Quái Dị Khách

Hồi 55: HẠNH PHÚC, BI AI



Trong mười mấy ngày sau đó, Vân Linh và Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng liên tục sửa chữa lại thuyền, chuẩn bị hầu hết mọi thứ mà hai người có thể làm được cho một chuyến hải hành trên biển nhiều ngày. Những ngày này khuôn mặt Tiểu ma tiên đôi lúc chợt buồn, nàng dấu đi nước mắt trên tay áo, mỗi lúc Vân Linh nhìn nàng, thì nàng lại dùng tay áo che mắt đi, giả vờ lau mồ hôi.

Đêm đêm, Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng phục vụ Vân Linh hết lòng. Nàng ái ân cùng chàng cho đến lúc không thể chịu nổi mới chịu đình chỉ. Vân Linh trong người hỏa dục rất mạnh, ý chí kiên định dị thường, vì vậy nữ nhân nào ái ân cùng chàng cũng không thể cầm cự lâu hơn được. Vậy mà khi chung đụng cùng Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng, nàng nọ lại có thể cùng chàng giáp chiến hàng mấy canh giờ, so với nương tử Tiêu hồn ma nữ thì ái lực của nàng cũng không chênh lệch nhau mấy, thật là không ngờ.

Đêm cuối cùng, trước khi chuẩn bị khởi hành, Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng làm cho Vân Linh ăn một món thật ngon, sau đó lại cùng chàng ân ái đến mức không chịu nổi mới thôi.

Vân Linh thấy nàng vì chìu chuộng chàng mà hoa dung thất sắc, mồ hôi ra đầm đìa thì không nén được kêu nàng đình chiến, hai tay đưa ra lấy khăn lau mặt cho nàng, lại còn tận tình lau cả vùng núi non chập trùng phía trước thân người ngọc rồi nhẹ giọng nói:

– Băng muội không cần phải cố gắng thế. Tiểu huynh trong người có hoạt chất dâm dược cực mạnh, Băng muội nên giữ sức mình, chuyện ái ân cần phải thật thoải mái mới tốt, ai giống như muội hoạt động đến mức gần như tê liệt thế này.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng mỉm cười nhẹ nhàng, âu yếm nói:

– Muội phục vụ tướng công, chuyện thiên kinh địa nghĩa đó có gì phải ngại. Tiếc là sức lực muội có hạn, nếu mà có thêm tỷ muội khác hỗ trợ, thì huynh sẽ được thêm hạnh phúc.

Nàng nói xong nhưng cũng nghe lời Vân Linh nằm xuống nghỉ ngơi. Tiết trời về đêm khá lạnh, hai người quấn trong chăn ấm chìm vào giấc ngủ say nồng.

Rạng sáng, Vân Linh tỉnh giấc thì không thấy Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đâu. Chàng hơi ngạc nhiên vì Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng ít khi dậy sớm như thế này. Vân Linh sau khi mặc lại y phục mới bước ra khỏi nhà, đi ra phía bờ biển. Nào hay khi chàng gần đến nơi, đưa mắt nhìn ngó thì phát giác ra chiếc thuyền sửa chữa xong chuẩn bị ra đi đã biến mất. Chàng kinh ngạc vội vàng chạy ra phía bờ biển, đưa mắt nhìn quanh. Hỡi ơi chiếc thuyền kia không cánh mà bay, hoàn toàn không còn thấy tăm dạng đâu nữa.

Vân Linh kinh hoàng vội vàng ra sức gọi to tìm kiếm Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng, thế nhưng dù chàng gọi cách gì, âm thanh vang ra rất xa mà vẫn không có người đáp lại. Vân Linh đột nhiên hoãng sợ vì một ý nghĩ kỳ lạ, chàng chạy nhanh về nhà, lúc này mới phát giác ở ngoài cửa, có một phong thư dán kín.

Phong thư này được đính ngay ngoài cửa, chỉ khi người đi từ bên ngoài vào thì mới có thể thấy, còn như Vân Linh từ trong nhà chạy ra lúc nãy thì lá thư đã bị cánh cửa che khuất.

Vân Linh trong lòng thoáng run vì một dự cảm xấu, chàng vội vàng giật lấy phong thư xé ra, đọc ngay những dòng chữ hiện lên trên giấy:

Tướng công nhã giám.

