Quái Dị Khách

Hồi 52: BẠO PHONG CUỒNG NỘ



Trên chiếc thuyền nhỏ do Thanh Thu Cung, Song Song và Xuân Ý đang đứng cũng đã bị bọn hải tặc dùng dây móc đu sang. Chiến trận lan sang bên này làm ba nàng cũng phải một phen vất vả, liên tiếp gặp phải sự tấn công của hàng loạt hải tặc đang ào ào nhảy xuống từ trên thuyền lớn.

Ở dưới nước Vân Linh cũng phải chịu khổ. Mấy tên hải tặc thấy chàng cứu được Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nên định nhảy xuống định cướp lại, trên tay chúng tên nào cũng có một con dao nhỏ cực sắc, chỉ chực chờ cơ hội là nhào đến đâm chàng, còn Vân Linh hiện giờ lại phải đỡ Tiểu ma tiên trên tay, tình huống cực kỳ khó khăn.

Nói ra thì công phu dưới nước của Vân Linh không thể sánh bằng công phu thủy tính cao siêu của bọn hải tặc, điều này cũng đúng thôi vì bọn hải tặc quanh năm sống trên biển, đánh nhau bao nhiêu trận chiến, cướp phá bao nhiêu con thuyền, gặp gỡ bao nhiêu tình huống nguy hiểm mà trong đó việc am hiểu thủy tính là một yêu cầu đầu tiên của bất kỳ tên hải tặc nào. Còn Vân Linh thì sao, chàng lúc trước công phu thủy tính chưa được cao, mới đây nhờ vào sự chỉ điểm của Ngọc Lan cũng đã tiến bộ rất nhiều, nhưng những sự tiến bộ đó thì còn xa mới đuổi kịp trình độ lẫn kinh nghiệp phong phú mà bọn hải tặc có.

Điểm lợi thế duy nhất của chàng lúc này chính là công phu võ công hiện còn lại, chàng giờ nội công mất gần hết chỉ còn khoảng 1 thành, một thành đó nói ra thì ít nhưng so với trình độ của Vân Linh hiện nay thì vẫn còn cao hơn bọn hải tặc. Chính vì thế mà việc đánh nhau dưới nước cũng chưa thể khẳng định ai sẽ chiến thắng.

Tiếc là lúc này trên tay Vân Linh lại có thêm thân hình bất động yếu ớt của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng, vì thế mà nói 10 phần chiến thắng đối với chàng chỉ còn độ 2 thành. Điều đó cho thấy hai người ở dưới nước nguy hiểm đến bực nào.

Đột nhiên ngay lúc ấy một tiếng bùm nổi lên, một cơn sóng lớn chưa từng thấy ào ạt đập xuống mọi người. Vân Linh cũng như mấy tên cướp biển dưới nước bị cơn sóng dữ nhấn chìm trong biển nước.

Mấy tiếng kêu lớn đồng thời vang lên trên chiếc thuyền lớn của bọn hải tặc “Bạo phong đến rồi, nguy a”.

Tiếng kêu vừa vang lên thì một tiếng sấm lớn vang vọng trời cao, gió ào ào thổi tới mang theo nước biển mặn chát đập vào boong thuyền, mây đen ùn ùn ngưng tụ, gió lớn nổi lên mỗi lúc một tăng, trời đang xanh trong đột biến trở thành đen đen u tối, tình hình diễn biến nhanh chóng đến khinh hoàng.

Bão … bão nổi lên rồi …

Trên thuyền lớn của bọn hải tặc cũng như trên thuyền con do Thanh Thu Cung và Xuân Ý đang đứng bắt đầu lắc lư dữ dội. Những cơn gió lớn khủng khiếp ào ạt cuốn tới thổi phăng thân hình mấy tên cướp biển bay lên, ném tung vào không gian rồi rơi ngay xuống biển.

Trong không trung lập tức có những tiếng kêu đứt đoạn, người người vội vàng nắm chặt lấy bất cứ thứ gì có thể giúp mình gượng lại được, gió lớn khủng khiếp đẩy những kẻ xấu số đập mạnh vào thân vách thuyền ngất lịm, cơ thể theo gió thổi bay văng ra tít ngoài biển xa.

