Quái Dị Khách

Hồi 46: TRANH ĐOẠT NAM NHÂN



Nói tiếp về bọn nữ nhân Trường Thanh Đảo, đang cử người tham gia tranh đoạt nam nhân bị bắt, thì ở mỗi đội, ai ai cũng muốn hàng tốt về cho đội mình, nên cử ra toàn những hảo thủ hạng nhất, lợi hại cực kỳ trong đội.

Ở Trường Thanh Đảo này, cơ cấu nhân lực cực kỳ đơn giản, ngoài tam vị nữ vương có đội quân bảo vệ riêng, còn thì các nữ nhân nơi đây, được quản thúc bởi các đội trưởng trong các đội.

Mỗi đội trưởng, lại không phải do nữ vương chọn ra, mà do chính các thành viên trong đội tiến cử, rồi báo lại với nữ vương.

Chính vì lẽ đó, mà các đội trưởng ở nơi này, luôn luôn giành được sự tín nhiệm của các thành viên. Nếu không có năng lực cực kỳ, khả năng quán xuyến giám sát người khác, thì ngay lập tức bị gạt ra, nhường chỗ cho kẻ tốt hơn.

Vậy thì trên đảo mọi người ăn uống cái gì. Nhìn chung, thức ăn chính của bọn họ chính là hải sản trên biển và các trái cây mọc trên đảo. Ngoài ra, bọn nữ nhân nơi đây cũng chịu khó trồng một ít rau xanh, để ăn cho đỡ háo.

Đám nữ nhân này, vốn dĩ là bọn nữ nhân nô lệ bị bán, trên đường vượt biển thì bị mất phương hướng, dạt lại vào đảo.

Lần đó, bọn buôn người lên đảo để tìm thức ăn, không ngờ ở trên đảo lại có một loài cây lạ có chất mê hương, làm cả bọn ngất xỉu, không tỉnh lại được.

Trong thời gian đó, bọn nữ nhân bị giam đã phá khỏi xiềng xích, rồi chiếm cứ lấy thuyền, kéo nhau lên đảo.

Bọn nữ nhân này, đi theo đoàn, thời gian nhanh chậm khác nhau, nên một số đã nhận ra hiện tượng kỳ quái, phát giác ra sự việc kỳ lạ mà cây mê hương nọ gây ra. Thế là mấy nữ nhân đi sau đó, liền không tiến vào đảo để tránh đi mê hương vụ của loài hoa lạ kia.

Tuy nhiên, thời gian lâu sau bọn họ đói quá, khát quá nên vài kẻ chịu không được, liền hái thứ trái cây màu xanh, mọc trên đảo mà ăn.

May sao, thứ trái cây này lại là khắc tinh với đám hoa hương vụ kia, nhờ thế bọn nữ nhân mới thoát nạn mà có thể tiến sâu vào đảo.

Bọn nữ nô lệ này, sau khi chiếm cứ được đảo, thì bọn buôn người bị mê hương vụ mê man đã bị mấy con thú trên Trường Thanh Đảo này làm thịt.

Nhưng oái oăm thay, đám nữ nhân ăn ăn phải thứ trái cây kia, lại phát sinh một quái sự mới. Bọn họ tự nhiên đâm ra thèm muốn nam nhân, chỉ muốn có nam nhân ở bên mình mà hành lạc.

Nhưng mà ở trên đảo nam nhân không có, do vậy các nữ nhân này nhiều người chịu không nổi, phải cởi bỏ y phục trên thân ra để cho khỏi khó chịu.

Ban đầu, chỉ một số ít nữ nhân làm như vầy, nhưng sau cùng vì khó chịu quá nên toàn bộ nữ nhân trên đảo đều để lộ thể, chỉ che đậy nơi chỗ kín, còn thì hầu như trần truồng trước thiên nhiên, lâu dần thành quen.

