Quái Dị Khách

Hồi 58: HẮC THANH PHÁI



Phần Âm Cung, tổng đàn Hắc Thanh Phái toạ lạc tại một nơi bí hiểm, ít người biết tới. Trong võ lâm 20 năm trước, sau khi Hắc ma Đỗ Kỳ bị vây công, thương thế cực trọng lại bị Hoạt Thiên Tà đâm trúng một kiếm xuyên thân, rồi rơi xuống sông Hoàng Hà, mọi việc tưởng như đã xong, thiên hạ võ lâm tưởng rằng đã có ngày được yên bình, nhưng thực sự Hắc ma Đỗ Kỳ chưa chết, hắn bất quá chỉ bị thương nặng, rơi xuống nước rồi trôi dạt vào một sơn cốc hoang vu.

Với bản tính của một ma đầu tâm chí cao cao tự đại, tuyệt không giống như thường nhân mà đầu hàng nghịch cảnh, Hắc ma Đỗ Kỳ đã từ trong khốn khó đó, mà tự mình tiềm tu trong sơn cốc hoang vu, chịu biết bao cực khổ trong suốt 15 năm trời, cuối cùng mới đả phá được thượng tầng Xích Liệt Chưởng, trở thành một ma đầu tuyệt đại trên giang hồ.

Hắc ma Đỗ Kỳ sau khi luyện thành công phu, liền tức tốc đến Đài Can Cốc, thu phục ngũ lão ma tăng. Hai bên đại chiến một trận kịch liệt, kéo dài 2 ngày 3 đêm, cuối cùng Hắc ma Đỗ Kỳ phải dùng tới Xích Liệt Chưởng phần thượng mới đả bại được ngũ ma tăng, khiến cho bọn này phải bái phục, chịu trở thành môn hạ của lão.

Chưa hài lòng với thực lực của 5 lão ma tăng vừa thu thập, Hắc ma Đỗ Kỳ còn tự mình đến Hoang Lâm Sơn giao chiến 2 ngày đêm với tuyệt đại cao thủ Lạt kiếm ma tôn, khiến cho lão ta toàn thân trúng phải hỏa chưởng, thương tích trầm trọng, phải tự thân quy phục không còn dám ngang ngạnh nữa.

Sau khi thu phục được bọn ma đầu lợi hại nổi tiếng giang hồ một thời này, Hắc ma Đỗ Kỳ mới quyết định thành lập môn hộ, xây dựng tổng đàn tại một vùng núi hoang vu, địa thế hiểm trở, một bên là núi, một bên là nước, phía sau là một vùng Sâm Lâm và đặt tên là Phần âm Cung.

Lúc này, ngũ ma tăng được thăng làm Ngũ ma tôn giả hộ đàn đại trưởng lão, còn Lạt Kiếm Ma Tôn thì làm đến chức Nhị môn chủ bổn môn, chỉ đứng sau có một mình Hắc ma Đỗ Kỳ mà thôi.

Cao thủ bên dưới thu thập về ngày một nhiều, có thể kể đến Tam môn chủ Thông Thiên Ma, Nhị hộ pháp Đại hạc thiên cương Tý thần thông, Tam hộ pháp Viên Thủ Thần Cửu, đường chủ ngoại cung đường Thiết Phiến Thư Sinh, đường chủ ám sát đường Hắc Sát Nhân Lý Bằng,

Với thực lực của mấy đại cao thủ vừa thu thập được, cộng với việc thu hồi các môn nhân đệ tử vốn tản mát sau 20 năm về dưới trướng, lập tức lực lượng của Hắc ma Đỗ Kỳ trở nên cực kỳ hùng hậu.

Lúc này, Hắc ma Đỗ Kỳ mới chính thức tuyên bố với võ lâm giang hồ, việc lão thành lập môn phái, đặt tên là Hắc Thanh Phái, cư ngụ ở phía đông trung nguyên.

Tất nhiên bản thân Hắc ma Đỗ Kỳ cũng không dại gì lộ chân diện thật cho mấy lão bất tử bên phe chánh phái biết được lão vẫn còn sống, hiện thời lão thường đeo một cái mặt nạ làm bằng kim thiết, họa hình con mãnh sư hung dữ.

