Quái Dị Khách

Hồi 39: QUY HỒI VẠN THỦY LÂU



Bạch Ngọc Tiên đưa Vân Linh bị thương mê man về lại nơi khách điếm mà chàng đã đến trọ cùng với bọn người Hỏa Băng Tâm. Không ngờ đi giữa đường lại phát hiện một đám người đang giao tranh kịch liệt ở trong khu rừng vắng gần nơi quan lộ.

Bạch Ngọc Tiên ngó thấy mấy người đang đánh nhau thì không khỏi ngạc nhiên. Bọn người này chính là người của Vạn Thủy Lâu đang bao vây lấy đám người Hỏa Băng Tâm mà chém giết.

Vân Linh lúc này vì bị đại ca Âu Dương Lăng đánh cho trúng thương quá nặng nên mê man đi không biết gì nữa. Trong khi đó Bạch Ngọc Tiên đưa chàng đến đây nhìn thấy người bên mình bị bao vây gấp như vậy thì không khỏi lo âu. Nàng chưa kịp nói gì thì Vu Cung và Sa La Na nhìn thấy hai người liền thúc người trong môn chạy lại.

Hai người bị vây trong vòng vây gần chục hán nhân cao thủ. Sa La Na nhìn Bạch Ngọc Tiên ngạc nhiên nói:

– Ơ ! Sao lúc trước tiểu nữ nghe nói Thánh Cô đã bị tặc nhân hại chết. Sao bây giờ lại xuất hiện ở đây ?

Bạch Ngọc Tiên nghe lời nói vừa rồi của Sa La Na thì có phần ngạc nhiên. Rõ ràng nàng bị lão tặc Hắc y quái thủ bắt giam ở Vạn Thủy Lâu. Nếu như Sa La Na là đồng bọn với lão tặc thì không thể nói với nàng như vừa rồi. Còn như Sa La Na quả thật đã bị lão tặc dấu diếm, dối trá thì cần nói rõ chuyện này ra để tranh thủ sự ủng hộ của bọn họ. Vì thế nàng nhìn Sa La Na và mấy người vây quanh rồi lên giọng nói:

– Tặc nhân hãm hại ta là Hắc y quái thủ Sà Đà Tử và Thiết tý na tra Kim đại nương. Các ngươi tại sao lại vây mấy tỷ muội trong môn thế kia ?

Sa La Na và Vu Cung cùng mấy môn nhân nghe nàng nói vậy thì không khỏi ngơ ngốc đứng nhìn.

Số là sau khi Âm Phong Huyết Độc và Huyết Ảnh Thủ đấu với nhau một hồi thì liền khinh công lao đi tìm nơi quyết đấu. Hai người bọn họ sau đó đã đại chiến hết 3 ngày đêm ở Phụng Như Sơn cách Vạn Thủy Lâu gần 2 dặm rồi biến mất dạng.

Trong khi đó, mấy người bên phe Hỏa Băng Tâm bị mất đi chủ lực là Âm Phong Huyết Độc nên bị đại bại phải bỏ Vạn Thủy Lâu mà chạy.

Bọn họ chạy ra đến gần cửa trại thì lại thấy Ngọc Lan cô nương hấp tấp trốn ra. Hai đằng mới hợp nhau lại mà rời khỏi Vạn Thủy Lâu.

Bấy giờ bên phe Hỏa Băng Tâm ai nấy đều mỏi mệt và bị thương tích cả. Đặc biệt là Hỏa Băng Tâm bị Kim đại nương đánh trúng một chưởng vào vai khiến toàn bộ cánh tay bên tả tê liệt không cử động được.

Tam Thanh, Liễu Bình, Kim Xuân thì cũng bị Vu Cung, Trình Khôi và Sa La Na đánh bại.

Ba người này vì vận động quá sức nên khiến cho độc chất tồn tại trong người phát sinh tác dụng, làm cho thân thể ê ẩm, khí huyết không thông, hỏi làm sao có thể cự lại các cao thủ như Vu Cung, Trình Khôi và Sa La Na chứ.

Kim đại nương thấy đám người Hỏa Băng Tâm ai nấy đều suy kiệt cả rồi liền ra lệnh cho 4 người là Thanh Cương Gia, Vu Cung, Trình Khôi và Sa La Na đuổi theo tru diệt.

Đám người Hỏa Băng Tâm vừa chạy vừa trốn núp khỏi sự truy đuổi của địch nhân hơn năm ngày trời mới bị phát hiện. Hai đằng đuổi nhau tới khu rừng này thì bắt đầu động thủ.

