phận bọn khách lạ, còn 3 người kia không ai biết chút gì cả.

Tiêu Dao Dao đợi mọi người ngồi yên rồi, mới lên tiếng hỏi Hồ Thị Song Tiên có nhận biết bọn người kia không, sau khi nàng nghe hai người không ai nhận ra bọn người kia, Tiêu Dao Dao mới lộ ra những hiểu biết của mình, nàng nói rõ thân phận của Ma đao Hồ Nhất Long và vợ gã Miêu Thiên Tường cùng đám thủ hạ, bọn người họ thực chất chính là môn hạ dưới trướng của lão môn chủ thần bí Hắc Thanh Phái, lại nói lúc trước nàng đến Phúc tiểu trạch đã gặp mặt bọn họ một lần, khẳng định là võ công mấy người nọ rất cao cường.

Hiện giờ mà nói, Mâu Sỹ Đạt và Nguyệt Luân vốn là thủ hạ thân tín của Miêu Thiên Tường đã được phái đi làm nhiệm vụ truy sát Hồ Thị Song Tiên, do đó 2 người nọ không có ở đây, nếu không với sự có mặt của Mâu Sỹ Đạt trong đám người nọ, khẳng định Hồ Thị Song Tiên sẽ nhận ngay ra bọn người kia là người của Hắc Thanh Phái.

Hồ Thị Song Tiên nghe xong chuyện Tiêu Dao Dao nói ra đều thất kinh trong lòng. Hai người đều nghe nói Ma đao Hồ Nhất Long đao pháp thần kỳ quỷ khốc, võ công đã đạt đến cảnh giới đăng đàn nhập thất, kỳ tuyệt đao quang lợi hại vô cùng, hiện giờ lão ta đã đem thuộc hạ đến đây, nếu mà lão phát giác ra hai người thì chắc khó lòng thoát khỏi độc thủ của lão.

Còn Gia Luật Tú cũng kinh ngạc không kém Hồ Thị Song Tiên, bà từng lăn lộn giang hồ gần chục năm, đã nghe danh Ma đao Hồ Nhất Long từ lâu, tiếc rằng bà chưa có cơ hội được gặp, không ngờ con gái bà Tiêu Dao Dao tuổi còn quá nhỏ, lại có thể nhìn ra Hồ Nhất Long, một cao thủ tiền bối trong võ lâm, so ra kiến văn của tiểu nữ bà hiện đã vượt hơn bà ở một số mặt rồi.

Điều Gia Luật Tú ngạc nhiên thứ hai chính là việc Ma đao Hồ Nhất Long đã đầu nhập làm môn hạ Hắc Thanh Phái. Chuyện này quả thật lớn lao. Cao thủ võ công đến mức như Ma đao Hồ Nhất Long còn quy phục Hắc Thanh Phái, nhưng vậy chẳng phải môn chủ của môn phái này phải lợi hại đến bực nào mới có thể thu dụng được lão. Chuyện này đến ngay cả các cao thủ lão thành tiền bối, vang danh trên giang hồ nhiều năm cũng không ngờ tới.

4 người vì việc xuất hiện thình lình của đại kình địch lợi hại như Ma đao Hồ Nhất Long ở sát cạnh bên, nên không ai ngủ được an giấc, mới từ mờ sáng bọn 4 người đã kéo nhau ra khỏi ph*ng, núp bên ngoài đám rừng trúc phía sau ngôi miếu.

Qủa nhiên hành động cẩn thận của bọn họ không thừa chút nào, buổi sáng hôm sau, Ma đao Hồ Nhất Long và vợ y cùng đám thủ hạ đã tiến hành đi thăm qua các ph*ng, sau đó mới rời khỏi ngôi miếu.

Bọn người Ma đao Hồ Nhất Long đi rồi, Hồ Thị Song Tiên mới cùng với hai mẹ con Gia Luật Tú từ trong rừng trúc đi ra. Mấy người đều thấy lạ vì không biết bọn người nọ đi đâu, định tìm bắt ai, tại sao bọn chúng lại đi đông như thế. Điều này theo lẽ thường thì nhân vật Ma đao Hồ Nhất Long muốn tìm nhất định cực kỳ lợi hại.

