Quái Dị Khách

Hồi 56: HUNG THỦ LÀ AI ?



Độc Hồng môn là môn phái đã tồn tại lâu đời, có khi cũng gần 200 năm, trong thời cực thịnh của phái này, đã làm cho cả giang hồ rúng động bởi độc dược kỳ tuyệt của môn chủ, trải qua thời gian, những bí truyền về độc dược cũng như giải dược của môn phái Độc Hồng môn đã bị người giang hồ biết được một số. Tuy nhiên, bí phổ Độc Kinh vốn được truyền đời qua các chưởng môn các thời kỳ khác nhau thì không phải không còn lợi hại. Thậm trí những bí ẩn của nó, ngay cả chưởng môn Độc Hồng môn cũng chưa hiểu hết.

Tính ra, đến đời Ngọc Liên Hoa đã trải qua 5 đời chưởng môn, ngoài chưởng môn nhân đời thứ nhất Hô Diên Minh nổi danh khắp giang hồ với độc dược và võ công độc đáo, thì các đời chưởng môn còn lại, uy danh của Độc Hồng môn sa sút dần, mãi sau này, khi Ngọc Liên Hoa lên nắm quyền lãnh đạo, Độc Hồng môn theo tôn chỉ không xâm phạm quần hào hắc bạch, tự thủ giữ gìn môn hộ và quản giáo môn nhân nghiêm khắc, từ đó, Độc Hồng môn mới từ từ hồi phục.

Tuy nhiên, trong mấy năm gần đây, sau khi Hắc y quái thủ ra mặt phản phúc, đã lôi kéo một số nhân vật lãnh đạo trong Độc Hồng môn, gây nên sự chia rẽ sâu sắc trong môn phái, khiến cho Độc Hồng môn vừa có cơ gượng dậy được, lại bị chìm trong đấu tranh quyền lực.

Hậu quả của nó là sự suy yếu thảm hại của các Đường chủ trong Độc Hồng môn, độc thương kỳ bí do chính lão già thâm độc Hắc y quái thủ Sà Đà Tử đã ám ký trên người họ hiện vẫn không cách gì giải nổi.

Cũng may cho môn phái Độc Hồng môn là dị độc do các Đường chủ mắc phải không liên quan đến độc chất mà lão già Hắc y quái thủ hạ độc trên mình đám môn nhân. Do đó, Thánh cô Bạch Ngọc Tiên đã dễ dàng giải được độc chất này, giúp cho bọn thuộc hạ thoát khỏi một phen nguy hiểm. Hiện thời để giải độc trên mình các Đường chủ, Bạch Ngọc Tiên đã cho Hỏa Băng Tâm khởi hành đến Vạn Độc môn để xin thuốc giải, hy vọng điều này có thể thực hiện được, vì xét cho cùng, Độc Hồng môn với Vạn Độc môn vốn là hai chi của cùng một ngọn nguồn, do hai chưởng môn đời đầu tiên sáng lập ra, chính lại là hai huynh đệ cùng học một thầy.

Gia Luật Tú và con gái Tiêu Dao Dao đến trước cửa môn phái Độc Hồng môn vào lúc xế chiều, hai người bị đám môn nhân gác cổng bên ngoài Độc Hồng môn ngăn lại. Bọn này nhìn thấy hai nữ nhân xinh đẹp như hoa, khuôn mặt lạnh căm thì không khỏi tò mò ngó nhìn.

Tiêu Dao Dao hiện là đệ nhất nữ sắc trong tứ đại mỹ nhân của võ lâm, tất nhiên xinh đẹp phi thường. Nàng thụ hưởng chủ yếu những nét đẹp đó của mẫu thân, tỷ dụ như đôi mắt, đôi lông mày và cái miệng nhỏ nhắn lúc nào cũng đỏ hồng khêu gợi con người ta cắn lấy.

Mà Tiêu Dao Dao vốn do Gia Luật Tú sinh ra, nên bản thân Gia Luật Tú cũng rất xinh đẹp, bà ta lúc này tuổi đã quá tam tuần, nhưng do chịu khó luyện tập võ thuật, nhờ vậy cơ thể săn chắc gọn gàng, nhìn vào thấy hai người giống như hai chị em vậy.