Thỉnh thoảng trên đảo cũng có khách viếng thăm, đó là những thuyền tình cờ đi ngang, thấy khung cảnh trên đảo đẹp đẽ, cây cỏ tốt tươi liền ghé vào tìm thức ăn và nước uống. Những chiếc thuyền xui xẻo này, ngay lập tức bị bọn nữ nhân trên Trường Thanh Đảo xử lý nhanh gọn bằng mê hương vụ trên các cây hoa được cố tình trồng ở những nơi hiểm yếu. Sau đó lại là một màn tranh cướp nam nhân, sau đó là hành lạc với tù nhân cho đến lúc những nam nhân đó, kiệt quệ sức lực, không thể bồi bổ được nữa thì đem quăng xác xuống biển làm mồi cho cá ăn.

Những nam nhân còn tương đối dùng được, thì bọn nữ nhân này, đem giam vào một hang đá, trói chặt vào giường gỗ và cắt người canh gác. Mỗi khi nữ vương ra lệnh, lại thưởng kẻ bị giam cho người có công, sau rốt lại giam trở lại vào hang.

Tính ra hiện thời trên đảo đã giam được 20 nam nhân, còn người bị giam đã chết bao nhiêu thì không nhớ hết. Những nam nhân bị giam này, thân thể hư nhược, tinh lực yếu ớt, chỉ có thể làm kẻ giải sầu cho nữ nhân chứ không thể làm ăn gì được nữa.

Lần này lại có những nạn nhân mới bị bắt, trong khi đó, tình trạng nam thiếu nữ thừa càng lúc càng nghiêm trọng. Chính vì lẽ đó nên việc bọn nữ nhân ở đây háo hức đến mức đó cũng là điều dễ hiểu.

Kể cũng lạ, bọn nữ nhân trên Trường Thanh Đảo tuy lang chạng với rất nhiều kẻ bị bắt, mà thủy chung trong từng ấy người, lại không có hiện tượng cấn thai gì cả. Bọn họ ở trên đảo, càng ăn nhiều thứ trái cây lạ kia thì dục tính lại càng dâng cao. Làm cho việc tìm kiếm và tranh giành nam nhân trở nên càng lúc càng gay gắt.

Có một chuyện là vì lần trước xảy ra tranh đoạt, hội trưởng nhóm thứ 10 đã bị thương nặng không thể tham chiến, từ đó mà suy, thực lực của người đại diện nhóm thứ 10 này không thể cao bằng người đã tham dự tranh đoạt lần trước.

Cúc Hương chính là thiếu nữ được cử ra đại diện cho hội thứ 10, nàng chính là sư muội của đại diện hội trưởng lần trước.

Trong hội thứ 10 này, chỉ toàn là các thiếu nữ trẻ tuổi. Bọn họ căn bản năng lực cạnh tranh không bằng được các nhân vật lớn tuổi hơn ở các hội khác, nhưng ban năng tính dục do ăn phải quả dị thảo thì chỉ có hơn chứ không kém.

Hội thứ 10 này chính là hội vừa mới thành lập, vốn được tách ra từ các hội khác, cùng với việc nhập thêm một số nữ nhân bị lạc tới đây, mà hình thành nên một đội.

Vì lý do này mà căn bản hội thứ 10 toàn là thiếu nữ trẻ tuổi, võ công kém và khả năng sinh tồn cũng khó khăn hơn so với các đội khác. Đây là một lẽ tất nhiên, vì họ đều là những phần tử yếu ớt, kém cỏi, bị loại ra từ việc sành lọc thành viên của các đội mạnh hơn. Bọn họ vì sự sinh tồn bản thân, mới xin với Đại vương nữ, cho làm thành một đội để tự cưu mang lẫn nhau.

Lần tham dự tranh đoạt nam nhân đợt trước, dù hội trưởng đội thứ 10 là Thanh Thu Cung đã cố hết sức mà vẫn không thể thắng được đội trưởng của các nhóm khác, lại còn bị người ta đánh cho bị trọng thương, hiện giờ vẫn còn chưa bình phục.

