Nợ duyên, nợ tình

Chap 26 – 27: chuyến đi từ thiện – điểm đầu của những biến cố



Sâu trong ánh mắt đăm đăm chờ đợi câu trả lời ấy, tôi ngờ ngợ đoán ra điều Minh muốn hỏi. Lướt qua khuôn mặt My vẫn ngây ra từ lúc Minh xuất hiện, tôi hiểu con bé ko cần thiết phải biết những điều này.
– Có chuyện gì ko Minh? – Hưởng hỏi vọng vào trong, đứng ngoài hành lang nãy giờ, hiển nhiên anh ta đã thấy hết những việc vừa xảy ra.
– Ko có gì đâu anh, thôi anh cứ về đi. Khi nào lấy lương em gửi anh sau nhé.
– Cô hâm ah, tiền này đã bảo là anh cho rồi mà. Có thiếu thốn gì thì cứ nói với anh. Vay với mượn cái gì, vớ vẩn!!!
– Haizz, đc rồi, thanks ông anh nhiều nha. Thôi, giờ anh cứ về đi nhé, bb anh.
Hưởng nghe Minh có ý “đùn đẩy” mình gấp gáp vậy thì hơi liếc sang tôi. Sau cùng mới chịu cám ơn ae tôi vì ly nước cam rồi chào tạm biệt.
– Em đi tắm trước đi, xong học bài rồi ngủ sớm, mai còn đi học. Anh qua phòng chị Minh có chút việc.
– Vừa ăn vừa học nhé, ngon lắm đấy.
Minh nhoài người dúi vào tay My 1 túi xoài cóc dầm ớt. Nháy mắt cười cười rồi đưa tay túm ngang vạt áo tôi mà kéo về phòng. Còn chưa thôi bất ngờ với hành động đó thì Minh đã hỏi dồn ngay khi vừa bước qua cửa.
– Chuyện bạn thằng Luân làm với anh như vậy, tại sao anh lại ko nói cho tôi biết???
– Luân nào cơ… chuyện gì là chuyện gì nhỉ…
– Hừ, anh ko nói thì tôi cũng điều tra ra hết rồi, khỏi phải giấu. Giờ tôi chỉ muốn biết sao anh lại giấu ko nói với tôi???
Bị Minh trực diện lấn áp, tôi hết đường lui, đành lòng chịu thua.
– … Chuyện xảy ra thì cũng xảy ra rồi… Đúng là tối hôm đó tôi bị chúng nó chặn đánh. Mà chuyện này… cũng đều từ thù hằn mà ra nên… Nói vậy chắc cô cũng hiểu, tôi ko muốn chuyện này cứ luẩn quẩn mãi. Đánh thì cũng đã đánh rồi, vậy nên… cứ bỏ qua đi coi như mọi thứ hết nợ. Những việc liên quan đến thằng Luân ấy coi như chấm dứt tại đây đi.
Tôi nói thật những gì nghĩ trong lòng, Minh vẫn ko nói gì mà cứ im im nhìn tôi. Thấy hơi thừa thãi tôi lục túi tìm thuốc mà quên mất thuốc vẫn để trong phòng mình. Đang do dự định đứng dậy tạm biệt thì bỗng cảm giác có vài ngón tay mềm mại, man mát dần dần dưới cằm rồi chạm lên vùng quai hàm tôi.
– Quay đây tôi xem nào… Mẹ thằng mất dạy, nó để sẹo trên mặt anh này … Hừ, mặt mũi đã chẳng đẹp đẽ gì cho cam, lại còn cao thượng tha thứ cho nó chứ. Ban nãy mà tôi ko kìm đc là đã kể với a.Hưởng rồi.
Tôi cười gượng tránh khỏi bàn tay Minh, vết sẹo trên ve lông mày này có đáng gì đâu khi từ lâu tôi đã ko còn quá chú ý tới ngoại hình của mình. Bỏ qua chuyện lần này cũng chẳng phải cao thượng gì. Đơn giản chỉ là tôi ko muốn những rắc rối nảy sinh sau đó sẽ xảy ra với Minh mà thôi.
Ai cha, suy nghĩ và tính toán xem ra cũng có đường sâu xa và vẹn toàn đấy. Cơ mà sau cùng, tất cả có lẽ cũng chẳng bằng 1 ánh mắt, 1 nụ cười, 1 lời nói của ai đó…
Trong tích tắc tôi chua chát tự hổ thẹn với sự nhỏ nhen vừa nhen nhóm trong lòng. Nhận ra Minh vốn dỹ còn giận mình trước buổi nói chuyện tối nay nên liền đứng dậy theo “trật tự” vốn có. – Tôi về đây, cái My chắc tắm xong rồi.