Bốn người quyết định đồng lòng đi theo, để xem bọn người Hồ Nhất Long định làm gì, muốn gặp ai, hay bọn chúng chính đang truy lùng Hồ Thị Song Tiên. Mà cho dù điều này đúng đi nữa, việc bọn họ theo dõi đám người Hồ Nhất Long, nắm được hành tung và kế hoạch của bọn chúng, như vậy cơ hội đối phó với đám người Hắc Thanh Phái sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Mấy người bám theo đoàn người Hắc Thanh Phái đi được 2 ngày trời, cuối cùng cũng phát hiện ra mục đích của chuyến đi, hóa ra bọn người này đang truy lùng tin tức của Hoạt trúc thần y, việc làm đó càng khiến cho mọi người cương quyết đi theo, ai ai cũng lo lắng Hoạt trúc thần y bị nguy hiểm, khi đó đúng là tai vạ cho giang hồ.

Có thể nói danh vọng của Hoạt trúc thần y trên giang hồ rất lớn, lão tuy võ công không cao, nhưng mối quan hệ với các môn, các phái, các nhân sĩ võ lâm hắc, bạch cực kỳ rộng lớn. Nhiều người trong số họ đều đã chịu ân của Hoạt trúc thần y, do đó nếu một khi nắm được lão, thì cơ hội có được sự hẫu thuẫn của những nhân vật cao thủ trên giang hồ này cực kỳ nhiều.

Ngoài ra về mặt y thuật, Hoạt trúc thần y đã quá nổi tiếng rồi. Nếu một khi Hắc Thanh Phái chiêu dụ được Hoạt trúc thần y, thì giang hồ hiệp đạo khi bị lâm bệnh nặng hoặc trúng thương cực trọng sẽ ra sao ? Biết tìm ai có đủ trình độ y thuật cao siêu, tay nghề giỏi như lão để mà nhờ cậy, việc này chẳng phải là nguy hay sao ?

Bốn người theo chân đám người Hắc Thanh Phái cuối cùng cũng đến được dưới chân Rặng Phong Lĩnh. Lúc này trời đã quá trưa, bọn người Hắc Thanh Phái ai ai cũng mệt nhọc, nên quyết định nghỉ ngơi dưới núi.

Trên đường đi, Hồ Thị Song Tiên đã phục hồi được nội lực lên mức 7 thành, hai người vì thế càng lúc càng tăng thêm phần tự tin, nhất định phải hợp sức cứu giúp Hoạt trúc thần y, đánh tan bọn Hắc Thanh Phái cường bạo, gian ác này.

Theo như tin tức lượm lặt được trên suốt hành trình, mọi người đều nghi ngờ Hoạt trúc thần y đang cư ngụ ở trên đỉnh núi. Rặng phong lĩnh nghe nói vốn là nơi ở của một cao thủ võ lâm, tính tình nghiêm lạnh, tuy nhiên bà ta lại rất hiền từ, nhờ có bà mà xung quanh thôn trang mấy mươi dặm, tuyệt không có bọn cướp hoành hành ngang ngược, như vậy cũng đủ thấy người dân trong thôn cảm tạ ân đức của vị cao thủ võ lâm này như thế nào.

Cao thủ võ lâm được người trong thôn tôn sùng như thế chính là Sử Tố Mai, sư muội của Sử Nguyệt Nga, người đang là chủ nhân của Rặng Phong Lĩnh này.

Tiêu hồn ma nữ hôm nay vừa đến thăm Sử Nguyệt Nga xong, nàng đang trên đường về ph*ng thì chợt phác giác ra mấy bóng người đang lao tới, thân pháp của họ khiến Tiêu hồn ma nữ phải giật mình.

