Quái Dị Khách

Hồi 47: Cạm bẫy



Màn đêm buông xuống, vậy mà vẫn chưa thấy Thất Toả Chân và mấy người trở về, lão đoàn trưởng Tân Lập hết sức lấy làm lo âu. Lão từ đầu giờ chiều đến giờ liên tục đưa mắt nhìn vào diễn biến trên đảo. Thế nhưng mọi sự vẫn như thường, không hề có bất kỳ tiếng động nào khả nghi, cũng không nghe thấy tiếng vũ khí chạm nhau nữa.

Thực ra Tam nữ vương chỉ huy cuộc tập kích đám người Thất Tỏa Chân vừa rồi cũng rất thông minh. Nàng ta biết ở bên ngoài đảo vẫn còn một con thuyền với khá đông người cư ngụ nên mới tiếng hành chiến dịch “vô thanh, vô diện”. Chiến dịch này trước hết cho người ẩn nấp thật cẩn thận ở ngoài xa chờ đến khi đám người Thất Toả Chân xa vào mê hương trận thì mới đổ ra đón bắt.

Lại nữa vì sợ người bên ngoài thuyền nghe thấy tiếng vũ khí chạm nhau nên nàng đã lệnh cho bọn nữ nhân dùng cây làm vũ khí, mục đích chính không phải chạm nhau trực tiếp với địch mà chỉ tiến hành vây thật chặt chờ đợi họ bị trúng hương mê mà ngã rục.

Qủa nhiên kế hoạch “vô thanh, mê dược” đã hoàn toàn thắng lợi mỹ mãn. Bọn người Thất Tỏa Chân sau vài khắc vận động cơ thể trong mê hương trận đã bị thứ hương thơm của đám hoa kia quật ngã. Những gì diễn biến trên đảo hoàn toàn không để lại chút tiếng động gì to tác khiến người ở trên thuyền bên ngoài như lão Tân Lập có thể nhận ra dị biến.

Hiện bây giờ bọn nữ nhân Trường Thanh Đảo lại sắp bầy lên một kế hoạch mới nhằm bắt chọn mấy người còn lại. Bọn họ làm thế nào thì những kẻ nắm ít thông tin như Tân Lập vào mấy thuyền phu kia làm sao hiểu nổi.

Đúng vào lúc lão Tân Lập lo lắng cực độ về tung tích của những người vừa tiến nhập vào đảo thì ở đằng xa chợt vang lên những âm thanh vui tai. Từ đằng xa trong cảnh trời mờ tối, một đám đuốc cháy sáng đang rồng rắn tiến lại gần.

Tân Lập và đám thuyền phu đều lấy làm kinh ngạc đứng cả dậy, đồng loạt đưa mắt nhìn về phía xa.

Từ đằng xa, cuối cùng cũng hiện lên một hàng nữ nhân. Những gì bọn người Tân Lập nhìn thấy bây giờ đều khiến họ kinh ngạc trợn mắt, há miệng mà không thốt nổi lên một lời nào cả.

Hàng nữ nhân bên dưới chỉ khoảng 10 người. Nàng nào nàng đó hình dung yểu điệu xinh đẹp, đặc biệt các nữ nhân này không ai vận y phục che đậy bên trên. Do đó chỉ nhìn thoáng qua cũng đủ khiến nam nhân phải đổ máu mũi trước những ngọn ngọc phong lớn nhỏ, đủ dạng.

Bên dưới đám nữ nhân này cũng là một điều khiến người khác không thể không nhìn. Họ mặc một dây tua có gắn các lục lạc leng keng va chạm vào nhau theo từng bước đi. Hạ thể che đậy sơ sài bằng một lớp vải phủ nhỏ, khiến cho thân thể gần như trần trụi trước mắt đám người trên thuyền.

Khi đám nữ nhân kì dị tiến lại cách thuyền 5 trượng, những bó đuốc sáng mà họ mang theo lại càng khiến người khác choáng váng trước những thân hình lộ thể khêu gợi. Trong số 10 thiếu nữ này, có 3 thiếu nữ đi giữa tay mỗi người đang bưng một mâm thức ăn. Những món này đều là hải sản vùng biển, lại còn có 3 bình mỹ tửu loại nhỏ đi kèm.

Trên 3 chiếc mâm là một vài thứ rau tươi lạ mắt. Lạ còn có cả hoa thơm để ở bên cạnh mâm nhằm trang trí cho mâm thức ăn này thêm tuyệt hảo.