Hắc Thanh Phái vừa ra đời, liền lập tức gây chấn động giang hồ bằng những màn truy quét bắt người. Những kẻ bị bắt, vốn dĩ đều là nhân vật cực hung cực ác, đều có ác danh rất lớn trên giang hồ. Bọn người đó dĩ nhiên ai không phục đều bị giết chết, ai thần phục thì theo về dưới trướng Hắc Thanh Phái, trở thành các đường chủ lợi hại.

Trong số những người mới được thu phục sau này, nổi tiếng nhất chính là Ma Đao Hồ Nhất Long và vợ lão Miêu Thiên Tường, các cao thủ khác như Thành Bưu huynh đệ, Xác y nhân Bạch Ma Thường hay 2 gã Tiếu Diện Phật Hổ Như và Trí Đa Tinh Lưu Hành thì mãi sau này mới đầu nhập vào môn hạ Hắc Thanh Phái.

Hiển nhiên do việc Hắc Thanh Phái chỉ mới tấn công bọn ma đầu trên võ lâm, chưa từng đ.ng độ với các cao thủ chánh đạo, vì vậy mà những hành động của họ cũng chưa gây sự khó chịu hay bất mãn gì với các môn phái chính đạo trên giang hồ.

Bẵng đi một thời gian ngắn, đột nhiên Hắc Thanh Phái lại nổi lên, uy thế kiếp người, lần lượt đánh chiếm các môn phái nhỏ, thu thập tài bảo và nhân lực, tạo nên một cục diện rối loạn trong võ lâm.

Đến lúc này, các môn phái lớn như Thiếu Lâm, Võ Đang, Côn Luân, Nga Mi, Thanh Thành, … mới giật mình lo ngại, liền triệu tập cuộc họp khẩn cấp, tìm cách chu toàn cục diện, không để cho Hắc Thanh Phái làm loạn võ lâm, gây hại cho các cao thủ chánh đạo và người giang hồ.

Tuy nhiên, cuộc thịnh hội đó mới diễn ra được một lần, chưa kịp thống nhất ý kiến, thì giữa hai phe Hắc Thanh Phái và Hoàng Thiên Giáo đã xảy ra xung đột, dẫn đến một cuộc chiến kinh thiên động địa, kéo dài mãi đến tận bây giờ vẫn chưa chấm dứt.

Tình thế đó khiến cho quần hào bạch đạo hết sức vui mừng, bọn họ quyết định toạ môn tranh hổ đấu, không dính vào chuyện gì cả, cứ yên tâm để cho hai phe hắc đạo kia tự tiêu diệt lẫn nhau, chúng càng đánh càng suy yếu thì thiên hạ võ lâm bạch đạo mới có ngày thái bình, không bị bọn chúng gây hỗn loạn nữa.

Trong thời gian này, nhân lực của Hắc Thanh Phái bị tổn hại nghiêm trọng vì cuộc giao tranh, tình thế đó khiến cho Hắc ma Đỗ Kỳ liên tục cho người đi thu thập nhân tài ở các nơi về dưới trướng, ngõ hầu có thêm lực lượng tiếp chiến lâu dài với phe Hoàng Thiên Giáo kia.

Trong lúc hai phe còn đang căng thẳng, thì đột nhiên Hắc ma Đỗ Kỳ lại phát giác sự xuất hiện một môn phái lạ, kêu là Hồng Ma Viện. Môn phái này ngay lúc hình thành, đã cho đệ tử xâm nhập vào vùng lãnh thổ do Hắc Thanh Phái đang chiếm giữ, lại còn tạo ra vài vụ án kinh thiên động địa, làm bị thương và huỷ hoại không ít cao thủ của lão.

Hiện giờ bọn người bị Ma tiêu của Hàn Thiên Ma Nữ cảm nhiễm như Xác y nhân Bạch Ma Thường, Thiết Phiến Thư Sinh, Thành Bưu huynh đệ đã trở nên ngây ngốc, không còn giá trị sử dụng nữa.

Hắc ma Đỗ Kỳ nổi giận thực sự, mới cho môn hạ truy sát Hàn Thiên Ma Nữ, cuối cùng sau một trận chiến tổn thất nghiêm trọng, cũng đã hạ thủ khiến nàng rơi xuống Vực Tuyệt Tình.