Khi chàng đọc thư này thì thiếp và con thuyền đã đi xa, thiếp biết làm như thế là phụ lòng chàng, nhưng thiếp không thể làm khác được. Giữa thiếp và chàng vốn dĩ không nên kết hợp cùng nhau. Nhưng tình yêu của thiếp dành cho chàng là thứ lửa cháy không thể cách ngăn.

Ở nơi đây, chúng ta hai người không có rành buột chi, chúng ta hợp lại cùng nhau trong tình yêu tất nhiên là không sao cả, thế nhưng nếu thiếp và chàng mà trở lại giang hồ, tình yêu của thiếp dành cho chàng sẽ không thể ngăn được sự thù hận vì chàng giết mất Lục ca của thiếp, khi ấy chúng ta lại phải huyết chiến cùng nhau. Thiếp không chết thì là chàng chết, như vậy thì quá đau lòng lắm sao?

Thiếp nghĩ kỹ rồi, thiếp sẽ bỏ chàng ở nơi hoang đảo, như thế thì giữa thiếp và chàng sẽ không phải đối mặt cùng nhau, không phải dùng kiếm giết nhau trong một trường tranh đấu, thà là như vậy có ủy khuất cho chàng, thì giữa hai ta vẫn còn tình nghĩa, nếu chàng đọc thư này mà oán hận thiếp, thì thiếp ở nơi xa cũng chỉ biết ngậm ngùi, xin chàng tha thứ. .. Nương tử bất thành nương tử. “Tiểu yêu tinh” Lạc Băng Băng.

Vân Linh đọc xong lá thư tức mình rú lên. Âm thanh đau xót cùng cực.

– Nàng … nàng nói đi là đi sao. Nàng bỏ ta một mình nơi đây thì ta sống làm sao ? Nàng giết ta đi còn hơn ? Ta những tưởng nàng đã quy thuận ta, khiến nàng quên đi thù hận, vậy mà tình yêu của ta cũng không cách gì xóa bỏ đi “hận thù” đó.

Ta sống mà như đã chết. Ta không hiểu gì nàng cả. Ta là kẻ ngu khờ, là tên ngốc nghếch đần độn. Ôi … tiểu yêu tinh của ta… nàng giết ta đi cho xong.

Vân Linh kêu gào trong cơn đau đớn trong tim, nội thể sục sôi một luồng máu nóng cùng cực, và rồi sau cơn kích động, chàng thổ ra một đống máu đen bầm, ngã lăn ra bất tỉnh, trên tay chàng lá thư do Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng lưu lại đã rời khỏi ma thủ, tung bay theo gió, thoắt cái đã mất dạng.

Thời gian qua không biết bao lâu, Vân Linh tỉnh dậy thấy nội thể chàng hừng hực một cổ cường lực cực mạnh. Chàng ngơ ngác vội tung chân đứng dậy, nào ngờ chỉ một cái nhấc chân như thế, cả người chàng đã tung lên cao gần 2 trượng, thực sự là quá kinh ngạc vì chàng chưa hề tưởng đến điều này.

May mà chàng võ công cao, trong cơn nguy hiểm có thể bị ngã gãy cổ, chàng đã kịp thời phất mạnh song thủ, nhẹ nhàng cân bằng thân hình, từ từ đáp xuống đất.

Vân Linh đứng xuống đất rồi vẫn còn kinh ngạc, không ngờ được chàng chỉ trong phút chốc đã giải phá được cấm chế nội lực do dược vật trong Thanh Dị Thảo tạo nên, tự động đưa mình tiến lên một cảnh giới mới, thực lực cường bạo hơn trước rất nhiều.

Trong khi đang mừng rỡ sung sướng, chàng lại nhớ đến việc Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã bỏ chàng mà đi, khuôn mặt chàng liền rủ xuống, việc vui mừng vì đã hồi phục công lực thoáng qua nhanh, nội tâm bộc phát một chuỗi đau thương.

Đột nhiên Vân Linh rú lên một tiếng, nhún mình bay bỗng lên không, thân hình cách mặt đất gần 8 trượng, cưỡi gió mà lao đi ra phía bờ biển, khinh công như vậy quả là cao tuyệt đến mức kinh hồn lạc phách chưa từng có trên giang hồ.

