Quái Dị Khách

Hồi 38: HUYNH ĐỆ THƯƠNG TÂM



Nói về Vân Linh ngay khi phát giác Thạch bàn bị sụp đổ và bản thân đang bị rơi xuống nước thì vội vận dụng hết sức lực nhoài người ra chụp lấy thân hình của Thánh Cô ôm lấy vào mình.

Lúc này mấy con quái vật bị dòng nước xô đẩy trôi dạt về phía hai người. Con quái vật ở trong tình huống khó khăn vẫn cố gắng dùmg hàm răng nhọn hoắc tợp lấy hai người.

Vân Linh trong tình huống khẩn cấp không còn cách nào tránh né liền cử một tay đánh mạnh ra.

Hàm con quái thú bị đẩy bật ra thì cũng là lúc cả người Vân Linh lẫn Thánh Cô bị cuốn vào trong vòng xoáy.

Cả con quái thú lẫn hai người đều bị sức nước cực mạnh cuốn lấy xoáy vào trung tâm dòng nước. Vân Linh dù là nội công thâm hậu nhưng lúc này chàng đang ôm lấy một người ở trong lòng thì cũng vô phương vùng vẫy.

Vân Linh cố gắng dùng mọi sức lực có thể duy trì cường lực chống lại dòng nước kia để bơi vào bờ. Thế nhưng mọi chuyện đều vô vọng. Cả thân hình chàng và Thánh Cô trong một thoáng liền bị kéo mạnh xuống nước.

Bên trên từng tảng tường đá ào ào đổ sập xuống dưới. Dòng nước cuốn mạnh liền tức thời lôi tuột những tảng đá kia đi sâu xuống nước.

Vân Linh trong lúc lâm nguy vội vàng tận dụng một điểm hơi thở cuối cùng vận khởi Vô hình thần công lên bảo vệ bản thân và nữ nhân trong lòng. Hai người do đó không đến nổi bị sức ép của nước làm cho bất tỉnh. Cả hai chìm nhanh xuống nước rồi cứ thế bị cuốn theo một đường nước ngầm chảy dài như vô tận.

Xung quanh hai người liên tiếp va chạm với những tảng đá lớn hay thân hình những con quái thú bị nước cuốn đi. Sức va chạm mỗi lần càng ngày càng mạnh làm cho toàn thân Vân Linh tê rần, sức lực ngày càng kiệt quệ.

Trong giờ phút chót. Chàng cảm thấy nội lực bản thân không đủ duy trì bảo vệ cho cả hai, thế là chàng dồn chút ít thần công đó đẩy ra bảo vệ cho Thánh Cô, còn bản thân thì để mặc cho sự va chạm của mọi vật đang trôi theo dòng nước bên ngoài đập vào.

Thời gian trôi qua, không biết là đã bao lâu. Vân Linh đột nhiên giật mình tỉnh dậy bởi cảm giác khoái lạc vô cùng.

Chàng nhận thấy cơ thể như rụng ra không thể nào nhúc nhích được một chút. Hai mắt nặng như đeo đá không sao mở ra được. Đã vậy, cơ thể bên dưới chàng lại còn bị ai đó đè lên, liên tục áp đặt khiến cho toàn thân chàng vốn đau lại càng thêm đau.

Thế nhưng chuyện kỳ lạ ở chỗ, trong sự đau đớn vì bị áp đặt đó, người chàng lại nhận thấy một sự tê mê màu nhiệm. Mỗi khi cái vật nặng nề kia áp đặt lên người chàng, thì cơ thể chàng lại cảm thấy một cơn đau trỗi dậy cùng với sự sướng khoái cứ mỗi lúc một tăng.

Vân Linh cố gượng mở mắt nhìn ra. Thế rồi sau một hồi cố gắng, chàng cũng nhận thấy thân mình chàng đang bị một nữ nhân đè lên. Trong cảnh trời tối đen, chàng không nhận định được nữ nhân nọ là ai. Chỉ biết là hạ thể của nàng ta đang tiếp giáp với hạ thể chàng. Cái khoái lạc cùng với sự đau đớn đó, chính là do nhục thể hai người hòa hợp mà nên.

