Quái Dị Khách

Hồi 45: TRƯỜNG THANH ĐẢO



Sáng hôm sau, thuyền nhổ neo. Sóng biển dập dình đập vào mạn thuyền làm con thuyền xao động lắc lư. Vân Linh bị sự di chuyển của con thuyền làm cho tỉnh lại. Chàng làm vệ sinh cá nhân xong liền qua phòng Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng thì thấy nàng nọ vẫn còn đang say ngủ.

Đêm hôm qua Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng uống rượu say quá nên cơ thể phát nóng làm nàng trong cơn say ngủ tự động lột bỏ y phục trên người mà không hay. Hiện giờ nàng chỉ còn mặc nội y mỏng manh bên trong, để lộ ra những vùng da thịt nõn nà đầy khêu gợi.

Vân Linh vào phòng nhìn thấy cảnh đó không khỏi lúng túng vội vàng quay ra.

Đến gần trưa, tiểu ma tiên Lạc Băng Băng mới mở cửa bước ra ngoài. Nàng vừa đi vừa đập đập tay vào đầu, miệng nói:

– Nhức đầu thật. Uống có một ít mà sao người cứ lâng lâng thế …

Vân Linh đã ăn xong, thấy Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng tỉnh lại, bước lên boong, liền gọi nàng lại, mời nàng ăn mấy món hải sản đã làm sẵn. Chàng nhìn thấy mặt thiếu nữ nọ sau một đêm say rượu thần sắc kém tươi liền chọc:

– Đại lãng cô nương làm gì mà bây giờ mới dậy thế ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng khuôn mặt nhăn nhó nói:

– Khiếp quá. Muội không ngờ rượu ở đây mạnh thật. Đêm rồi muội uống có một tý mà say tới tận bây giờ.

Nàng nói vậy mà không nhớ rằng tối qua nàng đã uống hơn chục bát rượu lớn thì làm sao mà không say được.

Lạc Băng Băng nói xong liền làm mấy động tác khởi động rồi bắt đầu ngồi ăn.

Vừa ăn, nàng vừa hỏi thăm Vân Linh xem đêm qua nàng đã làm gì ? Ai đưa nàng vào phòng ? Nói chung là mọi thứ đêm qua Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đều quên gần như sạch sẽ.

Vân Linh không muốn để Tiểu ma tiên phải xấu hỗ vì chuyện nàng đã làm đêm qua như việc nôn mửa ra và nói năng lung tung nên chỉ trả lời cho qua chuyện.

Còn Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vừa ăn xong thì lại thấy khó chịu, đầu óc choáng váng. Nàng đứng dậy quay mặt ra ngoài boong thuyền rồi cứ thế mà nôn hết cả thức ăn vừa mới cho vào miệng xong.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng bị say sóng. Điều này khiến Vân Linh bất ngờ còn Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng thì nhăn nhó vì khó chịu, phải nhờ Vân Linh đưa về phòng.

Về đến phòng Lạc Băng Băng nằm ngay lên giường, hai tay ôm lấy đầu, toàn thân co quoặp lại như một con tôm luộc.

Trong khi đó, con thuyền ra giữa biển sóng gió dập dồn, cảm tưởng như chỗ đứng dưới chân chao đảo theo từng cơn sóng, điều đó lại càng khiến cho Lạc Băng Băng khó chịu hơn.

Lạc Băng Băng mặt mày xanh lét ngồi hẳn dậy, một tay ôm ngực, tay còn lại bám chặt vào mép giường, miệng cứ muốn nôn ra trong khi đầu óc và thân hình cứ lâng lâng tựa như không thể kiểm soát nổi.

Vân Linh thấy nàng như vậy vội vàng bấm huyệt đạo ở hai bên hổ khẩu tay, chỗ lõm vào giữa hai bên xương, gần nơi y sư thường chẩn mạch để kiềm chế cơn say sóng cho nàng.

Mặc khác chàng còn điểm huyệt đạo sau gáy của Lạc Băng Băng rồi bảo nàng ngồi xếp bằng điều khí vận huyết, cố gắng hít vào thật nhiều và thở ra từ từ.

Mục đích là để thần kinh được ôn hoà, từ từ thoát khỏi đả kích do sóng biển dập dồn mang lại.