Sau khi hạ Hàn Thiên Ma Nữ xong, nghe môn hạ về báo, Hắc ma Đỗ Kỳ lại càng kinh hãi khi biết được bên phe Hồng Ma Viện lại có một cao thủ lợi hại đến mức đánh lui được Tam hộ pháp Viên Thủ Thần Cửu bên phe mình một cách dễ dàng, theo lời kể thì lão già đó thân hình lực lưỡng, chưởng lực hùng mạnh, chưa hiểu là nhân vật nào.

Hắc ma Đỗ Kỳ còn đang lo lắng, bực bội thì bên ngoài lại có tin báo Hồ Thị Song Tiên đã phá được kỳ trận trốn thoát về hướng Giang Lăng.

Hắc ma Đỗ Kỳ tức giận gọi ngay thần hành tẩu cước Viên Công Tăng tới ra lệnh phải báo ngay tin tức nọ cho vợ chồng Ma đao Hồ Nhất Long để bọn họ truy bắt 2 bà già này, lại nữa hiện thời lão nghe nói Thánh thủ thần y đang cư ngụ đâu đó gần Giang Lăng nên yêu cầu mọi người ra sức truy tìm, bằng mọi cách phải lôi được lão đầu tử đó về đây mới được, không thể để một nhân vật kỳ tài như vậy sống nhởn nhơ ngoài vòng cương tỏa của Hắc Thanh Phái.

Còn tam môn chủ Thông Thiên Ma thì vò đầu bức tai vì sự kiện Hồ Thị Song Tiên trốn khỏi kỳ trận do lão lập nên. Ai mà ngờ được kiến thức kỳ trận của hai bà già nọ cũng cao quá, có thể đả phá được kỳ trận nọ mà trốn ra ngoài.

Ban đầu, môn chủ đại nhân Hắc ma Đỗ Kỳ muốn dùng vũ lực để bức ép 2 người nọ quy phục, nhưng Thông Thiên Ma tự tin kỳ thuật của mình, nên đã đề nghị giam hai người lại vào trận đồ để lão khuyên giải, theo ý lão thì Hồ Thị Song Tiên tính tình cố chấp, nếu bị o ép thì sẽ phản kháng, thà chết không chịu đầu nhập Hắc Thanh Phái, điều này xảy ra thì Hắc Thanh phái không được gì cả, chi bằng để lão từ từ khuyên giải xem sao.

Nhưng Thông Thiên Ma không ngờ lão đang làm một việc ngờ nghệch, hai bà già đó nhân cơ hội thư thái, đã bồi bổ được sức lực và trốn khỏi kỳ trận do lão lập rồi, việc làm này đúng là khiến cho lão không biết ăn làm sao, nói làm sao với môn chủ đại nhân được nữa.

Vào một buổi chiều, khi ánh tà dương đang dần dần lùi về phía tây, cảnh vật nhập nhoạng. Lúc này đã có nhiều nhà bắt đầu lên đèn, khung cảnh đường phố giảm hẳn lại mật độ người đi lại trên đường, giờ này ai có nhà đều quay về nhà cả bởi thời điểm của bữa ăn tối cũng sắp đến gần rồi.

Trong một góc phố nhỏ, tại một tửu quán tồi tàn, hai bà già y phục bẩn thỉu đang ngồi ăn mấy món ăn nghèo nàn, đơn giản và cực kỳ ít ỏi.

Hồ Thị Hắc Bà nhăn mặt nói:

– Món ăn tệ thật, lại ít quá, chẳng đủ dính răng chút nào.

Hồ Thị Bạch Bà nghiêm nghị nói:

– Chúng ta hai người sức lực mới chỉ tụ được 5 thành, cơ thể yếu nhược nên không thể động thủ với bọn chúng. Hiện giờ cần nhất là tìm một chỗ tốt để nghỉ ngơi, nhân tiện bồi bổ công lực, hôm qua tỷ đã thấy người theo dõi chúng ta, nếu chẳng phải tỷ nhanh chóng đánh lạc hướng, thì bây giờ tỷ muội ta cũng không dễ dàng ở yên chỗ này.

Hồ Thị Hắc Bà nghiến răng nói:

– Lần vừa rồi tỷ muội ta đều bị vướng vào trong kỳ trận bát quái của lão Bạch Thi, vì thế nên tổn thương nguyên khí, mới để bọn chúng bắt được. Nếu chẳng phải tỷ muội ta yếu sức, muội đã ra mặt giáo huấn tên Thông Thiên Ma đó rồi.

