Quái Dị Khách

Hồi 35: DỊ BIẾN QUAN LỘ



Mấy ngày hôm sau, Vân Linh vì lo lắng cho Hỏa Băng Tâm ở Độc Hồng Môn nên quyết định lên đường. Chàng nghĩ rằng nếu việc này xong thì sẽ đi tìm dược vật trị bệnh điên loạn cho Sử Nguyệt Nga. Suy ra hiện tại hai việc trên là cấp thiết nhất, còn những chuyện khác như tung tích của Ngọc Liên Hoa đang ở đâu hay mối thù giết 6 thê tử của chàng trong núi vắng thì không phải muốn làm là được vì chàng chưa biết được manh mối cụ thể

Tiêu hồn ma nữ thấy Vân Linh định đi thì nằng nặc đòi theo. Nàng từ lúc ở gần chàng rồi thì không muốn xa Vân Linh chút nào. Vân Linh thấy Tiêu hồn ma nữ cương quyết như vậy đành phải lên tiếng khuyên nhủ.

Hiện giờ ở Rặng phong lĩnh người thân của chàng thì nhiều mà lực lượng phòng vệ không có mấy. Do đó chàng đào luyện Tiêu hồn ma nữ trong những ngày gần đây cũng là vì chuyện đó. Gìơ này chàng đem ý nghĩ đó ra nói lại với tiểu mỹ nhân kia.

Tiêu hồn ma nữ bị chàng thuyết phục thì khuôn mặt xuôi xị, trong lòng tự cảm thấy không cam tâm mà không biết nên làm sao.

Vân Linh biết Tiêu hồn ma nữ còn ấm ức liền quan tâm nói:

– Huynh đi chuyến này mục đích là tìm kiếm dược vật cho Sử Nguyệt Nga. Nhân tiện thăm dò tin tức của Ngọc Liên Hoa và bọn ác nhân Hắc Thanh Phái. Muội ở lại nơi này thay huynh bảo vệ mọi người. Như vậy công việc cũng rất quan trọng. Muội nên lưu ý cẩn thận.

Tiêu hồn ma nữ hiểu ra không đòi theo nữa. Mấy người tiễn chàng và Âm Phong Huyết Độc lên đường.

Trước khi đi, Vân Linh ngạc nhiên không thấy tiểu muội Linh Lung đâu. Chàng ngạc nhiên định hỏi thì lại thấy Linh Lung từ trong nhà đi ra dúi vào tay chàng gói thức ăn miệng nói:

– Tiểu muội chúc sư huynh lên đường bình an. Vạn sự như ý và mau trở về nơi này.

Vân Linh nhìn vào mắt nàng thì thấy đôi mắt long lanh của tiểu cô nương đã hoen đỏ, liền nghĩ là rằng tiểu sư muội này sắp khóc vì chàng đi xa liền cười nói:

– Tiểu muội muội ngoan. Huynh đi xa, muội ở nhà nhớ chăm sóc bản thân cho tốt, chăm sóc cả cho sư thúc của huynh mạnh giỏi. Khi nào về huynh sẽ có quà cho muội.

Linh Lung khuôn mặt sắp khóc lại bị chàng nói mấy lời vô tình như vậy liền không kìm được oà lên nức nở, ôm lấy mặt mà chạy vào nhà.

Vân Linh ngớ người không hiểu là nàng nọ vốn có tình cảm cùng mình. Câu nói vừa rồi của chàng là thật tâm, nhưng lại khiến mỹ nhân đau khổ khi hiểu ra chàng chẳng hiểu gì cả tình cảm của nàng.

Chàng nhìn theo bóng của tiểu sư muội đang cúi đầu, ôm mặt chạy vào nhà, lại nhìn mấy người đang đứng đưa tiễn một cách lúng túng. Lát sau, Vân Linh gượng cười chào mọi người rồi cùng Âm Phong Huyết Độc lên đường.

Hai người theo đường quan lộ mà đi thấm thoát đã được 3 ngày. Trên đường đi Vân Linh và Âm Phong Huyết Độc cư xử với nhau thật là khách khí.

Vân Linh thì không muốn coi Âm Phong Huyết Độc là tùy tùng, nhưng Âm Phong Huyết Độc cứ một hai kêu chàng là công tử và xưng là lão nô. Mấy lần liền Vân Linh nhắc nhở lão nên thay đổi cách xưng hô mà không được đành phải chịu để lão gọi như vậy.

