Ngự Nữ Tâm Kinh

Chương 74



“Cái gì? Thải Vân cùng tên dâm côn đạo trưởng kí về Vạn Lý Minh rồi, sao lại như vậy?”

Nhạc Nhạc nuốt vào mấy viên thuốc giải độc, tinh thần tốt lên rất nhiều, giọng nói cũng lớn lên, nhảy cà tưng hô lên.

“Ca, huynh trước hết đừng nóng vội, chuyện là như vậy. Ngày đó muội cùng Thải Vân hỏi thăm chung quanh tung tích của huynh, không may đụng phải cái lão đạo trưởng kia bắt Thải Vân cùng hắn trở về, huynh cũng biết Thải Vân sợ nhất sư phụ, không có huynh bên cạnh nàng không dám trái mệnh sư phụ, bất quá nàng chỉ nói ngốc một hồi, hướng sư phụ nói rõ nguyên nhân sẽ trở lại, nhất định là bị lưu lại rồi, Thải Vân lo lắng nhất là ca!”

Mộ Dung Kỳ nhanh chóng đem chuyện trải qua nói nhanh một lần.

Nhạc Nhạc trầm tư không nói, trong mắt đầy sát cơ. “Muốn chính mình sống thoải mái, phải đối với kẻ khác lòng dạ ác độc! Ngươi sống không tốt là bởi vì ngươi sống không đủ ác độc!”

Nhạc Nhạc nhớ tới Toàn Giới đại sư lời lẽ chí lý, lẩm bầm tự nói

“Ta hiện tại sống không thoải mái nguyên lai là không đủ ác độc nha! Không sai, là ta quá thiện lương. Nếu là lòng dạ ác độc một chút giết Sa Nhân Bình, Tiểu Vi cũng sẽ không rời đi, nếu là ác độc một chút cự tuyệt Tiểu Nguyệt cũng sẽ không bị nàng bán đứng, tiện đà lại giúp nữ nhân ngốc Cung Minh Nguyệt kia tóm được mình, Nhược Tuyết cũng sẽ không rơi vào tay tên bất nam bất nữ kia, nếu là lòng dạ độc ác một chút làm thịt dâm côn đạo trưởng kia Thải Vân cũng không cần quản cái gì là sư mệnh sư phụ! Hừ hừ hừ!”

Không khí chung quanh một mảnh rét lạnh, chúng nữ ngâm mình trong nước không nhịn được một trận rùng mình, trong tâm hồn Nhạc Nhạc đang lặng lẽ lột xác. Vài chiếc lá ngô đồng úa vàng ảm đạm rơi xuống không một tiếng động, tương khởi một hồi huyết phong tinh vũ.

“Nhạc Nhạc! Lên nhanh một chút, đừng để các nàng bị nhiễm phong hàn!”

Mộc phu nhân đứng trên bờ, thấy sắc mặt hắn không ổn, khẩn trương nghĩ biện pháp khác khuyên hắn đi lên.

Nhạc Nhạc từ trong trầm tư thức tỉnh. Thấy Tiểu Chi gần nhất đôi môi bị lạnh đến tím tái, áy náy cười nói:

“A, Mộc phu nhân nói đúng, hiện tại đã là cuối thu, ở trong nước không tốt, nhanh lên một chút lên bờ nào!”

Thật vất vả mới khuyên được Nhạc Nhạc lên, lại nói:

“Lục Châu, nhanh đi thu xếp một gian phòng khách, thông tri người trong phủ, mang cho các nàng vài món y phục. Cần những đồ gì khác ngươi tự mình đi lấy!”

Lục Châu cao hứng đáp một tiếng, chạy đi đon đả.

Mộc phu nhân hướng về phía Nhạc Nhạc đang ngẩn người cười nói :

“Ngươi lo lắng làm gì, dù sao khách sạn các ngươi đang ở cũng là do ta mở, cùng ở lại nhà ta có gì khác nhau, nói sau đi, ơn cứu ta lần trước còn chưa có dịp báo đáp, làm sao không biết xấu hổ để cho các nàng ướt đẫm trở về khách sạn, các nàng cứ thế đi ra ngoài, sắc lang trên đường rụng hồn mất! Khách khách khách!”

Nhạc Nhạc lúc này mới chú ý, chúng nữ quần áo trễ nải đường cong lộ ra gần hết, đặc biệt là Mộ Dung Kỳ, sa bào tuyết trắng gần như trong suốt, Nhạc Nhạc híp mắt quét tới quét lui trên người chúng nữ, khóe miệng tà tà cười dâm.

Chúng nữ bị hắn nhìn đến phát ngượng, cười duyên dè chừng Mộc phu nhân phía sau, đi về phía phòng khách. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnHD.net – www.TruyệnHD.net

Không biết Lục Châu có cố ý an bài hay không, quét dọn phòng khách ngay cạnh ngủ Mộc phu nhân, thấy nàng không có phản đối lại càng đắc ý, hớn hở chạy đi đặt quần áo.

