Quái Dị Khách

Hồi 41: PHONG VÂN HỘI NGỘ



Vân Linh dẫn Âm Phong Huyết Độc đến nơi lần trước chàng đã đột nhập. Tuy nhiên khác với lần nọ, hiện giờ xung quanh tòa lầu được canh gác hết sức nghiêm mật.

Thế nhưng, bằng vào võ công của hai người thì bọn thiếu nữ canh gác bên ngoài làm thế nào mà phát hiện ra bọn họ.

Vân Linh hít sâu một hơi chân khí, thân hình đột ngột bay bổng lên không, nhằm vào chỗ mé ngoài chìa ra của ban công tòa nhà mà bám lấy. Thế rồi chàng thoăn thoắt nhảy vào phía trong lầu.

Chàng vào lầu rồi đợi mãi mà vẫn không thấy Âm Phong Huyết Độc đâu thì lấy làm ngạc nhiên, liền bước trở ra đưa mắt nhìn xuống.

Bấy giờ chàng mới thấy lão già Âm Phong Huyết Độc dùng đủ cách mà không sao nhảy lên tới được mép lan can lầu. Chàng thấy vậy mới phì cười trong lòng, thầm hiểu mình đã quên không đánh giá khinh công của Âm Phong Huyết Độc không thể bằng mình.

Còn về phần Âm Phong Huyết Độc thì sau vụ này mới thấy rằng võ công của mình học luyện bấy lâu nay còn lâu mới có thể so sánh với vị công tử trẻ tuổi và tài ba này. Trong lòng lão đâm ra hâm mộ Vân Linh vô cùng. Nếu quả thật chàng muốn nhận lão làm đệ tử thì lão sẽ sẵn sàng bất chấp thân phận lớn nhỏ mà đồng ý ngay.

Hiện giờ Vân Linh thấy Âm Phong Huyết Độc không lên nổi trên này liền phóng ra một luồng chưởng phong, tạo nên một cơn gió cuốn đẩy thân hình Âm Phong Huyết Độc lên cao.

Trong khi đó, Âm Phong Huyết Độc cũng biết là Vân Linh giúp đỡ cho mình, lão im hơi, lặng tiếng, ngay khi đà phóng lên đã hết liền vận dụng chút hơi thở còn trong người, nhẹ nhàng nương vào cơn gió cuốn bay lên cao thêm, bám lấy mép lan can lầu rồi trèo lên.

Lên đến nơi lão mới thở ra một hơi dài, tán thưởng:

– Công tử quả là khinh công cao tuyệt. Lão nô thật không bằng.

Vân Linh xua tay ra dấu không nên nói chuyện, rồi quay người dẫn Âm Phong Huyết Độc đi đến chỗ mấy phòng lúc trước chàng đã nhìn thấy Tiêu Dao Dao.

Hai người chưa đến gần thì chợt thấy một thân ảnh bị đánh bật ra rơi ngay ra phía ngoài cửa. Vân Linh và Âm Phong Huyết Độc không ai bảo ai liền vội vàng ẩn người vào sau vách tường.

Lúc bấy giờ, từ trong phòng Tiêu Dao Dao một bóng người lăng không bay ra. Người này đáp xuống gần cạnh thân ảnh bị đẩy ra lúc nẩy giận dữ nói:

– Tên nghiệt xúc này. Ngươi chẳng lẽ không nghe cấm lệnh của bản nhân sao?

Từ phía sau lưng người này, lại có một thân ảnh mặc y phục xanh yểu điệu bước ra, chỉ tay nói:

– Thanh Lam tú sĩ, các hạ võ công không tệ, nhân phẩm cũng thuộc hàng thượng thừa. Nay các hạ đã được Cung chủ quan tâm, lại cho giữ chức Đường chủ ngoại cung đường, tại sao bây giờ lại còn định gây chuyện nữa.

Thanh Lam tú sĩ chính là thân ảnh bị đánh văng ra lúc nãy. Hiện giờ y lồm cồm ngồi dậy, đưa tay quệt lấy một bên mép chảy máu miệng nói:

– Tiêu cô nương là người tại hạ yêu thương. Tại sao các người lại khiến cho nàng ấy thần tình mê loạn, cơ thể liên tục tiết ra chân âm. Chẳng lẽ các người định giết nàng mới vừa lòng sao? Tại hạ không biết thì thôi, mà đã biết được việc này thì nhất quyết không thể để yên cho các người làm hại nàng ấy.

Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương nghe vậy liền trừng mắt nhìn Thanh Lam tú sĩ quát:

– Các hạ thật không ra gì. Tại sao lại có thể nghi ngờ bổn cung chủ như thế. Bổn cung chủ đã nói, nhất định sẽ đào luyện cô nương ấy thành người của bổn cung. Vậy mà các hạ lại không tin, còn làm loạn cả nơi này nên. Có mau đi ra ngoài kia không ?

Thanh Lam tú sĩ nghe được mấy lời quát tháo của Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương nhưng vẫn kiên quyết không đi. Diệp Thanh Thanh sợ y ở lâu tại đó thì bị mang hại, liền khẽ khàng bước lại nói:

– Công tử hãy yên lòng. Từ trước đến nay sư phụ nói điều gì đều có căn cứ. Người đã bảo cô nương họ Tiêu không sao thì chắc chắn là đúng. Vậy thì công tử nên xuống dưới kia đốc thúc thuộc hạ vây bắt quần hùng để còn lập công, sau này nếu khi Tiêu cô nương tỉnh lại, bảo đảm Diệp Thanh Thanh ta sẽ để cho công tử được thỏa mãn cùng cô nương ấy.

Thanh Lam tú sĩ nghe Diệp Thanh Thanh nói thế liền nén đau loạng choạng đi ra.

Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương giận dữ nhìn theo nói:

– Thật rõ là một tên mặt trắng ngu ngốc. Nếu chẳng phải lão phu đang cần người, thì nội chuyện đêm nay cũng đủ để lão phu lấy mạng ngươi rồi. Lại còn trông mong hưởng được tuyệt đại mỹ nhân ư ?

Diệp Thanh Thanh cười nhẹ nói:

– Chuyện gì mà sư phụ lại bực tức đến mức đó. Chẳng qua chỉ là tên Thanh Lam tú sĩ có hơi táy máy trên người Tiêu mỹ nhân kia một chút. Có gì mất mát đâu mà sư phụ lại nổi ghen lên.

Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương nghe vậy cười gằn một tiếng âm trầm nói:

– Thanh nhi không biết được. Loại Mê hồn ảo ảnh đại pháp này kỵ nhất là việc khích thích nhục thể. Nếu hiện giờ cô nương kia đang trong tình cảnh ái ân trong mê cảnh, mà lại bị kích thích dục tình trên thân thể thực sự, thì cô ta sẽ tỉnh lại được. Khi đó, việc mê hồn đại pháp tác dụng trên tâm thần cô ta, sẽ hoàn toàn bị phá vỡ. Như vậy thử hỏi, sư phụ còn khống chế tâm thần cô ta thế nào được.

Diệp Thanh Thanh ngạc nhiên ngẫn người nhìn sư phụ một chút rồi mới khẽ nói:

– Vậy ra lúc nãy sư phụ sợ tên Thanh Lam tú sĩ khi làm Tiêu cô nương tỉnh dậy ư ?

Bát bộ thần xà Cửu Thiên Sơn cười khan:

– Qủa là sư phụ có chút lo lắng. Nhưng bây giờ nghĩ lại thì việc làm đó cũng không phải dễ.

Bằng vào võ công và định lực của hắn ta, thì không cách nào có thể gọi cô nương kia tỉnh dậy được.

Diệp Thanh Thanh nghe sư phụ nói thế thì đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Nàng lại hỏi dò sư phụ lần nữa, nhưng lúc này Bát bộ thần xà Cửu Thiên Sơn đã không còn hứng thú nữa, mà kéo tay Diệp Thanh Thanh đi cùng mình về đi về cửa phía tây.

Hai thầy trò bọn họ đi rồi mà trong lòng hai người ẩn núp như Vân Linh và Âm Phong Huyết Độc còn chưa hết kinh mang.

Vân Linh thì kinh mang vì chàng trong lúc vô tình, lại biết được phương cách cứu chữa cho Tiêu Dao Dao thoát khỏi Mê hồn ảo ảnh đại pháp, nhưng điểm khó khăn là việc cứu chữa đó, buột lòng chàng phải phá hủy đi trinh tiết của nàng. Như vậy liệu có đúng hay không ?

Mặc khác, theo như lời lão ma lần trước đã nói, thì trong vòng 1 ngày, nếu Tiêu Dao Dao không tỉnh lại được, thì sao đó, tâm tính nàng sẽ bị luyện hóa, khi đó nàng sẽ trở thành một dâm nữ. Suốt đời sẽ bị thiên hạ cười chê. Sống một kiếp sống nhục nhã vô cùng.