Trên thuyền đã thế, dưới nước tình hình còn thảm hơn, những cơn sóng lớn nối đuôi nhau ập tới, hai người Vân Linh và Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng chỉ như những con kiến nhỏ bị đập vùi tơi bời tưởng như sắp tới ngày tận thế rồi.

Nước mặn chui vào miệng, sóng lớn đập vào người, uy lực thiên địa tưởng không thể nào hơn nổi làm cho Vân Linh kinh hoàng vô vọng ôm chặt lấy Tiểu ma tiên vào người, cố gắng chống chọi một cách tuyệt vọng trong tư thế của kẻ chiến bại.

Trên thuyền nhỏ Thanh Thu Cung, Song Song và Xuân Ý rú lên kinh hãi, tiếng gọi Vân Linh bị cơn gió mạnh thổi tạt không thành âm thanh, những cơn sóng lớn theo gió đập ầm ầm vào thuyền, con thuyền lắc lư dữ dội, giống như đã sắp chìm rồi.

Nước … nước … đâu đâu cũng là nước … Trên chiếc thuyền nhỏ nước vào tràn ngập không còn chỗ nào khô. Lạc Phá Thiên, Lạc Hùng Phong, Lạc Vạn bị những cơn sóng làm cho chao đảo kinh hoàng, sấp ngửa trần truồng bước lên boong thuyền.

Lúc này bao nhiêu tên cướp đu được lên thuyền nhỏ đều bị cuồng phong thổi bạt rơi xuống nước gần hết, mấy tên khác túm được cột thuyền giữ lại thì mặt mày biến dạng tái xanh, thân hình ướt như chuột không hơn không kém.

Bùm … bùm … bùm …những cơn sóng lớn thay nhau đập xuống chiếc thuyền nhỏ, gió thổi chao nghiêng, và cuối cùng giữa tiếng kêu thét của mọi người, con thuyền nhỏ vỡ tan chìm dần xuống biển.

Chiếc thuyền lớn của bọn cướp biển cũng bị thổi bạt đi rất xa, chìm ngập trong cơn bão cuốn, gió mạnh không biết bao nhiêu lần, thổi tung tất cả mọi thứ còn sót lại trên boong thuyền.

Mưa … những hạt mưa ào ạt rơi xuống cùng với gió lốc không ngừng không nghỉ, thiên nhiên đại thịnh, sĩ khí đáng kinh, không một lực lượng nào khả dĩ có thể kháng cự, gió cứ thổi, mưa cứ rơi, ai sống, ai chết không cần biết và cũng không ai quan tâm. Thiên nhiên khốc liệt là vậy, kẻ nào đứng trước bạo phong cuồng nộ có thể không cúi đầu.

Thời gian qua đi, đến sáng hôm sau thì mọi thứ lại trở về yên bình, sóng biển xanh xanh gợn nhẹ, mặt nước như bất động trong cảnh trời xanh xanh tuyệt vời, thật sự không ngờ mới ngày hôm qua và cả đêm hôm trước bão tố đã nổi lên ghê gớm cướp đoạt hầu như toàn bộ mạng sống của mọi người, hất tất cả bọn họ xuống biển, để rồi bản thân từng người tự sinh tự diệt. Thê thảm thay.

Vân Linh và Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cũng nằm trong số đó, là nạn nhân của lão phong cuồng. Hai người lúc này thân thể bất động, lì bì bám bíu vào một miếng thuyền vỡ, không biết làm sao lại trôi dạt vào một bờ biển hoang vắng.

Đêm hôm qua sau khi bị cơn sóng dữ đánh mạnh đẩy hai người bật ra xa khỏi hai con thuyền. Vân Linh đã cố sức bơi ngược lại tiến đến gần thuyền, chỉ cầu mong leo được lên thuyền rồi mọi chuyện có ra sao thì ra.