Nhạc Nhạc bị độc thương hành hạ, đem Mộc phu nhân đuổi đi, đóng chặt cửa phòng, cười hắc hắc. Chư nữ đã sớm quen thuộc cái vẻ mặt này, cười xấu hổ cởi áo nới dây lưng, nhanh chóng tắm rửa một chút, ngoan ngoãn nằm dài trên giường như phi tử chờ được Nhạc Nhạc sủng hạnh

Lôi thanh cuồn cuộn, kế hoạch phiên vân phúc vũ thuận lợi tiến hành.

Mộc Phu nhân lại buồn rầu đứng ngồi không yên, tiếng rên rỉ vừa như thống khổ vừa như vui sướng kia không ngừng truyền vào trong tai, xuân tâm nhảy nhót như chú hươu con, cứ bồi hồi đi đi lại lại trong khuê phòng, bây giờ mới đổ oán giận lên Lục Châu “xú nha đầu kia, đem các nàng an bài gần như vậy cố tình để ta khó xử đây, làm sao bây giờ mới vừa rồi còn than bệnh, ở đâu ra khí lực lớn như vậy làm cái chuyện này, phi phi! Ta đang suy nghĩ cái gì vậy? Thật muốn đi nhìn lén một cái, đêm tân hôn của mình, chỉ đụng chạm rồi hạ xuống một cái lại đau hai ngày không xuống giường được! Thật không biết hắn làm sao làm được? Phi phi! Ta lại suy nghĩ lung tung!”

Tây bộ quốc.

Bách Độc chướng.
Truyện được đăng tại T r u y ệ n Cv . C o m
Giống như tên gọi, không chỉ hàng trăm chủng loại độc, cuộc sống của sinh vật nơi này cũng mang độc, ngay cả chú thỏ hoang khả ái cũng mang trên hàm răng cận kề nọc độc.

Nơi này vốn hoang sơ, phương viên trăm dặm ngay cả thợ săn cũng không có. Nhưng bây giờ có hai người quần áo không đủ che thân, chỉ dùng da thú che lại những bộ phận trọng yếu như dã nhân, bên trong làn khói độc nồng đậm du lãng, một con độc mãng trưởng thành dài hơn ba thước, trong mắt lóe quang mang xanh lòe, miệng rộng đầy răng nanh cực độc chảy ra dịch nhờn hôi tanh, từ từ hướng bọn họ trườn tới, chỉ phát ra âm thanh sha sha rất nhỏ.

“Ghê tởm! Phu quân! Hay là không nên, chúng ta lại quay trở lại!”

Mấy lọn tóc che kín khuôn mặt, thấy không rõ khuôn mặt, da thịt tuyết trắng

“Ha ha, Tố Tố không nên gấp gáp, rồi sẽ gặp lại mà!”

Hắn chỉ nói một nửa, đột nhiên dừng lại, mùi hôi thối gay mũi từ phía sau ập tới, cự mãng theo đuôi hắn đã lâu rốt cục không nhịn được đói bụng, xuất kích trước.

“Hừ hừ, tên súc sinh này cũng tới khi dễ chúng ta sao? Nếm thử lợi hại của ta!”

Hắn xoay người bay xéo hai trượng, hữu chưởng vung lên mang theo cương khí cực độc, “ba” một tiếng nện ngay giữa hàm răng cự mãng, hai răng lớn gần hai thước chứa đầy kịch độc đồng thời vỡ vụn, rít lên quái dị, lăn lộn vài cái trên mặt đất, cái đuôi “bá” một tiếng vừa hướng hắn đánh tới.

Hắn ngẩn ra, nghi hoặc nói:

“Một chưởng kia đủ để đánh nát một tòa núi nhỏ, lại không thể giết chết một con mãng xà, thật là kỳ quái!”

Cô gái bên cạnh hắn cười nói:

“Phu quân võ công lại thụt lùi rồi, ngay cả con rắn nhỏ cũng giết không chết, mau tránh ra để Tố Tố tới thu thập nó!”

Nam tử kia vốn định đánh thêm mấy chưởng bổ sung nhưng nghe nàng nói xong ha hả cười một tiếng, biết điều lui sang một bên.

Mãng xà đáng thương vốn đã đói bụng ròng rọc kéo nước, lại xui xẻo đụng ngay hai cao thủ võ lâm, chuyện đáng thương còn đang ở phía sau.

Nàng ở Bách Độc Chướng sống hơn hia tháng, độc trùng kinh khủng cỡ nào cũng đã gặp qua, đối mặt với cự mãng tanh hôi chẳng qua chỉ hơi nhẹ nhàng cau mày, chân khí ám tụ song chưởng, thanh sắc cương khí bao vây chặt chẽ mãng xà.