Gia Luật Tú đưa mắt nhìn bọn môn nhân Độc Hồng môn, lạnh giọng nói:

– Ta muốn gặp chưởng môn của các ngươi.

Bọn đứng canh gác đều ngạc nhiên, không hiểu tại sao 2 mỹ nữ xinh đẹp này mới đến đã đòi gặp chưởng môn đại nhân, mà chưởng môn đại nhân đã thất tung từ lâu, làm sao có chưởng môn đại nhân ở đây mà họ đòi gặp chứ.

Một tên liền cao giọng nói:

– Chưởng môn đại nhân chúng tôi không có nhà. Các hạ là ai ? Đòi gặp chưởng môn chúng tôi có việc gì ?

Gia Luật Tú không biết Ngọc Liên Hoa vốn đã mất tích từ lâu, trong môn phái hiện giờ người đứng đầu chính là Thánh Cô Bạch Ngọc Tiên, bà nghe tên hán nhân kia nói hạch hỏi như vậy lại tưởng rằng hắn cố tình làm khó cho mình, bởi vậy càng thêm tức giận quát lớn:

– Hạ nhân, ngươi tưởng có thể ngăn cản ta sao ? Mau vào báo cho chưởng môn chúng bay ra đây.

Bọn môn nhân thấy Gia Luật Tú coi thường như vậy thì hết sức tức giận, lập tức cả bọn liền rút binh khí ra, quây lấy hai mẹ con Gia Luật Tú vào trong.

Một tên to con có vẻ là thủ lĩnh quát lớn:

– Các ngươi là ai dám đến đây gây sự. Môn nhân Độc Hồng môn không phải là loại người để ngươi coi thường. Mau báo danh ra và nói xem các ngươi đến đây có việc gì ? Nếu không sau này đừng trách bọn ta ra tay độc ác.

Gia Luật Tú đứng giữa vòng vây bọn môn nhân Độc Hồng môn mặt không đổi sắc, lạnh lùng nói:

– Hạng hạ nhân như các ngươi không xứng để hỏi tên họ ta. Mau vào trong kia báo một tiếng với chưởng môn các ngươi, nếu không ta cũng không khách khí gì nữa, tự tiện vào trong đó liền.

Đột nhiên ngay lúc đó, một âm thanh theo giọng nói truyền đến:

– Hay, cao ngạo thật, lại có người dám ngang nhiên đến Độc Hồng môn quấy phá, mục hạ vô nhân đến thế là cùng.

Giọng nói chưa dứt, một thân ảnh tiêu sái xuất hiện giữa đương trường, tà áo dài trắng chấm đất, lưng mang trường kiếm bên hông, thân hình uy vũ, phảng phất nét tà dị.

Nam nhân vừa xuất hiện, bọn môn nhân Độc Hồng môn đang bao quanh hai người liền vội vàng hô lớn:

– Lục đường chủ quang lâm.

Lục Dương đang đi tuần ph*ng bên trong, ngẫu nhiên nghe được lời nói cao ngạo vừa rồi của Gia Luật Tú nên không nén được tức giận, lập tức phi thân ra liền. Không ngờ khi y đến nơi, mới thấy hai kẻ gây rối lại là hai nữ nhân xinh đẹp, thân hình và độ mỵ lực của họ, quả thật là chưa thấy bao giờ, nữ nhân lớn tuổi đã đẹp phong vị chín mùi, còn nữ nhân trẻ tuổi thì băng thanh ngọc khiết, diễm lệ vô song. Hai người quá mỹ lệ đó đã làm hắn đang muốn giận cũng không giận được.

Tiêu Dao Dao nhìn thấy thân pháp của Lục Dương vừa rồi tiêu sái và nhanh vô cùng, khả năng là khinh công còn cao hơn nàng, trong lòng thầm phục nam tử nọ trẻ tuổi mà trình độ võ học đã đạt được ở mức rất đáng nể.

