Quái Dị Khách

Hồi 34: ÂM PHONG HUYẾT ĐỘC



Đoàn người của do Thánh Thủ Thần Y Hoạt Trúc dẫn đầu sau khi nghỉ ngơi đến cạn tuần trà mới tiếp tục tiến bước. Lúc này sức khỏe ai ai cũng đã cải thiện rất nhiều. Vậy là mọi người đi một mạch đến lúc ánh bình minh ló dạng mới trở về được Rặng Phong Lĩnh.

Lúc này không ai còn sức để nói chuyện nữa. Sử Nguyệt Nga thì được mẫu thân là Vương Thiên Ngọc đưa vào nhà sau nghỉ ngơi. Sử Tố Mai thì đi sắp xếp chỗ nghỉ cho mấy người Hoạt trúc thần y, Linh Lung, Vân Linh và Tiêu hồn ma nữ.

Hoạt trúc thần y thì không an tâm để Âm Phong Huyết Độc nằm lại một mình nên đã lôi cả lão độc nọ vào trong phòng của mình để vừa nghỉ ngơi vừa canh chừng.

Thế nhưng nói là nghĩ ngơi nhưng kỳ thực một người ham mê y thuật như Hoạt trúc thần y thì làm sao chịu chờ đợi khi có một báu vật thử nghiệm thuốc như Âm Phong Huyết Độc ở bên cạnh. Do đó, chỉ trong vòng chưa đầy khắc nghĩ dưỡng sức, Hoạt trúc thần y đã bắt đầu mang lão Âm Phong Huyết Độc ra để thử thuốc.

Trong khi đó, Linh Lung và Sử Tố Mai ai nấy đều rả rời mệt nhọc. Bọn họ từ lúc bị bắt đến giờ đều bị lão Hấp Huyết Ma rút bớt máu huyết nên cơ thể yếu nhược vô cùng. Lại thêm mới rồi 2 người đều trải qua một chặng đường dài di chuyển nên đều không thể chịu đựng thêm nữa. Cả hai vào đến phòng thì đều ngã người ra ngủ mê mệt.

Riêng có Tiêu Hồn Ma Nữ Lý Hồng Loan là có sự thay đổi kỳ dị. Cô nàng vào phòng rồi liền được Vân Linh dùng thần công hỗ trợ kinh mạch, truyền cho không ít nội lực của mình. Vì thế, Tiêu hồn ma nữ không giống như mọi người mệt rả rời mà lại khá sung sức.

Tiêu hồn ma nữ nằm trong phòng cùng Vân Linh tỉ tê cùng chàng trò chuyện. Lúc này Vân Linh qua lời kể của nương tử mới biết được mọi người bị Âm Phong Huyết Độc bắt vào một buổi tối cách đây đã 3 tháng.

Tiêu hồn ma nữ nói:

– Bọn người chúng muội hôm đó ăn xong, vừa định vào phòng nghỉ ngơi thì bất ngờ lão Âm Phong Huyết Độc tìm tới.

Linh Lung muội muội không biết lão ấy là ai còn mở cửa mời lão vào. Ai ngờ được lão đó vừa gặp mặt Linh Lung muội liền giở thủ đoạn ra ngay bắt lấy muội ấy.

Hoạt sư thúc thấy thế liền xông ra định cứu con gái thì cũng bị lão ma ấy điểm huyệt bắt luôn.

Tình thế lúc đó ai ai cũng phải kinh hãi vì lão ma thân thủ cao quá. Tiểu muội và Mai tỷ cùng bá bá Vương Thiên Ngọc đồng tâm vây chặt lấy lão ma để khống chế lão.

Mọi người đánh nhau mới được 1 canh giờ thì tiểu muội bị lão ấy dùng Âm Phong chỉ điểm ngã. Kế đó thì Mai tỷ và Vương bá bá cũng bị bắt. Mọi người sau này mới thất kinh khi lão ma cứ 20 ngày một lần dùng ma công hút lấy máu huyết của mọi người.

Trong số đó, tỷ tỷ Sử Nguyệt Nga cũng không ngoại lệ. Tỷ ấy cũng bị lão ma bắt lấy hút khí huyết. Mấy người bọn muội ai nhìn thấy cũng đau lòng vì tỷ ấy đang bị cuồng loạn tâm trí mà lão ma cũng không tha. Nhưng lúc đó không ai phản kháng gì được vì đã bị điểm huyệt cả rồi.

Thế rồi, cứ 20 ngày một, lão ma lại tới hút khí huyết của một người. Mấy người bọn muội bị bắt thực chẳng khác gì con “thú” bị lão giam lại chờ ngày làm thịt. Cảm giác đó từ đây đến cuối đời muội không thể quên được. Thật là quá khủng khiếp.