Bây giờ, không cần nói cũng có thể hiểu, người của hội thứ 10, do Thanh Thu Cung làm hội trưởng chắc chắn sẽ thất bại.

Các nữ nhân được cử ra tranh đấu bắt đầu tiến lên phía trước, họ được sắp thành hai hàng, đứng đối diện nhau, vị chi là 5 cặp đấu.

Cách thức thi đấu thì rất đơn giản, ai hạ đối phương sớm nhất thì có quyền chọn lựa người sớm nhất. Đổi lại, người bị thua đầu tiên, sẽ bị xếp hàng sau cùng trong việc ưu tiên chọn người.

Trong thành phần tham gia thi đấu nhìn ra toàn là đội trưởng của các đội, bọn nữ nhân này ai nấy đều thân hình khoẻ mạnh, da thịt rám nắng săn chắc, tuổi khoảng từ 18 – 40.

Theo quy định thi đấu đã thành thông lệ, thì những đấu thủ tham gia giao đấu đều không được mang vũ khí theo mình. Họ chỉ được sử dụng quyền cước để tấn công đối phương. Nếu ai trong số người tham gia thi đấu bị đối thủ quật ngã thì coi như là bị thua, và chỉ cần một lần bị quật ngã như vậy, xem như đã bị loại khỏi cuộc tranh đoạt nam tử về cho đội mình.

Cũng nói sơ một chút, phần lớn các nữ nhân nơi đây đều không hề biết võ công khi mới đặt chân lên đảo. Nhưng sau một thời gian tìm kiếm thức ăn và thể hiện bản lĩnh cá nhân, dần dần hình thành 3 đại nhân vật võ công cao nhất, đó là 3 nữ vương bây giờ. Ba người này, dần dà đào luyện cho các nữ nhân khác mà họ ưa thích, hình thành nên cục diện quan hệ hơn kém như hiện nay.

Lúc này các cặp chuẩn bị đối đầu lần lượt được sắp theo thứ tự sau:

– Đội 1, đội trưởng Hà Tương đấu với đội 10, phó đội trưởng Cúc Hương

– Đội 2, đội trưởng Thanh Trúc đấu với đội 9, đội trưởng Lý Lan.

– Đội 3, đội trưởng Lâm Anh đấu với đội 8, đội trưởng Hoàng Mai.

– Đội 4, đội trưởng Ngọc Lâm đấu với đội 7, đội trưởng Hoa Châu

– Đội 5, đội trưởng Lý San San đấu với đội 6, đội trưởng Kiều Lệ Lệ.

Trong đó, đội trưởng Hà Tương, Thanh Trúc, Lâm Anh, Lý San San là học võ từ Đại vương nữ Thái Hồng; đội trưởng Thanh Thu Cung, Lý Lan, Hoàng Mai, Ngọc Lâm là học võ từ Nhị vương nữ Sương Linh, còn lại đội trưởng Hoa Châu, Kiều Lệ Lệ và Cúc Hương thì học võ từ Tam vương nữ Thanh Thanh.

Võ công của 3 vương nữ mỗi người đều có sở trường riêng, do đó khó mà nói được võ học của người nào cao hơn. Nếu như đại vương nữ Thái Hồng chiêu thức trầm nặng thì Nhị vương nữ Sương Linh chiêu thức lại biến hóa khó dò.

Còn võ học của Tam vương nữ lại chú trọng ở thân pháp biến ảo. Chính vì thế nên đệ tử của họ khi đánh nhau, đều dựa vào năng lực cảm thụ võ học của bản thân, sự cần cù khổ luyện và sự khôn ngoan trong thi đấu mà giành chiến thắng.

Hiện giờ, khi trận đấu chưa bắt đầu, hai hàng đấu thủ đứng im như tượng gỗ, hai mắt chằm chằm nhìn nhau, trong lòng khẩn trương, chỉ cần có hiệu lệnh của Tam nữ vương Thanh Thanh là sẽ lao vào đánh nhau ngay.

