Phong Lưu Dâm Lộ

Chương 70+71: Cô Tâm: Bắt “gian”



Trong phòng tập gym Phong miên man suy nghĩ về những người phụ nữ bên cạnh, thi thoảng miệng nở nụ cười mãn nguyện, rồi thoảng đăm chiêu. Những ái tình với mẹ, sự điên cuồng với bà, trong lòng Phòng là một khoảng mãn ý to lớn. “mình đã khai quật và chiếm giữ được hai kho tàng dâm dục to lớn. Mẹ và bà đã bị mình vùi sâu vào trong bể dục, không thể thoát ra”. Thực ra là do thiên thời, địa lợi, nhân hòa, vô số yếu tố mới thúc đẩy bà và mẹ đến với Phong. Và cũng không thể phủ nhận một yếu tố đến từ Phong, từ sự đam mê với sự phong tình của người phụ nữ thành thục, và từ thằng nhỏ với tầm vóc vĩ đại trời cho kia. Miên man suy nghĩ Phong chợt để ý không thấy thằng Bảo đâu thì có hơi thắc mắc

– Anh tính nói với chú chuyện này… Hôm qua bị thằng Thắng cầm đầu tẩn cho một trận, giờ còn đang dưỡng thương ở nhà. Bị nhẹ thôi, không nghiêm trọng, tuần là hết

Là anh Nam, đại ca một nhóm thanh niên bất hảo nhưng rất hảo, Phong đặc biệt yêu thích người đại ca này, rất nghĩa khí, rất chính nghĩa. Anh em dưới tay cũng là hảo hán, không vì là thành phần xã hội đen mà “đen tối”. Cũng vì vậy mà sinh ý không tốt, anh em cũng rất đói. Phong với hắn tri giao sâu, Phong rất thưởng thức người này, vì nhà có điều kiện nên Phong cũng nhiều lần buông tay tài trợ. Phong cũng không phải giúp không, có thể nói Phong là người đứng sau, là trùm lớn của bang này. Sau này sẽ có nhiều chuyện trắng không được thì dùng đen.

– Sao vậy?

– Là con bồ của thằng Bảo.

Phong nhíu mày. Con bồ của thằng Bảo, Phong không nhìn được. Ôm tay thằng Bảo mà nhìn Phong mà ánh mắt như câu dẫn vậy. Đã vậy ăn mặc như giang hồ vậy, chẳng ra làm sao, chỗ nào cần che thì nó lại để hở

– Có gì à?

– Con đó bỏ thằng Bảo dính lấy thằng Thắng, thằng Bảo dây dưa không chịu. Quan trọng là nó để ý tới mặt mũi

Thằng Bảo cũng đặc biệt quá, nó có sở thích đặc biệt với mấy tiểu loly, không biết nó có sợ đi tù không?

– Rồi sao?

– Anh cũng không muốn ra mặt cho nó. Dạo này bên này va chạm thường xuyên quá. Anh đã đáp ứng lui khỏi rồi, bên kia cũng ra thời gian rồi mà còn xua người lấn mãi như thể sợ anh đổi ý vậy. Anh em phía dưới hôm nào cũng có thằng đỏ người tím mắt

– Anh cố cầm cự mấy hôm đã. Đừng cho người rút vội. Rút đi rồi không biết đóng ở đâu nữa. Bảo anh em phía dưới co lại, ngừng sinh ý lại. Em có đường ra rồi, chỉ là đang còn kẹt chút chuyện thôi. Anh cho em khoảng một hai tháng. Tạm thời bỏ hết mấy chỗ đen đỏ kia đi. Dù sao nghề này cũng không bền.

– Dạo này hơi thiếu gạo lại liên tục bị ép nữa. Một bộ phận anh em đã bỏ đi rồi, nhân số giảm khoảng một nửa rồi.

– Cái này anh cứ mắt nhắm mắt mở đi. Coi như là một đợt thanh lọc. Sau này chúng ta cần tinh chứ không cần đa. Tối đa cho em một tháng nữa. Sau em sẽ gửi cho anh một ít, anh cho mấy người tin cậy gom nạp mấy thằng lang thang ở quanh khu vực, lưu ý phải là mấy đứa còn nhỏ, phải sạch sẽ chút. Đứa nào dính lung tung rồi thì không cần. Sau này chúng ta chắc sẽ tẩy trắng, em không muốn về mấy đứa đó mà bị sờ gáy, bí mật tụ chúng lại ở chỗ nào kín chút, dặn tụi nó bao giờ đến lúc thì đưa về. Hôm nọ chạy quanh một vòng em thấy mấy đứa chúng nó tội tội, sau này chúng nó sẽ là phần tử trung kiên. Mà bản thân anh đi đứng cẩn thận chút, tận lực ít ra ngoài thôi.