Vân Linh nghe Tiêu hồn ma nữ kể và nhìn vào biểu hiện sắc thái tình cảm trên mặt nàng thì biết rằng nàng đã trải qua một sự kinh hãi đáng sợ cực cùng. Chàng nghĩ lại bản thân chàng võ công cao tuyệt mà người thân liên tiếp gặp nạn tai trong khi chàng không cách gì bảo vệ họ được thì hết sức buồn lòng.

Vân Linh ôm lấy Tiêu hồn ma nữ vào lòng rồi an ủi:

– Muội hãy bình tỉnh. Kỳ này huynh về đây rồi thì mọi sự huynh sẽ gánh vác. Lần này trước khi đi huynh sẽ bồi bổ thêm công lực cho muội phát huy hết sở học bản thân. Như vậy thì huynh mới yên tâm.

Tiêu hồn ma nữ nghe chàng nói thế thì không khỏi ngẫn người ra một chút rồi vội hỏi:

– Huynh bảo sao ? Huynh lại định đi nữa ư ? Muội cứ tưởng huynh về đây rồi sẽ không đi đâu nữa.

Vân Linh vuốt ve tấm lưng ong mềm mại của Tiêu hồn ma nữ đoạn thở dài nói:

– Muội biết không. Vừa rồi huynh và bọn người Hồng Ma Viện bị Hắc Thanh Phái tập kích.

Hàn Thiên Ma Nữ đã rơi xuống Vực Tuyệt Tình. Như vậy kế sách định học hỏi bí ẩn của Ngọc địch từ Hàn Thiên Ma Nữ đã không còn tác dụng.

Hơn nữa vừa rồi huynh đã vào Động Vô Bình. Ai ngờ trong đó cũng có kẻ đến trước cướp mất bí kíp. Như vậy việc chữa bệnh cho Sử Nguyệt Nga đành phải tìm kiếm dược vật thôi.

Tiêu hồn ma nữ nghe Vân Linh nói thế thì bồi hồi không biết nói sao. Bản thân nàng thì muốn Vân Linh ở lại nơi này cùng nàng. Như vậy chẳng là khoái lạc biết bao nhiêu. Nhưng nàng không thể vì bản thân sung sướng mà để cho Sử Nguyệt Nga một đời điên loạn.

Như vậy làm sao được đây.

Còn một chuyện nàng biết dù nàng có ngăn cản Vân Linh không cho đi nữa thì chàng nọ cũng không chịu nghe. Tiêu hồn ma nữ biết tình cảm của Vân Linh đối với Sử Nguyệt Nga cũng không kém hơn nàng. Vì thế nên khi Sử Nguyệt Nga gặp nạn điên loạn chàng mới khổ công bôn ba khắp chốn. Chàng cực nhọc thế kia chẳng phải vì ai. Chẳng phải là vì Sử Nguyệt Nga thì còn vì ai nữa.

Tiêu hồn ma nữ trong lòng đan xen nhiều ý nghĩ. Nhất thời cũng không biết nói sao chỉ dụi đầu vào lòng Vân Linh mà nũng nịu.

Vân Linh ôm lấy nàng nọ vuốt ve thân thể nàng miệng nói:

– Muội thật là tuyệt diệu. Huynh từ lúc xa muội từ giờ cứ nhớ mãi về chuyện xảy ra giữa chúng ta. Trong lòng thật muốn bay về đây cùng muội xum vầy cho thỏa nguyện.

Tiêu hồn ma nữ nghe chàng nói vậy mở cờ trong lòng cười khúc khích nói:

– Chàng thật là biết vuốt mông ngựa. Thiếp chẳng tin từ lúc chàng xa thiếp tới giờ không tí táy với nữ nhân nào khác.

Tiêu hồn ma nữ cười khúc khích mà nói giỡn như vậy. Ai ngờ câu nói đùa của nàng lại trúng phóc trong trường hợp này. Chẳng phải nữ nhân gần gũi mới đây với Vân Linh là Hoả Băng Tâm thì còn là ai.

Cũng may, từ lúc gặp nhau đến giờ Vân Linh chưa hé lộ ra chuyện chàng chung đụng cùng Hỏa Băng Tâm cho Tiêu hồn ma nữ nghe. Nếu không nàng nọ dám nổi cơn ghen lên cùng chàng là cái chắc.

Vân Linh nghe Tiêu hồn ma nữ nói thế cũng phải chột dạ. Ai biểu chàng trăng hoa quá trớn để giờ này gặp lại nương tử thì sinh ra lo lắng.

