Quái Dị Khách

Hồi 43: HỒI GIA



Hồng Ma Viện hiện giờ so với trước đây khi Vân Linh ra đi cũng không khác gì nhau lắm. Trước cổng lớn vẫn là 12 vị võ lâm thanh niên cao thủ cầm gươm sáng quắc đứng gác, ở lối vào môn là hai con sư tử đá ngồi chầu chực, quang cảnh uy nghi với nhà cửa san sát được xây dựng bên trong.

Bên cạnh lối đi lại có thêm một số chậu hoa được đặt ở đó để tăng thêm phần đẹp mắt, lại thấy xuất hiện trên sảnh đường nhỏ là 4 cao thủ đứng túc trực, phía bên ngoài sân khi đoàn người Thích Hàn Tùng bước vào đã thấy không ít người đứng chào đón.

Vân Linh lần thứ hai quay lại Hồng Ma Viện cảm giác khá thoải mái. Hiện giờ chàng đã thâm nhập rất tốt vào vai gã Lạc Thiên. Mọi việc ở Hồng Ma Viện chàng đã có nhiều thời giờ quan sát, tìm hiểu nên không quá lo lắng như lần trước mới đặt chân đến nơi này.

Ở đại sảnh người đầu tiên nhìn thấy Vân Linh liền chạy ngay lại chính là Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng ba ngày trước được tin do bọn môn nhân bên ngoài Hồng Ma Viện báo về là Lạc Thiên đã được Thích Hàn Tùng đại hộ pháp tìm được. Hiện giờ mọi người đang trên đường về Hồng Ma Viện và sẽ về đến trong vòng 7 ngày tới. Nàng ngay khi nghe được tin đó thì hết sức mừng rỡ, mấy lần định xin phép phụ thân cho đi đón Lục ca nhưng lại sợ phụ thân nghiêm khắc nên đành cho qua. Hiện giờ nàng gặp được mặt gã anh trai Tiểu ma tinh kia thì trong lòng nhất thời cao hứng, phi thân đến trước mặt Vân Linh nói lớn:

– Lục ca ! Mừng ca ca đã trở về. Mau chịu trước muội một quyền nào ?

Vân Linh đứng ở trong đám người vừa vào, thấy Lạc Băng Băng vừa nói vừa xông thẳng tới đánh chàng thì không khỏi tức cười nói lớn:

– Hi hi … tiểu muội dám đánh Lục ca của mình ư ? Có Thích bá phụ và mọi người ở đây làm chứng, rõ ràng Lạc Thiên ta bị tiểu muội bắt nạt nè.

Chàng nói xong, liền đứng yên ở đó, mặc cho quả đấm của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đang dứ tới đánh thẳng vào ngực mình.

Vân Linh làm vậy quả là cao minh. Ai chẳng biết Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng có môn công phu U hồn khinh pháp cực kỳ lợi hại về sự nhanh nhẹn. Ngay cả lão già Thông Thiên Ma võ công cao cường là thế mà còn phải bị nàng chọc tức đến phát khùng lên huống chi là Vân Linh hiện nay đang trong vai trò gã Lạc Thiên thì làm sao đối phó cho nổi.

Hơn nữa Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng tính tình nghịch ngợm và hiếu thắng, nếu chàng mà né được quả đấm của nàng đi nữa thì nhất định nàng sẽ không chịu để yên mà không đấm thêm vài quyền nữa. Khi đó mới thực sự là nhức đầu đây.

Nhưng hiện tại, Tiểu ma Tiên Lạc Băng Băng thấy Vân Linh không trả đòn cũng chẳng né tránh gì cả thì hết hứng, mặt mày phụng phịu thu tay về nói:

– Lục ca chẳng chịu chơi với muội. Ít ra Lục ca cũng nên né tránh một chút, như vậy

còn để cho muội có tý thể hiện. Đằng này Lục ca lại coi thường người ta, đến né tránh hay phản ứng cũng chẳng thèm nữa. Chán thật.

