Quái Dị Khách

Hồi 50: TÌM PHƯƠNG TỰ CỨU



Trong những ngày sau đó, tam nữ ở cùng Vân Linh đã hoàn toàn tuyệt đối thoả mãn, xuân tình mỹ ý miên man, hoa dung đỏ hồng tươi sáng, dục hoả công tâm bấy lâu đã được cởi bỏ, trở lại là nữ nhân yểu điệu nhu mì, xinh tươi nhỉ nhảnh, động nhân con mắt người ta.

Trong ba người thì Kỷ Lan là vưu vật tuyệt cùng xinh đẹp, xuân ý viên mãn lại càng khiến phong tình của nàng thêm say đắm lòng người. Ái tình quả thật là phương thuốc mầu nhiệm đối với nữ tử này, chỉ chưa đầy 1 tuần trăng cùng Vân Linh chung đụng, thân hình mỹ diệu của nàng đã khiến cho thậm chí đến cả nữ vương nhìn cũng phải ghen tị.

Trong thời gian này, các nam tử hán bị bắt ai nấy đều mệt đờ người, họ không còn sức để hưởng thụ mỹ nhân nữa, thế nhưng bọn nữ nhân nơi đây bị Thanh dị thảo làm cho dục hoả bùng phát, nhất định không tha bọn nam nhân, thế là trong các nam tử bị bắt vừa rồi, có kẻ đã không thể gượng dậy được, trở thành một tên bị thịt không hơn không kém trước mắt các nàng.

Thế là bọn nữ tử đó, bắt đầu đi kiếm nam nhân ở các đội khác. Hiển nhiên đây là một giao dịch giữa nữ nhân trong các đội với nhau. Nếu đồng ý cho phép nữ nhân đội khác, thuận lợi hợp ái cùng nam tử của đội mình, thì nữ nhân của đội kia phải có cái gì đưa ra làm thứ trao đổi, vật càng quý hiếm thì cơ may của nữ nhân đội kia lại càng cao.

Khổ thay lần này đội 10 lại là đội được thưởng nhiều nam tử nhất, bọn họ trước giờ cũng không ít lần xin xỏ giao dịch cùng nữ nhân đội khác nhưng đều bị khước từ, do đó mối quan hệ kiểu này cực kỳ tệ hại. Mấy thiếu nữ lần trước khinh thường nữ nhân đội 10, bây giờ lại quay sang cầu cạnh bọn họ.

Quay trở lại Vân Linh trong những ngày gần đây, liên tục kích hoạt năng lượng cường đại trong cơ thể nhưng không thành thì trong lòng rất buồn bực. Có một điều lạ, tuy nội công của Vân Linh không thể tụ tập lại được, nhưng thiên diện dị biến do chàng khởi tạo làm nên khuôn mặt xấu xí của Lạc Thiên hiện giờ cũng không vì thế mà bị phá hủy, dung diện hiện tại của chàng vẫn là khuôn mặt của gã Lạc Thiên không sai chút nào.

Vân Linh muốn dùng Vô hình tâm pháp để kích hoạt nội thể năng lực cường đại của bản thân nhưng xung quanh nơi đây cây to cực ít, những cây có linh khí thì càng không tìm được. Như vậy hỏi làm sao chàng có thể vực dậy được võ công đang bị kìm toả trong người đây.

Trong khi đó ả nha đầu Song Song từ khi được hưởng thú vui hoan lạc cực độ thì luôn tìm cách tới lui thăm viếng. Nàng ta lúc trước có quan hệ khá tốt với Cúc Hương nên muốn từ nàng này tác động đến việc cùng Vân Linh hợp thân ân ái. Tiếc là Cúc Hương không phải là chân chính nữ nhân quyền lực tác động đến Vân Linh. Hiện nay chỉ có 3 vị cô nương là Thanh Thu Cung, Kỷ Lan và Xuân Ý mới có quyền chung đụng cùng chàng, ngay cả Cúc Hương và các thành viên trong đội 10 muốn gần gũi Vân Linh cũng không được nữa là. Chính vì thế, Song Song chỉ còn lựa dịp dụ dỗ Vân Linh tự chàng hợp tác cùng mình, giống như chuyện hai người đã làm trước kia vậy.