– Hoàng này…
Nghe Minh gọi tôi ko nói gì mà chỉ quay nửa người lại.
– Tôi vẫn chưa cảm ơn anh vụ ốm lần trước… Hn mới biết vì tôi mà anh bị cấm thi “phân tích chiến lược kd”. Cũng lại là anh giấu tôi… haizz, môn đó học trình khá nhiều…
Ko hiểu nổi cả ngày hn cô ấy làm gì, ở đâu, gặp ai mà lại có thể truy ra cùng lúc nhiều chuyện như vậy. Tôi cũng chẳng biết nói gì hơn chỉ đành nhún vai coi như sự đã rồi ko thể thay đổi. Vừa định quay lại tư thế ban nãy thì 1 lần nữa bị Minh kéo lại bằng câu hỏi tiếp theo…
– Chờ đã, vụ chuyển đồ hq anh… có bị sếp nói gì ko? Liệu vẫn ổn chứ… hq máy tôi bị sụt nguồn nên ko gọi cho anh đc. Về đến nhà chưa kịp hỏi thì lại cãi nhau, haizz…
– Ko có gì đâu, thôi nhé tôi về đây.
Tôi định nói nhiều hơn, dài hơn nhưng do dự 1 hồi quyết định đáp lại chỉ 1 câu ngắn gọn rồi trở về phòng mình. Minh có vẻ hơi hụt hẫng trước thái độ lạnh nhạt khác hẳn sự xuề xòa thường ngày của tôi. Vốn dỹ có lẽ cô ấy hy vọng có thể nhân buổi nói chuyện này mà làm lành những xích mích ko đáng có giữa 2 đứa. Tiếc là ngày hn tôi lại dở chứng khó tiếp nhận sự hòa hảo đó như mọi ngày.
***
Những ngày tiếp theo, không khí mùa đông ngày 1 lạnh cũng như ngấm dần vào quan hệ giữa 2 chúng tôi. Minh vẫn qua chơi với My nhưng những lần rủ rê ăn vặt hay nói chuyện đã ít hơn hẳn lúc trước Tôi đoán đó là cách cô ấy thể hiện sự tôn trọng như tôi đã yêu cầu. Về phần tôi và cô ấy thì vẫn là cái lạnh lẽo như đá bào ngày 1 dày thêm. Lâu dần đóng thành tuyết trong ngăn đông tủ lạnh. Minh ban đầu còn chủ động mở lời nhưng vấp phải sự hờ hững bất thường của tôi nên sau dần cô ấy cũng đành buông bỏ nỗ lực.
Duy trì tình trạng đó với Minh thực tôi cũng thấy mệt mỏi lắm. Chẳng hề muốn chút nào nhưng cứ mỗi lần muốn từ bỏ là bên trong tôi lại cố chấp gào thét 2 chữ “tự tôn”. Bám lấy nó để duy trì sự cố chấp trong thái độ của mình. Con người quả thực là tổng hòa của những sự mâu thuẫn. Ngay lúc này tôi cảm thấy mình ko còn là chính mình, đang bị sự cố chấp bủa vây. Chẳng lẽ tôi làm vậy là vì bản thân đang hy vọng cô ấy nhìn thấy thứ gì khác ở mình ư…
“Look, Dick look, look at Jane
See Jane laugh and play
Look, Dick look, see pretty Jane
I’m gonna marry her someday”
Ngồi lái xe mà đầu óc cứ rối ren, bất nhất khi nghĩ về chuyện ko vui đó. May sao giai điệu “Dick and Jane” vang lên đúng lúc giúp tôi “phát quang” lại tâm trí mình.
– Bài này hay thật!!!
Tôi cảm thán nhận xét mà như thầm cám ơn bài bát vừa rồi đã giúp mình. Nếu hn ko đi cùng Nhung, hẳn tôi đã ko thể biết đc 1 bài hát nhẹ nhàng mà sâu lắng như thế.
– Ừ, những bài cổ cổ thế này nghe đi nghe lại mãi mà ko chán.
– Về bất ngờ thế này chắc mẹ Nhung sẽ vui lắm.
– Mình cũng mong vậy, mà bắt tội Hoàng quá, vừa chạy hàng xong là lại tới giúp mình luôn, hì. – Nhung nhìn tôi cười rạng rỡ.
– Có gì đâu, sếp giao mình con xe này bảo chạy nhiều cho quen để cuối tuần vận chuyển hàng cùng đoàn ấy mà.
Quả thật đang từ xe tải thuần, giờ đc đặt mông lên chiếc bán tải Hilux dù là đời cũ này cũng là cả 1 sự “nâng cấp” đáng kể cho “bàn tọa”. Cũng nhờ nó mà tôi tự tin đưa Nhung về quê hơn là đi trên những chiếc xe tải thô dã kia.