Bạch Ngọc Tiên với địa vị Thánh Cô trong Độc Hồng môn thấy hai bên kịch chiến liền lên giọng ngăn cản.

Đám người do 4 cao thủ Vạn Thủy Lâu dẫn đi bấy giờ mới biết được Thánh Cô hoàn toàn như thường, không có bệnh tật chi hết, mọi việc từ đầu đến giờ đều do bọn phản tặc Hắc y quái thủ và Kim đại nương bày đặt ra cả.

Thế rồi ai nấy đều nghiến răng tức giận hành động phản phúc, thâm độc của hai tên tặc nhân kia, liền vội vàng quỳ xuống xin tha tội mạo phạm Thánh Cô cũng như các đường chủ trong Độc Hồng môn.

Bạch Ngọc Tiên thấy việc đã yên thì hết sức vui mừng. Mấy vị đường chủ lâm nạn cũng thở phào vì may mắn, đồng loạt tìm chỗ ngồi nghỉ ngơi cho lại sức.

Hỏa Băng Tâm mặc dù đau nặng nhưng nhìn thấy bên cạnh Thánh Cô có một nam tử đẹp trai bị thương mê man thì không khỏi tò mò hỏi thăm.

Bạch Ngọc Tiên biết nàng không nhận ra Vân Linh chính là Lạc Thiên nên chỉ mỉm cười trả lời cho qua chuyện.

Lần chung đụng vừa rồi, Bạch Ngọc Tiên đã được Vân Linh kể sơ qua về hoàn cảnh của mình. Vì vậy nàng biết Hoả Băng Tâm cũng là một tri kỷ của Vân Linh, nhưng nàng nọ không được như nàng vì không biết được thân phận thật của Vân Linh.

Bạch Ngọc Tiên cũng lấy làm thắc mắc, tại sao Vân Linh lại không đem chuyện của mình ra nói với Hỏa Băng Tâm, liền hỏi thẳng chàng.

Vân Linh lúc này mới nói thật là chàng hiện đang ẩn danh bí mật. Khi chàng gặp Hỏa Băng Tâm là lúc hai người đang ở chỗ bọn người Hồng Ma Viện nên không tiện tiết lộ thân phận thật. Mặc khác, Vân Linh và Hỏa Băng Tâm vì hoàn cảnh mà gắn bó với nhau, tâm tính nàng nọ thế nào chàng cũng chưa hiểu rõ. Do đó chàng mới dấu đi thân phận thật của mình là vậy.

Bạch Ngọc Tiên hiểu chuyện rồi nhưng hiện giờ nàng thấy Hỏa Băng Tâm không nhận ra Vân Linh thì cũng không chịu nói ra. Người con gái khi yêu kể ra cũng có phần ích kỷ, không muốn chia sẻ nam nhân của mình cho kẻ khác.

Đám đông dưới sự dẫn dắt của Thánh Cô Bạch Ngọc Tiên liền quay trở lại khách điếm nghỉ ngơi và dưỡng thương.

Từ nơi khách điếm đến Vạn Thủy Lầu còn cách những 50 dặm. Do đó mấy người quyết định tạm thời ẩn mặt, nghỉ ngơi một ngày rồi sau đó sẽ lên đường trở về Vạn Thủy Lâu mà truy quét nghịch tặc.

Bạch Ngọc Tiên đưa Vân Linh về phòng rồi vội vàng sai người gọi y sư đến thăm bệnh.

Vân Linh lúc này đã tỉnh nghe thế liền lắc đầu yếu ớt nói:

– Huynh bị nội thương. Muội chỉ cần cho người mua cho huynh mấy vị dược liệu trị thương như Xuyên Khung, Ô Dược, Tam Lăng, Bồng Truật, …rồi sắc cho huynh uống là được rồi, không cần phải gọi y sư đến đây làm chi nữa.

Bạch Ngọc Tiên nghe chàng nói vậy đành lấy văn phong tứ bảo ra rồi theo lời nói của Vân Linh mà viết ra một toa thuốc, xong đưa cho mấy tên tùy sai trong môn đi mua dược liệu.

Trong toa dược liệu này có mấy món dược liệu quan trọng là Mang Trùng Tán trừ súc huyết, Tử Kim Đan trị thổ huyết, Đông Trảo Tán trị bạo phát cùng 13 bí phương vị thuốc khác.

Vân Linh biết mình bị đại ca Âu Dương Lăng đánh trúng rất mạnh làm thương tổn cực trọng. May mà trong người chàng có luồng chân khí hùng hậu do môn Vô hình tâm pháp tạo nên mà không đến nỗi phải đứt kinh mạch mà chết.