Lục Dương thấy hai người đứng giữa vòng vây bọn thuộc hạ của mình mà tịch không chút sợ hãi, tay không rút kiếm, khí độ thần nhàn, thì kinh hãi trong lòng, miệng vội ra lệnh cho bọn thuộc hạ lui ra, chắp tay chào hai người miệng nói:

– Tại hạ Lục Dương, ngoại đường chủ Độc Hồng môn, xin được hỏi hai vị đến đây là có việc chi ?

Gia Luật Tú đưa mắt nhìn Lục Dương một cái, thấy gã tác phong đúng mực, hoàn toàn thể hiện uy thế của một nhân vật không tầm thường trong Độc Hồng môn, do đó bà cũng không thể cư xử thô lỗ, liền chắp tay chào lại miệng nói:

– Ta và con gái Tiêu Dao Dao vốn định đến đây tìm chưởng môn của các vị để hỏi thăm tung tích một người. Vậy nhờ ngài vào thông báo cho một tiếng, mẹ con chúng ta hỏi xong rồi sẽ đi ngay, cũng không ở lại đây lâu.

Lục Dương chưa từng biết mặt Tiêu Dao Dao, nhưng uy danh mỹ lệ của nàng trong võ lâm thì đã rất nổi tiếng, gã thân là đường chủ ngoại cung đường, hiển nhiên đã đoán ra nàng nọ chính là đệ nhất mỹ nhân trong nhóm tứ đại mỹ nhân của giang hồ.

Hiện giờ căn cứ vào lời giới thiệu vắn tắt vừa rồi của Gia Luật Tú, trong lòng gã nhanh chóng phát triển ý nghĩ, lập tức nhớ ra Gia Luật Tú thân phận ra sao. Gã thầm kinh hãi, vội vàng chắp tay vái Gia Luật Tú một cái miệng nói:

– Ra là Gia Luật tiền bối. Tại hạ không biết đã thất lễ rồi.

Gia Luật Tú thân là sư muội của chưởng môn Nga Mi, là nhân vật tề danh khá lớn trong chính phái, lúc này đứng trước gã cao thủ trong giới hắc đạo, cũng không thể để cho mình kém phong độ được. Bà trong lòng tuy rất nóng vội, nhưng cũng không tiện quát mắng Lục Dương trong khi gã đang đối xử với bà rất nhãn nhặn.

Lục Dương lễ mạo đã xong, liền nhìn Gia Luật Tú nói:

– Trong môn hiện giờ chỉ có Thánh Cô của bổn môn là địa vị cao nhất, còn chưởng môn đại nhân thì không có ở đây. Không hiểu tiền bối có muốn gặp Thánh Cô không ?

Gia Luật Tú nghe vậy thì hơi ngạc nhiên, liền đưa mắt quan sát biến đổi trên mặt Lục Dương, tự nghĩ có lẽ gã không nói dối. Bà ngẫm nghĩ một lúc, rồi quyết định muốn vào trong kia gặp mặt Thánh Cô của Độc Hồng môn một chuyến.

Lục Dương biết đại nhân vật này uy danh cũng lớn và lợi hại phi thường, gã trong lòng ấm ức nhưng ngoài mặt vẫn phải tươi cười, liền quay người đi trước dẫn đường.

Lần này, ở Độc Hồng môn nguyên khí sụt giảm trầm trọng, trong các đường chủ hiện giờ chỉ còn 2 người là gã và Hoả Băng Tâm là chưa trúng độc, mà Hoả Băng Tâm thì đã đi xa, chỉ còn Lục Dương ở lại quán xuyến mọi việc, do đó, Lục Dương rất e sợ việc xảy ra động thủ, nếu không phải tình huống chẳng đặng đừng, gã quyết tâm giữa cho không phải động võ can qua, làm sao tránh được đánh nhau càng nhiều càng tốt, khi nào việc giải độc cho các Đường chủ đã xong, khi đó thì Độc Hồng môn chẳng còn phải e ngại bất cứ địch nhân nào nữa.

Hai mẹ con Gia Luật Tú và Tiêu Dao Dao chưa vào đến nơi thì Bạch Ngọc Tiên đã được thuộc hạ bẩm báo toàn bộ sự việc. Nàng trong đầu có phần ngạc nhiên, không hiểu vì sao hai người nọ lại đến đây ? Họ muốn tìm ai cơ chứ ? Thật là khó hiểu.

