Quái Dị Khách

Hồi 33: KINH BIẾN



Ở Hồng Ma Viện mấy ngày vừa rồi lão môn chủ Lạc Thiên Đạo đang hết sức lo lắng. Theo tin tức báo về thì Hàn Thiên Ma Nữ Lạc Hoàn đã bị trúng thương. Trong khi đó lão ở xa không biết chuyện, đã lệnh cho nàng phải đến Động Vô Bình để tranh giành bảo vật. Điều này quả thật không ổn.

Lạc Thiên Đạo thấy vậy liền cho mời ngay Đại hộ pháp Thích Hàn Tùng, đường chủ Hồng Ma Đường – Thiết Ma Tử, đường chủ *** *** Đường – phó môn chủ Thạch Tư Hạo, đường chủ Hoả Long Đường – Thất Tỏa Chân và một số nhân vật tai mắt khác đến để thương nghị.

Lạc Thiên Đạo đợi mọi người yên vị mới nói:

– Tiểu nữ Lạc Hoàn hiện giờ đã bị trúng thương. E rằng lực lượng chúng ta cử đi không đủ sức tranh đoạt bảo vật. Các vị tính nên như thế nào?

Thiết Ma Tử vuốt râu suy nghĩ một lát liền nói:

– Lão phu nghĩ môn chủ đại nhân muốn có người đi tới Động Vô Bình một phen. Điều này cũng là hiển nhiên. Thế nhưng hiện tại lão chưa nghĩ ra việc này nên giao cho ai là người thích hợp nhất.

Lạc Thiên Đạo thấy lão đoán đúng ý mình thì mỉm cười nói:

– Thiết đệ suy nghĩ thật quá đúng. Lão phu cũng vì việc này mà muốn các vị tập hợp ở đây và cho một số ý kiến nên cử ai đi là hợp lẽ.

Đại hộ pháp Thích Hàn Tùng đứng lên nói:

– Con gái của lão phu hiện đang đi cùng với lệnh ái của môn chủ. Lần này lão phu vì con nên rất lo lắng. Nếu chư vị không ai có ý kiến thì để lão phu đến đó một phen.

Lạc Thiên Đạo thấy Thích Hàn Tùng đồng ý ra đi thì rất mừng, liền chấp thuận ngay đề nghị của lão.

Mấy vị đường chủ và phó môn chủ còn lại ai ai cũng biết lão già Thích Hàn Tùng võ công cao cường. Lão mà ra mặt thì việc tranh cướp bảo vật rất có triển vọng.

Tuy nhiên, vì sự việc quan trọng, nên chuyến đi lần này Lạc Thiên Đạo cử thêm một nhóm cao thủ đi theo hỗ trợ các công việc khác. Nhóm người này do Du thiên mao Tô Tán, phó đường chủ Chấn Ngọc Đường trực tiếp chỉ huy.

Đoàn người do Đại hộ pháp Thích Hàn Tùng dẫn đầu mới đi được 3 ngày thì tin tức báo về lại cho thấy thêm một sự rắc rối.

Số là Hàn Thiên Ma Nữ cho biết ở ngoài Động Vô Bình đã bị Bát quái thiên di Bạch Thi dựng lên một trận pháp lợi hại. Nàng e rằng bản thân không đủ thực lực phá trận, muốn phụ thân cử thêm người đến giúp.

Lão môn chủ Lạc Thiên Đạo lại phải một lần nữa triệu tập các cao thủ chủ chốt. Cuối cùng cũng chọn ra một người đủ sức thi hành nhiệm vụ, người này chính là một nhân vật năng lực kỳ bí, Thạch Tư Hạo phó môn chủ đại nhân.

Do tình hình cấp thiết nên Thạch Tư Hạo vội vã ra đi, cũng không mang theo bất cứ người nào bên mình, mục đích là nhanh chóng tiến về phía Động Vô Bình cho kịp lúc.

Do đường sá xa xôi, nên khi mọi chuyện xảy ra ở Động Vô Bình đoàn người do Lạc Thiên Đạo cử đi vẫn còn chưa đến.

Trong lúc này, Lạc Băng Băng, Nhạn Nhạn, Lạc Kinh Hùng và mấy người nữa đã bị đám người Hắc Thanh Phái vây, đánh cho kiệt quệ sức lực. Số đông cao thủ Hắc Thanh Phái và đám đầu lĩnh như Viên Thủ Thần Cửu, Viên Công Tăng, Hồ Cầm và Mâu Sỹ Đạt đã làm cho bọn người Hồng Ma Viện không còn đất để vùng vẫy.

Tuy là mấy người bên phe Hồng Ma Viện đã diệt được không ít địch thủ. Nhưng số lượng bọn địch bao vây đông quá, vì vậy ai nấy đều không được nghỉ ngơi. Chiến đấu càng lúc càng tỏ ra mệt mỏi.