Nàng nói xong thoắt cái đã nhảy vào đại đường, nắm tay một phu nhân mặt mày xinh đẹp đang đi cùng với phụ thân dẫn đầu đoàn người bước ra.

Phụ nhận này chính là mẫu thân của Lạc Thiên, lần này Lục phu nhân tin đứa con yêu đã về tới nên mới cùng phu quân là Lạc Thiên Đạo ra đón mừng.

Mấy tháng trước khi bà nghe nói con của sư tỷ là Hàn Thiên Ma Nữ Lạc Hoàn bị rơi xuống vực tuyệt tình chết mất xác còn con mình là Lạc Thiên thì cũng không thấy bóng dáng ở đâu thì rất lo âu, trong lòng chỉ khóc thầm những lúc vắng người.

May mà chỉ qua chưa đầy mấy tháng thì tin tức từ chỗ Thích Hàn Tùng báo về là lão đã gặp Lạc Thiên ở trong buổi tiệc tại Đào Hoa Cung. Có thể nói trong lòng Lục phu nhân lúc đó rất lấy làm vui sướng. Bà đã bao đêm trằn trọc khó ngủ vì nhớ con nhưng sau khi nghe tin vừa rồi thì mới bắt đầu có thể an giấc. Có lẽ đó cũng là tình cảm thông thường của các bậc phụ, mẫu sinh thành luôn mong muốn con được mạnh giỏi.

Lạc Thiên Đạo hôm nay dẫn đầu đoàn người, mình mặc áo hoàng bào màu xanh, đai lưng màu đỏ, thân hình lực lưỡng nhưng rất rắn chắc, khỏe mạnh. Lão tiến lên phía trước lên tiếng chào mọi người trong khi phu nhân lão, Lục phu nhân đang mở miệng tươi cười nói chuyện cùng Vân Linh và mấy nữ tử trẻ tuổi.

Kết thúc phần chào hỏi bình thường mọi người quay trở vào đại sảnh bàn chuyện. Lạc Thiên Đạo sau khi hay tin thảm biến xảy ra ở Đào Hoa Cung thì khẽ nhíu mày nói:

– Thật không ngờ Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương sau bao nhiêu năm vắng bóng, thì bây giờ lại xuất hiện ở Đào Hoa Cung. Qua chuyện vừa rồi chứng tỏ lão già đó đã có tham vọng từ lâu. Việc mọi người bị lạc vào trong trận và bị Ma tiêu của lão tấn công chứng tỏ là do bàn tay sắp xếp của lão. May mà đến phút cuối lại có chuyện kỳ diệu xảy ra, nếu không thì mọi người hẳn đã nguy rồi.

Đường chủ Hoả Long Đường Thất Toả Chân mỉm cười nói:

– Cũng may trong đoàn chúng ta có Nhạn nhi. Chính nhờ vào trí tuệ của Nhạn nhi mà đoàn người Hồng Ma Viện chúng ta không bị nguy hiểm. Cô bé này xứng đáng được thưởng công lắm.

Thích Nhạn Nhạn đứng ở phía sau lưng cha nghe Thất Tỏa Chân cô cô khen ngợi mình và còn đưa ra ý kiến đề nghị môn chủ thưởng công cho mình thì khoái trí mặt mày đỏ bừng lên.

Nàng liếc nhanh sang phía Vân Linh đang đứng nói chuyện với Lục phu nhân xem chàng có để ý đến chuyện này không thì thấy chàng ta dửng dưng không quan tâm gì hết thì mất hứng hừ nhẹ một tiếng thầm rủa: Đồ chết dịch … chẳng coi trọng người ta gì cả …

Thích Hàn Tùng nghe Thất Tỏa Chân khen ngợi con gái thì khoái trí cười khà khà, đoạn nói:

– Con gái lão phu vẫn chỉ là trẻ con. Nếu ở trong trận không được Chân đường chủ hỗ trợ thì có khi bị bẫy độc của bọn người Đào Hoa Cung ám hại rồi. Lần này công lớn phải là của Đường chủ Hỏa Long đường mới đúng.

