Quái Dị Khách

Hồi 36: VÒNG VÂY ÂN OÁN



Hỏa Băng Tâm thấy Vân Linh trở về thì mừng rỡ liền báo với chàng kế hoạch đột nhập vào Vạn Thủy Lâu.

Theo kế hoạch thì bọn người của Hỏa Băng Tâm sẽ chia làm 2 đường, nhân đêm tối mà thâm nhập vào. Đường bộ sẽ do Hỏa Băng Tâm cùng mọi người xuất lãnh. Đường thủy thì Lục Dương dẫn đường đưa Vân Linh và Âm Phong Huyết Độc đột nhập.

Điều quan trọng của chuyến đi là làm cách nào cứu được Thánh Cô thoát khỏi tay của bọn người Hắc y quái thủ Sà Đà Tử và Thiết tý na tra Kim đại nương, để nàng có thể bày tỏ sự tình, thu phục hoàn toàn tâm ý của những nhân vật cao thủ nơi đó.

Vân Linh nghe Hỏa Băng Tâm trình bày kế hoạch xong liền nói:

Nơi Vạn Thủy Lâu cạm bẫy trùng trùng. Chúng ta nên chia hai đường, một sáng một tối để hành động là tốt hơn cả.

Đường sáng, thì vẫn do Hỏa Băng Tâm và mọi người đi, nhưng cần có Xung lão đi cùng để hỗ trợ.

Như vậy chúng ta sẽ tránh khỏi rất nhiều phiền phức, lại khiến cho lão tặc Hắc y quái thủ Sà Đà Tử tập trung nhân lực đối phó, do đó việc cứu người sẽ thuận lợi hơn.

Hỏa Băng Tâm thấy chàng nói thế thì biết là chàng lo cho nàng và mọi người năng lực không đủ để đối phó cùng kẻ địch. Do vậy mới cử người của mình là Xung lão đi theo để trợ lực. Mà năng lực cường đại của Xung lão thì nàng và mọi người đã chứng kiến qua. Thật là cao siêu lợi hại, nhất thân cao thủ chưa chắc đã bằng.

Tuy nhiên, như chàng nói thế thì “đường tối” sẽ do Vân Linh và Lục Dương huynh cùng đi. Trong đó việc cứu người lại dựa vào năng lực của hai người thì không khỏi lo âu. Vì lẽ nhân lực ít ỏi thì thành công thế nào được.

Lục Dương cũng nhận thấy việc Vân Linh đưa ra nhiệm vụ cứu người đặt vào vai 2 người thì không khỏi cau mày. Gã biết thực lực và địa hình lợi hại ở Vạn Thủy Lâu nên không an tâm chút nào.

Trong khi đó xét về thân phận thì việc này vốn không phải là của Vân Linh. Nay chàng vì Hỏa Băng Tâm mà ra tay tương trợ thì Lục Dương còn gì để từ chối nhiệm vụ nặng nề và khó khăn đó. Vì vậy, Lục Dương có miệng mà không dám nói, chỉ bực mình trong lòng cho kế sách rất chi nguy hiểm kia của Vân Linh.

Trong số những người có mặt ai ai cũng cảm thấy kế sách cứu người chỉ dựa và Vân Linh và Lục Dương thì không đủ. Ngọc Lan mở miệng nói:

– Tiểu muội nghĩ chúng ta nên phân bố thực lực lại một chút. Việc cứu người rất quan trọng. Lại cần người biết đường đi lối lại nơi Vạn Thủy Lâu để dễ dàng tìm kiếm người và thoát khỏi mai phục. Đối với Lục huynh thì việc này không có vấn đề gì. Nhưng đối với Thiên công tử thì không quen thuộc địa hình địa vật và cách bố ph*ng ở Vạn Thủy Lâu. Do vậy khi hai người phân khai tìm kiếm Thánh Cô thì Thiên công tử có thể gặp phải nguy hiểm. Vì thế muội quyết định đi với Thiên công tử chuyến này.

Hỏa Băng Tâm thấy Ngọc Lan nói có lý thì gật đầu đồng tình. Trong lòng nàng có chút không thoải mái khi để nữ nhân khác kề cận bên tình nhân trong lòng nàng. Nhưng dù sao cứu người là quan trọng. Nàng không lẽ đi giành việc này với Ngọc Lan tỷ hay sao.

