Quái Dị Khách

Hồi 54: LÒNG DẠ NỮ NHÂN



Một hôm, vào lúc trời tối, Vân Linh câu được con cá lớn mang về nhà thì thấy Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đang ngồi khóc, chàng hơi ngạc nhiên không hiểu vì sao thì Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã chạy a lại ôm chặt lấy hông chàng mà kêu lớn:

– Muội chịu không nổi nữa. Chúng ta cả đời phải ở nơi này sao ? Muội thấy chết đi còn hơn ?

Đây là lần đầu tiên Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng xưng hô như vậy với Vân Linh kể từ khi hai người đặt chân trên hoang đảo.

Vân Linh bất ngờ trước hành động lạ lùng của tiểu mỹ nhân mà đứng chết trân không biết nên làm sao. Ngày nào chàng cũng ra ngoài chỉ đến đêm mới về ngủ cũng chỉ vì việc hai người nam nữ xích lõa ở chung một phòng thì kìm nén dục hỏa thế nào được. Bây giờ Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng xúc động tuyệt vọng lại đi ôm lấy chàng khiến cho dục tình bị kìm nén khó lòng giữ nổi.

Hai trái tuyết lê nẩy nở của người thiếu nữ áp lấy ngực chàng thật là đàn hồi vô bì, ấm áp và kích thích tuyệt đối, mùi hương da thịt nữ nhân bay bay vào mũi với cảm giác hạ thân cơ thể co sát vào nhau kích thích vô cùng.

Ở bên dưới, tên tiểu huynh đệ của chàng đã vùng đứng dậy, tiếp xúc sâu sắc với vùng rừng rập êm ái trên thân nữ nhân, lập tức tạo nên một trường mê ly thích thú, cảm giác sướng khoái khôn cầm.

Đã lâu lắm rồi Vân Linh chưa chụng đụng cùng nữ nhân nào.

Bây giờ chàng đang gần gũi một vị cô nương trẻ tuổi xinh đẹp ở trạng thái không có y phục chi hết thì có là điên mới không trở thành thú tính.

Hai tay Vân Linh trong thoáng chốc đã buông rơi cần câu và con cá xuống, trực tiếp thủ dụng ôm chặt lấy tiểu mỹ nhân nọ kéo vào người, cơ thể nàng bất đồ trở nên run rẩy, hạ thân đè lên tên tiểu huynh đệ làm hắn cứng lại và phồng to hơn.

Phía trên thì cặp đào tiên ép chặt vào ngực Vân Linh, thân hình hai người trong phút giây như hòa lại làm một.

Ư … ư …

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng bật kêu lên nho nhỏ, toàn thân phát nhiệt trở nên nóng bừng bừng, hai tay ôm chặt lấy eo lưng vạm vỡ của Vân Linh, hạ thân cảm giác rất rõ khối thịt nóng hổi và đập từng nhịp mạnh mẽ ngay vùng da thịt mềm mại nơi tiểu phúc của mình.

Nàng từ lâu lắm rồi chưa từng có cảm giác thích thú như vậy, dục tính trong cơ thể bị dồn nén từ lâu được dịp tung ra, cơ thể mê đi không biết làm chi nữa.

Vân Linh nhẹ nâng cằm Tiểu mỹ nhân đang ở trong lòng lên, chàng nhận thấy hai má nàng vẫn còn vương lệ, cặp mắt khép hờ, đôi môi hồng chúm chím, rõ ràng đã chuẩn bị tinh thần để chàng tiến nhập vườn xuân.

Vân Linh cúi xuống nhẹ nhàng áp đặt môi mình lên hai đóa hồng tươi đẹp đỏ, tức thì cơ thể thiếu nữ run lên nhè nhẹ, toàn thân như rũ ra, hoàn toàn phụ thuộc vào sức lực của Vân Linh đỡ lấy.