Vân Linh chợt hiểu ra nữ nhân nọ đang làm gì chàng. Rõ ràng chàng và nữ nhân nọ đang làm cái chuyện vợ chồng với nhau. Nhưng đây chẳng phải là chàng tự nguyện, cũng chẳng có gì là hứng thú. Cái cơ thể chàng bị bao nhiêu là tác động va chạm, đã gần như tê liệt, chỉ một chút cử động thôi cũng khiến chàng đau lắm rồi.

Trong khi đó lúc này, nữ nhân kia gần như điên cuồng, liên tiếp kích hoạt nhục thể, khiến cho chàng bị nàng liên tục tấn công, cơ thể giống như tan ra, đau đớn cùng khoái lạc đồng thời biểu hiện.

Mỹ nhân kêu rú liên hồi. Cơ thể càng lúc càng hoạt động nhanh hơn. Vân Linh nằm bên dưới bị nàng liên tục đè lên, hạ thân xuống bình bịch, làm chàng đau quá chịu không nổi, kêu lên một tiếng, ngất đi không còn biết gì nữa.

Vân Linh lần thứ hai tỉnh lại, thì thấy chàng đang nằm trong một hang đá. Tay chân được băng bó bằng cành cây và y phục rách nát bị xé ra. Chàng bây giờ giống như một hình nhân, một cử động cũng không làm được.

Chàng nằm im như thế một lúc, từ từ nhớ lại mọi chuyện, cảm thấy rất lạ lùng. Chàng mơ hồ không nhớ rõ có phải mình đang cùng một nữ nhân chung đụng hay không. Rồi Thánh Cô trong lòng chàng sau đó ra sao, chàng cũng không sao biết rõ.

Chỉ duy nhất một việc chàng thấy rằng, cơ thể chàng đã bị tổn thương cực trọng. Những nhánh cây bó lấy thân chàng hiện giờ, đã cho thấy xương cốt của chàng đã bị tổn thương không nhẹ.

Đột nhiên ngay khi ấy, có tiếng chân bước nhẹ nhàng, rồi một bóng người từ ngoài đi vào.

Trong lòng chàng ngạc nhiên, không biết bóng người nọ là ai. Chỉ đến khi bóng đen đó bước lại bên chàng, Vân Linh mới nhận ra khuôn mặt của Thánh Cô ở gần cạnh chàng.

Thánh Cô Bạch Ngọc Tiên thấy chàng tỉnh dậy thì vui mừng kêu lớn:

– Công tử ! Công tử đã tỉnh lại rồi !

Vân Linh nhìn khuôn mặt mừng rỡ của Thánh Cô mà không khỏi nao lòng. Hiện giờ chàng đã minh bạch nữ nhân lúc trước chung đụng điên cuồng cùng chàng chính là Thánh Cô rồi. Chẳng vậy mà nàng nọ không cần thuốc giải độc mà bây giờ đã trở nên mạnh khỏe như thường.

Chỉ xui cho chàng vì dùng thần công bảo hộ cho nàng ta, nên bây giờ cơ thể mới bị bầm dập như vậy. Nếu không thì chàng làm sao có thể tệ hại như lúc này.

Bạch Ngọc Tiên thấy Vân Linh mở mắt nhìn nàng mà không nói tiếng nào thì lo lắng hỏi:

– Công tử thấy trong người ra sao ? Có còn đau ở đâu không ? Có cảm thấy đói không ?

Vân Linh lúc nãy đã vận công kiểm tra huyết mạnh cơ thể. Chàng nhận thấy có vài nơi bị ách tắc, nhưng tựu chung nội phủ còn khỏe hoàn toàn, chỉ bất quá bị tổn thương một vài chỗ nơi xương. Nghỉ ngơi dần dần sẽ khỏe.

Nhưng mà bụng chàng thì đang rất đói. Chàng nghe Bạch Ngọc Tiên nhắc đến cái ăn, thì ngay tức khắc bụng sôi lên ùng ục.

Bạch Ngọc Tiên thấy thế thì khẽ cười rất êm dịu, rồi vội vàng chạy ra ngoài, mang vào một cái chân gà còn nóng.

Hiện tại thì cả người Vân Linh đều bị băng bó, do đó Bạch Ngọc Tiên đương nhiên phải đút cho Vân Linh ăn. Chàng nọ trong lúc ăn uống, mới nhận ra Bạch Ngọc Tiên thân thể lõa lồ. Hai quả đào tiên tuyệt diệu theo từng động tác của nàng, cứ vung vẫy trước mặt chàng làm cho Vân Linh đang nhai suýt nữa thì nghẹn họng, không thể nuốt nổi.