Lạc Băng Băng làm theo quả nhiên từ từ dịu lại cơn choáng váng. Nàng nằm xuống nghỉ ngơi sau khi được Vân Linh cho ăn một ít thức ăn giằng bụng.

Mấy ngày sau đó, tiểu ma tiên Lạc Băng Băng quen dần với việc đi thuyền trên biển. Nàng không còn bị say sóng nữa nên bắt đầu lên trên boong tàu cùng trò chuyện với mọi người.

Hiện giờ con thuyền chở đoàn người đã đi được 4 ngày trời, xung quanh thuyền đâu đâu cũng là nước và nước. Phóng tầm mắt nhìn xa tít cũng không thấy đâu là đất liền.

Mọi người bây giờ đã không ai còn háo hức nhìn ngắm biển cả nữa. Việc lên boong tàu cũng thưa dần vì ban ngày thì nắng gắt, ban đêm thì gió biển thổi lạnh dữ dội.

Lúc bấy giờ mọi người mới thấy được bản lãnh của các thuyền phu. Bọn họ ngày cũng như đêm đều túc trực trên boong thuyền để điều khiển con tàu chạy đúng hướng.

Về con thuyền này vốn được chia làm 3 tầng. Tầng thấp nhất chính là chỗ dành cho đám thuyền phu. Nơi đây thường có khoảng 10-20 người nam tử lực lưỡng chuyên môn làm nhiệm vụ chèo thuyền. Bọn họ làm việc liên tục gần mấy canh giờ rồi lại thay ca cho kẻ khác tiếp tục chèo thuyền. Đây là một việc làm nặng nhọc và chỉ ai có đủ sức khỏe mới có thể thực hiện và theo đuổi công việc vất vả và gian nan này.

Tầng thứ hai là nơi cho đám khách nhân giang hồ trú ngụ và nghỉ ngơi. Nơi đây là chỗ đẹp nhất, sạch sẽ nhất và ngăn nắp nhất.

Tầng trên cùng là boong thuyền. Chỗ này là đám thuyền phu và những kẻ lão luyện trong nghề hải hành tụ tập. Bọn người này có nhiệm vụ kéo buồm lên khi gió thuận và hạ buồm xuống khi thuyền đi ngược hướng.

Trong số những người ở trên boong tàu thì Tân Lập là người chỉ huy cao nhất. Lão thường xuyên chăm chú theo dõi bản đồ, ngắm la bàn và nhìn sao trên bầu trời để xác định hướng đi đúng nhất cho con thuyền vượt biển.

Nghề biển, việc xác định đường hướng giữa muôn trùng sóng vỗ là hết sức quan trọng. Thêm vào đó, những người này còn phải biết nhận đoán thời tiết, đánh giá các nơi có thể phát sinh đá ngầm hay các bất lợi khác để cho thuyền né tránh. Những việc đó đòi hỏi phải là người có kinh nghiệm đi biển dồi dào và phải có một tài năng thiên phú mới có thể làm được.

Ở một góc phía sau thuyền là nơi dự trữ nước ăn và thức uống. Nơi này còn dùng để chế biến và cất giữ hải sản bắt được trong ngày để làm thức ăn cho chuyến lữ hành.

Mọi người đi trên thuyền trong mấy ngày này cảm thấy khó chịu nhất chính là thiếu nước và thiếu rau xanh. Hai thứ này vốn là của hiếm đối với người đi biển nên được sử dụng cực kỳ hạn chế. Chính vì lẽ đó mà tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cảm thấy hết sức khó chịu. Ăn xong nàng phải dùng nước, thức dậy nàng phải dùng nước, người dơ bẩn nàng phải dùng nước. Những thứ đó bình thời trên đất liền hết sức dễ dàng thì ở trên biển lại bị hạn chế triệt để.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cảm thấy bực bội liền đến nói chuyện với lão trưởng đoàn Tân Lập về việc cung cấp nước uống và nước sinh hoạt cho nàng quá ít. Tuy nhiên, lão trưởng đoàn lại bảo nàng chịu khó chờ đợi thêm chút nữa. Lão nói việc dự trữ nước cho bấy nhiêu người đã được cân nhắc từ ban đầu. Nếu như bây giờ lão cho nàng sử dụng vượt quá mức quy định thì khi thuyền chưa đến nơi mà nước đã hết, như vậy thì thật nguy khốn cho mọi người.

