Quái Dị Khách

Hồi 45: HOANG NHÂN NỮ LƯU



Phó đường chủ *** *** đường La Khuê cũng bị thiệt mạng trong cuộc chiến với quái thú vừa rồi. Võ công của La Khuê không tệ, nhưng công phu dưới nước lại kém. Vừa rồi khi di chuyển dưới nước lão đã không thoát khỏi hàm răng của quái thú mà bị mất mạng.

Đường chủ Thất Toả Chân thương tiếc cho một nhân tài của Hồng Ma Viện vừa bị mất. Lại nhớ đến mười mấy nhân mạng chết đi trong hoàn cảnh thân xác không còn vì bị quái thú ăn thịt thì rùn mình, sau đó liền cho mọi người nghỉ ngơi.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng khuôn mặt tái xanh, cơ thể mệt mỏi được Vân Linh dìu về phòng. Lúc vừa rồi, nàng đã bị quái thú truy đuổi dưới nước khiến cho nàng sợ hãi mất mật. Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vốn dĩ công phu dưới nước cực kém, bình thời nàng bơi ở trên sông cũng không thể vượt quá 20 trượng. Trong khi đó, chỉ vì sợ hãi quái thú làm thịt mà nàng liều lĩnh nhảy xuống biển mà bơi theo mọi người.

Thực tế thì sao, nàng bơi đi không nổi trước sức cản của từng cơn sóng dồn dập ập lại. Nàng càng bơi thì lại càng thấy bị sóng nước đẩy ngược vào bờ.

May mà sau đó Vân Linh bơi ra hỗ trợ kéo nàng đi, nếu không người bị quái thú ăn thịt không chỉ là 15 người mà có khi phải là 16 nhân mạng, với nhân mạng cộng thêm chính là nàng.

Vân Linh ôm Tiểu ma tiên trong tay thấy nàng dường như tựa cả vào mình.

Thân hình tiểu ma tiên mỹ diệu và mềm mại cực kỳ. Khi chàng đưa nàng nọ vào đến phòng thì mới nhận ra y phục Tiểu ma tiên vừa rách vừa ướt làm hiện lên một tòa thiên tiên mỹ lệ với hai đỉnh ngọc phong nhọn nhọn mê hoặc lòng người, lộ ra dưới lớp y phục đẫm nước.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng ngồi trên giường miệng nói:

– Thiên huynh! Muội mệt quá. Cám ơn huynh đã cứu mạng.

Vân Linh biết Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vẫn còn bị đả kích lớn trong cuộc chiến khốc liệt vừa rồi. Chàng an ủi nàng nọ vài câu rồi lấy khăn cho Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng lau khô tóc.

Lúc này nàng nọ mới nhận thấy thân thể ướt hết sạch cả. Phần y phục bên ngoài dính sát vào người làm lộ rõ những điểm huyền ảo, mê ly con mắt người ta.

Tiểu ma tiên hơi ngượng liếc nhìn Vân Linh thì thấy hai mắt của gã anh trai háo sắc cũng đang trộm cắp trên những phần cơ thể bí hiểm của mình thì đỏ mặt thầm nghĩ:

– Lục huynh của ta không ngờ cũng biết chiếm tiện nghi. Huynh ấy làm như mình không biết gì nên cứ láo liên nhìn ngó như vậy, thật là tệ …

Nàng nghĩ thế nhưng trong lòng lại cảm thấy khoan khoái, nữ nhân được nam nhân thèm muốn nhìn ngó cũng có chút tự hào bởi sắc đẹp và sự dụ hoặc của mình.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đột nhiên phát hiện ra một sức mạnh mới của bản thân mà trước giờ nàng chưa từng biết. Đó chính là sắc đẹp của nàng. Rõ ràng trong mấy năm trở lại đây nàng không ngừng phát giác ra ánh mắt kỳ lạ của bọn nam nhân trong môn khi nhìn thấy nàng đi qua. Lúc trước cảm giác đó cũng chưa ấn tượng với nàng lắm, còn bây giờ thì nàng thấy ngay cả gã anh trai háo sắc kia cũng bị sắc đẹp của nàng làm cho mê hoặc.

