Quái Dị Khách

Hồi 37: GIẢI CỨU THÁNH CÔ



Lục Dương đưa Vân Linh và Ngọc Lan đi trên một chiếc thuyền con xuôi dòng tiến về phía Vạn Thủy Lâu. Lúc này trời đêm một màu u tối, mặt trăng trên cao chỉ như một chiếc lưỡi hái không đủ soi rọi cảnh vật trong đêm. Lại nữa lúc này tiết trời vào đông xe xe lạnh càng làm cho không khí thêm buồn tẻ cô quạnh.

Vân Linh lần đầu tiên do thám bằng thuyền nên hết sức ngỡ ngàng. Chàng quay đầu nhìn về phía Vạn Thủy Lâu thì thấy đèn đuốc chiếu sáng, khung cảnh bên trong thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười đùa, tiếng nói chuyện rì rầm vọng lại, như vậy cho thấy bọn người Hỏa Băng Tâm đi vào Vạn Thủy Lâu cũng chưa xảy ra chiến sự phải động thủ.

Lục Dương vừa đưa tay khua động mái chèo nhè nhẹ điều khiển con thuyền nhỏ khỏi bị lạc hướng vừa nói:

– Ở quanh Vạn Thủy Lâu rất nhiều môn nhân giám sát. Ngay ở trên chòi cao luôn túc trực 2 đến 3 môn nhân kiểm soát động tĩnh tình hình khu vực xung quanh. Do đó, chúng ta không thể neo thuyền đến quá gần mà phải đích thân xuống nước để mò vào bờ, như vậy mới có thể không bị bọn chúng phát hiện.

Vân Linh và Ngọc Lan đều khẽ gật đầu. Hiện giờ cả ba người đều mặc y phục lội nước, mục đích cũng để dễ dàng xâm nhập vào Vạn Thủy Lâu cho thật êm thắm thôi.

Đối với Vân Linh và Lục Dương thì đều là nam nhân nên việc mặc y phục bó sát vào người thế này không tạo nên cảm giác xốn mắt. Duy có Ngọc Lan cô nương thì việc mặc loại y trang bó sát lại làm cho phong đồn nẩy nở cũng như hai trái tuyết lê phía trước hiện lên rõ hơn bao giờ hết và đập vào mắt Vân Linh lẫn Lục Dương khiến cả hai đều không khỏi trộm nhìn những tuyệt phẩm hấp dẫn nọ.

Vân Linh thì đã từng thưởng thức qua những thứ tuyệt phẩm đó của các nàng như Tiêu hồn ma nữ, Sử Nguyệt Nga hay mới rồi là của Hỏa Băng Tâm nên cũng chỉ bị hấp dẫn chút thôi chứ không đến mức ngơ ngẫn tinh thần như Lục Dương. Anh chàng Lục Dương tuy mang danh Ngoại cung đường chủ của Độc Hồng môn nhưng lại chưa từng gần gũi với vị cô nương nào nên lúc này không khỏi chiếu ánh mắt thèm thuồng nhìn vào những thứ dụ hoặc trên người của Ngọc Lan cô nương mà suy nghĩ vẫn vơ.

Còn về cô nương Ngọc Lan cũng biết mình mặc y phục như vậy thật là khiêu khích người ta. Thế nhưng sự việc cứu người trọng đại nàng cũng không thể không mặc quần áo như vậy.

Nàng xoay đầu thấy Lục Dương đôi mắt đờ đẫn nhìn vào người mình thì hai má đỏ bừng vội vàng quay đi, trong lòng không khỏi chửi rủa tên nam nhân nọ háo sắc.

Vân Linh thấy tình trạng hai người như vậy thì không khỏi cười thầm. Tự nhiên chàng thấy nhớ Tiêu hồn ma nữ vô hạn. Nếu mà lúc này có nàng đó ở đây thì vui thú biết bao nhiêu. Trăng thanh, gió mát, dạo cảnh trên sông thật là thú vị vô cùng.

Như đã hẹn. Sau khi thuyền nhỏ của Lục Dương còn cách Vạn Thủy Lâu chừng 100 trượng thì 3 người bắt đầu bỏ thuyền lại mà chuồn xuống nước.

Lục Dương am hiểu tình hình hơn hết bắt đầu bơi trước dẫn đường. Vân Linh và Ngọc Lan nối bước bơi theo.

Vân Linh võ công cao tuyệt nhưng công phu dưới nước của chàng thật không sánh được với Lục Dương cũng như cô nương Ngọc Lan. Ba người bơi đi 50 trượng thì Vân Linh đã bị hai người bỏ lại khá xa. Ngọc Lan thấy chàng thủy công kém như thế thì không khỏi cười thầm. Nàng vội quay lại bơi gần Vân Linh rồi vừa dìu vừa hướng dẫn chàng thao tác bơi lội cho đúng cách.

Vân Linh được Ngọc Lan hỗ trợ cuối cùng cũng vượt qua được khoảng cách trăm trượng tiến vào bờ.

Lúc bấy giờ Lục Dương đã biến mất vào đêm tối. Vân Linh thấy vì chàng mà Ngọc Lan bị chậm trễ thì không khỏi xấu hỗ ngượng nghịu. Chàng sau việc này thầm dặn lòng nếu có cơ hội phải học thêm công phu dưới nước thật tốt. Không thể để đến lúc quan trọng lại tệ hại như vầy.

Ngọc Lan lên đến bờ rồi liền kéo Vân Linh vào một chỗ kín bàn chuyện.

Theo kế hoạch, việc tiềm nhập cứu người này Lục Dương sẽ đi tìm kiếm Thánh cô trên tầng thứ 7 của Vạn Thủy Lâu, còn Ngọc Lan và Vân Linh sẽ xuống hầm ngầm dưới nước để tìm kiếm Thánh Cô. Hai bên sẽ cùng truy tìm chỗ giam giữ Thánh Cô, nếu ai tìm được trước thì phải thông báo ngay cho bên kia trong thời gian sớm nhất.