Lạc Băng Băng bực lắm liền đem chuyện này nói lại với cô cô Thất Tỏa Chân thì lại không được cô cô đồng tình. Thất Toả Chân hiện đang là người lãnh đạo tối cao ở đây nên ngay lập tức chỉnh đốn cô cháu gái ương ngạnh. Lại còn nói nàng không chịu được khổ, chưa gì đã lắm chuyện rồi.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng tủi thân chạy về phòng Vân Linh khóc vùi. Báo hại Vân Linh không hiểu gì hết vẫn phải dỗ dành nàng nọ.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng được Vân Linh dỗ mới lau nước mắt nói:

– Thiên huynh xem. Tiểu muội đâu phải là kẻ tham sống sợ chết, cũng chẳng phải là kẻ thấy khó ngại khổ, vậy mà vừa rồi tiểu muội mới xin với Cô Cô muốn được thêm chút nước để tắm gội cho sạch sẽ mà cô cô cũng không cho, còn mắng muội thậm tệ. Muội ức lắm.

Vân Linh hiểu ra dịu giọng nói:

– Thôi được rồi. Huynh hiểu là cô cô sợ muội dùng nhiều nước thì ảnh hưởng đến việc sử dụng nước của người khác. Muội yên tâm. Nếu muội muốn dùng nhiều nước thì để huynh nhường lại phần nước của huynh cho muội là được rồi. Huynh là con trai, việc tắm rửa cũng không nhất thiết phải một ngày một lần như muội.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nghe vậy vừa sung sướng lại vừa lúng túng buộc miệng nói:

– Muội …. muội … như vậy có được không ?

Vân Linh cười mà rằng:

– Có gì mà không được. Đây là phần nước của huynh tự nguyện nhường cho muội. Ai có thể trách cứ muội được ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng có được thêm nước tắm gội thì thích lắm liền ôm chầm lấy Vân Linh mà hôn vào má chàng rồi tong tong chạy ra khỏi phòng. Khi ra đến cửa nàng còn quay lại nói lớn:

– Cám ơn Thiên huynh. Tiểu muội đi lấy nước đây.

Vân Linh quay người nhìn lại, đưa tay lên vuốt má thì bóng hình của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã khuất hẳn sau cánh cửa.

Ba ngày sau, trong lúc mọi người còn đang ngủ ngon thì bị tiếng la inh ỏi của đám thuyền phu làm cho tỉnh giấc. Vân Linh vừa ra mở cửa phòng thì đã nghe thấy tiếng bàn tán của đám thuyền phu về việc đã họ đã nhìn thấy đất liền rồi.

Tiểu ma tiên ở phòng bên cạnh cũng ló đầu nhìn ra. Khi nàng biết tin Trường Thanh Đảo đã ở phía trước mặt thì vô cùng hứng khởi vội vàng mặc y phục gọn ghẽ bước vội lên boong thuyền.

Ở trên boong thuyền lúc này hầu như đã có đủ mặt các cao thủ giang hồ được điều đi chuyến này. Mọi người đang hướng mắt về một hướng theo cánh tay chỉ của lão già trưởng đoàn Tân Lập.

Hiện giờ vì khoảng cách quá xa, nên ai ai cũng chỉ thấy một dãi đất mờ mờ ở phía chân trời, chứ thật sự không nhận ra hình thù gì cả.

Tân Lập nói:

– Trường Thanh Đảo lão phu đã tới một lần. Lúc trước cũng chính lão đưa phái đoàn của lão môn chủ tới đây. Hôm nay theo ước tính của lão phu thì dải đất kia đích thị là Trường Thanh Đảo rồi. Nhị vị hãy chuẩn bị chiều nay thuyền sẽ cập bến.

Vân Linh hơi ngạc nhiên liền hỏi:

– Tân lão lần trước đã đưa mọi người đến đây. Vậy sao họ không trở về được mà Tân lão lại có thể về được vậy?

Tân Lập nghiêm chỉnh giải thích:

– Lần đó trong đoàn phu thuyền đưa mọi người ra đảo không ai biết đường cả.