Thế nhưng bão tố mịt mù, sóng to gió lớn, chàng càng cố sức thì cả hai người càng lúc càng bị dạt ra xa. Đến lúc Vân Linh đã quá mệt, hy vọng tiến lại gần thuyền không còn nữa thì con thuyền nhỏ lại đột ngột vỡ. Một mảnh ván thuyền trôi dạt lại phía hai người.

Vân Linh túm được ván thuyền rồi cố sức gia trì sức mạnh vào đó, cứ thế mà để cho miếng ván thuyền dẫn 2 người trôi đi. Trong cơn khốn cùng, ma thủ của chàng đâm ngập vào miếng ván gỗ, giữ cho cơ thể chàng dù có bị sóng dữ thổi tung đi đâu nữa thì vẫn không thể tách rời khỏi miếng ván, nhờ thế mà chàng mới không bị chết chìm trên biển.

Một bên tay Vân Linh ôm lấy thân hình Tiểu ma tiên, cương quyết bằng mọi cách không thả nàng ra. Đến khi chàng mệt quá ngất lịm đi trong cơn bão tố cuồng nộ mà bàn tay ôm chặt tiểu nữu nọ vào người vẫn còn không thay đổi, không tưởng được trong hoàn cảnh thập phần nguy hiểm đó Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng lại được chàng cứu.

Hai người dạt vào bờ biển rồi nằm im lìm bất động ở đó, toàn thân trở tím tái vì bị ngâm nước quá lâu, sức khoẻ e rằng đến một con kiến cũng không thể giết nổi.

Mê man, hai người đều mê man cho đến lúc chiều tà thì Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng mới bắt đầu tỉnh lại.

Chuyện nàng tỉnh dậy trước Vân Linh cũng chỉ vì trong người nàng đang tồn tại thứ công phu võ học 5 thành U hồn ma công. Võ công nàng cao mà chỉ vì tình huống bất thường nên mới mê đi, còn khi mọi sự đã trở lại yên bình thì sức phục hồi của nàng khá tốt, so với Vân Linh nội công chỉ còn một thành thì hiển nhiên cao tuyệt hơn rất nhiều.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng tỉnh rồi mới nhận ra nàng đang ở trong vòng tay một nam nhân. Nam nhân này hiện đang nằm sấp, khuôn mặt áp xuống cát kèm theo tóc tai rối bời nên không thể nhìn ra mặt thật. Thế nhưng dựa vào một điểm tỉnh táo trước khi ngất trở lại cộng với y phục mà nam nhân nọ mặt trên người thì Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng khẳng định người này chính là Lạc Thiên – Lục ca của nàng.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng hiện giờ người vẫn còn rả rời, miệng mặn chát muối biển, hai tay như không muốn nhấc lên nổi, toàn thân một điểm khí lực vận chuyển cũng khó khăn.

Nhưng nàng vì gã anh trai đang nằm bất động kia nên mới phải cố gắng vận động, lấy hết sức lực có thể để lật người gã ra, trực tiếp kiểm tra huyết mạch xem sống chết thế nào.

Đột nhiên, khi nàng lật được mặt nam nhân nọ lên rồi, thì bất ngờ sững sờ đờ người, hai mắt đứng tròng nhìn vào khuôn mặt cực kỳ đẹp trai và hoàn toàn xa lạ. A ! Sao lại có thể như thế này ? Tại sao Lục ca của nàng lại biến ra hình dạng người khác ? Rốt cuộc là tại sao ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng trong lòng chấn kinh, nằm lăn xuống cát trong khi hai mắt vẫn nhìn chăm chăm vào khuôn mặt nọ, thân hình nọ, y phục nọ, rồi nàng tự khẳng định không thể nhìn lầm, chắc chắn đây là Lục ca của nàng, nhưng cũng không phải, khuôn mặt đó không phải … Lục ca nàng không thể nào đẹp trai như thế ? …

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng trong lòng bối rối, không hiểu ra làm sao ? Nàng sau một hồi tự chấn tỉnh và nghỉ ngơi mới từ từ nhìn kỹ lại toàn bộ con người nam nhân đang nằm bất tỉnh đó, rốt cuộc rồi nàng cũng nhận ra con người này khuôn mặt không phải là giả, vậy thì có thể nói Lục ca của nàng không phải là hắn. Vậy thì Lục ca của nàng đâu ? và hắn là ai ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng không thể tự mình trả lời những câu hỏi đó nên bắt đầu tìm cách cứu nam nhân lạ mặt nọ tỉnh lại.