Trường hợp nếu gặp phải cường địch lợi hại dẫn đến đánh nhau thì nên tìm cách hợp lại với bọn người Hỏa Băng Tâm đã đến từ trước để củng cố thêm lực lượng mới có thể phá vòng vây mà đi.

Hiện giờ Lục Dương đã đi rồi, Ngọc Lan và Vân Linh cũng kéo nhau nhắm hướng hầm ngầm mà tiến. Hai người vừa đi vừa theo dõi tình hình. Ngọc Lan đi trước, Vân Linh theo sau. Cả hai dò đường rất cẩn thận vì sợ mắc phải mai phục mà lộ thân phận thì thật rầy rà.

Theo như lời của Lục Dương và Hỏa Băng Tâm thì hiện ở Vạn Thủy Lâu chỉ có 2 nơi có thể giam người.

Nơi thứ nhất chính là tầng lầu thứ 7, tầng cao nhất của Vạn Thủy Lầu. Nơi này luôn luôn có cao thủ hộ vệ canh gác ngày đêm. Nếu không phải người có phận sự thì không thể bước chân lên các lầu này.

Từ tầng 1 đến tầng 3 là nơi ở của các môn nhân và cao thủ trong Vạn Thủy Lâu. Tầng thứ 4 và thứ 5 là nơi cư ngụ của các khách khanh. Tầng thứ 6 và tầng thứ 7 chính là chỗ dùng để giam người. Thiết kế kiểu đó mục đích là để ai đó muốn xông vào cứu người ra thì phải bước qua tất cả mấy lầu kia, mà việc làm đó thật không phải dễ, chưa từng có ai có thể làm được việc đó bao giờ.

Nơi giam người thứ nhất hung hiểm như vậy nhưng vẫn còn có thể hy vọng đột phá. Trong khi nơi giam người thứ hai lại đầy rẫy cơ quan và cạm bẫy. Nơi này nghe nói chỉ những nhân vật thân phận cực cao mới có quyền biết được bí ẩn của các cơ quan cạm bẫy. Vì thế, chính bản thân Ngọc Lan cũng chỉ nghe nói chứ chưa từng được đặt chân đến.

Lúc này Ngọc Lan cho rằng mình là người của Độc Hồng Môn nên am tường địa thế nơi khu vực này hơn Vân Linh nên đòi đi trước.

Nhưng Ngọc Lan không biết Vân Linh công phu võ học thượng thặng. Chàng chỉ cần vận khởi Vô hình thần công lên là mọi sự vật trong vòng 20 trượng chàng đều có thể nhận rõ mọi sự chuyển động hay rình rập.

Tuy nhiên Vân Linh không nói ra điều đó, chàng vẫn để cho Ngọc Lan đi trước để nàng khỏi phải thất vọng khi biết rằng việc làm đó thật không quan trọng.

Hai người đi vào trong Vạn Thủy Lâu được hơn 200 trượng thì đột nhiên có tiếng quát tháo ầm ĩ vọng ra từ phía ngoài xa.

Vân Linh thấy vậy vội vàng kéo Ngọc Lan ngồi xuống, miệng nói:

– Trong Vạn Thủy Lâu mấy người bên ta đã động thủ rồi. Lúc này thế nào bọn chúng cũng sẽ điều thêm lực lượng cứu viện. Chúng ta nên yên lặng ở đây một lúc chờ bọn chúng tụ tập ở nơi đó thật đông rồi mới di chuyển.

Ngọc Lan đồng tình. Nàng ngồi cùng Vân Linh ở một chỗ nhìn thấy hàng loạt người tấp nập tiến lại chỗ có tiếng vũ khí chạm nhau đang vang vọng ở ngoài xa.

Hồi lâu sau, mọi sự lại ổn định. Ngọc Lan và Vân Linh lại tiếp tục đi. Vân Linh do tụ tập thần công nên biết rõ lúc này ở khu vực nào hiện đang bỏ trống, khu vực nào có đông người tụ tập. Vì thế chàng đi rất nhanh, vượt hơn cả Ngọc Lan nữa.

Hiện giờ tình hình đã có biến đổi. Bọn người do Hỏa Băng Tâm dẫn vào đã ra mặt đánh nhau cùng người ở Vạn Thủy Lâu. Thời gian trong lúc này rất quý báu không cho phép chàng chậm trễ được nữa.

Ngọc Lan thấy chàng đi nhanh như vậy thì rất lo lắng. Nàng muốn lên tiếng bảo Vân Linh đi chậm lại nhưng lại sợ đánh động bọn môn nhân đang tuần sát ở đây. Vì vậy Ngọc Lan cứ mãi bám theo phía sau Vân Linh mà không hay rằng nàng đang bị chàng nọ dẫn đường.

Hai người càng đi vào sâu trong khu vực Vạn Hoa Lâu lại càng gặp nhiều môn nhân tuần tra canh gác. Tốc độ vì thế càng lúc càng chậm. Nhiều lúc Ngọc Lan phát hoảng khi bất thần Vân Linh kéo tay nàng ngồi thụp xuống để thoát khỏi sự phát hiện của đám canh tuần.

Ngọc Lan nhận thấy việc bảo vệ khu vực trọng địa này đã có nhiều thay đổi so với những gì nàng biết. Điều này cho thấy việc nàng đòi đi theo để dẫn đường cho Vân Linh cứu Thánh Cô đã hoàn toàn thất bại.

Thậm trí lúc này, Ngọc Lan còn để cho Vân Linh nắm tay dẫn đi. Nếu không nhờ chàng nhanh chóng phát hiện địch nhân kịp thời thì không dưới 3 lần nàng đã bị bọn người trong Vạn Thủy Lâu phát hiện rồi.

Hai người lần mò đến gần cửa hầm ngầm bí mật thì đột nhiên Vân Linh đẩy Ngọc Lan áp sát vào tường rồi ôm chặt lấy đẩy thân hình hai người lên cao. Hai người dính sát vào nhau lẫn sau khe đá hẹp cạnh bên khung cửa.

Ngọc Lan kinh ngạc lẫn xấu hỗ khi nhận ra người nàng bị Vân Linh và vách khe đá ép lại làm cho hai trái tuyết lê nẩy nở dính chặt vào trước ngực Vân Linh.