Tuy nhiên, chàng đối với Âm Phong Huyết Độc thì xưng hô gọi là Xung lão, như vậy có vẻ lịch sự hơn nhiều so với việc lão gọi chàng là công tử. Ấy thế rồi mọi sự cũng qua. Hai người đều dùng cách xưng hô trên mà trao đổi cùng nhau.

Ngay ngày đầu tiên lên đường Vân Linh đã làm cho Âm Phong Huyết Độc phải kinh dị khi tự mình biến đổi dung diện trở thành Lạc Thiên. Thế nhưng, lão ma sau đó cũng không hỏi thêm gì về việc này. Đối với việc Vân Linh tự biến dung diện Âm Phong Huyết Độc trong lòng có thắc mắc nhưng cũng không tiện hỏi. Con người lạnh lùng cô độc như lão thì có gì mà không thấy qua, có gì mà chưa chứng kiến. Những chuyện biến trá trên giang hồ tự thân lão cũng đã lãnh giáo qua nhiều rồi. Do đó lão cứ bình thản coi như việc biến đổi dung mạo khác đi của Vân Linh cũng là việc tự nhiên thôi.

Mà bản thân Âm Phong Huyết Độc ra giang hồ lần này cũng đã biến đổi thân phận. Lão thay đổi y phục chuyển sang mặc đồ màu lam, y trang thì như một nô bộc bình thường, còn danh tự cũng lấy lại danh tự khi chưa thành danh gọi là Thân Xung.

Trên đường đi hai người gặp không ít hào kiệt giang hồ. Nhưng thân phận của Âm Phong Huyết Độc không hề bị phát hiện.

Vân Linh thấy vậy lấy làm ngạc nhiên liền hỏi dò lão. Bấy giờ Âm Phong Huyết Độc mới cho biết rằng lão ta khi ra giang hồ thường bịt kín mặt, lại thủ đoạn kỳ bí nên giang hồ biết được uy danh của lão thì nhiều mà biết được mặt lão thì ít. Họa may lắm mới có cao thủ thành danh biết được lão còn kỳ dư khi biết mặt lão rồi thì chỉ có nước chết.

Vân Linh nghe Âm Phong Huyết Độc kể mà cũng cảm thấy ghê sợ. Con người lão già này làm nhiều chuyện ác rồi. Hiện tại võ công của lão cao tuyệt. Những người đương cự được với lão thật chẳng có mấy ai.

Đến chiều tối hôm đó hai người vẫn đi trên quan lộ trống trải mà thị trấn thì còn quá xa. Vân Linh thấy trời đã nhá nhem tối định kêu Âm Phong Huyết Độc dừng lại. Không ngờ đúng lúc đó bỗng có tiếng kêu rú từ xa vọng lại.

Vân Linh ngạc nhiên còn Âm Phong Huyết Độc khuôn mặt vẫn lạnh lùng như thường. Là người từng trải giang hồ những thủ đoạn giết người cướp của nơi quan lộ hoang vắng chẳng có gì lạ cả đối với lão. Thậm chí trước đây Âm Phong Huyết Độc còn tạo ra những phi vụ kinh người. Do vậy mà nói, thứ âm thanh kêu rú kia giữa cảnh trời u tối không làm cho lão ma phải bận tâm.

Vân Linh đoán định phương hướng liền tiến bước về phía cánh trái. Lúc này chàng đã rời xa quan lộ đi xuyên qua cánh rừng cây. Phía sau chàng Âm Phong Huyết Độc khuôn mặt lạnh lùng thủng thẳng đi theo. Thân pháp cũng lão quả là cao cường hiếm thấy.

Vân Linh đi một lúc đã thấy phía trước có một xác chết nữ nhân bị xé ra làm đôi nhìn rất kinh khiếp. Phía đằng xa nơi rừng cây lại liên tục có tiếng vũ khí giao nhau. Âm thanh chấn động nơi rừng rú làm chim chóc bay lên và kêu loạn động.

Vân Linh thấy người bị giết thê thảm như vậy, rồi lại nghe tiếng vũ khí chạm nhau choang choảng phía trước thì không đừng được liền trổ bộ cước pháp đi nhanh hơn.

Phía sau Âm Phong Huyết Độc theo Vân Linh như hình với bóng. Trên lưng lão hiện khoác một bao y phục khá lớn mà thân pháp vẫn nhanh nhẹn như thường.