Một điều nữa nếu không phải Bạch Ngọc Tiên đến phút cuối cùng nhào ra che chắn cho chàng thì thân xác chàng đã bị đại ca đánh thêm một chưởng nữa. Khi ấy cho dù là đại la kim tiên cũng phải chết.

Hiện giờ chàng tổn thương ở phía trước ngực, đau nhất là chỗ huyệt Ưng Song ở phía bên phải lồng ngựa. Bộ huyệt này còn gọi là huyệt Thượng huyết hải thuộc phổi, chủ về khí.

Lúc trước chàng bị đánh trúng bộ vị huyệt này nên khí bị bế, hơi thở gần như không thông và rất hay ho.

Cũng may hiện giờ chàng đã được đưa đến khách điếm nên việc nghỉ ngơi và điều trị thuận lợi hơn nhiều.

Vân Linh là y sư nên biết bệnh của mình cũng như phương pháp điều trị. Có một việc chàng lấy làm buồn lòng là chàng đã vô tình đoạt lấy người ngọc của đại ca Âu Dương Lăng. Làm sao chàng ngờ được Bạch Ngọc Tiên Cơ lại chính là Bạch Ngọc Tiên – Thánh cô của Độc Hồng môn. Hiện giờ thì mọi chuyện đã quá muộn, chàng và người con gái kia đã hoan lạc cùng nhau, đã xem nhau như phu thê thực sự thì còn gì để mà thanh minh hay cứu vãn nữa.

Bạch Ngọc Tiên cũng biết Vân Linh còn mặc cảm sau chuyện vừa rồi nên giằng lòng an ủi chàng. Nàng nói chuyện xảy ra giữa hai người chính là do nàng tự mình gánh chịu, không phải lỗi ở Vân Linh. Tất cả những gì xảy ra cũng là do hoạt chất dâm dược của lão Sà Đà Tử, dẫn đến việc chung đụng giữa hai người. Vậy thì chàng cũng không nên vì thế mà tự làm khổ mình, mà bản thân nàng cũng không oán trách chi chàng cả, ai biểu mọi sự diễn ra như thế, có phải là ông trời trêu ngươi người ta không.

Vân Linh nằm yên nghe Bạch Ngọc Tiên ở bên mình khuyên can, hai mắt ứa ra nói:

– Trong đời huynh rất coi trọng việc nhân nghĩa, không ngờ bây giờ huynh lại đi làm chuyện cướp “ái tình” của đại ca. Thật lòng huynh rất đau khổ, nếu có thể làm lại huynh tình nguyện chịu chết dưới hầm ngầm của Vạn Thủy Lâu cho rồi.

Bạch Ngọc Tiên nghe chàng nói vậy choàng tay ôm lấy chàng khóc mà nói:

– Chuyện này là lỗi do muội. Nhưng chàng đâu hiểu được muội và Lăng đại ca đã xa cách nhau từ lâu. Nhớ khi xưa giữa muội và huynh ấy cũng chỉ là luyến ái nhau, đâu đã thề non hẹn biển. Nay vì duyên số huynh và muội kết hợp với nhau cũng đâu phải là trái lẽ. Muội đâu đã phụ bạc Lăng đại ca và huynh cũng đâu phải là đi cướp “ái tình” của huynh ấy.

Bạch Ngọc Tiên trong lòng xúc động vừa khóc vừa nói, nàng lúc này đã minh bạch tình cảm của mình với Vân Linh, nhất định muốn cùng chàng đi cho hết chặng đường đời, vì thế không muốn để chuyện xảy ra vừa qua ảnh hưởng đến tình cảm của Vân Linh đối với nàng.

Qủa nhiên Vân Linh cũng thông minh nên hiểu ra cô nương nọ không vì chuyện này mà hối hận, không phải vì thế mà lung lay ý chí của mình. Nàng đã chọn chàng làm phu tướng thì chàng cũng không thể tự mình dằn vặt, rồi lại làm tổn thương tình cảm của Bạch Ngọc Tiên, điều đó thật sự không hay.

Vân Linh nghĩ thấu điều đó liền dẹp bỏ sự ưu tư, tập trung tĩnh dưỡng. Trong thời gian này cấp kỳ vận dụng tâm pháp Vô hình thần công lên để điều trị thương thế, đồng thời chịu khó uống thuốc cho mau bình phục.

Mấy người khác như Hỏa Băng Tâm và các vị cô nương kia thì không biết gì về y thuật nên đành nhờ vào y sư chữa trị giúp.