Hai điều này làm cho chàng phân vân, hiện thời chưa biết nên tính cách nào cho tốt nhất.

Bấy giờ, Vân Linh vì mãi suy nghĩ chuyện của Tiêu Dao Dao, nên không nhận thấy Âm Phong Huyết Độc đã bí mật phi thân đuổi theo Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương.

Đến khi Vân Linh tỉnh lại, thì đã không còn nhìn thấy Âm Phong Huyết Độc đâu nữa.

Vân Linh biết Âm Phong Huyết Độc võ công cao lắm. Trên giang hồ khó có người có thể làm hại được lão. Vì thế chàng cũng không để ý đến hành tung của Âm Phong Huyết Độc, mà quay vào phòng Tiêu Dao Dao định ôm lấy nàng nọ mang đi.

Không ngờ Vân Linh vào phòng Tiêu Dao Dao rồi, mới phát hiện thân thể nàng nọ đã biến đổi trở nên kỳ dị. Khắp người da thịt đỏ bừng bừng, hạ thân liên tục run rẩy, thân hình uốn éo run lên từng đợt. Hình ảnh đó còn động nhân hơn bất kỳ hình ảnh nữ nhân nào trước đây chàng đã từng thưởng thức.

Vân Linh nhớ lại lời nói lúc trước của gã hán tử trung niên – sư phụ của Diệp Thanh Thanh thì hết sức lo âu.

Chàng biết thời gian 1 ngày sắp hết, nên việc cứu người không thể chần chừ. Nếu một khi chàng trễ nãi cứu người, thì sau này hối hận cũng không kịp nữa.

(có độc giả thắc mắc là: tại sao Tiêu Dao Dao đến Đào Hoa Cung lâu như vậy mà đến bây giờ mới bị Bát bộ thần xà Cửu Thiên Sơn dùng Mê hồn ảo ảnh đại pháp làm cho mê loạn. Vụ này thực tế rất bình thường, theo lý mà nói, việc khuất phục một người nếu chẳng phải đến lúc tối quan trọng thì không bao giờ giở độc thủ ra ngay. Vả lại, bản thân Bát bộ thần xà Cửu Thiên Sơn biết đâu cũng chỉ mới hoàn thành xong bí pháp lợi hại này, những rắc rối kiểu như vậy trên đời này đầy rẫy ra đó, không phải việc gì cũng có thể hiểu thấu được. Vụ này độc giả lượng thứ tác giả viết úp mở như vậy, để cho độc giả tự mình hiểu theo các cách khác nhau).

Trong khi đó Tiêu Dao Dao ở trên giường đang đi vào dị cảnh ái ân. Nam tử hán ở trong lòng nàng lúc này không ngờ lại chính là Vân Linh. Trong tâm trí nàng luôn bị ám ảnh về chuyện cũ, lúc Vân Linh ôm nàng ở trong căn lều nhỏ, nên khi bị Mê hồn ảo ảnh đại pháp thao túng, thì liền nhớ đến chuyện xảy ra giữa hai người.

Có điều chuyện xảy ra thực tế giữa hai người chỉ là sự ôm ấp nhau nhất thời, không hề xảy ra những việc quá đáng. Ấy thế nhưng trong Mê hồn ảo ảnh đại pháp do Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương tạo ra lại hoàn toàn khác hẳn. Trong mê cảnh ấy, Vân Linh và Tiêu Dao Dao hoà nhập vào nhau, ái ân đến cực đỉnh khoái lạc. Không những chỉ có vậy, mà Tiêu Dao Dao còn bị chàng nọ đưa lên đỉnh vu sơn hết lần này đến lần khác, làm cho nàng chết ngất trong vùng cực lạc, cơ thể như bay bỗng lên tận mây xanh, mãi mãi không sao xuống được dưới đất.

Trong khi khoái ngất, nàng liên tục gọi tên Vân Linh, âm thanh càng lúc càng mê người, cứ như vậy mà bị chàng nọ vùi dập, đến mức hồn phách như tan ra.

Ở hiện thực, Vân Linh thì rất ngạc nhiên. Chàng thấy tên mình liên tục được mỹ nhân nhắc tới. Âm thanh lại cực kỳ du dương, làm như trên đời chỉ có mỗi tên chàng là đẹp nhất, nếu chẳng vậy tại sao trong cơn mê, cô nương kia cứ gọi tên chàng liên hồi làm chi.