– Hoàng đi như vậy có cho em gái đi cùng ko? Em gái tên My phải ko?
– À, nó mới 15t, mình nghĩ là còn hơi nhỏ cho những chuyến đi ntn.
– Trời, 15t giờ chúng nó lớn lắm rồi đó Hoàng, em gái mình hơn My có 1t cũng đi mà. Chưa kể năm nay nó 12 cuối cấp rồi mà có ngại gì đâu.
– 16t… em Nhung học sớm 1 năm vậy cũng xem như già dặn hơn em mình 2 năm. Có khoảng cách cả về nhận thức lẫn ý thức đấy.
Nhung nghe tôi nói vậy chỉ cười nhẹ, ngón tay vẫn ko thôi lần mò kiểm tra số thuốc trong balo cùng 1 số túi đồ mang theo để ở ghế sau.
Lần về thăm mẹ này của Nhung khá vội vã vì chỉ đi trong 1 buổi chiều nên 2 mẹ con ko có cả tg ăn với nhau bữa cơm. Mẹ Nhung dạo này có vẻ mệt mỏi và kém sắc hơn, có lẽ vậy mà tỷ lệ thuận với số thuốc mỗi lần Nhung mang về.
– Mệt thì ngủ chút đi, cũng 6 rưỡi rồi đấy. Về đến HN chắc vừa tròn 7h tối.
– Có buồn ngủ đâu mà, mà có buồn thì cũng cố phải thức. Chứ ko có người nói chuyện, Hoàng ngủ gật theo thì chết mất, hì hì.
– Ngủ sao đc, hề. Mà Nhung này, ban nãy ngồi nói chuyện có nghe cô nhắc đến chuyện du học gì đó thì phải.
– À, cái đó là về chương trình du học nâng cao trình độ sau đh ở trường mình ấy mà.
– Hình như Nhung cũng nằm trong diện xem xét xin học bổng thì phải.
– Oh, học bổng này từng là mục tiêu của mình nhưng giờ mình thấy ko cần thiết nữa.
– Sao vậy, mình tưởng nó từng là mục tiêu phấn cuả Nhung?
– Lúc đó khác với bây giờ vì bây giờ mình còn có mẹ, làm sao mình có thể đi xa đc chứ. Sắp tới ra trường đi làm rồi mình sẽ thuê nhà đón mẹ lên ở cùng để tiện chăm sóc và chữa bệnh.
– Chắc vì tính toán như vậy nên… mới xung đột với bố phải ko?
– Chuyện đó… mình cũng chẳng biết làm sao cho phải nữa, mình ko hiểu tại sao bố mình lại sắt đá đến vậy. Dù gì thì hiện tại ông ấy còn có dì (dì ghẻ) và em gái mình. Còn mẹ thì chỉ có 1m mình… Haizz… Hoàng ko biết chứ trước đây mình là 1 con bé khá tham vọng đấy. Nhưng giờ mong muốn lớn nhất của mình chỉ đơn giản là mẹ mình khỏe mạnh và 2 mẹ con đc ở cùng nhau. Chỉ cần đc vậy thôi là mình mãn nguyện lắm rồi.
Nhung nhẹ giọng, mắt mơ hồ tan ra theo từng khoảng sáng lòa vàng vọt của dãy đèn cao áp 2 bên đường.
***
4h rạng sáng chủ nhật…
Hành trình từ thiện mà tôi tham gia vào phút chót cuối cùng cũng đến. Cả đoàn gồm hơn chục chiếc xe vừa làm nhiệm vụ chở người kiêm tải hàng bắt đầu chờ tập kết, rồng rắn nhau lên đường.
– A.Phong lát nữa định sẽ hát mấy bài tặng các em nhỏ đấy?
1 giọng nói trong trẻo vô cùng dễ nghe vang lên ko xa sau lưng tôi. Khiến cho ko ít thanh niên xung quanh phải ngó nghiêng, tò mò để ý. Phần vì chất giọng khá hay, phần nữa có lẽ quan trọng hơn là vì nhan sắc chủ nhân cuả giọng nói đó. Tôi lười biếng ko quay lại vì thừa biết đó là Đan Hạ – em gái cùng cha khác mẹ với Nhung. Cô gái tiệm cận tuổi 17 này quả thực ko có nhiều điểm tương đồng so với Nhung. Có lẽ là vì cả 2 đều giống mẹ mình hơn ở ngoại hình. Đan Hạ mũi cao, mặt tròn xinh và đặc biệt là đôi mắt to sáng, mở ra sâu hun hút đối với người đối diện. Dáng người nhỏ nhắn khoác trên mình chiếc áo khoác phao vàng cải đen. Từ lúc Hạ xuất hiện là hầu như dính cạnh bên Phong. Dáng vẻ vô cùng trẻ trung, hiện đại. Nhung và Minh thì ra dáng trách nhiệm hơn khi cùng 1 số chị em trong đoàn kiểm tra lại thực phẩm, thuốc men cùng nước uống. Ban nãy lúc đưa Minh ra bãi tập kết, suốt quãng đường Minh chỉ nói mỗi chuyện cái Huyền dính cảm cúm, ko kịp khỏi để cùng đi. Sau đó liền nhắm mắt thiếp đi luôn, ko rõ là ngủ thật hay ngủ vờ nữa.
