Quái Dị Khách

Hồi 51: LẠC GIỮA TRÙNG KHƠI



Vậy là đã qua một đêm, ánh hồng dương sáng lạn phía chân trời khiến cho mọi người tỉnh giấc. Đêm hôm qua sau khi chạy trốn được lên thuyền, chèo cực lực đến khi mệt rã rời rồi lăn ra ngủ không còn biết gì nữa, đến bây giờ Vân Linh cũng như các mỹ nhân mới tỉnh dậy.

Vân Linh nhìn các nàng trong trang phục thiếu vải ở bên mình thì không khỏi nổi lòng háo sắc, tiện tay ôm lấy mỹ lệ thiếu nữ Kỷ Lan vào lòng.

Kỷ Lan không hề phản đối, nũng nịu ngã vào lòng Vân Linh, miệng phát ra âm thanh mê người.

Vân Linh nhìn xuống thấy mặt nàng ửng ráng hồng, hai mắt khép hờ lộ ra làn mi cong vút, cái mũi xinh xắn hơi hếch lên khiến nàng có sự đáng yêu mà cũng bướng bỉnh lạ.

Vân Linh nhìn Kỷ Lan một hồi rồi bị sức cuốn hút từ đôi môi hồng đỏ mọng đó tác động, ngay tức thời không suy nghĩ gì nữa áp lấy chiếm hữu đoá hồng xinh tươi đó. Kỷ Lan thân hình khẽ run, tay vươn ra ôm lấy cổ tình nhân, thân hình phía trước tấn tới, đã áp phần thượng đẳng nẩy nở vào sát bên tình quân.

Vân Linh trong khi hôn hít mỹ nữ, động tác cũng không chậm tự động thủ dụng phía dưới, kiểm tra tính đàn hồi của hai quả đào tiên thử xem như thế nào.

Ba nữ nhân bên cạnh bị hoạt cảnh trước mắt làm cho mặt mũi đỏ bừng, từ từ định tiến tới tham gia cuộc vui.

Không ngờ ngay sau đó, bên trong căn phòng phía dưới phát ra âm thanh, đó là tiếng nói của Thất Toả Chân, nhờ mọi người mang cho họ chút thức ăn.

Hì, Kỷ Lan bỗng ngồi dậy, thoát khỏi vòng tay Vân Linh, hai mắt nhìn ra phía chân trời, mày ngài chợt nhíu cong vẻ suy tư.

Vân Linh không phải là kẻ dốt, nhìn thấy thần thái kỳ lạ của Kỷ Lan như vậy liền bước đến sau lưng nàng khẽ hỏi:

– Lan muội đang nghĩ gì thế ?

Kỷ Lan lắc đầu nói:

– Đêm qua chúng ta vội vã bơi thuyền rời khỏi Trường Thanh Đảo, nhưng lại không chú ý phương hướng, bây giờ không biết thuyền của chúng ta đang ở nơi nào, không hiểu đi bao lâu sẽ đến đất liền. Như vậy có phải là đáng lo không ?

Vân Linh cũng giật mình lo lắng, chàng nhìn ra xung quanh chỉ thấy trời nước mênh mông, nhìn đâu cũng chỉ thấy một màu nước biển, trong lòng chấn động rất nhiều.

Phải nói chuyến đi lần này Vân Linh đến Trường Thanh Đảo là chuyến đi biển đầu tiên, do đó, đối với kinh nghiệm hải hành kiểu này chàng cực kỳ kém. May mà lúc trước Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng rất hay tò mò hỏi chuyện Tân Lập, chàng đi cùng nàng nên cũng tìm hiểu được ít nhiều. Nhưng nói chung thì cũng chỉ là thứ kiến thức ít ỏi không đủ cho cuộc viễn hành trên biển như lúc này.

Xuân Ý đã mang thức ăn cho Thất Toả Chân và Tiểu ma tiên, bây giờ lên phía trên boong liền thấy 3 người Kỷ Lan, Song Song, Thanh Thu Cung có vẻ lo âu thì hết sức ngạc nhiên.

Vân Linh không muốn cho tiểu nữ này lo thêm nên giả vờ cười lên một tiếng nhìn nàng hỏi đùa:

– Ý nhi mang thức ăn cho chúng ta đó à ? Sao mà ít thế này ? Có phải nàng đã ăn trước rồi mới lên đây không?