Hì hì … Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng tự nhiên cảm thấy thích thú. Nàng giả đò không để ý tự mình hé lộ những chỗ dụ hoặc trên người ra trước mắt Vân Linh xem chàng nọ phản ứng thế nào.

Qủa nhiên sau khi Vân Linh nhìn thấy đồi núi chập trùng mê ly rất gợi cảm kia thì tâm tư loạn động, khuôn mặt đỏ bừng. Dục tính bắt đầu bộc phát.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nhìn thấy hai mắt chàng trở nên sắc lang như vậy thì hoảng hồn vội vàng lấy chăn trùm kín người rồi nằm phục xuống.

Cũng may cho nàng mà cũng may cho Vân Linh ngay lúc đó Thất Toả Chân bước vào phòng miệng nói:

– Băng nhi ! Con muốn tắm rửa thì đi đi. Hôm nay Cô Cô phá lệ cho con được thoải mái một lần đó.

Thất Toả Chân nói vậy là vừa qua tất cả đều nhảy xuống biển trốn quái thú nên đều ướt như chuột lội. Mọi người không thể không tắm rửa cho sạch hết mùi vị nước biển mằn mặn bám chặt vào người. Thất Tỏa Chân cũng mới tắm xong nên mới đến Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng gọi nàng đi tắm là vậy.

Thất Toả Chân vào phòng thấy Vân Linh còn đứng đó thì khẽ nạt:

– Thiên nhi không về phòng đi. Đứng ở đây làm gì ?

Vân Linh tỉnh hồn không dám chần chừng liền về phòng luôn.

Chiều hôm đó, mọi người tụ tập lại nghe lão Tân Lập tuyên bố. Theo lời nói của lão thì Trường Thanh Đảo vốn gồm hai đảo lớn nhỏ nằm ngăn cách nhau bởi một đầy lầy. Vừa rồi mọi người đã tiến vào đảo nhỏ từ hướng Bắc và gặp nguy hiểm bởi quái thú, bây giờ mọi người sẽ chuyển hướng đi vào đảo lớn từ phía Nam, thử xem mấy người thất tung có ở trên đảo này không.

Toàn bộ môn nhân Hồng Ma Viện ngồi tham dự lúc này nghe lời lão Tân Lập nói mà không hứng thú gì cả. Vừa rồi họ mới thoát khỏi tai nạn nên tâm trạng còn hoang man, chưa muốn tiến nhập Trường Thanh Đảo chút nào.

Tuy nhiên theo ý của Đường chủ Thất Toả Chân thì việc này tất nhiên phải làm. Dù sao mọi người đến Trường Thanh Đảo là để tìm hiểu nguyên nhân thất lạc của Lạc Phá Thiên và mấy người kia, nhân tiện tìm cách cứu cho họ về lại bổn mổn. Do đó không thể vì thấy nguy hiểm mà lùi bước.

Thế rồi theo lệnh của Thất Toả Chân, con thuyền chở đám khách giang hồ lại quay mũi đi vòng qua đảo nhỏ, tiến về phía đảo lớn ở phía Nam.

Chiều ngày kế tiếp, thuyền chở mọi người đã tiến vào gần bờ biển Nam

Trường Thanh Đảo.

Bờ biển Nam Trường Thanh Đảo địa thế thuận lợi vô cùng cho việc tiếp cận.

Xung quanh đảo không hề có đá ngầm, lại thông thoáng nhìn rất thích mắt.

Trên bờ biển sạch sẽ, cát vàng trải mịn cùng với một ít đá tảng lớn nhỏ nằm rải rác tạo nên nét nên thơ say lòng người.

Mấy người trên thuyền từ từ cặp bến có thể nhận thấy cây xanh mọc cao rậm rì, gió thổi vi vu tạo nên âm thanh sào sạt, sào sạt. Trên đảo thậm trí còn nhìn thấy khỉ đang đùa giỡn, leo trèo trên những tán cây mà cấu chí lẫn nhau.