Có điều bọn y sư này chỉ chuyên môn trị bệnh bình thường, chưa biết chi đến các thủ thuật độc dược giang hồ hay nội thương chưởng lực nên việc chữa trị rất ít tiến bộ.

Tuy vậy, nhờ vào việc nghỉ ngơi dưỡng sức nên ai nấy đều cảm thấy sức khỏe hồi phục rất nhiều.

Mọi người nghỉ ngơi qua một ngày đêm liền kéo nhau trở lại Vạn Thủy Lâu. Bạch Ngọc Tiên vì không yên tâm để Vân Linh ở lại khách điếm nên quyết định đưa chàng lên xe đi luôn.

Mấy người kéo nhau về đến trước cửa Vạn Thủy Lâu thì mới hay hai người Kim đại nương và Hắc y quái thủ đã chạy mất cách đây vừa đúng 3 khắc.

Bạch Ngọc Tiên tức lắm liền ra lệnh cho 6 người là Thanh Cương Gia, Vu Cung, Trình Khôi, Sa La Na, Tam Thanh, Ngọc Lan lên ngựa đuổi theo.

Còn mấy người còn lại ai nấy đều sức lực còn yếu liền đi theo Thánh Cô Bạch Ngọc Tiên vào trong đại điện.

Hỏa Băng Tâm bởi lo lắng cho hạ lạc của Lục Dương và Lạc Thiên nên vội vàng hỏi thăm tin tức 2 người.

Sau khi nghe bọn môn nhân trong Vạn Thủy Lâu báo lại thì nàng mới biết đêm hôm đó Lục Dương xông vào tầng thứ 4 thì bị đám người ngụ ở đó đánh bị thương và giam lại ở tầng thứ 6.

Còn riêng về tung tích của Lạc Thiên thì hầu như vô vọng. Thủy hầm ngầm là địa phương tuyệt độc. Nơi này một khi đã bị phá hủy thì người ở trong đó chắc chắn phải chết.

Không thể nào khác hơn được.

Hỏa Băng Tâm nghe vậy thì bật khóc tất tưởi, vội vàng tìm một chỗ vắng mà chút nỗi đau khổ tận cùng.

Sui cho nàng là việc này Bạch Ngọc Tiên không hề biết. Nếu mà nàng biết Hỏa Băng Tâm đau khổ như vậy thì cũng không nỡ lòng nào mà không nói thật mọi chuyện ra cho nàng nọ hay.

Còn Vân Linh thì hiện giờ đang chú tâm điều trị thương. Chàng hiện giờ nội bất xuất, ngoại bất nhập, ở trong một phòng kín chuyên tâm dùng nội công chữa trị thương thế.

Ba hôm sau, Âm Phong Huyết Độc và 6 người được cử đi truy đuổi phản nghịch đột ngột trở về.

Mấy người thông báo không tìm thấy Thiết tý na tra Kim Đại nương và Hắc y quái thủ Sà đà tử ở đâu nên đành phải quay về, giữa đường lại gặp được Âm Phong Huyết Độc đã chiến thắng kẻ địch cũng đang trên đường quay trở lại. Thế là hai bên cùng nhau kéo về Vạn Thủy Lâu..

Về phần Âm Phong Huyết Độc đã đánh bại được địch thủ, nhưng lão lại để cho địch nhân ra đi mà không giết. Tội nghiệt của Âm Phong Huyết Độc đã chồng chất quá nhiều. Do đó khi lão đã quay đầu hướng thiện thì không muốn gây nên sát nghiệp thêm nữa.

Bạch Ngọc Tiên thấy mọi người không tìm thấy 2 kẻ phản bội nọ thì thở dài tiếc rẻ. Nàng thấy ai nấy cũng đều mỏi mệt nên vội sai người chuẩn bị phòng cho Âm Phong Huyết Độc và mấy người kia nghỉ ngơi.

Mấy ngày hôm sau Hỏa Băng Tâm thất tình, phẫn trí không còn thiết đến mọi sự ở Vạn Thủy Lâu nên xin phép Thánh Cô Bạch Ngọc Tiên được trở về tổng đàn để lo mọi sự.

Bạch Ngọc Tiên không ngờ nàng nọ bị thất tình, chỉ nghĩ là do nàng ta đang buồn bực vì việc không bắt được lão tặc Hắc y quái thủ nên mới bị như vậy.

Nàng lại nghĩ hiện giờ việc ở đây đã ổn. Còn việc ở tổng đàn thì hiện không có ai chỉnh đốn, do vậy liền đồng ý ngay cho Hỏa Băng Tâm trở về.