Cả đoàn xe bắt đầu lăn bánh trong giá lạnh khi trời vẫn còn tù mù bao phủ hoàn toàn bởi bóng tối. Các xe nôí đuôi nhau chạy thành hàng. Vì số lượng hàng hóa vận chuyển khá lớn nên mọi người đều rất tập trung trong suốt cuộc hành trình.
– Đẹp thật!!!
Minh ko kìm đc phải thốt lên khi đoàn xe bắt đầu tiến dần vào phố thị vùng cao. Trời lúc này đã bắt đầu có nắng nên những cung đường mây nắng vàng rực rỡ ôm dọc theo những con sông bạc bao quanh núi đồi xanh thăm thẳm hiện ra đẹp đến mức ngộp thở. Phố thị nằm lưng trừng như 1 thung lũng bao quanh bởi các dãy núi nên những đám sương mù dày đặc thỉnh thoảng vẫn sà xuống chênh vênh trước mũi xe. Nhìn đẹp nhưng cũng khá nguy hiểm. Tiếng máy xe rùng rùng rộn rã, xua tan không gian yên tĩnh của phố thị vùng cao trong sương. Đây cũng là đoạn đường đẹp hiếm hoi đã qua vì theo lịch trình thì chặng đường phía trước mới thực sự khó khăn.
Chạy xe đã lâu nên cả đoàn quyết định dừng lại ăn uống nghỉ ngơi tại 1 nhà hàng. Minh cùng vài chị em mua thêm 1 lượng lớn rau cải rừng và dưa chuột. Trong khi Nhung nhanh nhảu mượn nhà hàng nước và chậu rửa, tranh thủ rửa sạch rau dưa, hoa quả. Phong thấy Nhung ôm từng bó rau lớn liền xắn tay giành hết phần bưng bê. Đan Hạ thấy vậy cũng líu ríu tham gia. Tôi ko nhìn nữa, mở nắp capo kiểm tra lại két nước và 1vài thứ. Vô tình lướt qua khoảng hở capo thì chợt thấy Minh đứng cách đó khoảng 5m đang đăm đăm nhìn cảnh Phong và Nhung líu ríu bên cạnh nhau, bê đồ ra vào nãy giờ.
***
– Hoàng và Minh ổn chứ?
Nhung gọi điện cho tôi hỏi han tình hình, cô ấy ngồi cùng xe với Phong và Hạ trên 1 chiếc suv 7 chỗ. Ban sáng tôi ngỏ ý để Minh qua đấy ngồi cho vui nhưng ko hiểu sao cô ấy vẫn quyết định ngồi lại xe tôi – 1 trong những chiếc chở nhiều hàng nhất đội – để rồi trong suốt quãng đường đi là không khí có phần lặng lẽ trong khoang xe. Những mẩu đối thoại nhát gừng, vụn vặt ko nhiều, thay vào đó là tiếng lách tách phát ra liên tục từ chiếc máy ảnh của Minh. Dù sao việc câm như hến để có đc những khung hình đẹp như tả thực thế này cũng coi như là gỡ vốn ko tồi.
Đi thêm 1 lúc nữa, đoạn xương xảu khó nhai nhất của hành trình bắt đầu hiện ra… chính là đoạn đường dẫn vào bản. – Anh đi đc chứ?
Minh nhìn tôi có chút lo lắng, con đường trước mặt không nằm trong hệ thống đường tiêu chuẩn, đa phần là đường đất lầy. Mặt đường toàn nghiêng ra ngoài vực, kể cả ở những khúc cua nên lái xe phải vô cùng bình tĩnh và cẩn trọng.
– Cứ từ từ, cẩn thận là đi đc thôi.
Tôi nhẹ giọng trấn an, nhận thấy bàn tay đã nắm chặt volang nãy giờ.
Cả đoàn xe ì ạch nối đuôi nhau, vừa “bò” vừa hy vọng trời ko mưa. Qua hết đường đất lại đến đường đá, đá núi mới đổ nên rất sắc, luôn chầu chực chém đẹp những chiếc lốp xe ngon lành mỗi khi đi qua.