Lưng nàng thì tựa vào tường, ngực nàng thì tựa vào ngực Vân Linh. Tấm thân con gái bị chàng trai ôm gọn, dìu đứng giữa thinh không.

Lúc này ở dưới chân hai người hoàn toàn không có điểm tựa. Do đó nếu Ngọc Lan cựa quậy đòi rời khỏi Vân Linh thì sẽ rơi ngay xuống đất.

Ở phía dưới, lại có những tiếng chân người chạy rầm rập. Rồi một giọng nói âm trầm vang lên:

– Các ngươi canh gác ở đây có phát giác ra điều gì không ?

– Dạ ! Không phát hiện ra điều gì ? Trưởng lão đại nhân có cần vào trong kia xem qua

không ?

– Không phát hiện gì thì tốt. Hôm nay có một bọn người đến quấy phá. Ta lo rằng ở đây xảy ra chuyện nên vội đến đây. Ngươi mau đi trước dẫn đường để xem can phạm trong này còn không ?

Vân Linh kinh ngạc nhận ra giọng nói đó chính là giọng nói của Hắc y quái thủ Sà Đà Tử.

Trong lòng chàng đột nhiên phấn khích, đưa mắt nhìn Ngọc Lan thì chợt nhận ra hơi thơm từ miệng nàng thổi nhẹ vào mặt. Đôi mắt nàng nọ đang nhìn chàng với một cái nhìn khó thể diễn tả bằng lời.

Lúc này Ngọc Lan cô nương đang bị hoạt cảnh trước mắt làm cho tâm thần biến đổi kịch liệt. Nàng giờ này mới nhận thấy nam nhân đang ở cạnh mình có một mãnh lực rất mạnh. Tấm thân nàng khi gần gũi chàng tự nhiên tê tê kỳ lạ, sức lực như biến mất cả. Trong lòng rào rạt thứ tình cảm mỹ diệu ôn nhu. Hai má trở nên đỏ bừng. Toàn thân phát nóng tê tái.

Vân Linh đã từng chung đụng với không ít nữ nhân nên chỉ nhìn sơ qua thể trạng và biểu tình của Ngọc Lan cô nương ở trong lòng thì hiểu rằng nàng nọ đang động xuân tình.

Chàng thở dài ôm lấy người nàng nhảy xuống đất miệng khẽ nói:

– Lan cô nương nên cẩn thận một chút. Người đến đây vừa rồi chính là Hắc y quái thủ Sa Đà Tử đó.

Ngọc Lan cô nương nghe đến tên Hắc y quái thủ Sà Đà tử thì không khỏi kinh tâm. Nhất thời tình cảm luyến ái nam nữ liền vụt qua nhanh. Nàng lo lắng nhìn Vân Linh hỏi:

– Thiên công tử làm sao lại biết người đó chính là lão ta.

Vân Linh cười nhẹ:

– Cô nương ngay đến tiếng nói của lão ấy cũng không nhận ra ư ?

Ngọc Lan bị chàng nói thế thì ngượng ngùng lúng túng. Lúc mới rồi nàng tâm thần say mê hoang dạng, có nghe được chút gì ở bên ngoài đâu thì làm sao có thể nhận ra tiếng nói của lão tặc.

Vân Linh kéo tay Ngọc Lan đi nhanh. Hiện giờ chàng đã tin chắc 10 phần kẻ bị giam dưới hầm ngầm chính là Thánh Cô Bạch Ngọc Tiên.

Hai người đi thêm một đoạn thì nhìn thấy một khe cửa hẹp. Lúc này, phía ngoài có gần chục cao thủ đang đứng gác. Con người Hắc y quái thủ Sà Đà tử không còn thấy đâu nữa.

Vân Linh chỉ về phía trước nói thầm vào tai Ngọc Lan. Cô nàng nghe chàng nói Thánh Cô đang bị giam trong đó thì trong lòng chấn động. Đôi mắt vội nhìn về phía đám lính canh một cách lo âu.

Vân Linh nói:

– Khoảng cách từ đây đến đó xa quá. Hai người chúng ta không thể tiếp cận được bọn người đó mà không bị phát hiện. Lan cô nương nghĩ nên làm thế nào ?

Ngọc Lan nhíu mày nhìn về phía xa trong lòng suy nghĩ mông lung. Lát sau nàng khẽ thở dài nói:

– Tiểu muội nghĩ không ra cách nào hết. Thiên công tử có cách nào không ?

Vân Linh cười nói:

– Cách hay nhất là chúng ta giả làm đôi tình nhân, cô nương chịu để cho tại hạ chiếm tiện nghi một chút, rồi làm bộ kêu réo bọn kia đến giúp, như vậy là xong liền.

Ngọc Lan nghe vậy mặt đỏ lên nhéo vào hông Vân Linh một cái thì thào:

– Công tử chỉ toàn nói bậy. Ai lại nghĩ ra cách dụ người kỳ cục như vậy bao giờ.

Vân Linh thấy nàng đỏ mặt lên và nhéo vào hông chàng đau điếng thì nhăn mặt nói:

– Lan cô nương không nghĩ ra cách, bảo tại hạ nghĩ cách. Vậy mà bây giờ còn nhéo vào hông tại hạ. Thật là không có quy cũ gì cả.

Ngọc Lan thấy Vân Linh như vậy thì muốn phì cười. Nàng không tưởng tình nhân của Tâm muội lại có thể quái dị đến thế.

Đang lúc ấy, đột nhiên thân hình nàng bị Vân Linh nhấc bỗng lên, rồi thì bản thân bị bắn tung ra ngoài hướng về phía bọn lính canh.

Ngọc Lan kinh hoãng kêu lên một tiếng “ui chao”, toàn thân vặn một cái thật mạnh ngã người trên đất một cách điệu nghệ.

Bọn lính canh gác đột nhiên thấy một bóng người ngã xuống, cùng với đó là tiếng kêu của nữ nhân rất mê hoặc. Bọn họ còn đang ngạc nhiên thì một thân ảnh nhanh như ma mị đã đến gần. Mấy tiếng úi chà vang lên, rồi thì hàng loạt thân người bị điểm trúng huyệt ngã lăn xuống đất.