Phải nói Âm Phong Huyết Độc thành danh nhờ Âm Phong Chưởng. Công phu này cũng như bộ pháp hiện tại của lão đang sử dụng vốn cùng chung một nguồn gốc, lấy chữ “khoái” làm chủ đạo. Do vậy, nếu Vân Linh mà không sử dụng Ảo bộ pháp của chàng ra thi thố thì không sao đi nhanh hơn được lão.

Hai người đi đến chiến trường đánh nhau thì thấy một thân ảnh màu xanh đang giao chiến kịch liệt với một thân ảnh màu đen.

Bên cạnh đó cách chừng 5, 6 trượng có 4 nữ nhân y phục xốc xếch đang bị hai con đười ươi tấn công hết sức dồn dập.

Vân Linh vừa nhìn vào trận đấu thì hết sức ngạc nhiên vì hai con đười ươi to lớn lông đen con nào con nấy đều hết sức nhanh nhẹn và biết cách tránh né.

Trong khi đó đám nữ nhân người nào người nấy y phục bị xé rách tơi tả để lộ ra da thịt bên trong trắng mịn và đôi chỗ loang vết máu.

Là người từng am hiểu y đạo nên chỉ thoạt nhìn vào bộ pháp của mấy kẻ đang đánh nhau kia chàng cũng đoán ra mấy nữ nhân này đã bị trúng độc. Thân pháp họ do đó khi nhanh khi chậm, đôi lúc lại có những biến đổi thất thường giống như là khí huyết không thông vậy.

Chàng còn chưa biết bọn người nọ là ai thì lại nghe tiếng kêu rú điên cuồng ở phía ngoài xa.

Rồi trong không trung vang lên tiếng kêu của nữ nhân cùng giọng nói thánh thót:

– Lão không được làm hại Thánh cô. Có chuyện gì hãy bàn lại đã. Sau đó là tiếng cười rổn rảng. Rồi tiếng chưởng phong va vào nhau cùng tiếng cành lá khua động.

Vân Linh kinh dị vì tiếng nói này rất giống tiếng nói của Hỏa Băng Tâm. Chàng trong lúc lo lắng vội vàng phi thân tiến về phía đó.

Âm Phong Huyết Độc không hiểu chuyện gì cũng hộc tốc chạy theo. Hai người băng qua đám cây lá thì thấy ở đằng xa một nữ nhân thân hình rũ rượi, tóc tai rối bù bị một lão già gầy gò xách chạy như bay.

Đằng sau lão già là một thân ảnh màu đỏ đang vừa chạy theo vừa kêu réo.

Vân Linh vừa nhìn đã nhận ra thân ảnh màu đỏ đó chính là Hỏa Băng Tâm, còn lão già đang mang nữ nhân kia đi chính là Hắc y quái thủ Sa Đà Tử.

Trong khi đó vì khoảng cách khá xa, trời lại tối mà thân pháp của Hắc y quái thủ Sà đà tử lại quá lợi hại nên Hỏa Băng Tâm không thể đuổi kịp đành quay trở lại.

Lúc bấy giờ nàng mới phát hiện ra Vân Linh đã có mặt ở nơi này.

Hoả Băng Tâm mừng rỡ vội vàng chạy lại, nhào vào lòng chàng mà khóc.

Vân Linh lâu ngày không gặp được Hỏa Băng Tâm nên cũng cảm thấy xúc động, chàng ôm lấy eo lưng mỹ nữ nọ trong tay mà không ngừng vỗ về nàng.

Hỏa Băng Tâm sau phút xúc động vì vui mừng, giờ mới nhận thấy bên cạnh Vân Linh còn một lão già lạ mặt. Nàng thấy bản thân mình đang ở trong lòng Vân Linh thì không khỏi ngượng ngùng vội vàng rời khỏi Vân Linh đứng tách ra xa.

Vân Linh thấy Hỏa Băng Tâm như vậy không khỏi ngạc nhiên. Sau chàng thấy ánh mắt Hỏa Băng Tâm nhìn Âm Phong Huyết Độc mới chợt hiểu ra cười xòa kéo tay Hỏa Băng Tâm lại nói:

– Để huynh giới thiệu với muội. Đây là Xung lão, người nhà của huynh.

Cách giới thiệu của Vân Linh đã không cho Hỏa Băng Tâm biết thân phận thực sự của Âm Phong Huyết Độc lúc này.