Trời khô ráo nên cả đoàn may mắn vượt qua quãng đường khó 1 cách an toàn. Tuyến đường liên huyện phía trước đã bắt đầu đẹp hơn nhưng những khúc cua gấp liên tiếp vẫn khiến ko ít thành viên trong đoàn phải quặn ruột trước sự uốn lượn của nó.
***
Điểm trường cuối cùng cũng hiện ra trước mắt. Nhìn từ bên này sườn núi, đã thấy xa xa cờ chăng, bạt dựng và đông đảo những em học sinh đứng đón đoàn kín cả sân trường. Vậy là sau 11 tiếng hành trình ròng rã, chúng tôi cũng đã tới được nơi đây. Nhìn bọn nhóc trẻ con ngóng nhìn những món quà chất đầy trên xe mà cảm giác thấy bồi hồi lạ.
Mọi thành viên trong đoàn đều ý thức rõ vai trò và nhiệm vụ của mình. Gần như ko kịp nghỉ ngơi, tất cả đều tự giác bắt tay ngay vào việc. Tôi ở trong nhóm bốc dỡ, trực tiếp chia người tháo dỡ. Phân người bốc hàng lần lượt đem vào tặng các em nhỏ. Nhóm ban tổ chức thì nhóm họp với các cán bộ nhà trường về kế hoạch và kịch bản cuả chương trình. Nhóm hậu kỳ bắt tay ngay vào việc dựng sân khấu với điểm nhấn là cây thông và ông già noel khiến lũ trẻ tò mò ngơ ngác mà cũng thích thú vô cùng. Nhóm các ”nghệ sĩ” ko chuyên tranh thủ tập lại tiết mục phía sau sân khấu vừa dựng. Nhóm này tất nhiên có Nhung và Minh dưới sự chỉ đạo của Phong. Tổ âm thanh ánh sáng lúi húi cắm cắm, chỉnh chỉnh loa đài. Lại chuẩn bị sẵn 1 máy phát điện loại to mang đi từ nhà để phục vụ cho chương trình ca múa nhạc. Nhóm cuối cùng chắc là nhóm truyền thông của cty Phong. Chạy lui chạy tới quanh sân trường để ghi lại những hình ảnh chọn lọc ấn tượng nhất. Tất cả đều diễn ra trong không khí khẩn trương vì trời càng lúc càng về tối.
Trong ánh hoàng hôn rực rỡ màu vàng đượm của buổi chiều tà. Chương trình ca múa nhạc cây nhà lá vườn do các nghệ sĩ “ko chuyên” trong trường và của đoàn tưng bừng diễn ra. Phong và Nhung vừa đàn vừa hát song ca rất ăn ý. Minh và Hạ cũng góp mỗi người 1 bài. Sau đó còn là những phút nhảy ngẫu hứng theo nhạc khá sôi động và thú vị. Có lẽ chưa bao giờ, ở nơi vùng cao hẻo lánh này lại có 1 chương trình ca nhạc lớn như thế, âm thanh và ánh sáng rực rỡ đến thế. Khán giả lúc này không chỉ có các em nhỏ trong trường mà còn có rất đông bà con trong bản kéo nhau tới xem. Ban đầu, bà con còn ngại, cứ đứng trên tít vách núi trông xuống, phải đến khi thầy hiệu trưởng trường gọi loa mời xuống chung vui với các cháu. Mọi người mới mạnh dạn dắt nhau ùa vào sân trường.
Sau nhiều tiết mục đầy chất cống hiến thì chương trình ca múa diễn ra trên đỉnh núi mờ sương ấy cũng kết thúc khi ánh chiều tà hoàn toàn vụt tắt. Chúng tôi tranh thủ ăn thật nhanh những suất cơm nguội ngắt đã c.bị trước đó. Rồi mau chóng thu dọn đồ đạc, khẩn trương lên xe sớm nhất có thể khi những đám mây dông trái mùa đang chầu chực sẵn trên các đỉnh núi. Ai cũng hiểu, nếu trời mưa thì đường ra khỏi “cục xương” khó nhằn sẽ cực kì nguy hiểm, viễn cảnh phải ở lại bản chờ đường khô hoàn toàn có thể xảy ra.
***
Buổi tiệc nào cũng phải kết thúc, cuộc gặp nào rồi cũng phải chia tay…
Cả đoàn chia tay dân bản và các em nhỏ rồi tất tả lên xe ra về. Trời tối, đường xấu, cả đoàn xe phải dò dẫm trên những con đường ngoằn ngoèo theo sống núi. Xe đi đến đoạn đường nhiều khúc cua tay áo liên tiếp thì trời đột ngột đổ mưa. Mưa sầm sập đập quật vào kính lái, ko to lắm những tôi và Minh dù căng mắt cũng chẳng thể thấy rõ đường ngoài những vệt nước trắng xóa. Đường xuống núi dính nước mưa trơn như 1 cái chảo mỡ nên việc đổ dốc có thể là tai họa nếu xe mất lái.