Hồi lâu sau, Vân Linh được nàng tác động đã thoát khỏi cơn mộng mị. Chàng vừa mở mắt thì đã bị một bàn tay thon nhỏ nhưng cực kỳ trọng lực đè ngang lấy cổ, đôi mắt xinh đẹp với hai hàng lông mày cong cong đang trừng trừng nhìn chàng. Vân Linh không hiểu ra sao, kinh ngạc theo thói quen thông thường lên tiếng:

– Thất muội làm gì vậy ? Sao lại định hạ thủ huynh ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng tâm tình rung động, vậy là mọi sự đã rõ, tên mỹ nam tử xa lạ này đã lừa gạt nàng không biết tự bao giờ. Thủ đoạn của hắn cao cường đến mức nàng cũng bị hắn lừa gạt, mà nàng thì từ lâu vẫn thường tự hào rằng bản tính thông minh trời sinh, học một biết mười, không cái gì có thể làm khó hay che dấu nàng được, vậy mà nàng bị hắn lừa đến mức ngơ ngốc không biết tí nào cả ? lại còn 1 điều Lục ca, 2 điều Lục ca, quả là quá mất mặt.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng tức giận đè mạnh tay hơn xuống cổ họng Vân Linh khiến chàng nọ gần như chết ngạt.

Đến lúc này Vân Linh căn cứ vào sát khí tràn đầy trên mặt tiểu nữu nọ đã biết là nội tình bất diệu. Nhưng hiện tại chàng không ngờ rằng môn Thiên diện thuật kỳ bí của mình đã bị hóa giải, vì vậy không hiểu ra làm sao thiếu nữ kia lại tự nhiên xuất thủ tàn tệ như vậy đối với chàng, trong khi giữa hai người vốn là huynh muội và chàng vừa bất chấp cả tính mạng để cướp nàng khỏi tay bọn cướp và khỏi lão Thủy thần tệ hại kia.

Môn Thiên diện thuật của Vân Linh dùng lợi hại vô bì, thậm trí khi chàng bị trúng hương mê hồn của cây hoa độc địa nơi Trường Thanh Đảo nó vẫn không bị mất tác dụng diệu thuật, chỉ có vừa rồi chàng dụng sức kiệt quệ, thân hình dường như táng trong biển cả nên mới khiến cho chân lực trong một phút nào đó không đủ uy lực giữ cho diệu thuật đang được sử dụng tồn tại, vì thế mà chàng bị biến hóa trở lại thành nguyên hình khuôn mặt cũ của Vân Linh – tuyệt đại nam tử tuấn mỹ ngày xưa.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nhếch mép nói rít qua kẻ răng:

– Nói ! Ngươi là ai ? Tại sao lại giả dạng làm Thiên ca ?

Vân Linh trong lòng đại kinh biến dị, hai tai lùng nhùng, tự nhiên minh bạch tại sao Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng lại giỡ thứ thủ đoạn bá đạo đó ra đối với chàng như lúc này. Nhưng chàng biết nói sao, thậm trí muốn nói cũng không được nữa.

Ngọc thủ của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đang cường bạo chẹn ép lấy cổ, làm cho chàng kiệt quệ hơi thở, muốn thở cũng khó chứ đừng nói là phát thoại trả lời câu hỏi của nàng.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng thấy nam nhân tuấn tú nằm phía dưới khuôn mặt tái xám, hơi thở khò khè, miệng mở lớn như muốn hút lấy chút không khí thì khẽ hừ một tiếng, từ từ nới lỏng tay ra, nhưng mắt vẫn nhìn tròng trọc vào người nam nhân, sẵn sàng lập tức hạ thủ nếu hắn có sinh biến, chống đối.