Do đó lão phu phải thân hành đi thuyền con mang theo 4, 5 người cùng đi để làm hướng đạo. Sau khi thuyền cặp bến Trường Thanh Đảo an toàn, lão phu mới dẫn người của mình về. Những thuyền phu cùng Thiếu môn chủ đi thì vẫn ở lại nơi Trường Thanh Đảo.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đứng gần đó nghe được câu chuyện liền xen vào:

– Nói như vậy là việc sau này mọi người lên Trường Thanh Đảo sống chết ra sao Tân lão cũng không hề biết. Nhưng tiểu nữ hơi thắc mắc là tại sao Tân lão không đi cùng mọi người lên đảo mà lại quay thuyền trở về. Chẳng lẽ Tân lão biết được trên đảo này tiềm ẩn nguy cơ chăng ?

Tân Lập nhìn sang Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vẻ nghiêm trọng nói:

– Cô nương hiểu rất đúng ý. Trường Thanh Đảo là một đảo biệt lập. Nơi đây hầu như không chiếc thuyền nào dám đến gần. Riêng chuyện những bãi đá ngầm rải rác quanh đảo cũng đã là một mối nguy cơ cho các thuyền đi qua chứ chưa cần nói đến những sự việc kỳ dị trên đảo mà lão phu đã từng nghe qua.

Vân Linh và Lạc Băng Băng ngạc nhiên vừa định lên tiếng hỏi thì lão Tân Lập đã bị Cô cô Thất Tỏa Chân gọi lại bàn chuyện rồi.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nhíu mày nói:

– Kỳ lạ thật. Tại sao tiểu muội lên thuyền đi mấy ngày trời mà không hề biết những chuyện như vậy. Chẳng lẽ Cô cô Thất Toả Chân lại giấu giếm chúng ta hay sao ?

Vân Linh cũng ngạc nhiên, trầm ngâm suy nghĩ đoạn nói:

– Việc này có thể Cô cô sợ rằng chúng ta biết trước thì sẽ hoang man. Do đó người mới bảo lão Tân Lập giấu giếm chuyện kỳ lạ nơi Trường Thanh Đảo mà không cho huynh muội chúng ta biết. Nhưng việc này muốn dấu cũng không được. Đằng nào chúng ta cũng sắp đặt chân lên đảo rồi.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng rất tò mò về những kỳ lạ trên đảo nọ. Vì thế ngay khi Thất Tỏa Chân ra lệnh mọi người bỏ thuyền lớn, lên thuyền con chèo vào bờ thì nàng xung phong đi ngay.

Mấy chục người đi trên 3 thuyền nhỏ, lần lượt được đám thuyền phu chở vào đất liền.

Tiểu ma tiên đi chuyến đầu tiên cùng các cao thủ trong môn, mỗi lần 3 thuyền nhỏ chở được 9 người. Cứ vậy mà từ từ đưa hết đoàn cao thủ giang hồ đặt chân lên Trường Thanh Đảo.

Theo lệnh của Thất Toả Chân, đoàn phu thuyền và thuyền lớn của Tân Lập vẫn đậu ở bên ngoài đảo. Mọi người lần này lên đảo vì việc mất tích kỳ bí của đám cao thủ lần trước. Họ không muốn đám thuyền phu bị nguy hiểm nên chỉ mang theo một ít thuyền phu nhanh nhẹn, thoát vác lên bờ, còn kỳ dư thì để họ ở lại trên thuyền.

Một việc nữa chiếc thuyền lần này do Tân Lập trở mọi người đi lớn hơn so với chiếc thuyền đã cặp bờ Trường Thanh Đảo lần nọ. Việc này khiến cho thuyền không thể vào quá gần bờ vì sợ vướng vào đám đá ngầm nguy hiểm. Đây là một việc lão Tân Lập lo ngại nhất nên mới đề nghị Thất Toả Chân cho phép lão neo thuyền ở bên ngoài là vậy.

Vân Linh và mấy người trong đoàn khách giang hồ là người cuối cùng đặt chân lên Trường Thanh Đảo. Hiện giờ mọi người đang đứng trên bãi cát đá xen lẫn nơi bờ biển. Quang cảnh bên trong rừng cây rậm rạp khó nhìn thấy rõ. Lúc bấy giờ trời đã về chiều nên sự vật xung quanh Trường Thanh Đảo đều nhuốm một màu ảm đạm u tối. Mấy người theo chân Đường chủ Hỏa Long Đường Thất Tỏa Chân đi sâu vào phía bên trong. Cả bọn đang vượt qua một bãi cát rộng lớn hướng về phía cánh rừng bên kia.