Thất Tỏa Chân vội nói:

– Tiểu muội chỉ hỗ trợ Nhạn nhi giải phá bẫy rập thôi. Còn việc phá trận đưa mọi người ra khỏi chỗ nguy hiểm chính là công lao của nó. Muội không muốn tranh công đâu.

Thích Hàn Tùng xua tay nói:

– Không thể được. Cái gì cũng phải có cân lượng trước sau. Việc này lão phu nhất định không thể để công lao lớn đó cho tiểu nữ của mình được.

Hai người đôi co, đùn đẩy cho nhau mãi đến khi lão môn chủ Lạc Thiên Đạo lên tiếng can ngăn thì mới ngừng hẳn. Lạc Thiên Đạo nói:

– Mọi người đi lần này ai ai cũng đều lập được công trạng cả. Lão phu sẽ tùy vào cống hiến của mỗi người trong chuyến công cán này mà luận công ban thưởng. Những chuyện như vậy hôm nay khoan hãy bàn đến. Bây giờ mọi người mới về, còn mệt mỏi, nên tốt nhất nên nghỉ ngơi trước đã rồi mai sẽ định liệu.

Vân Linh được đưa về căn phòng gần chỗ ở của mẫu thân. Căn phòng này cũng chính là căn phòng lần trước chàng đã cư ngụ. Nhìn chung mọi vật đều không thay đổi lắm so với lúc trước.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng theo Vân Linh vào tận trong phòng, buộc chàng phải kể cho nàng nghe tất cả những chuyện đã qua từ lúc chàng đuổi theo tam tỷ Hàn Thiên Ma Nữ Lạc Hoàn và bị thất lạc khỏi mọi người.

Vân Linh trong lòng vốn đã dự tính trước việc thế nào cũng có người hỏi chàng những chuyện như vậy. Nhưng chàng không ngờ người đầu tiên hỏi đến chuyện của chàng lại chính là Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng. Chàng ngồi nhìn khuôn mặt xinh đẹp đang tỏ rõ sự háo hức và tò mò chuẩn bị nghe chàng kể chuyện thì không khỏi cười phì nói:

– Chuyện của Lục huynh có gì mà hay. Huynh bị người ta đánh trúng thương chạy trối chết. Sau đó lạc đường đi mất mấy ngày trời mà không sao tìm được chỗ mọi người bị tập kích. Huynh về sau chán nản quá liền đi vào thị tứ kiếm thức ăn và dò hỏi tin tức.

Rồi biết được việc Đào Hoa Cung mở thịnh yến, liền đi theo bọn người giang hồ. Cuối cùng là gặp lão bá Thích Hàn Tùng cùng mọi người ở đó. Mọi chuyện chỉ có thế thôi.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nghe xong kêu lên nói:

– Huynh thật là ngu ngốc. Lúc đó sao huynh không chịu chạy trở lại báo cho mọi người là tam tỷ đã lâm nạn. Huynh làm cho bọn muội mong ngóng mãi, không dám dời đi nên mới bị bọn người Hắc thanh phái vây công suýt chết. Cũng may, Thích lão bá đã dẫn người tới kịp, đánh tan bọn ác tặc đó, không thì hôm nay làm gì còn muội ngồi ở đây.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nói xong khuôn mặt chợt buồn nói:

– Lần đó Thành thành tứ tú đều bị địch giết hại. Tam tỷ thì tan thân dưới Vực, huynh lại thất tung. Muội thật sự đã đau khổ rất nhiều.

Nàng nói rồi đôi mắt hoen đỏ. Mỗi khi nhớ lại chuyện cũ thì tâm tính người thiếu nữ không khỏi đau thương, nhất là hình ảnh tam tỷ xinh đẹp, lạnh lùng, cứ như vẫn còn sống hiện lên trước mắt nàng.