Vân Linh hiện giờ trong lòng phát run cũng không dám hó hé tí gì ra với Tiêu hồn ma nữ cả liền đè lấy nàng nọ ra mà chiếm tiện nghi.

Tiêu hồn ma nữ không ngờ có chuyện kỳ lạ bên trong. Nàng được Vân Linh xông xáo tấn công thì cũng không ngần ngại gì mà không đón tiếp. Hai người lâu ngày không được gặp nhau giờ đây giống như kẻ đói khát gặp thức ăn liền nhanh chóng cởi bỏ y phục trên thân thể.

Tiêu hồn ma nữ toàn thân mỹ diệu, da thịt trắng ngần, lại có tòa thiên nhiên vung đầy hấp dẫn cực kỳ ấn tượng làm cho Vân Linh vừa nhìn thấy đã chịu không nổi liền vồ lấy mà thưởng thức.

Tiêu hồn ma nữ trong dạ bồn hồi, tê tái cảm giác khoái sướng. Khuôn mặt ửng hồng. Trong lòng tự động cởi mở, tấm thân dụ hoặc tuyệt diệu khe khẽ run động trong vòng tay Vân Linh.

Hai người quấn quýt lấy nhau, cảm giác trời đất như không còn tồn tại. Âm thanh tiếng động kịch liệt vang lên, thể hiện sự tột cùng của cảm xúc và hành động.

Đối với Vân Linh thì Tiêu hồn ma nữ là nữ nhân duy nhất khiến cho chàng cảm thấy khoái sướng tuyệt đối. Một phần trong đó chính là sự cuồng loạn của nàng trong cơn say mê.

Có lẽ là do chất dâm dược tồn tại trong người Tiêu hồn ma nữ còn chưa hết hẳn, nên nàng nọ hành động điên cuồng, cơ thể nhanh chóng phản ứng. Vì thế cuộc ái ân nào với nàng cũng làm cho Vân Linh tê tái vì sướng. Cảm giác thỏa mãn tuyệt cùng.

Có điều Tiêu hồn ma nữ là loại “hoa hồng” có độc. Nam nhân nào chung đụng cùng nàng thì ngoài việc bị hút mất nội lực còn bị nàng truyền cho vào người hoạt chất dâm dược kỳ dị. Như vậy chẳng phải là sung sướng trong nhất thời mà hậu quả thì tệ hại khôn cùng.

Cũng may, Tiêu hồn ma nữ trong cuộc đời này gặp được Vân Linh. Chàng nọ thần công lợi hại mà định lực cũng khá cao cường. Do đó nên tác hại của việc ái ân giữa hai người cũng không mang lại quá nhiều nguy hiểm.

Tuy là vậy, nhưng rõ ràng việc vướng phải dâm dược của Tiêu hồn ma nữ truyền sang cũng làm cho Vân Linh tâm địa khi sáng khi tối. Đặc biệt là những lúc gần gũi chữa bệnh cho mấy nữ nhân xinh đẹp như Hàn Thiên Ma Nữ chẳng hạn. Lúc ấy e rằng chàng khó lòng kiềm nén dục hỏa, lại có thể gây nên oan trái tình trường khó mà giải quyết sau này.

Rõ ràng nhất đó chính là vụ Hỏa Băng Tâm. Nếu chàng không bị vướng dâm dược khích động từ mấy ngày trước do việc chữa bệnh cho Hàn Thiên Ma Nữ thì cũng không thể bị nàng nọ lôi cuốn vào vòng ân ái. Như vậy đâu đến nỗi tạo nên tình cảnh phải lo lắng “dấu diếm” trước Tiêu hồn ma nữ như vừa rồi.

Về phần Vân Linh và Tiêu hồn ma nữ sau một hồi âu yếm cuồng loạn liền hợp lại cùng nhau, đưa nhau lên đỉnh vu sơn. Thật sự hưởng thụ tận cùng cực lạc cho bỏ những ngày xa cách.

Đến chiều hôm đó, Hoạt trúc thần y vò đầu bứt tai bước đến phòng Vân Linh.

Ai ngờ khi đó anh chàng nọ lại đang ngủ vùi cùng Tiêu hồn ma nữ ở trong phòng nàng.

Hoạt trúc thần y kinh ngạc vì không thấy Vân Linh đâu thì vội kêu to đánh thức mọi người dậy. Ai nấy nghe tiếng lão kêu đều không hiểu chuyện gì liền lục tục đi ra.