Bạch Ngọc Tiên trong lúc đút cho Vân Linh ăn thì nhận thấy đôi mắt chàng nhìn mình khác lạ. Ban đầu nàng cũng không mấy chú ý. Chỉ đến khi thấy chàng hai mắt như bị thôi miên, ăn cũng không vô thì mới phát hiện ra bản thân nhục thể khêu gợi. Bấy giờ mới đỏ bừng mặt lên mà mắng rằng:

– Công tử thật là con quỷ háo sắc. Thân thể bị như vậy mà còn không biết tự lo thân ư ?

Vân Linh thấy Bạch Ngọc Tiên mắng mình như vậy thì cười khẽ nói:

– Huynh bị muội làm cho tan thương thế này. Muội là oan gia của huynh đó. Suốt đời này muội phải đền lại cho huynh.

Bạch Ngọc Tiên nghe chàng nói thế trong lòng mừng thầm. Nàng cho rằng chàng đã biết chuyện xảy ra giữa hai người. Hiện giờ tuy chàng chưa nói thẳng ra nhìn nhận trách nhiệm, nhưng lời nói bảo nàng phải đền bù suốt đời cho chàng chẳng phải là một câu nói rất nhiều ý nghĩa sao.

Bạch Ngọc Tiên nghĩ vậy trong lòng thầm vui. Đôi mắt trở nên long lanh, còn hai bên tai cũng chợt nóng bừng lên.

Bạch Ngọc Tiên bất chấp xấu hỗ, cứ để thân thể như vậy mà bón thức ăn cho Vân Linh.

Nói ra thì Bạch Ngọc Tiên dù muốn kín đáo hơn nữa thì cũng không có cách chi cả. Lúc trước khi nàng bị dâm dược hành hạ thì đã cởi bỏ y phục vứt xuống nước rồi. Còn y trang của Vân Linh và tấm áo choàng mà chàng đã buột lên người Bạch Ngọc Tiên thì đã bị ma sát của đủ loại vật trên đường nước cuốn khiến cho tơi tả cả ra.

Nếu may ra có được miếng vải nào còn tốt thì nàng đã tận dụng để buột vết thương cho Vân Linh. Hiện tại thì nàng có xấu hỗ thì cũng vô phương biết cách xử lý, nên đành mặt dầy, mày dạn phơi tấm thân lõa lồ ra trước mặt Vân Linh mà thôi.

Hai người ở trong hang đá được 5 ngày trời thì Vân Linh đã bắt đầu cử động lại được.

Trong 5 ngày đó, tuy là bị thương nằm bất động, nhưng Vân Linh vẫn cố gắng dùng Vô hình thần công trong cơ thể, từ từ giải tỏa các bế tắc khí huyết trong cơ thể chàng.

Những ngày đó, nếu không có Bạch Ngọc Tiên ở bên chăm sóc và cung cấp thức ăn thì chàng khó mà lành lặn nhanh như vậy.

Hơn nữa suối nước mà hai người bị cuốn trôi đến đây lại vô cùng yên ắng phẳng lặn. Nơi đây yên tĩnh không một bóng người, nhưng cá sống trong các lạch đá ven mép nước thì nhiều vô kể.

Cũng nhờ vậy mà Bạch Ngọc Tiên không mấy khó khăn khi tìm thức ăn cho hai người.

Những ngày sau này khi Vân Linh bình phục trở lại bắt đầu di chuyển chút ít, thì quan hệ giữa hai người lại càng thêm gắn bó.

Vì hoàn cảnh bó buộc, nên Bạch Ngọc Tiên và Vân Linh y trang gần như chẳng có. Vân Linh xé tạm áo rách trên người chàng để đưa cho Bạch Ngọc Tiên xé ra làm vật che thân.

Còn bản thân chàng thì đành để trần và mặc duy nhất một cái quần rách nát.

Bạch Ngọc Tiên thấy Vân Linh đã khỏe lại mới ngượng ngùng nhắc:

– Huynh nên ra suối gội rửa thân thể lại đi. Cả tuần trăng huynh nằm liệt ở đây, nên cơ thể đã có mùi rồi.

Vân Linh hiểu ra đỏ mặt gật đầu rồi chống gậy ra phía bờ suối.