Dù sao cuối cùng Tân Lập cũng là người dày dặn hơn cả. Tâm trí lão sau một

thoáng xuất thần đã dần dần lắng đọng trở lại. Lão đưa mắt nhìn đoàn mỹ nữ kia một cách thăm dò rồi chợt lên tiếng nói lớn:

– Nhị vị cô nương xin hãy dừng bước. Các vị là ai sao lại đến chỗ lão phu thế này ?

Trong đoàn người ngay lập tức có một thiếu nữ bước ra tiến lên phía trước.

Thiếu nữ này chính là Kỷ Lan, nữ nhân đẹp nhất trong đội 10 và cũng là đệ nhất mỹ nhân toàn đảo.

Khi nàng tiến lên phía trước, đứng cách ngọn đuốc thật gần, thì những gì kín đáo vốn khó thấy đều lộ ra cả làm cho đám thuyền phu trên thuyền máu nóng dồn lên cả mặt, đôi mắt nhìn vào người nàng như sắp nổ tung lên.

Kỷ Lan tỉnh bơ trước những ánh mắt tham lam kia. Nàng lên tiếng thánh thót nói:

– Tiểu nữ là người của nữ vương. Hiện nay chúng tôi được lệnh nữ vương cho người ra đón khách quý. Bên trong đảo hiện thời bằng hữu của quý vị đang ăn uống. Họ đã xin nữ vương cho mời các vị vào để cùng chung vui.

Tân Lập thấy nàng nói năng trôi chảy thì cũng có hơi tin, nhưng lão là người cẩn thận nên không khỏi tò mò hỏi:

– Vừa rồi cô nương nói, bằng hữu của chúng tôi đã xin với nữ vương cho đón chúng tôi vào đảo. Vậy cô nương có biết người bằng hữu đó là ai không ?

Tân Lập nói xong liền chiếu ánh mắt chăm chút nhìn vào mặt Kỷ Lan. Qủa nhiên lão thấy Kỷ Lan mặt có chút bối rối, nhưng sau đó lại trở nên bình thường rất nhanh. Kỷ Lan thong thả nói:

– Tiểu nữ không biết được vị nào trong số các đồng đạo của lão bá đã đề nghị. Nhưng trước khi đi, một vị nam tử mặt mày xấu xí đã dặn tiểu nữ phải mời cho được mọi người vào. Trường hợp nếu mọi người không vào cả được, thì có thể cử một số người vào để thêm vui, còn người ở lại thuyền có thể ăn những món do chúng tôi mang tới.

Tân Lập nghe Kỷ Lan nói thế thì thầm đoán ra người thanh niên xấu xí mà nàng nói ra đó chính là Lạc Thiên, người mà nhìn mặt thì thấy xấu xí nhưng khi nói chuyện cùng thì lại rất dễ gần.

Tân Lập trong lòng cũng thấy hơn kỳ, cảm giác sự việc diễn ra có cái gì đó không ổn, nhưng lão nhất thời không nghĩ ra được nguyên nhân tại sao lão lại cảm giác như vậy.

Mấy thuyền phu đứng xung quanh Tân Lập nhiều người nghe nói được mời đi dự tiệc thì hết sức mừng rỡ. Bọn họ nghĩ những nữ nhân xinh đẹp như vậy nếu có cơ hội gần gũi thì thật là sảng khoái a. Chỉ nghĩ thế thôi mà mấy nam nhân này đã phát cuồng lên rồi, vài người chịu không nổi khoái sướng đã nhảy xuống chạy lại bên đoàn thiếu nữ.

Các thiếu nữ đó cũng không ngại chi hết khi thấy các thuyền phu đến gần.

Bọn họ ai nấy đều mỉm cười rạng rỡ lui cui dọn ra một bàn thức ăn trên bãi cát nơi bờ biển một cách nhanh chóng, có người lại nói:

– Chư vị ai muốn ở lại ăn thức ăn thì cứ tự nhiên, còn ai muốn đi dự tiệc thì nên đi theo mấy tỷ muội kia.

Hiển nhiên người dẫn các nam nhân mong muốn đi dự tiệc chính là Kỷ Lan. Cô nàng này đúng là mỹ nhân đệ nhất đảo. Mỗi một cử động của nàng đều khơi mào dục vọng nơi các thuyền phu, làm bọn họ bám theo nàng như không muốn rời.