Khi Ngọc Lan tỉnh táo tung người đứng dậy thì đã thấy đám lính canh bị người ta điểm huyệt ngã rồi.

Trong lòng nàng thầm phục Vân Linh thủ đoạn cao cường, khinh công thực nhanh hiếm có.

Vân Linh không để cho Ngọc Lan nói một lời liền kéo tay đẩy nàng tiến vào khung cửa hẹp. Hai người đi dần xuống phía dưới, rồi cứ theo những bậc thang nhỏ lần lần đi xuống sâu hơn.

Đột nhiên ngay khi ấy, cảm giác dưới chân hai người như hụt hẫng. Ngọc Lan kinh hãi kêu lên một tiếng, toàn thân đã bị rơi xuống phía dưới.

Vân Linh tình trạng cũng không khá hơn gì so với Ngọc Lan. Có điều chàng thân thủ nhanh nhẹn. Ngay trong lúc kì biến đột ngột, đã phóng xuất một cổ cường lực đánh thẳng sang bên tạo cho thân người một sự tác động lăn không bay ngang tựa vào vách đá.

Chàng ngay khi đó, nhìn thấy thân ảnh của Ngọc Lan bị rơi xuống dưới đất có đầy gươm đao nhọn hoắc thì kinh hãi vội phóng xuất ra một chưởng đánh thẳng vào người nàng, đẩy thân hình Ngọc Lan bắn sang phía tường bên kia.

Ngọc Lan may nhờ cú đánh này của Vân Linh, đã kịp thời giúp nàng tìm được cơ hội tồn sinh. Hai tay nàng vội vươn ra, níu chặt lấy rờ tường, giữ cho thân hình treo lơ lửng.

Vân Linh nhận định tình thế nghiêm trọng. Chàng không nói không rằng phóng xuất Vô hình thần công ra để do thám.

May sao, ở 4 bên vách tường không có chỗ nào có cài đặt cạm bẫy. Nếu không, việc hai người bám vào tường đá, cũng có thể bị nguy hiểm.

Vân Linh sau khi dùng Vô hình thần công soi xét 4 bên, liền sử dụng công phu Bích hổ du tường trèo lên phía trên. Lúc này chàng mới thấy cửa hầm đã bị đóng lại. Cơ quan kích hoạt không tìm thấy đâu. Thật giống như con thú bị nhốt, không còn cơ hội sống sót.

Ở bên dưới, Ngọc Lan sợ hãi kêu lên:

– Thiên công tử. Cứu Ngọc Lan với.

Vân Linh trong lòng bực bội. Cái cô nương này trong lúc nguy cấp lại cứ kêu réo như vậy. Chẳng lẽ không lo kêu lên như vậy thì hơi sức sụt giảm sẽ bị rơi xuống hay sao?

Chàng để mặc nàng nọ kêu réo, chú tâm dồn sức tìm cách nâng cánh cửa hầm lên.

Hiện giờ, cơ thể chàng nội lực cường đại, tâm pháp Vô hình thần công đã vận lên tới 9 thành, bấy giờ cánh cửa hầm mới dần dần có chuyển biến.

Vân Linh mừng rỡ cố gắng đẩy cánh cửa đá sang bên, rồi đưa tay bám lấy khe hở hiện ra, vận sức đẩy mạnh một cái.

Lúc này bên tai chàng chợt vang lên những tiếng rắc rắc. Đó là lúc những cơ quan bên trong điều khiển cánh cửa đã bị nội lực của tay chàng phá vỡ.

Vân Linh đu người bay vọt lên trên. Toàn thân cảm giác như vừa tham gia một cuộc ác chiến. Thật sự là quá nguy hiểm.

Vừa rồi chàng trong tư thế khó khăn, phải vận thần công đến mức thứ 9, mới có thể phá cửa hầm mà ra. Nếu không phải chàng mà là người khác, thì e rằng đã chết mất xác dưới hầm ngầm rồi.

Nguyên chuyện đó thôi cũng đủ thấy cơ quan cạm bẫy ở đây lợi hại như thế nào.

Vân Linh thoát ra rồi liền lên tiếng bảo Ngọc Lan dùng Bích hổ du tường mà trèo lên. Cô nàng kia bấy giờ mới tỉnh ra vội vàng ém khí vận công ra sức trèo lên.

Thế nhưng lúc nãy nàng mở miệng kêu réo, nên giờ đây chân khí không đủ. Nàng leo lên được 4 trượng thì không sao đủ sức bám chặt vào tường nữa, thân hình nhỏ nhắn bắt đầu dần dần tuột xuống.

Trong lòng đại kinh mang, nàng muốn la lên nhưng lại không dám lên tiếng. Ngọc Lan cô nương biết giờ này nàng chỉ cần thở ra một hơi thôi. Bảo đảm cả người nàng sẽ rơi xuống dưới kia nhanh hơn lúc nào hết. Mà bên dưới đó là một hàng gươm giáo đâm tua tủa. Chỉ cần rơi xuống dưới đó, cơ thể nàng chắc hẳn sẽ giống như một con nhím mình đầy gai nhọn. Chết thê thảm vô cùng..

Vân Linh kinh hãi thấy Ngọc Lan không bám được vào tường, thân hình cứ tuột xuống dần thì vội vàng nhảy xuống túm lấy tay nàng quăng người nàng lên. Trong khi đó chàng dựa vào một điểm chân khí đạp nhẹ vào vách đá bắn thẳng người lên phía trên.

Hai người thoát khỏi nguy hiểm đều cảm thấy cạm bẫy nơi đây lợi hại phi thường. Do đó không ai bảo ai đều nâng cao cảnh giác đề phòng.

Vân Linh âm thầm vận thần công Vô hình tâm pháp lên để do thám. Mấy lần nếu không nhờ chàng phát giác kịp thời, thì cả hai đã bị rơi xuống hầm ngầm hay chạm vào cơ quan kích hoạt ám khí.