Khi chàng soi mình xuống dòng nước, mới phát hiện ra công phu diện biến của Vô diện bang đã hoàn toàn bị hủy bỏ. Dưới dòng nước trong vắt, là hình ảnh khuôn mặt tuấn tú của Vân Linh chứ không phải là khuôn mặt xấu xí khó coi của gã Lạc Thiên.

Vân Linh chợt nhớ ra vừa rồi chàng bị thương quá nặng tưởng toi mạng. Môn vô hình thần công do đó đã bị ảnh hưởng rất nhiều. Vì vậy, việc hóa thân thành gã Lạc Thiên đã bị phá hỏng. Như thế, trừ phi chàng khôi phục thần công, nếu không thì không đủ năng lực để biến dạng trở lại thành khuôn mặt của gã Lạc Thiên.

Bạch Ngọc Tiên ở bên trong hang thấy chàng tắm rửa qua quýt thì lên tiếng nhắc:

– Huynh nên tắm rửa cẩn thận, giặt cả y phục nữa. Mấy thứ đó đã theo huynh suốt gần chục ngày rồi, cũng nên được rửa cho sạch.

Vân Linh nghe Bạch Ngọc Tiên nhắc như vậy thì chỉ còn nước cởi nốt y phục rách nát nơi hạ thân, phơi ra toàn bộ thân thể lõa lồ. Rồi nhanh chóng dùng tay giặt sạch cái mớ giẻ rách đó.

Bạch Ngọc Tiên ở bên trong liếc thấy chàng đã cởi y phục ra rồi liền chậm rãi bước ra.

Nàng che miệng cười khi thấy Vân Linh xấu hỗ quay vội người, khum tay che lấy chỗ kín.

Bạch Ngọc Tiên khuôn mặt đỏ hồng, lúng túng nói:

– Để muội mang cái này vào hong lại lửa cho khô. Huynh chịu khó ngồi ở đây đợi một lát.

Vân Linh thấy Bạch Ngọc Tiên bạo dạn như vậy thì chỉ có nước ậm ừ, để mặc cho nàng lấy phần y trang rách nát của chàng vào hơ lửa.

Hồi lâu sau, Bạch Ngọc Tiên đi ra trao trả lại y phục cho Vân Linh. Vân Linh lúc này mới thấy y trang rách của chàng đã được nàng chăm chút trở lại cho tươm tất, những chỗ te tua quá đã bị xé bỏ. Trông như vậy khi mặc vào cũng có vẻ khá hơn so với lúc xưa.

Bạch Ngọc Tiên ở cùng với Vân Linh trong những ngày qua, càng lúc càng trở nên gắn bó. Lúc trước cơ thể nàng y trang ít ỏi, liên tục hiện lộ nét dụ người, điều đó khiến người con gái xấu hỗ vô cùng.

Thế nhưng, cho đến bây giờ, những cảnh lập lờ ẩn hiện lộ thân như thế không còn khiến nàng xấu hỗ với Vân Linh nữa. Hai người trong những ngày đó đã từ từ thông hiểu nhau hơn. Bản thân nàng cũng đã hòa hợp cùng chàng, đưa nhau lên đỉnh vu sơn hạnh phúc.

Còn Vân Linh thì đã xác định việc chàng ái ân cùng Bạch Ngọc Tiên trong cơn mê là không thể từ bỏ trách nhiệm. Tuy nhiên ban đầu chàng cũng thấy lo lo, không hiểu nàng nọ có cùng suy nghĩ giống như chàng không. Vì vậy sau một thời gian cùng nhau chia xẻ cực khổ, chàng đã hiểu được tình cảm luyến ái của Bạch Ngọc Tiên dành cho chàng là sự thật. Thế nên chàng đã lên tiếng nhận trách nhiệm trước nàng, rồi cùng nàng ái ân hạnh phúc, hưởng được mùi vị trái cấm nơi nhân gian.

Vân Linh sau khi hồi phục công lực được 7 thành, liền quyết định rủ Bạch Ngọc Tiên tìm đường trở về Vạn Thủy Lâu xem bọn người Hỏa Băng Tâm hiện giờ như thế nào.

Bạch Ngọc Tiên xấu hỗ vì cơ thể trần trụi gần như lõa lồ nên vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh một cách lo lắng. Vân Linh thấy Bạch Ngọc Tiên như vậy thì phì cười chọc ghẹo:

– Nương tử của ta xinh đẹp như thế này. Chỉ sợ không có người nhìn thấy, làm sao lại sợ hãi người khác nhìn ngó như thế.