Hồ Thị Bạch Bà nói:

– Hiện giờ chúng ta đã đến Giang Lăng, chẳng mấy chốc có thể về Thanh Hư Cốc, khi đó dù là cao thủ tuyệt đỉnh cũng không thể vượt qua trận pháp của tỷ muội ta.

Hồ Thị Hắc Bà lại nhớ đến tên đệ tử yêu Thanh Lam tú hiệp, không biết giờ này hắn ở đâu, đang làm gì, tại sao mãi từ lúc hai người bị bắt cho đến giờ vẫn không nghe chi về tin tức của hắn.

Hồ Thị Hắc Bà đem chuyện này nói với Hồ Thị Bạch Bà. Hai người đều có chung một tên đệ tử, hẳn nhiên đều rất lo lắng cho số phận của hắn. Hồ Thị Bạch Bà cũng như Hồ Thị Hắc Bà tính tình cô ngạo thất thường, hơn 15 năm trước tự nhiên cứu sống được một đứa nhỏ bị bỏ trong rừng, thế rồi hai người thương hại đem nó về nuôi, từ từ biến đổi tình cảm xem đứa nhỏ đó như con, như đệ tử của mình.

Thời gian sau đó, 2 người đều dốc hết tâm huyết ra đào tạo đứa nhỏ này, đặt cho một biệt hiệu là Thanh Lam tú hiệp, chủ yếu muốn đứa nhỏ trở thành một hiệp khách giang hồ, tài mạo song toàn, có thế mới không hổ danh Hồ Thị Song Tiên đã dầy công bồ tượng.

Không ngờ chuyện ở Phúc Tiểu Trạch đã khiến 2 bên lạc nhau, Hồ Thị Song Tiên thì bị Thông Thiên Ma người của Hắc Thanh Phái nhân cơ hội cả hai đang yếu sức dùng võ lực bắt được, còn đệ tử của hai người thì không biết đi đâu. Thật là khiến cả hai lo lắng vô cùng.

Hồ Thị Song Tiên đang cùng nhau bàn tán, suy luận về khả năng có thể xảy đến với tên đệ tử yêu Thanh Lam tú hiệp thì phía bên ngoài chợt xuất hiện hai người. Hai người này thần thái tôn quý, y phục bằng vải tơ lụa đắt tiền, thực khiến không ai hiểu tại sao họ lại xuất hiện nơi này.

Trong tửu quán hiện giờ cũng có độ 5, 7 thực khách, họ đều ngạc nhiên nhìn ra, lập tức bị cảm nhiễm bởi vẻ thanh tư thoát tục của 2 người mới đến.

Trong hai mỹ nhân này, người nhỏ tuổi chính là Lãnh hồn tiên tử Tiêu Dao Dao, còn người thứ hai chính là mẫu thân của nàng – Gia Luật Tú phu nhân.

Gia Luật Tú và con gái vừa vào đến thành thì trời đã tối, hai người vì quá đói bụng nên khi đi ngay qua tửu quán nhỏ, bị sức hút của mỹ vị nơi này nên tùy tiện mà vào.

Tiêu Dao Dao thì không thích vào một nơi tồi tàn như tửu quán nhỏ nhỏ thế này, nhưng mẹ nàng Gia Luật Tú bình sinh không câu nệ tiểu tiết, lại từng lang bạt kỳ hồ hành hiệp trượng nghĩa, do đó bà đối với những tửu quán nhỏ chứa đựng nhiều kỷ niệm đẹp, vì vậy nên mới kéo con gái vào quán.

Hai người vào quán, lập tức tạo nên một sự kiện chấn động, nhan sắc và vẻ cao quý của 2 mẹ con đã đánh động đến toàn bộ thực khách trong quán. Thậm trí đến cả chủ quán đã hơn 50 mươi tuổi cũng phải nhìn vào hai người ngây ngốc.

Hồ Thị Hắc Bà vừa nhìn thấy Tiêu Dao Dao thì lập tức kinh ngạc, định tiến lại hỏi thăm về hạ lạc của đệ tử yêu.

Hồ Thị Bạch Bà thấy thế liền giữ Hồ Thị Hắc Bà lại nói nhỏ:

– Chúng ta không nên kinh động người ta. Mọi chuyện cứ chậm rãi lại đã.