Lạc Băng Băng hai mắt lóe sáng, khuôn mặt tươi vui rực rỡ vì vừa thoát khỏi sự tù túng bất đắc dĩ trên thuyền mấy ngày liền rồi.

Nàng vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh đồng thời hít ngửi mùi cây cỏ bay theo gió ùa tới.

Khu rừng cây mà mọi người đang hướng tới thật sự thì không có cây nào mọc cao quá đầu người. Toàn bộ cây ở đây đều nhỏ nhắn và sơ xác. Hầu hết đều bị nghiêng ngả một cách lạ kỳ như bị ai đó kéo đổ mà không chịu đổ nên mới cong quẹo như vậy.

Lúc này ánh sáng đã yếu. Đường chủ Thất Tỏa Chân quyết định cho mọi người dừng lại nghỉ ngơi phía ngoài rừng cây. Mấy cao thủ đi cùng được lệnh đốt lên một vài đống lửa cho ấm áp. Vài người khác tiến hành dọn dẹp vài chỗ sạch sẽ cho các đại nhân vật nghỉ ngơi.

Các đại nhân vật này hiển nhiên trong đó có cả Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng.

Nàng hiện giờ đang ngồi bó gối bên cạnh Vân Linh trong lúc chờ thức ăn được nấu chín lát nữa sẽ được đem tới.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nói:

– Lục huynh. Huynh có thấy ở đây có gì lạ không ?

Vân Linh nhìn sang Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng hỏi:

– Muội phát hiện việc gì ư ?

Chàng hỏi vậy nhưng trong đầu chợt hiện ra những dấu vết kỳ quái ở trên mặt bãi cát rộng lớn mà đoàn người vừa đi qua.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nhíu mày nói:

– Muội thấy lạ lắm. Dường như có cái gì đó xảy ra tại đây mà muội không thể giải thích được. Trong lòng cứ cảm giác không yên.

Vân Linh cũng có nghi ngờ nhưng hiện thời chưa có gì làm chắc chắn nên khẽ lựa lời an ủi Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cứ yên tâm. Dù việc gì xảy ra thì cũng có nhiều người ở đây chung tay vào cơ mà.

Đêm hôm đó, mọi người sau một chuyến hải hành dài ngày nên đều mệt mỏi ngủ mê mệt. Đến lúc gần sáng. Đột nhiên mọi người cảm giác đất đá dưới chân đang run động dữ dội, kèm theo đó là những tiếng ầm ầm mạnh bạo vô cùng.

Mọi người thức dậy nhìn ra, thì thấy ở ngoài bờ biển đi vào 2 con dị thú thân hình to như cái nhà, bốn chân như cột đình, đang lầm lũi đi vào khu vực mọi người đang nằm.

Mấy người nhìn thấy thế không khỏi kinh hoàng, vội vàng nhặt nhạnh mấy thứ quan trọng rồi chạy vội vào rừng.

Đến lúc này 2 con dị thú lại chợt kêu rú lên mấy tiếng lớn. Cả hai con dị thú đều đồng thời ngửng đầu lên đưa mũi hướng về phía đoàn người vừa bỏ đi.

Thế rồi trong một sát na ngắn ngủi, hai tiếng gào vang lên chấn động âm thanh, hai con dị thú chuyển thân, phi nước đại về phía mọi người.

Trong rừng cây lưa thưa, Vân Linh cũng như tiểu ma tiên đều nhìn thấy 2 con dị thú đang đuổi theo mình nên kinh hãi vội vàng phi thân chạy đi. Mọi người ban đầu còn vừa chạy vừa nhìn chừng 2 con dị thú đuổi phía sau. Thế nhưng chẳng bao lâu, không ai còn cơ hội nhìn lại sau lưng nữa. Cả bọn đều cảm giác tiếng ầm ầm của bàn chân quái thú như đang ở sát bên cạnh mình rồi, nên đều hoảng hốt cắm đầu mà chạy.

Thất Toả Chân lúc này không thể điều khiển được chúng nhân nữa. Mọi người mạnh ai nấy chạy, chạy càng nhanh càng tốt.

Thế nhưng hai con dị thú thân hình to lớn và bước sải chân dài vô cùng. Bọn chúng chỉ có 2 con nhưng lại dàn hàng ngang ra mà càng quét tấn công.