Nàng thấy tình thế khác lạ nên vội lao người ra phía trước, chặn lấy 4 nhân ảnh đang tiến tới.

Lúc này Tiêu hồn ma nữ mới nhận ra một trong bốn người chính là một nhân vật khá quen thuộc, nàng chính là lãnh hồn tiên tử Tiêu Dao Dao, tề danh tứ đại mỹ nhân trong võ lâm.

Tiêu Dao Dao cũng nhận ra Tiêu hồn ma nữ là ai, trong lòng nàng kinh ngạc khôn xiết, nhất thời ngơ ngốc đứng yên ra đó mà nhìn.

Gia Luật Tú thì hiện giờ không giống như con gái, bà ta vội vàng lên tiếng chào hỏi Tiêu hồn ma nữ, đồng thời nói luôn mục đích 4 người đến nơi đây, thực ra chính là để báo hung tin cho Hoạt trúc thần y biết rằng, địch nhân đã sắp đến đây rồi.

Tiêu hồn ma nữ nghe được tin dữ thì thất kinh, vội vàng mời mọi người vào phòng, trong khi đó nàng kêu lớn gọi Linh Lung sang, bảo nàng ngay lập tức phải đến báo cho tất cả mọi người biết tin, dặn họ phải lập tức tụ họp ở nơi này, sự việc cực kỳ trọng đại không thể coi thường.

Linh Lung sau khi nghe được lời dặn dò của Tiêu hồn ma nữ thì vội vàng co cẳng lên mà chạy, nàng vận hết sức mình vào đôi chân, nhanh chóng chạy đi tìm mọi người.

Đầu tiên Linh Lung đến chỗ ở của sư tỷ Sử Tố Mai báo tin, sau đó chạy vội đến nơi cư ngụ của mẹ con Vương Thiên Ngọc và Sử Nguyệt Nga, cuối cùng mới chạy đến chỗ cha nuôi, báo tin cho Hoạt trúc thần y biết tai họa sắp ập đến.

Hoạt trúc thần y nghe tin dữ vội vàng hối hả giục con gái phụ mình thu dọn đồ đạc, đặc biệt trong số này là vô số các loại dược liệu quý hiếm mà lão đã bào chế ra, kỳ dư những thứ khác lão đều bỏ lại cả.

Khi hai người kéo nhau đến giữa đoạn đường, thì bên ngoài tiếng kim khí đã va chạm nhau kịch liệt, báo hiệu một cuộc chiến đã mở màn.

Vương Thiên Ngọc và Sử Nguyệt Nga cũng vừa kéo nhau đi ra, gặp phải cha con Hoạt trúc thần y đứng giữa đường thì lo ngại khôn xiết, Vương Thiên Ngọc vội nói:

– Địch nhân đã kéo đến nhà rồi. Chúng ta phải nhanh ra đó thôi.

Hoạt trúc thần y tâm trạng cũng không yên, nên ngay lúc đó cũng theo chân hai mẹ con Vương Thiên Ngọc từ con đường nhỏ đi đến đằng trước.

Lúc này phía trước trận chiến đã mở màn, 2 người Hồ Thị Song Tiên đang đấu chiến cùng với Ma đao Hồ Nhất Long, còn mẹ con Gia Luật Tú và Tiêu Dao Dao thì đang tấn công đám thủ hạ người của Hắc Thanh phái.

Miêu Thiên Tường thì song đấu với Tiêu hồn ma nữ, riêng một mình Sử Tố Mai vẫn còn chưa tham chiến, nàng đang nhìn vào trận đấu để xem người mình ai yếu nhất thì sẽ nhảy vào hỗ trợ.

Không ngờ ngay lúc đó nàng lại thấy 4 người do Vương Thiên Ngọc dẫn đầu đi ra. Sử Tố Mai thất kinh nói:

– Nhị vị ra đây làm gì. Mau trở vào nhà ngay đi.

