Quái Dị Khách

Hồi 48: BỂ DỤC



Vân Linh tỉnh dậy sau một khoảng thời gian dài mê man vì mê hương của cây hoa liền phát giác ra bản thân đang bị trói chặt vào một chiếc giường.

Chiếc giường này chỉ là một chiếc giường gỗ thông thường, nhưng lại được thiết kế bằng thứ gỗ cực kỳ chắc chắn, lại kèm theo đó là những mối ràng bằng kim loại ghì chặt lại khiến cho chiếc giường gỗ cứng chắc vô cùng, nếu so với những chiếc giường gỗ được làm nơi đất liền thì sự bền chắc của nó không biết tăng hơn bao nhiêu lần.

Điều kỳ lạ ở chiếc giường chính là 4 khoen sắt được thiết kế ở bốn góc giường, 4 khoen sắt này hiện tại đang giữ chặt lấy tứ chi của Vân Linh, khiến chàng muốn vận động tay chân cũng không được nữa.

Rõ ràng Vân Linh đang bị trói chặt trên chiếc giường gỗ cứng rắn. Toàn thân chàng bây giờ không một mảnh vải che thân trong khi bản thân muốn ngồi lên hay lật sấp người cũng không thể được.

Vân Linh nhận biết tình hình thì không khỏi xấu hỗ và lo lắng. Chàng không hiểu tại sao bọn nữ nhân kia lại trói chặt chàng vào chiếc giường nọ làm gì. Tất nhiên, những chuyện phong lưu mà chàng đã trải qua với 12 thiếu nữ trong cả một đêm và nửa ngày vừa qua chàng không hề biết tới. Tồn tại lại hiện giờ chỉ là chút cảm giác về nơi chỗ kín có chút đau rát không giống như bình thường.

Rõ ràng, chàng sau cuộc hành dâm tập thể với cả 12 thiếu nữ mà trong số đó không thiếu những nàng thiếu nữ còn trinh, chưa từng chung đụng với nam nhân lần nào thì bảo sao cái thứ đó của chàng không bị đau rát cho được.

Một điều nữa là Vân Linh cũng thấy người mệt mỏi, thứ mệt mỏi của những cuộc ái ân cuồng nhiệt với quần nữ gây nên, nhưng Vân Linh lại không hề ngờ đến chuyện này, chàng cứ nghĩ rằng cơ thể mình mỏi mệt như vậy là do tác dụng của chất mê hồn do hít phải mùi hương của cây hoa nọ mà thôi.

Thanh Thu Cung và Kỷ Lan nhìn thấy Vân Linh tỉnh dậy thì liền xà lại ngồi bên giường. Hai nàng đều để mắt nhìn vào mặt chàng nọ xem thử chàng ta biểu lộ tình cảm lần đầu ra sao.

Vân Linh thì không biết rằng mình từng chung đụng với hai nàng, thậm chí thứ quý giá nhất mà Kỷ Lan bấy lâu vẫn giữ cũng đã trao cho chàng rồi. Do vậy, chàng đối với việc để lộ thể một cách trắng trợn của hai nàng không khỏi phát sinh tâm lý không thể hiểu nổi.

Hì, thật ra, các nữ nhân trên đảo, người nào cũng không che đậy phần thượng đẳng của họ, chỉ có phần dưới tiểu phúc, là họ dùng vải nhỏ che lại thôi. Như thế là chuyện bình thường, chỉ có Vân Linh lần đầu tiên được thưởng lãm hai thứ tuyệt phẩm lộ ra trước mặt là thấy kỳ dị thôi.

Nhớ lại lúc trước, khi chàng bị Cúc Hương vác lên vai mang về đội 10, chàng cũng từng được thưởng thức hai quả đào tiên của nàng. Nhưng đó là việc lén lút nhìn ngó, không để cho Cúc Hương biết. Còn hiện nay, hai người Thanh Thu Cung và Kỷ Lan tự nhiên ngồi đó, phong nhũ hiện lộ đẹp vô cùng, thì cảm nhận của chàng lại khác hoàn toàn, tự nhiên thấy mơ hồ không hiểu ra sao nữa.