Tân Lập còn lại một mình trên thuyền cũng không biết nên làm thế nào. Hiện giờ sự việc đã đi quá xa mọi tính toán của lão. Đa số các thuyền phu đều đã theo chân vị cô nương xinh đẹp yểu điệu kia rồi. Còn lại chỉ là vài tên lười nhách đang ngồi trên bãi biển ăn uống.

Đột nhiên, trong số mấy thuyền phu đang ngồi ăn uống có người đổ gục xuống cát. Những người khác đang ngồi chung bàn với hắn còn chưa kịp kêu lên thì bản thân cũng thấy hoa đầu, chóng mặt rồi cũng lần lượt ngã lăn ra.

Tất nhiên nguyên nhân chính là do những bông hoa trang trí trên mâm tiệc.

Cạm bẫy này những người không biết được điểm đặc dị của những bông hoa kia thì làm sao cảnh giác được chứ. Thật là cao thâm vô cùng.

Tân Lập kinh dị vừa nhảy xuống bờ biển định tiến tới chỗ mấy người bị mê man thì bốn phía xung quanh chợt vang lên những tiếng lách cách. Rồi trong thoáng chốc mấy bóng đen cầm vũ khí tiến lại. Bọn người này chỉ nhìn sơ qua cũng có thể nhận ra họ là những nữ nhân y phục lộ thể hệt như đám thiếu nữ vừa rồi.

Tân Lập chợt lóe lên trong đầu một tia sáng, lão hiểu ngay người của mình đã bị sập vào một cái bẫy chết người. Thế nhưng lão báo làm sao kịp cho bọn thuyền phu bị dụ đi. Hàng rào vây công đã bọc lấy hết cả các đường tiến thoái của lão rồi.

Tân Lập tuy không phải là cao thủ hạng nhất, nhưng lão là người dầy dạn kinh nghiệm, trong trường hợp hiện giờ lão tự biết không chiến đấu thì chỉ có nước chết. Vì vậy trong lòng thầm tính, hai tay tụ lấy công lực một đời, nhất quyết một lần đánh ra sẽ phá vỡ vòng vây mà chạy lên thuyền. Có như vậy lão mới hy vọng thoát nạn.

Thế nhưng mọi sự không dễ như lão nghĩ. Ngay lúc Tân Lập xô người về phía một bóng đen định tập kích phá vòng vây, thì một luồng gió cực mạnh đã lấn át tới sau lưng lão.

Tân Lập trong lòng hoảng sợ, vội vàng tràn người né tránh. Bóng đen đánh hụt đòn đó lại là một nữ nhân thân hình to mập với hai quả đấm nhìn qua còn lớn hơn cả nắm đấm của lão nữa.

Bấy giờ, đám nữ nhân vây quanh lại không ai động thủ, bọn họ vây bọc xung quanh Tân Lập chỉ nhằm mục đích không cho lão chạy thoát, còn hiện trường thì chỉ có mình nữ nhân to mập kia là đấu với lão.

Nữ nhân to mập này chính là đội trưởng đội 1 – Hà Tương. Nàng ta với sức

mạnh trời sinh đã độc đấu với Tân Lập là một lão già đầy kinh nghiệm sóng gió 50 hiệp.

Tân Lập thì cả đời đi biển, do đó sức mạnh của lão là thứ sức mạnh được truy rèn theo năm tháng, hơn nữa khi còn trẻ lão cũng đã đi lang bạt kỳ hồ vài năm, biết được một số quyền cước phổ thông, do đó lão đấu với Hà Tương cũng không thể bị bại ngay được.

Còn Hà Tương cách đây 3 năm bị đắm thuyền mới tình cờ dạt vào đảo. Nàng đã được Đại vương nữ cưu mang. Lại truyền cho một ít võ công, từ đó trở nên một đội trưởng đứng đầu trong số các đội trưởng trên Trường Thanh Đảo.

Lúc này Hà Tương đấu với Tân Lập được 50 hiệp có dư đã từ từ chiếm được lợi thế. Trong khi đó Tân Lập càng đánh càng sợ, chiêu thức của Hà Tương mới đầu còn có thể chống đỡ, nhưng càng về sau thì càng biến hóa kỳ dị, không cách nào biết được phương vị tấn công của nàng nọ ra sao nữa.