Nàng nói xong vội vàng ra hiệu cho Linh Lung đưa mấy người vào trong. Hiện thời mà nói, Hoạt trúc thần y võ công kém cỏi, còn Linh Lung thì võ học còn tệ hơn cả lão, ngoài ra Sử Nguyệt Nga thì đang bị bệnh, Vương Thiên Ngọc tuy võ giỏi, nhưng bà phải chăm nom con gái, như thế bà làm sao có thể tùy tiện xuất kích với bọn cường đạo được.

Sử Tố Mai sau khi an bài cho mọi người ở yên trong phòng, mới quay ra ngoài quan sát trận chiến.

Phần Vương Thiên Ngọc thì tâm trạng nóng nảy, cũng không thể ngồi yên trong phòng nên vội nhờ cha con Hoạt trúc thần y chăm sóc cho con gái, còn bà cũng bước ra ngoài đứng chắn ngay cửa, đưa mắt nhìn ngó trận chiến ở ngoài xa.

Ở bên ngoài, Tiêu hồn ma nữ đang đấu kịch liệt với Miêu Thiên Tường, hai đằng một sử kiếm một sử Khổng thiên thằng, chiêu thế lăng lệ đẹp mắt, thoạt nhìn như không chút nguy hiểm gì.

Ấy thế nhưng khi nhìn kỹ, mới thấy chiêu thức của hai người biến hóa vô chừng, một chiêu một thức đều bao hàm đến mấy biến hóa, hành động lại nhanh nhẹn cực kỳ, thân pháp chuyển động, đấu pháp linh động đến mức khiến người ngoài nhìn hoa cả mắt.

Võ công của Tiêu hồn ma nữ trong một năm trở lại đây đã thăng tiến không biết bao nhiêu rồi, nàng từ khi được Vân Linh tận tình chỉ điểm cho những yếu quyết võ học, cộng với vốn thông minh sẵn có, nàng đã dần dần luyện được Khổng Thiên Thằng đến mức tùy nghi biến hóa, giống như Khổng Thiên Thằng đã là nhục thể trên người nàng vậy.

Cũng nhờ điều này, tuy niên kỷ Tiêu hồn ma nữ thua xa Miêu Thiên Tường, nhưng đấu pháp của nàng cũng không hề thua kém chi Miêu Thiên Tường cả.

Phần Miêu Thiên Tường thì sau một hồi công tới liên hồi, vẫn không cách nào áp sát vào người địch thủ, toàn là những lúc tối hậu, vũ khí trên tay đối phương lại tập kích vào người bà, khiến cho bà phải lùi lại, vì thế nói là song chiến, nhưng toàn là Tiêu hồn ma nữ tấn công Miêu Thiên Tường nhiều hơn.

Do đó, Miêu Thiên Tường sau 30 chiêu, đột nhiên phóng thẳng kiếm trong tay mình vào người địch nhân, khiến cho Tiêu hồn ma nữ kinh hoảng suýt nữa bị hại. Nàng vừa lách mình tránh khỏi mũi kiếm đang đâm tới, chưa kịp định thần thì xảy ra nghe tiếng gió vi vút trên không, một thứ vũ khí lạ đã tập kích ngay mặt nàng.

Tiêu hồn ma nữ hoảng sợ vội vàng ngã người né tránh, không ngờ nàng né được chiêu thế, định vung Khổng Thiên Thằng lên tấn công trở lại đối phương, thì lại cảm giác đau nhói ngay vai, lúc này mới phát giác ra vũ khí của đối phương chính là một con rắn sống, nàng trong lúc bất phòng đã để cho con rắn nọ cắn phải một miếng.

Tiêu hồn ma nữ thất thanh kêu lên một tiếng, toàn thân liên tiếp hồi bộ, nhanh chóng tránh khỏi mấy chiêu công ác liệt của Miêu Thiên Tường đang đánh tới. Trên vai Tiêu hồn ma nữ, độc chất của rắn đang xâm nhập vào người, khiến nàng đau đớn vô tả, cảm giác nhiệt trong người phát nóng, mà người nàng lại thấy lạnh run, quả nhiên là độc xà lợi hại phi thường.