Tuy nhiên lúc này Vân Linh lại không chú ý điều đó, chàng ngự trong gió, nương lấy một điểm khí lực đang cuồng cuộn chảy trong cơ thể, phát xuất ra hai song thủ, tạo nên một sức tương phản hợp lý, đẩy cho người chàng bay ra bờ biển rất nhanh.

Vân Linh bay ra bờ biển rồi, liền đảo mắt nhìn về phía cây cột gỗ do chàng cắm neo thuyền lúc trước, rú lên một tiếng kinh thiên động địa, tả thủ cuốn lấy một vòng, đã hút bật thanh gỗ to cỡ cột nhà bay bỗng về phía chàng.

Trong sự vận động mạnh mẽ của luồng khí lưu cực lớn, thanh gỗ đó lao tới Vân Linh cực nhanh, chàng cũng không thèm bắt lấy, hữu thủ dụng lực đẩy ra, tức thì thanh gỗ lộn mấy vòng trên không trung, chàng kêu lên thêm một tiếng lớn, song thủ vội vàng đẩy ra hai chưởng về phía thanh gỗ đang lăn lộn trên không, lập tức vô thanh vô tức, hàng loạt miếng gỗ vụn từ thanh gỗ bị bắn tung ra, rơi như mưa xuống người Vân Linh.

Chàng trong giây phút phát tiết nổi đau thương, hai tay lại vận chuyển công lực, xoáy lại một vòng tạo thành một quả cầu gỗ ở trên không, đánh thẳng về phía biển khơi.

Ùm … một tiếng nổ kinh thiên ở phía ngoài xa, một vòi thủy lưu đột ngột xuất hiện ngay nơi quả cầu gỗ rớt xuống, sức nước đẩy lên cao tới 3 trượng, tạo thành một tầng thủy lưu kinh thế hãi tục, ào ào rơi lại xuống biển.

Vân Linh sau khi phát tiết nổi đau cùng cực, liền ngã người nằm dài trên cát, nước mắt từ đâu tuôn ra, chàng không sao kìm nén được cảm xúc bản thân được nữa, cứ để cho những giọt nước mắt kia, thẩm đẫm khuôn mặt chàng.

Trên trời, mây đen đột nhiên vần vũ, gió thổi mạnh bạo, rồi cơn mưa bất thần đổ xuống không hề báo trước, đâu đó trên trời cao, những tia sét lập loè và âm thanh sấm động vang rền, quả là một ngày cực đen tối.

Thân hình Vân Linh vẫn bất động nằm trên bãi cát, mặc cho gió thổi từng cơn đem theo mưa xuống, chàng bất chấp tất cả, một mình nằm giữa trời đất bao la, để xem ông thiên có làm gì được mình không ? Có giết chết được mình không ?

Vân Linh nằm ở đó không biết đã bao lâu, mây đen cuối cùng cũng tan, mưa rơi cuối cùng cũng tạnh, thân hình chàng ướt sủng nước, mái tóc dính bết vào mặt, trên trời cao phút chốc lại trở nên xanh tươi, mặt trời lại chiếu từng tia sáng xuống mặt đất, soi rọi cảnh vật nơi hoang đảo.

Đột nhiên thân hình Vân Linh cử động từ từ ngồi dậy, miệng chàng lẩm bẩm:

– Phải rồi. Mưa xong trời sẽ tạnh, mây mù rồi sẽ tan, mặt trời lặn rồi mặt trời sẽ mọc, vậy thì ta buồn làm chi ? Hận làm chi ? Tương lai phía trước còn dài ta chưa đi hết, tại sao ta có thể buông xuôi vì một việc thế này ? Không thể nào ?

Chàng nói xong trong lòng lại trở nên bình tỉnh, ý chí vươn lên lại bốc phát, nội lực trào dâng một niềm hứng khởi mới. Chàng đột nhiên hét to lên một tiếng, phát xuất sự dồn nén tình cảm ra ngoài, rồi lăng không quay trở về nhà.