– Mà đường ra của chú là gì? Có gợi ý cho anh một chút đi, anh về vỗ về đám kia

– Thay đổi một chữ thôi, là “an” – Phong cười bí hiểm. cái này là ý tưởng của nó lấy từ mấy tiểu thuyết sắc hiệp. Mô hình vô cùng thành công, nó cũng muốn thử

Phong chạy sang nhà thằng Bảo thì đã nhá nhem. “động viên nó chút vậy, cái thằng mê gái, cứ thấy mấy em non non là húc đầu vào”. Bấm chuông mãi không ai mở cửa, Phong tính về thì chợt nghĩ sao đẩy cửa vào, không khóa. Phong lên thẳng phòng thằng Bảo. Cái mặt thằng Bảo xưng húp, nhìn không được, trông hơi buồn cười

– Chưa chết à?

– Mày chết ý… Tao muốn nợ máu phải trả bằng máu – Bảo giơ nắm đấm lên trời, khí phách mười phần

– Máu gì? – Phong đạp cho nó một cái làm nó kêu oai oái. Kể ra bọn kia cũng hơi nặng tay, làm thằng Bảo một hôm rồi mà không xuống giường được, ăn ngủ tại chõ. Cũng may là chưa tới mức phải đóng tã, vẫn lết tới phòng vệ sinh được

– Ăn chưa?

– Mới ăn, vừa uống thuốc xong làm mắt tao díu chặt lại đây này.

Nhìn bát cháo gần hết của nó bên cạnh thì cũng biết nó ăn uống hơi khó.

– Được rồi, tao về đây. Dạo này mình đừng lang thang với mấy con nhóc đó nữa, vớ vẩn ngồi tù đó. Bên anh Nam sắp tới sẽ có chuyển biến lớn, lúc đó mày cũng tới góp vui đi.

– Làm gì? – Nói tới Bảo hưng phấn. Nó luôn mong muốn có thể làm được một phen đại sự, ông già nó cứ lải nhải mãi, nói nó là thằng vô dụng.

– Từ sẽ biết. Ngủ đi, tao về. mà bố mẹ mày đâu, nhà vắng hoe vậy?

– Bố tao không phải bị bố mày điều xuống chi nhánh rồi? Hỏi gì nữa. Mẹ tao vừa ở đây, chắc đang trong phòng dưới đó.

– Tao có biết gì đâu

Phong không nói gì thêm nữa thắng nó ngáp rồi mắt lim dim thì biết chắc ngấm thuốc rồi. Phong đóng cửa đi xuống rẽ vào phòng chào mẹ thằng Bảo rồi về, hơi đói rồi.

Tới cửa phòng định gõ cửa nói vọng vào thì chợt nghe thấy tiếng rên bên trong làm Phong sửng sốt. “bố nó đi vắng, mẹ nó mang trai về hay sao”. Phong có chút tức giận thay Bảo. Như một tia chớp Phong mở cửa xông vào, cảnh tượng bên trong làm nó đứng hình, trợn tròn mắt. Cô Tâm dang lim dim mắt dựa vào thành giường, miệng khẽ rên và tâm điểm là một tay bóp vú, một tay đang cầm cái gì đó màu hồng nhạt đang dùng sức đâm vào phía dưới mình những nhịp vừa nhanh vừa sâu. Và rồi…

– Á……….

Cô hét toáng lên hoảng loạn tìm cái gì đó che thân, nhưng quanh cô chẳng có cài gì cả, duy nhât chỉ có chiếc gối mà cô đang dùng để gối lưng. Mà mà chiếc váy vàng nhạt bên cạnh nữa, giờ nó như một chiếc phao cứu vớt tâm hồn đang ngụp lặn trong dòng nước siết. Cô lấy vội nó che đi cặp vú và chút phía dưới

– Cô Tâm … cháu…. Cháu…

Phong chôn chân luống cuống, cắm mặt xuống tìm tìm cái gì đó. Ai biết được lại gặp cái cảnh này chứ. Giờ biết làm sao đây? Một lúc chợt Phong nghe thấy tiếng khóc tấm tức thì càng luống cuống. Đóng nhanh vội cửa, Phong tới bên cô ngồi xuống đất nhìn cô