Vân Linh say đắm cuốn lấy lưỡi mình trong miệng nàng, tiếp nhập và tìm kiếm đối tác đang lẫn trốn, rồi sau đó quấn chặt lấy nó, thỏa sức tận hưởng cảm giác dục tính trào dâng khôn cầm.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã hoàn toàn bị Vân Linh chinh phục, cơ thể nàng nhanh chóng phản ứng trước sức càn quét vô cùng mạnh bạo nơi ma thủ Vân Linh. Cảm giác như nàng đang bay lên, càng lúc càng cao, sự thích thú đê mê đó là hoàn toàn không thể diễn tả, tuyệt đối say sưa vô cùng.

Ma thủ của Vân Linh vần vũ trên hai trái đào tiên, rồi vuốt dần xuống bên dưới, gặp phải khu rừng cây nơi hạ thân mỹ nhân, lập tức xoa xoa nhè nhẹ, rồi đẩy tay sâu thêm chút nữa, rờ rẫm khối da thịt mềm mềm, bấy giờ mới biết hoa lộ nơi thân mỹ nhân đã tiết ra.

Tiểu ma tiên ư ư mấy tiếng, hạ thân chuyển động kịch liệt ma sát với cái thứ kỳ dị đang sờ soạng đó, phong đồn nẩy nở rung động, phần trước ngực như gặp phải một luồng khí lưu dồn tới, đẩy hai trái đào tiên to lớn hẳn ra, sướng cực kỳ.

Tiểu ma tiên giờ đây đã không còn là Tiểu ma tiên đầy rẫy hận thù trong lòng. Nàng sau một thời gian thù hận điên cuồng thì bây giờ đã trở về bản chất nữ nhân yếu đuối, tấm thân con gái trinh trắng giờ mặc tình cho nam nhân hưởng dụng, không biết sao này mọi chuyện sẽ ra sao, yêu đương hay thù hận rốt cuộc là vì cái gì đây ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng trạng thái kích ngất mê ly không còn biết gì nữa, lập tức theo Vân Linh từ từ ngã xuống nệm cỏ, tấm thân mềm mại như nhung nhanh chóng trở thành nệm thịt dưới thân hình nam nhân.

Vân Linh say mê hưởng dụng mùi thơm lan tỏa trong miệng Tiểu ma tiên chảy sang, liếm láp thứ da thịt mềm non đó, từ từ hạ dần xuống phía dưới, chiếm lấy hai hạt đậu đỏ vừa ngậm vừa xe.

Ư … ư …. ư …

Thân hình Tiểu ma tiên đột nhiên run lên, cơ thể uốn éo, hai tay đưa lên phía trước kéo đầu Vân Linh vào sát hơn da thịt nàng.

Tiểu mỹ nhân đã động tình, hành động đáp trả đích đáng, nàng thủ dụng ngọc thủ xuống phía dưới, rờ rẫm tên tiểu huynh đệ của Vân Linh, lập tức khiến tên tiểu huynh đệ đó, rung động trở lên lớn hơn, đập đập từng nhịp mạnh bạo trong tay nàng.

Tiểu ma tiên mặt hoa đỏ lự, khe khẽ hé mắt nhìn ra, thì thấy nam nhân đang si mê tấn công nơi nhũ hoa nàng, đôi mắt nàng chợt lóe lên một tia dục vọng, hạ thân bên dưới mở lớn, hiển nhiên mong mỏi tên tiểu huynh đệ của Vân Linh tiến nhập vào cơ thể nàng.

Vân Linh cũng đang phấn khích vô cùng, da thịt tiểu ma tiên trong tay quả nhiên thuộc hàng tuyệt phẩm, từng phân da thịt đều không chút mỡ thừa, ngực nở, eo thon, chân dài thẳng đuột, đúng là khó tìm ra được nữ nhân nào tuyệt đến vậy.

Chàng bất chợt ngửng đầu nhìn lên, liền ngay lập tức gặp phải ánh mắt mơ mơ màng màng của Tiểu ma tiên đang nhìn xuống, hai đằng đối nhãn cùng nhau, tiểu ma tiên thì thầm kêu khẽ:

– Tướng công, thiếp yêu chàng.

Trong lòng Vân Linh chấn động thật mạnh, đôi mắt si mê nhìn vào mặt mỹ nhân, thì thấy trong mắt nàng là hai dòng lệ hoen đỏ. Tiểu ma tiên nói:

– Thiếp hận chàng, nhưng thiếp cũng yêu chàng, chàng biết hay không ?