Âm Phong Huyết Độc không được đi cùng Vân Linh thì hơi có ý tiếc rẻ. Lão ta muốn được chứng kiến thủ đoạn cao cường của chàng thực sự là như thế nào. Tiếc là thực lực của bọn Hỏa Băng Tâm quá yếu nên lão phải đi theo để tăng cường thực lực cho cả bọn chống lại cường địch.

Đối với chuyện giang hồ thì Âm Phong Huyết Độc đã trải qua nhiều rồi. Đi đến đâu mà không có xích mích, tranh đấu. Nếu không vì tài bảo thì cũng vì miếng ăn, nếu không vì đàn bà thì cũng vì danh tiếng. Nói chung là đủ mọi lý lẽ, nguyên nhân đều có thể dẫn đến một trường thảm chiến.

Mà con người ai ai cũng chỉ có một cái mạng. Nếu không giết người thì bị người giết. Rốt cuộc hai tay lúc nào cũng có thể bị dính máu tanh. Thực sự là không có chi hứng thú.

Từ khi Âm Phong Huyết Độc hối hận và cải tà quy chánh thì lão đã thoát ly tâm lý háo thắng, muốn giết người, hại người rồi.

Chỉ còn mỗi việc báo được cựu thù là việc quan tâm. Nếu sau này mọi việc xong xuôi, lão sẽ tìm nơi an tịch để an nghỉ tuổi già. Sống một cuộc sống an bình, tự tại.

Sau một hồi bàn bạc, mọi người thống nhất với ý kiến bổ sung của Ngọc Lan. Đó là việc cứu người sẽ do Vân Linh, Lục Dương và nàng đảm trách. Còn về phía mấy người kia thì đến Vạn Thủy Lâu để quấy rối, buộc lão già ranh ma, thâm độc Hắc y quái thủ Sà Đà Tử phải tận lực tập trung nhân thủ đối phó, khi đó sẽ là cơ hội cho 3 người Vân Linh, Lục Dương và Ngọc Lan xâm nhập cứu người.

Ngay tối hôm sau kế hoạch cứu người được tiến hành. Âm Phong Huyết Độc đi với bọn người Hỏa Băng Tâm đường hoàng tiến vào Vạn Thủy Lâu. Bên trong Vạn Thủy Lâu cực kỳ rộng lớn, nhiều nhà mọc lên gần sát bờ sông trải dài trong một khuôn viên lên đến 50 trượng.

Quang cảnh rộng lớn phi thường của quần thể kiến trúc nơi đây càng làm cho mọi người sinh lòng cảnh giác và lo lắng. Ai cũng biết với số lượng ph*ng ốc nhiều như vậy thì môn nhân cư ngụ trong này không hề ít. Vạn nhất khi xảy ra đánh nhau, Hắc y quái thủ tuỳ tiện gọi đám môn nhân kia ra thì chỉ việc hạ thủ thôi cũng là một vấn đề nan giải. Làm sao họ có thể ra tay với đám người trong môn một khi họ không hề biết chút gì về âm mưu soán quyền, đoạt vị của lão tặc. Chẳng qua họ tấn công mọi người vì mệnh lệnh thôi. Điều này không thể khiến họ phải chịu chết thay cho lão tặc Hắc y quái thủ.

Cũng may điều này chưa hề xảy ra, chỉ là sự lo lắng nhất thời khi nghĩ đến tình huống xấu kia thôi.

Thiết tý na tra Kim đại nương rất ngạc nhiên khi thấy mấy người Hỏa Băng Tâm đột nhiên dẫn xác tới. Hắc y quái thủ cũng không ngờ mọi người lại dám đến nơi này. Vì thế khi Hoả Băng Tâm vào tới đại điện. Thiết tý na tra Kim đại nương và Hắc y quái thủ Sà Đà Tử vẫn còn chưa thương nghị xong kế sách đối phó.

Hoả Băng Tâm thấy Hắc y quái thủ Sà Đà Tử cũng ở nơi này thì không chút kinh dị cười lớn nói:

– Lão hắc. Chúng ta lại gặp nhau. Lão có thể cho ta gặp mặt Thánh Cô hay không?

Hắc y quái thủ khuôn mặt thâm trầm bước ra cười nói:

– Xin mời các vị vào. Lão không ngờ nhị vị lại đến nhanh như thế. Thánh cô hiện nay sức khỏe không tốt. Từ lúc về đây đến giờ lúc nào cũng mê man. Có lẽ đã bị trúng phong nên bệnh tật mới phát ra nhanh thế.