– Cháu.. cháu xin lỗi, cháu cứ tưởng…

Cô càng khóc lớn hơn. Cũng may phòng thằng Bảo ở xa và một phần nó cũng phê thuốc ngủ rồi. Trạng thái hai người rất khó đối mặt. Giờ Phong chạy về thì sau này không dám sang đây nữa, nó ở lại thì cũng khó xử, cô cứ khóc như tình phụ thế này. Phong cúi gằm xuống, thi thoảng khẽ liếc tình trạng của cô, không biết nó gì. Phong không đủ lịch duyệt để biết được cô khóc là vì xấu hổ rồi sau đó là vì tủi thân cho mình. Phải đến nửa tiếng sau chợt vang lên tiếng cô nho nhỏ thổn thức:

– Bố thằng Bảo bất lực,

Phong ngước nhìn cô nghi hoặc. Cô không để ý, ánh mắt miên man

– Gần 20 năm cô sống trong héo hon.

Phong đã hiểu mọi chuyện, ra thế. Nghĩ lại cũng tội cho cô thật. Giờ Phong mới nhìn đến cô. Cảm nhận đầu tiên là cô trắng, nõn nà, mấy thứ mầu chôt thì đa phần bị che mất. Thân hình mảnh mai làm ánh mắt Phong mát rượi, thằng nhỏ trồi lên. “không được, nghĩ lung tung quá”. Phong là vậy, mấy đứa con nít mới lớn không lọt được vào mắt nó. Nó chỉ thích những người phụ nữ thành thục đầy vẻ hoang dại, phong tình. Sở thích này là do mẹ nó tiêm vào đầu nó bao năm qua. Ngược lại hẳn với thằng Bảo, đẹp mấy đi nữa mà lớn tuổi chút là nó không thích, chẳng có ham muốn gì. Ngược lại nhìn thấy mấy mấy con loly lép kẹp lại chảy hết nước dãi. Nhiều lần Phong thấy nó như vậy thì thầm chửa “đúng là đù ngu mà, không biết hưởng thụ, không hiểu phong tình”.

– Cháu vô tâm quá… Vừa nãy cháu tưởng cô với ai đó trong này

Phong nói nhỏ. Cô thở dài. Lúc lâu sau cô nói:

– Chú Hải…

– Cô biết ông Hải thương cô lắm, nhiều lần khuyên cô thi thoảng ra ngoài tìm ai đó an ủi.

– Vậy cô…

– Sau mỗi lần, cô thấy tội lỗi lắm, nằm một minh khóc mãi. Cứ nghĩ lại ánh mắt của người khác với mình lại thấy ghê tởm. Nhưng đoạn thời gian sau, cô không cầm được mình…

– Thằng Bảo có biết không?

Cứ một đối, một lúc sau mới đáp, lại một lúc sau mới đối. Câu chuyện của hai người thì ít mà thời gian tương đối tốn.

– Có lần nó bắt gặp, nó đánh cho người ta thừa sống thiếu chết, nó không nhìn cô một thời gian. Nhưng sau ông Hải giải thích nó mới thôi. Cũng khoảng 2 năm rồi. Nó chỉ yêu cầu cô không được bỏ bố con nó. Một lần về thấy… nó tránh đi. Hai bố con nó cao thượng bao nhiêu thì sau mỗi lần… cô lại hổ thẹn bấy nhiêu, nhục nhã bấy nhiêu. Nhưng… cô vẫn không giữ lòng mình được… không nhịn được…

Phong làm một quyết định, nó hít sâu mấy hơi liền để tăng dũng khí. Tim nó đập dữ quá

– Lúc nãy là…

– Cô không muốn ra ngoài nên dùng cái này…

Chợt cô nhớ là còn chưa rút ra, cô vội luồn tay sau lớp váy che định rút ra thì Phong nhanh tay giữ lấy cổ tay cô. Cô Tâm xấu hổ thêm nghi hoặc nhìn Phong.

– Ban nãy cô đang dở, để con giúp cô.