Ban đầu chàng còn có phần ngạc nhiên, nhưng dần dần nhìn vào biểu hiện khuôn mặt Tiêu Dao Dao. Vân Linh bất thần bừng tĩnh nhớ ra hình dáng đó sao giống với hình ảnh khuôn mặt của Tiêu hồn ma nữ, khi nàng thăng hoa cùng chàng trong cơn mê ái ân.

Vân Linh nghĩ đến điều đó, thầm cho là mình đoán đúng. Nếu không thì lúc Tiêu Dao Dao tỉnh dậy, chắc chàng chỉ có nước giơ đầu chịu chết, chứ không biết nói làm sao nữa.

Vậy là, Vân Linh liều lĩnh đi ra đóng chặt lấy cửa, rồi cởi bỏ y phục bản thân, leo lên giường cùng mỹ nhân nọ truy hoan, hy vọng nhờ đó mà nàng nọ sẽ thoát khỏi Mê hồn ảo ảnh đại pháp.

Trong khi đó, Âm Phong Huyết Độc bám theo Bát quái thần xà Cửu Thiên Cương với tâm trạng rất căng thẳng.

Đã bao năm nay, lão ra công truy tìm tông tích của thù nhân hiếp sát thê tử, mà không cách nào tìm thấy. Không ngờ đến nơi này, lại phát hiện ra hành tung của kẻ thù năm nào. Như vậy lần này, dù sống hay chết lão của quyết báo thù rửa hận thì mới yên tâm mà chết.

Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương sau khi ra lệnh cho nữ đệ tử Diệp Thanh Thanh đi ra bố phòng các nơi hiểm yếu, liền bước nhanh vào gian nhà nhỏ ở phía trong cùng.

Trong căn nhà nhỏ này, có 2 nữ nhân, một độ tứ tuần, một là thiếu nữ trẻ nhan sắc xinh đẹp. Cả hai đều bị điểm huyệt ngồi yên trên ghế.

Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương vào tới, liền bước đến ghế ngồi đối diện với hai người nữ nhân, miệng nói:

– Hừ ! Hai mẹ con bà không ngờ lại có tư tưởng phản nghịch. Nếu không phải lão phu luyện được thần công lợi hại, thì có lẽ giờ này đã chết mục xương rồi.

Phụ nhân tứ tuần nhìn Cửu Thiên Cương căm giận nói:

– Bấy lâu nay ta vì con thơ, vì phu quân mà cố sống. Bây giờ nghĩ lại thật là sai lầm. Thà ta chết phứt từ 15 năm trước còn hơn phải sống cùng loài cầm thú như ngươi.

Bát bộ thần xà Cửu Thiên Sơn cười lớn nói:

– Hay lắm. 15 năm qua lão phu đối xử với bà không bạc. Lại còn chăm sóc cho con gái của bà nên người. Vậy mà bà lại a dua cùng con gái định ám hại lão phu. Nhưng lão phu vẫn còn sống đây, còn bà thì sao, con gái của bà thì sao, và cả tên phu quân kém tài Tiêu Thanh kia nữa. Liệu hắn có thể làm gì lão phu đây.

Thiếu nữ xinh đẹp lớn giọng quát:

– Loài cầm thú. Nhà ngươi cướp đoạt vợ con của kẻ khác, làm chia lìa gia đình bổn cô nương. Thù đó bổn cô nương đến chết cũng quyết làm quỷ về đòi nợ ngươi.

Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương thấy thiếu nữ giận dữ như vậy thì cười ồ nói xằng:

– Tiểu mỹ nhân. Cô nương kiên cường lắm. Nhưng cái gì sống, cái gì chết ở trên đời này chỉ là mạnh được, yếu thua thôi. Cô nương muốn chết để làm quỷ đòi nợ lão phu ư ? Qủa thật là hoang đường. Lát nữa lão phu sẽ đưa cô một bước lên mây, sau đó sẽ dùng Mê hồn ảo ảnh đại pháp khiến cho cô nương biến thành một dâm nữ trước mắt chúng nhân. Thử xem cô nương còn có thể hoành hành được chăng ?

Tiêu Lệ Ngọc nghe lão tặc nói thế thì sợ toát mồ hôi hột. Nàng biết rõ thủ đoạn cao cường của lão thì không dám nói gì nữa, định cắn lưỡi tự vẫn chết luôn.

Tuy nhiên nàng chưa kịp thực thi ý định, thì quai hàm đã bị phong bế. Miệng muốn nói cũng không nói được thì làm sao có thể cắn lưỡi tự tận bây giờ.

Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương sau khi phong bế huyệt đạo của Tiêu Lệ Ngọc xong, để nàng không thể tự tử, liền bước lại bế bỗng nàng nọ đi vào giường.

Phụ nhân trung niên ở bên ngoài thấy vậy tức giận kêu thét liên hồi. Bà vừa chửi rủa, vừa mắng nhiếc lão, nhưng vẫn không thấy lão đả động lại một tiếng. Ở bên trong phòng, chỉ vọng ra những tiếng y phục bị xé. Điều này càng minh chứng cho một cảnh tượng tang thương đắm ngọc chìm châu sắp sửa diễn ra.

Phụ nhân trung niên chửa mắng không xong, liền quay sang năn nỉ. Bà nói, dù thế nào Tiêu Lệ Ngọc cũng chỉ là một thiếu nữ trẻ tuổi ngờ nghệch, nếu phạm lỗi gì thì cứ để một mình bà phải gánh chịu. Hơn nữa, Tiêu Lệ Ngọc được hai người nuôi từ nhỏ, nàng không là con ruột của lão, nhưng cũng là một đứa con nuôi, làm sao một người ở vị trí như lão, lại có thể dâm loạn với con gái nuôi cho được.

Thế nhưng phụ nhân trung niên tha hồ van vỉ, bên trong phòng y phục liên tục bị xé rách toạt. Cơ thể mỹ miều tuyệt mỹ của Tiêu Lệ Ngọc đã bắt đầu bị lộ ra từng chút rồi.

Tiêu Lệ Ngọc tức giận hai mắt đỏ ngầu, nước mắt uất ức ứa ra không cầm lại được. Nàng tuy thân ở trong Đào Hoa Cung, nhưng cơ thể thanh khiết, băng tâm, chưa từng để cho nam nhân nào sờ mó đụng chạm. Không ngờ lúc cuối cùng, lại để bản thân rơi vào tay một kẻ ác ma, để thân thể băng trinh của mình, trở thành một trò chơi cho lão tặc. Nàng cảm thấy ruột gan như quặn lại, chỉ muốn có một phép màu nào đó, đến cướp đi sinh mạng của mình lúc này, thì nàng cám ơn lắm lắm.

Lúc trước, Tiêu Lệ Ngọc gặp gỡ Tiêu Dao Dao, thì cảm thấy ganh ghét với nàng nọ, vì lẽ nàng nhận thấy bản thân cũng không kém chi Tiêu Dao Dao, thân thể cũng là băng thanh, ngọc cốt, vậy mà người ở trên giang hồ, chỉ dựa vào xuất thân nơi hắc đạo của nàng, mà coi rẻ nàng đến thế.

Cũng vì sự ganh ghét này, mà sau đó, Tiêu Lệ Ngọc đã dụ cho Tiêu Dao Dao về đến Đào Hoa Cung, rồi dùng sức lực kỳ tuyệt của Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương bắt lấy Tiêu Dao Dao rồi đem Tiêu Dao Dao đi làm vật thí nghiệm cho phép thuật Mê hồn ảo ảnh đại pháp của lão.

Hiện giờ Tiêu Lệ Ngọc đột nhiên nhớ đến chuyện cũ, cảm giác hối hận cùng cực, nàng đã vì chút hiềm khích nho nhỏ, mà đã hại đi một đời hạnh phúc của Tiêu Dao Dao. Phải chăng đây là cái giá cho những việc làm sai trái của nàng? Ông trời đã phạt nàng rồi sao ?

Ở bên ngoài, Âm Phong Huyết Độc chứng kiến cảnh ấy thì tức giận vô cùng. Lão phi thân vào trong phong, phóng chỉ giải khai huyệt đạo cho phụ nhân trung niên rồi cười khan một tiếng nói:

– Cửu Thiên Cương ! Có cố nhân đến tìm lão đây.

Âm thanh giọng nói của Âm Phong Huyết Độc không cao, nhưng ngữ khí bá đạo cực kỳ, thứ mùi vị sát khí đó người bên ngoài chỉ nghe qua cũng có thể cảm nhận ra được.

Ở trong phòng, âm thanh tiếng xé vải chợt im bặt, rồi một thân ảnh nhẹ nhàng bước ra. Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương đã xuất hiện với vẻ mặt lạnh lùng.

Hai người thoáng nhìn nhau. Âm Phong Huyết Độc cười khan một tiếng nói:

– Ở đây chật hẹp. Các hạ theo lão phu ra ngoài kia.