Kim đại nương cười nhạt đi đằng sau Hắc y quái thủ nói lớn:

– Các vị đường chủ đường đột tới đây. Qủa là coi trọng Vạn Thủy Lâu quá rồi. Xin mời nhị vị ngồi chơi để Nô gia thịnh tình là chủ tiếp đón.

Bà ta nói xong liền quát gọi thủ hạ cho người mang thức ăn vào rượu ra. Nhân tiện còn cho mời thêm một số nhân thủ nữa.

Kim Xí Tịnh, Thanh Cương Gia, Vu Cung, Trình Khôi, Sa Lan Na là các cao thủ tuyệt đỉnh ở Vạn Thủy Lâu liền được mời đến tham dự thịnh yến bất thường.

Mọi người phân ngôi chủ khách mà ngồi. Bấy giờ Kim đại nương mới cười lớn một tiếng nhìn sang Âm Phong Huyết Độc nói:

– Các hạ đây không biết có phải người của bổn môn không ? Tại sao trước nay nô gia chưa từng gặp mặt nhỉ ?

Lời nói của bà ta khiến cho Hỏa Băng Tâm thầm khen lợi hại. Cao thủ tuyệt đỉnh chỉ nhìn sơ là có thể phân định thực lực. Trong bọn mấy người do nàng đưa đến đây, chỉ duy nhất Âm Phong Huyết Độc là lợi hại hơn cả. Xứng là con át chủ bài quyết định thắng phụ trong đương trường.

Tam Thanh nghe Kim đại nương nói thế thì thủng thẳng nói:

– Vị khách nhân đây là bằng hữu của Tâm muội. Y nghe nói Vạn Thủy Lâu nhiều cảnh đẹp nên mới đi theo đến đây, không ngờ Kim đại nương lại quan tâm đến vị khách này.

Thiết tý na tra Kim đại nương tức giận mắng thầm:

– Qủa là con nha đầu lắm lý lẽ. Rõ ràng bọn chúng thực lực đơn bạc nên đã mời thêm cao thủ nơi khác đến để uy hiếp ta. Nhưng không hiểu bằng cách gì mà bọn chúng có thể mời được một đại nhân vật võ công lợi hại đến thế. Lão ta không hành động gì mà uy thế đã bức nhân, khiến người khác cảm giác lạnh lẽo. Người này thật là lợi hại không thể xem thường.

Trong đầu Kim đại nương nghĩ vậy nhưng miệng lại cười giả lã nói:

– Ai dà ! Tại nô gia thấy bằng hữu đây cốt cách thanh kỳ nên mới tùy tiện hỏi như thế, cũng không có gì quan trọng lắm.

Lúc bấy giờ Âm Phong Huyết Độc đang đưa mắt quan sát toàn cục, đôi mắt lão vô tình chạm nhằm ánh mắt của Hắc y quái thủ Sà Đà Tử thì liền nhếch mép cười.

Hắc y quái thủ Sà Đà Tử cũng không hiểu tại sao lão nhìn vào mắt đối phương lại cảm giác lạnh lẽo kỳ lạ. Thứ khí thế tiềm ẩn không cần đánh này thật đáng sợ vô cùng. Nó làm cho một người thâm sâu như Hắc y quái thủ Sà Đà Tử cũng phải kinh sợ hơi tái mặt lại.

Mấy tên bộc nhân trong Vạn Thủy Lâu bắt đầu mang rượu và thức ăn ra. Mùi vị món ăn thơm phức bay tạt vào mũi làm cho mấy người bên phe Hỏa Băng Tâm dù mới ăn đó không lâu cũng phải phát thèm.

Kim đại nương giơ tay mời mọi người cùng ăn miệng nói:

– Lâu ngày nô gia không gặp lại các đường chủ. Bữa tiệc này coi như mừng ngày hội ngộ. Tương lai thật không dễ mà cùng ăn uống với nhau như vầy.

Hỏa Băng Tâm nghe qua lời nói ẩn ý của Kim đại nương chỉ cười nhẹ rồi hết lời cảm tạ. Mấy người khác như Tam Thanh, Liễu Bình, Kim Xuân đều cười nói có vẻ thân thiện.

Chỉ duy nhất Âm Phong Huyết Độc là ngồi im lìm bất động. Lão đối với những kiểu lòe bịp, khách sáo này cực kỳ chán ghét. Thậm chí hiện tại nếu không vì mối quan hệ với Vân Linh thì lão đã rũ áo ra đi rồi.