May ngay lúc đó, một thân ảnh nhoáng lại đứng chắn trước mặt Tiêu hồn ma nữ, cản phá thành công mấy chiêu tấn công ác liệt của đối phương đang đánh vào người nàng.

Sử Tố Mai thực sự đã xuất thủ, nàng thấy Tiêu hồn ma nữ liên tiếp lùi lại nên vội vàng nhảy lại ứng cứu, chính bản thân nàng cũng không ngờ Tiêu hồn ma nữ bị thua chỉ vì trúng độc của con quái xà trên tay Miêu Thiên Tường lúc này.

Miêu Thiên Tường đang khi thắng thế thì bị Sử Tố Mai ngăn trở, vì thế đại đại tức giận, quyết diệt nàng luôn cho bỏ ghét.

Võ công của Sử Tố Mai cũng đâu tầm thường, nàng năm xưa thành danh nhờ Phất huyệt thủ, chiêu thức nhanh nhẹn khó ai bì.

Tuy nhiên hiện giờ trên tay Miêu Thiên Tường lại là một động vật sống, da thịt cứng chắc vô cùng, dù cho đao kiếm hay chưởng ảnh cũng không làm cho nó bị thương, ngược lại còn có thể để nó bất thần tấn công hoặ cuốn lấy vũ khí, như vậy khẳng định là nguy to rồi.

Sử Tố Mai do đó hết sức uý kỵ con rắn trên tay Miêu Thiên Tường, nàng vì thế càng đánh càng bị yếu thế, cơ hồ khó thể quân bình được cục diện trên chiến trường.

Vương Thiên Ngọc thấy Tiêu hồn ma nữ đứng không vững, mặt mày tái xanh và đổ mồ hôi thì vội vàng chạy ra dìu nàng vào trong cho Hoạt trúc thần y xem.

Hoạt trúc thần y vừa nhìn thấy mặt Tiêu hồn ma nữ, lập tức nhận ngay ra nguyên nhân trúng độc của thiếu nữ nọ. Lão vội lấy trong túi ra một lọ thuốc, trút ra 3 viên đưa cho nàng uống.

Đợi Tiêu hồn ma nữ uống xong viên thuốc, ngồi yên trên ghế, Hoạt trúc thần y mới nói:

– Con rắn cắn Loan nhi là một loại rắn cực độc, chỉ có ở Miêu Cương, loại rắn này ít khi có mặt trên giang hồ, do đó người bị rắn cắn rất khó tìm được thuốc chữa, họa may diệt được nó rồi dùng chính mật của rắn hòa với rượu uống thì mới giải được độc chất, nhưng việc này khó vô cùng.

Lúc nãy ta đã cho Loan nhi uống một dược liệu chữa độc rắn cực tốt, tuy dược liệu này không thể khử được nọc độc của con quái xà, nhưng sẽ giúp cho Loan nhi vượt qua được cơn nguy hiểm.

Vương Thiên Ngọc và Linh Lung ở gần đó nghe được mấy lời của Hoạt trúc thần y nói với Tiêu hồn ma nữ thì hết sức lo cho tính mạng nàng.

Linh Lung nóng nảy nói:

– Phụ thân, người là thần y sao lại không chữa được nọc độc của rắn chứ ?

Hoạt trúc thần y thở dài mà rằng:

– Phàm việc gì trên đời cũng có giới hạn của nó, giới hạn đó vốn dĩ không phải từ thiên nhiên mà từ chính con người ta.

Kiến thức của phụ nhân tuy cao, được giang hồ yêu mến mà tặng cho danh hiệu thần y, nhưng bản thân phụ thân cũng không thể biết hết mọi thứ, cũng không thể vượt quá các giới hạn của bản thân, như vậy nên phụ thân mới phải ngày đêm tìm tòi, ngày đêm nghiên cứu y dược để nâng cao y thuật của mình, e rằng những việc đó người trên đời có ai biết được, họ chỉ biết phụ thân là thần y nên tưởng rằng phụ thân bệnh gì cũng chữa được, như vậy chẳng phải là quá ấu trĩ hay sao.