Vân Linh tất nhiên không hứng thú với việc đó, chàng đối phó với 3 vị cô nương Thanh Thu Cung, Kỷ Lan và Xuân Ý đã cảm thấy tốn nhiều công sức hơn so với cả 6 nương tử đã mất của chàng nữa. Bọn 3 nữ nhân này dục tình hoả vượng, thân thể sung mãn khoẻ mạnh, ẩn ước dụ hoặc tham chiến kỳ tuyệt vô bì, thứ con gái như thế thoả mãn được bọn họ cũng không phải dễ.

Ban đầu Vân Linh cũng lơ là đối với Song Song, nhưng sau chàng nghĩ đến việc cứu tỉnh hai người Hoả Băng Tâm và Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cũng rất quan trọng, biết đâu nhờ vào 2 người mà chàng cùng mọi người có thể thoát khỏi tình cảnh bế tắc.

Suy đi nghĩ lại, Vân Linh cảm thấy việc này không phải tầm thường, nếu như chậm chân ngày nào thì tính mạng của hai nữ nhân kia càng nguy hiểm chừng nấy, lúc đó thì vô phương cục cựa rồi.

Song Song thiếu nữ kia vì ham hố chuyện phong tình, cuối cùng đã phản lại Vương Nữ đưa Vân Linh đến nơi giam giữ 2 người Thất Toả Chân và Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng.

Nơi này chính là Lãnh Hương Cung giam giữ người. Song Song nhờ am hiểu địa hình địa vật mới có thể tìm cách cho Vân Linh vào lọt. Sau khi Vân Linh vào trong Lãnh Hương Cung rồi, mới nhận ra bao nhiêu người bên phe mình bị bắt trong đó, có cả Lạc Phá Thiên, Lạc Hùng Phong và Lạc Vạn nữa.

Bọn 3 huynh đệ đó thảy đều bị trói nằm trên giường, toàn thân lộ thể trần truồng, trên thân thể bọn họ lại có 3 nữ nhân đang hành lạc, tư thế thật sự khêu gợi.

Song Song thấy vậy liền mắng thầm nói nhỏ:

– Bọn người đó chính là Tam tướng quân Tiêu Lệnh Nữ, chỉ huy toàn quân Tiêu Lệnh Nữ theo lệnh của nữ vương. Vì địa vị cao tuyệt đó họ mới có thể vào đây trổ mồi hưởng trộm nam nhân của các nữ vương quyền lực kia.

Theo lời nàng, hoá ra 3 huynh đệ họ Lạc đều là cực phẩm dành cho tam vị nữ vương hưởng thụ. Vừa rồi vì có hàng mới nên bọn họ mới bị chuyển đến đây.

Như vậy không cần nói công phu chìu chuộng nữ nhân lên đỉnh vu sơn của huynh đệ họ Lạc cũng không tệ.

Vân Linh biết được việc đó thì cười thầm. Không ngờ có ngày đại đại chiến tướng lợi hại của Hồng Ma Viện lại trở thành trò chơi cho đám nữ nhân. Đúng là không thể nói trước.

Vân Linh nghĩ thế nhưng chàng không suy ra bản thân nếu như không được hấp thụ dâm dược kỳ tuyệt trên người Tiêu hồn ma nữ rồi trở nên đại kiện tướng trong chốn phòng the, thì có lẽ giờ này chàng còn thảm hơn 3 người kia. Có khi đứng lên cũng không muốn nỗi nữa chứ đừng nói đi lại được như bây giờ.

Song Song trong lòng phấn kích cực kỳ, vội vàng kéo tay Vân Linh đi ngay.

Theo lời hứa của Vân Linh, nếu nàng để y gặp gỡ được người thân, thì chuyện ái ân sau đó sẽ cho nàng được dịp thỏa nguyện, vậy nên vị cô nương này mới cuống quýt mong cho mọi sự hoàn thành nhanh chóng là thế.

Vân Linh cuối cùng cũng đến được nơi giam người muốn tìm. Chàng thấy Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng mặt mày xanh xao, tóc tai rối bù, từ người bốc lên mùi khó ngửi thì cau mày khẽ nói:

– Sao lại vậy ? Hai người của ta sao có thể bị đối xử tàn tệ như vầy chứ …?

Song Song nghe vậy lắc đầu giải thích:

– Phàm những người bị mê hương bất tỉnh nên không thể ăn uống, lại không cảm thấy đói, không cảm thấy khát, không được tắm rửa, hiển nhiên vì thế nên mới tệ hại vậy. Hai người thân của chàng xem ra võ công khá cao cường, nếu là người bình thường để đến giờ này chắc gần chết mất rồi.