Bạch Ngọc Tiên không biết hai người mới đến là thù hay là bạn, vì vậy trong lúc cấp thiết, liền cho gọi một vài cao thủ giỏi nhất, tập trung ở bên ngoài lẫn bên trong Sảnh viện, khi nào có lệnh của nàng, thì sẽ xông vào Sảnh viện tiếp ứng.

Gia Luật Tú và con gái tiến vào Sảnh Viện lập tức cảm giác bầu không khí khủng bố, ngoài sảnh hiện có 8 cao thủ thân mặc huỳnh trang, tay cầm đao, đứng uy nghiêm như pho tượng, bên trong sảnh cũng có 4 cao thủ khác, đứng yên vị ở 4 góc sảnh, khuôn mặt cũng lạnh lùng không kém.

Ngoài những người có mặt, bên tai thính nhạy lợi hại của Gia Luật Tú, còn nhận ra ám tàng thực lực của không ít cao thủ nơi đây, đông thế nào thì bà không đoán ra được. Quả là nguy hiểm a.

Gia Luật Tú vội vàng truyền âm nhập mật cho con gái tình huống nguy hiểm, dặn nàng trong nhấc cử nhấc động, cần phải theo sát bà và nghe lệnh bà.

Tiêu Dao Dao trong lòng cũng biết bản thân và mẫu thân đang ở trong vùng nguy hiểm, vì vậy nàng khi nghe mẫu thân dặn dò, liền khẽ nắm tay bà bóp nhẹ, ra chìu đã hiểu ý.

Hai mẹ con nắm tay nhau đi vào Sảnh Viện, liền thấy trên ghế đại soái, ngay phía trước mặt, một mỹ nhân diễm lệ y trang màu hồng đang ngồi.

Bên cạnh mỹ nhân diễm lệ nọ, ở hai bên nàng ta là 4 lão hán nhân trung niên, người nào người nấy thái dương huyệt gồ cao, họ chính là tứ đại hộ pháp của Độc Hồng môn, võ công không tệ chút nào, có thể đánh ngang tay với các đường chủ võ công lợi hại như Lục Dương hay Hoả Băng Tâm chẳng hạn.

Gia Luật Tú vừa nhìn đã đoán ra nữ tử nọ chính là Thánh Cô Bạch Ngọc Tiên của Độc Hồng môn, quả nhiên ngay sau đó Lục Dương đã lên tiếng giới thiệu Thánh Cô với cả 2 mẹ con.

Gia Luật Tú và Tiêu Dao Dao theo đúng lễ nghĩa giang hồ, liền chắp tay chào Thánh Cô, rồi từng người xưng danh tự ra.

Bạch Ngọc Tiên đã được bọn môn nhân thông báo từ trước, về hai nhân vật này, nhưng bây giờ gặp mặt cũng phải ngạc nhiên về vẻ kiều diễm của họ, nàng sau khi chào hỏi xong, liền ra lệnh môn nhân, lấy ghế mời hai người ngồi.

Gia Luật Tú nói:

– Hai mẹ con chúng tôi đến đây, không ngoài tìm hiểu tung tích một người, nghe nói người đó có mối quan hệ với Độc Hồng môn, vì thế mới phải đến đây tìm hiểu.

Bạch Ngọc Tiên trong lòng ngạc nhiên, liền hỏi:

– Không hiểu nhị vị định tìm kiếm ai vậy?

Bạch Ngọc Tiên đột nhiên hỏi tên họ của người Gia Luật Tú muốn tìm, điều này khiến bà ta lúng túng không biết hồi đáp thế nào.

Hiển nhiên câu hỏi của Bạch Ngọc Tiên là rất hợp lẽ, thông thường nếu Gia Luật Tú muốn tìm ai thì tối thiểu cũng phải báo tên họ ra cho Bạch Ngọc Tiên biết, khi đó Bạch Ngọc Tiên mới có thể xác định người đó là ai, nàng có quen biết với người đó hay không, người đó có quan hệ chi với môn phái Độc Hồng môn hay không, tóm lại đây chính là một câu hỏi hết sức phù hợp trong hoàn cảnh này.