Giọng nói của nàng tràn đầy tình cảm, lại có chiều ủy khuất như bị ăn hiếp, lại càng khiến tâm thần Vân Linh chấn động thêm. Chàng vội nhào lên ôm lấy mặt nàng mà hôn vào hai đôi mắt đang khóc đó, sau đó lại hôn khắp mặt nàng, xúc động nói lớn:

– Nàng là nương tử của ta. Từ nay ta sẽ không khinh phụ nàng đâu ? Tiểu mỹ nhân của ta.

Tiểu ma tiên để yên cho Vân Linh tự tác hôn nàng, trong lòng nàng đã hiểu tình yêu của nàng dành cho Vân Linh là thứ tình cảm khó mà che đậy, mối thù giết Thiên ca chỉ có thể làm cho nó bị đè nén, nhưng bảo nàng hủy đi tình yêu thì không thể nào. Bây giờ ở giữa hoang đảo này, nàng còn gì phải e ngại, nàng còn gì để thù hận, thôi thì cứ để mọi việc diễn tiến theo tự nhiên, để tự nhiên trào dâng tình yêu trong tim, khỏa lấp mọi rào cản, khoả lấp mọi đau buồn, khỏa lấp mọi sự đau thương và vô vọng trong cuộc sống nơi hoang đảo này.

Tiểu ma tiên tình yêu đã chín, không còn e ngại chi nữa tự mình hướng dẫn tên tiểu huynh đệ của Vân Linh đi thẳng vào trong nàng.

Vân Linh say đắm ôm chặt lấy eo thon của nữ tử, thúc mạnh hạ thân bên dưới, chủ động làm cho tên tiểu huynh đệ đang cứng ngắt đâm thẳng vào bên trong, phá tan rào cản trinh nữ, hoàn toàn hòa nhập vào nơi thâm sâu huyền bí của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng.

Hự … Tiểu ma tiên kêu nhỏ một tiếng, hai mắt ứa lệ vì đau, mày ngài khẽ cau, lúc này nàng đã cảm thấy tên tiểu huynh đệ đó đã vào ngập trong nàng.

Tiểu ma tiên cảm thấy thốn thốn, hạ thân cố gắng nâng người lên, toàn thân run rẩy, chịu đựng sự trùng kích quá sức mạnh bạo của nam nhân đang hùng hục vào ra trong cơ thể nàng.

Vùng nhạy cảm của nàng đã siết chặt lấy thứ đang xâm nhập đó, nhưng lại để cho nó vuột mất, liên tục tấn công hạ thân, cảm giác vừa đau vừa sướng tê tê truyền lên tận óc.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã hoàn toàn thuộc về Vân Linh, cơ thể nàng đã là của chàng, cùng chàng dìu nhau đến tột đỉnh khoái lạc, tiếng rên rỉ của nàng bắt đầu lớn hơn, cũng bắt đầu hưởng thụ thứ hương vị trái cấm đầu đời.

Tối hôm đó, hai người hưởng thụ hương vị mê ly đến mấy canh giờ mới chịu ngừng. Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng sau sự kiện đó toàn thân rã rượi, nằm bẹp trên nệm cỏ, để Vân Linh phải hầu hạ nàng, cho nàng ăn từng miếng cá nhỏ ngọt mềm.

Vân Linh một tay đỡ lấy lưng nàng, để nàng tựa vào lòng, từ từ bón cho nàng ăn, cái miệng nhỏ nhắn của Tiểu ma tiên được Vân Linh chìu chuộng cho ăn, đã bóng nhẫy thứ mỡ cá, lại càng khiến cho môi nàng thêm mọng.

Vân Linh vừa cho Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng ăn vừa trò chuyện cùng nàng. Hai người tâm tâm tương ái, đã hoàn toàn gạt bỏ thù hận lúc xưa, âu âu yếm yếm cười nói với nhau, trông giống như đôi chim non đang tập hót.

Sau bữa ăn, Vân Linh vẫn còn thòm thèm, muốn cùng mỹ nhân lên tiên hiệp nữa nhưng Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cười khẽ ngượng nghịu nói:

– Thiếp mới rồi còn đau. Chàng hãy cho thiếp thong thả vài ngày. Chúng ta cùng nhau ở đây lúc nào chàng muốn mà chả được. Thiếp có trốn được đâu nào.