Kim đại nương thấy mấy người bên phe Hỏa Băng Tâm cười cười nói nói mà tuyệt không ai đ.ng đến thức ăn hay nước uống thì cười xòa nói:

– Nhị vị thật là khách khí. Mấy món ngon lành thế này mà các vị lại không hết mình thưởng thức thì thật phí hoài. Vậy thì nô gia ăn trước vậy.

Kim đại nương nói xong liền cầm đũa gắp lấy thức ăn ăn ngay. Mấy người bên phe Kim đại nương cũng đồng loạt đưa thức ăn vào miệng. Họ muốn chứng tỏ rằng mọi thứ ở đây không hề có độc.

Nhưng mấy người bên phe Hỏa Băng Tâm đã từng bị độc chất của Hắc y quái thủ Sà Đà Tử hạ vào người rồi. Bọn họ có cho vàng cũng không dám đ.ng đũa vào nửa miếng thức ăn, nước uống ở đây.

Hắc y quái thủ Sà Đà Tử thấy vậy liền nói:

– Mời chư vị. Sao các vị không ăn đi ?

Âm Phong Huyết Độc chán ghét kiểu quan cách bịp đời này nên nghe Hắc y quái thủ nói như vậy thì hừ lên một tiếng nói:

– Hạng người như các hạ chỉ chuyên phóng độc vào thức ăn thì bảo bọn ta ăn thế nào được. Thực là nực cười.

Hắc y quái thủ bị Âm Phong Huyết Độc chửi thẳng vào mặt thì tức giận vô cùng. Kim Xí Tịnh ngồi bên cạnh lão nghe Âm Phong Huyết Độc nói thế thì nổi giận vỗ bàn nói lớn:

– Các hạ là người nào mà lại ngang nhiên nói lời xấc láo như thế. Mau hồi tội ngay, chớ để ta phải động thủ.

Âm Phong Huyết Độc nghe vậy cười lên rùng rợn, âm thanh vang vọng trong ph*ng làm cho mấy người ở đây ai ai đều cảm thấy đinh tai nhức óc. Nội lực của lão phổ trong tiếng cười khiến mọi người bên phe Kim đại nương đều biến sắc.

Âm Phong Huyết Độc cười xong trừng mắt nhìn Kim Xí Tịnh nói lớn:

– Các hạ định động thủ với lão phu thế nào đây ? Mau nói ra xem ?

Kim Xí Tịnh vừa rồi bị tiếng cười của Âm Phong Huyết Độc làm cho khí huyết nhộn nhạo. Bây giờ ra mới nhận thấy rằng mình đã dại dột chạm nhằm vào lão già bí ẩn này. Nhưng hiện nay Âm Phong Huyết Độc đang hướng vào gã mà truy hỏi, do đó Kim Xí Tịnh không thể tỏ ra mình hèn kém liền đứng dậy vỗ vào thanh đao bên hông nói:

– Tại hạ chỉ dùng vào cái này cũng đủ giáo huấn các hạ.

Âm Phong Huyết Độc nổi giận thực sự. Lão từ khi ra giang hồ đến nay chưa từng có ai dám khuất nhục lão đến thế.

Âm Phong Huyết Độc chuyển “ý” thành “hành”, ngay lập tức phóng một tia Âm Phong chỉ bắn về phía đối phương.

Kim Xí Tịnh không ngờ lão già nọ vừa nói mấy câu đã động thủ. Một việc nữa là khoảng cách giữa hai người khá xa. Lão làm sao có thể gây bất lợi cho gã.

Vì thế nên khi tia kình khí Âm Phong Chỉ do Âm Phong Huyết Độc bắn tới nơi, thì Kim Xí Tịnh mới giật mình cảnh giác. Hắn vừa há miệng la lên thì mọi việc đã quá muộn. Âm Phong Chỉ đã trúng vào huyệt Phúc Kiết, khiến cho chân khí rối loạn, lập tức khuôn mặt đại biến, ngồi phịch xuống ghế.

Hắc y quái thủ Sà Đà Tử không ngờ Âm Phong Huyết Độc mới ra tay đã hạ luôn Kim Xí Tịnh. Lão biết mấy người ở đây không ai có thể là đối thủ của lão già lạ mặt này nên vội đưa mắt nhìn

sang Kim đại nương dùng truyền âm nhập mật trao đổi.

Thanh Cương Gia nhìn thấy bằng hữu Kim Xí Tịnh bị người ta hạ thủ thì tức giận rút đao chỉ mặt Âm Phong Huyết Độc nói:

– Các hạ mau báo danh đi rồi thử vài đao của tại hạ.