Ngọc Lan trong lòng sợ hãi, tay nàng bám chặc lấy tay Vân Linh để chàng dẫn đi.

Hai người đi nhanh xuống tới bậc thềm cuối cùng. Lúc này mới phát giác có một khung cửa nhỏ đang hé mở.

Vân Linh hé mắt nhìn vào khe cửa, liền nhận ra gã chưởng tuần đang ngồi trên ghế, còn lão già Hắc y quái thủ Sà đà tử không biết đã đi đâu.

Chàng để Ngọc Lan ở bên ngoài, rồi bất thần đẩy cửa phóng vào. Tên chưởng tuần thấy có người lạ đột nhập, liền vội đứng bật dậy. Nhưng gã chợt cảm thấy toàn thân cứng ngắc, không sao cục cựa. Lúc này gã muốn la lên, nhưng cũng đã bị người ta bế tiếng, có muốn la cũng không la được.

Ngọc Lan bước vào, nhìn gã chưởng tuần một cách giận dữ miệng nói:

– Nhà ngươi thật gan lắm. Dám thông đồng với phản tặc giam giữ Thánh Cô. Sao không mau mở cửa phòng giam ra.

Tên chưởng tuần sợ hãi đứng lặng thinh. Vân Linh thấy vậy liền giải khai huyệt đạo cho gã. Lúc này hắn mới quỳ xuống nói:

– Bọn tiểu nhân chỉ biết là nơi này giam giữ một can phạm quan trọng. Chứ đâu dè người bị giam lại là Thánh Cô.

Ngọc Lan vẫn chưa nguôi giận nói:

– Lão già Hắc y quái thủ Sà Đà tử đã vào đó rồi sao. Hiện giờ cơ quan kích hoạt ở đâu. Mau mau mở cửa ra.

Tên chưởng tuần biết Ngọc Lan là đường chủ Hình đường. Mọi tội trạng trong bổn môn đều do một tay nàng nắm quyền sinh sát. Do đó hắn nghe nàng nói thế vội vàng bước đến kích hoạt cánh cửa đá, để lộ ra một khung cửa nữa, thông với tầng ngầm.

Ngọc Lan vẫy tay Vân Linh. Hai người cùng bước vào.

Trong hầm này nhìn từ trên xuống thấy một đường tam cấp nhỏ. Đi thêm đoạn nữa thì thấy phía dưới sâu hơn mấy chục trượng là một thạch bàn nhỏ đường kính cở 2 xích được bao bọc bởi xung quanh toàn là nước.

Trên thạch bàn lúc này đang cột giữa một người. Người này Vân Linh chỉ nhìn thoáng qua cũng nhận thấy đó chính là một nữ nhân dung nhan cực đẹp. Nữ nhân này toàn thân bị trói trên một cái cột được dựng ở trung tâm thạch bàn. Khuôn mặt nàng tái xanh, hai mắt lờ đờ như nhuốm bệnh, nhưng vẫn tỏ ra một đại mỹ nhân với thân hình cao dong dỏng và hai quả đào tiên nẩy nở vươn ra phía trước một cách khiêu khích.

Ngọc Lan nhìn thấy nữ nhân đó trong lòng mừng rỡ chỉ tay xuống nói với Vân Linh:

– Thiên huynh. Người dưới kia chính là Thánh Cô của bổn môn. Chúng ta mau xuống dưới đó cứu người.

Vân Linh nghe nàng nói vậy thì lắc đầu nói:

– Lan cô nương không nhận thấy ở phía dưới đó có thêm một nhân vật nữa sao. Y chính là Hắc y quái thủ Sà đà tử đó. Theo tình hình này chúng ta nên chờ đợi xem lão tặc đó nói gì. Nếu có thể chờ được thì nên để cho lão ta trở lại nơi này, khi đó chúng ta khống chế được lão, sau đó cứu luôn Thánh Cô trở ra là tốt đẹp nhất.

Ngọc Lan cũng thấy là chàng nói có lý, liền không đòi xuống đó nữa. Nhưng nàng ở trên này chỉ nhìn thấy cử chỉ của Hắc y quái thủ Sà đà tử, mà không nghe được lão nói gì thì rất sốt ruột.

Trong khi đó Vân Linh nội công thâm hậu, những gì lão già Hắc y quái thủ nói với Thánh Cô, chàng đều nghe được cả.

Bấy giờ, sau khi nghe câu chuyện ở bên dưới, chàng mới hiểu ra mục đích của lão tặc lợi hại vô cùng. Lão muốn chiếm vị chưởng môn nên mới cố tình bắt lấy Thánh Cô, uy hiếp các đại nhân vật trong Độc Hồng Môn.

Xui cho lão là quá ham mê vẻ đẹp của Hỏa Băng Tâm, lão đã giở trò ép uổng, làm cho cô nương nọ liều mình bỏ đi, bất chấp trong người hiện đang trúng độc.

Sau khi biết được việc đó, Hắc y quái thủ Sà đà tử liền vội đi tìm, rồi thì gặp phải hai gã Thạch Tiểu Tam và La Phôi đánh cho bị thương phải bỏ chạy.

Biết không làm gì được Hỏa Băng Tâm, lại cho rằng nàng chắc chắn bị độc thương mà chết. Hắc y quái thủ Sà đà tử mới quay về định ép uổng Thánh Cô nhường ngôi vị.

Không ngờ Hỏa Băng Tâm lại được Vân Linh chữa khỏi độc chứng, còn về Độc Hồng môn trước cả lão và cứu người đi.

Thế rồi mới xảy ra việc truy đuổi và đánh nhau nơi khu rừng hôm trước.

Trong lúc này, Hắc y quái thủ đã biết mọi chuyện đã có nhiều biến cố bất lợi, vậy là lão quyết định cướp lấy Thánh Cô mang về Vạn Thủy Lâu, định từ Vạn Thủy Lâu tuyên bố việc Thánh Cô nhường lại chức vụ cho lão.