Vân Linh cười khì, không đòi hỏi nữa, ôm chặt lấy Tiểu ma tiên vào lòng mà ngủ. Hai người bấy giờ mới chính thức chung giường, chung một mái nhà thật sự.

Những ngày sau đó, Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng sung sướng theo chân Vân Linh đi ra biển, cùng chàng câu cá, cùng chàng đi nhặt các vật dụng bị sóng đánh vào bờ. Lúc này trời đất còn đầy bông tuyết, gió lạnh cắt da, nhưng hai người vẫn đi cùng nhau, cười cười nói nói trong vùng gió lạnh.

Vân Linh kể cho Tiểu ma tiên nghe về những chuyện của mình, chàng kể về các vị cô nương đã cùng chàng gá nghĩa, như Tiêu hồn ma nữ Lý Hồng Loan, Sử Nguyệt Nga, Ngọc Liên Hoa, Hỏa Băng Tâm và mới đây là các nàng Bạch Ngọc Tiên và Tiêu Dao Dao.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng lần đầu tiên được biết về những nữ nhân của trượng phu, trong lòng nàng nhảy lên một nhịp đập mạnh, nàng vốn dĩ không ngờ Vân Linh lại có lắm nữ nhân quanh mình như vậy, hóa ra nàng cũng là một người đến sau trong số các nữ nhân của chàng thôi.

Nhưng khi nàng nghe về cái chết của 6 nương tử của chàng trong núi vắng thì nàng lại xúc động muốn khóc, giọng kể của Vân Linh khi nói đến chuyện này đau buồn vô cùng, nó cảm nhiễm đến cả Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vốn là người xa lạ không tham gia vào sự việc trên.

Tiểu ma tiên tựa vào vai Vân Linh thỏ thẻ an ủi.

– Dù sao mọi chuyện đã xảy ra rồi, chàng chớ nên quá bi thương như vậy. Thiếp hiện nay đã là vợ của chàng, mọi chuyện của chàng cũng chính là chuyện của thiếp. Nếu một mai khi thiếp về được Hồng Ma Viện, thiếp sẽ xin cha phái người truy tìm thù nhân giúp chàng.

Vân Linh nghe Tiểu ma tiên nói vậy thì xúc động ôm lấy nàng vào lòng nói:

– Chuyện của ta không cần phụ thân nàng phải lo. Ta tự biết phải làm gì. Nàng chớ nói gì những việc này với phụ thân nàng nhé.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng thấy chàng không đồng ý thì thôi.

Nàng ở với phụ thân từ nhỏ nên cũng biết phụ thân tính tình khắc bạc, nếu cái gì không mang lại lợi ích thì phụ thân không thèm làm. Việc này có lẽ Vân Linh nói đúng, nàng không thể nói cho phụ thân nghe được.

Khi Vân Linh kể về nguyên nhân căn bệnh điên cuồng của Sử Nguyệt Nga, tất cả là do lỗi của Tam tỷ Hàn Thiên Ma Nữ, Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng tỏ vẻ hối hận nói:

– Thiếp không ngờ tỷ tỷ Nguyệt Nga lại bị Tam tỷ của thiếp làm hại dẫn đến ngây ngốc. Tội nghiệp tỷ ấy. Thiếp không biết nói sao chỉ còn thay mặt tam tỷ đã khuất mà xin chàng tha thứ.

Vân Linh thở dài vuốt ve tóc nàng nói:

– Ta nói ra cũng không phải để nhận những lời này của nàng. Chẳng qua là ta muốn nàng biết được nguyên ủy sự việc. Những điều xảy ra thì đã xảy ra, ta còn biết nói gì hơn nữa. Ta chỉ tội nghiệp thay cho Sử Nguyệt Nga. Nàng ta đáng thương quá.