Mấy người như Tam Thanh, Liễu Bình, Ngọc Lan, Lục Dương thấy Hỏa Băng Tâm xin về tổng đàn thì cũng lần lượt xin Thánh Cô được cho họ đi theo. Bọn họ bởi vì bất đắc dĩ muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của Hắc y quái thủ nên mới bỏ tổng đàn mà đi. Nay mọi sự đã yên bình trở lại thì không ai là không muốn trở về.

Trong mấy người thì chỉ có Kim Xuân là còn yếu vì độc thương hành hạ nặng nhất nên có muốn về cũng không được Bạch Ngọc Tiên cho phép. Vì vậy, đoàn người do Hỏa Băng Tâm dẫn đi lại tiếp tục lên đường.

Hỏa Băng Tâm đi được 2 ngày thì Vân Linh đã chữa xong nội thương phá quan mà ra.

Đúng là số Hỏa Băng Tâm không may. Nếu nàng chịu khó đợi thêm ít ngày nữa thì đâu đến nỗi phải đau khổ nhiều đến thế.

Vân Linh khỏe lại làm Bạch Ngọc Tiên hết sức mừng rỡ. Nàng nọ từ khi luyến ái cùng

chàng đã không còn giữ được vẻ thánh khiết, băng tâm, lạnh lùng như xưa nữa. Tâm tình nhiều khi vẫn đục vì những ý nghĩ vô duyên vô dạng. Mấy thứ đó phần lớn là xuất phát từ trái tim loạn nhịp trong tình trường của nàng. Hoạt cảnh êm dịu nơi hang đá cùng Vân Linh đã nhiều phen làm nàng không sao tĩnh tâm luyện võ được. Đặc biệt là hiện nay chàng nọ đang bị thương, nàng muốn gặp chàng cũng không thể gặp.

Bạch Ngọc Tiên biết được tin Vân Linh phá quan ra, liền vội vàng chạy tới liền. Cô nàng sau bao ngày nhung nhớ liền không biết xấu hỗ gì nữa nhào ngay vào lòng chàng mà khóc lóc.

Vân Linh thấy mỹ nhân uỷ mị như vậy không khỏi bật cười nâng cằm Bạch Ngọc Tiên lên đoạn nói:

– Muội đã là Thánh Cô của Độc Hồng môn mà là ướt át như thế thì làm sao mai đây lên lãnh đạo quần hùng được bây giờ.

Bạch Ngọc Tiên đôi mắt đỏ hoe, đưa tay gạt tay Vân Linh đang nâng cằm mình lên nói:

– Muội thích như thế. Huynh không biết mấy ngày vừa qua muội nhớ huynh đến thế nào.

Nếu huynh mà không ra đây sớm hơn thì thế nào có ngày muội cũng phá cửa mà vào gặp huynh.

Vân Linh nghe nàng nói như vậy thích thú ôm lấy đầu nàng mà thưởng thức hai đóa anh đào thơm tho. Chàng nựng nịu nàng một lúc thì bên ngoài đã có tiếng chân của ai đó đi vào. Vân Linh vội đẩy Bạch Ngọc Tiên rồi khẽ bảo nàng biết có người đang đến.

Bạch Ngọc Tiên nghe vậy không khỏi gượng chấn tĩnh và chỉnh trang y phục cho thẳng thắn rồi cùng Vân Linh đến ngồi vào bàn.

Người vào phòng lúc này chính là lão già Âm Phong Huyết Độc. Lão nghe tin Vân Linh đã hồi phục thì mừng rỡ vội vàng tới chào hỏi, chúc mừng.

Mấy ngày vừa qua, trong cơ thể lão Âm mạch lại gây nên hiện tượng đau nhức. Cơ thể khó chịu cực kỳ. May mà trước khi ra đi Hoạt trúc thần y có đưa cho lão một số dược liệu hỗ trợ âm mạch. Nhờ vậy lão mới thấy dễ chịu một lúc.

Lần giao chiến vừa rồi, Âm Phong Huyết Độc quả là gặp phải địch thủ lợi hại, buộc lão phải xuất ra 8 thành thành công Âm Phong Chưởng mới giành được phần thắng. Nhưng cũng bởi vì lão dùng sức quá độ nên âm mạch trong cơ thể mới phát sinh biến chứng, làm cho lão đau đớn vô cùng. Hiện giờ lão thấy Vân Linh đã khỏe lại thì liền tới có ý nhờ cậy chàng chữa thương dùm.