Linh Lung nghe Hoạt trúc thần y nói chuyện dài dòng, cuối cùng cũng không cách gì chữa được nọc rắn cắn trên người Tiêu hồn ma nữ thì cảm thấy lo lắng cho nàng ta. Nàng nhìn Tiêu hồn ma nữ ngồi im trên giường, khuôn mặt nhăn lại vì đau nhức thì xót xa lắm.

Choang …. Âm thanh chấn động bên ngoài làm cho mấy người trong phòng giật nẩy mình, mọi người không ai bảo ai đều chạy vội ra phía cửa, bấy giờ trên trường đấu mới thấy một nam tử hán thân hình lực lưỡng, hàm én, mắt to, tay cầm đại đao đang đứng đối diện với Lãnh hồn tiên tử Tiêu Dao Dao.

Tiếng vũ khí va chạm nhau ầm ĩ vừa rồi, chắc là từ đại đao của hán nhân kia giao nhau cùng kiếm của Tiêu Dao Dao mà phát sinh ra.

Hán nhân nọ chính là Mâu Sỹ Đạt, thuộc hạ dưới trướng của Miêu Thiên Tường. Mấy ngày gần đây, y liên tục dò theo tin tức của thuộc hạ, lần theo hành tung của Hồ Thị Song Tiên, do đó mới đến kịp lúc, hỗ trợ cùng người của chủ nhân, tập kích Rặng Phong Lĩnh mấy người.

Sự xuất hiện của Mâu Sỹ Đạt và đám thuộc hạ Hắc Thanh phái là một bất ngờ lớn cho phe người của Sử Tố Mai. Tiêu Dao Dao giờ đây phải chia ra độc đấu cùng Mâu Sỹ Đạt, còn mẹ nàng, Gia Luật Tú lại phải giao chiến với hơn chục cao thủ Hắc Thanh Phái, tình thế khó khăn vô cùng.

Hồ Thị Song Tiên thì đánh chỉ ngang tay với Ma đao Hồ Nhất Long thôi, hai bà già này bình thời sử quải trượng lợi hại vô cùng, hiện giờ họ tay không vũ khí, do đó đấu cùng với đao pháp lăng lệ vô bì của Ma đao Hồ Nhất Long cực kỳ khó khăn.

Hồ Nhất Long đao pháp không chỉ biến hóa nhanh chóng, mà từng chiêu từng thức đều có những góc cắt rất bất ngờ, nếu chẳng phải Hồ Thị Song Tiên võ công uyên bác, kiến thức lịch duyệt và kinh nghiệm dạn dầy, e là đã bị bại về tay Ma đao Hồ Nhất Long rồi.

Trong khi đó, bên phía trận đấu của Miêu Thiên Tường và Sử Tố Mai cũng đã phân định được thắng thua. Sử Tố Mai làm sao xứng là đối thủ của Miêu Thiên Tường cơ chứ, lại nữa vũ khí của Miêu Thiên Tường lại là con quái xà kỳ dị, có thể tùy tiện tấn công người hoặc nghe lệnh của chủ nhân, sử dụng như một món vũ khí thông thường, chính vì sự quái dị đó đã khiến cho Sử Tố Mai không cách nào biến hóa chiêu thức 10 phần nội lực cho được, lúc nào nàng cũng phải dè chừng con quái xà độc địa bất thần đổi hướng tấn công, khi đó thì thật nguy a.

Vương Thiên Ngọc hiện giờ tay cầm kiếm, đang đứng canh ngay cửa phòng của Hoạt Trúc thần y và mấy người, bà ta nhìn thấy tình trạng nguy ngập của Sử Tố Mai thì không yên tâm vội nhảy ra tương trợ.