Vân Linh chỉ tay lên đảo nói với Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng:

– Muội xem. Cảnh vật trên đảo này cũng đẹp đó chứ.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng gật đầu:

– Muội chỉ mong trên đảo không có quái thú gì cả. Như vậy sẽ an toàn hơn.

Vân Linh cười khì, chọc ghẹo:

– Làm gì mà muội trở nên nhút nhác vậy ? Dù gì muội cũng là Tiểu ma tiên cơ mà, kiểu gì mà không có cách thoát nạn chứ.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng tức mình đập vào vai Vân Linh miệng nói:

– Huynh chỉ giỏi nói sàm. Người ta vừa rồi bị bọn quái thú làm cho một trận chết khiếp, còn chưa hoàn hồn được đây.

Nàng nói xong liền ngẩn đầu nhìn ra phía xa xa, thì thấy thấp thoáng nơi đó hình như có khói bếp bốc lên thì rất ngạc nhiên nói lớn:

– Ủa ! Ở đây cũng có người sống sao mà có khói lửa bốc lên thế kia.

Mọi người nghe Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nói đều không khỏi nhìn ra xa.

Qủa nhiên khói bốc lên đúng là sự thực. Ai nấy nhìn thấy đều không khỏi hoang man, không hiểu khói này rốt cuộc là từ nguyên nhân gì ?

Đường chủ Thất Toả Chân ra hiệu cho thuyền cặp bờ, rồi nhanh nhẹn nhảy xuống trước. Lần này vì địa thế bờ biển thuận lợi nên chiếc thuyền của Tân Lập đã tiến lại gần sát bờ.

Mọi người theo nhau nhảy xuống mặt cát nơi bờ biển, rồi lục tục đi theo Đường chủ Thất Tỏa Chân vào bờ.

Đoàn người vừa đi vừa cảnh giác xung quanh, nếu ai thấy chút động tĩnh thì sẽ lập tức la lên cho người khác biết.

Mục tiêu lúc này của mọi người chính là chỗ khói tỏa ra khi nãy. Bây giờ cột khói đó đã mờ đi nhưng vẫn còn để lại những lằn chỉ nhỏ bay bỗng lên trời.

Vân Linh đi sau lưng Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng, âm thầm vận dụng Vô hình tâm pháp lên để dò xét xung quanh. Cảm nhận của chàng là nơi này có người, nhưng hiện thời chưa thấy họ xuất hiện thôi.

Đột nhiên ngay khi ấy, đoàn người thấy trước mặt một rừng những cây hoa kỳ dị, mùi thơm dìu dịu. Rừng cây này lúc trước bị cây lớn phía ngoài bờ đảo che phủ nên không thấy được. Bây giờ mọi người đi xuyên qua đám cây lớn tiến vào gần trung tâm đảo mới nhìn thấy bọn chúng.

Đám hoa thơm này cây nào cây nấy cao chừng 1 xích, cành lá màu tía mà bông hoa thì màu đỏ nhìn rất ấn tượng.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nhìn thấy cây hoa đẹp liền không kiềm được trên đường đi hái một ít mang theo. Không ngờ, khi mọi người đi qua khu rừng hoa chỉ dài chừng 1 dặm thì lần lượt hoa mắt, chóng mặt rồi lăn ra đất.

Người bị ngã đầu tiên chính là Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng, kế bên là các cao thủ đi gần với nàng. Những người khác còn đang kinh ngạc, hoang man thì phía trước bỗng vang lên những âm thanh cheng cheng liên tục. Rồi ngay lúc đó xuất hiện một đám nữ nhân y trang mát mẻ, lộ thể toàn bộ phần thượng đẳng, hạ thể chỉ được che đậy sơ sài phần bí hiểm nhất, tay cầm đủ loại vũ khí xông tới đánh.