Thanh Thu Cung đột nhiên chìu mến thỏ thẻ:

– Công tử ! Người có đói không ? Để tiểu nữ mang thức ăn lên.

Vân Linh bị nàng nhắc đến cái đói, thì ngay lập tức nhận thấy bản thân đói thật. Chàng chưa kịp há miệng trả lời thì cái bụng phía dưới đã kêu rột một tiếng lớn, làm cho hai nàng thiếu nữ đều bật cười, nắm lấy vai nhau mà nghiêng ngã trong sự vui sướng.

Vân Linh vừa xấu hỗ vừa cảm thấy hai nàng thiếu nữ này cư xử phóng đãng thật. Họ đối với chàng không chút kiêng kỵ, làm như không biết xấu hỗ là gì.

Kỷ Lan tát yêu vào má Vân Linh miệng nói:

– Đúng là con sâu tham ăn. Để người ta đi tìm thức ăn cho chàng nào.

Nàng nói xong nhúng nhẩy đi ra, phong đồn uốn lượn theo từng bước chân chỉ càng làm cho người khác xốn óc, máu mũi muốn ọc ra tới nơi.

Còn lại Thanh Thu Cung ở một mình với Vân Linh. Nàng nhìn chàng khẽ hỏi:

– Chàng thấy trong người ra sao ? Có mệt mỏi không ?

Vân Linh hơi ngượng không dám nhìn lâu vào hai trái đào tiên đang dựng lên trước mắt, khẽ đáp lời:

– Cơ thể ta ê ẩm quá. Nàng có thể cởi trói cho ta vận động tay chân một chút không ?

Thanh Thu Cung cười bí ẩn, lắc đầu nói:

– Thiếp không thể cởi trói cho chàng. Nhưng nếu chàng thấy mệt mỏi, thì thiếp sẽ xoa bóp cho chàng mau khỏe.

Thanh Thu Cung nói xong liền trèo lên giường, dùng đôi tay ngọc đấm bóp cho Vân Linh.

May sao đúng lúc đó, từ ngoài cửa Kỷ Lan đã mang thức ăn vào. Thanh Thu Cung thấy vậy, liền buông tay chọc ghẹo tên tiểu huynh đệ của Vân Linh ra.

Ấy vậy mà khi Kỷ Lan vào tới, thì tên tiểu huynh đệ đó, vẫn còn hung hăng làm dữ, nhất định không chịu nằm xuống.

Kỷ Lan thấy tên tiểu huynh đệ của Vân Linh như vậy, thì suýt tý nữa làm đổ cả mâm thức ăn đang cầm trên tay. May sao, đến phút cuối nàng kịp định thần lại, làm như không biết tý gì, bước tới đặt mâm thức ăn lên đầu giường.

Mâm thức ăn được mang đến có tổng cộng 3 món. Món thứ nhất chính là một con cá lớn, được nướng chín bốc mùi thơm phức.

Món thứ hai là 2 con tôm to, màu đỏ rực sau khi hấp, nhìn cũng rất hấp dẫn.

Món thứ ba là một ít rau xanh được đặt trên một cái đĩa nhỏ. Món rau xanh này vốn là thứ đặc sản do nữ nhân đội 10 trồng. Màu lá xanh của nó được đặt bên cạnh 2 con tôm tạo nên một sự tương phản màu sắc nhìn rất rõ nét và cũng thật bắt mắt.

Một bát muối nhỏ được đặt cạnh bên mấy con tôm, mục đích để người dùng tôm có thể vừa ăn vừa chấm muối cho thêm hương vị

Do bởi hiện tại Vân Linh hai tay đã bị trói, nên Kỷ Lan vừa bóc tôm vừa chấm muối cho chàng ăn. Nàng làm như vậy, nhưng thỉnh thoảng cũng đá mắt nhìn tên tiểu huynh đệ của Vân Linh, đang từ từ co vòi nằm xuống, hai mắt không khỏi ánh lên nét cười, nhìn nàng đẹp vô cùng.