Tuy nhiên nàng phòng thủ như vậy đã quá thừa, Vân Linh căn bản một tia sức lực cũng không có nói gì đến động thủ chống đối. Chàng vừa qua ở trong nước đã vận sức quá mức, suốt trong một ngày một đêm trôi nổi trên biển khơi thì khỏe ngay thế nào được, có họa là người bằng sắt mới không gục ngã.

Khi Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng rút tay chẹn cổ chàng về thì Vân Linh vẫn nằm bất động ra đó mà thở từng hồi, sức lực cũng như tinh thần từ từ hồi phục chút một.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng thấy nam tử hán đó nằm im lâu quá thì tức giận nói:

– Ngươi mau nói đi. Hay là định để ta động thủ nữa ?

Vân Linh cười như mếu, cố gắng vận sức chống tay ngồi dậy. Đối diện với chàng Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng khuôn mặt hậm hực tức giận, thân thể trần trụi lõa lồ, tuyệt thế mỹ nữ xinh đẹp hung tàn, khó mà không khiến người khác không bị nàng làm cho ngây ngốc.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vừa qua trầm luân trên biển cả, phần y phục tối quan trọng che lấy nơi kín đáo cũng bị tình hình biến đổi kịch liệt vừa qua làm cho rời khỏi thân nàng lúc nào không hay. Hiện giờ nàng ở trước mặt Vân Linh toàn thân không chút che đậy mà cũng không hay biết, có khi vì nàng quá kinh ngạc do sự biến hình đột ngột vừa qua nên đã không nhận ra chăng ?

Tất nhiên đó là chuyện đã qua, nhưng giờ đây khi nàng bị Vân Linh đột nhiên ngây ngốc nhìn chăm vào nàng thì Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng mới phát hiện ra chuyện lạ.

Nàng đột nhiên rú lên một tiếng lớn đấm thẳng một quyền như cuồng phong vào thẳng khuôn mặt Vân Linh, làm cho chàng nọ ngã lăn ra bất tỉnh.

Tiểu ma tiên đấm xong quyền đó thì mới tức thời nhìn lại toàn bộ cơ thể. Ôi thôi. Nàng càng nhìn càng đỏ bừng mặt lên, hiển nhiên trong lòng đại biến khi nhớ tới tấm thân trong trắng, tuyệt không ai ngoài nàng có thể chiêm ngưỡng thì vừa qua đã bị tên nam nhân giả dạng kia soi thấy hết. Tội của hắn đáng bị lăng trì.

Mà tức giận thay hắn lại có y phục đầy đủ, trong khi nàng lại không có y phục mà mặc. Cái này cũng chính vì khi rời khỏi Trường Thanh Đảo Vân Linh còn có y phục để tại chỗ Thanh Thu Cung, còn nàng và Cô cô Thất Tỏa Chân thì bị vướng dâm dược kỳ quái trong Thanh dị thảo nên không dám mặc y phục vào người. Bây giờ thì rắc rối đây. Nàng biết lấy gì che thân trước con mắt của gã trai nọ bây giờ.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nghĩ đến chuyện này thì sực nhớ đến các người cùng đi. Đại sư huynh, nhị sư huynh, tứ sư huynh, Cô cô, Cung tỷ, Song tỷ, Ý muội, bọn họ hiện nay đang ở đâu, có thoát khỏi bàn tay hung bạo của Thủy thần không, hay đã chết cả rồi ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nghĩ tới thảm cảnh đó không kiềm được ôm lấy mặt khóc rưng rức. Lần thứ hai sau ngày Tam tỷ rơi xuống Vực Tuyệt Tình chết mất xác Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng lại bị đả kích rất nặng. Tam vị sư huynh và cô cô không biết giờ đây ra sao ? Có lẽ họ đã bị vùi chôn trên biển cả rồi, làm sao bọn họ có được cơ may giống sống sót giống như nàng cơ chứ.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng khóc lóc một hồi không biết rằng Vân Linh bị nàng đánh ngất đi đã tỉnh lại. Chàng tỉnh rồi liền cảm giác đầu mình choáng váng, mũi ươn ướt nên liền đưa tay quệt nhẹ mới hay máu trong mũi đã chảy ra. Cái này chính là kết quả của cú đấm như búa bổ vừa qua của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng.