Đám khách nhân giang hồ có người chưa kịp rút vũ khí ra cầm tay thì đã bị choáng váng đầu óc ngã lăn ra. Một số người khác như Đường chủ Thất Toả Chân, Lãnh kiếm khách Độc Cô Tinh và phó đường chủ Chấn Ngọc Đường Du Thiên Mao Tô Tán thì còn đứng vững đã bạt vũ khí lên chống đỡ.

Vân Linh lần này đi sau lưng Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng lại là người gánh chịu hậu quả nhiều nhất. Cái đám hoa mà Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng hái được đem theo lại là một loại mê dược kỳ lạ. Khi nàng hái đám hoa đó cầm trên tay thì mùi hương của nó xộc vào mũi nàng nhiều nhất, kế đến là những kẻ đi bên cạnh nàng, và một số theo gió bay ngược vào mũi Vân Linh đang đi đằng sau.

Thế nên lúc này khi có chiến sự xảy ra thì chàng nọ cũng bị hương mê của đám hoa kia làm cho ngã ra nằm yên trên đất.

Tuy nhiên Vân Linh võ công cao tuyệt nên thứ mê hương nọ cũng không thể làm chàng bị bất tỉnh như người bình thường. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, chàng cố gắng tìm cách vận dụng thần công lên để giải toả đám mê hương kia.

Thế nhưng mọi chuyện xảy ra bất ngờ đến mức không ai kịp tìm hiểu cả. Mấy cao thủ võ công cao siêu trong Hồng Ma Viện lần lượt bị gục ngã. Bọn họ vừa bị ngã do mê hương, vừa bị ngã do võ công kỳ quái của đám nữ nhân kỳ lạ này.

Nữ nhân trẻ tuổi có đôi mắt bồ câu đen nháy dường như là thủ lĩnh của đám nữ nhân tập kích này liền ra lệnh cho thủ hạ trói gô mấy người bị ngã lại, rồi lần lượt khiêng họ về.

Vân Linh hiện giờ không đủ thời gian giải trừ mê dược của đám hoa tồn tại trong người nên cũng bị bọn nữ nhân kia bắt được. Chàng nằm trên lưng một nữ nhân mà trong lòng không khỏi kỳ quái.

Vừa rồi, Vân Linh thấy mấy người bị bắt ai nấy đều mê mệt, không ai tỉnh táo cả nên cũng giả vờ nhắm mắt nằm im, để kệ cho bọn nữ nhân lôi đi.

Hiện giờ chàng nằm trên lưng một ả nữ nhân, cảm thấy da thịt nàng nọ mát rượi, mà mùi thơm trên thân thể nàng lại khích thích chàng vô cùng.

Thiếu nữ kia không biết Vân Linh chỉ là kẻ giả mê, nàng mở miệng càu nhàu nho nhỏ:

– Thanh Thanh tam vương nữ thật là không công bình. A Tú, A Lan và mấy người kia được gần gũi người đẹp, chỉ có ta là xúi quẩy phải mang vác cái tên mặt như quỷ sứ này.

Nàng nói vậy bởi vì trong đoàn người Hồng Ma Viện ra đi chuyến này, Vân Linh trong vai gã Lạc Thiên là người xấu xí hơn cả.

Cô nương đi cạnh thiếu nữ nọ nghe thấy liền nói:

– Cúc Hương tỷ không thích gã đó thì nhường lại cho muội đi. Tỷ hãy cõng vị cô nương xinh đẹp này nè.

Vân Linh nằm im nghe hai người nói chuyện với nhau thì biết rằng người đang được cõng theo chính là Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng, vì trong đoàn người ra đi lần này chỉ có nàng là thiếu nữ thôi, người còn lại là Thất Toả Chân thì đã lớn tuổi rồi, không thể là “vị cô nương” như lời cô gái kia nói.

Thiếu nữ Cúc Hương đang cõng Vân Linh trên vai nghe vậy liền xì một tiếng nói:

– Hì ! Song Song ngươi lần trước được hưởng dụng vô cùng trên người gã nam tử anh tuấn rồi. Gìơ ngươi lại còn định giành cái món hàng xấu xí này của ta sao. Không dễ đâu nhé.