Lão nói xong thân hình phiêu du nhẹ nhàng, thoắt cái đã ra đến hàng lang rồi nhảy xuống đất.

Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương biết gặp phải tay đại địch. Hắn lúc trước đã nhiều lần trốn tránh Âm Phong Huyết Độc do thực lực không bằng lão ta. Nhưng hiện giờ, sau khi học luyện được không ít các môn công phu, thì việc phải đối mặt với lão già ghê gớm này lão cũng không ngán ngại nữa.

Do đó, lão thấy Âm Phong Huyết Độc nhảy xuống đất thì cũng nối gót nhảy theo. Hai người đứng ở cách nhau hơn 5 trượng đối nhãn vào nhau chằm chằm.

Âm Phong Huyết Độc gằn giọng nói:

– Mối thù dâm sát ái thê lão phu hôm nay nhất định phải báo. Các hạ chuẩn bị chết đi.

Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương cười khan nói lớn:

– Hì ! Chưa biết hôm nay ai chết về tay ai? Lão già ốm đói đừng có huênh hoang quá. Coi chừng kẻ chết mất xác hôm nay phải là lão chứ không phải ta.

Trong lúc nói chuyện, phần y phục nơi thân của cả hai bắt đầu căng phồng. Hai chân di động, bộ cước linh hoạt, đã từ từ sáp lại gần nhau như hai con sói tranh mồi.

Âm Phong Huyết Độc thân hình vốn nhỏ nhắn mà hiện giờ khi lão vận dụng Âm Phong thần công lên thì y phục phồng to, làm cho lão như lớn hẳn lên, uy phong sát khí tràn ngập đương trường.

Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương cũng không chịu lép vế. Toàn thân phổ dụng công lực, hai tay thu lên để trước ngực theo thế “mãng xà xuất động” chuẩn bị bất kỳ lúc nào đều có thể đánh ra một đòn tuyệt độc.

Ở bên ngoài, các thiếu nữ canh gác thấy chuyện lạ, liền đổ xô lại nhìn. Bọn họ kinh ngạc thấy cung chủ đại nhân, đang quyết đấu cùng với một lão già thân hình nhỏ nhắn.

Cùng lúc ấy, hai tiếng thét nổi lên, hai thân hình nhập lại làm một rồi lại phân khai, chiêu thế tung ra trong lúc cấp thiết nhanh không thể tưởng tượng.

Thế rồi chiến cuộc bắt đầu, chưởng phong mạnh như núi lở ầm ầm dỡ ra. Âm Phong chưởng lực khí lạnh thấu xương phóng xuất ra đương trường làm bọn thiếu nữ kinh hãi lùi dạt cả lại.

Hai tay cao thủ thượng thặng bắt đầu trao đổi võ công, đem ra tuyệt học bình sinh để quyết đấu, mong muốn dùng các tuyệt của mình để đè bẹp địch thủ.

Âm Phong Huyết Độc thì khinh pháp nhanh nhẹn, chưởng pháp âm độc lạnh kinh người. Nếu mà Bát bộ thần xà để lão ta đánh trúng một chưởng thì sẽ bị bế huyết, phong hầu ngay.

Còn về phần Bát bộ thần xà thì chiếm lợi thế về chiêu thức quỷ dị. Thân hình lão khi nghiêng bên đông, khi ngã bên tây, luôn luôn né khỏi các đòn công chết người của đối phương, trong lúc biến thế lại xuất ra hàng loạt chiêu thức tấn công trở lại trên khắp bộ vị nơi thân Âm Phong Huyết Độc.

Hai đằng chiêu thế vừa nhanh vừa độc, lại quỷ dị vô cùng. Vì thế họ đấu nhau một hồi đã làm cho cát bay đá chạy, bụi đất mù trời. Nhất thời cường lực phóng xuất ra trong phạm vị hơn 10 trượng, làm cho không một ai dám đến gần.

Càng đánh lâu, Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương càng kinh dị cho chưởng thế độc địa của Âm Phong Huyết Độc. Đến giờ này lão mới hiểu được rõ ràng tại sao Âm Phong Huyết Độc lại khiến cho anh hùng thiên hạ khi nghe đến tên lão phải kinh hoảng lên là vì nguyên do gì.