Âm Phong Huyết Độc cười rộ nói lớn:

– Hạng tôm tép như các ngươi mà cũng đòi khua môi múa mép ư. Lão phu chẳng thèm đứng lên cũng có thể thu thập hạng người như ngươi.

Thanh Cương Gia thấy đối phương khinh thường mình như vậy thì nổi xung. Gã bật người nhảy một phát đã bay đến bàn Âm Phong Huyết Độc đang ngồi mà chém ngang người lão.

Nhưng lúc này, Liễu Bình ngồi gần Âm Phong Huyết Độc đã vung kiếm lên đón đánh. Nàng muốn để Âm Phong Huyết Độc dành thực lực đấu với những đối thủ cao siêu hơn nên mới phải ra tay.

Âm Phong Huyết Độc định ngồi chờ cho đao quang của Thanh Cương Gia tới gần mình hơn mới bắt đầu động thủ. Nào hay khi đó lão lại thấy vị cô nương Liễu Bình ở bên cạnh nhảy ra tiếp lấy chiêu đao thì cười nhẹ không lý gì đến Thanh Cương Gia nữa.

Thanh Cương Gia thấy Liễu Bình nhảy ra ngăn cản thì tức giận vô cùng. Tuy vậy gã cũng biết Liễu Bình thân là Đường chủ bổn môn nên võ học cực cao. Gã tuy đao pháp không tệ nhưng cũng chưa chắc đã là địch thủ của nàng. Hiện giờ Liễu Bình đã ra mặt thì việc đ.ng chạm với Âm Phong Huyết Độc là không thể nói tới nữa.

Tính đến lúc này Liễu Bình công lực mới phục hồi 7 thành. Do đó khi đấu với Thanh Cương Gia là cao thủ nhất đẳng ở Vạn Thủy Lâu thì chỉ ngang tay với gã thôi. Hai người một kiếm một đao tung hoành ngay giữa bàn tiệc. Thức ăn, nước uống mới vừa dọn ra chưa kịp tiêu thụ hết, giờ bị hai người đánh nhau làm mọi thứ văng ra tung tóe.

Kim đại nương và Hắc y quái thủ sau khi trao đổi chớp nhoáng đã xuất bọn cao thủ vây bọc lấy mấy người mà đánh. Trong khi đó, Kim đại nương còn cho người đi gọi thêm vị khách nhân mới được mời về hiện đang ngự ở lầu thứ tư đến ứng cứu.

Bên phe Kim đại nương thì Vu Cung tìm tới Tam Thanh mà đánh, Trình Khôi thì tiếp đánh Kim Xuân, Sa Lan Na thì đánh với Hỏa Băng Tâm. Riêng một mình Âm Phong Huyết Độc thì bị Thiết tý na tra Kim Đại nương và Hắc y quái thủ Sà Đà Tử vây đánh.

Hắc y quái thủ võ công lợi hại, lúc trước lão một mình địch hai với La Phôi và Thạch Tiểu Tam đến hơn trăm hiệp mới chịu bại mà phóng ra độc chưởng để hại hai người này. Hiện giờ, lão với Kim đại nương hợp công vây lấy Âm Phong Huyết Độc thì đủ thấy lão coi trọng thực lực của Âm Phong Huyết Độc như thế nào.

Còn Thiết tý na tra Kim Đại nương võ công lợi hại chỉ kém có Ngọc Liên Hoa là chưởng môn của bổn môn. Như thế có thể nói bà ta dưới một người mà trên rất nhiều người. Do đó võ công của Kim đại nương khỏi cần kể ra cũng biết là lợi hại.

Tuy nhiên, so về vũ khí thì Kim đại nương thiện nghệ sử dụng một cái vòng thiết luyện rất cứng rắn. Món vũ khí của Kim đại nương chuyên dùng để đánh gần. Càng gần càng nguy hiểm.

Trong thập nhị khí cụ hiện giờ trên giang hồ thì cái Vòng thiết luyện kia là thứ vũ khí ngoại môn.

Thế nhưng vòng kim luyện này ở trong tay Kim đại nương thì biến hóa vô cùng. Chiêu thức quỷ dị. Cao thủ nào đấu cùng với Kim đại nương đều rất khó chịu vì món vũ khí kỳ dị đó của bà ta.