Toàn trường im lặng như tờ. Mọi con mắt đều nhìn vào trận đấu đang được chuẩn bị mở màn. Hy vọng lớn nhất của đám người đó là mong sao cho người của phe mình chiến thắng.

Cúc Hương trong lòng lo âu, đối thủ của nàng lại chính là đại nữ nhân to mập nhất Trường Thanh Đảo. Lần trước sư tỷ của nàng Thanh Thu Cung cũng bị bại dưới tay nữ nhân này. Hiện giờ nàng đứng trước mặt Hà Tương liền cảm giác không tốt tý nào.

Khuôn mặt của Hà Tương mập tròn, hai mắt ti hí nhìn rất sắc sảo. Phía dưới là cái cằm to đùng, tay bự gấp 2 lần tay nàng. Chỉ nội như vậy thôi nhìn cũng đủ thấy mức độ chênh lệch thực lực của hai người rồi.

Đột nhiên ngay lúc đó, một tiếng “Sát …” thét vang lên giữa đương trường. Toàn trường lập tức chấn động, âm thanh tiếng da thịt chạm nhau bìm bịp liên hồi.

Các cặp đấu đã cùng lúc ra tay. Vòng vây bên ngoài lập tức giãn ra để cho các đối thủ được thuận tiện hơn.

Vân Linh và những người bị bắt thì đã bị đem đẩy ra một góc tường phía sau khán đài từ trước. Bọn họ nằm đó và chuẩn bị trở thành món hàng để người chiến thắng sắp tới trong đấu trường chọn lựa.

Cúc Hương vừa đánh vừa lùi lại trước sức tấn công mãnh liệt của đối thủ Hà Tương. Thân hình mảnh mai của nàng nhanh nhẹn né khỏi những cú đấm thôi sơn của địch thủ vốn mạnh như núi đổ.

So về thân thủ, Cúc Hương chiếm được vài phần ưu thế về sự nhanh nhẹn, nhưng những thứ đó không thấm tháp gì so với thiệt thòi nàng phải chịu.

Thiệt thòi đó chính là việc địch thủ của nàng khoẻ quá. Cúc Hương hầu như chỉ có thể né tránh và tập kích chứ không dám đối đầu trực tiếp với những đòn đánh quá ư mạnh bạo kia.

Mấy người bên phe đội thứ 1 nhìn thấy thảm cảnh của Cúc Hương như vậy thì khoái chí reo hò, kêu gọi đội trưởng của mình là Hà Tương mau chóng kết thúc trận đấu.

Và tất nhiên ả Hà Tương to mập kia không làm họ phải thất vọng. Ngay vào lúc Cúc Hương không kịp né tránh đòn đánh tới của đối thủ phải vung tay nàng ra để đỡ gạt thì cũng là lúc thân hình nàng bị dội lại với cánh tay như bị trật khớp.

Hà Tương thấy vậy liền nhào lại túm lấy Cúc Hương định quật mạnh nàng ra xa thì thiếu nữ nọ vội hô to:

– Tiểu muội xin thua. Xin đại tỷ hãy dừng tay.

Hà Tương thấy đối thủ đã nhận bại, liền buông tay nắm Cúc Hương ra cười khì khì chạy đến chộp luôn lão Phó đường chủ Du Thiên Mao Tô Tán mang về bên phe mình làm chiến lợi phẩm.

Trong khi đó, chỉ vài cái chớp mắt sau, lại một tiếng kêu lớn nổi lên. Một bóng người bị đá ngã quay ra đất. Cùng lúc ấy người chiến thắng cũng nhanh nhẹn chạy lại, cặp lấy một người lôi đi. Kẻ bị bắt lần này lại là một cao thủ trẻ tuổi của Hồng Ma Viện.

Đó là kết quả cặp đấu thứ 3, Hoàng Mai đội 8, đấu với Lâm Anh đội 3 và Hoàng Mai đã chiến thắng.

Tiếp theo lại đến Lý San San thắng Kiều Lệ Lệ, Thanh Trúc thắng Lý Lan, Hoa Châu thắng Ngọc Lâm.