Điểm mấu chốt ở đây chính là trình độ võ công và chiêu thức chênh lệch nhau. Tân Lập thì võ công có hạn, chỉ đánh một hồi thì cạn vốn, không thấy có chiêu nào mới giở ra nữa. Còn Hà Tương thì ngược lại. Nàng ta được thụ học võ công của Đại nữ vương vốn là cao thủ tuyệt đỉnh, Vân Linh lúc trước nghe tiếng thét của nữ vương cũng phải kinh ngạc và thầm đoán năng lực của nàng ta cũng cở 7 thành võ công của mình. Như thế cũng đủ biết Đại nữ vương lợi hại như thế nào.

Tất nhiên thầy giỏi thì trò cũng không đến nỗi quá tệ. Vì thế Hà Tương học nghệ với Đại nữ vương 3 năm còn hơn Tân Lập học võ mấy chục năm. Thế mới nói học nghệ cần có sư phụ, không thì trong võ lâm chẳng ai lại chịu cất công tốn sức đi hàng trăm dặm đường để tìm thầy giỏi làm gì.

Hiện giờ, Tân Lập đã hoàn toàn bị động, chiêu thức đánh ra đã bắt đầu loạn, đối với chiêu thức của Hà Tương đánh ra, lão chỉ có cách lùi lại chứ không thể đón đỡ nổi.

Tân Lập bị dồn đánh lùi một hồi đã tiến lại gần một thiếu nữ đang đứng vây lão. Thiếu nữ này thấy Tân Lập đứng quay lưng lại mình mà chỉ lo chống đỡ thế công của Hà Tương còn không kịp thì làm sao nhận ra nguy hiểm sau lưng chứ. Nàng ta thấy cơ hội thuận tiện liền thò tay ra đánh một phát vào gáy lão.

Tân Lập trong lúc bất thình lình không kịp ứng phó. Lão chỉ kịp nghiêng người một tý thì cú đánh tới của thiếu nữ nọ đã làm lão ngã lăn ra đất, nhất thời không thể đứng dậy nổi.

Hà Tương liền quát gọi mọi người mau trói Tân Lập lại để mang về. Những thiếu nữ đi theo liền vội vàng mang một số cây gỗ tròn tới rồi trói Tân Lập cũng như những thuyền phu đã mê man từng người từng người một vào mỗi cây gỗ để tiện khiêng đi.

Còn đối với đám thuyền phu đi theo Kỷ Lan và mấy thiếu nữ khác thì cũng không ngờ cả bọn đã bị lừa. Hiện đang bị dẫn đến chỗ mấy cây hoa mê hương kia mà không biết. Thế nên họ vừa đi vừa cười đùa với mấy thiếu nữ, nhân tiện để mắt nhắm nghía những chỗ khêu gợi động nhân trên thân mấy thiếu nữ nọ. Đặc biệt trong đó Kỷ Lan là xinh đẹp nhất. Mỗi bưới đi của nàng tạo nên hình dáng uốn lượn của như những cơn sóng dập dồn, phong đồn nẩy nở, ngọc nhũ tôn cao, càng làm cho bọn hán nhân thèm muốn liên tục nuốt nước bọt ừng ực.

Đi được một hồi, đám thuyền phu đã lọt vào trận địa hoa do Kỷ Lan và đám nữ nhân trên đảo bố trí trước. Qủa nhiên chỉ trong không đầy khắc, lần lượt đám hán tử đó hoa đầu, chóng mặt ngã lăn ra đất không cách nào tỉnh dậy nữa.

Kỷ Lan cả mừng liền hú một tiếng lớn các thiếu nữ đang tiềm phục xung quanh đến tiếp ứng, cùng nàng khiêng bọn đang nam tử mê man đi về phía đại sảnh.

Trong đoàn tiềm phục này có cả Cúc hương và mấy nữ nhân trong đội 10.

Cúc Hương rất lấy làm khoái trí túm lấy vai Kỷ Lan nói:

– Lan muội thật là tài. Lần này muội xuất mã thật là thành công vượt mức tưởng tượng. Với đóng góp lớn như vậy, khẳng định đội 10 chúng ta thể nào cũng có thêm ít nhất 1 nam nhân nữa.

Kỷ Lan cười tít mắt, dẻo mồm nói:

– Ư ! Tưởng chuyện gì chứ việc đó chắc là không sai rồi. Muội đang hy vọng biết đâu đội của chúng ta lại có thêm 2 nam nhân nữa thì sao. Như vậy tổng cộng là có 3 nam nhân, chia đều cho 12 tỷ muội thì tính ra 4 tỷ muội cũng được 1 người, đỡ phải lo không đáp ứng đủ nhu cầu.