Chúng tiến nhanh như vũ bão khiến cho mấy môn nhân có người không kịp chạy trở thành mồi ngon dưới hàm răng sắc nhọn của chúng.

Tiếng kêu rú của nạn nhân trước khi lìa đời lại càng làm cho mấy người đang bỏ chạy thêm hoảng loạn.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng khinh công độc bộ thiên hạ nên chạy nhanh lên trước. Nàng chạy một hồi rồi đột nhiên hoảng hốt quay đầu trở lại. Vân Linh ngạc nhiên vội hỏi:

– Chuyện gì vậy ? Sao muội quay lại đây làm gì ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng khuôn mặt kinh hãi kêu lớn:

– Ở đằng trước là đầm lầy. Chúng ta bị mắc kẹt rồi.

Mấy người đang chạy vài người nghe được tiếng kêu của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng thì sợ hãi đứng yên lại đó. Vài người khác do quá sợ cứ thế ào lên.

Thế rồi tai hại thay bị đầm lầy dưới chân kéo xuống, họ chỉ kịp kêu lên mấy tiếng kinh hãi rồi thì cả người đều bị nhấn chìm dưới vùng đầy lầy.

Trong đoàn người ra đi lần này ít nhất đã mất gần chục mạng do bị quái thú ăn thịt cũng như bị rơi xuống đầm lầy mà chết.

Lúc này đột nhiên Đường chủ Thất Toả Chân liều lĩnh kêu gọi mọi người mau chóng quay ra bờ biển. Như vậy bọn họ lại phải một lần nữa đối mặt với 2 con dị thú ăn thịt này mới mong có thể thoát nạn.

Tất nhiên lúc này ai cũng hiểu không thể tiến thêm được nữa. Thế nhưng nếu bảo họ phải quay mặt lại đối địch với 2 con dị thú to lớn và hung ác kia thì nhiều người không khỏi kinh tâm, bởi lý do này nên Đường Chủ Thất Toả Chân ra lệnh bảo tất cả cùng quay lại mà vẫn không ai chịu nhúc nhích.

Lúc này riêng chỉ có Đường chủ Thất Toả Chân là quay lại, đi bên cánh phải của bà ta sau đó là 2 người Vân Linh và Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng. Các cao thủ khác cũng lục tục kéo theo như Lãnh kiếm khách Độc Cô Tinh, Truyện HD phó đường chủ La Khuê, lão già Du Thiên Mao Tô Tán và vô số người khác.

Mấy người vừa dùng khinh công vượt lên vừa chú tâm quan sát tình hình trước mặt. Hiện thời rất dễ phán đoán hành tung của 2 con dị thú vì cây cối trong khu rừng bị hai con quái thú to lớn này giẫm đạp ngã ra ầm ầm cả rồi.

Hơn nữa hiện tại khi hai con vật nọ di chuyển đi tới thì dưới chân mọi người mặt đất rung chuyển dữ dội. Nhờ đó hai con dị thú tiến tới đâu là mọi người nhận biết được ngay vì nơi đó gặp phải cơn địa chấn ghê hồn.

Thất Toả Chân hô to kêu gọi mọi người cố gắng bình tĩnh, hiện giờ bà ta đã thấy đầu một con dị thú đang vươn ra hướng tới chỗ mọi người.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng hô lớn:

– Cẩn thận. Mọi người mau tản ra.

Đầu con dị thú thứ hai đột ngột hiện ra, hai mắt to như cái bát lớn với hàm răng nhọn hoắc chộp tới phía mọi người đang đứng.

– Gào, một âm thanh ghê gớm vang lên cùng với tiếng rú của một kẻ xấu số.

Cái hàm con quái thú đã cắp trúng một hán nhân không kịp chạy trốn.

Thân hình gã hán nhân bị kẹp giữa hàm con quái thú giẫy giụa trong tuyệt vọng. Gã kêu lên được mấy tiếng ngắn thì con quái thú đã hất bỗng người nạn nhân lên rồi đớp lấy một cách nhanh chóng. Thân hình nạn nhân mau chóng mất tích trong hàm quái thú.