Tuy nhiên, khổ một điều là Lãnh hồn tiên tử Tiêu Dao Dao lại không hề biết tên kẻ đã hại đời nàng, cướp đi trinh tiết của nàng, làm cho nàng đau khổ đến mức gần như muốn chết. Trong thời điểm tỉnh lại từ trong mê ảo tại Đào Hoa Cung, nàng đã không đủ bình tĩnh, không sáng suốt để nhận biết tên kẻ đã hại đời con gái của nàng, chỉ có điều gương mặt kẻ nam nhân đó quá xấu xí, vì thế nàng mới có chút ấn tượng trong lòng, bây giờ nghe Bạch Ngọc Tiên hỏi thế, ngay cả nàng là kẻ bị hại còn không biết trả lời thế nào, nói chi đến mẹ nàng vốn chưa hề nhìn thấy kẻ tội nhân đó.

Bạch Ngọc Tiên hỏi xong thấy cả hai mẹ con Gia Luật Tú và Tiêu Dao Dao đều không trả lời được thì không khỏi nghĩ thầm là hai người cố tình đến đây quậy phá, thực sự là quá khinh thường môn phái Độc Hồng môn của nàng. Trong lòng Bạch Ngọc Tiên phát giận, hừ lên một tiếng lớn.

Ngay lúc đó, sau âm thanh giận dữ của Bạch Ngọc Tiên phát ra, bên ngoài Sảnh viện hàng loạt tiếng động cấp thời vang lên, một đội nhân thủ gần 20 tên, tay cầm vũ khí tuốt trần đã xông vào trong Sảnh viện.

Bạch Ngọc Tiên hai mắt chiếu ra hàn quang, nhìn xuống dưới chỗ hai mẹ con Gia Luật Tú đã đứng lớn giọng nói:

– Độc Hồng môn không hề gây chuyện thị phi, nhưng hôm nay hai vị đã cố tình đến tận cửa quấy nhiễu, vậy thì cho dù các vị là ai, uy danh to lớn cở nào, Độc Hồng môn cũng sẽ tận tình tiếp đãi, không thể để cho các vị khuất nhục.

Hai mẹ con Gia Luật Tú nhìn thấy cảnh đó không khỏi kinh mang, không ngờ bọn người Độc Hồng môn lại triển khai thế trận nhanh thế. Hai người mới rồi cũng đã cảnh giác hết sức, nhưng sự việc diễn ra nhanh quá đến mức không thể tưởng tượng ra được.

Lục Dương mới vừa đây còn lo sợ việc xảy ra động thủ, nhưng khi gã vào Sảnh, liền nhìn thấy bên cạnh Thánh Cô là tứ vị hộ pháp võ công cao cường, thì yên tâm trở lại liền.

4 vị hộ pháp này, vốn là 4 anh em cùng học một thầy, khi xưa đã được chưởng môn đại nhân Ngọc Liên Hoa thu thập về làm tứ đại hộ pháp của Độc Hồng môn. Nhưng 3 năm trở lại đây, 4 người đã bế quan tu luyện một trận pháp lợi hại kêu là Tứ đẩu trận. Bọn họ vừa xuất quan ra thì nghe tin có địch nhân ở bên ngoài đến gây chuyện, vì vậy mới theo luôn Thánh Cô ra ngoài.

Gia Luật Tú nhìn về trận địa phía trước, thấy trên đài cao ước chừng 1 trượng là Thánh Cô Độc Hồng môn và 4 nam tử hán trung niên đang ngồi; người nào người nấy đều có vẻ giận dữ, hai mắt nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống bà và con gái; phía sau lại có đám đông cao thủ vũ khí cầm tay đang bao vây, nhất thời trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, liền cười lớn 3 tiếng nói:

– Các vị, mẫu tử chúng tôi hai người đến tận nơi đây, nếu không phải chuyện quan trọng tất không dại gì đâm đầu vào chỗ chết. Hiện giờ tuy danh tánh của kẻ muốn tìm không nói ra được, nhưng không vì thế mà không có cách khám phá, không có cách tìm ra nguyên hung, vậy chư vị hãy nhìn xem, người này là ai ?