Kỷ Lan nói cũng đúng. Đội 10 của bọn này mới thành lập cách đây 2 năm. Khi đó phần lớn các thiếu nữ đều chưa biết đến mùi vị trái cấm, chủ yếu tập hợp lại là do nhu cầu cuộc sống và kiếm thức ăn. Dần về sau, trong những cuộc tranh đoạt nam tử, đội của họ liên tục bị thất bại, rốt cuộc chưa bao giờ có được 1 nam tử hán nào cho riêng mình.

Trong số các thiếu nữ, có nàng chịu không nổi cơn khó chịu vì Thanh dị thảo mang lại đã tiếp cận với thành viên đội khác, xin xỏ bọn họ chút hương thừa, để thỏa mãn phần nào sự khó chịu trong cơ thể.

Những tình cảnh như vậy Kỷ Lan không phải là không biết. Nhưng nàng vẫn cao ngạo không thèm theo chân mấy tỷ muội trong đội để làm cái chuyện cầu cạnh xin xỏ kia. Dù cho trong nội thể bản thân, nhiều lúc cũng bức rức đến mức muốn điên lên.

Lần này thật may mọi sự thuận lợi không ngờ. Đội nàng dù thất bại trong cuộc chiến giành người lại vẫn có được một nam tử riêng cho mình.

Còn bây giờ, nàng lại giúp cho Đại vương nữ bắt được vô số nam tử. Công lao đó thật rất to lớn. Vậy thì tại sao nàng không thể mơ ước được Đại vương nữ thưởng cho một lúc 2 nam nhân cơ chứ.

Cúc Hương thấy Kỷ Lan nói vậy thì không khỏi cảm thấy hy vọng. Nàng mong rằng lời nói vừa rồi của Lan muội biến thành sự thật. Cảm giác lúc đó chắc là sướng phải biết.

Thế rồi hai người kéo nhau cùng về, khi đoàn thiếu nữ mang được số nam tử bị bắt vào đến đại sảnh, thì đã thấy Tân Lập và mấy gã bị bắt được đặt ở trong sảnh từ lúc nào rồi.

Đại nữ vương và các nữ nhân đang chờ trong đại sảnh vui mừng vô cùng, không ngớt tán thưởng mưu kế thần biết quỷ không hay kia của Tam nữ vương Thanh Thanh.

Mặt khác, Đại nữ vương cũng hết sức hài lòng với đám nữ nhân do Kỷ Lan và Cúc Hương vừa dẫn vào. Thành công lần này, chính là nhờ vào công sức của bọn họ, tất nhiên sau này không thể không có phần ưu ái hơn thêm.

Các nữ nhân trong sảnh, phần đông đã nhìn thấy ánh mắt kỳ lạ của Đại vương nữ khi nhìn vào các nữ nhân đội 10, trong lòng thầm ghen tị tại sao không dám nhận lãnh vụ công cán đầy thách thức vừa rồi.

Chính vào lúc chiều, khi họp bàn về việc cử người đi dụ địch nhân vào trận mê hồn hoa, đội trưởng các đội đều ngập ngừng lúng túng không dám nhận nhiệm vụ, duy có đội 10 do Cúc Hương và Kỷ Lan tham dự, đã đồng ý đảm trách thứ công việc khó khăn này.

Cả Cúc Hương cũng như Kỷ Lan ai ai cũng hiểu nhiệm vụ trên không phải là dễ. Nếu đội 10 của nàng làm không tốt có thể gây nên tội nghiệt rất lớn.

Thậm trí toàn đội phải chịu cực hình hoặc xử tử. Thế nhưng bằng vào sắc đẹp hiếm có của Kỷ Lan cùng với sự tinh khôn của Cúc Hương hai người hy vọng có thể thành công.

Cái đích của việc này chính là phần thưởng mà Đại nữ vương trao tặng. Theo lời mở màn của nữ vương thì công lao càng lớn thì phần thưởng càng nhiều.

Tất nhiên hai người đều biết, phần thưởng đó chính là nam nhân bị bắt sắp tới chứ còn cái gì nữa.