“Ba ba ba!” “Ba ba ba!”

Trong rừng tiết tấu âm thanh đều đặn, còn có tiếng rắn rít gào rên rỉ.

“Phu quân, con rắn này da cứng quá! Năng lực thật là tốt, đánh nó hơn một trăm chưởng rồi mà vẫn chưa chết, chạy hướng kia, lại muốn ăn phu quân nhà ta, không đánh chết ngươi không được, đừng chạy!”

Nam tử kia cười khổ theo sát sau lưng nàng, trong lòng hắn hiểu, Lâm Tố cũng không phải vì mình báo thù, rõ ràng là không thoát nổi nơi này nên bắt nạt mãng xà, như vậy cũng tốt, không cần trút giận lên đầu mình, nghĩ tới đây hắn mới vui vẻ cười, bước chạy cũng thoải mái hơn rất nhiều.

Không biết chạy bao lâu, ánh hoàng hôn lặng lẽ rạch một vệt đỏ nơi chân trời, mãng xà vết thương đầy người, ủ rũ trườn tới bên bờ suối, mặc cho Lâm Tố Tố đánh chửi, cố gắng lê lết từng tấc xuống mặt nước.

Lâm Tố ngẩng đầu nhìn cảnh vật bốn phía, đột nhiên hét lớn một tiếng

“Oa ~~ phu quân! Chúng ta thoát khỏi Mê Vụ sâm lâm rồi, ô ô, thật là cao hứng! Rốt cục cũng thoát rồi!”

Cự mãng bị tiếng kêu của nàng dọa té rớt xuống dòng nước chảy xiết, vô lực quẫy một cái đã biến mất trong làn nước.

“Rắn đâu rồi? Rắn đâu rồi?

Chúng ta muốn hảo hảo cảm tạ nó, là nó dẫn đường cho chúng ta thoát ra!”

Nam tử kia chỉ chỉ xuống dòng nước chảy xiết, trầm mặc không nói.

“Nga, chính là nó nhảy cầu rồi thì không thể trách chúng ta, vốn còn muốn cảm tạ nó, thỉnh nó ăn canh mãng xà đấy! Chính là nó không có phúc khí, không thể trách ta, có phải hay không phu quân?”

Nam tử gật đầu lia lịa, trong lòng thầm suy nghĩ nói:

“Chỉ sợ là phải dùng thịt của nó làm canh, bất quá, ăn nó cũng rất không tệ, chạy một ngày bụng đói cồn cào lên rồi!”

Hai người chạy vội dọc theo bờ sông, chạy đến chân núi, nam tử mới ngửa mặt lên trời cười to Truyện được copy tại TruyenCv.Com

“Ha ha ha! Chung Vô Nhai ta đại nạn không chết, rốt cục cũng tái xuất giang hồ rồi!”

“Phu quân! Người ở đây cười khúc khích cái gì đấy?”

Lâm Tố Tố vặt một dây rừng, đem lọn tóc màu xanh tùy ý vấn lại, lộ ra một khuôn mặt kinhh diễm ôn nhu, chỉ có điều đôi mi thanh tú phảng phất một màu thanh hắc sắc nhàn nhạt.

“Nhân vật trong tiểu thuyết, đại nạn không chết, tái xuất giang hồ không phải cũng cười như vậy sao?”

“Aizz… phu quân, đó là chuyện trong tiểu thuyết, không thể tin tưởng được, chàng hiện tại có khí lực để cười sao? Không có à? Cho nên thiếp mới nói chàng không hảo hảo quản lý Thiên Ma thánh giáo cho tốt, suốt ngày đi đọc mấy cái tiểu thuyết linh tinh, nên mới bị kẻ thù giết lên núi. Chúng ta chết không tiếc nhưng Tuyết Nhi tuổi còn nhỏ, không biết nó hiện tại thế nào? Hừ hừ, Vạn Lý Minh khốn kiếp, dám động đến một đầu ngón tay Nhược Tuyết, ta liền đem bọn chúng huyết tẩy, uy, phu quân, đến chàng nữa, cũng nên nói đôi câu thoại hù dọa bọn chúng một chút đi!”

“Nga, ta nói ta nói ! Hừ hừ đám Vạn Lý Minh khốn kiếp kia, dám động đến một đầu ngón tay của Nhược Tuyết, ta liền đem bọn chúng giết sạch !”

Nói xong còn liếc nhìn Lâm Tố Tố, mong đợi ánh mắt tán dương của nàng.

Lâm Tố Tố xì cười một tiếng

“phu quân, chàng cũng không đổi lại câu khác sao?”

“nàng nói câu kia, chính là ta cũng muốn nói!”

Hắn qua hồi lâu lại thì thào

“Trong tiểu thuyết cũng viết như vậy”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.