Bạch Ngọc Tiên thấy Âm Phong Huyết Độc có ý muốn trò chuyện riêng cùng Vân Linh thì không tiện ở lại lâu hơn. Vả lại bây giờ đang giữa ban ngày nàng muốn Vân Linh chìu chuộng hơn nữa thì cũng không được. Do đó Bạch Ngọc Tiên xin phép cáo từ, rồi đi thăm hỏi bệnh tình của Kim Xuân xem đã khá hơn chưa ?

Âm Phong Huyết Độc thấy Bạch Ngọc Tiên đi rồi liền lúng túng nói ra ý định của mình đến đây, mục đích là nhờ chàng chữa trị âm mạch đang bị tổn thương cho mình.

Vân Linh nghe vậy cười nói:

– Chuyện của Xung lão là chuyện của tại hạ. Tại hạ đã nhận lời giúp lão trị bệnh thì không lý gì lại từ chối chữa trị cả. Vậy lão hãy về phòng đi, chiều nay tại hạ sẽ đến đó trực tiếp trị bệnh cho lão.

Âm Phong Huyết Độc nghe vậy hết sức mừng rỡ liền nói lời cảm ơn. Vân Linh nhân đó hỏi thăm Âm Phong Huyết Độc về tình hình từ lúc biệt tăm cho đến bây giờ và những chuyện sau khi chàng bị thương thì mọi việc ra sao ?

Âm Phong Huyết Độc nghe vậy liền tuần tự kể ra mọi chuyện. Khi lão nói đến việc Hỏa Băng Tâm đã buồn bực rời khỏi Vạn Thủy Lâu để về tổng đàn Độc Hồng môn thì Vân Linh ngạc nhiên hỏi:

– Xung lão có biết tại sao Hỏa Băng Tâm lại định ra đi trước khi tại hạ tỉnh lại không ?

Âm Phong Huyết Độc gượng cười nói:

– Lão nô không muốn dấu diếm. Nhưng theo quan sát của lão thì Hỏa Băng Tâm cô nương ra đi vì tưởng rằng công tử đã bị tán thân trong Thạch hầm. Trong khi đó thân phận thật sự của công tử là Vân Linh nàng nọ lại không thể biết. Vì thế cô nương ấy đã rất đau khổ nên mới quyết định bỏ nơi đây mà đi.

Vân Linh không ngờ đến chuyện này. Hiện giờ chàng nghe Âm Phong Huyết Độc nói thế mới nhìn lại dung diện mình trong gương. Qủa là lúc này chàng đang xuất hiện với thân phận Vân Linh chứ không phải là thận phận của gã Lạc Thiên. Thảo nào Hoả Băng Tâm mới hiểu lầm mà bỏ đi như thế.

Vân Linh chợt nghĩ chuyện này chỉ có Âm Phong Huyết Độc và Bạch Ngọc Tiên ở đây là biết chuyện. Vậy mà hai người không ai chịu nói cho cô nương kia hiểu. Rõ là không biết nói thế nào, cũng khó trách bọn họ.

Đối với Âm Phong Huyết Độc thì lão không nói cũng là bình thường. Nhưng còn Bạch Ngọc Tiên và Hỏa Băng Tâm vốn không xa lạ gì nhau. Tại sao nàng ta lại cũng dấu diếm thân phận thật của chàng mà không nói ra cho Hỏa Băng Tâm được rõ. Vân Linh nghĩ đến điều đó liền lắc đầu thở dài.

Âm Phong Huyết Độc thấy chàng im lặng mãi liền tò mò hỏi:

– Công tử hiện giờ có định trở lại thân phận Lạc Thiên nữa không ? Hay là giữ nguyên hình dạng như hiện thời ?

Vân Linh nghe lời lão hỏi mới sực nhớ đến chuyện bản thân hiện thời. Chàng trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu vẫn chưa quyết được ý định.

Âm Phong Huyết Độc nghe vậy liền nói:

– Vừa rồi lão nô có nghe mấy người bàn tán là Đào Hoa Cung định mở một cuộc thịnh hội, có mời Độc Hồng môn đến tham dự. Công tử nếu lấy thân phận Lạc Thiên thì có thể gặp gỡ bọn người Hồng Ma Viện ở đó cũng chưa biết chừng.

Vân Linh nghe Âm Phong Huyết Độc nói vậy không khỏi ngạc nhiên hỏi:

– Cái gì gọi là cuộc thịnh hội. Chẳng lẽ Đào Hoa Cung lại có dự kiến gì mới sao ?