Sau khi đám nam nhân bị bắt được mang tới đầy đủ, thì tổng cộng đếm được có tất cả 27 người. Trong số đó người già nhất chính là Tân Lập, còn kỳ dư đều là những nam tử hán khỏe mạnh với thân hình lực lưỡng và rám nắng.

Đại nữ vương khoái chí cười không ngớt. Nàng liên tục ra lệnh cho đám nữ hầu mang rượu và thức ăn lên để chúc mừng.

Trong đêm hôm đó, đám nữ nhân Trường Thanh Đảo nhảy múa ăn mừng đến tận canh tư mới tản ra ai về chỗ nấy.

Theo lệnh của Đại vương nữ, tạm thời những người bị bắt sẽ giam cả lại để sáng mai làm phẩm vật ban thưởng cho những kẻ có công trong chiến dịch vừa rồi.

Cúc Hương, Kỷ Lan và mấy thiếu nữ khác là thành viên đội 10 tham gia chiến dịch này kéo nhau trở về. Bọn họ vào đến nhà lớn thì không khỏi kinh ngạc ngẫn người khi thấy trước mặt hai thân hình nam nữ lõa thể nằm đè lên nhau.

Nữ nhân nằm trên tóc dài sổ tung, mặt úp vào ngực nam nhân, để lộ ra phân nửa khuôn mặt trước mắt quần nữ.

Bọn người này ngay lập tức nhận ra nữ nhân xích lõa này chính là đội trưởng của họ Thanh Thu Cung.

Lúc này, Thanh Thu Cung sau vài cuộc mê tơi hoang lạc cùng thân hình bất động của Vân Linh giờ ngủ quên trên thân thể chàng. Cảnh tượng hai người gần gũi nhau đến thế ngay lập tức tác động đến tinh thần nữ nhân toàn đội.

Ai ai cũng thấy trong lòng rạo rực vô cùng, chỉ muốn nhảy ngay lại chiếm lấy vị trí hiện nay của Thanh Thu Cung.

Cúc Hương tiến lại gần giường, liền nhận ra mùi âm khí thoang thoảng thì hiểu rằng đội trưởng của mình vừa trải qua một cuộc phong lưu với món hàng được chọn này, trong lòng nàng liền cảm thấy có chút không thoải mái:

– Đêm nay, nàng cùng toàn đội đi làm nhiệm vụ, cũng tốn công, tốn sức, còn đội trưởng Thanh Thu Cung ở nhà, lại tự mình thưởng thức trước nam nhân thì thật không công bằng.

Nàng nhìn nam tử nọ thân hình lộ thể, những chỗ kín đáo kỳ dị đều hiện ra trông rõ mồn một thì không khỏi đỏ bừng mặt, đôi mắt long lên, cảm giác máu huyết trong người sôi sục hừng hực vô cùng.

Nàng vô tình đưa mắt nhìn lên, liền bắt gặp những đôi mắt như hỗ đói, đang chằm chằm nhìn vào nam nhân bất động trên giường.

Kỷ Lan là người đầu tiên bước tới. Đưa tay nhẹ vuốt vùng ngực rắn chắc của Vân Linh. Chàng nọ hiện giờ vẫn chưa tỉnh, nên không hề biết chàng đã cùng Thanh Thu Cung phong ba một trận dữ dội như thế nào.

Thế rồi không ai bảo ai, các nữ nhân từ từ tiến lại, rồi y phục hạ xuống,

những gì mong muốn đều đòi hỏi cho kỳ được trong lúc này.

Kỷ Lan là người đầu tiên tiếp cận Vân Linh, thân thể nàng đã hoàn toàn trống vắng, mở ra trước mắt quần nữ một thân hình tuyệt đối mê hoặc, da dẻ rám nắng mịn màn, hạ thể rừng cây đen rậm, phần thượng đẳng kiêu hãnh vươn lên trong cơn mê say, tuyệt đối không hề nhỏ tí nào, trong khi hai trái cây đỏ hồng nhỏ nhắn, điểm hóa lên đó tạo nên một tuyệt phẩm không khỏi kiến người khác nhìn phải thèm thuồng.

Bọn nữ nhân lúc này ai cũng có hiện trạng giống như Kỷ Lan, toàn thân không một mảnh vải, khuôn mặt đỏ bừng, áp lại gần bên giường.