Xuân Ý nghe chàng nói đùa lại tưởng là thật, ngay lập tức khuôn mặt lộ nét bối rối, vội vàng kêu lên một tiếng đặt khay thức ăn xuống định đi lấy thêm.

Kỷ Lan thấy nàng ngây thơ như vậy liền kéo lại nói:

– Ý muội muội không cần đi đâu. Thiên ca ca chỉ nói đùa thôi. Chúng ta nhiều người trên thuyền nên ăn uống dè xẻn một chút thì tốt hơn.

Tâm sự của nàng đương nhiên Vân Linh biết. Hiện thời mọi người đang bị lạc trên biển mênh mông, nếu ngay cả thức ăn cũng hết thì thật nguy hiểm, ăn ít một chút xem ra chính là giải pháp an toàn cho mọi người trong lúc này.

Con thuyền trên biển dập dình theo từng cơn sóng, Kỷ Lan tuy là ở trên đảo nhiều năm nhưng kiến thức hải hành của nàng còn kém hơn cả Vân Linh. Lúc này không phải cứ thông minh là được mà cần là người có kinh nghiệm. Vân Linh hiện tại tuy kiến thức không nhiều nhưng đại thể cũng còn có chút kiến thức nho nhỏ, chàng nói:

– Khi trước huynh cùng Tân Lập đi thuyền ra đảo thì thuyền xuất phát theo hướng Tây Nam. Bây giờ chúng ta muốn trở lại đất liền thì cứ đi hướng ngược lại là được. Tiếc là nơi này không có la bàn, chúng ta đã phải dựa vào mặt trời và trăng sao để đoán hướng vậy.

Ngày qua, đêm lại, lúc này buổi chiều tàn phủ lên biển một cảnh tượng âm u huyền hoặc. Mấy nữ nhân đi cùng Vân Linh cảm giác bất an lo sợ, họ chỉ trông chờ vào Vân Linh giúp họ thoát khỏi cảnh trời đất đi không tới này.

Con thuyền vốn không lớn, chỉ có tất thảy 3 phòng thôi, trong đó 1 phòng là Lạc Băng Băng và Cô Cô Thất Toả Chân, 1 phòng là 3 vị huynh trưởng của họ Lạc, còn phòng cuối cùng là nơi chứa thực phẩm và nước uống.

Trong khi y phục mọi người không có, Vân Linh thì vẫn mặc bộ y phục cũ của chàng từ lúc chàng tiến nhập Trường Thanh Đảo đến giờ, nếu dơ thì lại tháo ra giặt, hiện thời nó đã ngả màu và rách bươm mà không có y phục mới nào để thay đổi.

4 nàng mỹ nữ Trường Thanh Đảo thì khỏi nói, làm gì có y phục nào hơn chứ. Bọn họ từ khi lên đảo đến giờ đã không còn khái niệm mặc y phục nữa.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng và Thất Toả Chân đường chủ thì bị dục hoả của Thanh Dị Thảo nên không thể mặc y phục đàng hoàng, mà bản thân hai người cũng làm gì còn y phục tươm tất để mà mặc, do đó họ chỉ còn nước trốn trong phòng kín, tránh ánh mắt mọi người thôi.

Còn 3 anh em họ Lạc thì đã từ từ tỉnh lại, nhưng ba người y phục không có, toàn thân trần truồng nên cũng không thể rời khỏi phòng được. Bọn họ cuối cùng cũng giống như Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng và Thất Toả Chân, kiên quyết phòng thủ trong phòng.

Cuối cùng chỉ còn lại Vân Linh và Tứ nữ là không có chỗ ở, đành phải kéo nhau ở trên boong, ngày thì dùng các thứ vật dụng che tạm, đêm xuống thì kéo nhau túm tụm một chỗ mà ngủ, cực khổ không biết là bao nhiêu lần.

Tuy nhiên tứ nữ không vì thế mà không có đòi hỏi, bọn họ bị dục hoả trong người bạo phát thường kỳ nên luôn cần có Vân Linh chăm sóc chìu chuộng, chuyến hải hành này do đó đã để lại trong lòng tứ nữ một chuỗi hoài niệm không bao giờ phai, cho dù sắp tới đây họ có trải qua vạn phần nguy hiểm hay vạn phần hạnh phúc thì cũng không làm họ quên đi được những kỉ niệm đáng nhớ trong chuyến hải hành này.