– Hay là dừng lại đi.
Minh nhìn tôi với vẻ lo lắng thực sự, tôi cũng hoang mang ko kém vì mặc dù đường đèo vùng núi cũng đã đi tương đối nhiều trước đó cùng các ae trong đội xe. Nhưng đường bùn lầy vì mưa thế này quả thực vô cùng nguy hiểm khi chỉ cần 1s mất lái là đủ để chiếc xe lao đầu vào vách đá hoặc rơi xuống vực.
Nhưng ko đi ko đc vì còn 1 xe đang ở phía sau. Xe chở Nhung và Phong đi tốp đầu đã qua đc 1 đoạn khá xa thì xe mình cũng phải đi đc. Điều an ủi là quãng đường đất còn lại không nhiều.
– Yên tâm đi, tôi sẽ đi thật cẩn thận mà.
Tôi hạ quyết tâm cho Minh yên lòng rồi dò dẫm thật chậm từng mét một trong tiếng tim đập thình thịch của cả 2. Xe trôi từ từ xuống dốc qua các khúc cua tay áo trong sự nín thở. Tới một khúc cua dốc gắt và hẹp, xe đột ngột mất bám, gần như c.bị trôi ngang xuống phía vực.
– Ối, coi chừng!!!
Minh hoảng sợ hét lên, tôi căng thẳng gấp gáp đánh hết lái. Bánh xe bị quay ngược bất ngờ tạo thành lực kéo chiếc xe lao về phía vách núi, chao đảo…
– Bụp!!!
Tiếng kêu phát ra từ phần đầu và gầm xe, liền sau đó chiếc khựng lại ko thể di chuyển thêm đc nữa.
Tôi và anh tài xế xe sau cùng nhảy xuống xem xét. Ra là bánh xe trước bị sụt phải 1 hố đất ngay cạnh mép núi dẫn đến đụng gầm, xe ”mắc cạn” luôn.
– Cũng may vừa rồi nó trượt lại vào phía núi chứ ko trượt ra ngoài vực. Hút chết nhé!!!
Anh tài xế lắc đầu nhìn tôi cười khi cả 2 tay xẻng tay cuốc cố gắng san bằng thật nhanh hố sụp để chiếc xe có thể di chuyển trở lại.
– Sắp đc chưa Hoàng? – Minh rời khỏi xe với chiếc đèn pin trên tay. Ánh đèn lờ mờ tỏa ra xung quanh thấy đc bóng cô ấy đang bị cả 1 màn mưa phủ lên.
– Vào trong xe đi Minh, ra ngoài này làm gì vậy?
Minh ko nói gì, vẫn đứng yên soi đèn cho chúng tôi đào đất. Tôi biết cô ấy vừa có ý muốn giúp mà làm vậy chắc cũng để thể hiện phần nào sự ức chế cuả cô ấy với tôi trong suốt 1 tuần qua. Trời mùa đông trên vùng cao vốn đã rất lạnh, nay thêm mưa gió lại càng cắt da cắt thịt. Áo mưa cùng áo khoác dày cũng chẳng ăn thua, mỗi lần hít thở là lạnh đến tê buốt hết cả khoang ngực. nỗi ê ẩm khó chịu lan ra cả sống lưng.
Hố sụp đc lấp, chiếc hilux đã có thể tự mình thoát ra. Nhưng trời vẫn mưa biến con dốc trước mặt như vừa đc rưới 1 lớp “mỡ bò” bằng bùn lầy. Xe chạy chậm nhất có thể mà 2 bánh sau vẫn đảo như chó vẫy đuôi. Cả 2 xe đi cố thêm vài chục mét nữa thì gặp 2 xe khác cũng trong tình trạng tương tự nên quyết định dừng lại chờ mưa tạnh bớt mới dám đi tiếp. Hơn chục xe đi đầu trong đó có xe cuả Nhung do kịp vượt qua đoạn lầy này lúc mưa còn nhỏ nên đã thoát đc ra đường lộ. Cả đoàn vẫn liên lạc thường xuyên với nhau nên quyết định chia làm 3 tốp. 1 tốp về trước, 1 tốp 2 xe ở lại trực chiến chờ yêu cầu giúp đỡ từ tốp 4 xe kẹt lại sau cùng của chúng tôi.
– Tay anh chảy máu rồi kìa, ko cảm thấy gì à… Đưa đây tôi xem nào.