Tuy vậy, về phía Hỏa Băng Tâm thì lại kinh ngạc vì phát giác ra lão nhân nọ thân mặc y phục nô bộc nhưng thần thái, uy vũ lại khác thường. Từ con người lão nhân này luôn tự động toát ra một chuỗi khí âm lạnh rất đáng sợ khiến người khác rùng mình.

Âm Phong Huyết Độc thấy Vân Linh giới thiệu mình với Hỏa Băng Tâm liền cất tiếng chào.

Tiếng nói của lão lại càng khiến Hỏa Băng Tâm cảm giác khó chịu. Điều đó cho thấy tà khí trên người lão ma thật rất lớn.

Trong khi đó, ở đằng xa lại liên tiếp vang lên những tiếng kêu của nữ nhân. Âm thanh nọ ngay tức thời gợi cho Hỏa Băng Tâm biết việc cần kíp phải làm. Nàng không kịp nói cho Vân Linh rõ mọi chuyện liền quay mình phóng về phía có tiếng rú.

Vân Linh thấy Hỏa Băng Tâm hành động như vậy thì nhớ ra đám nữ nhân lúc nãy chàng và Âm Phong Huyết Độc đã gặp. Những tiếng kêu rú đó đúng là ở chỗ mấy nữ nhân kia.

Vậy thì không cần suy nghĩ lâu cũng biết giữa Hoả Băng Tâm và đám nữ nhân kia nhất định có quan hệ. Có lẽ bọn nữ nhân nọ là người của Độc Hồng môn. Vân Linh nghĩ thế liền vội vã chạy theo Hoả Băng Tâm.

Mặc dù lúc này Hoả Băng Tâm đã chạy xa nhưng Vân Linh thân thủ nhanh nhẹn chỉ trong thoáng chốc đã đuổi kịp. Chàng đến nơi thì Hỏa Băng Tâm đã lăn xả vào 2 con đười ươi lông đen để cứu cho mấy nữ nhân đang bị nguy hiểm.

Trong lòng chàng lo sợ cho mỹ nhân gặp nguy hiểm liền định nhảy vào thì phía sau bỗng có tiếng nói:

– Công tử cứ để cho lão nô.

Thế rồi từ đằng sau lưng Vân Linh một thân ảnh nhanh nhẹn như ma mị phóng vào đương trường. Con đười ươi bên trái đang tấn công về phía Hỏa Băng Tâm liền bị bóng đen mới nhảy vào đánh trúng người một chưởng làm nó đau quá kêu lên một tiếng lớn rồi ngã lăn ra đất.

Thế nhưng con đười ươi bị trúng một chưởng nặng như vậy lại không bị thương. Nó chỉ ngã lăn ra một cái rồi liền chồm người dậy nhằm vào bóng đen nọ tấn công luôn.

Bóng đen này chính là Âm Phong Huyết Độc hiện thân. Lão võ công cao cường, chưởng lực lợi hại. Hiện giờ lão đánh một chưởng trúng vào con đười ươi mà nó vẫn bình tịch như không thì nổi giận đánh tiếp thêm một chưởng.

Con đười ươi thấy chưởng phong đánh tới mang hơi lạnh buốt thì sợ hãi định né tránh nhưng không thành. Nó bị chưởng phong cực mạnh của Âm Phong Huyết Độc đánh trúng liền kêu lên một tiếng lớn ngã bật ra đất.

Lần này thì con đười ươi đã không thể nhanh nhẹn chồm dậy được nữa. Chưởng phong vừa rồi của Âm Phong Huyết Độc đã làm cho nó bị chấn thương cực nặng, máu huyết gần như đông đặc.

Âm Phong chưởng có vẻ gần giống với Hàn Băng Chưởng, có thể khiến cho người bị đánh trúng máu huyết bị đông đặc. Tuy nhiên, điểm dị biệt của chưởng phong này chính là sự phát tán âm khí tấn công vào âm mạch của nạn nhân, làm cho người đó ngoài việc bị đông cứng vì lạnh thì còn tổn thương âm mạch, dẫn đến thổ huyết ra mà chết.

Con đười ươi kia tuy là một động vật có lớp da dầy và lông cứng, nhưng nó cũng là động vật có máu nóng có đường kinh mạch gần giống như người. Vì thế, việc con đười ươi bị trúng Âm Phong chưởng phát sinh tình trạng khí huyết đông cứng và thổ huyết cũng là chuyện thường.