Trong số này Thạch Tiểu Tam là khổ nhất. Gã ngày thường tự phụ sức mạnh thiên tiên. Ai ngờ bây giờ tay cầm đồng chùy nhấc lên đã không muốn nổi. Thật sự phòng vệ rất yếu ớt.

May cho gã là La Phôi ở bên cạnh liên tục phóng Thiết Tiên ra hỗ trợ. Vì vậy tình thế cũng không đến mức nguy cấp.

Điều này chính Vân Linh cũng không ngờ. Ai biết được vì việc Hàn Thiên Ma Nữ thất tung nên mọi người lo lắng cho nàng nên không chịu bỏ đi. Vì thế cả bọn mới gặp tình cảnh nguy nan đến mức sinh mạng bị đe dọa.

Mãi đến khi Lạc Băng Băng thấy nguy thúc mọi người bỏ chạy thì mọi sự đã quá muộn.

Đám đông cao thủ Hắc Thanh Phái đã bao kín lấy mấy người mà ra tay đâm chém.

Viên Thủ Thần Cửu thích chí vung kiếm dồn đánh Nhạn Nhạn cô nương đến thất điên bát đảo. Còn Viên Công Tăng thì được sự hỗ trợ của đám đông cao thủ vây quanh nên làm cho Lạc Băng Băng không còn đất để thi hành bộ pháp U hồn ma pháp của nàng.

Lạc Kinh Hùng, Thanh Thành Tứ Tú thì bị đám cao thủ do Mâu Sỹ Đạt chỉ huy bao vây đến mức không kịp nghỉ tay.

Trong tình huống kinh hiểm đó, Thanh Thành Tứ Tú từng người từng người một đã bị bọn môn nhân Hắc Thanh Phái đâm trúng. Máu nhuộm đỏ y phục. Thân hình ngã ra đất và bị đối phương đâm chém tơi bời. Chết một cách thê thảm.

Mấy người Hồng Ma Viện đã gần như tuyệt vọng thì Thích Hàn Tùng bất ngờ dẫn người tới.

Thích Hàn Tùng nổi giận lôi đình khi thấy đứa con gái yêu hoa dung thất sắc, y phục loang lỗ máu tươi. Lão thấy Viên Thủ Thần Cửu đang dồn đánh con gái mình thì thét lên một tiếng lao thẳng đến chỗ hai người đang đánh nhau rồi đánh vào mình Viên Thủ Thần Cửu một chưởng thật mạnh.

Viên Thủ Thần Cửu vội vàng vung chưởng lên chống đỡ liền bị chưởng phong quá mạnh của Thích Hàn Tung đẩy dội bật về sau. Lão kinh hãi vì đối phương chưởng lực đáng sợ.

Thức chưởng vừa rồi đã khiến cho lão già ranh ma này tỉnh hồn. Vội vàng quát lấy thủ hạ rút lui.

Thế nhưng Thích Hàn Tùng đâu dễ buông tha. Thân pháp lão nhanh như thiểm điện đã đuổi theo tới nơi.

Oan gia đầu tiên bị lão gặp phải chính là đám môn nhân Hắc Thanh Phái. Vậy là chiến trận liên tiếp vang lên những tiếng thét của kẻ bị giết hại. Thích Hàn Tùng tức giận vô kể nên giết người không gớm tay. Lão lướt đi tới đâu là nơi đó có kẻ bị chưởng phong của lão lấy mạng. Nơi chiến trận đám môn nhân Hắc Thanh Phái kêu lên khủng khiếp, thi nhau cướp đường mà chạy. Kẻ nào xấu số chạy chậm là bị Thích Hàn Tùng và đám người Hồng Ma Viện giết liền.

Du Thiên Mao Tô Tán lúc này cũng đang hứng thú dồn đánh kẻ địch. Bọn người Hắc Thanh Phái kỳ này gặp phải sát tinh đã bị thiệt hại vô số. Tình thế nhờ vậy đã bị đảo ngược đến không ngờ.

Sau chiến trận, Thích Hàn Tùng dẫn mọi người đi tìm tung tích của Hàn Thiên Ma Nữ Lạc Hoàn và Vân Linh.

Khi mọi người theo dấu vết xe ngựa tìm đến Vực Tuyệt Tình thì mọi chuyện đã rõ. Đám đông cao thủ không ai có thể nói khác, việc Hàn Thiên Ma Nữ đã cùng xe ngựa lao xuống vực đã gần như hiển nhiên.

Tiểu ma Tiên Lạc Băng Băng và Nhạn Nhạn nhìn thấy vết xe lăn đến miệng vực rồi chấm dứt thì không còn gì để nói. Hai người khóc oà lên, liên tiếp đòi được xuống vực để tìm xác Lạc Hoàn.