Minh cầm tay tôi xem xét rồi tìm hộp cứu thương đã cất sẵn trên xe từ sáng. Vết thương này là do ban nãy vội đào đất mà trượt vào xẻng của anh tài xế kia. Vết rách ngay gần ngón cái, ko phải là nhỏ nhưng vì mải làm nên tôi cũng chẳng để ý, giờ nghe Minh hỏi mớ nhớ ra. Cồn rửa, thuốc đỏ, cloxit, cuối cùng là băng gạc… Có lẽ do đã quen xử lý vết thương cho tôi nhiều lần nên cô ấy làm nhanh lắm. Thoắt cái bàn tay trái tôi đã kín như bưng, trắng phau màu gạc sạch sẽ.
– Cảm ơn.
Minh im lặng sau lời cảm ơn của tôi, bên ngoài trời vẫn mưa rả rích dù đã nhỏ bớt phần nào. Ko gian xung quanh đen 1 màu mực, chỉ nhấp nháy có ánh đèn cảnh báo của 4 chiếc xe lập lòe như ma chơi.
– Lúc nãy cô hát hay lắm, sao chỉ hát mỗi bài mà ko hát thêm bài nữa.
– Phải để cho người khác hát nữa chứ, đâu có nhiều tg cho mình đâu. Mà hát hay nhất hn phải là lúc a.Phong song ca cùng chị Nhung.
Tôi nhìn Minh cười mà thấy nét cười ko đc tự nhiên mọi khi. Chịu để ý sẽ thấy Phong hn hỗ trợ Nhung trong khá nhiều việc. Dường như chỉ trực chờ Nhung làm 1 việc gì đó là anh ta sẽ lập tức có mặt để giúp đỡ. Mà phần lớn những việc Nhung làm Minh đều tham gia. Hiển nhiên sẽ ko khó để cô ấy thấy những điều đó.
– Lúc hát nhìn 2 người họ rất đẹp đôi, kể cả lúc bình thường cũng vậy. – Minh tiếp tục cảm thán, mí mắt hơi cụp xuống.
– … Hơi tiếc là họ lại chỉ là bạn, Nhung vô tư lắm nên chỉ xem Phong như 1 người bạn… cao hơn nữa thì chắc là anh trai thôi. Haizz… – tôi ngả người châm thuốc, thở dài với chính điều mình vừa nói.
– Điều đó… làm sao anh biết đc? – Minh lập tức nhìn thẳng về phía tôi, điều mà cô ấy ko hề làm trong suốt chuyến đi này.
– Nhung nói với tôi như vậy. – dứt lời tôi nằm ngửa người tựa đầu vào thành ghế. Buông thả mình theo làn khói trắng nhờ vừa thở ra. Mông lung ko biết mình làm vậy là đúng hay sai nhưng lời đã nói ra thì ko thể thu lại nữa rồi.
– Hết giận tôi rồi chứ. – tôi cố tìm 1 chủ đề khác để bản thân khỏi bị chi phối bởi những cảm xúc lạ vừa khởi phát trong lòng.
– Câu này phải là tôi hỏi anh mới đúng. – Minh thấy tôi mở lòng liền nhếch khóe miệng.
– Sao nào?
– Hừ, đàn ông con zai gì mà thù dai như…
– Như cái này phải ko… Ái da, đau, đau… tay tôi vừa bị thương xong mà… hê hê…
Minh nói chưa hết câu đã bị tôi ấn đầu, xoa mòng mòng. Tức khí quá bèn đấm xoáy tôi mấy phát vào người khá đau mặc cho tôi cầu xin trong tiếng cười nhăn nhở… Trời bấy giờ cũng đã ngớt mưa đi khá nhiều. Nhấp nhấp lại chân côn, chân phanh, khả năng phải đêm nay mới về đc tới HN…
***
Gần 1 tháng sau chuyến đi từ thiện cũng là lúc chúng tôi hoàn thành xong học kỳ 5 của mình. Thời điểm này hầu hết các sv ngoại tỉnh đều đã trở về quê nghỉ đón tết âm. Chỉ còn số ít như tôi và Minh vẫn còn trụ lại HN vì công việc làm thêm hàng ngày. Xóm trọ cũng vì vậy trở nên thưa thớt vắng vẻ hơn.
Đứng trong bãi xe của đội sau chuyến hàng cuối ngày, tôi băn khoăn, lơ đễnh nhìn màn hình đt. Túi thuốc bổ trên tay mới mua đc, muốn gửi cho mẹ Nhung mà đã 2 ngày hn tôi thể ko liên lạc với cô ấy. Ban nãy nhận đc cuộc gọi Minh nhờ tôi qua đón đến quán cafe của Phong cũng vì 2 ngày hn Nhung ko đến quán. Quán thiếu trầm trọng người chơi nhạc nên buộc Phong phải đi tìm sự giúp đỡ. Tất nhiên là Minh cũng ko có lý do gì từ chối cả.