Con thuyền đi trên biển cả 5 ngày, 4 đêm mà vẫn không nhìn thấy đất liền đâu, đêm nay là đêm thứ 5 của đoàn hải hành. Các nữ nhân đã cảm thấy không còn chịu đựng được, dường như không ai tin tưởng họ có thể nhìn thấy đất liền.

May mà bên cạnh tứ nữ còn có Vân Linh bầu bạn, các nàng dù đang lo sợ nhưng có Vân Linh bên cạnh an ủi và cổ vũ họ nên chỉ còn trông chờ vào năng lực một mình chàng thôi. Bọn họ từ đó nẩy sinh một cảm giác tôn sùng thần tượng nam tử trong lòng, hiện tại sự luyến ái của họ không chỉ đơn thuần là dục tình bộc phát trong cơ thể mà còn là sự luyến ái tình cảm nam nữ chân thật tận trong tâm. Thứ mật ngọt đó gặp phải tình cảnh nguy hiểm hiện thời trớ trêu thay lại là cứu cánh giúp tứ nữ giữ được tinh thần cân bằng đến tận bây giờ.

Đêm dần qua đi, trong đêm hôm đó, xuân tình dào dạt, mỹ ý vô biên, cuối cùng bọn nữ nhân kia cũng không kìm được trạng thái sợ hãi và kích động, đồng loạt đòi hỏi Vân Linh thực hiện nghĩa vụ của mình, giúp cho các nàng thân thể hoang dạng, xác thân dịu hoặc mê man trong cảnh giới của sắc dục, tứ nữ vì không chịu nỗi thứ cảm giác không biết sống chết lúc nào, đã phải cầu viện đến thứ nhu tình phong vị này để cân bằng tâm lý bọn họ.

Rạng sáng hôm sau, trong lúc chúng nữ còn đang mê man, thì ở phía trước mặt bỗng xuất hiện một con thuyền lạ, con thuyền này so với con thuyền Vân Linh và mọi người đang sử dụng còn lớn hơn đến 2, 3 lần. Trên chiếc thuyền đó, dường như có treo một lá cờ tam sắc, tuy thế do sương sớm còn ngưng tụ, nên Vân Linh không nhìn thấy rõ chiếc thuyền kia hình dạng cụ thể như thế nào.

Vân Linh trong lòng đang ngạc nhiên thì Kỷ Lan uể oải ngồi dậy ôm lấy lưng chàng nói giọng nũng nịu:

– Thiên ca ! Ca dậy sớm quá, nằm xuống đây với muội đi?

Vân Linh lúc này là lúc nào mà có thể bị mỹ lệ nử tử kia dụ hoặc được, liền chỉ tay về phía chiếc thuyền lạ nói:

– Lan muội coi kìa. Chiếc thuyền kia là thuyền nào thế ?

Kỷ Lan nghe chàng nói vậy thì tỉnh cả ngủ, vội vàng đứng dậy nhìn ra phía trước, hai mắt chăm chăm ngó về phía xa, nơi đó mờ mờ trong sương một con thuyền đang lướt tới.

Kỷ Lan nhìn một lúc đột nhiên kêu lớn:

– Chết rồi ! Hải tặc ! Chúng ta gặp phải hải tặc rồi.

Vân Linh ngớ ngẩn không thể ngờ có ngày mình có thể gặp hải tặc. Nói chung bọn người đó dường như không tồn tại trong tâm trí Vân Linh, chàng trước giờ sống trong đại lục chưa bao giờ ra biển thì làm sao để ý đến loại người này chứ. Lần này không ngờ mới ra biển đã gặp mặt bọn họ. Ai da ! Không hiểu là vui hay buồn đây.

Hai thiếu nữ Thanh Thu Cung và Xuân Ý nghe tiếng kêu của Kỷ Lan liền choàng tỉnh. Riêng Song Song đêm qua bạo phát tình cảm với Vân Linh vẫn còn chìm trong giấc ngủ vùi. Mấy người thức giấc vội vàng đứng lên nhìn về phía chiếc thuyền đang tiến đến, trong lòng phát sinh cảm giác sợ hãi vô bì, hai mắt trở nên lo lắng.