Thế nhưng hai nàng bị Thích Hàn Tùng ngăn cản. Theo lão thì nơi này địa thế hiểm trở, việc tìm xác là vô cùng khó khăn. Hai nàng nghe nói có lý, đành phải gạt nước mắt, theo chân Thích Hàn Tùng trở lại Động Vô Bình.

Mấy người đi rồi, nhưng hạ lạc của Vân Linh vẫn chưa được tìm thấy. Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nhớ đến cái chết thảm của tam tỷ, lại lo lắng cho tung tích của Lục ca Lạc Thiên nên khuôn mặt sầu héo.

Nhạn Nhạn thì cũng bị sốc vì thảm cảnh vừa qua. Hơn nữa nàng mới rồi suýt chết về tay Viên Thủ Thần Cửu nên vẫn chưa kịp định thần. Đây quả là một cú sốc khá lớn đối với một cô nương lần đầu đi lại giang hồ như nàng.

Còn về Vân Linh thì lúc này đã đi cách xa Vực Tuyệt Tình mấy trăm dặm rồi. Chàng ngày đi đêm nghỉ trong lòng chỉ muốn về thật nhanh với người thân. Bấy lâu này Vân Linh xa cách nương tử nên thường tìm quên bằng thứ công việc khác. Lúc này mục đích của chàng là về gặp mặt bọn họ nên không sao ngủ được. Mấy đêm liền cứ trằn trọc bồn chồn.

Một hôm, chàng mơ thấy đi lạc vào một khu sơn lâm. Khu vực đó hoang sơ vắng lặng. Chàng đang tiến bước thì bất thần rơi xuống một hố sâu hoắm, bên trong đầy rẫy các loại rắn. Chàng kinh hãi quá giật mình tỉnh dậy. Lúc này nhìn ra mới biết trời chỉ khoảng canh ba.

Chàng nằm trên giường trằn trọc suy nghĩ. Cảm thấy giấc mơ nọ thật đáng sợ.

Xưa kia, tướng quân nhà Ngụy thời Chiến quốc đã từng chiêm bao mê thấy có hàng nghìn con rắn xúm vào cắn. Chung Hội đã hỏi Khương Duy thì Duy bảo: Mơ thấy rồng rắn là điềm hay. Thế nhưng sự thực lại khác. Rắn là kẻ thù. Sau đó Chung Hội khởi sự chống lại nhà Nguỵ bị thất bại và bị giết.

Vân Linh ứng vào giấc mộng của mình. Chàng hiểu việc mơ thấy rắn chính là điềm xấu. Vì vậy liền thử Độn một một quẻ. Không ngờ quẻ tượng đi kỳ lạ. Nhất thời không hiểu ra sao.

Hai ngày sau, chàng về đến Rặng Phong Lĩnh. Thế nhưng khi chàng đến nơi thì cảnh vật hoang hoá. Người chẳng thấy đâu. Chỉ có cây cột phía trước bị gãy khục. Cảm tưởng như nơi đây từng xảy ra huyết chiến.

Vân Linh kinh hãi vội vàng thăm khám trong ngoài. Lúc này mới phát giác ra ở mé hữu có một ký hiệu nhỏ. Biểu hiện của Tiêu Hồn Ma Nữ để lại nơi này.

Vân Linh nhìn thấy ký hiệu kia thì mừng rỡ lẫn lo lắng. Chàng vội vàng theo ký hiệu mà tiến thẳng về hướng tây.

Cũng phải nói sơ qua. Khi xưa lúc Vân Linh và Tiêu hồn ma nữ đến Cửu Long Sơn. Nàng nọ đã kể cho chàng nghe nhiều sự việc. Đặc biệt trong số đó chính là ám ký để tìm kiếm nhau.

Không ngờ ngày nay. Vân Linh nhờ vào thứ ám ký này mà tìm kiếm nàng. Thật sự là không thể tin được những chi tiết nhỏ nhặt gặp khi cấp bách lại trở thành trân quý.

Vân Linh tiến về phía Tây đi hơn 20 dặm đường mới bắt gặp một số hang đá thâm sâu, ẩn dưới tán những cây cao lớn mọc tương đối dầy đặc. Chàng vận dụng thần công lướt đến như bay, đảo mắt tìm kiếm ám ký.

Sau một hồi dò tìm lại nhìn thấy một ký hiệu nhỏ ở cạnh ven gốc cây to mọc cạnh một hang sâu. Vân Linh tinh thần khẩn trương. Vội vàng thi triển Vô hình thần công lên đến độ chót rồi di bộ tiến vào.

Chàng đi được một lúc, liền cảm giác có hơi thở nhẹ. Trong lòng chàng hồi hộp liền đi theo tiếng hơi thở nhẹ nọ tiến về phía cánh phải.