Vân Linh được người đẹp phục vụ tận mồm, cũng không khỏi cảm động. Nhất là khi Kỷ Lan đút cho chàng, đôi khi môi chàng đụng vào mấy ngón tay ngọc, khiến chàng không khỏi chất ngất.

Trong khi đó, vùng thượng đẳng của mỹ nữ, dường như choáng hết tâm trí Vân Linh, khiến chàng nhiều lúc nuốt không muốn vô, chỉ muốn ngoặm lấy cái khối thịt nẩy nở kia mà thưởng thức một chút.

Kỷ Lan trong lúc cho Vân Linh ăn cũng nhận biết chàng nọ đang bị thân hình tuyệt mỹ của nàng làm cho điên đảo thần hồn. Nếu không vậy thì tại sao tên tiểu huynh đệ của chàng ta lại đang trổ mòi vùng dậy rồi.

Thanh Thu Cung nhìn thấy chuyện lạ xảy ra bên dưới thân thể Vân Linh thì bụm miệng cười khẽ. Âm thanh tiếng cười khiến cho Vân Linh choàng tỉnh, khuôn mặt lập tức đỏ lên.

Kỷ Lan ngưng tay quay sang Thanh Thu Cung nói lớn:

– Cung tỷ không có việc gì thì ra ngoài đi. Tỷ Cứ ở đây chọc ghẹo người ta là sao ?

Thanh Thu Cung cười mỉm nói:

– Muội ngồi đó trêu ngươi người ta thì có. Muội xem, cái đó của chàng chẳng vì muội mà nổi lên sao ?

Kỷ Lan khuôn mặt chợt đỏ, tức tối nói:

– Tỷ đừng có trêu muội. Nếu không, muội để cho tỷ phục vụ chàng nè !

Kỷ Lan nói xong liền bước chân xuống đất, đoạn phóng ra ngoài.

Không ngờ lúc này bên ngoài cũng đang có một đám nữ nhân đi vào. Bọn họ chính là các thành viên của đội 10, hôm nay đến đây mục đích là rủ hai người Thanh Thu Cung và Kỷ Lan đi đến chỗ nữ vương lĩnh thưởng.

Cúc Hương đi đầu đoàn người bước vào đầu tiên thì gặp phải Kỷ Lan đang phóng ra liền kêu lên một tiếng kinh ngạc rồi lùi lại.

Cũng may, Kỷ Lan thân thủ cũng rất linh hoạt. Nàng thấy bản thân sắp đâm vào người Cúc Hương liền phất tay một cái thật mạnh, uốn người, đảo thân, lánh khỏi cú va chạm đó.

Các thiếu nữ đi phía sau thấy vậy liền ồ kinh hãi. Kỷ Lan thoát khỏi cú va chạm, liền quay người dừng lại. Bấy giờ nàng hỏi thăm mọi người mới biết mục đích của các thiếu nữ đến đây làm gì. Kỷ Lan nói:

– Chắc là tam đại vương nữ thế nào cũng thưởng thêm nam nhân cho đội 10 chúng ta vì công lao đêm qua. Nhưng Kỷ Lan quyết định đã chọn nam nhân xấu xí kia rồi, bây giờ không thích ai nữa. Các vị tỷ muội cứ đi thôi.

Thanh Thu Cung nghe thấy tiếng người nói chuyện bên ngoài cũng bỏ Vân Linh lại đi ra. Nàng ra đến nơi nghe Kỷ Lan nói thế liền gật đầu cười:

– Lan muội nói đúng. Tỷ tỷ cũng chọn nam nhân xấu xí kia rồi. Vậy món quà thưởng sắp tới tỷ tỷ cũng không dự phần nữa.

Các thiếu nữ sau chuyện đêm qua cũng bắt đầu có cảm giác luyến ái nam tử xấu xí đang nằm trong phòng kia. Thế nhưng các nam tử hán bị bắt đêm qua ai ai cũng to khỏe, lực lưỡng, lại đẹp trai hơn nam tử kia rất nhiều. Vì vậy các nữ nhân cũng không có gì luyến tiếc lắm.