Bạch Ngọc Tiên ngượng nghịu đập vào người chàng nói:

– Huynh đừng có chọc muội nữa. Con người muội giờ này chẳng khác gì không mặc y phục. Toàn thân lộ thể như thế làm sao dám đi lại trên đường chứ.

Vân Linh bật cười đưa mắt ngắm nhìn thân thể y trang sơ sài của Bạch Ngọc Tiên rồi khen rối rít. Còn chỉ cho nàng thấy những nét bí ẩn tuyệt đẹp trên cơ thể nàng.

Bạch Ngọc Tiên bị chàng khen lấy khen để thì mặt đỏ hồng lên, liên tục đánh vào người chàng mà không biết làm sao ngăn cản chàng không chọc phá nàng nữa.

Trong lúc vô tình, nàng chợt nhìn mấy mảnh y phục của ai đó mắc cạn trên đá sỏi liền mừng rỡ chạy lại.

Hóa ra y phục này chính là vải phục trên người nàng lúc trước vì bị trúng dâm dược kích dục mà cởi ra. Nó cũng bị nước cuốn đi nên trôi dạt đến đây.

Bạch Ngọc Tiên tìm thấy y phục tươm tất thì hết sức mừng rỡ, liền vội vàng giục Vân Linh nhóm lửa cho nàng hơ lại y phục cho mau khô.

Vân Linh thấy Bạch Ngọc Tiên mừng rỡ như thế thì phì cười, liền nhanh chóng kiếm cành khô đốt lửa lên. Tiện đó, chàng phóng ám khí giết một con chim đang bay, để làm bữa ăn cải thiện cho hai người.

Bạch Ngọc Tiên có được y phục mới khá là kín đáo thì hết sức tự tin. Nàng nhân đó còn làm thêm y phục bên dưới để Vân Linh mặc vào, rồi bảo chàng vất đi cái thứ y phục không ra y phục chàng đang mặc nữa.

Hai người đi từ sáng cho đến trời tối, mới đốt lửa lên để ăn uống và nghỉ ngơi. Hiện thời bọn họ đã rời khỏi con suối kia và đi sâu vào rừng rồi.

Vân Linh thấy trời trở lạnh nên vừa ôm Bạch Ngọc Tiên trong lòng vừa cùng nàng sưởi dưới ánh lửa. Hai người bọn họ giờ đây giống hệt như một cặp vợ chồng son, cùng nhau hưởng thụ cuộc sống an bình tự tại nơi sơn lâm.

Đột nhiên ngay khi đó, hai người lại nghe tiếng cành lá bị gãy đạp và bước chân người đang theo ánh lửa mà tiến gần.

Vân Linh ngó thấy Bạch Ngọc Tiên đang trong lòng mình có vẻ lo lắng liền cười nhẹ rồi chấn an:

– Người mới đến chỉ là một cao thủ giang hồ thôi. Chúng ta và họ không có ân oán. Vậy muội làm gì phải căng thẳng thế.

Bạch Ngọc Tiên nghe Vân Linh nói vậy mới từ từ thả lỏng cơ thể. Nàng từ khi thoát khỏi bàn tay Hắc y quái thủ, thì tâm trạng luôn lo âu vì vẫn còn ngán ngại thủ đoạn tàn độc và bí ẩn của lão tặc. Nhưng hiện giờ nàng đi theo Vân Linh, thì sự sợ hãi đó tự nhiên cũng không còn ghê gớm như trước.

Vân Linh nói xong liền ngấm ngầm để ý nhìn người mới đến. Thế nhưng khi khuôn mặt vị khách nhân kia lộ ra, thì không chỉ bản thân chàng mà cho đến Bạch Ngọc Tiên đang ngồi trong lòng chàng cũng phải ngẫn người kinh ngạc.

Vị khách nhân kia nhìn thấy hai người thì cũng giật mình đứng lại. Y chính là Hoang Sơn Khách Âu Dương Lăng, người tình cũ của Thánh cô Bạch Ngọc Tiên.

