Ngự Nữ Tâm Kinh

Chương 76



Tiểu Vi chán ghét nhìn chằm chằm Sa Thất, toàn thân như rớt vào hầm băng, nữ nhân tâm lý yếu nhược, nàng cao giọng hô lên thất thanh

“Cứu mạng! Cứu mạng!”

“Ha ha! Cứ kêu đi, nơi này cách xa quan đạo, gào phá cổ họng cũng không có ai đến cứu ngươi đâu!”

Sa Thất đắc ý nói.

“Phá cổ họng, phá cổ họng”

Một âm thanh nữ nhân hô.

Giang Tiểu Vi hấp háy đôi mắt thầm nghĩ

“Đây không phải giọng ta kêu!”

“Người nào gọi tên ta, Phá cổ họng tới đây!”

Thanh âm một nam nhân

Sa Thất sờ sờ cái miệng của mình sắc mặt đột biến

“Đây cũng không phải giọng ta!”

Một thanh âm lanh lảnh từ đằng sau Sa Thất truyền lại:

“Phu quân ơi, chàng không phải bảo ta bớt lo chuyện người dưng ư, sao chàng lại không nhịn được trước cả người ta thế!”

Thanh âm lúc trước nũng nịu từ phía sau truyền đến
Truyện được đăng tại TruyenCv [.] com
“Phu quân nha, không phải ta thích xía vào, chủ yếu là nửa con thỏ này nếu không ăn sẽ bị hư, nếu không ta lười quản đấy! Ai nha còn có xúc xích nướng này!”

Sa Thất cả kinh mồ hôi lạnh toát ra, hai người này võ công thật đáng sợ, thần không biết quỷ không hay tiêu sái tới sau lưng mình, muốn lấy mạng mình chẳng qua chỉ là tiện tay mà thôi. Hắn không dám cuồng vọng khinh thương hai người này. Chợt thấy mỹ phụ kia cầm thỏ nướng chia cho nam tử kia một nửa, hai người ăn như lang như hổ, trong lòng âm thầm cao hứng trở lại.

“Nhược Tuyết tỷ, đừng ăn, có độc!”

Tiểu Vi lúc Vạn Lý Minh bị hỏa thiêu có gặp qua Nhược Tuyết một lần, chỉ là khoảng cách quá xa, nhìn không rõ ràng, còn tưởng rằng cô gái trước mắt là Nhược tuyết.

Lâm Tố cùng Chung Vô Nhai đều dừng nhai nuốt lại, tò mò nhìn Tiểu Vi, hai người đồng thời hỏi:

“Ngươi có gặp qua Nhược Tuyết?”

“Vâng đúng vậy! Ngươi không phải Nhược Tuyết tỷ sao?”

Tiểu Vi có chút buồn bực hỏi.

“khách khách khách..tiểu nha đầu nói thật chứ, ta còn trẻ tuổi vậy sao? Bất quá ta lại thích, chừng mấy ngày không có ăn uống gì, mùi thịt thỏ cũng không tệ, chẳng qua kỹ thuật nướng còn quá kém!”

“A, ta đã nói là có độc rồi các người vẫn ăn sao?”

Tiểu Vi đầu óc có chút quay cuồng, trợn tròn mắt ngây ngốc ra.

Chung Vô Nhai cười nói:

“Phu nhân kêu ta ăn ta dám không ăn sao?”

Lâm Tố cười hì hì liếc hắn một cái, Chung Vô Nhai lập tức biết điều cúi đầu ăn tiếp, điên cuồng gặm xương, không một tiếng động. Nguồn truyện: TruyệnHD.net

“Tiểu nha đầu, ngươi tên gì? Sao lại nằm bất động thế? Sao ngươi lại biết Nhược Tuyết nhà ta? Những người này đến cùng là có chuyện gì xảy ra?”