Vân Linh thấy vậy vội tìm lời an ủi Lạc Băng Băng. Chàng nói mãi mới khiến cho Tiểu ma tiên nín khóc. Cô nàng sau khi được vỗ về an ủi mới chịu rời khỏi phòng. Trước khi đi, tiểu ma tiên Lạc Băng Băng lại một phen làm cho Vân Linh chấn động khi nàng nọ đột ngột ôm lấy chàng mà nói nhỏ:

– Lục huynh. Muội mừng huynh đã trở về.

Vân Linh thấy nàng tình cảm như vậy thì cũng xúc động nói:

– Được rồi. Muội hãy bớt xúc động đi. Chúng ta vẫn là huynh muội tốt mà.

Sang ngày hôm sau, ngay lúc trời còn chưa sáng Vân Linh đã bị đập cửa kêu réo ùm sùm. Chàng bực bội mở cửa đi ra thì thấy hai gã Thạch Tiểu Tam và La Phôi thân thể nhếch nhác đang đứng bên ngoài.

Vân Linh chưa kịp nói gì thì Thạch Tiểu Tam đã ôm lấy chàng nói lớn:

– Đại ca ! Đại ca đã về. Bọn đệ hôm qua ra ngoài không biết được tin nên hôm nay phải đến sớm để gặp đại ca.

Vân Linh ngửi thấy mùi rượu nồng nặn trên người Thạch Tiểu Tam bốc ra liền nhăn mặt.

Chàng nhìn thấy bộ dạng tệ hại của Thạch Tiểu Tam và La Phôi như thế cũng tự hiểu 2 tên này đêm qua đã ra ngoài uống rượu rồi. Thảo nào mà chàng về đến nơi lại không thấy bọn chúng đâu cả.

Chàng gỡ tay Thạch Tiểu Tam ra khỏi người mình rồi đẩy hắn ra xa, trợn mắt hỏi:

– Đệ lại ra ngoài kia uống rượu phải không ?

Thạch Tiểu Tam đang vui mừng thì thấy Vân Linh đột nhiên hỏi đến chuyện uống rượu liền lúng túng ấm ớ nói:

– Chỉ có uống chút thôi. Không nhiều mà.

La Phôi đứng bên cạnh đó nghe Thạch Tiểu Tam bị Vân Linh truy vấn chuyện uống rượu thì bụm miệng cười khẽ quay đi. Hôm qua gã biết tin Vân Linh sẽ trở về nên đã bảo Thạch Tiểu Tam bớt uống đi chút còn quay về đón mừng đại ca mà hắn có nghe đâu.

Tính sơ sơ Thạch Tiểu Tam hôm qua phải làm tới 5 vò rượu Trúc Diệp thì hỏi sao gã có thể về sớm được. Gã không ngủ vùi tới tận trưa nay cũng là một kỳ tích rồi.

Vân Linh thấy Thạch Tiểu Tam trả lời ngắc ngứ thì cũng không hỏi nhiều nữa. Chàng ra hiệu cho La Phôi mang tên say rượu này về để cho gã nghỉ ngơi, chứ bộ dạng hiện giờ của Thạch Tiểu Tam là không thể chấp nhận được.

Hai gã đi rồi, Vân Linh chưa kịp vào phòng lại có Nhạn Nhạn cô nương đến kiếm. Nhạn Nhạn từ khi nghe tin Vân Linh bị thất tung đã trở nên đau khổ bất ngờ. Sau đó nàng mới nhận ra bản thân sau chuyến đi vừa qua đã trở nên luyến ái với tên tiểu quỷ xấu xa đó.

Tên tiểu ma tinh này hiện giờ có vẻ kỳ bí vô cùng. Đứng trước hắn nàng cảm thấy mình không được tự tin như trước đây. Mỗi lúc Lạc Thiên vô tình nhìn nàng là trái tim người con gái lại đập loạn nhịp.

Còn về phần Vân Linh cũng không ngờ rằng khi chàng dấu ẩn thân dưới bộ dạng gã Lạc Thiên lại vẫn tạo nên một sự thu hút lạ kỳ. Chàng đâu ngờ tâm tình nhi nữ lại rất nhạy cảm, dù là chàng không biểu hiện thái độ rõ rệt, nhưng sự ái mộ nhan sắc của Nhạn Nhạn cô nương thông qua ánh mắt lại là một việc không thể dấu nổi.