Âm Phong Huyết Độc sau khi đại triển thần uy đánh cho một con đười ươi hung hãn phải nằm im bất động thì bây giờ mới chuyển sang tấn công con đười ươi còn lại.

Con đười ươi này thấy đồng bọn bị đánh ngã bởi một lão già gầy ốm thì phát sinh sợ hãi. Nó thấy Âm Phong Huyết Độc xông đến thì vội vã bỏ chạy thật nhanh, lao vào sau đám cây lá mất dạng.

Âm Phong Huyết Độc không ngờ đến chuyện này. Lão thấy con đười ươi sợ hãi bỏ đi thì bật cười vang. Âm thanh nghe rất rùn rợn.

Trên đời này Âm Phong Huyết Độc cực ít đối thủ. Võ công của lão độc bộ thiên hạ về sự quỷ dị.

Vừa qua, lão bị Vân Linh hạ được cũng là vì lúc ấy âm mạch của lão đang bị tổn thương nên thể lực không được sung mãn. Nếu như lúc này Vân Linh mà đ.ng trận với lão thì không thể thẳng lão một cách dễ dàng.

Hỏa Băng Tâm cứu được mấy nữ nhân vội vàng kêu Vân Linh lại giúp nàng kiểm tra và sơ cứu.

May sao trong 4 nữ nhân nọ ai ai cũng chỉ bị thương ngoài da chứ đều không đến mức nguy hiểm.

Tên áo đen đang đánh nhau với hắn tử mặc y phục xanh thấy Âm Phong Huyết Độc lợi hại quá mức thì không khỏi kinh hãi vội vàng đánh bậy một đường đẩy đối thủ ra rồi phóng vào rừng cây mất dạng.

Âm Phong Huyết Độc cười xong liền phát giác ra địch nhân đã bỏ chạy cả thì nổi giận hừ một tiếng lớn.

Lão vừa rồi xuất thủ vẫn chưa đã tay nên trong lòng không khỏi tức giận đối phương sợ hãi bỏ chạy.

Lúc này Vân Linh đang thăm khám tình trạng bệnh tật cho mấy vị nữ nhân. Hỏa Băng Tâm ở bên cạnh chàng lo lắng vội hỏi thăm tình hình bệnh của mọi người. Vân Linh biết vậy liền nói:

– Mọi người đều bị trúng độc cả. Còn ngoại thương bên ngoài thì không có vấn đề gì.

Hỏa Băng Tâm run giọng nói:

– Các tỷ muội ở đây ai ai cũng bị lão tặc đầu độc bằng một loại độc dược trộn lẫn vào thức ăn.

Gần đây chỉ khi lão Sà Đà Tử đó tuyên bố đòi lên chức vị chưởng môn thì mọi người mới té ngửa ra.

Vì lúc này ai ai đều nhận thấy nội lực đại giảm. Cơ thể yếu nhược vô cùng. Ai cũng không ngờ mình là cao thủ Độc Hồng Môn mà bị người ta ám toán lúc nào cũng không biết.

Vân Linh nhớ lại chuyện cũ Hỏa Băng Tâm đã kể vì tình trạng trúng độc của mọi người liền nói:

– Vậy ra lúc trước nàng nói với ta về việc trúng độc của những người trong bổn môn chính là

những người này sao ?

Hỏa Băng Tâm gật đầu đáp lại rồi nói:

– Tiểu muội nghe lời Thiên huynh quay lại cứu mọi người. Nhưng không ngờ lão ma tàn ác đã đầu độc tất cả những người ở đó, từ các cao thủ hạng nhất đến các phần tử thông thường. Muội thấy tình thế nguy ngập nên vội đưa mấy tỷ muội và Thánh nữ chạy trước. Nhưng mà cũng không thoát khỏi tay lão, bị lão truy sát đến đây.

Vân Linh hiểu ra Hỏa Băng Tâm định đưa mọi người đi tìm chàng. Do vậy nên mới dẫn đến thảm trạng này. Chàng nhìn mấy nữ nhân ai nấy mặt mày xanh lét và mệt mỏi thì vội lấy trong người ra mấy hoàn thuốc kháng độc cho mọi người uống tạm.