Bấy giờ phía trong hang im lặng như tờ. Tiếng hơi thở nhẹ nọ cũng khi có khi không, cực kỳ yếu ớt. Thực tế nếu chẳng phải Vân Linh huyền công màu nhiệm, vận dụng Vô hình tâm pháp lên để dò la thì cũng không sao nghe thấy tiếng thở yếu ớt này.

Bên ngoài trời đã về chiều. Ánh sáng tuy có nhưng ở trong hang lại mờ mờ âm u, cảm giác rất khủng bố.

Vân Linh đi một đoạn nữa thì nghe rõ hơn tiếng hơi thở nọ xuất phát từ sau một khe cửa đá. Chàng vội áp người lại gần cửa rồi đưa mắt nhìn vào trong.

Trước mắt Vân Linh lúc này ở trong phòng hiện có mấy người đang ngồi, khuôn mặt họ xám xanh mà cơ thể yếu nhược đến mức không ai có thể cử động.

Vân Linh nhận ra mấy người này đều bị điểm huyệt, trong số những người ngồi đó nào là Tiêu hồn ma nữ, nào là Sử Nguyệt Nga, nào là Sư thúc Hoạt trúc, nào là tiểu muội Linh Lung, … dường như tất cả người thân của chàng đều bị bắt.

Thậm trí còn có một số nhân vật khác lạ nữa, cũng bị điểm huyệt ngồi yên như vậy.

Một điều kỳ lạ là hầu hết các nạn nhân bị giam ai nấy đều mặt mày xanh xao. Sức khỏe suy kiệt. Giống như bọn họ đã bị ai đó hút hết máu vậy.

Vân Linh nhìn ngó một lúc, phát hiện không có khác lạ nữa liền đẩy nhẹ cửa tiến vào. Chàng vào trong phòng rồi mà mấy người kia vẫn ngồi lặng im.

Vân Linh thấy ai nấy đều bất động giống như những thây ma liền không khỏi lo âu tiến về phía trước bắt mạch cho Sư thúc Hoạt Trúc.

Chàng phát giác ra mạch của sư thúc đập cực yếu ớt, máu huyết như không vận hành, cơ thể lại hư nhược thảm hại thì lo lắng vội giải khai huyệt đạo cho người rồi truyền lực cứu cho Sư thúc tỉnh dậy.

Hoạt Trúc thần y được cứu tỉnh, đôi mắt mở ra lờ đờ, nhìn Vân Linh cười như mếu.

Vân Linh biết sư thúc yếu nhược nên cũng không hỏi ngay, liền vận dụng thần công truyền nội lực vào trong người sư thúc nhiều hơn.

Hơn một khắc sau, Hoạt Trúc thần y thể trạng đã khá hơn. Trên mặt đã xuất hiện chút hồng hào. Lão đưa mắt nhìn Vân Linh miệng khẽ thốt:

– Vân nhi.

Vân Linh cũng hiểu sự tình nghiêm trọng. Chàng không hỏi nhiều chỉ chú tâm lắng nghe xem Hoạt trúc thần y nói gì.

Bấy giờ theo lời kể của sư thúc, Vân Linh mới biết mọi người ở đây đã bị một quái nhân tóc dài bắt đi. Mấy người ở đây ngày nào cũng bị quái nhân trích lấy máu huyết, do vậy cơ thể họ cứ suy sụp dần.

Vân Linh vừa ngạc nhiên vừa bực tức. Chàng không ngờ trên đời lại có kẻ táng tận lương tâm thế này. Đúng là giang hồ hiểm ác không hạng người nào là không có.

Sao khi biết chuyện. Vân Linh liền vội giải phá cấm chế cho những người thân và những kẻ bị giam ở đây.

Tiêu hồn ma nữ tỉnh lại nhìn thấy Vân Linh thì ôm lấy chàng mà khóc. Tội nghiệp nhất là Sử Nguyệt Nga. Nàng nọ thân thể hư nhược nhưng tinh thần vẫn cuồng điên. Do đó nàng chỉ ngơ ngác nhìn Vân Linh rồi nở một nụ cười ngây ngô.

Linh Lung thì yếu quá nên chỉ mở mắt ra nhìn Vân Linh được một lát, rồi nhắm mắt nằm im bất động trên sàn nhà.

Mấy người khác được giải thoát. Kẻ nào khỏe mạnh chút thì cố gượng đứng dậy. Ai yếu hơn thì nằm lăn ra sàn nhà. Mọi người giống như bị rút hết sức lực, được thả ra rồi mà cũng không thể chạy nổi.

Vân Linh nghe sư thúc kể mới biết quái nhân kia phải đến tối mịt mới xuất hiện. Còn thì trong ngày chẳng bao giờ mọi người thấy hắn cả.

Lúc này màn đêm đã buông xuống. Vân Linh tự nghĩ mọi người đều yếu ớt nên không ép họ rời đi. Chàng quyết định ở lại nơi này chờ đợi quái nhân xem hắn rốt cuộc là ai ?