Lúc này Kỷ Lan tiếp cận Vân Linh từ đầu giường, nàng ôm lấy chàng mà hôn nhè nhẹ lên vùng ngực rắn chắc, đôi môi lướt lên làn da khỏe mạnh, mũi ngửi mùi hương nam nhân là lạ thấm từ từ vào phế phủ, dục tình từ từ bốc cao, khuôn ngực bất giác phập phồng nhịp đập điên cuồng.

Phía bên dưới, Cúc Hương áp lấy chỗ đó, nhẹ nhàng vuốt ve, hay tay run run nâng niu thứ dị vật mà trước giờ chỉ được nhìn thấy từ xa mà chưa từng được chạm vào gần gũi đến thế. Đó cũng là điều mà bọn nữ nhân đội 10 này cảm giác thiếu thốn nhất. Họ đã bao giờ có được một nam nhân chân chính giành riêng cho đội mình như lúc này.

Song song với bàn tay Cúc Hương, mấy nàng thiếu nữ khác cũng quây quần lại, tranh nhau sờ soạng thật lực, liếm láp trên những phần da thịt lộ ra của nam nhân, một điều mà trước nay hiếm nàng thiếu nữ nào có cơ hội làm.

Vài thiếu nữ khuôn mặt đỏ dựng, chỉ đứng nhìn mà chưa dám sờ nắn, cũng bởi vì họ ý thức được sự xấu hỗ tiềm tàng của thiếu nữ băng trinh, nhưng những hoạt cảnh diễm tình xảy ra xung quanh, đã khiến những thiếu nữ này cũng không còn kiểm soát được nữa, từ từ xà vào tham gia, thể hiện sự háo hức và đòi hỏi trong nội thể đang hừng hực lửa cháy.

Kỷ Lan say sưa cúi đầu hôn lấy khuôn mặt Vân Linh. Dù hiện tại chàng đang hóa trang đã trở nên xấu xí, nhưng một tuyệt đại mỹ nữ như Kỷ Lan trong lúc này, cũng không chút gì chê bỏ, thậm chí còn hôn hít quá nhiều, không chỗ nào trên mặt chàng mà không được nàng nọ thể hiện tình cảm nồng cháy.

Phía bên dưới tên tiểu huynh đệ của Vân Linh đã ngóc đầu đứng dậy, nó bị mấy nàng thi nhau đùa nghịch thì bảo sao không nổi giận chứ.

Bọn nữ nhân khi nhìn thấy tên tiểu huynh đệ đó vươn lên to tướng và kiêu hãnh, thì đồng loạt ồ lên thi nhau nắm thử tên tiểu huynh đệ vào tay xem nó to đến cở nào.

Đột nhiên Cúc Hương đưa tay đẩy mấy thiếu nữ kia ra, hai chân quỳ gối chiếm giữ hai bên hông nam nhân, hạ thể từ từ tiếp giáp, hạ xuống phía bên dưới.

Tay nàng đưa lên vuốt ngược thứ rừng cây rậm rạp nơi hạ thể, chân chính hé mở khe đào nguyên, để tên tiểu huynh đệ to lớn kia được dịp tiếp xúc với phần kín đáo nhất trong cơ thể mình.

Bấy giờ phải nói, không chỉ mình Cúc Hương nóng mặt, mà các thiếu nữ xung quanh cũng đều mở to mắt ra mà nhìn, trực tiếp chứng kiến tên tiểu huynh đệ to lớn, từ từ đi vào bên trong, tách đôi khe đào nguyên một cách không thương tiếc.

Khuôn mặt Cúc Hương lúc này nhăn lại, không hiểu là đau hay sướng, chỉ thấy cái bụng thon nhỏ của nàng phập phồng, toàn thân như mọc gai ốc, cơ thể rung lên nhè nhẹ.

“Phựt”. Cuối cùng thì cái gì đến phải đến, tên tiểu huynh đệ của Vân Linh đã đột phá vòng chắn phía ngoài, chiếm giữ hoàn toàn trận địa.

Hạ thể của Cúc Hương, đã tiếp giáp với phần da thịt nơi bụng nam tử hán bên dưới. Nàng cảm nhận hạ thân đau rát, đồng thời là sự chất ngất chưa từng thấy từ khi sinh ra đến giờ. Thật sự là cảm giác vừa đau vừa sướng râm ran.

Mấy thiếu nữ xung quanh đều trợn tròn mắt, nhìn tên tiểu huynh đệ đó đã mất hút trong thâm sơn thần bí của Cúc Hương. Nơi hạ thể hai người, lại chảy ra một ít máu đỏ hồng.