Lúc này, con dị thú thứ nhất đã đớp hụt Thất Toả Chân. Cái đầu to với với cần cổ dài ngoẵng lia tới lần hai với tốc độ ra đòn còn nhanh hơn lúc trước.

Cả thân hình phía trước của nó đã ló dạng ra lấn át cây cối xung quanh.

Thất Tỏa Chân không hỗ là Đường Chủ Hỏa Long Đường, bà ta trong nháy mắt đã tung ra đến 20 chục viên Hỏa Diễm Cầu làm cái đầu con dị thú bị lửa đỏ bắn trúng.

Con quái thú kêu lên những tiếng lớn vì bị lửa đỏ bắn phải. Nó tức giận thổi phù ra một luồng gió lớn tanh hôi về phía Đường chủ Hỏa Long Đường Thất Toả Chân làm bà ta phải dội ngược người lại.

Vân Linh biết con quái thú đã bị chọc giận sẽ khủng khiếp hơn trước nhiều, chàng liều lĩnh lách mình chui tọt vào giữa hai chân của quái thú trong lúc nó đang điên cuồng tấn công Thất Tỏa Chân.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cũng nhờ vào sự nhanh nhẹn của U hồn thân pháp mà thoát chạy ra được phía sau lưng quái thú. Hiện giờ ở đương trường người nguy hiểm nhất chính là Thất Toả Chân mà thôi.

Con quái thú thứ hai thấy đồng bọn bị thương thì nổi giận tàn xác mấy cao thủ đang bị nó truy sát. Du Thiên Mao Tô Tán dùng kiếm tấn công quái thú nhưng cả người lẫn kiếm đều bị đánh văng bỗng ra sau. Lão chỉ thấy toàn thân như bị một cái chùy giáng mạnh vào người rồi ngã lăn ra đất không sao đứng dậy nổi.

Cũng may, chỗ lão nằm lại ngay cạnh bên Phó đường chủ *** *** Đường La Khuê nên được La Khuê lôi đi thoát khỏi cú tấn công chết người của cái hàm con quái thú.

Lúc bấy giờ mạnh ai nấy chạy đã có người thoát được ra đằng sau lưng 2 con vật hung tợn. Nhưng đây cũng là kết quả của những hy sinh to lớn do mấy cao thủ lợi hại dám đứng ra đối chọi cùng hai con vật này để làm mồi nhử thu hút bọn chúng.

Vân Linh ở phía dưới bụng con quái thú đã vận lên Vô hình chưởng đến tầng thứ 10 đánh thẳng vào người nó.

Con vật bị đánh trúng vào chỗ da thịt mềm nhất mà lại bị chưởng lực Vô hình thần công lên đến tầng thứ 10 của Vân Linh đập vào nó thì làm sao không rúng động cho được.

Cả người quái thú lập tức run lên kèm theo tiếng kêu đau đớn. Con vật đột ngột khuỵ chân trước xuống rồi ngã lăn ra.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã thoát ra phía sau lưng con vật giờ bị tiếng kêu kinh khủng của quái thú khi trúng thương khiến nàng quay đầu lại nhìn lại.

Nàng kinh hãi thoáng thấy bóng dáng Vân Linh bị con vật nọ ngã ra đè xuống thì hoảng hồn kêu lên một tiếng lớn: Thiên huynh !

Thất Tỏa Chân cũng nhờ vào cú đánh này của Vân Linh vào mình quái thú mà thoát khỏi được vòng cương tỏa của quái thú. Bà ta chạy vội ra phía sau lưng con thú đã bị ngã ra trong lúc mấy người khác cũng đang bán sống bán chết mà chạy.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng sợ hãi cho Vân Linh bị thân hình to lớn như cái nhà của con vật nọ đè bẹp vừa kịp la lên một tiếng thì sau đó đã thấy cả người con quái thú đổ ập xuống đất làm cho bụi cát mù mịt bay lên.

Thất Tỏa Chân chạy lên túm vội lấy tay Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng mà kéo chạy.

Mấy người ào ào vận hết khinh công có thể mà hộc tốc lao về phía biển. Lúc bấy giờ Tiểu ma tiên mặt hoa thất sắc, hai mắt nhìn dõi về phía sau thì chợt nhìn thấy Vân Linh đang bị quái thú rượt đuổi chạy bán cờ đuổi theo mọi người.