Cô nương tên Song Song cười khì mơn trớn:

– Lần trước muội cũng định chia phần cho tỷ, nhưng mà gã trai đó nhìn thì khỏe mạnh mà công phu trên giường lại tệ cực kỳ. Muội mới ở với gã mấy hôm mà gã đã sụi lơ mất rồi.

Cúc Hương cười:

– Cái đó không phải là lỗi của gã. Lần đó nghe nói gã đã được Tam vị đại vương chiếu cố suốt 7 ngày liền, sau đó thấy gã hết sức Tam vị đại vương mới đẩy lại cho muội, như thế thì gã khỏe thế nào được.

Song Song than khẽ:

– Thảo nào mà muội hì hục với gã cả ngày trời, mà chỉ cảm thấy trong người khó chịu thêm, muội thì chịu không nổi rồi mà gã thì vẫn không có chuyển biến chi hết, thật tệ quá.

Cúc Hương thì thầm:

– Song muội này. Tên nam nhân trên lưng tỷ hình dung xấu xí, chắc là Tam vị đại vương sẽ không ngó ngàng đến, có khi tỷ muội chúng ta lại được một phen khoái lạc đây. Chỉ cần Tam vị đại tỷ chưa dùng qua, hàng như vậy cũng có thể gọi là cực phẩm.

Hai thiếu nữ nọ không biết có người nghe trộm nên vừa bàn tán vừa cười khì có vẻ rất khoái chí.

Còn Vân Linh sau khi nghe bọn họ nói xong thì hết sức ngạc nhiên. Chàng không ngờ bọn nữ nhân ở trên đảo này lại điếm đàng đến thế. Thật không sao hiểu được.

Đám nạn nhân bị bắt được tập trung ở một gian nhà tranh to lớn. Trong gian nhà này có chừng 80 nữ nhân ngồi chen chúc chật cứng cả trong lẫn ngoài.

Ở giữa vòng tròn là đám người Hồng Ma Viện bị bắt trói, nằm im bất động mê man trên nền đất. Tổng cộng có tất cả 12 người gồm Thất Toả Chân đường chủ Hoả Long Đường, Du Thiên Mao Tô Tán phó đường chủ Chấn Ngọc đường, Lãnh kiếm khách Độc Cô Tinh tứ hộ pháp, Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng và Vân Linh cùng một số cao thủ trẻ tuổi khác.

Đám đông nữ nhân vây quanh thấy mấy người bị bắt nằm yên trên đất thì ồn ào hẳn lên, một số ra sức chỉ trỏ bình phẩm về dung mạo, hình dáng của những người bị bắt.

Trên khán đài cao hơn 1 xích là 3 đại mỹ nhân xinh đẹp, tuổi độ tam tuần. Nữ nhân trẻ nhất trong số họ chính là cô gái có đôi mắt to chỉ huy bọn người vây bắt quần hào vừa rồi.

Ba đại nữ vương y trang lộng lẫy, ngồi trên ba chiếc ghế mây to lớn, xung quanh ba người có không ít thiếu nữ sắc phục thiếu vải đứng cầm kiếm hầu bên mình.

Ngồi ở ghế chủ vị là đại vương nữ Thái Hồng mặc y phục màu hồng, tóc bới theo kiểu quý tộc, khuôn mặt xinh đẹp mê người, tay cầm một cây quạt nhỏ.

Ngồi ở ghế bên trái đại nữ vương Thái Hồng là Sương Linh, mặc y phục màu cam, tướng người nhỏ nhắn, mắt xếch như mắt thỏ, da trắng như ngó sen, thân hình lộ thể được che đậy bởi chiếc áo choàng cũng màu cam.

Nữ nhân cuối cùng là Tam đại vương nữ Thanh Thanh, mình khoác áo mỏng màu xanh, khuôn mặt thon dài, đôi mắt to đen láy và long lanh như nước hồ thu, tay đang cầm một tấm thiết lệnh.