Vân Linh cố gượng người ngồi dậy, thân hình rũ rượi vì mệt, bụng trống rỗng, mắt muốn hoa lên, tự thân chưa bao giờ thấy khốn khổ như lần này.

Chàng biết bản thân đã mất hẳn công lực, sức khỏe 10 phần đã kiệt quệ gần như hoàn toàn. Nếu phải đối đầu với Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng thì là không thể, vậy thì chàng đành phải đặt cược số mạng bản thân thôi.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đang lúc đau khổ chợt cảm giác Vân Linh đằng sau đã tỉnh dậy. Nàng ngừng khóc lên tiếng nói:

– Ngươi mau quay mặt đi, không được nhìn ta. Nói ta nghe xem ngươi là ai ?

Tại sao lại giả dạng Thiên ca ?

Vân Linh thở dài quay mặt đi nói:

– Tại hạ là Vân Linh, còn Thiên ca của cô nương chính do tay tại hại giết, rồi sau đó tại hạ đã giả danh làm y, tiềm nhập trong Hồng Ma Viện từ đó đến nay.

Thân hình Tiểu ma tiên chợt run run, giọng nói có phần lạc điệu:

– Ngươi … ngươi đã giết Thiên ca của ta ? Tại sao ?

Vân Linh giọng bình thản nói:

– Tại hạ phát hiện y dâm sát một cô nương, rồi còn dùng “Hủy cốt tán” tiêu hủy tang chứng, tại hạ thấy y quá ác độc nên đã hủy diệt y rồi.

– Ngươi … ngươi giết Thiên ca của ta sau đó lại giả danh huynh ấy. Rõ ràng ngươi có ý đồ. Chẳng phải là ngươi cố tình giết người giả dạng hay sao ?

Vân Linh đưa tay quệt máu còn đang đọng nơi mũi miệng nói:

– Lúc đầu tại hạ cũng chỉ vì bất bình trước hành động dâm sát của y mà giết người. Nhưng sau đó lại phát giác giữa Hồng Ma Viện với Ma đao Hồ Nhất Long có quan hệ, do đó nên mới giả dạng là y, mục đích cũng để xem giữa Hồng Ma Viện và Ma đao Hồ Nhất Long quan hệ ra sao ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng rất thông minh, nghe đến đây liền hỏi:

– Hóa ra người có thù với gã Hồ Nhất Long đó. Nhưng ngươi giả dạng làm Thiên ca của ta từ lúc nào ? Có phải là sau khi người cùng Ngũ ca Lạc Kinh Hùng về không ?

Vân Linh ngớ người không ngờ Tiểu cô nương này thông minh đến thế. Chàng nghe nàng hỏi vậy đành thở dài nói:

– Phải. Tại hạ sau đó đã theo chân Ngũ ca của cô nương về … và sau đó mọi chuyện thế nào chắc cô nương cũng biết.

Vân Linh huỵch toẹt nói ra mọi chuyện. Lúc này chỉ chờ xem phản ứng của Lạc Băng Băng như thế nào ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng trầm ngâm một lúc. Nàng hiện giờ sau khi gặp đả kích rất lớn đã trưởng thành hơn rất nhiều. Nếu như lúc trước nàng nghe tin Thiên ca của mình bị Vân Linh giết thì thể nào nàng cũng giết chết Vân Linh ngay, nhưng giờ đây tâm tính của nàng đã vững vàng hơn nhiều. Tự nhiên trong lòng nghĩ lại những chuyện vừa qua, nhận thấy Vân Linh giả dạng làm Thiên ca cũng không gây hại gì, còn giúp ích rất nhiều cho Hồng ma viện nữa.

Có một việc nàng không hiểu tại sao bản thân lại thấy ưa thích gã trai trẻ này. Thậm trí khi nàng biết hắn đã giết hại Thiên ca của nàng mà nàng cũng không thể giận hắn được.