Lúc này Hoang Sơn Khách Âu Dương Lăng không còn đầu bù, tóc rối như hồi Vân Linh mới gặp ở trong căn nhà nhỏ nơi sườn núi. Y mặc một bộ võ phục màu lam, tóc búi cao, để lộ khuôn mặt rắn rỏi và khá đẹp trai.

Đôi măt Âu Dương Lăng hiện nay đang chằm chằm nhìn vào hai người. Cơ hồ y không thể tin được những gì mình thấy.

Vân Linh nhận ra Âu Dương Lăng chính là vị ca ca kết nghĩa với mình lần trước thì hết sức mừng rỡ vội vàng đẩy Bạch Ngọc Tiên ra khỏi lòng mình đứng dậy, đi tới nói:

– Lăng ca. Tiểu đệ không ngờ gặp được Lăng ca ở đây. Bấy lâu nay huynh đệ chúng ta xa nhau, Lăng ca có được khỏe không ?

Thế nhưng trái với sự mừng rỡ của chàng, Âu Dương Lăng khuôn mặt kỳ dị, rảo bước tiến thẳng về phía Bạch Ngọc Tiên, hai mắt trừng trừng nhìn nàng.

Bạch Ngọc Tiên nhìn thấy Âu Dương Lăng như gà con thấy cáo, sợ hãi co rúm người lại, cúi đầu nhìn xuống đất.

Vân Linh thấy đại ca thần tình biến đổi kỳ dị thì không khỏi ngạc nhiên. Chàng bước theo đại ca tươi cười nói:

– Lăng ca. Đệ xin được giới thiệu với huynh. Vị cô nương này là nương tử của đệ. Nàng tên là Quỳnh Liên, là Thánh cô của Độc hồng môn đó.

Âu Dương Lăng nghe lời giới thiệu của Vân Linh khuôn mặt đại biến. Bất thình lình y vung tay một cái, rút kiếm ra khỏi vỏ chỉ về phía Vân Linh miệng thét:

– Tên cẩu tặc kia. Ta và ngươi không phải huynh đệ gì hết. Ngươi mau bó tay chịu chết đi.

Vân Linh kinh hãi nhìn Âu Dương Lăng, hai tay khua lên lia lịa miệng nói:

– Lăng ca. Đại ca bị làm sao vậy. Đại ca không nhận ra tiểu đệ sao. Tiểu đệ là Vân Linh đây mà.

Âu Dương Lăng đôi mắt trợn trừng nhìn Vân Linh quát lớn:

– Ngươi đừng nhiều lời. Mau rút kiếm ra đi. Ta và ngươi hôm nay phải có một người chết.

Vân Linh không hiểu gì hết tròn mắt nhìn Âu Dương Lăng đang trừng trừng nhìn mình.

Chàng vội vàng khua tay lên phía trước nói lớn:

– Lăng ca. Đại ca xem coi đệ làm gì có mang vũ khí. Chúng ta huynh đệ lâu ngày gặp nhau sao lại phải động thủ chứ ?

Âu Dương Lăng nghe vậy liền hừ một tiếng, vất ngay thanh kiếm xuống đất, miệng quát:

– Được lắm. Chúng ta dùng tay không đấu với nhau cũng được. Ta không tin không có vũ khí ta không giết được loài cẩu tặc như ngươi.

Âu Dương Lăng nói xong liền xông vào, nhằm người Vân Linh đánh luôn.

Vân Linh không hiểu tại sao đại ca Âu Dương Lăng mới gặp chàng đã đòi động thủ sống chết cùng chàng. Lúc này chàng thấy đại ca xông tới đánh mình thì vội vàng nhảy sang phía trái 1 trượng tránh né.

Thế nhưng võ công của Âu Dương Lăng sau 20 năm tiềm tu đã tiến đến cảnh giới xuất thần nhập hóa. Hồi Phong Chưởng đã luyện tập đạt đến 10 thành. Do đó, Vân Linh trong lúc bất phòng bị Âu Dương Lăng tấn công liền cảm thấy không còn chỗ để thở, áp lực mỗi lúc lại mạnh lên nhiều.

Bấy giờ chàng mới kinh hoàng không dám phân tâm nữa, ra sức tránh né những đòn đánh như sấm vang, chớp giật của đại ca.

Bạch Ngọc Tiên ở bên ngoài sợ hãi thừ người. Nàng không ngờ tình nhân 20 năm không gặp của nàng lại bất ngờ đến nơi này. Chẳng lẽ đó là số kiếp. Ông trời muốn trừng phạt nàng hay sao nên để hai người nam tử có tình cảm với nàng gặp nhau. Để họ đánh nhau tơi bời như thế này.

