Quái Dị Khách

Hồi 31: CHẶN LỐI



Mấy người đưa Hàn Thiên Ma Nữ về khách điếm, thì Lạc Băng Băng đã sốt sắng đứng ra gác cửa cho Vân Linh ở trong phòng chữa trị cho tam tỷ của nàng.

Mấy người khác không khỏi ngạc nhiên. Ai cũng thắc mắc việc chữa trị của Vân Linh làm gì kỳ bí đến nỗi không thể để người khác nhìn ngó được.

Thế nhưng lúc này. Lạc Băng Băng mặt mày băng lạnh. Không thèm nói gì chỉ cương quyết đuổi hết mọi người ra khỏi phòng.

Lúc này, thậm trí đến cả Ngũ ca của nàng là Lạc Kinh Hùng cũng bị nàng đuổi ra cho bằng được.

Lạc Kinh Hùng bị Tiểu ma tiên xua đuổi thì tức bực về phòng. Nhưng còn Nhạn Nhạn tiểu thơ thì nhất định không chịu, cứ đứng ở ngoài cửa để chờ xem bệnh tình của Hàn Thiên Ma Nữ cuối cùng ra sao.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng làm xong phận sự, liền không nói gì nữa đứng chắn ở ngay cửa phòng, nghiêm cấm tất cả mọi ai tự tiện xâm nhập vào.

Vân Linh vì bệnh của Hàn Thiên Ma Nữ mà không sao dứt ra được để truy theo tung tích của Lãnh hồn tiên nữ Tiêu Dao Dao. Chàng đối với vị cô nương kia vẫn cảm thấy có lỗi rất lớn. Không hiểu việc xảy ra giữa chàng và nàng nọ nơi túp lều tiều phu dạo no có khiến nàng ta tức hận chàng không. Đây chính là điều Vân Linh muốn tìm hiểu.

Vân Linh ở một mình trong phòng cùng với Hàn Thiên Ma Nữ. Tâm trạng thực sự không được thoải mái. Chàng bây giờ đâm ra tức giận bệnh tật của Hàn Thiên Ma Nữ xảy ra không sớm không muộn mà lại đến ngay vào lúc này, làm chàng bó chân bó tay hết sức.

Bởi tức giận thế, Vân Linh chẳng thèm kiên cử gì nữa, tự tiện lột bỏ y phục trên thân Hàn Thiên Ma Nữ ra, rồi bắt đầu châm kim chữa độc cho nạn nhân.

Hàn Thiên Ma Nữ bị độc xà làm cho mê man. Không biết được bản thân đang bị Vân Linh sờ mó đụng chạm. Tùy tiện chiếm giữ tiện nghi một cách không đáng có.

Vân Linh thấy Hàn Thiên Ma Nữ bị độc xà làm cho toàn thân nóng sốt, tâm trí mê man, cơ thể hư nhược liền biết rằng Tông khí của Kinh thận bị tổn thương. Trong khi đó, Tông khí có tác dụng điều hòa nhiệt độ và chuyển vận tân dịch đến các cơ khớp, khi vận hành thường đi kèm với Doanh khí và Vệ khí.

Như vậy, việc chữa trị nhất định phải tác động đến hệ thống kinh mạch theo đường vận hành của kinh này mới có thể thu được hiệu quả.

Chàng ngẫm nghĩ một lúc, rồi bắt đầu châm kim vào cách huyệt Hoành cốt, Đại hách, Khí huyệt, Tứ mãn, Trung chú, Hoang Du, Thông cốc, U môn, …

Trong khi đó, để giúp đỡ cho Hàn Thiên Ma Nữ có thể đẩy lui độc chất, ngoài việc châm cứu, Vân Linh còn kê liền 2 toa tiêu trừ độc chất rồi đưa ra ngoài cho Lạc Băng Băng để nàng sai người đi mua, sắc ngay để Hàn Thiên Ma Nữ uống.