Trong lúc đó ở phòng Tiêu hồn ma nữ, Vân Linh đã bật dậy vội vàng mặc y phục. Tiêu hồn ma nữ ở bên cạnh cũng cuống cuồng tìm y phục mặc vào. Hai người vừa rồi ái ân mấy bận rồi mệt mỏi ôm nhau ngủ. Hiện giờ họ bị Hoạt trúc thần y đánh thức thì mới nhận ra bản thân trần truồng. Thế là không ai bảo ai đều nhanh chóng mặc lấy y phục rồi ra khỏi cửa.

Vân Linh trước khi đi còn ôm lấy Tiêu hồn ma nữ mà hôn. Nữ nhân này y phục vẫn còn chưa mặc hết nên vội đẩy tình quân ra miệng nói:

– Huynh mau ra ngoài kia. Sư thúc gọi huynh ầm ầm ở ngoài đó kìa.

Vân Linh thấy nàng nọ như vậy thì beo má nàng nói:

– Sư thúc gọi huynh chứ đâu có gọi muội. Vậy muội cứ từ từ thong thả nhé.

Chàng nói xong liền đi ra cửa, tiến lại chỗ sư thúc.

Hoạt trúc thần y thấy Vân Linh xuất hiện thì vui mừng kêu lớn:

– Hừ ! Ta tưởng ngươi đi mất rồi nên mới đánh động mọi người. Bây giờ ngươi đã có ở đây thì mau theo ta. Hoạt trúc thần y nói xong không đợi Vân Linh có ý kiến liền lôi chàng đi luôn

Mọi người có mặt nghe lão nói và hành động kỳ cục như thế thì không khỏi tức mình. Ai nấy đều mệt mỏi cần phải nghỉ ngơi mà bị lão dựng dậy thì bảo sao không tức.

Trong lúc đó Tiêu hồn ma nữ trong lòng đại nộ. Tình quân của nàng đang ở cùng nàng sung sướng, lại bị lão già ham hố y học này quấy nhiễu làm mất cả hứng thú.

Nếu không phải Hoạt trúc thần y là sư thúc của Vân Linh thì nàng đã mắng lão một trận.

Tiêu hồn ma nữ thấy mọi người đi khỏi liền xuống bếp tìm kiếm thức ăn. Nàng vừa rồi được Vân Linh truyền công cho đã hồi phục phần lớn sức mạnh, lại thêm việc mới đây chung chạ cùng chàng nên lại hút thêm được một ít công lực nữa. Hiện giờ sức khỏe nàng rất tốt, chỉ có điều là hơi đói thôi.

Vân Linh bị Hoạt trúc thần y kéo đi đến căn phòng nhỏ làm nơi chế thuốc của lão rồi dẫn ngay vào.

Trên giường là lão già Âm Phong Huyết Độc đang nằm thẳng cẳng mê man bất tỉnh. Cạnh đó là vô số các bình thuốc to nhỏ đủ cả nằm la liệt trên bàn.

Hoạt trúc thần y nói:

– Sư thúc vừa rồi đã kiểm tra mạch tượng của Âm Phong Huyết Độc, phát hiện ra mạch tượng của lão thuộc loại mạch âm, trong rỗng mà ngoài thực. Nếu căn cứ vào điều này mà luận thì khí có thừa mà huyết không đủ, huyết không nhiếp được khí. Đây là hiện tượng âm huyết hư bên trong nên dương khí không được phù trợ mà tán ra ngoài gây nên chuyện này.

Vân Linh nghe lời luận giải của Sư thúc liền nói:

– Chuyện này là việc bình thường. Lão già Âm Phong Huyết Độc hôm qua định vào nơi giam người để hút máu huyết của người khác. Không ngờ lão gặp phải Vân nhi nên mới bị bắt. Từ đó đến nay cơ thể lão không được tiếp trợ máu huyết nên trở nên hiện tượng như vậy. Vấn đề là sư thúc đã cho lão uống đơn dược chưa ?

Hoạt Trúc thần y nghe chàng nói thể gãi đầu nói:

– Sư thúc đã cho lão uống đơn dược rồi. Nhưng từ đó đến nay bệnh tình Âm Phong Huyết Độc không thuyên giảm. Vừa rồi lão ta lại thổ huyết ra khiến cho bệnh chứng ngày càng nặng.

Vân Linh nghe sư thúc nói thế không khỏi ngạc nhiên. Chàng đi tới bắt mạch cho Âm Phong Huyết Độc rồi thở dài nói:

– Hiện tượng mạch này theo Vân nhi chính là việc Doanh khí bị tổn thương, lại thất huyết nên âm dịch bị thương tổn. Việc lão bị thổ huyết vừa rồi chứng tỏ bộ thốn chủ về âm huyết bị vọng hành, đây gọi là bệnh “Phế huyết thương âm” liên quan đến hỏa vượng, huyết tán.