Lâm Tố gặm miếng thịt nướng trong tay cười mị ngó chừng Tiểu Vi

Tiểu Vi vừa mới thích ứng hai người anh dũng biểu diễn dùng độc, lại bị câu hỏi tiếp theo của nàng làm cho quay cuồng, không biết trả lời làm sao

“Ta là Giang Tiểu Vi, lúc Nhược Tuyết tỷ hỏa thiêu Vạn Lý Minh, ta đã thấy nàng một lần”

“A, Nhược Tuyết nhà chúng ta thật là lợi hại, lại giúp chúng ta báo thù, đốt hang ổ Vạn Lý Minh, phu quân nha sao chàng không chi một tiếng?”

Chung Vô Nhai nhìn Tiểu Vi một chút lại liếc sang Lâm Tố, há mồm “Chi chi chi!”

Tiếp theo lại gặm tiếp miếng xương của hắn.

Lâm Tố cười đến run rẩy hết cả người

“Khách khách khách, phu quân thật là có ý tứ, ta hết hơi rồi!”

Sa Thất nghe những lời này muốn “móc lốp” nửa thanh loan đao trong tay mang theo một cỗ thanh phong, cấp tốc hướng tới cổ Lâm Tố, hắn đang ảo tường cảnh đầu rơi máu chảy, không ngờ mắt hoa lên một cái, trước người đã có thêm một thân ảnh, nửa thanh loan đao đã nằm trong tay đối phương

“Ngươi định giết phu nhân ta, chết đi!”

Độc chưởng mang theo hắc cương khí chậm rãi đánh về huyệt Thiên Linh của Sa Thất, động tác nhìn thật chậm, nhưng hắn không thể tránh dù một chút, chỉ trơ mắt chờ cái chết.

Không có huyết nhục bay tán loạn, cũng không có tiếng kêu thảm thiết, Sa Thất chỉ như điện giật ngã xuống, một dòng kịch độc chạy dọc theo kinh mạch lan tràn khắp cơ thể, da thịt khô vàng biến thành màu đen, cảm giác xương thịt rữa nát đau đớn càng ngày càng mãnh liệt khiến hắn biết mình vẫn chưa chết, mà chết trong lúc này cũng là một loại hưởng thụ. Hắn thế nào cũng không nghĩ ra, đối phương chỉ ra một chiêu có thể đem một nhất lưu cao thủ giết chết, cũng nghĩ không thông vì sao bọn họ ăn thức ăm tẩm độc lại cũng không trúng độc.

Chung Vô Nhai ném thanh loan đao trong tay đi, ngoan ngoãn đứng bên cạnh Lâm Tố tiếp tục gặm xương,

Lâm Tố cười hì hì nhìn Sa Thất bằng một mắt, hài lòng vỗ vỗ đầu Chung Vô Nhai

“Ngoan, yêu lão bà như vậy, Tố Tố hạnh phúc muốn chết! Thật ra thì ta chỉ muốn nói, ta không còn hơi để cười nữa rồi, không hiểu nổi hắn vì sao xuất đao với ta! A, thiếu chút nữa quên, tiểu nha đầu còn đang bên cạnh này! Phu quân trước tiên cho nàng giải dược”

Giang Tiểu Vi ăn giải dược, rất nhanh khôi phục bình thường, đầu tiên cảm tạ một phen vợ chồng Chung Vô Nhai, vừa chạy lại hung hăng đá Sa Nhân Bình mấy cái, trong miệng hộc ra máu, lộ ra vẻ mặt ngu ngốc, đả kích thật lớn khiến tinh thần hắn bất thường, có chữa thì cũng thành ngu si đần độn.

Tiểu Vi móc “Tàn Nguyệt đao phổ” trong ngực Sa Thất ra, đột nhiên hét lên một tiếng

“A, nhiều sâu bọ quá, cả rắn rết”

Lâm Tố đem nàng kéo ra xa một chút an ủi:

“Tiểu Vi đừng sợ, trúng độc chưởng của chúng ta, toàn thân hắn sẽ từ từ rữa nát, huyết nhục trên người thành thức ăn tốt nhất cho độc trùng, đi nhanh một chút thôi, trùng sẽ ngày càng nhiều!”