Mọi việc xong xuôi. Vân Linh mới có thời gian thảnh thơi nhìn ngắm toàn thân đầy đặn với làn da trắng mịn, phong nhũ nhô cao và hai chân dài thượt của nữ nhân mỹ lệ này. Trong lòng chàng không khỏi có nhiều ý nghĩ quái dị. Vân Linh tự nhủ:

– Hàn Thiên Ma Nữ đã làm chàng mất đi cơ hội tìm gặp Tiêu Dao Dao thì bây giờ chàng cũng phải chiếm chút tiện nghi của nàng mới được. Không lẽ chàng học y thuật chỉ để suốt ngày phục vụ Hàn Thiên Ma Nữ hay sao ?

Mà quả thật, Vân Linh nghĩ thế cũng không có gì quá đáng. Liên tiếp mấy tuần gần đây toàn là chàng ra tay diệu thủ chữa trị cho Hàn Thiên Ma Nữ chứ còn ai vào đây. Nhưng mà chỉ vì hôm nay có chuyện quan trọng mà chàng bị cản chân nên mới trở nên xấu tính như thế.

Vân Linh nhìn Hàn Thiên Ma Nữ gần như lõa thể nằm bất động trên giường thì nhớ đến tâm thân mỹ diệu của Tiêu hồn ma nữ. Liên tiếp mấy tuần trăng rồi chàng xa cách người ngọc nên tâm tình cảm thấy nhớ nhung mỹ nhân tinh quái và xinh đẹp kia.

Theo như Tiêu hồn ma nữ thì tội trạng của Hàn Thiên Ma Nữ nặng lắm. Chính vì cô ta mà Sử Nguyệt Nga đã bị chứng bệnh cuồng điên. Như vậy việc Vân Linh chưa hạ thủ Hàn Thiên Ma Nữ mà còn chữa bệnh cho nàng này có thể nói là quá tốt rồi.

Vân Linh trong lòng vừa tức vừa hận Hàn Thiên Ma Nữ. Chàng đối với nữ nhân này không khỏi nhiều lúc muốn dày vò hủy hoại nàng ra cho bỏ ghét. Thế nhưng chàng lại không thể làm thế. Đối với y đức do sư phụ Hoạt Thiên Tà đã dạy chàng thì người bệnh đứng trước thầy thuốc ai cũng giống ai. Không phân biệt họ là sang hay hèn, là hiền hay là ác, là người thân hay là kẻ thù.

Mỗi người bọn họ mang trong mình một căn bệnh khác nhau, và cần phải được chữa trị tận tình, không thể để tình cảm không tốt làm ảnh hưởng đến việc trị bệnh.

Vân Linh nghĩ đến lời răn dạy của sư phụ mới từ từ thu hồi chuyển ý, tâm địa bất chánh lùi xa.

Vân Linh quay sang mặc y phục vào cho Hàn Thiên Ma Nữ, rồi mới gọi Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vào.

Lạc Băng Băng và Nhạn Nhạn đứng ở bên ngoài nghe Vân Linh gọi liền vội vã vào ngay.

Hai người thấy, Hàn Thiên Ma Nữ nằm im trên giường thì lo lắng vội hỏi Vân Linh xem tình trạng Hàn Thiên Ma Nữ lành dữ ra sao.

Vân Linh thấy hai người lo lắng quá lên cười nhẹ chấn an:

– Tam tỷ không có việc gì đâu. Chỉ cần nghỉ ngơi gần 1 tháng là ổn.

Lạc Băng Băng và Nhạn Nhạn nghe vậy đều không khỏi ngạc nhiên.

Thế nhưng, Lạc Băng Băng lúc trước đã từng bị rắn cắn một bận, nên ấn tượng rắn cắn và bị độc rắn hành hạ nàng vẫn còn nhớ rất rõ. Do đó, đối với việc nghỉ ngơi chừng 1 tháng mà Vân Linh nói cũng không phải là quá đáng.

Chỉ có cô nương Nhạn Nhạn là ngạc nhiên thắc mắc hỏi.

Vân Linh biết nàng không hiểu liền trả lời:

– Con độc xà cắn tam tỷ thuộc loại cực độc. Ở đây thuốc giải độc xà huynh lại hết rồi.