Cuối cùng, trong 10 thiếu nữ vừa đến, chỉ duy nhất Xuân Ý là ở lại, còn kỳ dư các nàng khác đều theo chân đội phó Cúc Hương đến chỗ nữ vương nhận người.

Xuân Ý là thiếu nữ nhỏ tuổi nhất trong đội 10, năm nay nàng vừa tròn 17.

Đêm hôm qua nàng là nữ nhân cuối cùng trao thân cho Vân Linh lúc đó đang còn mê man.

Bản thân Xuân Ý vì còn nhỏ tuổi nên trong đội 10 thường bị người khác chiếm giữ tiện nghi. Vì thế tuy nàng biết nam tử kia xấu xí và không quá lực lưỡng,

nhưng vẫn đồng ý ở lại để chọn lựa chàng thay vì đi cùng mọi người đến đại sảnh đường của Vương nữ.

Xuân Ý biết nàng khó lòng giành được nam tử tốt trước các vị tỷ tỷ khác.

Vậy thì nàng ở lại đây, chọn lấy một nam tử xấu xí còn chắc ăn hơn.

Khi Xuân Ý theo chân hai vị tỷ tỷ Thanh Thu Cung và Kỷ Lan bước vào phòng thì mới thấy nam tử hán mà mình chung đụng đêm qua đang nằm hớ hênh ở trên giường. Nàng thấy chàng hạ thể lồ lộ thì đỏ mặt lên quay người định bước ra ghế thì lại bị Kỷ Lan giữ tay lại nói:

– Muội muội mau ra kìa cho chàng ăn đi. Muội đã ở lại đây vì chàng thì cũng phải chịu khó chút chứ. Đừng có lười biếng như vậy.

Xuân Ý biết chuyện không thể tránh đành đi lại phía đầu giường, tay gỡ cá ra rồi đút cho Vân Linh ăn.

Khi nàng bón cho chàng, khuôn mặt xinh tươi, non trẻ ở rất gần chàng, mũi Vân Linh có thể ngửi được thứ hương thơm con gái nhẹ nhàng len vào mũi.

Trong tình huống đó, đôi mắt chàng không kìm được lại liếc nhìn hai quả đào tiên, trần trụi đang hớ hớ ra của Xuân Ý.

Xuân Ý đang cho Vân Linh ăn, khi phát hiện ra đôi mắt chàng đang nhìn chằm chằm vào thứ đồ nẩy nở trên thân nàng thì ửng hồng đôi má lên mà liếc chàng một cái sắc lẻm.

Kỷ Lan và Thanh Thu Cung ở gần bên quan sát thấy vậy liền cười khúc khích.

Kỷ Lan nói:

– Xuân Ý là tiểu muội tử nhỏ tuổi nhất ở đây. Chàng được muội ấy chăm sóc là nhất rồi. Nếu chàng thấy thích hai trái đào tiên nơi người muội ấy thì để chúng ta nói giúp với muội ấy một lời. Bảo đảm là sẽ được toại ý.

Vân Linh đang ăn nghe được lời nói của Kỷ Lan thì suýt nữa bị nghẹn. Chàng lúng túng chưa biết nên đáp lời ra sao thì Xuân Ý cô nương đã kêu lên một tiếng vẻ hỗ thẹn nói:

– Kỷ Lan tỷ đừng có nói bừa. Hai người bọn tỷ ai nấy đều xinh đẹp hơn muội.

Chàng làm sao lại để ý đến muội chứ ?

Ba nàng con gái vừa cho Vân Linh ăn vừa cười đùa cùng nhau. Cả ba đều khiến Vân Linh nóng hết cả người lên trước những thân hình khêu gợi của bọn họ.