Vì vũ khí của Kim đại nương quá lợi hại, lại là một vòng thiết luyện tròn khá tương đồng với vũ khí của Na Tra thái tử trong truyền thuyết. Vì thế giang hồ võ lâm mới gọi Kim đại nương là Thiết Tý Na Tra là vì lẽ đó.

Hai đại cao thủ vây lấy Âm Phong Huyết Độc mà đánh. Tưởng rằng có thể dùng thần công khống chế được lão già kỳ bí này. Tuy vậy, việc làm này khó thể thực hiện. Âm Phong Huyết Độc khinh công cao quá. Chưởng pháp, vũ khí kiểu gì đánh về phía lão, lão đều né được cả.

Trong khi đó chưởng phong của Âm Phong Huyết Độc đánh ra lại lạnh lẽo vô cùng. Hai người Hắc y quái thủ Sa Đà Tử và Kim đại nương đánh nhau một hồi với lão đều bị thứ chưởng phong quỷ dị kia làm cho thân thể tê tái, khí huyết vận chuyển khó khăn.

Hắc y quái thủ Sa Đà Tử bấy giờ mới chợt nhớ ra một nhân vật rất kỳ bí trên võ lâm. Nhân vật này lão chưa từng thấy mặt bao giờ nhưng ác danh đã làm cho thiên hạ anh hùng rúng động.

Người này thường được gọi là Hấp Huyết Ma và có chưởng phong lợi hại là Âm Phong Chưởng.

Hắc y quái thủ Sa đà tử nghĩ đến nhân vật lợi hại này thì không khỏi kinh hãi vội vàng thét lên một tiếng nhảy lùi lại, chỉ tay vào Âm Phong Huyết Độc miệng nói:

– Các hạ phải chăng là Âm Phong …

Nhưng lão chưa kịp nói hết câu thì Âm Phong Huyết Độc đã cười rỗn rãng nhảy ngay về phía lão đánh luôn một chiêu chưởng phong.

Âm Phong Huyết Độc không muốn người ta phát giác ra thân phận mình nên mới hành động ngăn chặn như vậy.

Hắc y quái thủ bị lão ma tấn công một chưởng lạnh buốt thì kinh hoàng nhảy tránh không dám đ.ng chạm.

Chưởng thế kinh thiên động địa của Âm Phong Huyết Độc đánh hụt Hắc y quái thủ, va phải bàn tiệc bên tả làm toàn bộ cái bàn văng bỗng ra xa, thức ăn nước uống trên bàn đông đặc lại cứng ngắc.

Thiết tý na tra Kim đại nương nhìn thấy tình hình như vậy không khỏi hoảng kinh. Làm sao huyết nhục con người có thể chịu nổi một chưởng như vậy. Ắt hẳn ai bị trúng chưởng có thể đông đặc máu huyết mà chết.

Trong khi đó, chiến trường tiếng vũ khí va chạm nhau ngày càng dữ dội. Âm thanh ồn ào hỗn độn. Thật không phân biệt nỗi phe nào thắng phe nào bại nữa.

Bọn môn nhân bên ngoài đại sảnh thấy các đại nhân vật ở đây ai nấy võ học kinh người thì không dám nhảy vào tham chiến. Một điều nữa người của hai phe đều là người Độc Hồng Môn.

Bọn người kia biết bênh bên nào, bỏ bên nào đây.

Do đó, bọn môn nhân này tụ tập một chỗ ở ngoài đại sảnh. Vừa chỉ trỏ vừa nói chuyện xem nên đánh ai và bỏ ai đây.

Kim Xí Tịnh lúc nãy bị Âm phong chỉ của Âm Phong Huyết Độc đánh trúng giờ đã cảm thấy chịu không nổi nữa. Gã thấy hai phe đánh nhau ác liệt thì vội vàng lui người ra ngoài, ra lệnh cho bọn thuộc hạ bên ngoài tổ chức ph*ng thủ ngăn chặn, không được để cho người nào chạy thoát.

Liễu Bình, Tam Thanh và Kim Xuân vì bị độc thương trong người nên sức lực không thể phát huy tột độ. 3 người thân là đường chủ bổn môn mà lại không đánh thắng được bọn môn nhân cao thủ dưới trướng như Thanh Cương Gia, Vu Cung và Trình Khôi nên rất bực tức.

Chỉ có Hỏa Băng Tâm sức lực đầy đủ là dễ dàng chiến thắng liễu đầu Sa Lan Na.

Sa Lan Na cũng thuộc hàng nhất lưu cao thủ nhưng địch không lại Hoả Băng Tâm và bị nàng đánh trúng phải rời khỏi trận đấu.