Hoạt Trúc thần y gật đầu nói:

– Sư thúc cũng nghĩ như vậy. Nhưng vấn đề là trong cơ thể Âm Phong Huyết Độc làm như còn chứa đựng một bí ẩn khác. Chính vì thế nên mới làm cho lão ta gặp phải tình trạng trên.

Vân Linh nghe sư thúc nói vậy liền ngạc nhiên hỏi:

– Vậy theo sư thúc thì trong người Âm Phong Huyết Độc còn chứa bí ẩn gì ?

Hoạt Trúc thần y lắc đầu lúng túng nói:

– Sư thúc đoán là như vậy nhưng tìm mãi vẫn không nhận ra. Vì thế sư thúc mới gọi điệt nhi vào đây.

Vân Linh nghe Hoạt trúc thần y nói vậy thì hiểu ra sư thúc định nhờ mình tìm giúp xem bí ẩn kia là gì nên không khỏi ngạc nhiên kêu lên:

– Sư thúc không tìm ra được thì Vân nhi làm thế nào tìm được.

Hoạt Trúc thần y cười nói:

– Mọi người không biết nhưng sư thúc biết con đã luyện thành cảnh giới đăng phong tạo cực. Cứ nhìn vào việc con dùng Tinh hỏa nguyên đan để chữa trị độc chứng cho sư thúc lần trước thì rõ. Do vậy sư thúc muốn con vận dụng thần công đưa vào người Âm Phong Huyết Độc để kiểm tra xem cơ thể lão có điều gì khác lạ không ?

Vân Linh nghe sư thúc nói thế thì chỉ còn nước cười trừ, không có cách chi phản bác. Rõ ràng về mặt y thuật chàng không thể hơn được sư thúc nhưng về mặt võ công thì chàng giống như một vị tôn sư còn sư thúc thì chỉ giống như một gã trò nhỏ mà thôi.

Vì thế cho nên sau khi nghe sư thúc nói xong Vân Linh liền đưa tay nắm lấy hỗ khẩu tay Âm Phong Huyết Độc rồi từ từ đưa khí nguyên của mình vào để kiểm soát kỳ kinh bát mạch trong người lão.

Thời thần sau, Vân Linh mở mắt ra nhìn sang Hoạt trúc thần y nói:

– Qủa nhiên sư thúc đoán không sai. Nơi đan điền của Âm Phong Huyết Độc tụ một luồng khí nguyên rất lạ. Có lẽ đây chính là nội công của lão ma luyện thành. Nhưng luồng khí nguyên này rất độc địa. Theo lẽ thường thấy thì nội khí đan điền sẽ giúp cho người luyện công đạt được thể chất sung mãn, thế nhưng cái thứ khí này lại ảnh hưởng đến âm mạch, gây cho người luyện nó bị thương. Đó chính là nguyên nhân dẫn đến việc Âm Phong Huyết Độc phải liên tục hút máu huyết của người khác để bồi bổ âm mạch cho mình.

Hoạt trúc thần y nghe vậy lắc đầu nói:

– Trời đất. Âm Phong Huyết Độc làm thế thì khác chi chặt cây mà không đốn gốc. Lẽ ra lão ta nên hủy bỏ cái việc luyện công quái dị kia đi thì có phải tốt hơn không. Làm gì lại luyện công phu này để rồi gây hại cho giang hồ.

Vân Linh nghe sư thúc nói thế thì cười trừ bảo:

– Mỗi người có một ý tưởng. Như sư thúc cả đời đam mê y thuật nên có thể liều mình thử thuốc độc thì lão Âm Phong Huyết Độc này cũng có thể vì võ học thăng tiến mà bất chấp hậu quả. Do đó việc này cũng khó nói. Một điều nữa Âm Phong Huyết Độc đã luyện nội công quái dị này từ lâu mới đạt được cảnh giới như hiện giờ. Nếu tự dưng bảo lão phải tự nguyện hủy đi liệu lão có cam tâm không ?

Tuy nhiên việc Âm Phong Huyết Độc tàn hại giang hồ võ lâm cũng là chuyện không nên. Lão ta luyện võ mà đi tàn hại người khác để được thăng tiến công lực thì đáng bị xử tội chết. Đây là cách nghĩ của Vân nhi. Còn quyết định như thế nào thì tùy sư thúc định đoạt.