Sa Nhân Bình bộ dáng ngu ngốc bị côn trùng đốt thanh tỉnh kêu thảm

“trùng a..a….~~”

Chỉ là thanh âm nhỏ dần, hơn ngàn độc trùng bò lên thân thể bọn chúng, thanh âm sha sha truyền đến trong không khí, chỉ trong nháy mắt, độc trùng như thủy triều rút. Lưu lại hai bộ khô lâu, một đen một trắng.
Truyện được đăng tại T.r.u.y.ệ.n.C.v[.]c.o.m
Tiểu Vi nhìn bộ xương trắng kia, sắc mặt rất bình tĩnh không lộ một tia cảm xúc, đột nhiên rút loan đao ra trên không trung hướng về phái bạch cốt xẹt qua, sau đó cũng không quay đầu lại, đi theo sau Lâm Tố cùng Chung Vô Nhai về phía Nghiệp thành

Bạch cốt bị tàn phá, từ từ vỡ vụn, một trận gió thu thổi qua, tro cốt phiêu tán chỉ còn lại một bộ xương đen ở đó, cùng một ít xương thú.

***********************

Hoàng thành. Phủ Mộc tướng quân

Vương Nhạc Nhạc mới đang ăn cơm, kế hoạch giải độc tạm hoãn, cả ngày đều ở đây chiến đấu hăng hái.

Trời đêm, bóng tối an lành bao phủ, lại tuyệt không an tĩnh!

Tiếng rên rỉ cao vút, rõ ràng truyền khắp cả tiểu viện.

Mộc phu nhân mới từ bồn tắm đi ra, toàn thân đổ đầy mồ hôi, nàng phiền não than thở

“Lục Châu a Lục Châu, xú nha đầu này, biết chuyện bung bét lại không lộ diện, ngày mai sẽ thu thập ngươi! Nhạc Nhạc thật đúng là lợi hại, làm suốt một ngày còn không nghỉ ngơi, ta ngủ thế nào được đây?”

Nhạc Nhạc đang nằm lên trên thân thể tươi tốt thành thục của Mặc Linh Tử, hai tay không an phận miết lên bộ ngực sữa, đầu lưỡi thiêu đậu cấm địa mẫn cảm, toàn lực vận động lên xuống nhịp nhành. Ngự Nữ Tâm Kinh trong cơ thể điên cuồng vận chuyển, điện lưu phối hợp hắn chạy nước rút, tâm linh cùng xác thịt thành một thể thống nhất. Hắn hiện tại cũng không phải đang hưởng thụ thú vui nam nữ, mà là đang nghiêm túc trị thương. Hắn chỉ có thể bằng kinh nghiệm phong phú khiến cho cơ thể dưới thân….

“A, a, không được ca ca, hôm nay tha cho Linh nhi đi! A.!.~~…”

Tiếng thét chói tai liên tiếp cũng không khiến Nhạc Nhạc dừng lại, Nhạc Nhạc biết tình huống cơ thể nàng, thói quen lúc cao trào lên mặt kêu mấy câu, chứ hiện tại mới có hai lần, còn có thể kiên trì một khắc đồng hồ nữa!

Vương Nhạc Nhạc trong cơ thể còn ba thành độc tố chưa loại bỏ, thi độc trong “Thực Cốt Chưởng” khiến hắn ăn đủ đau khổ, lại không thể giải quyết toàn bộ vào cơ thể một nàng được, đanh phải tiết ra chút xíu một, hắn càng không biết tiếng chúng nữ trên giường la hét lại giúp hắn dụ dỗ tới một tuyệt sắc mỹ nữ.

Lời dịch giả: chúng ta lại thở phào nhẹ nhõm cho nàng Tiểu Vi, còn cái phúc trong cái họa của Nhạc Nhạc đem đến cho hắn những điều mới mẻ và sung sướng gì. Họa trong phúc, phúc trong họa. Điều gì sẽ xảy đến với các nhân vật? Hãy đóc đọc chương tiếp theo của bộ truyện.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.