Trong khi đó ở bên ngoài Kim Xí Tịnh thấy vậy liền chỉ huy bọn thuộc hạ nhảy vào vây lấy Hỏa Băng Tâm mà đánh làm cho nàng nọ cũng không được chút thời giờ nghỉ ngơi.

Cuộc loạn chiến trong ph*ng không ngờ sau một hồi quần đấu lại nghiêng về phía đám khách.

Chủ công quan trọng mang lại thắng lợi này chính là lão Âm Phong Huyết Độc. Hai cao thủ bên phe đối phương là Kim đại nương và Hắc y quái thủ bị lão dồn đánh làm cho tay chân luống cuống. Hai người không ai dám đ.ng chiêu với lão vì Âm Phong Chưởng phàm đ.ng trúng ai thì người đó chỉ có nước chết. Chỉ có những kẻ võ công cao cường, nội lực gần ngang với Âm Phong Huyết Độc thì mới có thể giơ chưởng ra chống đỡ. Kỳ dư nếu nội công yếu hơn lão thì việc chống đỡ Âm Phong Chưởng này sẽ bị chết ngay vì huyết mạch đóng băng.

Đột nhiên ngay lúc đó, ở ngoài đại sảnh có một nhân ảnh cao lớn lao vào. Người này vừa đến đã ngay lập tức tiếp đón một chiêu chưởng phong của Âm Phong Huyết Độc.

Hai đằng chưởng phong giao nhau tạo nên một trường xoáy lốc. Một tiếng xèo nổi lên và rồi hai thân ảnh phân khai.

Hắc y quái thủ Sà Đà Tử và Kim đại nương nhận thấy người mới đến chống đỡ chưởng phong của Âm Phong Huyết Độc chính là vị khách khanh mới mời về của mình thì hoan hỉ phi thường. Hai người không ngờ vị khách lạ này võ công lại lợi hại đến mức đấu ngang tay với lão già kì bí có chưởng phong lạnh kinh người kia.

Âm Phong Huyết Độc hơi kinh ngạc nhìn đối phương. Thì ra người tiếp chưởng vừa rồi của lão chính là Huyết Ảnh Thủ. Nhân vật lừng danh võ lâm 20 năm trước.

So với Âm Phong Huyết Độc thì Huyết Ảnh Thủ ra đời muộn hơn. Võ công của hắn rất cao nhưng uy danh thì còn kém xa so với ác danh Hấp huyết ma của Âm Phong Huyết Độc.

Có một điều lạ là Huyết Ảnh Thủ 20 năm trước đã ra mặt thách đấu cùng Âm Phong Huyết Độc. Tuy nhiên do Âm Phong Huyết Độc khi đó luyện công làm cho âm mạch thương tổn nặng nên đã không nhận lời quyết đấu. Từ đó đã trải qua 30 năm trời, bây giờ hai người mới gặp nhau.

Huyết Ảnh Thủ đôi mắt chiếu hàn quang giận dữ nhìn Âm Phong Huyết Độc. Chỉ một chiêu giao phong vừa rồi Huyết Ảnh Thủ đã khẳng định lão già đứng kia chính là Hấp huyết ma năm nào.

Huyết Ảnh Thủ giận dữ nói:

– Các hạ có nhớ chăng chuyện xảy ra tại Linh Sơn 40 năm trước. Cả nhà họ Hàn đều bị giết chết dưới công phu Hấp huyết ma của các hạ.

Âm Phong Huyết Độc kinh ngạc nhìn Huyết Ảnh Thủ một lúc rồi chợt nhớ lại chuyện cũ thở dài nói:

– Phải. Thảm trạng đó do chính tại hạ gây nên. Các hạ phải chăng muốn báo phục cho nhà họ Hàn.

Huyết Ảnh Thủ khuôn mặt chợt biến vì tức giận. Hắn rùn mình hét lên một tiếng lớn:

– Tặc nhân. Mau đền mạng cho phụ mẫu ta.

Âm Phong Huyết Độc kinh ngạc không ngờ mấy người họ Hàn năm đó bị lão giết lại chính là phu thân và mẫu thân của Huyết Ảnh Thủ. Thảo nào hắn căm hận lão như vậy, luôn muốn tìm cách khiêu chiến với lão.

Huyết Ảnh Thủ quát xong đã vận dụng huyền công Huyết Ảnh, đánh thẳng một chưởng về phía Âm Phong Huyết Độc.