Nếu không thì tình trạng của Tam tỷ cũng không đến mức nguy kịch và tốn nhiều thời gian chữa trị như thế.

Lạc Băng Băng và Nhạn Nhạn đều cho là phải. Không còn ai thắc mắc nữa. Qua hôm sau. Bệnh tình của Hàn Thiên Ma Nữ có chút thuyên giảm. Nàng gọi mấy người Lạc Băng Băng, Nhạn Nhạn, Lạc Kinh Hùng, Vân Linh lại gần giường rồi nói:

– Lần này xuất hành. Vận của tỷ quá đen đủi. Hết bị độc chứng giờ lại vướng độc xà.

Tình hình này tỷ cảm thấy mọi việc không ổn. Hiện tại, mọi người có cao kiến gì không?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nói:

– Bọn người Hắc thanh phái đã bị quần hào hiểu lầm là đang chiếm giữ bảo vật. Do vậy, nhất thời mấy người họ đang tranh cướp lẫn nhau. Như vậy chúng ta cũng không phải lo âu việc có ai đi tìm bảo vật trong lúc này.

Nhạn Nhạn nghe Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nói thế mới à lên một tiếng cười nói:

– Ra là vậy. Thảo nào tỷ tỷ thấy mấy tên kia cứ bu lấy lão Thông Thiên Ma mà tấn công.

Hóa ra tất cả là do quỷ kế của sư muội.

Vân Linh thấy mấy người bên phe Hồng Ma Viện lo sợ có kẻ đi trước cướp lấy bảo vật trong Phúc tiểu trạch thì không khỏi tức cười. Chàng cúi đầu suy nghĩ một lúc mới nói:

– E rằng mọi chuyện không đơn giản như Thất muội nghĩ. Mấy người giang hồ kia trong lúc nhất thời có thể bị Thất muội lừa gạt. Thế nhưng chưa chắc sau đó họ không phát hiện ra.

Hơn nữa, lão Thông Thiên Ma và người Hắc Thanh Phái đối với chúng ta hận vô tỷ. Nếu bây giờ tam tỷ đang bị thương mà bọn chúng tìm đến đây chẳng phải là nguy lắm sao?

Hàn Thiên Ma Nữ cũng gật đầu công nhận Vân Linh phân tích hợp lý. Mấy người đều lặng yên suy nghĩ.

Lát sau, Hàn Thiên Ma Nữ thở dài nói:

– Tình thế này tỷ quyết định mấy người chúng ta nên rút trở về Hồng Ma Viện trước. Nếu ở đây ngày nào thì nguy hiểm cho tỷ muội, huynh đệ ngày đó. Bây giờ nhân cơ hội lúc quần hào và bọn người Hắc Thanh Phái còn đang bối rối, hoang man và đang tranh cướp bảo vật lẫn nhau, nên là cơ hội để chúng ta ra đi an toàn.

Mọi người không ai phản đối gì cả liền về phòng thu dọn vật dụng. Nhạn Nhạn đi sau cùng còn cố quay lại nói với Hàn Thiên Ma Nữ:

– Tam tỷ nhớ giữ sức khỏe nhé. Tiểu muội đi đây.

Hàn Thiên Ma Nữ đợi mọi người đi khỏi mới quay sang nhìn Vân Linh giọng ai oán:

– Tỷ bị thương thế này có phải là làm đệ khó chịu không ?

Vân Linh đột nhiên nghe Hàn Thiên Ma Nữ nói thế thì không khỏi ngạc nhiên, đáp:

– Có gì đâu. Tỷ đừng suy nghĩ lung tung.

Hàn Thiên Ma Nữ cười gượng nói nhỏ:

– Đệ đừng tưởng có thể qua mắt tỷ. Hôm qua đệ ở trong phòng chữa trị cho tỷ sao lại có những cử chỉ vô lễ như thế.

Vân Linh nghe Hàn Thiên Ma Nữ nói vậy thì kinh hãi trong lòng miệng nói lớn:

– Tỷ đừng có nói vậy. Đệ đâu có tiết mạn tỷ bao giờ.