Hoạt Trúc thần y trầm ngâm một lúc rồi nhìn sang Âm Phong Huyết Độc nói:

– Thật sự thì phế đi võ công của lão ta thì quá dễ dàng. Nhưng làm như vậy chẳng khác chi giết chết lão. Điệt nhi thấy vậy có đúng không ?

Vân Linh lắc đầu không đồng tình nói:

– Sư thúc nói vậy đâu được. Chẳng lẽ những người bị Âm Phong Huyết Độc giết không đủ nhiều hay sao? Theo ý của điệt nhi thì hoặc sư thúc có cách chữa cho lão khỏi bệnh thì tốt, còn như không thành thì nên giết lão đi là xong.

Hoạt Trúc thần y cũng chịu là đúng. Hơn ai hết, chính Âm Phong Huyết Độc đã tàn hại biết bao người trên giang hồ, lại vừa mới đây còn suýt giết chết Hoạt trúc và mọi người.

Tội ác của Âm Phong Huyết Độc như vậy quả là quá lớn, không giết đi không được.

Chiều hôm đó, trong khi mọi người dậy ăn uống thì Hoạt trúc thần y vẫn còn giam mình ở trong y phòng để tìm cách trị liệu cho Âm Phong Huyết Độc.

Vân Linh không hứng thú gì đối với việc đó, chàng hỏi thăm mọi người về tình trạng sức khỏe của Sử Nguyệt Nga, rồi còn bắt mạch kiểm tra thể trạng, bệnh tật của nàng.

Tội nghiệp cho Sử Nguyệt Nga gặp lại Vân Linh mà cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Vân Linh nhìn thấy người ngọc bị như vậy thì không khỏi đau xót. Khuôn mặt mỹ lệ xinh tươi kia giờ đây vẫn không đổi. Chỉ có đôi mắt nàng nhìn chàng không còn nét yêu thương say đắm thầm kín mà bây giờ trở nên vô hồn. Vân Linh thăm mạch tượng cho Sử Nguyệt Nga thì hiểu được nàng nọ bị tổn thương rất khó chữa. Đây là một bệnh thuộc về tinh thần, do đó cách chữa bệnh phải có phương pháp đặc dị mới mong chữa khỏi.

Tiêu hồn ma nữ, Vương phu nhân và Sử Tố Mai cùng mọi người ngồi xem Vân Linh chẩn mạch cho Sử Nguyệt Nga đều lo lắng, nhưng không ai dám lên tiếng làm ảnh hưởng đến việc chẩn bệnh của Vân Linh.

Tiêu hồn ma nữ thấy Vân Linh vừa buông tay Sử Nguyệt Nga ra liền hỏi:

– Vân huynh. Sử tỷ tỷ tình trạng ra sao ? Liệu có chữa được không ?

Cô nàng này đối với tài năng kỳ dị của trượng phu đã tin tưởng rất nhiều. Xem như trên đời này chỉ có chàng mới có thể hồi phục thể trạng cho Sử Nguyệt Nga vậy.

Vân Linh đưa mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tiêu hồn ma nữ rồi lại nhìn mọi người đang quan tâm đến bệnh tình của Sử Nguyệt Nga rồi khẽ thở dài nói:

– Bệnh tình của Nga muội thật khó biết trước. Có khi việc trị bệnh chỉ mấy vài ngày, có khi lại vài năm, hoặc có thể lâu hơn. Đây là bệnh thuộc về thần kinh nên việc chữa trị không đơn giản. Tạm thời thì sức khỏe của Nga muội rất tốt. Mọi người chịu khó chăm sóc muội ấy khỏe mạnh thì cơ hội lành bệnh sẽ cao hơn.

Tiêu hồn ma nữ nghe Vân Linh nói vậy thì xụ mặt. Vương phu nhân thì khẽ thở dài. Trong lòng bà đau xót cho đứa con gái vừa tìm được. Tự nghĩ tại sao mọi chuyện xảy đến với bà lại khó khăn như thế. Mới vừa tìm được con thơ chưa nói được bao nhiêu câu thì đứa con nọ đã bị bệnh trở nên mất trí. Thật là quá đau lòng.

Phần Linh Lung từ hồi gặp lại Vân Linh lúc nào cũng muốn nói chuyện riêng cùng chàng nhưng không được. Ở bên Vân Linh hầu như mọi lúc đều có vị cô nương Tiêu hồn ma nữ kia ở cạnh.

Ban đầu Linh Lung còn tức giận Tiêu hồn ma nữ vì đã cản trở nàng gặp gỡ Vân Linh. Thế nhưng sau vài ngày quan sát thì nàng hiểu ra Vân Linh và Tiêu hồn ma nữ đã là một đôi.