Âm Phong Huyết Độc cười nói:

– Bọn đàn bà đó lúc nào mà không tìm kiếm cơ hội mở tiệc. Thực chất là chúng muốn giăng ra một cái bẫy “mỹ nhân” để lừa thiên hạ anh hùng đến thôi. Kiểu gì sau thịnh hội chẳng bắt được dăm ba tên hám sắc đồng ý ở lại gia nhập Đào Hoa Cung vì mong muốn được gần người đẹp.

Vân Linh nghe nói vậy không khỏi tức cười miệng nói:

– Bọn người giang hồ không lẽ không ai biết được âm mưu của chúng. Nhưng rốt cuộc vì sao bọn chúng lại phải làm như vậy ? Xung lão có biết hay không ?

Âm Phong Huyết Độc nói sẵn:

– Cái vụ đó lão nô chẳng khi nào quan tâm. Khi nào có việc lão sẽ tìm hiểu thử xem rồi sẽ báo lại với công tử.

Vân Linh chợt nhớ đến lúc trước Tiêu Dao Dao cùng đi với một cô nương người của Đào Hoa Cung. Chàng nhớ đến việc đó không khỏi lo âu cho an nguy của mỹ nhân nọ. Vân Linh thầm nghĩ Tiêu Dao Dao khi đó còn đang yếu nhược, vạn nhất vị cô nương Tiêu Lệ Ngọc kia có ý đồ xấu đối với nàng ta thì mọi chuyện sẽ ra sao. Vân Linh nghĩ đến việc xúi quẩy đó liền lắc đầu thở dài, cũng không biết nên làm sao.

Tối hôm đó, Vân Linh bí mật xuất hành ra ngoài để tụ tập thêm công lực từ việc hút nguyên thần của cây cỏ. Sang canh hai chàng mới về, liền vào phòng Âm Phong Huyết Độc chữa bệnh âm mạch cho lão. Chàng chữa xong thì lúc này trời đã chuyển sang canh tư. Vân Linh thấy trời đã khuya liền quay gót về phòng mình.

Lúc chàng bước vào phòng mới hay Bạch Ngọc Tiên đã ngồi đợi ở đó. Nàng nọ không biết đã ngồi đợi chàng bao lâu mà bây giờ mệt mỏi quá nên gục đầu trên bàn mà ngủ.

Vân Linh mỉm cười đưa tay lay nhẹ vai Bạch Ngọc Tiên làm nàng ta giật mình tỉnh dậy.

Bạch Ngọc Tiên thấy Vân Linh về tới thì xà ngay vào lòng chàng mà trách khẽ:

– Huynh đi đâu mà không báo với muội. Làm muội lo quá không dám đi ngủ. Có việc gì mà huynh phải đi thế ?

Vân Linh cười nhẹ ôm lấy thân hình thon dài của Bạch Ngọc Tiên vào lòng miệng nói:

– Muội đúng là quá đa tâm. Có việc gì mà không chịu để ý sức khỏe. Lại ngồi thức ở đây đợi huynh bao giờ.

Chàng ngoài miệng thì nói vậy nhưng thấy mỹ nhân trong lòng quan tâm cho mình như vậy cũng thấy khoan khoái lạ. Lúc này trời đã quá khuya, lại có mỹ nhân thơm tho gần cạnh, vậy là chàng không khách khí gì nữa liền bế bỗng nàng nọ đi về giường.

Bạch Ngọc Tiên thấy tình quân động tình thì không khỏi đỏ mặt xấu hỗ. Nàng để mặc cho Vân Linh bế vào giường, trong khi trái tim non trẻ không khỏi đập loạn nhịp.

Hai người ở trong phòng thỏa mãn cùng nhau. Say mê thưởng thức hương vị yêu đương rồi mới chìm vào giấc ngủ.

Rạng sáng hôm sau Bạch Ngọc Tiên tỉnh dậy không khỏi ngạc nhiên vì ở bên cạnh nàng không phải là Vân Linh mà là một gã trai lạ hoắc xấu xí.

Nàng kinh hãi vừa định la lên thì gã trai xấu xí vội lên tiếng:

– Tiên nhi ! Là huynh đây mà. Muội không phải sợ hãi.

Bạch Ngọc Tiên kinh ngạc há hốc mồm. Nàng nhận ra giọng nói vừa rồi là giọng của Vân Linh. Nhưng tại sao khuôn mặt kia lại xa lạ thế ?

Vân Linh thấy nàng vẫn chưa tin liền cười nói:

– Là huynh đang giả trang làm gã Lạc Thiên. Muội vạn lần đừng có tiết lộ việc này ra với

ai khác. Những việc huynh làm từ từ huynh sẽ kể với muội.