Ba người ngồi yên trên ghế, trao đổi với nhau vài lời, trong khi đó đám đông nữ nhân bên dưới ngày càng lao xao, chỉ muốn biết hôm nay phần thưởng vừa rồi sẽ được chia cho ai.

Thanh Thanh đang ngồi đột nhiên đứng dậy, giơ cao Thiết lệnh lên quá đầu, ra hiệu cho mọi người bên dưới im lặng, rồi mới nhìn xuống mọi người nói lớn:

– Chư vị tỷ muội. Lần này chúng ta may mắn bắt được thêm một số tù nhân dám xâm nhập vào Nam Trường Thanh Đảo. Theo quy tắc từ trước, tỷ muội nào muốn giành phần hàng về cho mình, phải thể hiện cho được bản lãnh cá nhân, tranh đoạt được người mình muốn vào trong tay.

Tuy nhiên, lần này trong số người bị bắt, lại có thêm 2 nữ nhân, do đó chúng ta cần xử lý ra sao với hai nữ nhân này. Xin chư vị tỷ muội cho ý kiến để

quyết định hình thức xử lý, giết hoặc tha hai người này.

Đám đông nữ nhân bên dưới nghe nói đến việc xử lý hai nữ nhân bị bắt, liền liên tiếp có những tiếng người hô to: Đốt chúng đi, giết chúng đi, giam chúng lại, …

Mọi người ồn ào tranh luận, tiếng nói vang lên âm thanh the thé làm nội sảnh hết sức ồn ào. Người ta nói 2 nữ nhân và một con vịt có thể làm thành một cái chợ, đằng này ở đây có đến gần trăm nữ nhân, ai ai cũng tranh nhau nói, như thế không cần diễn tả thêm cũng biết nội vụ ầm ĩ tới mức nào.

Đại vương Thái Hồng nghe mọi người bên dưới ồn quá, liền quát lên một tiếng lớn, lập tức chấn áp toàn bộ cục trường. Mấy nữ nhân bên dưới thoạt nghe tiếng quát âm lượng khủng khiếp như vậy của đại vương nữ, liền vội vàng im bặt, không ai dám hó hé nửa lời.

Thái Hồng đại vương đưa mắt liếc nhìn quần nữ bên dưới miệng nói:

– Tỷ muội các người không có tôn ti trật tự gì hết. Mới chỉ một thời gian ngắn không tụ họp, mà các người đã dám làm loạn à. Ai bây giờ mà tự tiện bàn tán, ta cho người xử trảm lập tức.

Các nữ nhân bên dưới đều xám mặt, cúi đầu nhìn xuống, bọn người này sống ở nơi hoang đảo bao năm, đều rất sợ thủ đoạn hạ thủ người ta của đại vương nữ Thái Hồng. Có một lần cách đây 1 năm, một mình Thái Hồng đã hạ sát một lúc 10 Tiêu Lệnh Nữ dưới trướng vì dám chọc giận nàng ta.

Trong khi đó, ở Trường Thanh Đảo này, lại có vô số nơi có thể dùng để hành hạ con người. Như phía Bắc Trường Thanh Đảo là khu đầy lầy, nếu ai ương bướng chống đối, có thể bị đem ném xuống đó, từ từ mà nếm cảm giác bị chôn vùi thân xác xuống lớp bùn đen, ngàn vạn năm chắc cũng không ai hay.

Còn phía Tây Trường Thanh Đảo, lại có một hang động, nơi đó có một con quái thú to lớn sinh sống, chỉ cần trói người muốn giết, đem ném vào trong hang, bảo đảm không đầy mấy phút sau, kẻ bị trói sẽ không còn tý xương thịt nào tồn tại trên đời.

Phía Đông Trường Thanh Đảo thì có một núi đá vôi cực lớn, trong đó mọc nhiều dị thảo, lại có một tổ ong lớn vô cùng, những con ong này, nọc độc thật là vô song, ai bị chúng cắn phải thì 3 ngày 3 đêm lăn lộn đau đớn mà chết.