Thậm trí có lần nàng còn nhìn thấy Vân Linh đi vào trong phòng Tiêu hồn ma nữ và ở luôn trong đó.

Trong lòng nàng khi hiểu ra mọi chuyện không thể cứu vãn thì giống như gặp phải cơn địa chấn. Linh Lung chợt hiểu người Vân Linh yêu thương chính là Tiêu hồn ma nữ chứ không phải nàng. Như vậy mối tình si nàng chỉ có thể chôn sâu tận đáy con tim thôi, không thể nào nói ra được nữa.

Linh Lung dặn lòng như vậy nhưng bản thân lại không thể khống chế được tình cảm.

Trong lòng nàng vì chuyện này mà buồn bã không còn hứng thú chi hết. Nàng ở lỳ trong phòng chẳng nói lời nào mà tâm sự càng lúc càng thêm cay đắng.

Nhớ lại lúc trước khi gặp được Vân Linh ở nơi khách điếm. Rồi được thấy chàng ra tay diệu thủ chữa bệnh cho cha nuôi. Trái tim trong trắng của Linh Lung đã bắt đầu ghi lại hình bóng của người sư huynh tuấn tú, tài hoa. Thế rồi thời gian qua đi. Hình ảnh đó đã thường trực ngự ở trong tim nàng. Ấy vậy mà mọi chuyện lại như xây nhà trên cát. Mọi thứ đã sụp đổ nhanh chóng đến mức Linh Lung không thể hiểu nổi.

Nếu mà lúc trước Linh Lung biết được Vân Linh và Tiêu hồn ma nữ đã luyến ái cùng nhau thì nàng chỉ đau thoáng chốc thôi chứ không đến nổi đau khổ quá mức như bây giờ.

Còn về phần Vân Linh thì không hề biết. Chàng lúc này gặp được mọi người thì vui mừng vô cùng. Hàng ngày chàng ra công đào luyện võ thuật cho Tiêu hồn ma nữ để nàng tăng thêm nội công lẫn chiêu thức biến hóa.

Còn đối với bệnh tình của Sử Nguyệt Nga thì chàng đã nhiều lần thử nghiệm, nghiên cứu cộng trao đổi thêm với Hoạt trúc sư thúc. Cuối cùng thì hai người đồng quan điểm phải tìm thêm dược vật đặc trị mới có hy vọng chữa khỏi bệnh cho Sử Nguyệt Nga.

Hơn 4 hôm sau. Hoạt Trúc thần y nghĩ ra một phương cách chữa trị cho Âm Phong Huyết Độc liền gọi Vân Linh vào phòng.

Lúc này, Âm Phong Huyết Độc đã được cứu tỉnh. Lão ngồi im lặng bất động nhìn Vân Linh và Hoạt Trúc thần y.

Hoạt trúc thần y nói:

– Sư thúc sau khi điều nghiên dược liệu, đã phát giác ra việc dùng dược liệu để trị căn bệnh này là không thể được. Căn bệnh này vốn là do việc tu luyện nội công mà gây nên tổn thương âm mạch, như vậy, chỉ có thể dùng chính nội công để khắc chế nó.

Hoạt trúc thần y nói xong liền đưa mắt nhìn Vân Linh xem chàng có ý kiến gì thì thấy chàng gật đầu có vẻ hiểu liền tự tin hơn nói tiếp:

– Hiện giờ chỉ có điệt nhi là đủ năng lực để khắc chế tác hại của căn bệnh này. Vì thế sư thúc mới gọi điệt nhi đến đây.

Vân Linh hiểu ra liền nói:

– Căn bệnh này thuộc về âm mạch. Lại vốn do việc luyện công mà thành. Điệt nhi dù võ công cao cường đi nữa cũng không thể nào cải hồi được phương pháp luyện công kia. Sư thúc nghĩ việc này ra sao?

Hoạt trúc thần y cười nói:

– Sư thúc đã nghĩ đến điểm đó. Do vậy mấy ngày vừa rồi sư thúc đã nói chuyện cùng Âm Phong các hạ. Lão ta đã đồng ý đi theo Vân Linh để nhờ vào sự hỗ trợ của điệt nhi chấn áp âm mạch của lão khỏi bị tổn thương. Hiện giờ sau hơn 40 năm lăn lộn giang hồ lão ta cũng đã mệt mỏi không muốn tàn hại người khác nữa.

Vân Linh nghe vậy không khỏi ngạc nhiên nhìn sang Âm Phong Huyết Độc.