Lạ thật. Rõ ràng hắn biết nàng là muội muội của Thiên ca, vậy mà hắn cũng không sợ dám thẳng thắn nói ra việc giết huynh ấy. Con người hắn quả là can trường hiếm có.

Nhớ lại lúc trước, hắn giả dạng Thiên ca, đã tạo ra nhiều tình huống giỡ khóc giỡ cười, hắn chọc ghẹo nàng và Tam tỷ, nhưng lại chính hắn cứu nàng và Tam tỷ thoát khỏi độc thủ của Miêu Thiên Tường. Không có hắn, có lẽ giờ đây mộ nàng đã xanh cỏ rồi, không có hắn, vừa rồi chắc nàng cũng bị chết mất xác dưới biển khơi hay làm mồi cho con quái vật nơi Bắc Trường Thanh Đảo.

Vậy thì nàng biết xử sao đây. Hắn vừa là người ân, lại là kẻ thù đối với nàng.

Nàng nên giết hắn hay không ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng trong lòng đại đại biến dị, không biết nên làm thế nào, nhất thời ngây ngốc ngồi im lìm.

Trong khi đó, Vân Linh ở bên cạnh đã gần như quá sức chịu đựng, chàng lúc vừa rồi nói chuyện quá nhiều đã trở nên mệt mỏi, thế rồi sau một hồi cố gắng cầm cự, cuối cùng cũng không kiên trì được nữa ngã lăn ra trên bãi cát.

Bịch ! Âm thanh tiếng động do cái ngã của Vân Linh làm Tiểu ma tiên chợt tỉnh, vội nhìn lại. Nàng kinh nghi thấy Vân Linh đột nhiên ngã xuống nên vội vàng chạy lại. Bây giờ thì nàng đã thấy, mũi Vân Linh máu đỏ tuôn ra, khuôn mặt tái xanh, cơ thể yếu nhược khôn thể nào hơn.

Tình cảm nhi nữ trong lòng chợt động. Tự nhiên nàng vội đỡ lấy thân hình Vân Linh tựa vào người, không thẹn mà cũng không nghĩ tới chuyện bản thân lõa thể, ôm lấy chàng tựa vào lòng nàng.

Bất đồ trong lòng xuân nữ dào dạt một cơn xúc động, dị thể phát sinh kỳ biến, mùi da thịt và sự co sát giữa hai trái đào tiên vào người Vân Linh khiến lòng nàng nẩy sinh cảm giác mê man.

Hiển nhiên Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã bị hoạt chất dâm dược do ăn phải Thanh dị quả tác động. Hiện tại nàng ôm Vân Linh vào lòng thì dục tình nơi cơ thể vốn tiềm ẩn thì giờ đây được dịp bùng phát.

Cũng may, Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vì đang lo lắng cho thể trạng yếu ớt của Vân Linh nên mới quên đi cảm giác ngây ngất vừa rồi.

Không ngờ sau đó, nàng lại chợt nhớ ra Vân Linh chính là thù nhân giết hại Thiên ca của nàng. Thế rồi nàng lại đột ngột bỏ lại Vân Linh dưới đất, quay người phóng đi vào trong rừng, quyết định để chàng ta tự sinh tự diệt.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng bỏ đi đã lâu, mãi sau đến lúc mặt trời lên cao chiếu ánh sáng chói mắt mới làm Vân Linh tỉnh dậy. Chàng tỉnh rồi mới hoang mang không hiểu vì sao lại còn có một mình, cũng không hiểu tại sao Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng không động thủ giết mình.

Hiện giờ mũi chàng đã ngưng chảy máu. Cơ thể đau ê ẩm, lục phủ ngũ tạng nôn nao. Chàng gắng gượng đứng dậy bước đi vào bờ, tìm chỗ có bóng mát nằm nghỉ tạm.