Không phải chỉ vì cái danh hiệu Hấp Huyết Ma kia làm người ta sợ hãi mà chính là vì Âm Phong Chưởng của lão ta quá độc địa khiến cho ai ai đụng trận với lão đều không tránh khỏi cái chết do bị lạnh quá thành ra tay chân cứng đờ, chiêu thế tất yếu chậm lại khiến cho bản thân rơi vào tuyệt lộ rồi bị Âm Phong Huyết Độc thu thập.

Hiện giờ sau khi đã giao đấu với nhau được 50 chiêu, Âm Phong Chưởng của Âm Phong Huyết Độc mới phát huy hết sức lạnh kinh hồn. Trong vòng chưởng phong 10 trượng đó, mọi vật đều bị hơi lạnh của chưởng phong làm cho gần như đông hết cả lại.

Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương né tránh tuy giỏi, nhưng dù sao cũng bị hơi lạnh của chưởng phong tấn công, làm cho tay chân tê tái, nhiều lúc cảm thấy vận động không được thoải mái.

Lão kinh hoảng liền hú lên một tiếng, vận dụng sức lực toàn thân đánh mạnh ra một chưởng, đẩy bật Âm Phong Huyết Độc ra.

Lúc này, Âm Phong Huyết Độc đã đi gần tới chiến thắng, chưởng phong lạnh lẽo của lão đã khiến cho chiêu thức cũng như độ nhanh nhạy của Bát bộ thần xà giảm hẳn lại, tình hình này trong vòng thêm 10 chiêu nữa tất phải bại vong.

Không ngờ trong lúc đó, Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương lại tung ra một đòn tối hậu, khiến cho Âm Phong Huyết Độc cũng phải xính vính, nhảy lùi lại.

Bát bộ thần xà nhảy thoát khỏi đám hơi chưởng lạnh giá, liền rút vội trong người ra một ống tiêu đen xì, đưa ngay lên miệng thổi.

Hàng loạt âm thanh như tiếng nhạc ru đồng thời bay đến trước mặt Âm Phong Huyết Độc.

Âm Phong Huyết Độc thoạt nghe tiếng tiêu này không thấy có biến chuyển gì. Thế nhưng trong lòng lão cảm giác kỳ quái. Lão nghĩ nếu âm thanh kia không lợi hại thì Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương chẳng đời nào mang ra thi thố như thế.

Nghĩ vậy, Âm Phong Huyết Độc vội vàng phóng vận dụng kình khí, chuẩn bị đánh ra một chưởng Âm Phong cực mạnh về phía Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương.

Nào hay đúng lúc vận dụng nội công, Âm Phong Huyết Độc mới nhận ra một luồng khí lưu cực mạnh, chạy bổ về phía tiểu phúc. Nội công do lão chuyển vận từ đan điền, không cách nào đột phá khỏi vòng khí lưu vốn tự đan điền sản sinh.

Âm Phong Huyết Độc kinh hãi phát hiện bản thân nội lực đang dồn dập di chuyển kỳ dị không còn chịu sự khống chế của lão. Trong lúc này âm thanh tiếng tiêu lại càng lúc càng mê ly, nghe như tiếng gọi của ái thê trong cơn mê đắm chìm trong hạnh phúc.

Âm Phong Huyết Độc tự mình cảm giác bất an. Toàn tâm toàn ý cố gắng khống chế tình cảm kỳ dị đang trào dâng trong nội thể. Ấy thế nhưng dù lão làm cách nào, thứ âm thanh dụ người kia vẫn cứ tiếp tục phát tác, khiến bản thân không thể kiểm soát thân thể lẫn ý chí, khuôn mặt dần dần trở nên ngờ nghệch, rơi vào ảo giác kỳ dị mê hồn.

Trong lúc này, ở thực tại mọi chuyện cũng thật là kỳ lạ. Hai tay cao thủ vừa nẩy đánh nhau bạt mạng, chưởng pháp mạnh mẽ kinh hồn, vậy mà chẳng ai có dấu hiệu thụ thương hay chảy máu hết.

Thế nhưng lúc này trận chiến giống như đã ngừng hẳn, thì lại có kỳ quái phát sinh.

Âm Phong Huyết Độc thì tay chân co rút, sức lực tụ cả vào người mà không sao phát tiết ra được. Toàn thân lão cứ run động liên hồi, tay chân như cứng lại, khuôn mặt thì ngơ ngẫn ra nhìn về phía đối thủ.

Ở phía bên kia, Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương thì tay vẫn cầm ống tiêu thổi lên từng hồi, nhưng âm thanh chẳng hề phát ra. Khuôn mặt lão thổi tiêu đau khổ như bị trăm ngàn vết đâm chém, hai bên cánh mũi đã xuất hiện dòng máu đỏ chảy ra. Toàn thân cũng run động tưởng chừng như không sao đứng vững.