Vân Linh thấy Nhạn Nhạn tìm tới liền mời nàng nọ vào phòng. Nhạn Nhạn khuôn mặt ửng hồng mãi một lúc mới ấp úng nói:

– Tiểu muội mừng cho Thiên huynh trở về nhà. Trong lúc cấp bách không biết lấy gì tặng huynh nên đêm qua đã thức khuya làm cho huynh một cái túi gấm. Huynh xem thử có đẹp không ?

Nhạn Nhạn nói xong liền rút từ trong tay áo ra một cái túi nhỏ, bề ngoài chỉ cở bàn tay, trên có thêu mấy bông hoa xinh xinh, mùi thơm thoang thoảng từ trong chiếc túi gấm bay ra.

Vân Linh nhận lấy túi gấm không biết nên nói thế nào. Chàng nhìn sang thiếu nữ nọ thì thấy nàng đang cúi đầu nhìn xuống, khuôn mặt xinh đẹp đỏ hồng trông thật là khêu gợi ánh mắt người ta.

Vân Linh biết nàng đã động chân tình. Cái túi gấm này chắc nàng đã may từ mấy hôm trước chứ không phải vừa may xong. Hiển nhiên khi nàng đặt mũi kim thêu lên túi gấm đã gửi vào trong đó tình cảm nhi nữ đối với ý trung nhân. Hiện thời chàng nhận túi gấm của nàng hiển nhiên xem như đã chấp nhận mối ẩn tình nọ, còn chàng từ chối không nhận lấy túi gấm thì thiếu nữ nọ sẽ ra sao. Vân Linh nhất thời không biết nên liệu ngã nào.

Suy nghĩ một lúc Vân Linh nhẹ nhàng nói:

– Cái túi gấm của muội thêu thật đẹp lắm. Tiểu huynh không chê vào đâu được. Nhưng huynh là nam nhân, trong người không thể giữ món đồ nữ nhân đó được, vả lại giữ túi gấm này cũng không biết để làm gì. Vậy nên muội cứ giữ lại để dùng đi.

Nhạn Nhạn nghe thấy Vân Linh nói vậy thì như lùng bùng bên tai. Sắc mặt đang đỏ chợt trở nên xanh tái. Nàng nhìn Vân Linh với ánh mắt ai oán nói:

– Chân tình của muội may tặng huynh mà huynh lại từ chối ư ? Chẳng lẽ huynh đã có người nào khác ?

Vân Linh bị nàng hỏi thẳng như vậy không biết nên nói thế nào. Cứ thần mặt ra.

Nhạn Nhạn đôi mắt ráo hoảng run giọng nói:

– Tiểu muội trước giờ chưa từng biết đến một nam nhân nào ? Chưa từng ai khiến muội quan tâm như vậy ngoài phụ thân của muội ra. Chỉ có huynh là người con trai đầu tiên.

Chẳng ngờ huynh lại xem muội như phế vật vậy ? Muội … muội …

Nàng nói đến đây lời nói không cất lên được nữa. Thế rồi hai tay nàng ôm lấy mặt, òa khóc rồi chạy ra khỏi phòng.

Vân Linh thẫn thờ nhìn theo, cái túi gấm bị rơi ra nằm dài trên đất. Chàng cũng không biết được bản thân nên làm như thế nào.

Sau chuyện đó, Nhạn Nhạn tránh mặt không gặp Vân Linh. Chỉ đến hôm Lạc Thiên Đạo môn chủ mở cuộc họp khẩn cấp, mời toàn những cao thủ thượng thặng ở trong bổn môn nàng mới cùng Vân Linh dự họp.

Cuộc họp khẩn cấp này không ngờ rất đông người. Trong đó là toàn bộ các cấp chức sắc từ phó đường chủ trở lên. Mọi người ngồi quây quần trong một sảnh đường rộng lớn.

Xung quanh cửa đóng kín mít và đều có cao thủ canh gác cẩn thận.