Những đội chiến thắng mau chóng bắt lấy người ưa thích của mình. Cuối cùng chỉ còn có Vân Linh là kẻ xấu xí nhất, lại còn có thân hình không được lực lưỡng nhưng những người kia nên bị đám nữ nhân bỏ lại không thèm chọn lựa.

Cúc Hương là người kém nhất nên đành phải chọn lấy kẻ tệ nhất bị bỏ lại này.

Nhưng nàng không ngờ, chính người nam tử kém cỏi và xấu xí bị chê bỏ đó, lại khiến cho nàng và toàn đội được thăng tiên không biết bao nhiêu lần. Âu cũng là may mắn trong sự sui xẻo vậy.

Chiến cuộc đã xong, giờ tới lượt xử lý 2 nữ nhân bị bắt. Hiện thời, hai người Thất Toả Chân và Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vẫn còn nằm mê mệt, không biết được tính mạng của mình đang được người ta đem ra phán quyết.

Tam nữ vương Thanh Thanh trầm giọng nói:

– Trên đảo hiện giờ thức ăn không thiếu, nhưng nam nhân thì ít vô cùng.

Chúng ta mà chứa thêm hai người nữa thì về sau lại phải xảy ra tranh đoạt, rất là phiền phức. Do đó ta mới định thu thập ý kiến của mọi người, xem nên xử lý bọn họ thế nào ?

Hà Tương, đội trưởng đội 1 nói:

– Tam vương nữ đã nhận thấy bọn họ ở lại thêm phiền phức, thì cứ ra lệnh một tiếng, thuộc hạ giết đi là xong, khỏi lo rắc rối về sau.

Cúc Hương nhận thấy hai người đều là những cao thủ lợi hại, nên nếu giết đi thì rất uổng, hơn nữa bên phe nàng ai cũng yếu ớt, nếu có thêm hai người mới trợ lực thì sẽ thăng tiến vô cùng, liền nói:

– Tiểu muội thấy bọn họ rất ưa thích. Xin đại vương nữ cho bọn họ được đặc

ân sống sót, đội 10 sẽ thu nạp hai người.

Lâm Anh, Hoa Châu nghe nàng nói liền phản đối. Họ cương quyết không thể để 2 người kia vào trong đội 10, như vậy về sau thực lực của đội 10 sẽ lớn mạnh như thế nào. Có lẽ còn gây nguy hiểm cho đại vương nữ nữa.

Nhị vương nữ Sương Linh thấy hai bên tranh cãi nhau liền chen vào nói:

– Thật ra thì để lại hai người đó cũng có cái lợi. Mấy nữ nhân chúng ta thực lực còn yếu. Chúng ta trước nay khống chế kẻ khác đều nhờ vào mê hương được trồng quanh đảo. Nhưng gần đây thuyền bè đi lại khu vực này hơi nhiều, trong số đó cũng không ít bọn cướp biển. Chúng ta cũng cần phải củng cố lực lượng. Nếu không lỡ mai sau có chuyện gì thì chẳng phải nguy lắm sao.

Mọi người nghe vậy cũng thấy là hợp lý, vì thế ý kiến bất đồng nổi lên, cục diện xôn xao với 2 ý kiến trái ngược nhau, một bên giết, một bên tha, không bên nào chịu bên nào.

Đại vương nữ Thái Hồng thấy vậy liền nói:

– Được rồi ! Chúng ta tạm thời khoan nghĩ đến việc đó. Ta sẽ cho giam hai người kia vào một nơi. Khi nào có quyết định cuối cùng sẽ tính sau.

Sau đó, nàng lại ra lệnh cho hai nữ thuộc hạ trong Tiêu Lệnh Nữ đem Thất Tỏa Chân và Lạc Băng Băng đi, rồi mới quay sang bàn với mọi người việc xuất hành tấn công chiếc thuyền kia vào tối nay.