Vân Linh đoán chất độc trong cơ thể mấy nữ nhân này chính là độc chất do Hắc y quái thủ Sà Đà Tử điều chế ra. Lão đã cho mọi người uống rồi dùng đó làm công cụ để khống chế mọi người.

Như vậy 4 người bị độc trốn ra đây chắc phải là những phần tử lãnh đạo, võ công nhất định không tầm thường.

Mọi người đi tìm một chỗ trú tạm. Lúc này Vân Linh mới giỡ công lực ra trục độc cho các nạn nhân.

Âm Phong Huyết Độc khuôn mặt lạnh lùng đứng yên một bên coi chừng. Mấy lần lão vận dụng công phu dọ thám xem năng lực võ công của Vân Linh cao đến mức nào nhưng đều thất bại. Lão chợt hiểu Vân Linh đã luyện công phu đến mức nội liễm. Nếu muốn khám phá được cường lực cực đại của chàng đến mức nào thì chỉ có cách khiêu khích chàng xuất chiến, như vậy may ra mới có thể khám phá ra.

Trong lòng lão ma thầm phục Vân Linh tuổi trẻ mà công phu cao cường. Hơn nữa môn thần công của chàng luyện là loại công phu gì thì lão cũng không biết. Môn công phu này thật là đáng sợ.

Người bị tấn công không hề có chút cảm giác đề ph*ng. Chưởng phong đó xuất ra không hề có tiếng động. So với Âm phong chưởng của lão thì một trời một vực về sự ầm ĩ. Trong khi đó võ công của Vân Linh lại hết sức cao cường, không biết nông sâu. Đúng là một nhân vật bình sinh chưa bao giờ lão gặp phải.

Trong lúc đó Vân Linh sau khi điều trị xong cho 4 nạn nhân cũng cảm thấy mệt mỏi. Chàng đã hao tốn đến 1/3 chân lực để đẩy chất độc trong người các nạn nhân ra. Tuy nhiên, độc chất kia vốn dĩ là loại độc cực kỳ lợi hại. Độc chất này được đưa vào thân thể mọi người và ngấm từ từ.

Do vậy cơ bản muốn giải quyết tận gốc độc chất đó cần phải có nhiều thời gian.

4 người được Vân Linh chữa trị đều cảm thấy khỏe khoắn hơn nhiều, ai ai cũng cảm tạ chàng đã trượng nghĩa giúp đỡ.

4 nữ nhân này đều là đường chủ các đường trong Độc hồng môn. Cao tuổi nhất là Tam Thanh 38 tuổi, rồi đến Liễu Bình 32 tuổi, Ngọc Lan 28 tuổi và Kim Xuân 26 tuổi.

Bốn người thấy Hỏa Băng Tâm và Vân Linh thân mật cùng nhau thì đã hiểu chàng chính là người trong mộng của Hỏa Băng Tâm rồi.

Lúc gần đây, sau khi Hỏa Băng Tâm đột ngột ly khai rồi lại đột ngột trở về cứu mọi người thì ai nấy đều bận lo trốn chạy cả. Ít có điều kiện thời gian tâm sự. Vì thế những điều 4 người nhìn thấy lúc này khiến ai ai cũng ngạc nhiên.

Đặc biệt trong đó hán tử áo xanh tên gọi Lục Dương thì có vẻ không vui khi biết Hỏa Băng Tâm đã có người trong mộng.

Lục Dương chính là ngoại đường đường chủ của Độc Hồng Môn, người duy nhất rất ít khi có mặt ở tổng đàn Độc Hồng môn nên đã thoát khỏi độc thủ của Hắc y quái thủ Sà Đà Tử. Khi Hỏa Băng Tâm về đến Độc Hồng môn thì cũng là lúc Lục Dương trở về. Nhờ đó, Lục Dương không bị hại mà còn giúp đỡ cho nàng và mọi người rất nhiều trong khi trốn chạy cũng như khi đối phó với sự truy kích của Hắc y quái thủ Sà Đà Tử.

Vừa rồi nếu không có Lục Dương ngăn cản tên hắc y cao thủ lợi hại thì cả bọn nữ nhân kia đều bị giết cả rồi chứ không chỉ chết mất 1 người như Vân Linh và Âm Phong Huyết Độc đã nhìn thấy trong khu rừng lúc trước.

Xét về thân phận thì Lục Dương và Hỏa Băng Tâm đều ngang hàng nhau, một người là Đường chủ ngoại cung đường còn người kia là Đường chủ nội cung đường.