Hàn Thiên Ma Nữ thở dài nói:

– Đệ khỏi cần dối gạt tỷ làm gì. Ngày hôm qua, sau khi mọi người đưa tỷ về phòng thì tỷ đã tỉnh giấc. Nhưng vì cơ thể mệt mỏi và độc xà hành hạ nên tỷ không thể cử động. Rõ ràng, hôm đó, đệ đã cư xử lỗ mãng, lại còn lột bỏ y phục tỷ ra một cách tùy tiện. Như vậy chẳng phải là tiết mạn hay sao ?

Vân Linh nghe Hàn Thiên Ma Nữ nói trúng phóc thì không còn gì để mà biện bạch, đành im lặng đứng ở bên giường.

Hàn Thiên Ma Nữ nói giọng xúc động:

– Chúng ta là tỷ đệ ruột thịt. Dù có tình cảm với nhau đi nữa cũng không thể đi đến mục đích cuối cùng. Vậy nên đệ cần phải tôn trọng tỷ chút. Tỷ nói có đúng không ?

Vân Linh nghe Hàn Thiên Ma Nữ nói thế liền ngước mắt nhìn lên. Chàng thấy hai mắt Hàn Thiên Ma Nữ đã sắp đỏ hoe. Tự nhiên trong lòng chấn động. Chẳng hiểu trái tim co bóp thế nào, tại sao lại đập nhanh hơn hẳn.

Chàng nhìn sâu vào mắt mỹ nhân trước mặt. Thấy nàng chìm trong nổi đau. Cảm giác này chàng mới nhận thấy đầu tiên. Hiện giờ bản thân đã minh bạch Hàn Thiên Ma Nữ đã có tình cảm với mình. Tiếc là thứ tình cảm đó chàng không thể tùy tiện đáp ứng. Chỉ biết lắc đầu, đi ra.

Vân Linh đi rồi. Hàn Thiên Ma Nữ mới gục đầu xuống gối. Nước mắt trào ra trên mi. Nàng không hiểu sao bản thân đã luyện Ngọc địch thần khí đến mức 5 thành, mà vẫn không sao khống chế được tình cảm. Thứ cảm giác muốn mà không được, yêu mà không dám yêu, sao cứ đè nặng trong tim.

Hỡi ơi ! Con người ta ai cũng có tình cảm, ai cũng biết yêu thương. Nhưng cuộc đời sao trớ trêu để nàng lại thầm yêu Lục đệ của mình. Qủa là thứ tình cảm tỷ đệ khó thể chấp nhận. Thật là quá trái ngang.

Hàn Thiên Ma Nữ nhớ lại buổi chiều hôm qua. Trong lòng không khỏi đau khổ, tiếc nuối.

Thật sự ngày hôm đó, nếu Vân Linh tận dụng cơ hội mê man của nàng, mà sấn sổ làm liều, thì có lẽ nàng cũng không chút kháng cự. Để mặt cho y thỏa mãn tấm thân xử nữ trong trắng của mình.

Nhưng than ôi ! Điều hy vọng đó chẳng xảy ra. Mà thật sự nàng cũng không muốn xảy ra. Bởi nếu thế thì nàng ăn làm sao, nói làm sao với phụ thân và các huynh đệ tỷ muội khác đây. Ôi chao !

Con người Hàn Thiên Ma Nữ trong phút giây này cực kỳ ngớ ngẩn, bối rối. Trong đầu nàng hết suy nghĩ này đến suy nghĩ khác. Toàn là thứ chẳng có đầu đuôi. Cũng chẳng biết phải cư xử thế nào. Đúng là nàng đã bị chữ “tình” làm cho thác loạn đến mức không thể nhận ra đúng sai nữa.

Hôm sau, đoàn người do Thanh Thành Tứ Tú dẫn đầu, đã rời khỏi khách điếm, thẳng tiến trở lại Hồng Ma Viện.