Mọi người bàn bạn cẩn thận đâu đấy rồi tản ra chờ đêm tối sẽ hành sự. Lúc này Vân Linh đã được bọn nữ nhân đội 10 đưa trở về đội mình. Trên đường đi, chàng nghe bọn họ nói với nhau mới hay mình là món hàng tệ hại nhất mà mấy nữ nhân này nhận được thì không khỏi cảm khái trong lòng.

Một điều nữa chàng phát giác ra các nữ nhân này ai ai cũng còn trẻ tuổi mà không hề ngượng ngập khi để lộ phần nhũ phong một cách hững hờ. Hơn nữa, một vài thiếu nữ trong số đó còn chưa từng ăn nằm với bất kỳ nam nhân nào nhưng lại tham gia trò chuyện về việc nam nữ chụng chạ một cách tự nhiên vô cùng.

Ặc … ặc … thật là quái sự quá.

Bọn nữ nhân này không hề biết Vân Linh căn bản không bị hương mê tác động làm cho bất tỉnh. Hiện giờ bản thân chàng chỉ bị tản mất công lực đi thôi, còn tâm thần thì hết sức tỉnh táo. Vì lý do đó mấy nữ nhân tha hồ bàn tán cười cợt. Một thiếu nữ đề nghị.

– Hương tỷ. Bọn tiểu muội thấy từ giờ đến khi khởi sự tấn công chiếc thuyền kia còn những 2 canh giờ. Bây giờ chúng ta nên đưa chiến lợi phẩm này về thưởng thức một lát, sau đó sẽ xuất hành đi cũng không muộn.

Mấy thiếu nữ khác nghe nói vậy đều háo hức nhao nhao cả lên mong muốn Phó đội trưởng đồng ý. Thế nhưng Cúc Hương chậm rãi nói:

– Chúng ta hiện giờ cần phải quay về chuẩn bị vũ khí và hương liệu hạ địch. Việc làm này cũng tốn không ít thời giờ. Do đó việc thưởng thức món hàng này đành phải gác lại vậy.

Một việc nữa trên đại sảnh thương nghị vừa qua, Tam đại vương nữ đã tuyên bố kỳ này nếu đội nào lập được nhiều công sẽ có trọng thưởng bằng chiến lợi phẩm bắt được. Chúng ta sau này muốn có thêm nam nhân hưởng thụ thì phải gắng công chuẩn bị thật tốt cho chuyến hành sự này. Cơ hội đêm nay rất hiếm, không thể lơ là được.

Vân Linh đang được Cúc Hương cõng đi nên cảm nhận rất rõ cơ thể mềm mại của nàng ở bên dưới mình chàng. Những lúc Cúc Hương di chuyển, cặp phong nhũ sung mãn của nàng chuyển động liên hồi trước mắt Vân Linh khiến chàng choáng váng mê say nhìn không chớp mắt.

Cũng may, hiện giờ tóc chàng dính bết vào mặt, lại bị từng cơn gió thổi qua làm cho rối tung cả lên nên bọn thiếu nữ đi xung quanh Cúc Hương cũng không phát giác ra nam nhân kia đã tỉnh từ lâu rồi và đang chiêm ngưỡng những điểm dụ hoặc trên thân thể bọn họ.

Còn Vân Linh thì mắt nhắm, mắt mở tùy tiện nhìn ngó những điểm kỳ bí trên thân hình các nữ nhân kia. Chàng từ trước đến nay chưa từng khi nào nhìn được các tuyệt phẩm đủ loại hình thể nhiều đến vậy.

Tiếc là lúc này, do chàng bị Cúc Hương cõng trên vai nên thú vui kia cũng không được tận hưởng tuyệt đối cho lắm.

Bọn thiếu nữ này không biết Vân Linh vốn là một cao thủ tuyệt đại trong chốn khuê phòng. Nhớ lần trước chàng ở cùng 6 cô vợ trẻ đã một mình đả đấu với cả 6 nàng nọ làm cho ai ai cũng khoái sướng tuyệt đối. Sau này Vân Linh chung chạ cùng Tiêu Hồn Ma Nữ lại bị nàng nhiễm thêm vào người không ít dâm khí thần bí, nhưng vậy khẳng định công phu đó của chàng chỉ có tăng thêm chứ không giảm. Như vậy thì việc đối phó với một lúc 10 thiếu nữ như thế này chắc cũng không làm khó cho chàng được.