Vì thế mà nói, các hình phạt ở Trường Thanh Đảo này nhiều khi rất khinh khủng, nên nữ nhân nào dám quậy phá ngang bướng, có thể gặp phải hoạ sát thân ngay.

Vân Linh nghe thấy cường lực âm ba trong tiếng thét của đại nữ vương khá lớn, liền thầm đoán công lực nàng nọ phải cở 7 thành của mình. Một nữ nhân ở nơi hoang vu này, mà luyện tập nội công lên đến mức đó, thì thật không ngờ nổi. Chàng nằm dưới đất, không mở mắt ra nhìn, nhưng cũng cảm giác được bầu không khí nặng nề hẳn lên sau tiếng thét của Đại nữ vương Thái Hồng.

Trong tình hình này, nguy cơ của chàng và mọi người không biết thế nào mà nói trước. “Việc của mình phải tự mình làm lấy. Nếu mình không tự cứu mình thì ai vào đây cứu ta đây”, Vân Linh nghĩ vậy liền vội vàng giải trừ tạp niệm, cố gắng vận dụng thần công tìm cách giải phá độc chất mê hương.

Thế nhưng mê hương vụ này hoàn toàn không phải loại thường. Người bị trúng mê hương tâm trí lập tức hôn mê, võ công tự nhiên phân rã, không cách nào tụ lại được.

Vân Linh ỷ vào công phu Vô hình thần công tuyệt diệu, mới miễn cưỡng kiềm chế được tâm linh không bị mê hoặc. Thế nhưng hiện giờ, công lực của chàng tụ vào không được, làm sao có thể xông phá các bế tắc và đẩy mê hương ra.

Trong khi đó, trên khán đài Đại nữ vương Thái Hồng sau khi chấn áp quần nữ liền ra hiệu cho Tam nữ vương Thanh Thanh tiếp tục lên tiếng.

Tam nữ vương Thanh Thanh nói:

– Bọn người bị bắt lần này, ai cũng là trai tráng khỏe mạnh cả. Nếu trừ ra 2 nữ nhân thì còn lại đúng 10 nam nhân. Trong khi đó ở đây chúng ta cũng có thập hội quần nữ. Vậy thì rất phù hợp.

Tam nữ vương Thanh Thanh nói tới đây tự nhiên ngừng lời, chiếu đôi mắt sáng xuống phía dưới, thì bắt gặp vô số ánh mắt háo hức và lo âu nhìn lên, liền cười mỉm nói tiếp:

– Ta biết các người lo rằng tam đại vương nữ bọn ta sẽ chiếm giữ hết 3 món hàng, như vậy thì các người có 10 hội mà chỉ có 7 nam tử thì bị thiếu chứ gì.

Hì, nói ra để các ngươi yên tâm. Ta đã nhìn thấy phía bên ngoài bờ biển vẫn còn một chiếc thuyền lớn đang đậu. Ở trên đó nếu tính sơ ra cũng phải có ít nhất 20 chục nam nhân. Bọn người các ngươi ở đây lần này vớ bẫm rồi, tha hồ mà có nam nhân hành lạc, có khi mỗi người còn được một nam nhân cung phụng nữa. Ha .. ha .. ha.

Tam nữ vương vừa nói xong, mọi người bên dưới ùa lên reo hò, cảm giác phấn khích cực kỳ. Vài người quá khích chịu không được nói lớn:

– Đại nữ vương sao không cho bọn thuộc hạ xông ra ngoài đó bắt người. Biết đâu bọn người bên ngoài sợ bị bắt mà bỏ chạy mất thì sao ?

– Đúng đấy. Mau ra ngoài kia bắt người thôi. Ta thèm đàn ông cả năm nay rồi. Chịu không được nữa.

– Ôi ! đại vương, người mau ra lệnh đi !

Bọn nữ nhân như sắp cuồng cả lên kêu rú như điên cuồng. Nhiều kẻ muốn xông ra khỏi đại đường để bắt người. Thế nhưng cả bọn lại sợ uy danh của đại vương nữ nên chưa ai dám làm quá đáng. Vì thế chỉ biết đứng đó mà kêu réo thôi.