Phong ngồi lên giường luồn tay xuống nắm lấy phần đầu của cái kia nhẹ nhàng đẩy vào rút ra. Làn cô luống cuống cả lên

– Cô nhắm mắt lại, con không có mặt ở đây đâu

Nhẹ nhàng rồi cô cũng nhắm mắt. Phong bắt đầu tăng tốc, từng tiếp ót ét, nhóp nhép vang lên phía dưới nghe thật phiêu. “ư.ư.ư.ư.ư.”. Bất ngờ với những kích thích mạnh mẽ, cô với đặt lên vai Phong bóp chặt, mắt nhắm nghiền, miệng hé khẽ rên lên từng tràng dài theo nhịp ra vào của cái kia. Chiếc váy che thân vì mất đi điểm giữ mà tuột xuống, ngực cô hiện ra dần rồi đến cặp vú trắng tinh kia, quầng hồng, núm thắm. “To vừa một tay bóp xuống” Phong nhận định như thế. Tà niệm trong Phong có thể nói là cực căng. Phong vẫn luôn quan sát cô, thấy cô dần mê muội, nó khẽ leo lên, luồn tay ra sau lưng cô. Cô nhấc nhẹ lưng lên, thuận thế Phong luồn sâu tay sang bên kia ôm lấy eo cô nhẹ nhàng kéo lại đồng thời nhấc chân luồn sang, tạo thế cho cô ngồi vào lòng mình. Cô rất phối hợp tựa lưng vào lòng Phong, háng khẽ dạng ra, mắt vẫn nhắm, mồm vẫn hé phun ra từng luồng khí nóng kèm theo những tiếng rên nhỏ mà nghe thôi Phong cũng phê rồi. Mỗi âm thanh nỉ non của cô đánh tới tai Phong là một trận tê rân lạnh toát từ trên lan xuống rồi luồng lửa hừng hực từ dưới xộc lên. Bầu vú no tròn kiên định chỉ thẳng về trước rung rinh theo từng nhịp run bần bật của cô

Phong tự lưng ra sau mang theo cả tấm thân của cô, tay kia chợt nắm nhẹ lấy vú cô “ứ…” Cô giật nảy mình, mở trừng mắt chậm nhìn xuống chút nhưng rồi lại ngửa lên nhắm lại, trôi người đi trong cơn mê ly. Phong một tay bóp lấy cái vú mềm mại, một tay cầm cái kia đâm liên hồi, tốc độ đâm vào như máy. « vú cô thật no đủ, thật săn chắc, cảm giác tay thật đã ». Ghé sát tai cô Phong nói nó:

– Dạng to ra

Cô không phản ứng bất kì điều gì, chỉ dạng háng mình ra cho Phong đâm từng cái sâu, nhanh “ư.ư.ư.ư”. Tiếng rên cô lớn dần, phản ánh cơn sướng của cô đang tăng lên.

– Cởi hết ra

Giọng của Phong nhỏ xíu mà trầm ấm như hướng từ phía sâu trong nhục dục vang lên trên tai cô, đánh thẳng tới tận ngõ sâu trong lòng cô. Cô với tay giật mạnh cái váy đang che dỡ tấm thân của cô. Cô đã chìm đắm, nhục dục đã nhấn chìm người cô. “ư.ư.ư.ư.ư…”

– Cứ thể hiện cái sung sướng của mình. Có ai đó đang làm tình với cô thật sự…

Nói xong Phong bóp mạnh vú cô, tay cầm đâm chậm hơn nhưng từng cú mạnh bạo, lút cán, tay Phong va chạm vào háng cô nghe như cảnh tượng hai người đang điên cuồng “bạch.bạch.bạch.bạch…”

– A. Sướng. lồn em sướng quá. Địt mạnh nữa đi…a..a.a.a..a

Thân thể cô uốn éo, tiếng rên chìm đắm trong sung sướng của cô Tâm làm Phong sắp điên rồi. Nghe tiếng rên của cô là Phong hiểu cô là loại dâm dục ra sao. Cô dùng những từ mạnh mẽ, thể hiện được cảm xúc mạnh nhất của nhục dục

– Lồn em sướng quá, địt mạnh lên.. em sắp tới…a.a.a.a. em sướng rồi. .ứ…..ư.ư.ư.ư……

Buông vú Phong quay đầu cô hôn tới, cô há miệng hôn Phong nồng nàn với hơi thở phì phò của cô. Cho tới hết cơn sướng nụ hôn vẫn chưa dứt ra. Lúc sau cô dứt ra quay đầu đi. Im lặng được trả lại, thực im lặng. Hai người cứ giữ như vậy

– Cháu không khinh thường cô chứ?