Tôi đón Minh vẫn ở clb múa hát cũ, ngồi chờ Minh xếp nhạc cho bọn trẻ nhảy múa mà lòng tôi cứ nóng râm ran 1 cách khó hiểu. 1 cuộc gọi đến nhưng là của My báo tối nay phải ở trường tập văn nghệ nên về muộn. Tôi thở dài cố gọi lại lần nữa cho Nhung nhưng đáp lại vẫn chỉ là giọng nói mặc định đáng ghét của tổng đài.
– Cảm ơn Minh và Hoàng nhé, hn cuối tuần mà quán lại nghỉ mất 2 tay nhạc, thật khó quá!!! – Phong ra tận ngoài cửa đón Minh và tôi.
– Có gì đâu anh, cũng mấy khi ae mình có dịp chơi nhạc cùng nhau đâu. – Minh cười rạng ngời nhưng lúc này điều tôi quan tâm lại là chuyện khác.
– Đã 2 ngày Nhung ko đến quán rồi hả anh?
– Ừ, mình gọi nhưng ko đc, thậm chí 2 hn Nhung cũng ko có ở nhà. Mà Nhung có… liên lạc gì với Hoàng ko? – Phong nhìn tôi chờ đợi, tôi chưa kịp trả lời thì 1 giọng nói trong trẻo từ bên trong quán vọng ra theo tiếng người xuất hiện.
– Anh ơi, có tin từ chị em rồi… cô giúp việc vừa gọi báo chị Nhung em vừa mới về nhà. Thôi, giờ chắc em cũng về luôn đây, ko ở lại đc nữa đâu. – Đan Hạ từ trong quán đẩy cửa bước ra. Nét mặt vừa mừng vừa hồi hộp.
– Em về luôn ah… Ừ, vậy đợi chút để anh lấy xe…
– Anh cứ ở lại đi, quán đang thiếu người mà. Hạ để em đưa về cho.
Phong lưỡng lự 1 hồi có vẻ hơi do dự trước đề xuất của tôi. Đúng lúc tay Chung guitar chạy ra kêu khách đang í ới gọi nên anh ta đành phải đồng ý. Miễn cưỡng cùng Minh trở vào quán làm tiếp công việc của mình.
Quãng đường về nhà Nhung ko phải là ngắn nhưng suốt quãng đường tôi ko nói chuyện nhiều với Hạ ngoài vài câu hỏi xã giao cho có lệ. Tập trung vào chạy xe và chạy thật nhanh trong mức an toàn. Ko hiểu sao tâm lý của tôi lúc đó lại lạ lùng đến thế.
– Chị cháu đang ở trong nhà phải ko… A.Hoàng cùng vào vố em luôn đi.
Hạ nói rồi nhanh chân nhảy nhón vào nhà khi cô giúp việc mới mở đc 1 bên cổng. Tôi cũng khẩn trương theo Hạ đi sâu vào bên trong. Còn chưa kịp quan sát, ngắm nghía ngôi biệt thự thì tiếng đối thoại từ bên trong vọng ra đã chiếm lấy toàn bộ sự chú ý của tôi.
– Con ko thể tự tiện bỏ đi 2 ngày rồi lại về đây yêu cầu bố 1 khoản tiền vô lý như vậy đc.
– Bố, trước đây con chưa từng cầu xin bố chuyện gì to tát. Lần này chỉ xin bố đáp ứng cho con mượn số tiền này thôi, sau này con sẽ kiếm gửi trả lại bố. Số tiền này đối với bố có thực sự to tát đến mức bố ko thể giúp dù cho con gái mình đã lên tiếng cầu xin.
– Tiền bạc đều là mồ hôi công sức làm ra, chưa kể số tiền này ở tuổi của con cũng ko phải là nhỏ. Bố ko thể cho con nếu ko biết rõ mục đích thực sự của nó.
– Nó quan trọng với tương lai con, quan trọng với cả cuộc đời con. Như vậy đã đủ quan trọng với con chưa ạ!!!
– Nếu con trước sau vẫn chỉ biết nói đi nói lại duy nhất 1 câu đó thì kể cả 1 đồng bố cũng sẽ ko cho.
– Vậy việc mẹ con bị ung thư sắp chết có phải việc quan trọng với con ko thưa bố…
Tiếng nức nở rấm rứt mang theo sự kìm nén khi tôi và Hạ đi đến trước cửa phòng nơi phát ra những tiếng đối thoại…

***


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.