Trong thời gian chờ đợi. Chàng tranh thủ đốt lửa lên để sưởi. Đồng thời lấy lương khô ra chia cho mọi người cùng ăn.

Mấy người bị giam trong thời gian qua đều bị bỏ đói và được cho ăn rất ít nên nhìn thấy lương khô như kẻ khát gặp cơn mưa. Ai nấy đều chìa tay ra xin Vân Linh chút thức ăn.

Vân Linh trong lúc bất ngờ cũng không có nhiều lương khô trong người. Chàng thấy bọn họ đói quá đành chia nhỏ thức ăn đã có ra cho mỗi người một ít.

Tiêu hồn ma nữ thân thể hư nhược tựa vào người Vân Linh còn được chàng nọ đút cho ăn.

Trong khi đó, Sử Nguyệt Nga nằm trong lòng Vân Linh thì đang nhâm nhi miếng thịt khô.

Cô nàng dù bị điên loạn nhưng ý thức ăn uống vẫn còn chút biểu hiện của đói khát.

Hoạt trúc thần y thì chăm sóc cho Linh Lung. Sử Tố Mai (sư muội của Sử Nguyệt Nga) và Vương Thiên Ngọc (mẫu thân của Sử Nguyệt Nga) thì đang cùng nhau chia thức ăn cho mọi người.

Khung cảnh xung quanh thật là yên tĩnh. Nhưng tương lai sắp tới thì chưa biết sẽ biến động thế nào.

Đêm hôm đó. Vân Linh ngồi yên nhập định trong khung cảnh mờ tối. Mấy người bị nạn ngồi nép vào nhau trong một không gian chật hẹp. Lửa đã bị dập tắt. Vân Linh kêu gọi mọi người chịu lạnh một chút để tên quái nhân kia không biết được nơi này đã xảy ra chuyện bất thường.

Qua lời kể của Hoạt trúc, thì tên quái nhân tóc dài đó võ nghệ rất cao cường. Âm phong chưởng lực của hắn rất lợi hại. Đặc biệt hắn có thế phóng ra kình khí, tựa như Đàn chỉ thần công. Có thể lấy mạng đối phương hay phong bế huyệt đạo người ta dễ dàng. Vì vậy, hầu hết những người quái nhân gặp phải đều không ai thoát khỏi tay hắn. Cao thủ cỡ như Tiêu hồn ma nữ mà còn chưa chịu nổi quái nhân 10 chiêu. Còn như Sử Tố Mai hay Vương Thiên Ngọc thì cầm cự với quái nhân hơn khắc là cùng.

Vân Linh nghe kể vậy thì lấy làm kinh hãi. Tự chàng hiểu rõ quái nhân tóc dài lợi hại phi thường. Vì thế chàng trong lúc rãnh rỗi liền âm thầm tụ tập công lực, điều hòa khí nguyên, chuẩn bị cùng quái nhân quyết chiến.

Thời gian qua mau. Trong cảnh tối đen đó vài người mệt mỏi đã ngủ thiếp đi. Mấy người còn tỉnh thì nhìn chăm chăm vào khe cửa, trong lòng hồi hộp như sắp gặp đại địch.

Vân Linh hiện thời biết lúc này chính là thời điểm quái nhân sắp vào rồi. Chàng liền vận dụng thần công tiến hành dò xét ra xa. Nếu lúc này quái nhân nọ xuất hiện và bước vào hang thì chàng sẽ nhận ra ngay.

Qủa nhiên không lâu sau, trong không gian liền có sự chuyển biến. Một thân hình gầy ốm, y phục tuyền đen phi thân nhẹ như một cơn gió từ ngoài bay vào. Khinh công đúng là siêu tuyệt.

Vân Linh toàn thân liền lập tức giới bị. Thân ảnh chuyển động phóng lại phía bờ tường. Chỉ cần quái nhân từ ngoài đi vào thì lập tức sẽ gặp phải ám kích.

Tuy nhiên, Vân Linh đợt mãi mà quái nhân chỉ dừng lại bên ngoài, rồi đột ngột bật lên ngọn lửa.

Vân Linh không ngờ quái nhân tinh ranh như vậy. Chàng biết rằng khó thể lừa dối hắn, liền vội vàng phóng ngay một chưởng ra.

Ánh lửa vụt tắt, cùng với chưởng phong Vô hình thần công vận đến 7 thành tạo thành áp lực cực mạnh đánh thẳng vào thân quái nhân.

Quái nhân trong khi bất ngờ bị chưởng phong của Vân Linh đánh trúng. Thế nhưng xui cho Vân Linh và cũng may cho hắn chính là vì ánh lửa đỏ trước mặt quái nhân đã bị chưởng phong vô hình làm cho bạt đi. Tuy việc này chỉ xảy ra rất nhanh, nhưng do quái nhân võ công cao siêu, vì thế trong lúc cảm giác khác lạ đã du thân trở ra, làm cho áp lực vô hình chưởng chạm vào hắn chỉ còn 3-4 thành, nhất thời chưa thể gây ra thương tích.