Đến lúc này, ba nàng mới hỏi Vân Linh tên gì, tại sao lại đến đây ? Sau đó từng nàng một lần lượt tự giới thiệu tên, còn nói là bọn họ đã chọn chàng làm tướng công, từ nay về sau chàng là của riêng 3 người, những nữ nhân khác nếu không được phép của 3 người thì không ai được tiếp cận, chung đụng cùng Vân Linh cả.

Sau màn giới thiệu, 3 nàng mới lần lượt cùng Vân Linh giao hoan. Đến lúc này Vân Linh mới hiểu hết bọn thiếu nữ ở đây dục tình mạnh mẽ đến mức nào.

Qủa thật trong các nương tử của chàng hiện có thì chỉ mỗi mình Tiêu hồn ma nữ là có thể sánh được với các thiếu nữ này về sự cuồng nhiệt trên giường.

Ba nàng con gái và một gã con trai, luyến ái cùng nhau cho đến tận trưa mới chịu ngừng nghỉ.

**********

Trong hành phòng hoa lệ của đại vương nữ Thái Hồng, một nam tử hán toàn thân trần truồng đang nằm bất động, bên cạnh đó là đại nữ vương Thái Hồng đang trong trạng thái say ngủ, chiếc ào choàng trắng đắp ngang qua người, không che hết được hai trái đào tiên nẩy nở chuyển động theo từng hơi thở nhẹ nhàng.

Nam tử hán trần truồng này chính là Lạc Phá Thiên, đường chủ Chấn Ngọc đường, người mà Vân Linh và đoàn khách giang hồ do Thất Tỏa Chân cầm đầu đang muốn tìm kiếm.

Cách đây 5 tháng trước, đường chủ Chấn Ngọc đường Lạc Phá Thiên đã dẫn theo mười mấy người tiến nhập vào khu vực Trường Thanh Đảo.

Không giống như đoàn người Thất Toả chân đi nhằm vào đảo từ hướng Bắc, đoàn người do Lạc Phá Thiên dẫn đầu lại tiến nhập đúng vào hướng nam. Nơi đây chính là cửa vào Trường Thanh Đảo một cách tốt nhất, địa thế thuận lợi và khung cảnh thật tuyệt.

Nghe theo lời phụ thân. Lạc Phá Thiên đến Trường Thanh Đảo lần này là để tìm di cảo võ công của 3 đại kỳ nhân lợi hại gồm Ngọc địch thư sinh, U hồn lão tăng và Càn khôn lão nhân.

3 người này không hiểu vì sao lại lên đường đến Trường Thanh Đảo. Việc này cũng là một nghi án khó giải thích. Tuy nhiên dựa vào thời điểm ra đi thì có thể thấy, Càn khôn lão nhân là người ra đảo đầu tiên, kế đến là U hồn lão tăng và sau cùng là đến Ngọc địch thư sinh. Bọn họ 3 người ra đi và rồi không bao giờ trở lại cả, chính vì thế Lạc Thiên Đạo mới cảm thấy kỳ quái và khởi sự cùng với bọn người Hoàng Thiên giáo tiến nhập ra đảo.

Thế nhưng Lạc Phá Thiên trên đường đi lại lạc mất bọn người Hoàng Thiên giáo. Khi chàng cùng sư đệ Lạc Hùng Phong, Lạc Vạn và 2 lão ma dẫn theo mấy đệ tử Hồng Ma Viện tiến nhập Nam khu vực Trường Thanh Đảo thì liền bị hương mê của mấy cây hoa mọc trên đảo đánh ngã.

Đến khi tỉnh lại thì hỡi ơi cả bọn đều trở thành tù nhân. Lạc Phá Thiên trẻ tuổi, đẹp trai, lại có nội công thâm hậu nên rất được đại vương nữ yêu thích.

Trong đêm đầu tiên tỉnh dậy, Lạc Phá Thiên đã biết thế nào là cực lạc khoái dục. Chàng cùng đại vương nữ Thái Hồng giao chiến 5 hiệp liền trên chiếc giường gấm. Cuối cùng vì Thái Hồng đói quá mới chịu ngừng nghỉ.