Vân Linh lo ngại đỡ Tiểu ma tiên lên, từ từ thăm mạch cho nàng, thì thấy mạch đập rất chậm, cơ thể yếu ớt, trong lòng càng kinh mang không biết nên làm sao ?

Song Song thấy Vân Linh biểu tình thâm trọng với vị cô nương bất tỉnh này thì có phần ghen tị miệng hỏi:

– Cô nương đó là ai vậy ? Sao công tử lại quan tâm đến cô ta thế ?

Vân Linh buột miệng nói:

– Nàng đó là muội muội của ta. Bây giờ ta phải làm sao để cứu muội muội đây ?

Song Song nghe chàng nói vậy thì cũng cảm thấy không ổn nói:

– Ở nơi này là trọng địa của Nữ Vương. Chúng ta vào được đã khó nhưng không thể cứu người. Muốn cứu muội ấy trừ phi chàng xin được Nữ Vương tha cho hai cái mạng nhỏ đó. Như vậy chỉ cần cho 2 người hôn mê này ăn được chút Thanh Dị thảo là sẽ tỉnh lại ngay, khi đó mọi chuyện sẽ tốt hơn.

Vân Linh tiếc là bản thân nội lực không vận dụng được. Chàng hiện giờ muốn trợ lực cho tiểu cô nương đang mê man kia cũng không cách gì thực hiện.

Vân Linh ngẫm nghĩ một hồi rồi thở dài kêu Song Song quay trở về.

Ba ngày sau, Vân Linh cuối cùng cũng thuyết phục được Song Song đồng ý hợp tác, nàng nọ đã cứu tỉnh được 2 người Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng và Thất Tỏa Chân đường chủ, lại còn kiếm cớ mang thức ăn vào cho bọn họ tẩm bổ.

Mấy đêm sau đó, Vân Linh dùng sức lực tuyệt đại của mình, khiến cho 3 mỹ nữ Thanh Thu Cung, Kỷ Lan và Xuân Ý chìm đắm trong hoan lạc đến mức không thể cử động được, ngã ra ngủ mê man. Lúc đó, chàng mới ra ngoài cùng Song Song đến gặp gỡ Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng.

Khi Vân Linh đến nói chuyện với Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng thì vị cô nương nọ rất mừng, nhưng Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng không cho Vân Linh vào gặp nàng. Chuyện này ban đầu cũng khiến Vân Linh kinh ngạc, sau đó Song Song mới hì hì cười lộ ra hai nữ nhân kia sau khi phục Thanh Dị thảo đã bị dục hỏa khống chế, hiện giờ bọn họ bản thân lõa thể, không thể cùng chàng hội diện.

Trong khi đó, việc dạ hành ban đêm cùng Song Song càng lúc càng trở nên khó khăn. 3 nam tử hán được Vương Nữ ban cho đội 10 đã bị các cô nương nọ làm cho không thể nhúc nhích được nữa. Trong khi đó ngày nào Kỷ Lan, Xuân Ý và Thanh Thu Cung cũng ngời ngời sắc xuân, viêm mãn tuyệt đối trong tình trường, hỏi làm sao không khiến bọn thiếu nữ trong đội 10 ganh tỵ.

Vân Linh biết mỗi nữ nhân ở đây, dục tính mạnh còn hơn 3 nữ nhân bình thường bên ngoài. Chàng mà bị cả bọn 12 thiếu nữ quần đấu, thì có mà tan tác không thể sính cường nữa.

Vân Linh đem chuyện này ra nói thẳng với tam nữ. Ba vị cô nương kia tất nhiên trong lòng đã tính toán, cũng rất đồng tình với việc không thể chia sẻ nam nhân xấu xí và sung mãn này cho các tỷ muội khác. Thanh Thu Cung lấy uy thế là đội trưởng đội 10, tuyên bố với chúng nữ trong đội là việc chọn người đã thực hiện, vậy thì mọi người phải tuân theo ước thúc, không thể đòi nam nhân của người khác ngang như vậy được.