Thời gian sau khi Vân Linh còn lại một mình, chàng quyết chí phải vượt biển tìm đường về nhà, không thể sống như cô hồn giả quỷ nơi hoang đảo được. Chàng ngay từ buổi sáng đầu tiên sau khi Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đi đã bắt đầu rảo bước khắp hoang đảo, cố tìm những cây thật to, rồi dùng đao lấy được nơi chiếc thuyền lần trước, chặt lấy những thân cây to, đem về tìm cách chế tạo một chiếc thuyền.

Trong thời gian này, mục đích của chàng chỉ tập trung vào hai việc, thứ nhất đó là tiến hành làm một con thuyền để vượt biển, thứ hai là nâng cao năng lực bản thân để đối phó với hoàn cảnh phát sinh bất ngờ. Chàng tâm tâm niệm niệm hiện giờ, sự sống chết hay tồn vong của bản thân là do bản thân tự định đoạt, chàng vì vậy cần nâng cao khả năng của mình, tùy thời cơ mà phát động sức lực, không thể để bản thân yếu đuối, khi đó chỉ còn con đường chết, không ai biết mà cứu chàng cả.

Nội lực của Vân Linh bây giờ còn cao hơn lúc trước không biết bao nhiêu lần. Căn bản của sự gia tăng đột biến của nội lực chính là do sự kích phát của tình cảm, khiến cho dược vật Thanh Dị thảo bị đẩy ra theo dòng máu lưu uất ức lúc trước mà thải ra ngoài. Bây giờ cơ thể chàng vừa có khí lực đã tụ tập được khi xưa, vừa có khí lực mới do chàng hấp thụ từ lúc bị cấm chế tới giờ, hai thứ khí lưu đó sau khi giải bỏ cấm chế đã hòa nhập vào nhau, rồi cùng với khí uất trong tim, phát xuất một chuỗi trùng kích vào cách huyệt đạo vốn dĩ chưa từng được mở, khai thông sinh tử huyền quan, đả phá thập nhị trùng lưu, tạo nên một sự đột phá mới gần giống như cải lão hoàn đồng hay thoát thai hoán cốt vậy.

Vân Linh nội lực sung mãn, dĩ nhiên việc làm thuyền nhanh chóng vô cùng. Trong chưa đầy 2 tuần trăng, con thuyền do chàng làm từ những thân cây trên hoang đảo đã được hoàn thành.

Tuy nhiên công bằng mà nói, con thuyền này sức chở còn yếu, diện tích lại hẹp, nếu như 1 người đi trên thuyền thì rộng, mà 5 người đi trên thuyền thì chật, với sức chứa như vậy, con thuyền của Vân Linh làm nên không thể gọi là lớn, cũng không thể gọi là nhỏ, chỉ có thể gọi là tương đối nhỉnh hơn thuyền con một tý.

Với chiếc thuyền như thế, việc vượt sóng giữa trùng khơi là rất nguy nan, nhưng điều khó khăn hơn hết lại chính là thiết bị trên thuyền. Cả con thuyền cũng chỉ có một khoang duy nhất dùng làm chỗ để thức ăn, nước uống và sinh hoạt. Như vậy thật là quá nhỏ hẹp. Lại nữa việc chèo thuyền đều phải dựa vào bản thân một mình Vân Linh, trong khi giữa chốn trùng khơi làm sao một người có thể gánh vác trọng trách đưa thuyền đi đúng hướng.

Ngoài ra dụng cụ đi biển như la bàn, bản đồ Vân Linh không hề có, chàng ra biển mà không có những thứ như vầy thì thật nguy hiểm.

Tuy nhiên Vân Linh trong lòng đã quyết. Chàng thà rằng một mình vượt biển trong hoàn cảnh nguy nan, còn hơn phải sống cả đời cô độc trên hoang đảo này, như vậy còn khổ hơn là chết.

Mấy ngày sau đó chàng chuẩn bị nước và thực phẩm mang lên thuyền, gần như toàn bộ khoang thuyền đều dùng để chứa nước ngọt, còn thực phẩm thì chàng chỉ mang theo ít ngũ cốc còn sót lại và một cái cần câu cá tự chế, một hộp đựng thức ăn để câu cá, và rồi chàng nhổ neo lên đường, bắt đầu một chuyến hải hành trên biển không biết sẽ dẫn chàng đến nơi nào.