Hai người vì việc này mà cùng buồn. Lát sau, Tiểu ma tiên nhớ đến Tam tỷ Hàn Thiên Ma Nữ, liền hỏi thăm Vân Linh về cái chết của tỷ ấy. Khi nàng nghe Vân Linh kể về vết xe lăn nơi miệng vực và những gì chàng phán đoán, thật không khác mấy so với lời nhận xét của lão bá Thích Hàn Tùng thì nàng càng buồn thêm, rầu rĩ nói:

– Mai này muội nếu có cơ hội, sẽ tìm cách xuống Vực Tuyệt Tình một phen. Nếu muội chưa nhìn thấy xác Tam tỷ thì thật không muốn tin tỷ ấy đã chết.

Vân Linh thấy Tiểu ma tiên thương yêu Hàn Thiên Ma Nữ như vậy thì cũng xúc động an ủi nàng:

– Chuyện này nếu khi nào ta có cơ hội cũng sẽ làm giống như nàng. Hiện giờ nàng đã là thê tử của ta thì Tam tỷ của nàng cũng là Tam tỷ của ta. Vậy nàng cứ an tâm, khi nào có cơ hội ta sẽ tìm ra câu trả lời thích đáng cho nàng.

Hai người sống cùng nhau như vợ chồng trong suốt mùa đông năm ấy, tình cảm càng lúc càng thêm thắm thiết. Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng được Vân Linh chăm bẳm thân thể nẩy nở hẳn ra, tự nhiên đã biến thành một cô nương trưởng thành, dục tính bộc phát được thỏa mãn tuyệt đối đã làm cho nàng tươi vui hạnh phúc thấy rõ. Buổi sáng hôm ấy, Tiểu ma tiên còn đang say giấc nồng thì Vân Linh chạy xộc vào nhà la lớn:

– Tiểu yêu tinh. Dậy đi. Có chuyện hay rồi. (Tiểu yêu tinh là tên gọi yêu của Vân Linh dành cho Lạc Băng Băng, chàng là Tiểu ma tinh còn nàng là Tiểu yêu tinh kể cũng hợp lý đấy nhỉ.)

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng mặt còn ngái ngủ, tả thủ đưa lên dụi mắt, mở miệng càu nhàu:

– Chàng có việc gì vậy? Người ta còn buồn ngủ này?

Vân Linh thấy Tiểu ma tiên còn chưa chịu dậy liền túm lấy tay nàng kéo ngồi dậy, miệng kêu lớn:

– Có thuyền lớn ở ngoài kia kìa. Có mau ra xem không ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng giật bắn mình, tỉnh cả ngủ vội mở lớn mắt, lắp bắp hỏi:

– Thuyền … thuyền ở đâu ?

Vân Linh thấy nàng mắt nhắm mắt mở hỏi ra câu hỏi ngơ ngốc thì phì cười nói:

– Có mau ra ngoài kia không ? Thuyền ở ngoài biển chứ ở đâu ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nghe vậy liền vội vàng nhổm người đứng dậy. Toàn thân xích lõa tuyệt diễm hiện lên trước mắt Vân Linh làm chàng nóng mặt. Vân Linh hai mắt chiếu ra hàn quang miệng nói:

– Nương tử. Nàng đẹp quá !

Tiểu ma tiên quay đầu nhìn lại thấy Vân Linh nhìn nàng với cái nhìn si cuồng thì chu mỏ lên nói:

– Xí ! Đêm qua làm người ta phát mệt mà bây giờ vẫn còn tham. Đừng có mơ nhé. Tiểu cô nương đi đây.

Nàng nói xong vội vàng phóng mình ra khỏi nhà, hai chân thoăn thoắt lướt trên mặt đất đã bắt đầu nhú lên từng đám cỏ nhỏ, phong đồn uốn lượn kiều diễm mê người, thoáng chốc đã chạy ra phía bờ biển.

Vân Linh chạy theo ra, hai mắt không ngừng thưởng thức mỹ pháp tuyệt thế của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đang chạy phía trước, trong lòng thầm định tối nay phải sơi tái nàng mấy chục lần, để cho nàng phải kêu khóc mới thôi.