Bọn nữ nhân đội 10 tất nhiên ấm ức không nghe, càng lúc nội bộ đội 10 càng thêm căng thẳng, tình huống này như một cây cung cứng có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Vân Linh thấy thời cơ đã chín liền bàn với 3 nữ như vầy:

– Hiện giờ quần nữ đang ép buộc ba nàng giao ta ra, chuyện này hiển nhiên còn có thể gượng lại, nhưng nếu một khi Nữ Vương hạ lệnh xuống thì dù ba nàng không muốn cũng phải lìa xa ta. Như vậy có phải là nguy không?

Một việc khác là Tam nữ cùng Vân Linh chung đụng một thời gian đã phát sinh tình cảm luyến ái, tâm lý vị kỷ bạo tăng, tất nhiên ngoài 3 người ra không còn muốn phân chia nam tử của họ cho ai khác.

Do vậy khi nghe Vân Linh bàn tới chuyện này, cả 3 nữ nhân đều chấn động thừ người, không biết giải quyết sao nữa.

Vân Linh để bọn họ thấm sâu ý tưởng mới nói:

– Hiện giờ cách tốt nhất là trốn ra khỏi đảo. Trời đất mênh mông, biển cả bao la, chẳng lẽ 4 người chúng ta không thể kiếm được nơi an lành tự tại hay sao.

Lọ gì phải chịu bức ép khốn khổ như vầy. Tình cảm chia cắt thì sống làm sao được.

– Hì … Vân Linh quả là khôn khéo đánh đúng vào tình cảm của tam nữ. Ba nàng ngồi lặng im hồi lâu rồi cuối cùng Kỷ Lan cũng đồng ý chấp nhận việc trốn chạy. 2 nữ nhân còn lại thấy Kỷ Lan thông minh như thế mà không còn cách nào khác phải nghe theo phương pháp của Vân Linh thì cũng đồng ý nghe theo.

Bốn người âm thầm chuẩn bị vật thực cùng một số thứ cần thiết. Đặc biệt trong đó là một chiếc thuyền không lớn lắm bị dạt vào đảo đã lâu và đang được Kỷ Lan ra công sửa lại. Kỷ Lan nói:

– Chúng ta ít người không thể dùng thuyền lớn, lại không thể dùng những thứ mà Nữ Vương đã biết. Do đó cách tốt nhất là tự sắm lấy dụng cụ cần thiết cho mình. Riêng chiếc thuyền kia tiểu muội sẽ ra công sửa lại, chậm nhất là 1 tháng sau chúng ta mới có thể khởi hành.

Một tháng trời quả là lâu đối với Vân Linh, nhưng việc sửa chữa cực kỳ tốn thời gian, lại phải dấu diếm ánh mắt người khác, nếu không phải Kỷ Lan thông minh nhanh nhẹn thì có khi phải mất nhiều thời gian hơn chứ chả chơi.

Tuy nhiên một tháng chưa qua thì tình huống Vân Linh tự mình bịa ra lại trở thành hiện thực. Vốn dĩ lúc trước Vân Linh vì muốn thuyết phục tam nữ nên đã nghĩ ra việc chàng sẽ bị Nữ Vương thu về, không còn là nam tử đặc quyền của tam nữ nữa, như vậy quả nhiên kích thích được tâm lý vị kỷ của cả ba, vì vậy họ mới đồng ý cùng chàng trốn chạy.

Ngờ đâu các mưu chước kỳ quái của Vân Linh tưởng như không thể xảy ra đó lại biến thành sự thực, Tam vị vương nữ rất phấn khích sau khi biết được có một nam nhân xấu xí trong đội 10 có một thân công phu kì dị, có thể trực đấu cùng tam nữ nhân một lúc trong mấy chục ngày liền mà thể lực vẫn sung mãn, phong tình vẫn bạo phát, hỏa dục vẫn dồi dào thì hết sức hài lòng. Cái thứ nam nhân đó chính là loại người mà Tam vị vương nữ thèm muốn. Bọn họ ngay lập tức triệu hồi thủ lĩnh đội 10 – Thanh Thu Cung đội trưởng đến để bàn luận.

Thanh Thu Cung ngay khi nhận lệnh triệu tập của Đại vương nữ do Song Song truyền tới đã không an tâm. Nàng lo lắng đến tổng cung của đại nữ vương thì thấy tam vị vương nữ đã ở đó rồi. Sau khi nghe Tam vị vương nữ hỏi chuyện nam tử trong lòng mình, lại có ý muốn thử qua hàng phẩm tuyệt hảo đó thì nội tâm bùng phát khí tức, chỉ muốn bạo phát cuồng nộ ngay trong tổng cung.