Vừa rồi Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương đấu với Âm Phong Huyết Độc một chưởng đã bị thương khá nặng, nhưng do tình thế khẩn cấp, lão không kịp vận công trị thương mà giở luôn “Thất cầm âm luật” ra để tiêu diệt đối phương.

“Thất Cầm âm luật” là một loại võ công dùng âm thanh để khống chế thần thức địch thủ. Võ công này đã được Thạch Thạch lão nhân nghiên cứu cả đời mới chế tạo ra. Nó chính là tinh hoa của Ngọc Địch bí phổ kết hợp cùng những sáng tạo mới của Thạch Thạch lão nhân mà hình thành nên.

“Thất Cầm âm luật” vốn được chia làm 3 thiên: thiên thứ nhất là “Mê âm”, thiên thứ hai “Sát âm”, thiên thứ ba là “Du hồn âm”. Cả 3 thiên này chỉ sử dụng tốt nhất khi dùng Ngọc Địch mà thổi nên và lại còn đòi hỏi kẻ sử dụng phải có nội công cực kỳ thâm hậu mới có thể dẫn xuất âm luật ra ngoài gây bất lợi cho kẻ khác.

Tiếc thay lúc này Bát bộ thần xà nội lực đã bị tổn thương, do đó, lão miễn cưỡng vận công thổi ra “Mê âm” đã khiến cho bản thân bị tổn thương nguyên khí, mà hiệu quả thì cũng chưa được cao lắm.

Lúc này, trong lòng Bát bộ thần xà lo lắng vô cùng. Rõ ràng “Mê âm” cũng lão, chưa đủ sức khống chế hoàn toàn tâm thức của một đại cao thủ lợi hại như Âm Phong Huyết Độc. Nhưng khổ cái lúc này cơ thể của lão đã không còn đủ sức duy trì được nữa. Lão mà cố gắng thêm thì tính mạng chắc chết mất.

Lúc này mấy thiếu nữ đứng bên ngoài, lại không hiểu gì hết tình cảnh thảm thương ở bên trong lòng 2 đại cao thủ. Bọn họ cứ sợ hai người này đang âm thầm vận dụng một môn công phu gì lợi hại lắm, vì thế chẳng ai dám sáp lại gần 2 lão cả.

Đột nhiên ngay khi ấy, ở ngoài xa liên tục có những tiếng kêu la thất thanh vọng lại. Phần đông những tiếng kêu đó đều là của các hào khách giang hồ.

Bọn thiếu nữ ở đương trường vì bị tiếng kêu ở đằng xa làm cho xôn xao cả lên. Mấy thiếu nữ bàn tán lẫn nhau, đều chuyển hướng tập trung sang chỗ mấy tiếng kêu la đó.

Từng xa xa, hàng loạt những âm thanh kêu rú cùng ánh lửa chớp sáng lập lòe. Rõ ràng ở phía trong trận đã phát sinh biến hóa kinh người.

Trong khung cảnh hỗn loạn đó, một bóng áo xanh lướt từ xa đến. Bóng người này vừa đến nơi, đã kêu lên một cách kinh hoàng, toàn thân lao tới đỡ lấy thân hình Bát bộ thần xà đang ngã xuống, mê man bất động.

Mấy thiếu nữ lúc này mới ồn ào chạy lại, vây quanh người áo xanh và Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương.

Diệp Thanh Thanh chính là người áo xanh. Nàng đến kịp lúc sư phụ bị nội thương cực trọng ngã xuống nên vội vàng chạy lại đỡ lấy.

Diệp Thanh Thanh lo lắng quát lên với mấy thiếu nữ đang đứng tụm xung quanh:

– Các ngươi làm gì mà để cho Cung chủ bị thương nặng thế. Còn không mau mở đường để bổn nhân đưa Cung chủ vào nghỉ ngơi.

Mấy thiếu nữ nghe vậy vội vàng lui dạt ra thành một lối đi. Diệp Thanh Thanh sau khi sắp xếp ổn thỏa cho sư phụ rồi mới hỏi đến tình hình lúc nãy. Khi nàng hiểu rõ nguồn cơn, cùng bọn thiếu nữ kia quay lại đấu trường, thì hình bóng của lão già Âm Phong Huyết Độc đã không còn ở chỗ cũ nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.