Gia Luật Tú nói xong liền rút từ trong ống tay áo ra một bản vẽ, mở ra, rồi giơ lên cho mọi người cùng xem.

Trong tấm hình đó, dù được vẽ bằng nét mực nguệch ngoạc, nhưng mọi người đều nhìn thấy đó là một nam nhân tuổi chừng 22-27, khuôn mặt xương dài, hai mắt tam giác, lông mày cụt ngủn, nhìn xấu tệ.

Bạch Ngọc Tiên và Lục Dương vừa nhìn thấy tấm hình đó, tức thì đực mặt ra, cả hai đều nhận ra kẻ trong hình chính là Lạc Thiên chứ còn ai vào đây nữa.

Gia Luật Tú trong suốt thời gian truy tìm người, đã khiến con gái tả lại hình dáng và khuôn mặt của kẻ tội phạm, thông qua bút lực của bọn họa nhân giang hồ, hình thành nên một bản vẽ về người muốn tìm, có thể nói là giống nhân diện thật của gã Lạc Thiên đến 8-9 phần, phương pháp này đã mang lại hiệu quả rất lớn, nhờ đó giúp cho 2 mẹ con truy tìm nguyên hung đến tận đây.

Bạch Ngọc Tiên trong lòng đại đại kinh mang, không hiểu Vân Linh đã gây nên chuyện gì mà hai mẹ con Gia Luật Tú lại tìm đến tận đây dò hỏi tin tức của chàng. Nàng trong lòng thắc mắc to lớn như thế, nên liền dịu ngay nét mặt tức tối, ra hiệu cho bọn thuộc hạ lui ra rồi mới khẽ hỏi Gia Luật Tú định tìm người trong hình đó có việc gì ?

Gia Luật Tú hiển nhiên vì danh dự của dòng họ và con gái, không thể tự động nói ra việc con gái bị hại mất cả trinh tiết cho Bạch Ngọc Tiên biết được, bà nghe Bạch Ngọc Tiên hỏi về nguyên ủy việc truy tìm nam nhân trong hình, liền hừ lên một tiếng nói:

– Tên hán nhân xấu xa này đã gây chuyện lớn đối với Tiêu gia. Tiêu gia không thể không truy tìm gã, Thánh Cô xin hãy cho ai gia biết người có quen tên hán nhân trong hình này không?

Bạch Ngọc Tiên trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, biết rằng việc hai người nhà họ Tiêu đến tận đây tìm người, tất đã nắm được tin tức không tệ, do đó trong đầu nàng nhanh chóng phân định sự việc, miệng khẽ cười nói:

– Bản nhân thật có biết người này. Gã chính là khách nhân đến dự Thịnh yến ở Đào Hoa Cung. Trên đường đến đó, bản nhân và thuộc hạ có đi cùng gã, nhưng sau đó khi ra khỏi Đào Hoa Cung rồi thì không biết gã đi đâu nữa.

Gia Luật Tú nghe Bạch Ngọc Tiên nói thế thì hết sức thất vọng. Hai người không ngờ truy tìm phạm nhân đến mức cuối cùng rồi, thì gã lại đột nhiên biến mất, như vậy về sau biết gã ở đâu mà tìm.

Hai người thất vọng quá liền tạ từ mà lui ra, dù cho Bạch Ngọc Tiên có cố níu kéo cả hai ở lại một đêm nhưng Gia Luật Tú không còn tâm trạng nào nữa mà ở lại nên khước từ mà đi.

Họ đi rồi, nhưng Bạch Ngọc Tiên trong lòng rất tò mò muốn biết vì sao hai người đến nơi này.

Nàng sau đó liền ngầm cho thuộc hạ bí mật dò theo, tìm cách nghe ngóng xem giữa 2 mẹ con Gia Luật Tú và trượng phu Vân Linh của nàng có mối quan hệ vướng mắc gì, sau đó quay trở lại Độc Hồng môn báo cho nàng biết. Việc làm này bí mật đến mức Lục Dương thân làm Đường chủ ngoại cung đường của Độc Hồng môn cũng không biết được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.