Bọn họ trước giờ sống trên Trường Thanh Đảo, đã thu dọn được không ít xác chết thối rửa do bị bọn cướp biển giết chết và cướp phá, sau đó bỏ lại thuyền cho nó tự trôi. Những con thuyền đó, một số tình cờ dạt trở vào bờ Trường Thanh Đảo, vì thế những gì các nàng trông thấy trên con thuyền bị cướp đều là những thi thể người chết một cách thê thảm, ấn tượng cực kỳ.

Vân Linh hiện giờ công phu đã mất, võ công cực đại giờ đây chưa được một phần so với khi xưa, bây giờ chàng lại gặp phải hải tặc thì tình cảnh nguy hiểm vô cùng.

Trong đoàn người lúc này thì Thất Toả Chân và Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng là lợi hại hơn cả, nhưng hai người đó y phục không có, lại bị dục hoả trong tâm kìm chế, làm sao có thể đương trường xuất hiện giao thủ đây.

Còn 3 gã phế nhân họ Lạc kia thì đúng là phế nhân thật sự, đến tận lúc này rồi ba người vẫn chưa hồi phục sức lực, đi lại cũng khó khăn chứ đừng nói là tiến hành cùng địch nhân giao thủ.

Song Song bị tình huống huyên náo làm cho tỉnh lại, sợ hãi thất sắc. Trong khi đó, Kỷ Lan trong lòng đại kinh, vội vàng kêu gọi mọi người mau mau trèo thuyền đi trốn, chèo càng xa càng tốt con thuyền của bọn hải tặc nọ.

Thế nhưng mọi việc đã trở thành tình thế không thể cản trở, con thuyền do mấy người trèo đi thật nhanh, thì phía sau thuyền của bọn hải tặc còn bơi nhanh hơn, khoảng cách giữa hai thuyền mỗi lúc lại thêm gần lại. Tiếng hò hét, tiếng quát tháo ầm ĩ của bọn chúng đã vang đến tai mọi người, lại càng khiến cho chúng nữ hoang mang hơn.

Kỷ Lan biết được tình hình bất diệu, không thể không chiến đấu, liền vội vàng đi xuống phòng Thất Toả Chân và Lạc Băng Băng báo cho hai người biết.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nổi giận thực sự, hậm hực định leo lên boong thuyền quyết chiến với hải tặc, nhưng Thất Toả Chân ở gần đó vội túm lấy tay nàng nói:

– Ý da, tiểu cô nương này, ngươi không có y phục gì hết mà định lên trên đó ư, có biết là Lục ca ngươi đang ở đó không ?

Tiểu ma tiên ngẩn người, trong tâm tức thời một trận ba động xấu hổ, toàn thân như bị chôn chặt một chỗ, má chợt đỏ hồng, khuôn mặt bối rối ngượng ngập.

Thất Toả Chân ngăn cản được Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng rồi mới quay sang Kỷ Lan thở dài nói:

– Bọn 2 chúng ta đây không ai sợ bọn cướp, chỉ hiện giờ y phục không có, làm sao có thể đương trường xuất hiện giao thủ với chúng đây.

Kỷ Lan trong lòng lo âu miệng nói:

– Hiện nay bọn hải tặc đang đuổi theo thuyền chúng ta, khả năng là việc đối đầu với chúng không thể tránh khỏi, nhị vị nếu chần chờ thì nguy hiểm đến ngay tức khắc, lúc đó thì chúng ta chết hết.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cùng Thất Toả Chân đều không phải là người ngu, hiển nhiên hai người hiểu rất rõ những gì Kỷ Lan đã nói, thậm chí họ còn đoán được tình hình nguy hiểm đến mức như thế nào, nếu không Kỷ Lan cũng chẳng đến đây làm phiền bọn họ.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nhớ đến Vân Linh còn ở trên thuyền, nàng nhìn lại bản thân thì thấy chỉ mặc có độc một miếng vải nhỏ che lấy nơi bí ẩn, còn thì nhũ phong hở lộ, da thịt trắng hồng, đúng là khó mà chấp nhận được khi xuất hiện trước Vân Linh.