Trong mấy ngày đi đường, Vân Linh và Hàn Thiên Ma Nữ hạn chế gặp nhau. Chỉ thỉnh thoảng vì chữa bệnh cho nàng nọ chàng mới gặp Hàn Thiên Ma Nữ để giúp nàng giải tỏa độc chất đang tồn tại trong người.

Lạc Băng Băng hiện tại lại sắm vai tà xích, điều khiển con ngựa kéo xe chở Hàn Thiên Ma Nữ trên đường.

Trong khi đó, mấy người còn lại ai ai cũng cởi ngựa khỏe đi hộ tống đằng trước đằng sau.

Trong đoàn người Hồng Ma Viện lúc này, xuất hiện thêm 2 nhân vật mới, đó là hai gã Thạch Tiểu Tam và La Phôi.

Hai tên này sau khi được Vân Linh cứu thoát khỏi kỳ trận, đã tâm phục khẩu phục mà gọi Vân Linh là đại ca. Rồi lại nằng nặc đòi đi theo chàng. Vân Linh không muốn cũng không được, đành để bọn họ đi theo.

Hiện giờ thì hai gã đang vừa cười đùa vừa phi ngựa chạy đằng trước. Dường như cả hai rất khoái chí.

Trên đường, cảnh vật biến đổi lạ thường, một bên là vách núi, một bên là rừng cây cao vút, cành lá dầy đặc, nhiều lúc mở ra chắn cả lối đi làm con lộ dường như hẹp lại. Con đường này vốn ít người qua lại, vì đường dốc mà lại nhỏ, nó chỉ tiện cho ai mong muốn đi nhanh, có thể đi tắt qua con lộ này mà ra thị tứ giảm được hàng trăm dặm đường so với đi theo lối thông thường.

Bọn người Hồng Ma Viện chọn đường này vì tình thế trốn tránh sự đuổi theo của Hắc Thanh Phái. Đoàn người ngựa đi trên con lộ cũng được hơn nửa ngày trời, càng đi lại càng cảm thấy con lộ khó đi hơn.

Đang đi, đột nhiên Tiểu ma tiên nhìn lại, phát hiện bụi cát bay lên từ phía sau lưng. Nàng kinh ngạc chỉ tay cho Vân Linh và mấy người cùng đi thấy, miệng nói:

– Mọi người xem kìa. Sao tự nhiên phía sau lưng chúng ta lại có bụi cát bay lên thế ?

Nàng vừa nói xong thì chợt có tiếng ngựa hí vang rền. Rồi hàng loạt tiếng động rầm rập của đàn ngựa đông ít nhất cũng chục con đang phi nhanh ào ào tới.

Vân Linh tinh mắt nhìn thấy giữa đám bụi cát, là một thân ảnh mặc y phục xám, râu quai nón rậm rạp, đang chỉ huy hơn 10 cao thủ phi ngựa đuổi theo. Chàng nhận ra nam nhân râu quái nón kia chính là Mâu Sỹ Đạt, liền lên tiếng báo cho mọi người biết.

La Phôi đang cưỡi ngựa phía trước nghe thấy tiếng ồn ào đằng sau liền quay ngựa lại. Gã thấy Vân Linh hô hoán có kẻ rượt theo thì liền nói lớn:

– Bọn người đó lại dám rượt theo chúng ta ư ?. Mọi người cứ đi trước, để tại hạ ở lại chặn đánh bọn chúng.

Hàn Thiên Ma Nữ ló đầu ra khỏi xe nhìn về phía xa rồi nói lớn:

– Đi, chúng ta mau đi thôi. Ta e rằng bọn đuổi theo kia chỉ là lớp tiền trạm, thế nào chút nữa cũng có cao thủ lợi hại hơn đuổi theo phía sau.

Mấy người thấy nàng nói thế cũng rất hợp lý, liền vội tế ngựa đi trước. Vân Linh trước khi đi còn dặn La Phôi chớ nên khinh địch. Nếu gặp trường hợp khó khăn quá thì nên bỏ ngựa mà chạy lên núi, như thế mới có thể thoát nạn.