Không ngờ chàng nằm ngủ mê man cho đến tận chiều tối mịt. Hai lần liền Tiểu ma tiên lặng lẽ đến thăm, rồi lặng lẽ ra đi. Nàng để lại cho Vân Linh một ít trái cây nàng hái được, nhưng tuyệt nhiên không lộ diện, để mặc cho Vân Linh sốt nóng triền miên, đau khổ trong bệnh tật bất ngờ.

Vân Linh từ khi xuất đạo đã chữa trị cho không ít người. Nào ngờ đến khi chàng bệnh tật, thì không có một ai ở bên chăm sóc, cũng không tự chữa trị cho mình được.

Lúc này chàng nằm bết trên đất, thu mình giữa đám lá cây, chịu sự lạnh lẽo của đêm trường, tinh thần yếu nhược lúc tỉnh lúc mê.

Trong cảnh khốn khó như thế, Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng lại không hề chăm sóc, nàng ngày ngày mang lại cho chàng chút trái cây, rồi biến mất không thấy hiện hữu.

3 ngày qua, những trái cây do Tiểu ma tiên mang tới đã chuyển màu, nhưng Vân Linh nằm mê man vẫn không hề tỉnh giấc.

Không biết Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nghĩ thế nào, mà nàng không hề giúp đỡ chăm sóc bệnh nhân. Bất quá nàng chỉ làm tạm một cái lều nhỏ, giúp cho Vân Linh tránh khỏi cái lạnh và gió mỗi khi đêm về.

Ngày qua đêm lại, thấm thoát đã thêm 2 ngày nữa, Vân Linh cuối cùng cũng tỉnh lại. Chàng bấy giờ trông không khác gì một kẻ mọi rợ, đầu tóc rối bù, râu ria tua tủa, mặt mũi xanh lét và toàn thân bẩn thỉu không thể tưởng tượng.

Vân Linh thức dậy việc đầu tiên là cảm giác cơn khát tuyệt cùng. Chàng nhìn xung quanh chỉ thấy mấy thứ trái cây do Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng hái về để đã 2, 3 ngày.

Chàng gắng gượng ngồi dậy, đưa tay yếu ớt nhặt lấy một trái cây đã vàng úa, nhăn nheo, cho vào miệng nhai trệu trạo, không chút cảm giác gì hết, chỉ có một ít nước từ trái cây chảy vào miệng, vô vị.

Đột nhiên ngay khi đó, một vật lạ bay vọt vào rơi trước mặt chàng, cùng với nó là giọng nói lạnh lùng khô khốc của Tiểu ma Tiên Lạc Băng Băng:

– Ngươi đã tỉnh rồi à ? Vậy là coi như ngươi mạng lớn. Ta cũng xem như đã báo ân xong. Những thứ trái cây này coi như là ta báo đáp ơn cứu mạng của ngươi lần trước đã cứu ta. Chúng ta từ đây không ai nợ ai ? Ngươi hãy tự lo cho mình đi, ta sẽ tìm đến ngươi để báo thù.

Bịch, bịch bịch, một loạt những trái cây lạ ào ạt bay vào. Âm thanh của Tiểu ma tiên bây giờ đã biến mất, chỉ còn lại trên mặt đất lổn ngổn vài thứ trái cây xanh xanh, nhìn cũng biết là rất chát.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng không biết bắt cá, do đó nàng đành tìm thú vật mà săn bắn. Tiếc là ở đây thú vật cực ít, chỉ là những con sóc nhỏ chạy nhảy nhanh vô bì, Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng không bắt được chúng, đành phải hái thử trái cây mà ăn.

Như vậy cũng đủ thấy cuộc sống hiện tại của nàng khổ như thế nào ? Nàng hái được trái cây nhiều như vậy mang đến cho Vân Linh cũng được xem là có lòng lắm rồi. Cho dù mấy thứ trái cây đó, đối với Vân Linh thật là đắng không chịu nổi, chàng ăn mới mấy trái đã thấy nuốt không trôi. Làm sao một bệnh nhân như chàng có thể tiêu thụ nổi thứ trái cây xanh lè đó, xem như ân tình báo đáp của tiểu nữu kia chàng không tiếp thụ nổi rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.