Thân hình Cúc Hương sau phút đau đớn lại từ từ chuyển động, hạ thân nhịp nhàng lên xuống. Mọi người có thể nhận thấy, tên tiểu huynh đệ kia ra vào đều đều trong cơ thể Cúc Hương rồi phát xuất ra một mùi kỳ dị của nước hoa lộ. Không hiểu là thứ nước này là của Cúc Hương chảy ra hay là của nam nhân đang nằm bên dưới, bị áp chế mà tiết dục.

Miễn phí đăng kí tham gia sự kiện INSIDER TECH EXPO 2015 cùng với Vietnamworks

Flightbooking.vn(Travel) – Đặt vé máy bay giá rẻ, khuyến mãi với nhiều ưu đãi hấp dẫn, phục vụ tận tâm

Võ Lâm Chi Mộng – Thập Đại Đấu Trường

Đêm hôm đó và cả ngày hôm sau, các nữ nhân lần lượt luân phiên, thưởng thức hương vị mê say tột cùng, nhiều nàng đến lúc này, mới biết được Vu Sơn đỉnh là như thế nào. Thầm tiếc là biết được việc này quá muộn.

Sau những trận ái ân cuồng nhiệt, các nữ nhân mới chợt nhận ra nam nhân kia có điều kỳ dị. Rõ ràng y chỉ có một mình, vậy mà liên tục tiếp đón hết cả đội 12 người một cách bình thường, cũng không có dấu hiệu thảm bại, thật là không thể tin được trên đời lại có nam tử hán hùng dũng đến độ này.

Tất nhiên các nàng nọ không biết được trong người Vân Linh đang tồn trữ dâm dược kỳ bí của Tiêu hồn ma nữ truyền sang. Chính nhờ có nó mà công phu phòng the của chàng cực kỳ cao cường. Những gì họ được hưởng chính là hệ quả của thứ dâm dược quái dị kia đó thôi.

Sau trận ái ân, Kỷ Lan bàn với Thanh Thu Cung và Cúc Hương nên giải mê dược cho chàng nọ. Nàng nói:

– Nam tử này thể chất thật tuyệt vời. Đội 10 chúng ta may mắn có được chàng thì không còn gì hay hơn nữa. Có điều theo ý của muội thì nên giải độc cho chàng ta, để chàng ta có thể ăn uống, bồi bổ cơ thể. Đây là điều hết sức quan trọng giúp chàng có thể trạng khỏe mạnh, hầu phục vụ cho tỷ muội trong đội 10.

Cúc Hương cũng nhìn sang đội trưởng Thanh Thu Cung nói:

– Muội đồng ý với đề nghị của Lan muội. Chúng ta cần là cần người có thể bảo đảm thỏa mãn nhu cầu cho toàn đội sau này, chứ không phải chỉ giải quyết sự việc tức thời. Do đó việc để chàng ta tỉnh lại ăn uống được là rất cần thiết. Một điều nữa là muội cũng muốn thưởng thức cảm giác hợp thể khi chàng nọ tỉnh xem thử như thế nào. Có khi lại thú vị hơn so với lần vừa rồi nữa.

Kỷ Lan nghe Cúc Hương nói vậy thì ửng hồng hai má, đôi mắt lướt nhìn qua thân hình bất động trần truồng của Vân Linh trên giường thầm nghĩ:

– Chàng thật là tuyệt diệu, cái thứ đó của chàng khi mới đi vào người ta thì cảm giác cũng hơi đau, nhưng rồi sau đó thật là mê hồn khoái sướng, cảm giác đó suốt đời ta chẳng thể nào quên.

Thanh Thu Cung sau khi nghe Cúc Hương và Kỷ Lan bầy tỏ quan điểm thì cũng hết sức đồng tình. Nàng liền cho gọi tất cả nữ nhân thành viên đội 10 đến để tuyên bố ý định của mình. Mấy nữ nhân nọ cũng đồng ý. Bọn họ cũng giống như hai người Cúc Hương và Kỷ Lan, đều mong muốn Vân Linh tỉnh lại và suốt đời sống cùng họ.

Vân Linh sau đó đã được Thanh Thu Cung đích thân nhai một quả Thanh dị quả rồi mớm cho chàng. Việc làm đó đã khiến Vân Linh như bừng tỉnh dậy sau một giấc mộng dài.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.