Nàng nghĩ tới đây đôi mắt chợt trở nên mơ màng khi nhớ đến tình cảnh cách đây mấy ngày, hôm hai người chuẩn bị khởi hành, ma thủ của Vân Linh cũng đã sục sạo trên thân thể nàng, tuỳ tiện chiếm giữ tiện nghi trên hai trái đào tiên, khiến nàng sướng khoái không thể tưởng tượng được.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng càng nghĩ lại càng đỏ hồng mặt lên, cũng may ở trong phòng vốn khá tối, những biến đổi trên gương mặt nàng cũng không đến nỗi quá lộ liễu trước mặt hai người Thất Toả Chân và Kỷ Lan.

Sự biến thái này của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng là do hậu quả của thứ trái cây Thanh Dị Thảo mà ra, dục tình bị kiềm nén tất nhiên dẫn đến những ý nghĩ kỳ cục, trong tâm dục hoả thịnh vượng, chỉ là không chịu thừa nhận mà thôi.

Phía bên trên thuyền mấy người Vân Linh, Thanh Thu Cung, Song Song và Xuân Ý đang ra sức chèo chống, con thuyền chạy đi càng lúc càng cảm thấy không đủ nhanh, phía sau lưng hình tượng con thuyền hải tặc đã trở nên rõ nét, từ trên thuyền bọn hải tặc có thể nhìn thấy một nam tử và 3 nữ nhân y phục hở hang, đặc biệt là tấm thân tuyệt mỹ dụ hoặc của ba nữ nhân kia thật khiến bọn chúng điên cuồng. Tên đầu lĩnh đại vương hét lên những tiếng lớn, ra sức giục bọn tay chân đuổi bắt thật nhanh, phải tóm cho kỳ được 3 nữ nhân trên thuyền mới hài lòng.

Xuân Ý kinh hoàng kêu lớn:

– Thiên ca, Cung tỷ, bọn cướp kia sắp đến rồi. Chúng ta phải làm sao đây…

Vân Linh và Thanh Thu Cung chưa biết làm sao, vừa hay ngay lúc đó phía bên dưới cánh cửa bật mở ra, trước mắt Vân Linh là thân hình trắng như bông bưởi, da dẻ mịn màng, vùng thượng đẳng cực dụ hoặc với hai trái đào tiên nẩy nở, điểm xuyến hai hạt đậu hồng, khuôn mặt xinh như tranh vẽ, thấp thoáng nét hồng ngượng ngập.

Ặc, Vân Linh trong miệng liền cảm giác nấc cục, hai mắt đứng tròng nhìn vẻ đẹp mê người mà trước giờ chưa từng nhìn thấy trên cơ thể Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng, chàng nhìn nàng nọ khiến cho tiểu nữ này cũng không thể tự nhiên được, hai má đỏ bừng lên, vội vàng quay đi.

Kỷ Lan thấy Vân Linh cư xử khiếm nhã đến mức đó thì bước lại chắn trước thân ngọc của thiếu nữ, đôi mắt trợn trừng nhìn chàng nói lớn:

– Hừ ! Tiểu muội nói mãi mới mời được hai người bọn họ ra ngoài chống địch. Thiên ca mà khiến họ xấu hổ chui lại vào phòng thì muội giết huynh chết, khỏi đợi đến khi bọn hải tặc kia động thủ nữa.

Vân Linh biết mình có lỗi nên đành quay mặt ra ngoài biển, từ lúc đó liền không dám ngoảnh lại nhìn Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng hay Thất Toả Chân nữa.

Trên con thuyền của bọn cướp biển, tên đại đầu lĩnh nhìn thấy bên kia thuyền con, một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, tóc dài buông xoã, da dẻ trắng tợ tuyết băng, phần thượng đẳng, hạ đẳng hiển lộ rung động lòng người thì rú lên một tiếng sướng khoái, thân hình nhảy bật lên một cái tiến sát mép thuyền, lõ mắt nhìn không chớp tuyệt thế mỹ nhân kia.