Hồ Thị Hắc Bà nghe sư tỷ nói thế mới sực nhớ ra tình trạng hiện nay của hai người. Cả hai hiện giờ đang trốn tránh người của Hắc Thanh Phái, do đó không thể gây hấn với ai khác được.

Hai mẹ con Gia Luật Tú được mời vào một bàn đẹp nhất trong quán, lại có thể tùy tiện theo dõi thực khách ra vào, điều đó khiến cả hai rất hài lòng.

Tiêu Dao Dao sau khi gọi mấy món ăn, liền lên tiếng hỏi mẹ:

– Mẫu thân, người đưa con đến đây làm chi ?

Gia Luật Tú nói:

– Theo tin tức của ta, trước khi thịnh yến Đào Hoa Cung được cử hành, tên hỗn đản làm hại con có đi qua nơi này. Như vậy chiếu theo cách thức truy tìm, sớm muộn gì chúng ta cũng dò ra tin tức nguồn gốc của hắn.

Tiêu Dao Dao nghe mẹ nói vậy thì trong lòng trùng xuống, nàng nhớ lại chuyện xảy ra với bản thân giống như một vết thương chí mạng không cách nào lành. Hiện giờ mà nói, việc tệ hại đó đã xảy ra gần nửa năm trời, ấy thế mà nàng như thấy vừa mới xảy ra, cảm giác tức tối lẫn thù hận cứ dồn nén trong tim, càng lúc càng dầy thêm.

Nếu mà lúc này nàng tìm thấy tên hỗn đản đó, thì nàng nhất quyết phải băm thây, xẻ thịt hắn mới hả dạ. Tiêu Dao Dao nghĩ việc nàng đã bỏ qua cơ hội không giết chết tên dâm tặc, thì nỗi tiếc nuối càng gia tăng, hai mắt như đỏ lửa nhìn chăm chăm về phía cửa.

Không ngờ, ngay lúc đó, ánh mắt Tiêu Dao Dao chợt nhận ra mấy nhân ảnh đang thấp thoáng tiến vào quán. Tuy mấy người nọ còn cách tửu quán khá xa, nhưng khẳng định mục tiêu của họ chính là tửu quán này, hành động của đám người đó nhanh nhẹn vô cùng, rõ ràng là những cao thủ võ lâm thân thủ không tệ.

Tiêu Dao Dao bị đám người lạ mắt thu hút, lập tức dời bỏ cảm giác buồn bực, chú tâm để ý đám người lạ đang đi vào quán.

Đám người này đi đầu là một hán nhân thân hình chắc nịt, mày rậm, mắt to, hàm râu quai nón rậm rì, trên tay lại đang cầm một đại đao bản lớn hùng dũng tiến vào quán.

Nam nhân này chính là Mâu Sỹ Đạt, thuộc hạ đắc lực của Miêu Thiên Tường. Hơm một tuần trăng này, hắn được lệnh của phu thê Ma Đao Hồ Nhất Long và Miêu Thiên Tường, truy tìm tung tích của Hồ Thị Song Tiên vừa trốn đi. Hắn và Nguyệt Luân mỗi người một hướng, đều đang hết sức thực hiện mệnh lệnh của chủ nhân.

Mâu Sỹ Đat vừa vào quán, lập tức bị ngay nhan sắc chim sa cá lặn của Lãnh hồn tiên tử Tiêu Dao Dao cảm nhiễm. Mà không chỉ có hắn, mấy tên thuộc hạ đi theo tên nào tên nấy đều đứng đực ra mà nhìn, có tên còn chịu không được thèm muốn, nuốt ực một ngụm nước bọt xuống bụng.

Tiêu Dao Dao thấy mấy tên cao thủ giang hồ thèm muốn nhìn mình chằm chằm thì hừ nhẹ một tiếng trong miệng, quay mặt đi không cho bọn chúng nhìn mặt nàng nữa.

Mâu Sỹ Đạt bị tiếng hừ của nàng làm cho tỉnh táo, hắn dù sao cũng là lão đại trong đám cao thủ ở đây, không thể chú trọng mỹ sắc mà quên nhiệm vụ.

Lúc này Mẫu Sỹ Đạt mới đảo mắt nhìn đám thực khách trong quán, ngay lập tức mắt hắn sáng lên, tự nhiên bật tiếng cười lớn nói:

– Ha … ha .. đi tìm rách giầy không ngờ lại thấy các người ở đây.