Lạc Hùng Phong thì được nhị vương nữ Sương Linh chiếu cố. Chàng ta cũng giống như đại ca của mình, bị Sương Linh nhị vương nữ vần vũ chiếm đoạt sự trong trắng của đời trai, phút chốc chìm trong bến mê, thác loạn trong biển tình dậy sóng.

Tam vương nữ Thanh Thanh cũng chấm lấy người yêu thích của mình, đó là Lạc Vạn công tử, đệ tứ trong các tỷ muội, huynh đệ con của lão môn chủ Lạc Thiên Đạo.

Hai người đều còn trẻ tuổi, lại hừng hực sắc xuân, ái ân cùng nhau đến mức mệt lả ra giường mới chịu thôi.

Tuy nhiên 3 nữ vương này trong người vốn tiềm ẩn chất bạo tình rất mạnh của thứ trái cây Thanh dị thảo mọc trên đảo. Vì thế sau hơn 2 tháng quần đấu, 3 chàng công tử phong lưu đã không còn đủ sức phục vụ họ nữa. Nhưng cả 3 nữ nhân này vẫn chưa chịu từ bỏ món hàng đã trở nên kiệt quệ kia. Dù sao họ vẫn có chút luyến ái, say mê trước những nam nhân anh tuấn và lực lưỡng này.

3 chàng công tử hiện giờ tuy không hề bị trói, nhưng cũng vô phương đào thoát trước sự đeo bám và canh gác của mấy nữ nhân ở đây. Một điều quan trọng chính là vì thứ trái cây kia chỉ có thể dùng để giải mê dược của cây hoa, còn như nội lực trong người họ thì không cách gì hồi phục được.

Điều này cũng phải nói là do thể trạng của nam nhân khác với nữ nhân. Thanh dị thảo có thể giải dược mê cho nữ nhân, đồng thời truyền vào người họ hoạt chất dâm dược khích dục, nhưng cũng bù lại là nội công của các nữ nhân này không bị mất, mà còn có chiều hướng ngày càng tăng cao.

Trong khi đó tác dụng của Thanh dị thảo đối với nam nhân không nhiều. Nó không thể khích dục tính nơi nam nhân và do đó cũng không cách nào giúp họ giải được cấm chế nơi kinh mạch. Điều này khiến cho Lạc Phá Thiên, Lạc Kinh Hùng và Lạc Vạn không có chút điểm ưu thế nào trước các nữ nhân trên đảo.

Họ bị biến thành công cụ phục vụ nhu cầu dục tính của 3 nữ vương một cách không mong muốn.

Hai lão ma Ảnh hồn thủ và Ưng Thiên Hành cùng mấy đệ tử môn nhân lên đảo lần này cũng chịu chung số phận như 3 anh em nhà họ Lạc. Mấy người đó đều trở thành những con người sống dở, chết dở trước những trận bạo tình dồn dập của đám nữ nhân khát tình kia. Một vài người đã không thể dựng cờ lên nổi, đành chịu cái chết bị vứt xuống biển khơi làm mồi cho cá.

Tù nhân ở Trường Thanh Đảo gồm có hai dạng. Một dạng chính là những kẻ bị nữ vương giam lại. Khi nào thấy túng thiếu thì lại đem ra sài, sau đó lại nhốt họ trở lại phòng giam.

Đám người này nhìn chung chỉ được nữ vương xem như trò chơi, là thứ để họ trút bỏ dục tình. Riêng có anh em nhà họ Lạc, là được 3 nàng nữ vương coi trọng, cho họ ở cùng với mình, ăn cùng mình và ngủ cùng chung trên giường.

3 người tuy được coi trọng một chút, nhưng cùng vì thế mà phải liên tục đáp ứng đòi hỏi không biết chán của 3 nàng con gái kia. Riết rồi bọn họ đâm ra sợ hãi, cảm tưởng như bị nhốt lại cùng các nam tử tù nhân còn sướng hơn là chịu ân sủng kiểu này.