Vân Linh được mang về nơi ở của đội 10 cách đại sảnh đường tụ họp lúc nãy khá xa. Chàng nhanh mắt đảo quanh địa thế nơi này thì thấy có mấy ngôi nhà to nhỏ khác nhau được dựng lên giữa một rừng hoa dị thảo. Những thứ hoa đó Vân Linh vừa nhìn đã thấy hoảng kinh vì đó chính là loại mê hồn hương mà chàng từng đã nếm trải.

Đến lúc này Vân Linh dù có nội lực cao bao nhiêu nữa thì cũng không cách gì thoát được mùi hương mê hồn dầy đặc bao quanh khu vực này, huống hồ hiện giờ chàng đã bị thất tán công lực do hít phải hương mê lần trước, do vậy chàng chỉ tỉnh táo được một lúc rồi thì nhanh chóng trở nên mê man không còn biết gì nữa.

Ở đội 10, việc phòng vệ có khác hơn so với những đội kia. Bọn nữ nhân này vì thể lực không được khỏe nên đã tìm cách trồng xung quanh nơi ở những đám hoa mê hồn hương để phòng vệ. Những hương mê này dù là cao thủ tuyệt đỉnh hay ác thú hung bạo cũng không thể nào chịu nổi thứ hương liệu tiêu hồn này nếu không được ăn những trái Thanh dị thảo mọc ở đây.

Và dĩ nhiên, những thiếu nữ sống trong khu vực này cũng phải ăn thật nhiều Thanh dị thảo để trừ hương mê. Tuy nhiên, như đã nói từ trước, thứ Thanh dị thảo này rất khích thích dục tính nữ nhân. Do đó nên đám thiếu nữ kia mới mong muốn xơi tái Vân Linh ngay tắp tự là vậy.

Bọn nữ nhân mang Vân Linh đem bỏ lên một cái giường gỗ trong căn nhà lớn nhất rồi mới quay sang chuẩn bị các vật liệu và vũ khí để xuất hành trong đêm.

Trong căn nhà bên cạnh, đội trưởng đội 10, Thanh Thu Cung đang ngồi nghe mấy nữ nhân đi về kể lại mọi sự. Nàng lúc này tuy thể trạng không được tốt lắm nhưng khi nghe đám nữ nhân kia nói lại đã mang sản phẩm về tới thì cũng không kiềm được chống gậy đi sang phòng bên cạnh để nhìn xem nam tử hán của đội mình được hưởng hình dáng như thế nào.

Nàng đến nơi thì thấy Vân Linh đã bị hương mê làm cho ngất xỉu đang nằm thẳng cẳng trên giường thì lắc đầu nói:

– Tệ quá. Nam nhân này cũng xấu thật.

Nàng nói xong liền bước tới ngồi xuống giường rồi đưa tay vuốt nhẹ má Vân Linh rồi khẽ nói:

– Ưm. Làn da trắng trẻo hơn chúng ta. Xem ra người này cũng không phải là kẻ đi biển chuyên nghiệp.

Mấy thiếu nữ còn lại bu quanh giường người sờ tay, kẻ sờ chân, có người tháo giầy ra khỏi chân Vân Linh rồi chợt kêu lớn:

– Ôi ! Hôi quá. Chân của y sao mà nặng mùi tệ.

Thiếu nữ khác cười khúc khích nói:

– Nặng mùi gì. Cái mùi đó ta ngửi lại thấy hay hay làm sao. Ngươi mau đưa ta chiếc giầy đó coi.

Nàng nọ nói xong liền giằng lại một chiếc giày của Vân Linh đang ở trên tay nàng kia rồi đưa lên mùi hít hà mấy cái ra vẻ thích thú.