Bấy giờ chàng mới nhận ra Âm Phong Huyết Độc tuy là đã bị điểm huyệt nhưng vẫn còn nói chuyện được.

Âm Phong Huyết Độc thở dài nói:

– Lão phu cả đời luyện võ, cùng vì ham mê quá lố mà làm hại người giang hồ. Cách đây hơn 10 năm lão đã muốn phế đi võ công của mình để khỏi di hại cho mọi người. Thế nhưng thù nhân của lão vẫn chưa tìm ra. Do đó lão đành phải tiếp tục sống để báo thù rửa hận thì mới yên tâm phế bỏ võ công bản thân được.

Vân Linh hiểu ra liền hỏi thăm xem thù nhân của Âm Phong Huyết Độc là ai, nhưng Âm Phong Huyết Độc lắc đầu không nói. Chàng hiểu bản thân con người ai ai cũng có một bí mật không muốn kể cho người khác hay. Do vậy chàng cũng bỏ qua không truy cứu nữa.

Âm Phong Huyết Độc trong mấy ngày sau đó được Vân Linh vận công chữa trị cho âm mạch được hồi phục. Cơ thể tự nhiên không bị đau khổ nữa, nhất là việc lão thường xuyên bị thổ huyết đã chấm dứt hẳn. Âm Phong Huyết Độc cảm tạ Vân Linh vô cùng.

Tuy nhiên cũng giống như Vân Linh, Âm Phong Huyết Độc tự biết võ công bản thân luyện tập là khắc tinh của Âm mạch. Do vậy dù lão không luyện nội công đi nữa thì sau khoảng 20 ngày là bệnh tật lại kéo đến. Khi đó nếu không có Vân Linh chữa trị thì mọi chuyện lại trở về như cũ. Lão không muốn bị đau khổ thì đành phải hút lấy máu huyết của kẻ khác.

Trong chuyện này Hoạt Trúc thần y cũng như Vân Linh đã nói rõ với lão. Ba người bàn tính một hồi rồi quyết định Âm Phong Huyết Độc sẽ trở thành tùy tùng đi theo Vân Linh.

Như vậy thì việc phát tán âm mạch của Âm Phong Huyết Độc sẽ không còn xảy ra nữa.

Vân Linh đối với đề nghị này của Âm Phong Huyết Độc thì rất lấy làm lúng túng. Chàng vốn dĩ không ngờ một lão già võ công cao cường và uy danh không nhỏ như Âm Phong Huyết Độc lại đưa ra đề nghị được làm tùy tùng cho chàng.

Vì vậy chàng cương quyết từ chối. Âm Thanh Huyết Độc nghe vậy thì giận dữ nói:

– Lão phu trong đời chỉ trọng mỗi võ công. Ai là người có võ công cao hơn lão phu thì lão phu rất ngưỡng mộ. Hơn nữa lão phu đã từng lãnh giáo võ công của các hạ. Tự nhận bản thân mình không thể bằng. Do đó lão phu mời đề xuất ý kiến này.

Một điều nữa bệnh tình của lão phu chỉ có mình các hạ là có khả năng khống chế và chữa trị. Nội việc đó thôi thì cái ân đó lão phu cả đời cũng trả không hết. Vậy thì các hạ còn gì phải ngại ngùng nữa.

Hoạt Trúc thần y thấy Âm Phong Huyết Độc nói thế thì liền quay sang Vân Linh khuyên nhủ chàng. Dù gì thì cách chữa bệnh này cũng do lão nghĩ ra. Nếu Vân Linh mà từ chối không nhận Âm Phong Huyết Độc làm tùy tùng thì mọi sự chẳng phải trở nên rắc rối hơn ư.

Vân Linh bị hai người nói vào cũng không thể từ chối. Ba người quyết định như vậy nhưng vì sĩ diện của Âm Phong Huyết Độc nên Vân Linh cũng như Hoạt trúc thần y đều không nói ra với ai khác.

Âm Phong Huyết Độc khỏi bệnh, lại được mọi người đối xử bình đẳng như những người khác thì vô cùng sung sướng. Ác danh của lão trên giang hồ bao nhiêu năm nay đã khiến lão trở nên cô độc. Hiện giờ lão được mọi người xem như người thân thì vô cùng trân quý.

Âm Phong Huyết Độc đã thay đổi lại y phục, mặc một bộ quần áo màu lam, còn bảo mọi người đừng gọi lão là Âm Phong Huyết Độc nữa mà hãy gọi là Thân Xung, cái tên ngày xưa lúc lão chưa thành danh, thì tiện lợi hơn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.