Cũng may nàng kìm lại được, liền viện ra lý lẽ nam nhân kia vốn do 3 người là nàng, Kỷ Lan và Xuân Ý sở hữu. Nay tam vị vương nữ muốn mượn, nàng phải về thông báo với bọn họ một tiếng, dù sao đây cũng là nam nhân của họ, không thể một mình nàng quyết định.

Đại vương nữ nổi giận trợn mắt nhìn Thanh Thu Cung định phán tội nàng. May sao Tam vương nữ Thanh Thanh cười khẽ níu tay đại vương nữ lại đoạn mỉm cười quay sang Thanh Thu Cung nói:

– Được rồi. Chuyện này cũng là điều phải lẽ. Vậy bây giờ ngươi nên quay về báo tin với 2 nữ nhân kia. Sau đó mang Xú nam tử kỳ dị đó đến đây. Việc này chắc cũng không tốn nhiều thời gian nhỉ ?

Thanh Thu Cung không biết làm sao từ chối đành phải tuân lệnh mà về. Nàng về đến đội 10 liền kêu gọi 3 người Kỷ Lan, Xuân Ý và Vân Linh đến để thông báo hung tin đó.

Kỷ Lan mặt mày rầu rĩ biết là tất phải như vậy. Là một người thông minh nên khi nghe được hung tin do Song Song mang tới thì nàng đã nghiệm ra điều đó. Có điều sự việc này xảy ra đột ngột. Rõ ràng là có kẻ oán hận 3 người mà nhúng tay vào.

Vân Linh biết tình thế nghiêm trọng không thể chần chờ, liền quay sang bàn với tam nữ tức tốc ly khai Trường Thanh Đảo trong đêm nay.

Lúc này chiếc thuyền đã được sửa chữa gần thành, chỉ là lương thực vật chuyển đến chưa được đầy đủ, nước uống vẫn còn thiếu thốn. Vân Linh thở dài nói:

– Chúng ta không thể trì hoãn thêm nữa. Bây giờ không đi thì đợi đến khi nào.

Nếu qua ngày mai ta bị nữ vương bắt tới Tổng cung thì còn có cơ hội thoát ra hay sao ? Các nàng nghĩ xem ta nói có đúng không ?

Kỷ Lan rầu rĩ gật đầu. Nàng sau đó liền phân bố lực lượng đi chuyển vận lương thực và nước uống, trong khi đó một mặt báo tin cho Song Song âm thầm giải cứu mấy người kia.

Địa hình Trường Thanh Đảo rộng lớn với vô số cây cối và chỗ ẩn nấp. Thứ lợi hại nhất chính là hương hoa dị thảo khiến người ta hôn mê đã không còn tác dụng đối với 2 người Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cũng như Thất Toả Chân nữa. Vì thế, họ được Song Song thả ra liền nhanh chóng hỗ trợ mấy cô nương kia mang các thứ cần thiết lên thuyền.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng y phục trên thân hiện giờ chẳng khác mấy so với các nữ nhân trên đảo, nội y chỉ có một miếng vải nhỏ che lấy hạ thể, phần thượng đẳng lộ ra đôi gò bồng đảo cao vút trắng ngần. Mỹ nhân nọ lần đầu tiên để lộ ra thứ kín đảo trên người mình, liền đỏ mặt ngượng ngập.

Mà không riêng gì Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng ngượng ngập, Thất Tỏa Chân đường chủ cũng mặc thứ y phục kỳ dị đó. So cùng Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng, thân hình Thất Tỏa Chân cũng diệu hoặc vô cùng, da thịt ít khi lộ thể nên mịn màn trắng trẻo như băng sơn.

Hì, hai người dù biết bản thân y phục quái dị nhưng cũng không thể làm khác.

Bọn họ đã từng nếm phải mùi vị hỏa dục công tâm nên rất sợ hãi. Trong hơn chục ngày trời, thứ cảm giác bức rức khó chịu đó đã khiến hai người không còn xấu hỗ chi nữa khi phải lộ thân hoàn toàn, chỉ có nhờ vậy thứ dục hỏa tồn ẩn trong người mới dịu đi chút ít.