Hì .. tất nhiên đây chỉ là Vân Linh thèm quá mà nghĩ vậy, thật ra giữa hai người trong cả mùa đông đã thưởng thức nhau không biết bao nhiêu lần. Tiểu ma tiên đối với Vân Linh cũng chẳng phải là xa lạ gì, ái ân giữa hai người đâu phải ngày nào mà không có, mà lần nào cũng tơi bời hoa lá chứ có phải chơi đâu.

Vân Linh chạy ra chỗ chiếc thuyền bị sóng tạt vào bờ thì đã thấy Tiểu ma tiên đang ở trên thuyền xem xét. Nàng thấy chàng đến nơi liền gọi:

– Tướng công, mau lên đây.

Vân Linh nhảy lên thuyền thì thấy trên thuyền có mấy xác chết đã bị thối rữa, thịt bị lũ chim biển rỉa ăn, tất nhiên không ai còn khuôn dạng gì hết.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đi đến bên Vân Linh, hai mắt mở to kinh hãi, một bên ngọc thủ đưa lên bịt lấy cái mũi xinh xắn, miệng nói:

– Tướng công xem. Bọn người này bị cướp biển giết chết rồi.

Khiếp quá.

Vân Linh gật đầu đồng tình, kéo tay Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cùng mình đi xuống khoang thuyền.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng mặt hoa nhăn lại, bước đằng sau Vân Linh, hai trái đào tiên uốn lượn theo từng bước chân, nhịp đập trái tim tương đối cuồng loạn.

Vân Linh thấy nàng có vẻ hồi hộp thì phì cười nói:

– Chỉ là mấy xác chết thôi mà. Nàng làm gì mà khẩn trương vậy? Mau tìm kiếm xem trong này còn cái gì dùng được không ?

Hai người cùng nhau tìm kiếm, cuối cùng cũng lôi được bao nhiêu thứ vật dụng trên thuyền ra.

Bọn cướp biển chỉ cướp lấy những đồ quý giá, còn bỏ lại đủ thứ vật dụng cần thiết cho sinh hoạt bình thường, trong số này thứ làm cho Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng thích nhất chính là y phục. Nàng cầm lấy những thứ y phục đó chạy tới bên Vân Linh mà khoe rối rít. Vân Linh tức giận nói:

– Y phục để làm gì chứ. Ta không đồng ý để nàng mặc y phục. Mau cất cái hòm y trang đó lại.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng chưng hửng, khuôn mặt đang vui vẻ chợt rủ xuống, đôi mắt sợ hãi nhìn Vân Linh. Nàng chưa từng thấy Vân Linh giận dữ như vậy, tự nhiên riu ríu bỏ mấy thứ y phục kia vào hòm. Hai mắt chợt đỏ hoe muốn khóc.

Vân Linh chủ yếu là muốn chọc nàng, chàng thường ngày thấy nàng xích lõa như thế thật là tuyệt, bây giờ tự nhiên đem mấy thứ vải vóc kia che lại, đúng là đáng tiếc nhiều a.

Không ngờ chàng mới làm bộ giận dữ như thế mà Tiểu ma tiên đã run rẩy tuân theo, nước mắt chực ứa ra thì cảm thấy hối hận lắm, liền bước lại ôm lấy Tiểu ma tiên vào lòng, đưa tay quệt mấy giọt nước mắt sắp chảy ra của nàng, thì thào:

– Nàng đẹp như vậy. Ta không nỡ để mấy thứ vải đó che đi nét đẹp của nàng, do đó mới khuất tất với nàng như thế. Thật ra thì nàng mặc y phục hay không mặc y phục cũng đều đẹp cả.

Nhưng nếu không có y phục thì ta dễ nhìn thấy hơn.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đang tủi thân muốn khóc, bây giờ nghe Vân Linh nói thế thì mặt hoa đỏ bừng, tức thì hất tay chàng ra, quay mặt bỏ đi ra ngoài.

Vân Linh thấy vậy định chạy theo, Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã quay lại nhìn chàng nói:

– Sắc lang. Chàng muốn như thế nào thì thiếp theo thế ấy.

Thiếp cũng tự biết mình mà.

Tiểu ma tiên nói xong đôi mắt ngượng ngùng nhìn Vân Linh rồi chạy thẳng về nhà. Vân Linh thấy nàng mê hoặc như vậy thì chết sững ra tại chỗ, hai mắt như nam châm nhìn theo thân hình xích lõa của Tiểu ma tiên đã chạy xa dần.