Tuy nhiên, do Hoả Băng Tâm ngoài địa vị đường chủ trong bổn môn còn là sư muội kết nghĩa với Thánh Cô Bạch Ngọc Tiên nên nàng rất được người của bổn môn coi trọng.

Trong khi đó, Bạch Ngọc Tiên mỹ sắc vô song, lại là Thánh Cô của Độc Hồng môn, người duy nhất đủ tư cách trở thành Chưởng môn của Độc Hồng môn sau này.

Lục Dương si mê Hỏa Băng Tâm và được nàng cũng rất coi trọng. Nếu không phải vì giờ đây Hỏa Băng Tâm đã thất thân với Vân Linh thì khẳng định nàng sẽ đánh giá mỹ diện của Lục Dương cao hơn Vân Linh nhiều.

Hiển nhiên nàng không biết được Vân Linh đang giả dạng Lạc Thiên, do đó việc nhận xét như vậy cũng không phải lạ.

Nhưng mà hiện tình mà nói, trong lòng Hỏa Băng Tâm thì Vân Linh đã trở nên có giá hơn nhiều. Chàng vừa có y đạo cao thâm lại có võ công lợi hại khó bì. Như vậy, việc đem năng lực của Lục Dương ra so sánh với năng lực của Vân Linh là không phải bàn nữa.

Vân Linh chữa trị độc thương cho bốn người liền một lúc thì cảm thấy khá mỏi mệt. Chàng liền ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần để hồi phục lại công lực.

Lục Dương vội vàng chuẩn bị vài chỗ nghỉ ngơi tạm bợ cho mấy người bị thương và Hỏa Băng Tâm. Hai người cùng nhau làm việc, vừa làm vừa trò chuyện.

Lục Dương đem thắc mắc trong lòng ra hỏi Hỏa Băng Tâm về thân phận thực sự của Vân Linh.

Tiểu cô nương nọ nghe chàng hỏi thế không khỏi lúng túng. Liền sau đó đành nói rõ ra quan hệ của bọn họ.

Lục Dương và 4 tỷ muội nghe chuyện xảy ra với Hỏa Băng Tâm lúc trước và việc Vân Linh cứu chữa nàng nọ ra sao thì không còn gì để nói. Mấy người đều hiểu cho tình cảnh của nàng. Chỉ một mình Lục Dương là đau xót trong dạ vì mỹ lệ nữ nhân trong tim đã không còn có thể với tới được nữa.

Đêm hôm đó mọi người nghỉ tạm trong rừng. Sáng hôm sau, Hỏa Băng Tâm và mọi người vội vàng đi tìm tung tích của Thánh Cô-Bạch Ngọc Tiên.

Theo nhận định của Hỏa Băng Tâm thì có hai cách để Hắc y quái thủ Sà Đà Tử có thể mang Thánh cô đi nhanh.

Cách thứ nhất là việc lão thuê xe ngựa ngày đi đêm nghỉ đến Vạn Thủy Lâu ở Giang Nam.

Còn cách thứ hai đơn giản hơn là lão thuê một chiếc thuyền rồi cứ thế mà xuôi dòng về Giang Nam.

Vân Linh ngạc nhiên liền hỏi tại sao nàng có thể khẳng định lão già đó đem Thánh Cô về Vạn Thủy Lâu? Biết đâu lão có chỗ tốt hơn đem dấu Thánh Cô đi thì sao.

Hỏa Băng Tâm kiên quyết nói:

– Thiên huynh không biết. Vạn Thủy Lâu là một cơ sở bí mật của Độc Hồng môn. Ở nơi đó cạm bẫy dầy đặc và cao thủ nhiều vô cùng.

Thiết tý na tra Kim đại nương là thủ lĩnh ở nơi đó. Bà ta thân phận gần sánh ngang với chưởng môn Ngọc Liên Hoa nên cứ địa vững vàng vô cùng.

Tiếc rằng hiện tại theo như lời lão tặc đã nói, thì Kim đại nương đã là người của lão ta. Như vậy đủ hiểu, việc lão bắt Thánh Cô đem về Vạn Thủy Lâu không ngoài mục đích dùng nàng làm áp lực để tiếm vị chưởng môn một cách đàng hoàng.