Đoàn người vội vã lên đường, Thạch Tiểu Tam vì không có La Phôi đi cùng nên khuôn mặt kém tươi. Gã thúc ngựa chạy trước, tự xem mình như tướng tiên phong đi trước mở đường.

Mấy người chưa đi được bao xa, xảy lại thấy ở phía trước có một đoàn người ngựa ước chừng đến 20-30, kẻ đứng, người ngồi, tụ tập rất đông ở nơi bìa rừng.

Khu vực này quả là rộng rãi, cây cối thưa thớt hơn rất nhiều so với những nơi khác. Địa thế có thể nói là rất thuận tiện cho một cuộc loạn đả hơn chục người.

Thạch Tiểu Tam nhìn thấy đám người lạ mặt xuất hiện đột ngột thì liền dừng ngựa, đưa mắt nhìn bọn này.

Hiện thời, mấy người Hồng Ma Viện, nếu đi qua đây chắc chắn không thể thoát khỏi ánh mắt bọn chúng. Vân Linh và mấy người đi phía sau thấy đoàn người ngựa đông như thế đều không khỏi lo ngại. Nhạn Nhạn và Vân Linh vội tế ngựa lên phía trước.

Lúc này Vân Linh đã nhận rõ đám người kia đính thị là người của Hắc Thanh Phái kéo đến để ngăn chặn mọi người. Kẻ đứng đầu đoàn người này chính là Tam thủ thần cửu tướng người thấp, gầy và Viên Công Tăng hình dáng như con khỉ.

Ở phía sau Viên Công Tăng còn có một phụ nhân áo tía, tên là Hồ Cầm, vốn là kẻ đã đến báo thù Sử Tố Mai nơi Rặng Phong Lĩnh lần trước.

Trong 3 người này thì Hồ Cầm có thể nói là đẹp hơn cả. Bà ta hiện giờ cũng đã xuýt soát 40, nhưng nhan sắc vẫn còn tươi tắn. Hiện giờ Hồ Cầm đứng cạnh Viên Công Tăng còn cao hơn y cả một cái đầu.

Vân Linh không nhận ra ai ngoài Viên Thủ Thần Cửu. Nhưng Viên Thủ Thần Cửu lại không nhận ra chàng vì lần này chàng đã dị biến thành Lạc Thiên rồi.

Viên Thủ Thần Cửu thấy 2 người một nam, một nữ tế ngựa đến liền quát lớn:

– Bớ bọn người kia. Mau mau xuống ngựa chịu trói đi.

Nhạn Nhạn thấy Viên Thủ Thần Cửu nói vậy thì tức giận nói lớn:

– Các hạ là ai ? Sao lại đứng đây định bắt chúng tôi ?

Đám người bên phe Viên Thủ Thần Cửu thấy nàng nói năng vô lễ với Tam hộ pháp như thế không khỏi nổi nóng. Vài kẻ định quất ngựa xông ra ngoài đấu với Nhạn Nhạn một trận.

Vân Linh thấy tình hình không ổn, liền nhắc khẽ Nhạn Nhạn chớ nên khinh thường bọn này. Chúng chính là người ở Hắc Thanh Phái đó.

Nhạn Nhạn nghe Vân Linh nói vậy liền trợn ngược mày lên nhìn chăm chú vào mấy người bên phe đối phương.

Viên Thủ Thần Cửu cười khanh khách nói lớn:

– Bổn nhân là người của Hắc Thanh Phái. Mấy tên tiểu tử các ngươi dám đến đây gây hấn thì làm sao có thể tha được.

Nói rồi, Viên Thủ Thần Cửu phất tay ra sau một cái, từ trong đám đông đã thấy hai hán tử thân hình cao lớn, cưỡi trên lưng hai con bạch mã, xông thẳng lại phía Vân Linh và Nhạn Nhạn.

Nhạn Nhạn thấy đối phương vừa nói đã muốn đánh, liền cười dài tế ngựa tới trước, vung kiếm tiếp chiêu của đối phương.

Còn về phía Vân Linh. Chàng chưa kịp ra tay thì Thạch Tiểu Tam đã tế ngựa ra phía trước đón đánh địch thủ của Vân Linh.