Chưởng lực này do Huyết Ảnh Thủ phát ra, mạnh hơn chưởng phong lúc trước không biết bao nhiêu lần. Chưởng vừa xuất mà xung quanh hơi nóng đã bốc lên ngùn ngụt.

Âm Phong Huyết Độc thấy Huyết Ảnh Thủ lợi hại như vậy cũng không dám coi thường. Thân hình lão chợt biến, đã vận công lên hai cánh tay, đánh thẳng về phía đối phương.

Hai đằng chưởng phong gặp gỡ nhau trên không, làm phát ra những tiếng xèo xèo ghê hồn. Từ đó bốc lên những hàng khói nghi ngút. Hai người đứng trong đó tuyệt nhiên không còn nhận rõ hình dạng nữa.

Chưởng phong của Huyết Ảnh Thủ là dương cương, lại là một dạng của Hỏa chưởng, do đó đối thủ nào bị đánh trúng, nhẹ thì bị phỏng, nặng thì cháy thành than. Như vậy khỏi cần nói cũng biết là khắc tinh thế nào với Âm Phong chưởng của Âm Phong Huyết Độc.

Tuy nhiên, âm hay là dương, lạnh hay là nóng, rốt cuộc cũng phải dựa trên tu vi nội lực.

Âm Phong Huyết Độc luyện công đã gần 60 năm, ngày nào cũng luyện tập, nên năng lực mỗi ngày một tiến, chưa bao giờ xao nhãng bao giờ.

Còn Huyết Ảnh Thủ luyện công đã 45 năm, ngày nào luyện tập nội công để báo thù cho phụ mẫu. Do vậy Huyết Ảnh thần công cũng được Huyết Ảnh Thủ luyện tập không bỏ ngày nào.

Hai người võ công luyện tập như thế, chẳng trách nào võ công lợi hại kinh người. Từng luồng khí trắng cứ liên tục bốc lên, kèm theo đó là những tiếng xèo xèo liên miên không dứt.

Hai bên đánh nhau thoát ly ra khỏi đại sảnh. Đứng giữa trời đất bao la, cùng nhau tỷ thí võ công, làm cho không gian mịt mù chưởng ảnh, gió lạnh, hơi nóng liên tục va chạm vào nhau, không biết mỗi người đã đánh ra bao nhiêu chiêu rồi.

Hắc y quái thủ Sà Đà tử và Kim đại nương bị chiến trận kinh hồn trước mắt làm cho say mê. Hai người cứ im lìm đứng bên ngoài xem hai đại cao thủ nọ đối phó cùng nhau. Chiêu thế xuất ra biến ảo kỳ lạ đến mức không thể tưởng tượng ra được. Nhiều lúc làm cho người xem mê hoặc không hiểu chiêu chưởng kia biến hóa thế nào.

Đột nhiên ngay khi ấy, bên trong đại sảnh hàng loạt tiếng rú nổi lên. Hỏa Băng Tâm đã đánh tan đám môn nhân đang vây quanh nàng, làm cho bọn chúng kinh hoàng chạy tán loạn ra ngoài.

Hỏa Băng Tâm hứng chí vừa truy đuổi theo ra thì lại nghe tiếng quát của Kim đại nương kèm với tiếng gió rít của ám khí ở sát bên tai. Nàng hoảng kinh vội vàng đảo bộ né tránh, thoát khỏi một huyền thiết hoàn lợi hại của Kim đại nương.

Kim đại nương phóng phi hoàn ra mà không hạ được đối phương, liền nhảy lại đánh nhầu cùng Hỏa Băng Tâm. Hai người ai ai cũng đang bị chiến trường xung quanh khích động làm cho say máu, do đó chiêu xuất hiện lộ cũng thập phần lợi hại hơn nhiều.

Hắc y quái thủ Sà Đà Tử vì chuyện vừa rồi mà tỉnh táo lại. Lão chợt lo không biết Thánh Cô hiện tại có được an toàn không ? Tình thế này nên như có kẻ đột nhập vào bí thất cứu Thánh Cô ra thì vạn phần bất lợi. Các môn nhân khác mà biết Thánh Cô bị lão uy hiếp phải nhường chức chưởng môn cho lão thì thật là nguy nan.

Hắc y quái thủ lo âu liền vội vàng rời bỏ cục trường, quay ra phía sau Vạn Thủy Lâu để giám sát tình hình giam giữ Thánh Cô hiện nay ra sao.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.