———————

Tiêu gia trang, một nơi sầm uất nằm ở phía đông thành Trường An, khí thế thịnh vượng, tề danh trên giang hồ khá lớn bởi sự trượng nghĩa và khí phái uy thế kinh người của vị đại trang chủ Tiêu Hồng.

Tiêu Hồng vốn là đệ tử tục gia của Thiếu Lâm, sở trường với Phục ma quyền và Phục ma kiếm cực kỳ lợi hại, trong hơn 100 trận chiến lớn nhỏ từ khi xuất đạo đến nay, lần nào Tiêu Hồng cũng thắng, điều này đã khiến cho giang hồ võ lâm rúng động, gọi Tiêu Hồng là Phục Ma thư sinh, võ công lợi hại vô bì.

Ngoài ra, việc Tiêu gia trang trở nên nổi danh cũng bởi vì vị tiểu thư nổi tiếng xinh đẹp nơi đây Tiêu Dao Dao đại mỹ nhân, đứng đầu tứ nữ đệ nhất sắc trong võ lâm, như vậy thì làm sao không khiến người khác để ý cho được.

Lúc này Tiêu Dao Dao khuôn mặt buồn rầu, ngồi ủ rũ trong căn phòng nhỏ, bên cạnh nàng là mẫu thân Gia Luật Tú, võ công cũng thuộc hàng thượng đẳng, vốn là sư muội kết nghĩa của trưởng môn Nga Mi.

Hai mẹ con ngồi bên nhau không biết đã trải qua bao nhiêu thời gian, Gia Luật Tú mới khẽ khàng hỏi:

– Dao nhi ! Con nói cho mẹ nghe tại sao từ khi con về đây mặt mày lại kém tươi như vậy ? Có việc gì đau lòng xảy đến với con mà con không chịu nói cho mẹ biết, vậy làm sao mẹ có thể giúp con đây.

Tiêu Dao Dao hai vai khẽ run, tự nhiên bị tình cảm mẫu tử làm cho nàng xúc động, cảm giác như một đứa bé đang bị uất ức, đột nhiên nàng nhào vào lòng mẫu thân Gia Luật Tú đang ngồi bên rồi khóc òa lên.

– Mẫu thân ! Con bị người ta hại mất hết trinh tiết rồi.

Gia Luật Tú kinh hoảng giật mình. Không thể tượng tưởng con gái bà lại nói lên câu đó. Là một người mẹ, lại là một nữ nhân, bà biết trinh tiết của người con gái đáng giá như thế nào ? Sao con bà lại có thể để kẻ khác làm hại như vậy? Hắn là ai ?

Bà vừa ôm lấy con gái vỗ về, trong tâm lại nổi cơn sóng dữ, tức giận cái tên vô lại kia, trong tâm nhất định phải tìm kẻ đó cho bằng được để trút hận.

Mặc dù bản thân Gia Luật Tú là sư muội của trưởng môn Nga Mi, tấm lòng quảng hà, rộng lượng, chưa từng giết hại ai bao giờ, nhưng lúc này đây trong lòng bà đã nẩy sinh tư tưởng thù hận, hiển nhiên kẻ mà bà muốn báo phục e rằng sẽ thảm

thương vô cùng.

Tiêu Dao Dao ở trong lòng mẫu thân khóc lóc một hồi mới ngẩn đầu lên nói:

– Con … con …

Nàng đột nhiên nhớ tới hình ảnh một người, khuôn mặt tuấn tú phi thường, hai mắt như ánh sao, nhìn vào như cả biển trời mênh mông, khiến trái tim nàng chìm đắm mãi mãi không thể gượng dậy, nam tử hán đó ở trong tim nàng – Vân Linh.

Gìơ đây thì mọi sự đã tan tác, nàng đã bị một tên xấu xí khôn tưởng, hại đi đời con gái, vậy thì làm sao xứng được với chàng, nàng thật không chút cam tâm.

Gia Luật Tú thấy con gái nói không được mà chỉ càng lúc càng khóc lớn hơn thì không biết làm sao, nổi đau trong tim bộc phát, đột nhiên bà hét một tiếng lớn, đứng bật dậy nói:

– Dao nhi, hắn là ai ? Con mau nói ra cho mẹ biết nào ? Để mẹ đi băm xác hắn ra mới được.