Nàng thấy Vân Linh cứ tránh né mãi thì sợ chàng bị thương liền nói:

– Vân huynh đừng nên rụt rè như thế. Huynh cẩn thận kẻo bị thương.

Âu Dương Lăng đang hăng say tấn công thấy Bạch Ngọc Tiên nhắc nhở Vân Linh tấn

công lại mình thì tức giận cười lớn nói:

– Hắc … hắc … Nàng thương cho tên cẩu tặc này thì huynh phải giết chết nó mới được.

Y vừa cười vừa nói như vậy nên thế công có chậm lại trong giây phút. Vân Linh là cao thủ tuyệt đỉnh nên liền cướp lấy thời cơ phản công trở lại. Võ công của chàng thâm sâu vô cùng. Chiêu thức biến hóa kỳ ảo, lúc thì dùng Tùy Phong chưởng của sư phụ Hoạt Thiên Tà, lúc thì biến ra Vô hình chưởng của bản thân khiến cho Âu Dương Lăng cũng phải kinh hãi nhất thời lùi lại.

Hai đằng chiêu xuất nhanh như thiểm điện, chưởng lực mạnh vô cùng. Lập tức khiến cho cây cối xung quanh lá rụng lả tả, bụi cát mù lên.

Vân Linh hiện giờ thân còn trọng thương, công lực mới chỉ đạt 7 thành, do đó chàng không dám dùng bừa Vô hình thần công lên để thủ thắng.

Mặc khác, hiện nay chàng vẫn chưa hiểu được vì sao đại ca Âu Dương Lăng lại trở nên điên cuồng như thế. Tại sao người lại muốn giết kỳ được chàng mới nghe. Tại sao lại lạ thế ?

Những điều rắc rối đó Bạch Ngọc Tiên ở bên ngoài lại là người hiểu rõ nhất. Bạch Ngọc Tiên biết Âu Dương Lăng đã say mê nàng vô cùng. Y chỉ vì bị độc chưởng của sư tỷ Ngọc Liên Hoa đánh cho thụ thương nên mới phải tiềm tu rèn luyện công lực phục thù. Mục đích cuối cùng cũng chỉ muốn được gặp nàng để bày tỏ tình cảm chân thật.

Những điều đó nàng đều biết. Thậm chí bản thân nàng xưa kia cũng đã có tình cảm cùng Âu Dương Lăng. Hai người đã có những lúc luyến ái bên nhau. Cùng nhau dệt nên mối tình thơ mộng.

Ấy thế mà mối tình đó lại vì chữ ân với Ngọc Liên Hoa mà bị tan vỡ. Ngọc Liên Hoa đã dùng y thuật của mình cứu mạng cho phụ mẫu Bạch Ngọc Tiên Cơ vốn bị thù nhân ám phục độc dược. Đổi lại việc đó, nàng phải chịu làm Thánh Cô của Độc Hồng Môn và phải xa rời tình nhân Âu Dương Lăng.

Câu chuyện xa xưa đã trôi qua 20 năm, bây giờ nàng lại đi gá nghĩa cùng với người khác, hỏi làm sao Âu Dương Lăng có thể chịu được.

Ác một nỗi trượng phu của nàng bây giờ lại là sư đệ kết nghĩa với Âu Dương Lăng. Như thế thì nàng phải làm sao đây. Nên tính cách nào để giải tỏa đây ?

Trong khi đó, ở trận đấu Vân Linh và đại ca Âu Dương Lăng đã đấu nhau được 500 chiêu rồi. Càng đấu lâu Vân Linh càng chiếm được ưu thế. Lý do chính của việc đó chính là võ học của Vân Linh cực kỳ uyên thâm. Chàng khi xưa ở Âm Thiên Cốc đã đọc được rất nhiều loại sách võ học của các nhà. Gần đây lại vì đóng giả Lạc Thiên nên phải tự mình nghiền ngẫm mấy môn võ học bá tạp đó. Không ngờ nhờ vậy mà kiến thức võ học của chàng chuyển từ lý luận cơ bản sang thực hành, tạo nên một kiểu võ học kỳ lạ với nhiều chiêu thức biến hóa của vô số môn pháp khác nhau.