Dạng tù nhân thứ hai chính là những tù nhân thuộc quyền xử lý của các đội nữ. Những tù nhân này còn thê thảm hơn cả các tù nhân bị giam bởi các nữ vương nữa. Bọn họ hàng ngày phải liên tục phục vụ cho gần chục nữ nhân dục tình bạo phát, thử hỏi không thê thảm thì mới lạ.

Theo quy tắc của nữ vương ban ra, thì cứ trong 3 lần vây bắt được tù nhân, thì 1 lần nữ vương sẽ để cho các đội được thụ hưởng. Nghĩa là khi đó, nữ vương sẽ tổ chức đấu trường tranh đoạt, để các đội nữ giành giật nam tử về cho đội mình.

Riêng lần này, số lượng nam tử bị bắt là khá đông, do đó ngoài việc thi đấu tranh đoạt, nữ vương còn có ưu ái thưởng riêng cho đội nào có công nhiều nhất, vì thế nên đội 10 của Cúc Hương mới cảm thấy hy vọng tràn trề mà đi đến sảnh đường từ sớm.

Không ngờ khi đoàn thiếu nữ đội 10 đến nơi, thì thấy ở đại sảnh đã có đội 3 và đội 7 đến rồi, phía đằng sau cũng đã có tiếng cười nói láo nháo của các đội khác đang dẫn người tới. Đại sảnh đường lập tức trở nên ồn ào, âm thanh cười nói lộn xộn. Thể hiện trên gương mặt thành viên nữ các đội, không ít khuôn mặt rực rỡ sắc xuân, chắc là đêm qua cũng đã thưởng thức đầy đủ món hàng mà mình chiếm được về.

Đại vương nữ, Nhị vương nữ và Tam vương nữ bị tiếng cười nói ồn ào bên ngoài làm cho tỉnh giấc. Đại vương nữ Thái Hồng chuyển mình ngồi dậy, ra lệnh cho 2 Tiêu Lệnh nữ đang canh gác bên ngoài tiến vào giúp mình thay y phục.

Trên giường Lạc Phá Thiên vẫn còn đang mê mệt trong giấc ngủ dài. Suốt đêm qua đại vương nữ đã đòi hỏi ở chàng quá đáng. Khiến cho con người Lạc Phá Thiên dù đã tỉnh nhưng cũng không chịu ngồi dậy, chỉ lười biếng kéo chăn lên che lấy thân người lõa lồ trước cặp mắt láo liêng của 2 nữ nhân Tiêu Lệnh Nữ kia.

Thái Hồng mặc y phục xong, liền ăn nhẹ mấy thứ trái cây, rồi mới từ tốn đi ra khỏi phòng.

Nơi ở của Thái Hồng được thiết kế theo quần thể tam tài. Phía mặt trước đối diện chính là đại sảnh đường, cách chỗ ở của Thái Hồng đến 30 trượng.

Phía bên trái nơi Thái Hồng ở là chỗ cư ngụ của Nhị vương nữ Sương Linh. Hai

bên cách nhau chừng 3 trượng, được ngăn cách bởi một hàng rào làm bằng cây hoa.

Còn nơi ở của Tam nữ vương Thanh Thanh, là phần điểm hoá cuối cùng của tam vị đỉnh. Nơi nàng ở, lập với 2 vị nữ vương kia thành một hình tam giác đều với 3 đỉnh chính là chỗ ngụ của ba người.

Bên trong tam giác đó, chính lại là một căn nhà nhỏ nữa, được dùng làm cho hội họp bí mật của 3 nữ vương. Nơi đây chính là cấm địa thần bí, không một ai được phép tiến vào, kể cả các Tiêu Lệnh nữ thân tín nhất.

Khi đại nữ vương Thái Hồng bước ra khỏi cửa, thì hai bên nhà kia, Nhị vương nữ Sương Linh và Tam vương nữ Thanh Thanh cũng vừa ra tới. Ba người mỉm cười chào nhau rồi bắt đầu rảo bước đi trên con đường nhỏ, tiến về phía đại sảnh đường.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.