Ở một chiếc bàn cách đó không xa, Hồ Thị Hắc Bà và Hồ Thị Bạch Bà đã đứng lên, hai người biết rõ bản thân đã bị bại lộ thân phận, nếu không chủ động nắm giữ tình thế thì khó lòng thoát được nguy hiểm. Hai người do đó đã tự động đứng dậy, chuẩn bị tinh thần bắt đầu một cuộc chiến sống chết.

Mâu Sỹ Đạt và đám người của hắn đã tụ tập lại đứng sau lưng hắn, trở thành một thế đối đầu

giữa hai phe.

Hồ Thị Bạch Bà lạnh lùng:

– Chúng ta ra ngoài động thủ. Rồi thân pháp bà tự động rời chỗ, chậm chạp đi ra khỏi quán.

Đi đằng sau 2 người là Mâu Sỹ Đạt và đám thuộc hạ. Bọn họ ra trước cửa quán 20 trượng, chọn một khoảng đất trống, bắt đầu chuẩn bị động thủ.

Gia Luật Tú và Tiêu Dao Dao cũng bị sự tò mò thôi thúc nên chuyển sang một chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ nhìn ra. Gia Luật Tú kiến thức khá nhiều, đã nhận ra 2 bà già kia là Hồ Thị Song Tiên nổi danh trên giang hồ.

Trong khi đó, bọn người Hắc Thanh Phái do Mâu Sỹ Đạt đưa tới thì bà chưa hề biết qua, trong lòng đang ngạc nhiên không hiểu bọn người kia là ai lại dám chọc giận để Hồ Thị Song Tiên thế này.

Trên giang hồ, võ công và tính nết của Hồ Thị Song Tiên cực kỳ quái lạ, hai người yêu ghét chỉ dựa vào một tia nhãn thần, nếu hai người thích ai thì không nói làm chi, còn khi nghịch mắt họ thì rất dễ bị tai nạn, không bị chết thì cũng bị thương cực trọng, không dễ gì mà thoát khỏi tay hai người.

Hôm nay, lần đầu tiên lại có người dám đến khiêu chiến Hồ Thị Song Tiên, việc này khiến người am hiểu kiến thức giang hồ như Gia Luật Tú cũng phải ngạc nhiên, không hiểu chuyện này ra sao.

Tiêu Dao Dao đã từng gặp Hồ Thị Song Tiên và Mâu Sỹ Đạt ở Phúc tiểu trạch, do đó nàng thấy hai bên sắp động thủ thì biết rằng Hồ Thị Song Tiên đã gây chuyện gì với Hắc Thanh Phái rồi.

Mâu Sỹ Đạt tay cầm đại đao để xuôi theo thân người, hai mắt chiếu ra hàn quang đặc dị, tập trung lên thân thể Hồ Thị Song Tiên.

Đám thuộc hạ đi theo, tên nào tên nấy vũ khí rút ra cầm tay, tập trung tinh thần chuẩn bị xuất kích, chỉ cần một lệnh của Mâu Sỹ Đạt ban ra, lập tức sẽ trở thành một trường đấu tranh máu đổ thịt rơi ngay lúc này.

Mâu Sỹ Đạt thần sắc ngưng trọng nhìn Hồ Thị Song Tiên nói lớn:

– Hai vị đã là tội nhân của bổn phái. Nếu ngoan ngoãn chịu trói thì chúng ta cũng không làm khó dễ nữa, có thể đưa cả hai về cho môn chủ định tội. Hai vị nghĩ sao ?

Hồ Thị Hắc Bà tức tối hừ lên một tiếng, trong đầu thầm tính. Hiện giờ hai người không có vũ khí, nội lực lại giảm mất 5 thành, e rằng khó lòng thu thập bọn tiểu tử này.

Tuy nhiên, Hồ Thị Song Tiên tâm tính tương thông, đều hiểu hôm nay lành ít dữ nhiều, nếu không nhân cơ hội nhân thủ bọn tặc nhân còn chưa đến kịp, tức tối dùng sách lược “sét đánh không kịp bưng tai” thì sau này càng khó thoát khỏi nguy hiểm.