Thế nhưng hôm nay người của Hỏa Băng Tâm lại kéo đến. Tình thế này khiến cho Hắc y quái thủ phải mau mau ép Thánh Cô tuyên bố nhường lại chức vị. Chỉ có như thế lão mới danh chính ngôn thuận ra lệnh cho môn hạ bổn môn, thực hiện ước nguyện xưng bá võ lâm trong tương lai.

Bạch Ngọc Tiên Quỳnh Liên nghe được mấy lời ép buột của Hắc y quái thủ thì tức giận nói:

– Bổn môn mấy mươi năm trước gây nhiều tội ác. Hiện giờ chưởng môn đã biết lỗi nên tuyên bố bế môn không tham gia vào giang hồ. Lão là trưởng lão trong môn thì không nên trái lệnh chưởng môn như thế.

Hắc y quái thủ tức giận nói:

– Ngọc Liên Hoa chẳng qua chỉ là một ả kém cỏi. Tự mình không dương danh Độc Hồn môn thì thôi lại còn để cho môn nhân phải rơi vào sự quên lãng.

Mấy hôm trước ta nghe nói ả ta đã bị Trường Thanh đảo chúa bắt đi về Trường Thanh Đảo rồi. Vậy thì từ nay Độc Hồng môn sẽ không còn chưởng môn nhân nữa. Việc này chắc Thánh Cô chưa biết.

Bạch Ngọc Tiên nghe lời Hắc y quái thủ nói về tại nạn của chưởng môn thì không khỏi kinh hãi, đau lòng.

Nàng từng nghe đến việc Trường Thanh Đảo là một nơi bí mật. Kẻ nào bị bắt đưa đến đó thì vô vọng trong việc trở về. Nơi đấy có thể được xem là tuyệt địa của võ lâm. Ai ai nghe đến cũng đều kinh hãi.

Hắc y quái thủ thấy Thánh Cô sợ hãi như vậy thì cười nói:

– Vậy đó. Lão phu đã liệu việc này rồi. Bây giờ Thánh Cô có chịu nhường lại ngôi vị hay không ? Hay là muốn lão phu phải giỡ thủ đoạn ra.

Bạch Ngọc Tiên nghe vậy không khỏi tức giận nói:

– Tên ác tặc nhà ngươi đầu độc hết thảy mọi người. Ngay bản thân bổn cô nương là thánh cô của Độc Hồng môn mà cũng bị độc. Nhà ngươi còn định giỡ thủ đoạn gì ra nữa.

Hắc y quái thủ cười hắc hắc nói:

– Lão phu biết Thánh Cô ương bướng và kiên quyết lắm. Ngày xưa thậm trí gã ngay cả gã Hoang Sơn Khách Âu Dương Lăng tuấn tú tài ba như thế mà Thánh Cô còn có thể gạt bỏ tình riêng để lên chức Thánh Cô. Như vậy đủ thấy Thánh Cô rất mực yêu quý chức vụ của mình. Nhất định có chết cũng không rời bỏ. Phải vậy không ?

Bạch Ngọc Tiên nghe Hắc y quái thủ mỉa mai như vậy chịu không được thở dốc từng hồi. Đôi mắt nàng mở to nhìn chằm chằm vào lão quái một cách giận dữ. Nàng nghiến răng nói:

– Đồ thô bỉ. Ngay cả việc này ngươi cũng có thể nói ư.

Năm xưa chẳng phải Hoa tỷ tỷ thấy Độc hồng môn sắp bị tận diệt, người mới van cầu bổn cô nương đầu nhập rồi giao cho chức vị Thánh Cô. Ngày ấy, nếu không vì phụ mẫu đều được Hoa tỷ tận tình cứu giúp, thì bản thân ta đâu thèm nhận chức Thánh Cô làm gì.

– Hắc hắc … cô nương nói đúng lắm. Nhưng chính vì cô nương mà Hoang Sơn Khách bị Hoa Ngọc Liên dùng Độc công hãm hại. Y bị trúng độc phải bỏ chạy. Chuyện như vậy chắc cô nương chưa từng nghe.

Bạch Ngọc Tiên khuôn mặt u ám nói:

– Giữa chàng và ta không có duyên phận. Chúng ta không nên gặp nhau trước đây. Như vậy sẽ không ai phải đau khổ.

Hắc y quái thủ Sà đà tử cười lạnh nói:

– Cô nương có biết, Hoang Sơn Khách vì thua một chưởng của Ngọc Liên Hoa mà bỏ đi vào núi tu luyện. Hắn thề rằng khi nào thần công luyện thành, sẽ đi tìm Ngọc Liên Hoa tính sổ, đồng thời bắt cô nương về không ?

Bạch Ngọc Tiên càng nghe càng thấy thương tâm. Nàng biết rõ lão tặc Hắc y quái thủ Sà đà tử nắm nhiều tin tức và rất xảo quyệt. Thế nhưng những gì lão nói, dù đúng hay sai thì cũng khiến cho tim nàng nhói đau. Cảm giác mình thật có lỗi với người xưa. Trái tim như bị nghẹn lại.

Hắc y quái thủ Sà Đà tử thấy nàng ủ rũ như vậy thì cười nhạt nói:

– Cô nương rốt cuộc cũng chỉ vì ham hố chức vị. Nếu hiện giờ cô nương chịu rời bỏ ngôi vị Thánh Cô, thì lão phu sẽ giúp cô nương tìm lại Hoang Sơn Khách, giúp hai người gương vỡ lại lành, như vậy chẳng phải là tuyệt hơn ư ?

Bạch Ngọc Tiên bây giờ mới hiểu ra lão tặc kia từ nãy đến giờ nói dông nói dài, tìm cách khơi lại chuyện cũ trong lòng nàng, rốt cuộc là muốn nàng giao lại chức vị Thánh Cô, từ đó danh chánh ngôn thuận lên ngôi vị chưởng môn, nắm hết quyền sinh sát trong tay.

Bạch Ngọc Tiên hiểu thấu đáo mọi chuyện, liền đột nhiên cười rộ nói:

– Lão tặc chớ tìm cách lung lạc ta. Bổn cô nương đã là Thánh Cô, thì suốt đời vẫn là Thánh Cô, đừng hòng khiến bổn cô nương giao trả chức vị này lại.