Nhị vương nữ Sương Linh lúc bấy giờ mới đứng lên quát:

– Nào ! Các vị hãy yên lặng. Chuyện bắt người tất nhiên phải làm. Nhưng để chắc ăn chúng ta cũng phải đưa ra một kế hoạch cụ thể, không được lỗ mãng làm bừa.

Nàng nói xong quay đầu ra sau gọi lớn:

A Tú, A Lan đâu. Mau ra đây nói xem các ngươi đã nhìn thấy những gì ?

Hai người thiếu nữ được gọi liền lập tức rời khỏi hàng ngũ vốn ở đằng sau lưng 3 vị đại nữ vương mà tiến lên phía trước.

2 thiếu nữ này là Tiêu Lệnh Nữ ở dưới trướng của đại nữ vương, bọn này võ nghệ cao cường và rất nhanh nhẹn. Cả hai bước ra đều không mặc y phục phần trên, để lộ ra hai quả đào tiên mơn mởn và đầy sức sống. Bọn họ cũng giống như phần đông nữ nhân trên đảo này, chỉ mặc nội y che phủ chỗ kín, còn kỳ dư đều lộ hết cả da thịt ra ngoài.

Hai nàng tóc để thả dài ngang lưng, khuôn mặt linh lợi còn đôi nét trẻ thơ, vội vàng bẩm báo.

– Bọn thuộc hạ theo lệnh Tam nữ Vương Thanh Thanh, nằm phục bên bờ biển thì thấy có một chiếc thuyền lạ tiến vào đảo. Trên thuyền đó có rất nhiều người, phần đông đều là nam tử hán nhân lực lưỡng, khỏe mạnh. Bọn họ ở lại trên thuyền khoảng 20 người, còn 12 người thì theo một vị nữ nhân lớn tuổi tiến vào đảo.

Sau khi nhìn thấy kẻ lạ đột nhập đảo, theo lệnh của Tam nữ Vương, chúng thuộc hạ đã phục ở trong rừng Mê hồn, bắt được toàn bộ 12 người vào đảo, còn 20 người còn lại vẫn không biết gì, hiện còn đang cư ngụ ở trên thuyền.

– Tốt, vậy thì lần này chúng ta gặp thuận lợi rồi. Bọn người ở ngoài đó vẫn chưa phát hiện đồng bọn bị bắt, chúng ta phải nhanh tay lên mới được.

Nhị vương nữ Sương Linh nói xong liền cắt cử, A Tú dẫn theo một đám khoảng 10 nữ nhân, y trang mát mẻ, mang vật thực và nước uống ra dụ những người ngoài đảo rời thuyền. A Lan thì cùng 20 nữ nhân, vũ khí đầy đủ, tiềm ẩn ở nơi bờ biển, nếu gặp bất trắc, liền triển khai đội hình tấn công luôn.

Còn Tam đại nữ vương Thanh Thanh cùng với đám Tiêu Lệnh Nữ, tụ ở đằng bờ biển cách đó 5 dặm tiếp ứng. Khi có chiến tranh xảy ra, thì dẫn đội quân của mình, tấn công vào chiếc thuyền.

Cắt đặt mọi người xong, nhìn lại thì thấy đám đông nữ nhân vẫn có người thòm thèm nhìn những người bị bắt đang nằm trên đất, Nhị vương nữ Sương Linh cười to nói lớn:

– Theo lệ cũ, chúng ta bắt đầu cuộc tỷ thí chọn người. Lần này may mắn là đủ 10 món hàng cho 10 đội, vậy thì ai chiến thắng, sẽ được quyền ưu tiên chọn nam nhân ưa thích của mình.

Đám đông nữ nhân bên dưới nghe được tuyên bố của Nhị vương nữ như thế thì khoái chí kêu lên phấn khích, trong số nữ nhân các đội, lần lượt nhanh chóng cử ra 10 nữ nhân, người nào người nấy đều rất khỏe mạnh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.