Cũng may, hai người ăn ít Thanh dị thảo nên nội tâm khốn khổ vì thèm nam nhân cũng không gấp gáp như các nữ nhân trên đảo. Nếu không e rằng trong hơn chục ngày qua họ khó lòng mà duy trì được trạng thái cân bằng.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng biết được ba vị ca ca của mình vẫn còn sống và đang bị giam trong địa lao thì nhất quyết đòi Vân Linh phải cứu ra cho bằng được. Vân Linh đau đầu với đòi hỏi khó thực hiện này mà vẫn phải cắn răng mà nhận. Hiện thời theo như thông tin của Song Song thì 3 vị huynh đệ họ Lạc đó giờ chỉ như là những cái xác bất động. Cơ thể yếu đuối vì tinh lực cạn kiệt. Nam nhân như vậy mang theo chỉ thêm phiền thôi chứ không giúp ích gì được. Nếu chẳng phải chàng nể Lạc Băng Băng thì đã mặc kệ cho họ không quan tâm đến nữa.

Trong đêm hôm đó, Vân Linh theo chân Thanh Thu Cung chân chính đi ra từ chỗ ở của đội 10. Theo lời của Thanh Thu Cung nói với chúng nữ thì việc chàng ra đi là theo lệnh của Nữ Vương, chúng nữ đâu thể ngờ hai người ra đi lần này là vĩnh viễn không quay trở lại.

Theo kế hoạch Thanh Thu Cung sẽ dẫn Vân Linh đi thẳng lại thuyền, còn Song Song sẽ dẫn Kỷ Lan và Xuân Ý đến Lãnh Hương Cung cứu người. 3 nữ nhân cõng ba nam nhân sẽ trốn từ đó đến nơi đậu thuyền sau.

Kế hoạch là vậy nhưng Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng không yên tâm nên đã tiến nhập gần khu vực nữ vương cư ngụ để đón tiếp. Cũng may cho nàng hiện giờ đang là đêm tối, cơ thể trần truồng của ba huynh trưởng cũng như lộ thể hơ hớ của nàng đã bị bóng đêm che khuất khiến nàng không phải xấu hỗ lắm.

Một việc nữa là lúc này 3 sư huynh đều đã hôn mê vì suy kiệt, họ căn bản cũng không biết người ta mang mình đi đâu. Bản thân giống như một phế vật để người khác muốn làm gì thì làm.

Đoàn người tiến lại chỗ đậu thuyền, trên đường đi cũng gặp phải một số Tiêu Lệnh nữ tuần phòng nhưng bọn họ đều bị Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng dùng công phu U hồn thân pháp tiếp cận và hạ thủ nhanh chóng. Kỷ Lan, Xuân Ý và Song Song vội vàng cõng ba nạn nhân đi nhanh, họ căn bản không phải quan tâm đến mọi sự xung quanh vì đã có Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng như một âm hồn bất tán phòng thủ hai mặt trước sau.

Vân Linh và Thanh Thu Cung lên thuyền từ lâu, lúc này chiếc thuyền đã được kéo ra khỏi chỗ dấu, đường hoàng chuẩn bị xuất phát. Chỉ cần bọn người Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đến là sẽ đi ngay.

Thất Tỏa Chân do bởi sự có mặt của Vân Linh nên phải dấu mình vào trong phòng kín. Hiện giờ bà ta cơ thể lộ ra nhũ phong đầy đặn thì làm sao gặp gỡ Vân Linh cho được. Vì thế dù trong lòng lo âu, Thất Tỏa Chân chỉ còn nước ngồi im trong phòng thôi.

Vân Linh đứng trên đầu thuyền đưa mắt nhìn ngó ra xa, tâm trạng bất an, hồi hộp vô cùng. May sao cuối cùng thì Lạc Băng Băng cũng dẫn người về tới.

Tiểu ma tiên này sung sướng cứu được 3 vị sư huynh lại còn gặp mặt Vân Linh nên quên mất bản thân lộ thể nhảy xổ lại ôm lấy cổ chàng nói:

– Lục ca ! Tiểu muội cứu được người rồi !

Vân Linh cũng vui mừng không kém tiểu nữu nọ liền giơ tay ôm lấy người nàng vào lòng. Không ngờ sau đó chàng chợt phát giác song nhũ phong mãn và đầy chất đàn hồi của nàng áp thẳng lên ngực mình cực kỳ phong vị. Cái thứ dụ hoặc đó chàng gần đây đã thưởng thức không ít nên vừa chạm phải liền nhận ra ngay. Lúc này bản thân mới sực nhớ tới tiểu mỹ nhân trong tay thượng đẳng lồ lộ, hạ thể che đậy sơ sài thì dục niệm liền bùng lên hai tay bất giác siết chặt thân hình mỹ diệu của nàng nọ vào người.