Hắc y quái thủ Sà đà tử tức giận cười lạnh, rồi hừ một cái nói:

– Lão phu biết thế nào cô nương cũng ương bướng như thế. Vì vậy lão phu đã chuẩn bị cho cô nương 1 hoàn thuốc. Cô nương uống vào hoàn thuốc này, sẽ mau chóng trở thành nương tử của lão phu. Khi đó dù cô nương có là Thánh Cô hay không, lão phu vẫn có thừa tư cách để lên nắm giữ chức vị chưởng môn nhân như thường.

Vân Linh bấy giờ ở trên cao nghe được lời nói của lão tặc. Trong lòng liền lo sợ. Chàng sợ lão tặc cho Thánh Cô Bạch Ngọc Tiên uống viên thuốc đó, thì nàng sẽ trở nên một nữ nhân cuồng dâm, thể trạng sẽ tồi tệ giống như tình trạng của Ngọc Liên Hoa khi trước bị lão cho uống thuốc vậy.

Ngọc Lan lúc này đứng theo dõi sự tình bên dưới, thì không hiểu hai người nọ đang nói gì.

Lúc này nàng lại thấy Hắc y quái thủ nhét một viên thuốc vào miệng Thánh Cô thì hết hồn kêu lên:

– Thiên huynh. Lão tặc kia cho Thánh Cô uống thuốc độc rồi. Chúng ta phải mau xuống đó cứu mới được.

Tiếng của nàng trong lúc lo lắng, đã bộc phát trở nên khá lớn. Tiếng nói đó đánh động cho Hắc y quái thủ phát giác ra hai người đang đứng trên tầng lầu. Trong lòng lão ta tự nhiên hoảng kinh. Không biết là vì sao một nơi bí mật và đầy cạm bẫy như ở chỗ này, lại có thể để hai người biết được.

Ngọc Lan thấy Hắc y quái thủ đã phát giác ra hai người thì không e ngại gì nữa nói lớn:

– Lão tặc kia. Mau đưa giải dược ra đây. Nếu không bọn ta xuống đó thì lão không còn đất để chôn thây nữa.

Hắc y quái thủ Sa đà tử nghe tiếng Ngọc Lan kêu réo thì chợt trở nên bình tĩnh cười khẩy nói lớn:

– Lão phu ở đây. Hai người các ngươi cứ tự nhiên đến bắt. Hắc … hắc … hai người các ngươi hãy ở đó mà chống mắt xem, Thánh Cô của các ngươi là “đồ chơi” của lão phu như thế nào.

Ngọc Lan thấy Hắc y quái thủ nói vậy thì càng tức giận. Nàng không hiểu lão tặc đó bằng cách nào, có thể ra được Thạch bàn, trong khi xung quanh thạch bàn đâu đâu cũng là nước và thạch bàn lại quá xa, không một cao thủ nào có thể nhảy tới.

Vân Linh trong lòng cũng lo âu không kém. Chàng mấy lần định nhảy qua chỗ thạch bàn, nhưng cảm giác khả năng khinh công không đủ. Như thế việc làm nọ chỉ là vô vọng.

Chàng lại nhìn xuống nước, thì thấy những con quái vật đang bơi loạn trong nước, con nào con nấy thân hình to lớn, răng nanh tua tủa kinh người, sẵn sàng xơi tái bất kỳ ai rơi xuống hồ nước này.

Trong lúc đó ở trên Thạch bàn, Bạch Ngọc Tiên đã bị sức thuốc kích lên dục tình cao tuyệt. Nàng kêu rêu một cách man dại, hai tay bị trói liên tục quẫy động, vùng vẫy như muốn giật tung xích sắt ra.

Ngọc Lan thấy tình cảnh Thánh Cô như thế thì càng hoảng kinh. Nàng tưởng Thánh Cô đang bị độc chất hành hạ, nên lại càng lo sợ Thánh Cô bị độc mà chết. Vì thế liền hô to:

– Lão tặc kia. Mau trao giải dược cho Thánh Cô. Nếu lão mà không đưa thì bổn cô nương liều mạng với lão.

Hắc y quái thủ thích thú cười lên khanh khách miệng nói:

– Lan cô nương bảo lão phu đưa giải dược gì. Làm gì có giải dược đối với loại thuốc này. Hắc … hắc … cô nương hãy xem thử Thánh Cô của cô nương hành động có đáng làm Thánh cô hay không.

Hắc y quái thủ nói rồi liền vung kiếm chặt đứt xích sắt quanh người Thánh Cô Bạch Ngọc Tiên.

Ngay khi đó, cả người Thánh Cô vùng lên. Hai mắt trợn tròn, miệng thở hỗn hễ. Song thủ cùng lúc hoạt động tích cực, lột bỏ toàn bộ y trang trên người.

Ngọc Lan cô nương đứng ở trên cao nhìn xuống thấy cảnh tượng Thánh Cô tự lột y phục của mình thì há hốc mồm kinh ngạc. Nàng thậm trí một câu cũng không nói được nên lời.

Vân Linh đến lúc này cũng lo cuống cả lên. Chàng vội vàng tung thân bay xuống dưới nước, bất kể bọn quái vật đang hung hăng chờ đợi ở dưới.

Ngọc Lan thấy Vân Linh nhảy xuống hồ nước thì kinh hoàng rú lên một tiếng vội vàng đưa đầu nhìn xuống. Nàng thấy cả người Vân Linh chìm sâu trong nước thì hoảng hốt kêu réo liên hồi.

Lúc bấy giờ lão già Hắc y quái thủ chợt bật cười khanh khách nói lớn:

– Tên thanh niên kia thật ngu ngốc. Hắn nhảy xuống đó là tự mình làm mồi cho quái vật rồi. Gìơ chỉ còn mình cô nương ở lại đây xem tấn tuồng hay ho này thôi.

Ngọc Lan khuôn mặt lo lắng. Trái tim nàng không ngớt đập lên thình thịch, miệng kêu réo liên hồi, khi chứng kiến hoạt cảnh kinh dị của Thánh Cô ở trên thạch bàn.