Tối hôm ấy, Vân Linh mang được bao nhiêu đồ về nhà, liền bắc nồi nấu món cháo cá cho hai người ăn.

Cũng may, thực phẩm trên thuyền chỉ rau củ là bị hỏng, còn như các loại ngũ cốc và gia vị thì vẫn còn dùng được, nhờ vậy Vân Linh mới có thể làm món cá cực ngon cho hai người ăn lúc này.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng y phục trên thân bằng gấm thượng hạng, tay cầm thìa nhỏ nhanh chóng múc cháo cho vào miệng, nàng vừa ăn vừa xuýt xoa khen ngon, hiển nhiên chỉ là vì quá lâu rồi chưa được ăn món cá có ngũ cốc như vậy.

Cái hòm chứa đầy y phục mà Vân Linh không cho Tiểu ma tiên sử dụng đã được chàng mang cả về nhà, lại còn lôi ra bao nhiêu thứ để tiểu cô nương xinh đẹp chọn. Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng hẳn nhiên sung sướng vô cùng. Nàng luôn miệng cười đến mức cảm giác như quai hàm phát đau.

Vân Linh bàn:

– Con thuyền đó còn rất tốt, ngày mai huynh sẽ tìm cách kéo nó lên bờ. Buộc chặt lại, sau đó huynh sẽ sửa chữa một số thứ trên đó, khi nào hoàn thiện vợ chồng chúng ta sẽ ra biển, tìm cách trở về đất liền.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng sung sướng ngồi yên lắng nghe, đôi mắt sáng long lanh, nụ cười hạnh phúc. Nàng cảm tưởng như tương lai sắp được về nhà, trái tim bất đồ đập mạnh không biết là nên vui hay buồn.

Đêm hôm đó, hai người không ai ngủ được, nằm bên nhau nói chuyện về dự tính tương lai, tất nhiên phần nhiều đều tập trung về việc sửa chữa con thuyền thế nào, cần chuẩn bị những thứ gì, thời gian bao lâu, …

Sáng tinh mơ, với sự hợp lực của hai người, con thuyền nọ đã được kéo vào bờ cát, rồi được Vân Linh làm một cái cọc gỗ bằng thân cây neo lại.

Cũng may là con thuyền này không lớn lắm. So với con thuyền mà mọi người đi trốn lần trước còn nhỏ hơn một mức, vì thế hai người đồng lực kéo cũng có thể mang nó vào bờ được, còn như con thuyền lớn hơn nữa thì đành chào thua thôi, không thể di chuyển được nó.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cùng Vân Linh kéo mấy xác chết không còn nhân dạng đó gom lại rồi đào một cái hố trong rừng chôn đi, sau đó bắt đầu thực hiện tẩy rửa thuyền từ trong ra ngoài, từ khoang thuyền cho đến boong thuyền, cái gì cũng phải làm sạch lại hết.

Cả ngày hôm đó, hai người làm việc mệt nhoài mới tạm thời cho là thuyền đã sạch sẽ. Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã có dụng cụ nấu bếp liền giành việc thủ nghệ. Nàng ở gần Vân Linh một thời gian nên tay nghề nấu ăn của nàng đã tự tin hơn, có thể tuỳ tiện làm vài món ăn để Vân Linh thưởng thức.

Lần đầu tiên từ khi hai người đến đây, hôm nay Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng và Vân Linh mới có được bữa cơm đàng hoàng, có cá, có rau, có nước chấm ngon, lại có cả vài thứ nấm được Vân Linh lần trước hái về còn để dành hôm nay cũng được mang ra ăn nốt. Thực là bữa ăn đáng nhớ.

Vân Linh vừa ăn vừa khen lấy khen để Tiểu ma tiên nấu ăn ngon, làm cho nàng nọ sung sướng đến mức ăn không được nữa. Tất nhiên là do nàng cười nhiều quá nên năng suất chiến đấu thực phẩm bị chậm hơn Vân Linh nhiều.