Lúc này hai thuyền đã cách nhau tương đối gần, từ bên này nhìn sang bên kia hiện rõ mồn một. Hiển nhiên nàng nhìn thấy chúng thì bọn chúng cũng nhìn thấy nàng, gần như cùng lúc Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cảm giác có hàng sa số con mắt đang nhìn vào thân thể mình, trong lòng vừa ngượng vừa tức, chỉ đạp chân một cái, toàn thân đã nhảy bổ sang thuyền bên kia, kiếm quang loé lên, hai ba tên cướp đứng ở đó đã bị chém chết, máu nhuộm sàn thuyền, tiếng kêu rú tắc nghẹn ở cổ không kịp phát ra âm thanh nào.

Tàn sát mỹ nhân đã xuất hiện, trên chiếc thuyền lớn của bọn cướp đã trở nên náo loạn kinh người, xác người ngã rạp xuống đất, âm thanh tiếng kêu thét vì đau đớn liên tục nổi lên.

Tên đầu lĩnh hải tặc không thể tưởng tượng thiên thần mỹ nữ xinh đẹp tuyệt sắc như thế lại chính là hung thần ác xác, giết người như không gớm tay, gã hét liền một tiếng, xông tới chém vào người Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng một đao.

Lúc này Tiểu ma tiên thân hình đang bị vây chặt bởi không ít hải tặc, nhưng thân pháp nàng nhanh nhẹn tuyệt vời, kiếm thế lại kinh khủng vô cùng. Nàng chuyển động thân hình tới đâu là nơi đó máu đỏ loang ra, kẻ chết kẻ bị chặt đứt tay chân nằm lăn ra dưới sàn thuyền kêu khóc.

Đột nhiên ngay lúc đó, bên trên đầu nàng một luồng gió động cực mạnh đẩy tới, trong ánh sáng ban trưa, ánh đao chiếu rọi tạo nên một hình ảnh phản chiếu của nó vào trong mắt nàng.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vội vàng tung mình né tránh, sử dụng thức “Lôi vũ ảo ảnh” xẹt người trong sát na, ngay lúc đó dưới ánh mắt tên đầu lĩnh, thân hình nàng đã đột thể biến hình thành 2 nhân ảnh giống hệt nhau, tưởng như nàng có phép phân thân ngay trong khi nguy cấp vậy.

Tên đầu lĩnh trong lúc bất ngờ, chiêu đao hùng hổ chém xuống chợt chậm lại, thì thân hình Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã thoát ra khỏi vòng hiểm cảnh, hiện ra trước đó không xa là một đại mỹ nhân thân hình gần như loã thể đang cầm thanh kiếm dính đầy máu.

Tên đầu lĩnh nhận ra nàng ta đã trốn thoát khỏi “địa ngục đao vương” của mình thì không khỏi ngỡ ngàng. Hắn hú lên một tiếng, truyền ra mệnh lệnh cho thủ hạ vây chặt lấy nàng tuyệt thế mỹ nữ ác xác kia.

Phải công nhận từ lúc Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng phi lên thuyền hải tặc thì đã làm cho bọn chúng hoảng kinh, giết được gần 20 mươi mạng. Thế nhưng hiện thời bọn cướp sau phút kinh hãi đã lấy lại được bình tĩnh, lập tức xông tới vây kín lấy nàng, từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, đâu đâu cũng thấy bọn cướp áp tới.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng trong dạ lo âu, tay cầm kiếm chúc xuống đất, nhỏ ra những giọt máu tươi, hai mắt trừng trừng nhìn vào bọn cướp trước mặt, bàn chân nhỏ nhắn di động lùi dần, cũng không biết là sẽ lùi đến chỗ nào.

Mấy tên hải tặc đang bao vây quanh nàng, nhiều tên hai mắt như có lửa, chớp chớp tinh quang, ngó vào thân tuyệt mỹ lộ thể của Tiểu ma tiên, chỉ mong mau chóng bắt sống được nàng, khi đó sẽ là tấn tuồng cưỡng đoạt trinh nữ, làm cho nàng sống không được mà chết cũng không xong.

Hai đằng đang gườm nhau, thì đột ngột một tiếng rú lớn từ phía trên không, một thân ảnh như ánh chớp lao xuống phía dưới, nhằm vai Tiểu ma tiên chém luôn.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng lúc này tinh thần tập trung cực độ, ngoại cảnh bốn phương tám hướng nàng đều tập trung quán xuyến. Chỉ không ngờ ở phía trên cao lại có người tập kích, ngay lúc đó vội vàng kêu lên một tiếng thánh thót, vai rùng xuống thật thấp, tay cầm kiếm như điện chớp phạt nhanh lên phía trên, một kiếm chém bay người vừa tập kích nàng.