Hai người nhìn nhau một thoáng, lập tức thân hình chớp động, đã xông vào giữa đám người Hắc thanh phái đang đứng phía sau Mâu Sỹ Đạt.

Mâu Sỹ Đạt và đám thủ hạ đều đã chuẩn bị tinh thần chiến đấu, ngay lúc bóng dáng Hồ Thị Song Tiên nhoáng lên một cái, trong cảnh trời đêm âm u, tiếng thét của Mâu Sỹ Đạt đã vang lên:

S……..á ……t……..

Huỳnh … huỵch những tiếng chuyển động của đám cao thủ giang hồ. Một trường sát phạt không tránh khỏi đã xảy ra.

Hồ Thị Bạch Bà tay không vũ khí, trực đấu cùng Mâu Sỹ Đạt, hai người thân hình chớp nhoáng, mới trong tít tắc đã công ra 20 chiêu, biến pháp nhanh vô cùng.

Vốn dĩ võ công của Hồ Thị Song Tiên cực cao, chiêu thế lợi hại nhất chính là thực chiến bằng quải trượng, hiện giờ tuy hai người không ai có quải trượng trên tay, nhưng bản lãnh võ công thì cũng không kém sút nhiều lắm.

Hiện giờ Hồ Thị Bạch Bà thì đấu tay đôi với Mâu Sỹ Đạt, còn Hồ Thị Hắc Bà thì đang giao chiến với đám cao thủ Hắc Thanh Phái.

Hai đằng chiêu xuất nhanh như chớp giật, biến thế nhanh nhẹn vô cùng. Lại nói lúc này trời đã về đêm, khung cảnh xung quanh tối mù mù, chỉ có võ công lợi hại mới có thể đấu chiến vào lúc này.

Hai mẹ con Gia Luật Tú bị cảm nhiễm bởi trận chiến trước mắt, hai người ăn vội chút thức ăn rồi kéo nhau ra phía ngoài để xem.

Lúc này Gia Luật Tú mới phát giác ra võ công của Hồ Thị Song Tiên không cao quá như lời đồn, không ngờ hai người thuộc hàng tiền bối võ lâm như vậy, lại để cho đám cao thủ hậu bối quần công đến mức không thể thoát ra nổi.

Thế nhưng dù gì đi nữa Hồ Thị Song Tiên kinh nghiệm trận mạc dạn dầy, 2 người đã cùng nhau tham chiến hàng chục trận, kiến thức võ học của các phái nhiều không kể xiết, vì thế nên tuy nội lực bị thụt giảm, nhưng cũng không vì thế mà bại vong trước đám tiểu bối này.

Chiến trường trận đấu cát bay đá chạy trong cảnh mịt mù nọ càng lúc càng nguy hiểm, bọn thuộc hạ của Mâu Sỹ Đạt dẫn tới lần lượt bị Hồ Thị Hắc Bà đánh gục, phải lùi khỏi đấu trường, có kẻ đã đứng không nổi nằm lăn ra đất, kêu la một cách đau đớn.

Phía bên kia Mâu Sỹ Đạt cũng bị Hồ Thị Bạch Bà làm cho khó chịu không ít. Võ công của Mâu Sỹ Đạt đâu phải tầm thường, sức lực lại tuyệt đối sung mãn, vậy mà lúc này y không sao tận dụng được ưu thế đó, chiêu xuất nửa chừng lại phải quay về tự cứu, hiển nhiên đấu pháp của y đã bị Hồ Thị Bạch Bà câu dẫn, dùng chính sự nhanh nhẹn của bà mà khống chế cường lực mạnh mẽ của y.

Lãnh hồn tiên tử Tiêu Dao Dao đã từng nhìn thấy Hồ Thị Song Tiên đấu nhau cùng các cao thủ lợi hại khác như Ảnh Hồn Thủ và Ưng Thiên Hành nên ngay lập tức nhận ra sự khác lạ, nàng thì thầm vào tai mẫu thân, ý là Hồ Thị Song Tiên đã bị giảm sút nội lực, vì vậy nên mới phải kéo dài cuộc chiến lâu như thế.

Gia Luật Tú thấy con gái nói rất hợp ý mình, trong lòng dấy lên sự hoan hỉ, tự cảm thấy sung sướng vì cho rằng Tiêu Dao Dao xa nhà một thời gian, đi lại giang hồ nên đã chín chắn hơn nhiều rồi.