Vân Linh sau khi xuất chưởng liền phóng người ra. Trong khoảng tối đen chật hẹp, lại tiếp tục đánh thẳng một chưởng về phía quái nhân.

Hắc y quái nhân kêu lên một tiếng giận dữ. Âm thanh cường lực cực mạnh. Thân hình quái nhân tự nhiên phồng to, chưởng lực mở ra nghênh tiếp Vô hình thần công của Vân Linh.

Hai đằng đều dùng Âm chưởng. Thế chưởng mạnh như bão tố mà chạm vào nhau tạo nên những tiếng rin rít kinh người. Áp lực đột ngột đè lên trong không khí, làm cho không gian ngột ngạt, sức phản hồi mạnh vô cùng.

Vân Linh sau cú chạm chưởng, cũng cảm thấy nhộn nhạo. Hai chân suýt nữa bị đẩy lùi.

Chàng vội vàng chấn áp dục huyết, tự mình thể hiện vô hình thần công lên tầng thứ 8, chưởng thức mở ra mạnh hơn.

Quái nhân tiếp chưởng Vân Linh xong cũng thấy kinh hãi. Trong bóng tối hắn cũng không biết địch thủ già trẻ ra sao, chỉ thấy chưởng lực của đối phương kỳ tuyệt thiên hạ, lại xuất ra vô hình vô tích. Thật sự chưa từng nghe nói.

Hai đằng chạm chưởng cùng nhau, đều ngay tức thời đánh ra thức chưởng thứ hai. Âm phong chưởng của quái nhân lại đụng với Vô hình chưởng của Vân Linh làm cuồng phong nổi lên.

Vân Linh cảm nhận không gian xung quanh phát lạnh. Cơ thể bị phản hồi bởi chưởng lực lợi hại của đối phương cũng phải lùi lại mấy bước.

Lần đầu tiên khi ra giang hồ, chàng mới phải đụng trận với một đối thủ lợi hại đến vậy.

Thức chưởng thứ 8 của chàng vừa rồi còn mạnh hơn thức thứ 7 rất nhiều, vậy mà cũng không đánh ngã được đối phương. Thật sự là không thể tin trên đời lại có kẻ lợi hại như vậy.

Trong khi đó quái nhân đã bị Vô hình chưởng thức thứ 8 của Vân Linh làm cho thụ thương. Hắn kinh hoàng vô cùng, liền phi thân chạy ra khỏi động.

Vân Linh thấy thế liền nhảy theo bén gót. Vận dụng Ảo bộ pháp mà đuổi theo đối phương.

Quái nhân nọ không ngờ chưởng pháp của Vân Linh lợi hại vậy, mà khinh công của chàng còn kinh dị hơn. Hắn thấy phía sau gió lộng ghê gớm, liền vội vàng phóng Âm Thủ Phong Mang về phía sau.

Âm Thủ Phong Mang của quái nhân, mường tượng như một loại chỉ phong, lại có kèm theo hơi lạnh, khiến cho kẻ nào trúng phải lập tức bế tắc huyệt đạo, chân khí bị ngưng trệ, nên nguy hiểm vô cùng.

Vân Linh đang đuổi theo thì nghe thấy tiếng âm khí rít lên trong không trung, liền phất tay đẩy ra kình khí, hoá giải Âm Thủ Phong Mang của quái nhân.

Quái nhân thấy chàng không bị Âm Thủ Phong Mang của mình tập kích, thì càng kinh hãi, vội trỗ khinh công nhanh hơn, phóng về phía khu rừng cây.

Vân Linh thấy thế trong lòng phát nộ, liền vận dụng Ảo bộ pháp lên tầng thứ 8, đuổi sát tới sau lưng quái nhân.

Trong khi đó hai tay chàng đã vận thần công lên tột độ, đẩy chưởng về phía địch nhân.

Quái nhân lúc này bị Vân Linh dù tuyệt thủ thần công Vô hình chưởng kết hợp với Ảo bộ pháp mà đuổi tới, thì chạy thoát thế nào được. Cả người hắn bị chàng đánh trúng, lập tức ngã lăn ra đất.

Vân Linh đánh ngã đối thủ xong liền phóng chỉ kiềm chế huyệt đạo của quái nhân, rồi nắm cổ đưa hắn trở lại.

Lúc này, mấy người trong phòng đã biết được có biến. Liền kéo nhau đi ra. Hoạt Trúc thần y đi đầu tiên, kế đến là Tiêu hồn ma nữ và Linh Lung. Mẹ con Sử Nguyệt Nga và một số người khác thì vẫn còn ở trong động.