Thánh Cô lúc này toàn thân lõa thể, y phục quăng rơi xuống nước. Thân hình nàng nọ không chỗ nào là không tuyệt, không chỗ nào là không mê hoặc lòng người.

Làn da nàng trắng như tuyết, đôi nhũ phong khiêu hãnh vươn cao. Eo lưng nàng thon nhỏ và không ngừng rung động, tạo nên một hình thể mê ly với những kiểu dáng tuyệt vời.

Hắc y quái thủ hai mắt xoe tròn nhìn vào thể pháp tuyệt vời của mỹ nhân trước mặt. Cổ họng lão như thắt lại. Nước bọt liên tục ứa ra. Thật sự là chưa từng nhìn thấy một vưu vật nào kỳ tuyệt đến thế.

Trong người Thánh Cô đã bị sức thuốc làm cho nóng rực cả lên. Khuôn mặt nàng lúc trước xanh tái vì độc dược và suy nhược thì giờ đây trở nên đỏ hồng. Đặc biệt là miệng nàng liên tục kêu lên những âm thanh khiêu khích, hai tay miết lấy hai quả đào tiên, tự mình thủ dụng cho nó biến dạng đi vô cùng.

Hắc y quái thủ say mê hưởng thụ mãn nhãn hình dung tuyệt thế của Thánh Cô. Lão hầu như không cách nào rời mắt khỏi thể pháp lõa lồ mê hoặc lòng người nọ.

Không ngờ được trong khi đó ở dưới nước lại có phát sinh biến hóa. Mấy chục con quái thú đồng loạt lồng lộn lên khi con mồi ngon chìm xuống nước kia đã nhanh chóng tung người lên.

Thân ảnh người nọ bay lên đạp chân lên lưng các con quái thú nhanh nhẹn lao đến bên Thạch bàn.

Hắc y quái thủ vừa hay nhận thấy biến cố lạ thì thân ảnh kia đã nhảy được lên Thạch bàn rồi.

Lão kinh hoàng chưa kịp nói lên tiếng nào thì một luồng chưởng phong cực mạnh đã đánh thẳng về phía lão.

Vân Linh lần này tức giận lão tặc ác độc nên chàng đánh ra chưởng vừa rồi chẳng kịp vận vô hình thần công lên.

Cũng may nhờ vào điều này mà Hắc y quái thủ kịp thời phát giác vội vàng nhảy tạt sang bên né tránh.

Một tiếng nổ lớn kinh thiên vang lên ngay sát sau lưng lão tặc. Thanh cột trụ làm bằng chất đá hoa cương cứng rắn đã bị phát chưởng vừa rồi của Vân Linh đập cho vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

Hắc y quái thủ chứng kiến chuyện đó phát hoảng liền tức thời đạp chân xuống sàn. Ngay khi đó, từ nơi Thạch bàn bất thần hiện ra một lỗ nhỏ đón lấy thân hình Hắc y quái thủ rơi thẳng xuống dưới.

Vân Linh ngạc nhiên vội vàng vung chưởng đánh với, nào hay đúng lúc đó phía đằng sau một thân hình mềm mại ôm chặt lấy lưng chàng khiến cho phát chưởng đánh ra bị lệch hướng.

Vân Linh giật mình vội quay người lại. Lúc này chàng mới phát giác bản thân đang tiếp xúc da thịt với Thánh Cô đang trong tư thế lõa lồ.

Chàng thấy nàng nọ ôm chặt lấy chàng thì không khỏi lúng túng vội vàng kêu lên thất thanh:

– Bạch cô nương. Mau tỉnh lại.

Nhưng lúc này Bạch Ngọc Tiên đã bị dâm dược làm cho tâm mê, ý loạn. Nàng không phân biệt được bất kỳ ai hay nghe được bất kỳ âm thanh nào khác. Hiện giờ trong đầu nàng chỉ còn có một điều duy nhất là đòi hỏi được thỏa mãn cơ bức bối đang tàn phá cơ thể nàng. Cơn bức bối đó đã làm cho thân hình nàng như muốn nổ tung bất kỳ lúc nào và cơ thể nàng nóng lên hừng hực.

Ngọc Lan ở trên cao thấy Thánh Cô đã được cứu nhưng người nàng cứ bám riết lấy Vân Linh không rời thì không biết làm sao, hai chân nàng đi tới đi lui, hai tay vặn vẹo, trong khi đầu óc tối hù không sao nghĩ ra cách nào khác để giải quyết.

Còn Vân Linh ở bên dưới thì đã bĩnh tĩnh hơn đôi chút. Chàng dù sao cũng đã trải qua kinh nghiệm lúc trước với Ngọc Liên Hoa nên liền nghĩ ra một cách dùng áo choàng quấn chặt lấy người Thánh Cô lại không cho nhúc nhích.

Đột nhiên khi ấy, một tiếng ùm rất lớn nổi lên. Thế rồi như một trận cuồng phong, hàng loạt hàng loạt tia nước từ bốn phương tám hướng đồng loạt phóng thẳng về phía hai người.

Cái thạch bàn dưới chân Vân Linh cũng cùng lúc sụp đổ ngay xuống. Toàn bộ sức nước cực mạnh không biết tự chỗ nào liên tiếp ào ào chảy ra như thác lũ.

Cô nương Ngọc Lan phía trên kia cũng bị tiếng nổ nọ và kỳ biến đột ngột bên dưới làm cho chấn động. Nàng kinh hãi nhìn xuống phía dưới thì không còn thấy Vân Linh và Thánh Cô đâu nữa.

Lúc bấy giờ không chỉ ở bên dưới bị sụp đổ mà ngay cả chỗ đứng của Ngọc Lan cô nương bây giờ cũng bắt đầu rung rinh muốn sập. Tình huống kinh hoàng đó khiến cho Ngọc Lan không sao đừng được đành phải nhanh chóng rời đi. Nàng chạy ra đến phía cửa hầm thì cũng là lúc toàn bộ thành hầm sụp xuống, chôn vùi toàn bộ mọi thứ bên trong.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.