Hai đằng vũ khí giao nhau, ngay lập tức tên hán tử bên phe Hắc Thanh Phái bị Thạch Tiểu Tam một chiêu đánh văng cả khí giới, ngã lăn xuống ngựa.

Mọi người bên phe Hắc Thanh Phái đều kinh ngạc ồ lên một tiếng, rồi ngay lập tức, phụ nhân Hồ Cầm đã tế ngựa xông ra nhằm người Thạch Tiểu Tam chém luôn.

Thạch Tiểu Tam bình sinh sức khoẻ trời ban. Gã học võ với sư phụ thường vẫn lười biếng tập luyện chùy pháp vì ỷ mình dồi dào sức khỏe nên ngại tập luyện chiêu thức biến hóa.

Thế nhưng gần đây, Thạch Tiểu Tam liên tục bị đả kích vì nhiều thứ, nên gã đã bắt đầu chú trọng hơn đến chiêu thức lợi hại trong khi giáp trận.

Hiện giờ Thạch Tiểu Tam thấy Hồ Cầm phạt kiếm tới chém ngang người thì thích chí thúc ngựa chạy sát đến chỗ Hồ Cầm, đồng thời vung chùy lên đỡ lấy lưỡi kiếm đang chém tới.

Hồ Cầm đang chém Thạch Tiểu Tam lại thấy gã nhào ngựa lại gần thì kinh hoảng vội đánh bậy một đường rồi tràn ngựa né tránh.

Trong khi đó, Thạch Tiểu Tam ỷ vào sức khỏe vốn có, lập tức thúc ngựa tới truy kích.

Hai đằng chùy kiếm đụng nhau làm phát ra tia lửa.

Cũng như lần trước, Thạch Tiểu Tam lại chiến thắng. Hồ Cầm địch không nổi chùy pháp và sức khỏe của hắn, đành thoái ngựa chạy dài.

Bên phía trận đấu còn lại giữa gã hán nhân cao to và Nhạn Nhạn cũng xảy ra tình huống kỳ dị. Nhạn Nhạn chiêu thức biến hóa linh hoạt nên sau 3 hiệp giao tranh đã đâm trúng đối phương một kiếm ngã xuống đất.

Đoàn người Hàn Thiên Ma Nữ ở phía sau hai người cũng đã tiến lại. Bên phe Viên Thủ Thần Cửu đã tung tất cả nhân lực ra thực hiện chiến lược loạn đấu. Dùng số đông để mong thủ thắng.

Viên Công Tăng thân người chớp động, đã bay lướt qua các hàng cây, tiến đánh về phía đoàn xe.

Lúc này, chiến sự ác liệt, nên chiếc xe ngựa kéo do Tiểu Ma Tiên Lạc Băng Băng điều khiển, chỉ còn có một mình nàng chưa tham chiến.

Viên Công Tăng thấy nàng thiếu nữ trẻ tuổi ngồi trên xe ngựa. Lại cho rằng nàng dễ bị bắt nạt, nên nhảy tới tấn công Lạc Băng Băng để khống chế xe chở người.

Ai ngờ mọi chuyện khác hẳn. Lạc Băng Băng thấy Viên Công Tăng nhảy tới liền vung kiếm tấn công luôn.

Viên công tăng thân pháp nhanh nhẹn. Ngay lập tức tràn người né tránh. Chiêu kiếm đang vung ra lập tức biến thế, đâm tới tấp về phía Lạc Băng Băng.

Lạc Băng Băng từ khi luyện U hồn ma pháp, khinh pháp độc bộ nhanh nhẹn. Nàng không sợ đối phương chiêu thế kỳ ảo, liền giơ kiếm lên lập tức chiết chiêu.

Viên Công Tăng thấy Lạc Băng Băng dám tiếp chiêu kiếm của mình, thì tức giận vô cùng. Ngay lập tức gã giở ra sát thủ, định trong 10 chiêu đầu phải thu thập được tiểu nữu này.

Thế là hai người đứng nơi đầu xe ngựa, liên tiếp cùng nhau chạm chiêu. Kiếm chưởng đồng loạt vung lên.