Thời gian lặng lẽ trôi, Hồ Thị Hắc Bà đã thu thập xong bọn thuộc hạ dưới trướng Mâu Sỹ Đạt, lúc bấy giờ trên chiến trường chỉ còn cặp đấu giữa Hồ Thị Bạch Bà và Mâu Sỹ Đạt là vẫn chưa có hồi kết.

Mâu Sỹ Đạt xuất ra đao pháp bá đạo vô cùng, chiêu thức đao quang loang loáng như ánh sao băng, thoạt chớp thoạt sáng lại nhìn như kiểu ma trơi trên trời, kiểu đấu pháp đó khiến cho Hồ Thị Bạch Bà không cách gì áp sát người y được.

Mâu Sỹ Đạt vừa đánh vừa lo lắng, hiện giờ mà nói bên phe y chỉ còn có y trụ vững, nếu một khi Hồ Thị Hắc Bà xông vào giáp công cùng sư tỷ của bà ta. Hai người đều là cao thủ tuyệt đỉnh, thành danh đã lâu, e rằng tính mạng y khó thể bảo toàn.

Trong lòng đã biết không xong, tất nhiên Mâu Sỹ Đạt chẳng dại gì ở lại nơi này, y đánh mạnh một đường đao hoa lệ, kín bưng như bức tường thành, chiến pháp như gió cuốn mưa sa, phủ lên thân hình đối phương.

Lập tức Hồ Thị Bạch Bà phải thu hồi thân pháp nhảy lùi lại, đến lúc này Mâu Sỹ Đạt mới hoàn đao nhảy bắn ra xa, co giò chạy thật nhanh vào trong ngõ hẻm.

Hồ Thị Hắc Bà thấy thế nhảy ba bước chạy theo, định tiêu diệt nốt mầm mống tai họa này. Thế nhưng bà ta đuổi theo không kịp, vì ngõ hẻm đó đan đan, dọc dọc, hàng chục hướng đi ra khắp nơi, nhất thời không biết Mâu Sỹ Đạt đã chạy đi ngã nào.

Hồ Thị Bạch Bà khuôn mặt xanh xám ngồi phục xuống giữa đấu trường, khuôn mặt bà ta cho thấy khí lực trong người đã hao tổn thảm trọng, e rằng không thể kiên trì lâu nữa.

Hồ Thị Hắc Bà đuổi không kịp quay lại nhìn thấy sư tỷ đang ngồi thở giữa đương trường, liền vội vàng chạy lại hỏi:

– Tỷ, tỷ sao vậy ?

Hồ Thị Bạch Bà khuôn mặt đã bớt xanh, gượng đứng dậy nói:

– Mau, chúng ta mau rời khỏi đây. Bọn người Hắc Thanh Phái sớm muộn gì cũng sẽ đến.

Hồ Thị Bạch Bà nói xong liền đưa mắt nhìn hai mẹ con Tiêu Dao Dao đang đứng đó, đoạn nói:

– Ai gia có chuyện muốn hỏi Tiêu cô nương, cô nương có thể theo 2 hai người chúng ta không?

Tiêu Dao Dao có vẻ ngạc nhiên, nàng không hiểu Hồ Thị Bạch Bà định nói chuyện gì với nàng, theo ngữ khí thì bà ta đối với nàng không có oán thù, có lẽ sự việc cũng không quá nghiêm trọng.

Tiêu Dao Dao quay sang mẫu thân đang đứng đó định hỏi ý kiến, nhưng Gia Luật Tú đã vái chào Hồ Thị Bạch Bà rồi nói:

– Tiền bối đã có ý muốn hỏi chuyện tiểu nữ, mẹ con chúng tôi nhất định nghe theo. Bây giờ chúng ta mau đi thôi.

Bốn người ngay sau đó liền kéo nhau đi ra khỏi thành. Ai nấy đều biết việc thảm sát bằng đấy nhân mạng là người của Hắc Thanh Phái thì làm sao bọn chúng không truy sát cho được, vậy thì chỉ có nhân cơ hội đêm tối, vượt thành mà ra thì sẽ an toàn hơn.

Sau một hồi vất vả dùng dây thừng vượt thành, bốn người kéo nhau đi thẳng về phía đông, tiến bước trên con đường nhỏ dẫn tới thị trấn gần đó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.