Vân Linh thấy Hoạt sư thúc ra tới liền để quái nhân nọ xuống. Lúc này ánh trăng soi rọi. Mọi người bấy giờ mới nhận thấy quái nhân thân hình gầy ốm, nhìn không ra hắn lại là một ma đầu chuyên hút máu, khiến mọi người sợ hãi ăn không ngon, ngủ không yên trong mấy tháng qua.

Hoạt Trúc thần y thận trọng đưa tay cởi bỏ khăn dấu mặt của quái nhân, thì phát giác một gương mặt già nua, hai mắt lớn như ốc nhồi. Điều đặc dị nữa là đôi chân mày của quái nhân khá cao, lại có chỗ khiếm khuyết nhìn rất kỳ cục.

Mọi người ngẫn ra nhìn nhưng không ai biết lão già nọ là ai. Chỉ có Hoạt trúc thần y khuôn mặt chợt biến chăm chú nhìn vào khuôn mặt quái nhân rồi khẽ thở dài.

Mấy người bị nạn thấy quái nhân kia đã bị bắt thì nổi giận hô hoán, đòi giết ngay quái nhân mới hả dạ.

Thế nhưng Hoạt Trúc thần y đã khoát tay tuyên bố đại nạn đã hết. Mọi người ai về chỗ nấy. Riêng quái nhân này phải để đích thân lão đem về xử lý.

Mấy người nọ vì nể uy danh và địa vị của Hoạt trúc thần y trên võ lâm. Hơn nữa mọi người đều nghe vị ân nhân trẻ tuổi kia gọi lão là sư thúc nên không ai dám phản đối nữa.

Hoạt Trúc thần y ra hiệu cho mọi người lập tức lên đường. Trong khi đó lão tự tay nắm giữ quái nhân vào tay rồi vác đi.

Vân Linh hơi ngạc nhiên, nhưng chàng đoán chắc sư thúc có ẩn tình chi đây nên không tiện nói giữa đám đông. Vì vậy chàng cũng không thắc mắc đi vào trong gọi mấy người thân ra.

Đoàn người lầm lũi đi trong cảnh trời đêm, đa số đều cảm thấy mệt mỏi, chỉ riêng có lão Hoạt Trúc là còn cố chịu đựng còn phần đông đều muốn ngã lăn trên đường.

Vân Linh thấy nương tử của mình chịu khổ như thế thì không sao đành. Hai tay chàng vội nắm cườm tay hai mỹ nữ, một bên là Tiêu hồn ma nữ, một bên là Sử Nguyệt Nga, rồi dùng thần công vô lượng đưa các nàng đi.

Tiêu hồn ma nữ từ hồi gặp được Vân Linh thì rất vui sướng. Hiện giờ tuy sức khỏe nàng chưa được tốt, nhưng tâm trạng hân hoan. Đôi mắt cứ thỉnh thoảng liếc nhìn Vân Linh với cái nhìn say đắm.

Còn Vân Linh thì cũng nhớ nhung nàng nọ vô cùng. Chàng thấy nàng chỉ muốn vồ lấy mà âu yếm không thôi. Nhưng hiện giờ có mặt rất nhiều trưởng bối ở đây làm sao chàng dám tùy tiện như vậy.

Một điều nữa bản thân Vân Linh cũng thấy có lỗi với Sử Nguyệt Nga. Người con gái nọ số phận thật là đen bạc. Vui sướng thì ít mà khổ đau thì nhiều. Tình cảm của Vân Linh đối với nàng lại vừa kính, vừa yêu. Thật là không được thuận tiện như đối với Tiêu hồn ma nữ.

Nếu ai lúc trước hiểu ra chuyện của hai người, tất sẽ hiểu cho nỗi khó khăn này của Vân Linh. Mối tình ái giữa hai người bọn họ, giống như một sự gán ghép của số phận.

Đối với Vân Linh, thì bị mối quan hệ danh phận ràng buộc giữa Sử Nguyệt Nga là sư muội của sư mẫu chàng, trong khi chàng lại là phận dưới. Vì thế, chàng đối với Sử Nguyệt Nga cảm thấy rất khó xưng hô. Mặc dù trên thực tế, Sử Nguyệt Nga với Sử Thanh chỉ là quan hệ đồng môn. Hai người không có chút quan hệ ruột thịt nào. Như vậy, việc Vân Linh lấy Sử Nguyệt Nga làm vợ cũng không phải là quá đáng. Nhưng mặc cảm vẫn cứ là mặc cảm. Điều này không sao nói rõ được.

Một điều khác Vân Linh không thể lừa dối bản thân chàng đã thầm yêu Sử Nguyệt Nga từ lâu. Chính Sử Nguyệt Nga là người con gái đầu tiên làm cho trái tim chàng đập rộn cảm giác tình yêu nam nữ. Chàng biết rằng chàng đã yêu nàng nọ rất nhiều, nhưng trong lời nói cũng như hành động lại không sao thổ lộ ra được. Những điều đó đã khiến cho Vân Linh cảm giác mình chưa thật công bằng với Sử Nguyệt Nga.