Tiêu Dao Dao hai mắt ráo hoảng, sợ hãi kinh dị nhìn mẫu thân, khí thế đó của bà lần đầu tiên nàng mới nhìn thấy, trong lòng tự nhiên run sợ nói ấm úng:

– Con … con … con không biết hắn là ai ?

Gia Luật Tú đang tức giận lại nghe con gái nói thế thì càng tức giận mắng lớn:

– Con làm gì ? Tại sao lại để xảy ra chuyện lớn như thế mà còn không biết hung thủ, con mau kể cho mẫu thân nghe, mẫu thân không chịu được nữa rồi.

Tiêu Dao Dao sợ hãi vội vàng đưa tay áo chùi mắt, sục sùi kể lại mọi chuyện, từ lúc này bị vướng vào Bát quái trận, cho đến khi bị một gã trai xấu xí hại đời con gái như thế nào, sau đó nàng vì quá đau khổ nên đã bỏ chạy, không còn để ý đến chuyện gì nữa.

Gia Luật Tú ngồi lại một bên lắng nghe, trong lòng bà kích động cực kỳ, hiển nhiên không thể tưởng tượng con gái bà lại liều mạng đến thế, nó làm bà nghe qua câu chuyện cũng phải kinh hãi.

Tiêu Dao Dao kể xong, ngồi một bên khóc ri rỉ, nàng buồn vì chuyện duyên nợ đã không còn nữa, đã hoàn toàn bị hủy bởi một chuyện hết sức bất ngờ, chính điều này đã khiến nàng đau khổ hơn bao giờ hết.

Trong khi đó Gia Luật Tú ở bên cạnh lại nghĩ khác, bà sau khi nghe xong câu chuyện của con gái, liền nhớ ngay đến thông báo gần đây trong giang hồ là Đào Hoa Cung đã bị tận diệt, môn phái này đã hoàn toàn biến mất trong giang hồ.

Theo như lời kể của Tiêu Dao Dao, Gia Luật Tú đã nghĩ đến một chuyện, liền trầm giọng nói:

– Ngày mai con hãy theo mẹ đến Đào Hoa Cung một chuyến, mẹ muốn đích thân đến đó tìm hiểu sự việc, kiểu gì mẹ cũng sẽ tìm ra kẻ đã hại con, bắt hắn phải nhận trách nhiệm hoặc là sẽ giết chết hắn ngay lập tức.

Tiêu Dao Dao khuôn mặt u sầu nghe vậy kêu lớn:

– Con không cần hắn nhận trách nhiệm, gặp được hắn con sẽ cho hắn một kiếm.

Nàng nói rồi khuôn mặt trở biến đổi, hay mắt ánh lên thần quan, sự giận dữ của người con gái đệ nhất mỹ nhân này khi đó nhìn thật là kiêu dũng, so với nam nhân khi giận, cũng còn có vài phần khuyến rũ mê người.

Sáng sớm hôm sau, Gia Luật Tú thân đeo song kiếm Hàn Bích, cùng con gái Tiêu Dao Dao cưỡi ngựa lên đường. Thậm trí phu quân bà Tiêu Hồng thấy lạ lên tiếng hỏi, nhưng bà chỉ nói ngắn gọn “có việc”, vậy là 2 mẹ con cứ thế mà đi, không mang theo bất kỳ một gia nhân nào khác.

Trên đường đi, với địa vị và mối quan hệ cực tốt với giang hồ bạch đạo của Gia Luật Tú, bà đã khám phá ra nhiều chuyện, trong đó nguyên nhân sự sụp đổ của Đào Hoa Cung là do Cung chủ của môn phái này, đã chọc giận quần hùng hắc đạo, lừa bọn họ vào bẫy, cuối cùng thì không khống chế được đại cuộc, để cho cả một môn phái bị diệt vong.

Riêng về hành tung của gã trai xấu xí đã hại con gái bà, thì Gia Luật Tú thông qua lời kể của một tên hoang nhân đã từng tham dự thịnh yến lần đó, thầm đoán được hung thủ chính là nam nhân xấu xí trong đoàn thịnh yến của Độc Hồng môn, thế là bà bất chấp nguy hiểm, liền dẫn con gái đến tổng đàn của môn này ở An Huy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.