Thân thể của cô trông thật trẻ trung, dồi dào sức xuân. Cặp vú tròn, không to như của mẹ nhưng cũng bằng chiếc bát úp lại, thật sự là tròn xoe. Phía dưới dạng to, lông mu khum khum lại, không nhiều lắm. Giữa hai mu, cái khe chẻ dọc xuống. Cái kia còn đang cắm vào. Toàn cảnh trông thật tốn máu mũi

– Ai cũng có nhu cầu được yêu thương, an ủi. Cả đàn ông và đàn bà. Người phụ nữ không được an ủi thường xuyên sẽ chết trong héo mòn. Chú nhà cô hiểu được cái này nên không ngăn cản cô. Thằng Bảo hiểu được nên không ngăn cô. Cháu tất nhiên cũng hiểu. Miễn sao gia đình vẫn ấm êm hạnh phúc. Đó là điêu quan trọng nhất. Tại sao cháu lại đi khinh thường cái mà ai cũng có, ai cũng cần?

Cô im lặng, không động đậy chút nào, kể cả cái kia vẫn để yên đó không rút ra. Phong mín môi rồi đưa tay bóp lấy cặp vú cô làm cô hít một hơi lớn, hai tay vồ lầy bàn tay như có điện đang trích lấy vú cô. Khẽ vuốt ve rồi bóp như đang an ủi cô. Vú tương đối to, cứ lên xướng theo từng hơi thở phập phồng.

Phong định làm tới thì cái bụng nó ọc ọc.

– Cháu chưa ăn tối à

– Vâng, cô có gì không?

– Để cô làm cái gì đó cho cháu, vào bếp đi

Cô như được giải thoát, chạy vù vào phòng toalet. Lúc lâu cô chưa ra, mang theo tiếc nuối Phong tới bếp nhà cô ngồi đợi, đồng thời gọi về báo cắt cơm… Lúc lâu sau, cô đã khôi phục lại vẻ thường ngày, mặc lại bộ pijama thoải mái và kín đáo. Tiếp xúc ban nãy làm hai người trở lên ngượng ngịu. Phong cũng không giám nhìn cô quá nhiều, cố làm không gian thoải mái hơn :

– Để cô làm nhanh cho cháu môt tô mỳ.

Cô ngồi đối diện nhìn Phong ăn.

– Cô nấu quả thực cũng không tồi! – Phong nói dối một câu, thực ra trong miệng Phong hiện giờ nhạt nhoét, dâm vị đã lấn át, bao trùm mọi thứ, kể cả dịch vị

– Chuyện thằng Bảo là sao?

Cô vẻ cô đã khôi phục triệt để tỏ ra bình tĩnh vô cùng, nhưng nét xuân ửng hồng, vẻ thỏa mãn trên khuôn mặt thanh thúy không dấu được

– Nó với một thằng tranh giành người yêu, rồi đó cô, nó không đánh lại người ta

– Học không lo, người yêu gì chứ?

– Con bé đó cũng là loại không ra gì. Cháu làm công tác động viên cho nó rồi. Sắp tới cháu làm một việc nhỏ, cháu định dẫn nó theo cô à

– Ở nhà bố nó cũng nói nó khá nặng, nó thì suốt ngày cứ ong bướm mãi, cô thì khó nói… Thôi cho nó theo, cháu cố gắng để ý đến nó, đừng có để nó xa chân…

– Vâng

Có vể như đã hết chuyện, không khí lại trở lên ngượng ngịu. Ăn xong, Phong lấy cớ về học cáo từ. Đừng ở cửa tiền, cô không mở cửa, Phong biết cô có điều muốn nói nên đứng lại chờ. Lúc sau cô ấp úng

– Chuyện ban nãy của cô…

– Cô đừng lo…

Lời ít ý nhiều. Phong nói khẽ

– Còn chuyện của cô… Đừng đi ra ngoài nữa nhé – Lời khuyên nhưng cũng để lại nam đề

– Vậy… – Một từ duy nhất, cô đã cho biết tâm lý khó xử trong chuyện này, đá lại nan đề. Không khí trầm mặc, xấu hổ bao trùm. Phong hít sâu, nó cần cung cấp cho bản thân chút dũng khí rổi đưa ra một đê nghị táo bạo

– Lúc nào khác, cháu có thể sẽ đến thăm thằng Bảo, đồng thời động viên nó chút

Cô Tâm lúng túng, rồi cô với nhanh lấy cửa mở ra

– Đi về cẩn thận

Đợi Phong bước ra, cô nói nhỏ:

– Lúc nào sắp tới, nhớ gọi trước cho cô khoảng nửa tiếng

Nói xong, cô đóng cửa cái “rầm”. Để lại Phong ngoài cửa vẫn đang bất ngờ, rồi dần dần, nụ cười mở dần trên môi Phong. Phong lấy xe đạp đi về.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.