Thế nhưng cũng cùng thời điểm đó, hàng loạt mũi kiếm tập trung tấn công về phía Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng, một vài thứ vũ khí trong số đó, đã đâm trúng người nàng, làm cho Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cảm thấy một cơn đau tức truyền từ thân tới não bộ, thân hình đang chớp động liền chậm đi trong sát na.

Bọn cướp thấy nàng trúng thương thì đồng loạt kêu to, nhanh chóng xông tới tấn công Tiểu ma tiên không thương tiếc. Hiển nhiên bọn họ sợ nàng võ công cao quá, nếu để nàng chiếm được lợi thế thì sẽ gây nên nhiều cái chết hơn.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng trong giữa rừng đao kiếm kêu lên một tiếng lớn, thân hình và kiếm hợp nhất quay tròn như bánh xe, đâm, chém liên tục vào các vùng da thịt lộ ra bên dưới lưỡi kiếm.

Mọi việc xảy ra trên thuyền của bọn hải tặc diễn ra rất nhanh, thực tế chỉ mới trôi qua vài khắc thời thần, thế nhưng tình hình Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã nhanh chóng trở nên nguy ngập.

Thất Toả Chân tay cầm kiếm vội vàng đạp lướt khinh công mà đi, toàn thân lộ thể phơi bày như một quả cầu thịt bắn nhanh về phía chỗ bọn hải tặc đang vây công Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng, chiêu kiếm chém thật nhanh xuống, khí thế cực đại bức nhân, đánh văng hơn 7 tên hải tặc bật khỏi đấu trường.

Lúc này Tiểu ma tiên Lạc Băng đã biết Thất Toả Chân cô cô đã đến. Tâm thần phấn khích cực kỳ, tay cầm kiếm lại một lần nữa đại triển thần uy, chém bay đầu 2 gã cướp đang đứng đối địch với nàng.

Thất Toả Chân xông tới bên cạnh Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng, miệng quát lớn:

– Đánh nhanh, động nhanh, không được để bọn chúng bao vây. Biết chưa ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng lĩnh được ý chỉ của Cô cô liền kêu một tiếng “hay”, thân hình ngay lúc đó đã vận ra U hồn ma công, biến mất giữa đương trường.

Bọn cướp đang bao vây xung quanh Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, thì một số tên trong bọn chúng chợt kêu lên thảm thiết gục xuống sàn, trên thân đã hiện ra vài vết thương chí mạng.

Tên đầu lĩnh bên ngoài cũng phải phải thất kinh hồn vía, ngay lúc đó vội vàng kêu gọi đám thủ hạ, lùi vội ra sau.

Không ngờ ngay lúc đó, một con sóng lớn đập mạnh vào mạn thuyền, con thuyền chao đảo nghiêng đi làm Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vì dụng U hồn thân pháp quá nhanh, nên không kịp ứng phó ngã lăn ra.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng bị ngã, liền bị một tấm lưới bên trên chụp xuống, nàng chưa kịp ngồi dậy, thì mấy gã hán nhân lực lưỡng đã đè nghiến lên nàng, giữa thật chặt.

Nhưng Tiểu ma tiên đâu phải tầm thường, nàng luyện U hồn ma công đã được 5 thành, sức lực không hề yếu ớt. Lúc này người nàng bị một tên hải tặc ôm lấy, lại bị bó trong lớp lưới bền chắc, thì vội vận hết sức lực, đẩy bật thân hình bay lên.

Tấm lưới và cả thân hình Tiểu ma tiên đồng lúc tuột khỏi sự đeo bám của mấy tên cướp đó, nhưng do dùng sức quá mạnh, thân thể nàng không thể đứng vững, lăn tòm một phát xuống biển.

Tiểu ma tiên bị cuốn trong tấm lưới, lại bị rơi xuống biển thình lình, ngay lập tức đã uống vào mấy hớp nước biển mằn mặn. Nàng vung kiếm chém đứt dây lưới, chui người nổi lên mặt nước.