Viên Công Tăng và Lạc Băng Băng đều sở trường về sự nhanh nhẹn. Vì thế hai người đấu nhau mới được vài hiệp mà chiêu thế tưng bừng, biến hóa kinh dị. Tốc độ đòn đánh cực lẹ.

Cả hai đấu cùng nhau rồi, mới phát hiện ra đối phương thân thủ không kém chi mình. Vậy là không khỏi tức giận. Đều đồng loạt giở tuyệt thế lợi hại ra nhằm áp đảo đối phương.

Hàn Thiên Ma Nữ nằm ở trong xe, thấy chiến sự ác liệt, không khỏi lo âu liền vén màn nhìn ra.

Bấy giờ ở bên ngoài chiến cuộc trùng trùng. La Phôi vì địch không lại bọn người do Mâu Sỹ Đạt dẫn theo nên thúc ngựa chạy dài. Khi gã chạy đến đây, lại gặp phải cuộc chiến trước mắt chặn lối, liền bị địch nhân nơi này vây vào luôn.

Hiện giờ đâu đâu cũng thấy người của Hắc Thanh Phái vây bọc lấy mọi người bên phe Hồng Ma Viện mà tấn công.

Thanh Thành Tứ Tú bình thời lúc nào cũng sát cánh cùng nhau, giờ đây cũng không thể đồng tâm hiệp lực được nữa. Hiện giờ mỗi gã trong Tứ Tú, phải đương đầu với 4,5 cao thủ. Tình thế cực kỳ khó khăn.

Nhạn Nhạn, Vân Linh và mấy người còn lại, ai ai cũng phải nhảy xuống ngựa mà giáp chiến với địch.

La Phôi thấy Thạch Tiểu Tam khỏe quá, làm đối phương kẻ chết, người phải tháo chạy, thì phấn khởi tâm thần, quyết định cùng gã đua tranh.

Gã đứng trong vòng vây, 5 cao thủ của Hắc Thanh Phái mà phát động Thiết tiên, biến hóa muôn hình chiêu thức, địch lại 5 cao thủ mà không hề kém thế.

Vân Linh cũng phải tham gia trận đấu. Chàng bị vây trong vòng vây rất đông cao thủ đối phương, nhưng vẫn bình tĩnh đưa ra các chiêu thức biến hóa, cũng chưa cần phải dụng đến Vô hình chưởng pháp làm gì.

Viên Thủ Thần Cửu thấy mấy người bên phe đối phương đều bị vây kín, liền khoái chí thúc thủ hạ xông về phía trước. Tiến lại chỗ chiếc xe.

Hàn Thiên Ma Nữ ở trong xe, nhìn thấy chủ lực đối phương tiến về phía mình, đằng sau thì Mâu Sỹ Đạt đang thúc người ngựa đuổi đến liền không khỏi lo lắng, vội bảo Lạc Băng Băng mau chóng hạ địch.

Thế nhưng Viên Công Tăng đâu phải tầm thường. Lạc Băng Băng muốn chiến thắng gã cũng phải tốn nhiều công phu. Trong lúc đó Viên Thủ Thần Cửu thân pháp rất nhanh. Chỉ nội mấy cái nhảy thôi, đã tiến lại gần chiếc xe.

Hàn Thiên Ma Nữ thấy tình thế không ổn, vội chui người ra khỏi chỗ nằm, đích thân điều khiến con ngựa, xông bừa ra khỏi vòng chiến.

Lạc Băng Băng thấy tam tỷ điều khiển xe chạy, cũng không thể chạy theo. Nàng bị Viên Công Tăng tấn công ráo riết. Tình thế không thể xao nhãng.

Viên Thủ Thần Cửu thấy Hàn Thiên Ma Nữ bỏ chạy, liền phi thân đuổi theo. Mấy tên cao thủ đi cùng. Vài tên thấy Viên Thủ Thần Cửu đuổi Hàn Thiên Ma Nữ, cũng đồng loạt tìm ngựa theo liền.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.