Lạc Thiên Đạo nhìn toàn trường với ánh mắt thâm trầm, lão mở đầu cuộc họp với một thông báo kinh người.

Đó là việc toàn bộ nhóm cao thủ thượng thặng do Lạc Phá Thiên chỉ huy dẫn đi lần trước, sau hơn 3 tháng bôn hành, đã hoàn toàn mất dạng không để lại chút tin tức.

Lạc Thiên Đạo nói:

Chuyến đi lần trước, đoàn người chúng ta ra đi vốn cùng hợp tác với môn nhân của Hoàng Thiên Giáo. Hàng tháng mỗi tuần một lần, đều có chim đưa thư chuyển tin về. Thế nhưng đã hơn 3 tháng trôi qua, tin tức do chim thư đưa đến đã hoàn toàn biệt tăm. Tính từ khi nhận được thư lần cuối cho đến hiện giờ cách đây đã gần 2 tháng. Điều này khiến lão phu dự cảm không hay, nên quyết định mời mọi người cùng đến thương nghị.

Mấy người dự họp nghe vậy liền có những tiếng xì xào nổi lên. Trong đám người dự họp này, phần đông đều không hiểu vì sao môn chủ đại nhân lại phái một đoàn cao thủ thượng thặng đi cùng với đám người Hoàng Thiên giáo làm gì ? Bọn họ đi đâu ? Vì sao lại đi ? …. Nói chung là không ai hiểu rõ chuyện này nên mới có tiếng bàn luận xì xào là vậy.

Thạch Tư Hạo – phó môn chủ đứng dậy nói:

– Vừa rồi lão phu đến Động Vô Bình mới phát giác ra Thạch Thạch lão nhân chính là Thánh thủ ma tiêu, một trong song ma nổi danh võ lâm hơn 80 năm trước. Có điều, môn thất cầm âm luật của lão ma này đã bị người ta cướp mất, do đó ai nấy đều thất vọng quay về.

Vân Linh đang ngồi dự họp nghe được mấy lời của Thạch Tư Hạo nói thế đều không khỏi giật mình. Chàng nghĩ lão già này ắt hẳn đã phá được kỳ trận do Bát quái thiên dị Bạch Thi lập nên. Chỉ có như thế mới có thể hiểu được nguồn cơn Thất cầm âm luật đã bị người ta cướp mất.

Nhưng Vân Linh không ngờ rằng Thất cầm âm luật hiện ở trong mình Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương. Mà lão ma này lại bị đại hộ pháp Thích Hàn Tung giết chết. Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương chết rồi nhưng không ai biết trong người lão có báu vật. Thế mới gọi là người tính không bằng trời tính, hữu duyên thì được, vô duyên thì đừng, cuối cùng sau bao nhiêu cuộc tranh đoạt đổ máu, báu vật lại trở thành vô chủ, không ai có phước được trở thành chủ nhân của nó nữa.

Vân Linh nhìn thấy Lạc Thiên Đạo có vẻ già hơn, thâm trầm hơn. Vừa rồi lão liên tiếp bị đả kích, con gái thì bị chết, con trai mấy người thì thất tung, các mưu lược lão dự tính ban đầu đều xôi hỏng bỏng không cả. Lão không buồn rầu mới lạ.

Lúc này Lạc Thiên Đạo mới đem toàn bộ chuyện lão cử đám người kia đi là vì việc gì.

Nguyên nhân chính là muốn tìm tung tích của 3 cao thủ võ công trùm đời đã lên đường đến Trường Thanh Đảo rồi bị mất tích luôn ở đó. 3 người này chính là Càn Khôn lão nhân với Càn khôn chưởng pháp lẫy lừng võ lâm hơn 100 năm nay; U hồn lão tăng trong ma tăng thất tử vốn thất tán từ 50 năm trước và người cuối cùng là Ngọc địch thư sinh với Ngọc địch thần khí vốn làm chấn động võ lâm anh hùng một thời.