Thất Toả Chân thấy nàng chạy chậm lại thì nắm chặt tay Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nói:

– Băng nhi chạy mau. Chuyện của sư huynh con để cho cô cô định liệu. Cô cô sẽ ở lại giúp đỡ hắn.

Vừa nói Thất toả chân vừa lấy trong người ra một nắm Hỏa Diễm Cầu chuẩn bị tập kích con dị thú đang đuổi theo sát Vân Linh.

Còn Vân Linh lần đầu tiên mới thấy được sự lợi hại của quái vật thời tiền sử.

Nếu lúc nãy chàng không kịp dùng Ảo bộ pháp lui tránh thì đã bị con vật nọ đè bẹp rồi.

Hiện giờ chàng lại bị con thứ hai truy đuổi hết sức gắt gao. Tiếng chân của con vật dọng vào mặt đất ầm ầm làm cho tinh thần kẻ bị truy đuổi như Vân Linh cũng phải hoảng kinh.

May sao, trong giờ phút nguy ngập đó thì Thất Toả Chân phóng Hoả Diễm Cầu ra cứu nguy.

Con quái thú đuổi theo bị dính phải Hoả Diễm Cầu làm cho nó đau đớn phải dừng lại.

Vân Linh chỉ nhờ thế mà thoát ra khỏi vòng kiềm tỏa của con vật nọ, chàng chạy thật nhanh đến chỗ Thất Tỏa Chân đang đứng rồi nói lớn:

– Mau chạy thôi Cô Cô. Con vật nọ lại sắp đuổi theo tới nơi rồi.

Hai người cùng chạy ra được tới bờ biển thì mới hay mọi người ai nấy đang ào ào, đua nhau bơi ra ngoài biển.

Phía sau hai con quái thú bị thương đang điên cuồng đuổi theo, sắp sửa tới nơi rồi. Lúc này không ai còn kịp đợi thuyền nhỏ tới đón nữa mà nhảy cả xuống biển để hòng thoát thân.

Ở trên thuyền lớn, lão già Tân Lập cũng đã nhận ra tiếng kêu rú kỳ dị phát xuất từ nơi bờ biển ngay từ sáng sớm. Khi lão thấy mấy người bên mình cuống cuồng chạy ra thì vội sai thuyền phu bơi nhanh ra đón.

Biển vào buổi sớm không có sóng lớn nên thuyền nhỏ đi rất ổn định. Vài người nhảy xuống biển bơi đi đã được ứng cứu, số còn lại cũng đang lóp ngóp lên được thuyền.

Vân Linh nhảy xuống biển sau cùng trong lúc hai con dị thú đã đạp chân ra đến bờ biển. Bọn chúng còn nhảy cả xuống biển để bơi đuổi theo mọi người.

Đến lúc này thì đã có nạn nhân bị quái thú ăn thịt vì bơi không kịp. Bọn người giang hồ vùng vẫy một thời giờ đây ở dưới nước chẳng khác gì lũ mối mọt để cho quái thú làm thịt.

Cũng may Vân Linh đã học hỏi thêm thuật bơi lội dưới nước lần trước nhờ đi cùng với Ngọc Lan cô nương. Lúc này chàng nhờ vào nội công cao tuyệt nên lội nước rất nhanh.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng thì công phu dưới nước lại không cao. Nàng xuất phát trước Vân Linh và mọi người mà thủy chung chỉ lội được một khoảng cách rất ngắn.

Vân Linh thấy Tiểu ma tiên lội như vậy thì sớm muộn gì cũng làm mồi cho quái thú ăn thịt nên vội bơi lại dìu nàng bơi đi. Hai người di chuyển rất nhanh tiến lại chỗ một chiếc thuyền con đang bơi đến rồi leo lên trên.

Mọi người gắng sức chèo thuyền thật nhanh trong khi hai con quái thú vẫn còn đang bơi đuổi theo phía sau.

Cũng may, hai con quái thú này vốn không phải là dị vật có thể bơi lội dưới nước thật tốt. Bọn chúng chỉ dám bơi cách bờ biển độ 10 trượng để đuổi theo mọi người rồi sau đó phải quay lại. Mọi người nhờ vậy mà thoát được thêm một phen kinh hiểm.

Khi lên đến thuyền lớn, kiểm soát nhân số mới hay bị mất 15 người trong cuộc tàn sát của hai con dị thú vừa rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.