Hiện giờ Sử Nguyệt Nga lại bị bệnh tật, mà khổ cái manh mối duy nhất chàng định tìm ra từ Ma âm Ngọc địch của Hàn Thiên Ma Nữ đã hoàn toàn bị đổ vỡ. Hiện giờ chỉ có cách đi ra ngoài hải đảo để tìm kiếm thứ cây thuốc mà Hoạt trúc sư thúc nói tới mà thôi.

Đoàn người do Hoạt Trúc dẫn đầu đi được nửa đường thì Linh Lung cô nương đã chịu không nổi cực nhọc, liền lên tiếng xin dừng bước.

Hoạt Trúc thần y nhìn đứa con yêu thở hỗn hễ và khuôn mặt xanh mướt thì không khỏi thở dài đành dừng ngay lại.

Mấy người tìm đến một chỗ đất trống để nghỉ chân.

Lúc này, Vân Linh mới có cơ hội hỏi Hoạt Trúc thần y xem vì sao sư thúc lại phải bỏ đi sớm thế, không để mọi người nghỉ lại một đêm nơi hang động kia.

Hoạt Trúc thần y chỉ vào quái nhân nằm dưới đất nói:

– Linh nhi có biết lão nhân này là ai không ?

Vân Linh lắc đầu. Hoạt Trúc thần y liền nói:

– Lão nhân này chính là Âm Phong Huyết Độc. Vốn nổi danh cùng thời với Hoạt Thiên Tà sư phụ con.

Mọi người nghe lão nói thế đều kinh ngạc, chú tâm nghe.

Hoạt Trúc thần y nhìn xuống lão nhân nọ một thoáng rồi nói:

– Âm Phong Huyết Độc vốn nổi tiếng trên giang hồ vì Âm Phong Chưởng cực kỳ lợi hại.

Lão ta còn có một ác danh rất gớm ghiếc là Hấp Huyết Ma.

Mấy người nghe đến ác danh “Hấp Huyết Ma” thì thầm hiểu sự lợi hại của Âm Phong Huyết Độc là như thế nào.

Từ hôm bị bắt đến giờ, trong số mọi người ở đây ai ai cũng đã từng bị lão dùng Hấp huyết ma pháp hút máu. Theo đó, mỗi khi lão vận công lên, lập tức kẻ bị hại liền cảm giác cơ thể nôn nao, miệng cứ ợ lên rồi trong vòng nửa khắc tự động phóng ra từ miệng một vòi huyết tiễn. Vòi huyết tiễn này sẽ được lão ma hút ngay vào miệng, rồi dùng công phu bản thân hoá luyện để đưa dòng lưu dịch này hòa nhập vào cơ thể lão.

Nhớ lại chuyện cũ, ai nấy đều không khỏi rùn mình. Tiêu hồn ma nữ thấy mọi người đều trầm mặc liền khẽ lên tiếng hỏi Hoạt trúc thần y về nguyên do tại sao lão già Âm Phong Huyết Độc đó lại đi hút máu người khác làm gì.

Hoạt trúc thần y lắc đầu nói:

– Chuyện này cũng rất kỳ cục. Trên giang hồ đồn đại Âm Phong Huyết Độc này bị một chứng bệnh kỳ dị khó chữa, cơ thể của lão thường thường cứ 20 ngày một lần lại phải cần máu tươi để hỗ trợ. Do vậy, Âm Phong Huyết Độc thường bí mật bắt lấy các nam nữ giang hồ để dùng máu tươi của họ giúp bồi bổ cơ thể.

Trước kia, khi còn trẻ, sư thúc đã từng nghe nói đến căn bệnh này của Âm Phong Huyết Độc nên rất hiếu kỳ bèn nghĩ cách tìm ra phương dược để giải tỏa chứng bệnh kì dị kia.

Nhưng hành tung của Âm Phong Huyết Độc rất kỳ bí, mà võ học của lão ấy lại cao cường. Do đó sư thúc dù đã chế ra rất nhiều dược phương để chữa cho chứng bệnh của lão ấy nhưng cũng chưa có cơ hội tìm được Âm Phong Huyết Độc để cho lão uống thử hầu kiểm tra thực tế dược phương của mình có hiệu quả không.

May làm sao lần này Linh nhi tóm được lão ta. Đây thật là cơ hội 1000 năm có một để sư thúc dùng thử phương dược đã đặc chế của mình xem có giải được căn bệnh kia không ?

Nếu mà thành công, Âm Phong Huyết Độc sẽ không phải tàn hại sinh linh nữa. Đây sẽ là việc tốt vô cùng cho giang hồ võ lâm mai hậu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.