Lạc Thiên Đạo hàm hồ nói rằng lão vì nghe được tin tức 3 người này đã vì phó ước với một cao nhân ẩn mặt mà một mình đi đến Trường Thanh Đảo. Bọn họ tuy không cùng một lúc đi, nhưng lại cùng một địa điểm mà đến. Chính vì chuyện kỳ lạ đó mà lão mới định cử người ra Trường Thanh Đảo một chuyến dò xét xem sao.

Mọi người nghe môn chủ đại nhân nói ra nguyên do của chuyến đi lần trước, liền hiểu thầm lão môn chủ muốn ra ngoài đảo thu thập báu vật, hầu luyện được thần công vô thượng của 3 đại cao thủ vốn rất nổi danh giang hồ kia.

Nhưng mọi người không biết rằng võ công của 3 đại cao thủ đó đều đã có người kế truyền, con lớn của Lạc Thiên Đạo là Lạc Phá Thiên đang luyện Càn khôn chưởng pháp, con nhỏ là Hàn Thiên ma nữ đang luyện Ngọc Địch thần khí, con út là Lạc Băng Băng thì luyện U hồn ma công.

Và hiện tại chính môn chủ đại nhân Lạc Thiên Đạo cũng đang âm thầm học luyện Càn khôn chưởng pháp. Có điều cả 3 môn công phu kia đều có khiếm khuyết. Chính vì thế Lạc Thiên Đạo mới phải mạo hiểm cho người đi đến Trường Thanh Đảo để truy tìm bí kíp hầu luyện tập đến mức đại thành công phu của 3 đại cao thủ võ lâm nổi tiếng nọ.

Quay trở lại nội dung cuộc họp, mọi người sau khi nghe môn chủ đại nhân muốn tìm người đăng trình đến Trường Thanh Đảo lần hai thì liền bàn tán xôn xao. Ai ai cũng biết chuyến đi này lành ít dữ nhiều. Vì vậy không khỏi sinh ra tâm trạng lo lắng, cũng chưa ai dám lên tiếng tự mình đề cử tham gia chuyến đi cả.

Lạc Thiên Đạo tuyên bố xong rồi mục đích của chuyến đi nhưng không thấy cao thủ nào có ý định tham dự thì không khỏi đưa mắt nhìn toàn trường. Khi ánh mắt lão chiếu đến ai thì người đó đều cụp mắt nhìn xuống hay lảnh tránh ánh mắt của lão, dường như không ai nguyện ý đi chuyến này.

Toàn trường lúc này phủ một màu sắc nặng nề, hầu như không ai dám thở mạnh, tất cả đều ở vào tâm trạng bất an, kẻ không dám đi thì sợ bị môn chủ đại nhân chỉ định phải đăng trình, kẻ thì vướng bận vợ con không muốn đi xa, người khác thì muốn đi nhưng lại không dám tự tiện lên tiếng. Tất cả những điều đó làm cho mọi người ai cũng nhìn nhau mà không ai dám tự tiện quyết định chấp nhận tham gia vụ hành trình vượt biển này.

Hồi lâu sau, phá tan bầu không khí trầm mặc là hai người đứng lên nói:

– Lão phu xin đi.

Cả hai cùng đứng lên, cùng phát thoại khiến toàn trường ngỡ ngàng, mà bản thân hai người cũng ngạc nhiên vì sự trùng lập đến không ngờ.

Một người là Lãnh kiếm khách Độc Cô Tinh, ngồi ở hàng thứ tư, tướng người cao gầy, ước chừng 50 tuổi. Lão là khách khanh tứ hộ pháp của Hồng Ma Viện, võ cực cao mà tính tình lại rất lạnh lùng băng giá.

Người thứ hai mặc y phục màu lam, tướng người gầy gò, mặt tam giác, ngồi ở hàng thứ 6, lão là phó đường chủ *** *** đường La Khuê.