Từ khi nghiên cứu võ học đến nay, chưa bao giờ Vân Linh có được cơ hội cọ sát võ học của bản thân mình. Bây giờ chàng gặp được đại ca võ học cao cường, nên buộc chàng phải chú tâm chiết giải chiêu thức, nhờ thế chàng càng đánh thì chiêu thức càng tinh luyện, độ biến hóa càng phức tạp, trình độ ra đòn càng nhanh chóng.

Hai người đấu thêm 20 chiêu nữa thì Vân Linh đã bắt đầu chiếm được thượng phong. Hoang Sơn Khách Âu Dương Lăng đã bị chiêu thức võ học tinh kỳ của Vân Linh làm cho rối loạn, không biết phản đòn cách nào, tự nhiên phải lùi lại liên tiếp để né tránh.

Vân Linh đang hứng thú biến hóa chiêu thức tấn công dồn đại ca Âu Dương Lăng lùi lại liên tiếp thì bất ngờ Bạch Ngọc Tiên ở bên ngoài kêu lớn:

– Đừng đánh nữa. Không được làm hại Lăng huynh.

Vân Linh đang đánh hăng, nghe được điều đó thì không khỏi kinh ngạc nhảy lùi lại, nhìn về phía Bạch Ngọc Tiên.

Bấy giờ chàng mới thấy Bạch Ngọc Tiên hai má đầm đìa lệ. Đôi mắt xinh đẹp đỏ hoe vì nước mắt. Nàng chạy ra giữa trận đấu nức nở nói:

– Muội xin hai huynh. Hai người đừng đánh nhau nữa.

Hoang Sơn Khách Âu Dương Lăng khuôn mặt đại biến, lắp bắp mãi mới nói được mấy tiếng:

– Nàng … nàng ….

Vân Linh ngơ ngẫn nhìn cảnh tượng kỳ cục. Đôi mắt chàng hết nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của Bạch Ngọc Tiên, lại nhìn sang khuôn mặt nhăn nhúm vì đau khổ của đại ca Âu Dương Lăng. Thế rồi đột nhiên trong đầu chàng chợt nghĩ ra một chuyện. Chàng nhớ lại lúc trước đại ca Âu Dương Lăng từng kêu tên một người con gái khi người vừa rời khỏi căn nhà hoang nơi sườn núi. Vân Linh kinh hãi khi mường tượng nhớ ra tên người con gái đó hình như tên là Bạch Ngọc Tiên Cơ ….

Thế rồi toàn thân chàng đột ngột sụp xuống. Khuôn mặt đại biến, quỳ trước mặt Hoang Sơn Khách Âu Dương Lăng mà kêu lên:

– Đại ca. Tiểu đệ biết sai rồi. Người con gái kia lẽ ra phải thuộc về đại ca mà tiểu đệ lại cướp mất. Tiểu đệ xin quỳ xuống đây cho đại ca trị tội.

Hoang Sơn Khách Âu Dương Lăng hừ lên một tiếng lớn, quát:

– Tên tiểu cẩu vô sĩ. Ta giết ngươi.

Một tiếng ầm nổi lên cùng với một tiếng kêu rú thất thanh vang vọng. Vân Linh bị một luồng chưởng phong cực mạnh do Âu Dương Khách phóng ra đánh trúng. Thân hình chàng bị bắn tung ra nằm lăn trên đất bất động.

Bạch Ngọc Tiên kinh hoàng vội chạy lại. Nàng mắt thấy Vân Linh sắp bị táng mạng vì chưởng thứ hai của Âu Dương Lăng đang định đánh xuống lần nữa thì vội nhào đến đè lên mình bất động của Vân Linh, khóc mà nói:

– Lăng huynh. Lỗi này không phải do huynh ấy. Chính muội đã phụ tình cùng huynh. Huynh hãy giết muội đi mới đúng.

Âu Dương Lăng khuôn mặt co rúm lại, nhìn trừng trừng hai thân hình nam nữ bất động trên mặt đất. Y chợt kêu lên một tiếng đau thương rồi vụt lao người vào bóng đêm tối mịt.

Bạch Ngọc Tiên thì nước mắt tuôn rơi, khẽ nhổm người dậy nhìn theo. Hai mắt nàng đã nhòa lệ không còn nhìn rõ thân ảnh kia biến đi đâu nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.