Nhưng ngay sau đó, bọn môn nhân Hắc Thanh Phái do số lượng quá đông, vì thế một số tên đã không tham gia trận chiến quần công đối với Gia Luật Tú, mà tìm cách xông vào gian phòng có Hoạt trúc thần y đang trú ngụ.

Tình thế đó khiến cho Linh Lung phải tự mình cầm kiếm xông ra án ngữ, nàng một tay cầm kiếm, một tay thủ sẵn “Hắc Độc Lang” chỉ cần đối phương xông tới là phóng ra ngay.

Qủa nhiên bọn môn nhân Hắc Thanh Phái không hề ngờ được nguy hiểm, bọn chúng thấy Linh Lung chỉ là một thiếu nữ trẻ tuổi nên không ngán gì hết ào ào cầm kiếm xông vào, ai ngờ sự thể phát sinh bất ngờ, Linh Lung đột ngột phóng ra một lớp hắc sa, ngay lập tức khiến cho những tên xông vào đầu tiên đều dội bật cả ra, hai tay ôm lấy chỗ bị trúng hắc sa, kêu lên khủng khiếp.

Bọn môn nhân Hắc Thanh Phái còn lại đều thất thần không dám xông vào, bấy giờ mới thấy rõ “Hắc Độc Lang” của Linh Lung lợi hại như thế nào. Những kẻ vừa nãy bị trúng “Hắc Độc Lang” giờ những chỗ bị thương bắt đầu thúi rữa, độc chất lan đến đâu thì chỗ đó chuyển màu tím tái, sau rồi biến thành một mớ thịt nát rửa, chảy ra một màu vàng kè.

Những tên bị hoàn cảnh đó, khỏi cần nói cũng biết là đau khổ như thế nào. Một số nhận ra quái sự của đồng bọn, lập tức thất kinh kêu lên “Hắc độc lang”, cô ả này có “Hắc Độc Lang” chúng ta không được coi thường.

Mấy tên phát hiện ra sự việc, vội vàng quay sang hỗ trợ đồng bọn cắt bỏ nhanh những chỗ bị độc, nếu không làm thế thì sự thể còn nguy ngập hơn, khẳng định cái chết sẽ đến nhanh chóng và đau khổ vô cùng.

Linh Lung nhờ vào oai thế độc địa kinh hồn và rất khủng bố của Hắc Độc Lang nên đã miễn cưỡng đẩy lui địch nhân, nhất thời những kẻ muốn xông vào nhà không còn ai hăng hái động thủ nữa.

Bên trong phòng lúc này Tiêu hồn ma nữ đã khá hơn, nàng khó nhọc bước đến sau lưng Linh Lung nhìn ra bên ngoài, thì thấy trận chiến đang đến hồi khốc liệt, người của hai phe đều đang cố hết sức chiến đấu, trận chiến do đó càng kinh hiểm, khiến nàng lo âu vô cùng.

Linh Lung thấy Tiêu hồn ma nữ ra tới thì quan tâm hỏi:

– Tỷ tỷ thấy sao ? Có còn cảm giác khí độc trong người không ?

Tiêu hồn ma nữ lắc đầu, nhăn mặt nói:

– Tỷ đau lắm. Nọc độc của con quái xà vẫn còn đó. Tỷ cảm giác cơ thể vẫn phát nóng, dù là nhiệt độ đã giảm, nhưng sự thực độc chất vẫn chưa tan hết, làm tỷ đau nhức khó chịu vô cùng.

Linh Lung thở dài nói:

– Vân Linh ca không biết bao giờ mới về. Nếu mà huynh ấy ở đây thì với nội lực cao tuyệt của huynh ấy, không một độc chất nào có thể làm khó huynh ấy được. Tiếc thật.

Tiêu hồn ma nữ nghe Linh Lung nhắc đến Vân Linh, đột nhiên trong lòng máy động, nàng chợt kêu lên một tiếng thò tay vào trong người, lấy ra một lọ đơn dược.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.