Bên trên thuyền lúc này, Thất Toả Chân đường chủ vẫn còn đang đánh nhau ác liệt với đám hải tặc, bà ta bị vây giữa vô vàn mũi kiếm, trong số đó lại còn có một thanh đao lợi hại của tên cướp đầu lĩnh.

Tiểu ma tiên vừa rơi xuống nước thì trên thuyền đã có vài tên cướp lao theo. Những tên nhảy theo xuống biển lần này, đều là những tên thuỷ tính cực giỏi, tự tin cực kỳ vào bản lãnh dưới nước của mình nên mới lao xuống nước để chiến đấu.

Xui thay cho Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng là công phu lội nước của nàng quá tệ. Nàng rơi xuống nước rồi thì sức lực và sự nhanh nhẹn hầu như biến mất, chỉ cố làm sao giữ cho thân hình nổi lên mặt biển đã là một sự khó khăn rồi.

Như vậy làm sao nàng có thể chiến đấu với bọn hải tặc vốn rất giỏi về thuỷ công cho được.

Vân Linh ở trên thuyền nhỏ thấy Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng rơi xuống nước thì biết là chí nguy, chàng còn lạ gì công phu dưới nước của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nữa. Lần trước ở trên bờ bắc Thanh Trường Đảo mọi người bị quái thú truy đuổi, Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nếu không nhờ chàng cứu thì đã thành món thịt ngon trước hàm quái thú rồi.

Do đó khi chàng thấy mấy tên cướp biển nhảy theo Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng xuống nước thì chàng cũng vội nhảy xuống nước luôn, bơi nhanh về phía tiểu nữu kia.

Nhưng lúc này Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã bị hai tên cướp tóm được kéo dụi xuống nước, nàng cơ hồ chỉ có giẫy giụa chứ không biết làm gì hơn nữa.

Hai tên cướp biển biết Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cực kém thuỷ tính, nên nhảy chóng lôi lấy nàng nọ dìm xuống nước, định bụng để cho nàng uống no nước ngất xỉu là sẽ bắt được nàng dễ dàng.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng quả tình đã bị 2 tên cướp doạ cho sợ khiếp, ngọc thủ cầm kiếm đã buông rơi vũ khí từ lúc nào, hai tay quơ quào trong nước cố sức định nổi lên.

Tất nhiên lúc này hai tên cướp kia làm gì để cho nàng được thuận lợi như vậy, bọn chúng đứa nắm lấy tóc nàng kéo xuống, kẻ ôm chặt lấy chân nàng mà lôi.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cố tình vùng vẫy tuyệt vọng. Nàng hai tay quơ cào trong nước mà thuỷ chung không tóm được địch nhân, thân hình thì liên tục bị lôi xuống sâu hơn, trong bụng đã uống không ít nước, mặt mũi tối sầm, hơi thở đã sắp cạn kiệt.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng trong lúc tuyệt vọng, tưởng chừng sắp chết đến nơi rồi thì đột nhiên thấy thân hình được giải thoát. Nhưng hiện giờ nàng quá mệt rồi, cũng không thể tự mình trồi lên mặt nước được nữa.

Chính vào lúc này, Vân Linh đã đến kịp hạ thủ hai tên cướp biển cứu được Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng. Chàng thấy nàng nọ đã gần như buông xuôi, mê man thì vội vàng kéo nàng nọ lên. Khi Tiểu ma tiên lên được mặt nước thì khuôn mặt xinh đẹp cực kỳ của nàng đã chuyển màu xanh tái, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân như không chút động đậy, bất tỉnh mất rồi.

Vân Linh trong lòng chớp động, cũng không suy nghĩ gì nữa, vội vàng hít lấy một hơi dưỡng khí rồi áp miệng vào khoé anh đào đang tái nhợt kia thổi hơi thở vào trong người nàng.

Vân Linh trong tình cảnh cấp thiết, đã thực hiện bước sơ cứu cấp kỳ, sử dụng thuần dương khí lưu, thổi vào trong khí quản của Lạc Băng Băng, mục đích để cho nàng tỉnh lại.

Quả nhiên sau một hồi thổi ngạt, thân hình Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã từ từ nhích động, hai mắt hé mở ra, nàng nhìn thấy mình đang ở trong lòng Vân Linh, lập tức hai mắt nhắm lại, an lành, tin tưởng giao phó toàn bộ xác thân mình cho Vân Linh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.