Sau khi ăn, Tiểu ma tiên mới dọn ra một cái giường tươm tất có đầy đủ khăn trải giường và gối đôi để hai người nằm. Việc làm của nàng khiến Vân Linh không khỏi ngạc nhiên. Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng khuôn mặt đỏ hồng e thẹn nói:

– Thiếp đi tắm một chút. Chàng cũng nên lau rửa người sạch đi. Đêm hôm nay thiếp sẽ là tân nương của chàng.

Vân Linh thấy nàng cười lộ ra sức dụ hoặc mê người thì đứng tròng nhìn thân hình nàng đi khuất sau khung cửa, lát sau mới bình tỉnh lẩm bẩm:

– Mỹ nhân ơi mỹ nhân. Nàng làm ta chết mất thôi.

Nói rồi chàng nằm lăn ra giường, ngửi lấy mùi thơm của vải và hương hoa dịu dịu, mê mệt chìm trong giấc ngủ.

Đột nhiên thân hình Vân Linh bị chấn động một cái. Hoá ra Tiểu ma tiên đã tắm xong trở lại, thấy chàng nằm lăn trên giường nên mới đập mạnh vào người chàng gọi chàng dậy.

Vân Linh tỉnh dậy ngơ ngốc đứng lên, bị Tiểu ma tiên đẩy ra nhà sau miệng nói:

– Chàng đêm nay không tắm rửa sạch sẽ, thiếp không cho chàng nằm chung.

Vân Linh chịu thua đành phải đi tắm rửa ở con suối nhỏ gần đó. Rồi tất tả tồng ngồng cứ thế mà về.

Chàng vào giường thì thấy Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vẫn nằm yên chưa ngủ. Nàng thấy chàng xích lõa như thế thì bịt miệng cười nói:

– Tướng công thật là tệ hại, không biết xấu chút gì.

Vân Linh biết nàng nói đến tên tiểu huynh đệ của mình. Không hiểu sao mới rồi nó còn yểu xìu mà bây giờ vào phòng ấp áp lại trở nên uy phong nhanh thế. Chàng bật cười khanh khách xông tới đè lên người Tiểu ma tiên, ma thủ lập tức nhanh chóng hoạt động, co kéo tháo bỏ lớp y phục trên người nàng.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nằm trên giường hai tay vươn ra chống trả yếu ớt, miệng cười lên từng hồi vì bị chàng chọc phải người làm nhột. Nàng sau một hồi lăn lộn trên giường, y phục trên thân đã không còn một mảnh.

Vân Linh bấy giờ mới chính thức chinh phục mỹ nhân, thân hình hai người quấn chặt vào nhau, ma thủ Vân Linh hoạt động ngày càng tích cực, làm mỹ nhân bên dưới rên rỉ không ngừng, cuối cùng thì tên tiểu huynh đệ đã xâm nhập vùng thần bí trên người nữ tử nọ, tiếng da thịt va chạm vào nhau lập tức vang lên, bầu không khí sục sôi như lửa cháy ngang mày.

Vân Linh trong người có dâm thuỷ lợi hại do Tiêu hồn ma nữ truyền sang, vì vậy nếu chẳng phải Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng trước đó đã ăn nhầm Thanh Dị Thảo có chất kích dục nữ nhân, thì nàng cũng không thể nào bồi tiếp chàng được. Hai người thụ hưởng hương vị ái ân cho đến lúc Tiểu ma tiên chịu không nổi đòi ngừng Vân Linh mới chịu buông nàng ra chìm vào giấc ngủ.

Tiểu ma tiên nằm nhắm mắt một lúc, lúc này trời đã tối cực, bên cạnh nàng Vân Linh đã ngủ say, nàng khẽ khàng ngồi dậy, đưa mắt nhìn Vân Linh đang nằm bên, nước mắt tự nhiên hoen mi.

– “Ôi ! Tướng công !”

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng kêu khẽ trong lòng. Nàng nhìn chàng chăm chăm như muốn thu gọn hình ảnh chàng vào tâm khảm. Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đang nghĩ gì ? chỉ có nàng hiểu ? Không ai có thể hiểu ? Còn Vân Linh thì đã ngủ say, tất nhiên chàng không thể biết.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.