Bạch Ngọc Tiên trong lòng bối rối không hiểu ra sao. Mãi đến khi Vân Linh đem những chuyện kỳ bí xảy ra chỉ có 2 người biết nói lại cho Bạch Ngọc Tiên một lựa nàng mới bắt đầu tin mọi chuyện.

Sau đó, nàng lại nghe nguyên do vì sao Vân Linh phải giả trang làm gã Lạc Thiên, và việc sắp tới cùng dự định của chàng trong việc tiếp tục giả dạng làm gã Lạc Thiên đó thì Bạch Ngọc Tiên mới hết thắc mắc.

Bạch Ngọc Tiên nghe Vân Linh kể xong chuyện mới nói:

– Hôm trước muội có nhận được thiệp mời của Đào Hoa Cung. Nhưng muội định không đi vì không thích bọn người nữ nhân lăng loàn đó. Thế nhưng bây giờ nghe huynh nói vậy thì muội nhất định sẽ đi cùng huynh một chuyến. Như vậy muội mới yên tâm được.

Vân Linh nghe nàng nói vậy thì hết sức cảm tạ nàng.

Lần trước, sau cái chết bất ngờ của Hàn Thiên Ma Nữ ở nơi Vực Tuyệt Tình đã khiến chàng thất vọng bỏ đi. Nhưng sau này, khi Vân Linh nghĩ lại mọi chuyện mới nhận thấy việc đóng giả vai trò của Lạc Thiên vẫn còn có tác dụng. Đó là việc dựa vào thân phận Lục ca, con trai của môn chủ Lạc Thiên Đạo để tìm kiếm dược vật cho Sử Nguyệt Nga.

Mặc khác, chàng có thể nhân cơ hội đó, tạo hiềm khích giữa hai phái Hồng Ma Viện và Hắc Thanh Phái, để bọn chúng đánh nhau. Khi đó, chàng sẽ tùy nghi báo phục mối hận bị giết mất 6 vợ nơi núi vắng trước kia. Âu đó cũng chính là việc cần làm, để an ủi vong linh người đã khuất.

Ngoài ra, việc chàng đến Đào Hoa Cung lần này còn là vì sự an nguy của Tiêu Dao Dao.

Chàng muốn biết xem thực tế Tiêu Dao Dao sau lần gặp nạn đó, có được bình yên hay không, hay là lại bị bọn người Đào Hoa Cung hãm hại.

Tất nhiên ẩn tình này chàng không hề nói cho Bạch Ngọc Tiên biết. Bạch Ngọc Tiên chỉ được chàng nói cho biết 2 nguyên nhân trên thôi, còn nguyên nhân thứ ba thì chàng chẳng dại mà nói cho nàng hay, để nàng lại nổi máu ghen lên không chừng.

Hai ngày sau, theo kế hoạch, đoàn người do Bạch Ngọc Tiên dẫn đường đi đến thị trấn, vào nghỉ trong khách điếm thì gặp được Vân Linh đóng vai gã Lạc Thiên cũng tới đó trọ.

Kim Xuân nhận ra Vân Linh trong vai trò gã Lạc Thiên thì mừng rỡ liền mời chàng đến ngồi cùng bàn. Sau khi chào hỏi xã giao vài câu, Vân Linh mới kể là lần trước chàng vào gần chỗ hầm ngầm thì bị phát hiện, lại bị hầm ngầm sụp đổ gây chấn thương, mãi gần đây mới khôi phục lại sức lực, liền vội vàng chạy theo mọi người.

Bạch Ngọc Tiên nghe chàng nói tàm sàm như vậy không khỏi mỉm cười. Nàng liếc nhìn chàng mấy lần rồi giả đò đưa ra ý định muốn mời chàng tham dự thịnh hội tại Đào Hoa Cung.

Tất nhiên đây là chủ ý của Vân Linh đã bàn từ trước với Bạch Ngọc Tiên rồi. Bây giờ chàng nghe nàng nọ nói thế thì liền đồng ý đi cùng ngay.

Trong bàn tiệc mọi người đều vui vẻ tán đồng. Duy chỉ có Âm Phong Huyết Độc là ngồi lặng thinh với khuôn mặt lạnh lẽo. Những chuyện như thế này ai thì có thể không biết nhưng lão Âm Phong Huyết Độc thì hiểu rõ cả. Hiện giờ trong bàn tiệc này ngoài Vân Linh thì không nói làm gì, chỉ còn có Âm Phong Huyết Độc và Bạch Ngọc Tiên là hiểu rõ nhân dạng thật của Vân Linh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.