Hiện giờ chưởng môn nhân Ngọc Liên Hoa đã mất tích, còn có Thánh Cô ở lại là đủ tư cách trở thành chưởng môn. Thế nhưng nếu Thánh Cô không thích làm chưởng môn mà đề cử người khác thay thế thì vẫn có thể được môn nhân ủng hộ. Điều này cho thấy việc lão tặc kia đem Thánh Cô về đó để tạo sự ủng hộ của đám cao nhân trong Vạn Thủy Lâu là vô cùng cần thiết. Có thể nói một công đôi việc, vừa giam giữ được Thánh Cô an toàn, vừa có thể che mắt chúng nhân để lên chức chưởng môn tương lai.

Vân Linh hiểu được mọi chuyện, không hỏi nữa liền bàn với mọi người thuê thuyền lớn mà đi.

Như vậy vừa nhanh lại vừa thuận tiện cho mấy bệnh nhân tĩnh dưỡng, trị thương.

Hỏa Băng Tâm và mọi người đều nhất trí liền đi thuê thuyền lớn đi liền. Trong khi đó bọn họ cũng phát hiện ra Hắc y quái thủ cũng dùng đường thủy mà chạy.

Trong 3 ngày đi đường Vân Linh đã chữa cho 4 nữ nhân khỏi được 7 thành. Các nữ nhân được chàng chữa bệnh đều hết lời cảm tạ. Trong bọn họ ai nấy đều cảm giác nợ chàng một mạng.

Nếu chẳng phải mấy người là tỷ muội với Hỏa Băng Tâm thì Vân Linh làm gì phải tốn sức và công lực để giúp họ giải độc thế này.

Còn Vân Linh thì mấy ngày liền vận công chữa bệnh quá độ thì sinh ra mệt mỏi. Tiếc rằng hiện thời chàng đang ở trên sông nước nên không có cơ hội tiếp cận với các cây đại thụ hoặc các cây lâu năm để hút lấy nguyên thần của chúng mà bồi bổ công lực đang bị suy giảm.

Lúc thuyền cập bến. Mọi người lục tục lên đường thì Vân Linh bảo với Hỏa Băng Tâm mình có chút việc phải đi trước. Một lát nữa sẽ gặp nhau ở nơi khách điếm gần đó.

Âm Phong Huyết Độc thấy chàng ra đi định đi theo thì bị chàng cản lại bảo lão cứ đi cùng mọi người đến khách điếm nghỉ ngơi. Bản thân chàng sẽ tìm đến sau.

Mọi người rất ngạc nhiên không hiểu chàng định làm gì nhưng thấy chàng bí mật không nói cũng đành thôi không hỏi nữa.

Còn Vân Linh thì nhận thấy sức khỏe đại giảm. Tinh thần không được sung túc. Trong khi đó chiến cuộc sắp tới chưa biết ra sao. Nếu chàng cứ để bản thân năng lực suy giảm thế này mà đi cùng mọi người thì an nguy sẽ rất lớn. Chính vì thế chàng phải tách mọi người đi riêng để thu thập thêm công lực cho bản thân. Cái cách thu hút công lực đó chàng lại không muốn mọi người hay biết. Nếu không e rằng không ai là không chấn động vì ngạc nhiên.

Vân Linh tách mọi người đi riêng đến chiều hôm đó mới trở về. Chàng làm cho Âm Phong Huyết Độc phải kinh hãi vì năng lực đã trở nên đại tiến nhanh vô cùng.

Trong lúc đó đám người của Hỏa Băng Tâm trình độ yếu hơn nên không phát hiện ra sự khác lạ trong con người Vân Linh.

Cái may của Vân Linh là từ khi chàng chung đ.ng với Tiêu hồn ma nữ thì cơ thể lại có được năng lực kỳ lạ. Nguyên thần của cây cỏ khi dung nạp vào người chàng đều ngay lập tức được chuyển hóa hết thảy. Điều này khiến cho chàng tụ tập nội công thăng tiến nhanh chóng và hết sức dễ dàng. Khác rất xa so với lúc trước chàng mỗi lần luyện công chỉ được hút nguyên thần của cây cỏ một cách thận trọng, chỉ khi nào hóa luyện hết đám nguyên thần đó mới dám thu hút thêm nguyên thần khác. Như thế tiến độ vừa chậm mà tại nạn nguy hiểm lại rất lớn, nếu một khi nguyên thần của cây cỏ được hóa luyện không hết sẽ làm cho bản thân bị tẩu hỏa nhập ma ngay.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.