Các thiếu nữ khác bật cười nói lớn:

– Kỳ muội đúng là mũi có vấn đề rồi. Ai lại đi ngửi cái mùi kinh khủng đó chớ.

Nói ra thì Vân Linh cũng lười thay giày và rửa chân thật. Chàng ở trên thuyền mấy ngày liền thiếu nước nên việc tắm giặt và rửa chân cũng có phần sao nhãng.

Ấy thế nhưng bọn thiếu nữ ở đây thiếu thốn đàn ông đã lâu nên ngửi mùi trên cơ thể chàng lại sinh ra cảm giác mẫn cảm của một con cái nhận ra con đực.

Bọn họ cứ ở lỳ xung quanh giường sờ nắn ve vuốt khắp người chàng một lúc lâu mà da mặt cứ nóng dần lên. Đến khi Cúc Hương ra lệnh xuất hành mấy lần liền mấy nàng thiếu nữ đó mới chịu cùng nhau bỏ đi.

Đội trưởng Thanh Thu Cung vì bệnh còn chưa khỏi nên được ở lại nhà. Nàng ngồi trên giường đưa mắt liếc xéo, xem chừng mấy người kia vừa đi khuất là bắt đầu tý táy cởi bỏ y phục trên mình Vân Linh ngay.

Lúc này Vân Linh thực tế đã mê man không còn biết gì nữa. Mùi hương đậm đặc lan toả trong không khí khiến chàng không thể nín thở quá lâu đành phải hít vào. Thế rồi từ đó chàng mê đi không còn nhận ra chuyện gì đang xảy tới cho bản thân.

Thanh Thu Cung khuôn mặt đỏ lự như trái đào, hai mắt trợn tròn nhìn nhắm toàn thể hình dáng nam nhân không một tý y phục trước mặt.

Trong lòng nữ nhân hồi hộp khôn tả, trái tim đập nghe thình thịch liên hồi.

Thanh Thu Cung năm nay tuổi chỉ vừa 26, dung nhan cũng khá, đặc biệt là đôi môi của nàng khuyến rủ cực kỳ, nó luôn đỏ hồng và ướt át như sương đêm buổi sáng.

Thanh Thu Cung lúc mới lên đảo chỉ khoảng 17, nàng sống trên đảo cho đến bây giờ mà vẫn chưa từng có cơ hội tận hưởng hương vị trái cấm. Có chăng cũng chỉ là xem trộm người khác động thủ chứ bản thân thì không biết thứ cảm giác luyến ái đó như thế nào.

Không ngờ, nàng chờ đợi bao ngày thì bất ngờ đêm nay lại có cơ hội đạt được. Thế nên nàng không tài nào chịu đựng nỗi sự chờ đợi được hưởng hương vị trái cấm thêm nữa. Thanh Thu Cung đã tự mình thụ hưởng trước thứ tuyệt phẩm kia.

Nàng bắt đầu từ từ lột bỏ thứ đồ che đậy nơi thần bí của mình, hai tay nhẹ nhàng vươn ra ôm lấy thân hình nam nhân, trong khi đó cả người nàng nhanh chóng đổ xuống đè lên người ta.

Vân Linh hiện giờ vẫn trong cơn mê không biết gì cả. Thân thể chàng bị Thanh Thu Cung luyến ái sờ mó và hôn hít một cách say mê hết mức.

Nước mắt nữ nhân tuôn rơi kèm theo sự đau đớn đầu đời khi thần bí động của nàng lần đầu tiên đón nhận cái thứ đó của hắn. Nhưng cơ thể nàng vẫn không ngừng lại, tiếp tục khám phá tuyệt cùng mùi vị Vu sơn cực lạc lẫn đau khổ trong lần đầu tiên phá thân, cuối cùng là như thế nào ? Có giống như những gì nàng đã tưởng tượng ra khi nhìn ngó bọn nữ nhân Trường Thanh Đảo vùi mình trong sướng khoái với nam nhân hay không ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.