Ui chao sướng khoái vô tận. Hương vị da thịt Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng tức thì bay vào mũi chàng. Mùi vị đó hiển nhiên thân thuộc với chàng hơn lúc nào hết. Qủa nhiên phong vị nữ nhân trong trạng thái lộ thể khiến người khác phải động tâm là chuyện khó tránh khỏi.

Còn Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cũng giống như Vân Linh, ban đầu cũng chỉ vì vui sướng nhất thời mà lao vào lòng gã anh trai xấu xa, kế đến lại bị gã ôm lấy thật chặt thì chợt bừng tỉnh, phát giác hạ thân kích ngất, đối địch cùng vũ khí thần bí của nam nhân đang ôm lấy mình. Nàng trong lòng phớt qua một tia kinh mang, nhưng ngay tức khắc chút chống đối yếu ớt muốn vùng ra bị tiêu tán, hạ thân lập tức cảm thấy bùng nổ, cảm giác khoái lạc cực kỳ trước nay chưa từng biết bao giờ.

Nàng như bị mê đi không còn biết chi trời đất, vùng hạ thân chuyển dịch uốn éo, không biết làm thế nào mà để cho thứ dị vật kia liên tiếp tấn công vào nơi bí hiểm của cơ thể nàng.

Cũng may Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng hạ thể vẫn còn chút vải che, nếu không e rằng mọi chuyện còn diễn biến tồi tệ hơn. Nàng hiện giờ mặt đỏ bừng bừng, chân đứng không vững phải dùng tay ôm lấy cổ Vân Linh. Còn chàng ta thì cũng không biết từ lúc nào, ma thủ theo thói quen tấn công lên phía trên, nhào nặn phong nhũ đàn hồi cực độ của Tiểu ma tiên.

Hai người đang trong trạng thái kích ngất chín tầng mây thì đột ngột bị Kỷ Lan kéo xuống. Nữ nhân này thấy họ dính chịt vào nhau, thân thể chuyển động kịch liệt thì hiểu rằng cơ thể cả hai đang bùng phát ngọn lửa dục vọng. Nếu nàng không ngăn kịp thì ngay lúc này, tại đây có thể diễn ra hoạt cảnh mê ly trấn động tâm thần, khi đó các nàng cũng sẽ không kìm được mà tham gia, vậy thì việc trốn chạy để cho ai đây.

Qủa nhiên Vân Linh và Lạc Băng Băng sau đó đã rời ra, tiểu cô nương nọ chợt kêu rú một tiếng thánh thót rồi tung người lao nhanh lên thuyền, nhanh chóng cấp tốc chui vào trốn trong phòng của Thất Toả Chân, từ đó cũng không bao giờ chịu ra nữa.

Vân Linh thì cười khổ trước con mắt nghi ngờ của Thanh Thu Cung và Xuân Ý. Hai nàng vừa rồi rõ ràng thấy chàng động thủ trên cơ thể sư muội, không hiểu hắn thực sự có là đồng chung huyết thống với vị cô nương mỹ lệ kia không nữa.

Kỷ Lan tâm ý tinh minh, vội vàng giục mọi người lên thuyền, con thuyền vừa rời khỏi bờ được 30 trượng, thì bên trong Trường Thanh Đảo đã vang lên tiếng báo động khẩn cấp, hiển nhiên việc chạy trốn của họ đã bị phát hiện.

Kỷ Lan dùng tay cầm lấy mái chèo bắt đầu chèo thuyền, Thanh Thu Cung, Xuân Ý cũng cầm lấy tay chèo mà phụ giúp Kỷ Lan. Vân Linh tuy chưa từng chèo thuyền kiểu này nhưng cũng cầm lấy tay chèo giúp. Bốn người nổ lực phấn đấu, chẳng biết thời gian đã hết bao lâu, chỉ biết rằng đến khi 4 người cơ thể rả rời mới mới chịu ngừng nghỉ, khi ấy không biết là thuyền của họ đã cách xa Trường Thanh Đảo được bao nhiêu dặm rồi. Mọi người khi ấy mới thở phào nhẹ nhõm, từ từ buông lơi tay chèo, để cho con sóng đẩy thuyền trôi đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.