Lạc Thiên Đạo đưa mắt nhìn hai cao thủ thuộc hàng thượng thặng của mình gật đầu cười nói:

– Hay lắm. Nhị vị đã có lòng xin đi chuyến này thì lão phu tặng cho hai người mỗi người một đạo kim tiễn. Với đạo kim tiễn này trong vòng 1 năm, bất luận các vị đi đâu, cần ăn uống hay cung cấp vật dụng gì, nếu có người của bổn môn ở đó thì được cung ứng đầy đủ mà không tốn một đồng bạc nào.

Mọi người trong trường nghe vậy thì đều ngạc nhiên bàn tán. Cái kim tiễn này vốn chỉ được môn chủ đại nhân ban ra 3 lần. Những lần trước đều là do các đại nhân vật đỉnh danh cao vọi như Thạch Tư Hạo, Thích Hàn Tùng và Thất Tỏa Chân được hưởng. Không ngờ lần này hai người La Khuê và Độc Cô Tinh xin đi lại được lão ban cho kim tiễn như vậy.

Nhạn Nhạn thấy kim tiễn thú vị như vậy cũng định bước ra xin đi thì bị phụ thân Thích Hàn Tùng giữ lại, không chấp nhận cho nàng gánh vác sự vụ này.

Phó môn chủ Thạch Tư Hạo đứng lên xin đi nhưng môn chủ Lạc Thiên Đạo không cho lại nói:

– Thạch đệ đang đảm đương chức vụ đào tạo sinh đồ. Việc làm này cực kỳ quan trọng cho tương lai mai hậu của bổn phái, vì vậy Thạch đệ không thể đăng trình chuyến này.

Lạc Thiên Đạo nói thế nhưng thực ra lão sợ Phó môn chủ Thạch Tư Hạo võ công cao tuyệt, trí tuệ hơn người. Nếu lỡ khi thi hành nhiệm vụ lão lấy được ba bí kíp kia rồi trốn đi luyện tập một mình thì làm sao Lạc Thiên Đạo có đủ năng lực khống chế được lão. Vì vậy mà Lạc Thiên Đạo mới làm bộ nói như thế để ngăn cản lão già này xuất hành.

Còn về chuyến đi này nếu có Thạch Tư Hạo đi cùng thì cơ may thành công sẽ cao hơn nhiều. Thạch Tư Hạo không những võ công cao siêu không kém gì môn chủ, mà cơ trí lại vượt trội hơn rất nhiều người trong Hồng Ma Viện. Chính vì thế mà lão được giao giữ chức Phó môn chủ Hồng Ma Viện cũng không phải là không có đạo lý của nó.

Một số người khác cũng xin đi nhưng lại được môn chủ đại nhân chấp thuận là đường chủ Hỏa Long Đường Thất Tỏa Chân, phó đường chủ Chấn ngọc đường Du Thiên Mao Tô Tán, tiểu ma tiên Lạc Băng Băng và một vài người nữa là cao thủ của các đường trong Hồng Ma Viện.

Vân Linh thấy chuyến đi biển này sẽ tạo cho chàng cơ hội tìm kiếm dược vật chữa thương cho Sử Nguyệt Nga nên cũng quyết định xin đi. Chàng lên tiếng đòi đi làm cho Lạc Thiên Đạo đâm ra khó nghĩ. Lão hiện tại đã bị lạc mất hết 3 nam tử là Lạc Phá Thiên, Lạc Hùng Phong và Lạc Vạn trong chuyến đi lần trước đến Trường Thanh Đảo rồi. Nếu bây giờ Lạc Thiên đi nữa thì bên cạnh lão chỉ còn Lạc Kinh Hùng là con nối dõi. Điều này quả thật tồi tệ. Hơn nữa Lạc Thiên lại là con cưng của ái thê Lục phòng. Nếu chàng có mệnh hệ gì thì lão sẽ khó ăn khó nói với nữ nhân kia.

Nhưng hiện giờ sĩ khí mọi người đang lên. Lạc Thiên Đạo không thể vì chút tình riêng mà khiến cho mọi người nhục trí. Do đó, lão đành bấm bụng đồng ý cho Vân Linh đang trong vai Lạc Thiên được đi trong cuộc hành trình vượt biển đến Trường Thanh Đảo lần này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.