Ngự Nữ Tâm Kinh

Chương 60



*Mã Vạn Lý cuồng vọng cười to nói: “Hừ, Kim Thạch được bao tuổi, trong mắt Tư Đồ thế gia cùng Vạn Lý Minh, hắn bất quá chỉ một mãng phu(kẻ lỗ mãng) mang binh, ngươi có biết Thành phòng ngự Quân vì cái gì không đến giúp ngươi, hắc hắc, bởi vì thành phòng ngự quân chỉ nghe mệnh lệnh Tư Đồ thế gia…” Hắn đi đến trước Kim Điệp, cao giọng nói: “Nói thiệt cho ngươi biết, ta nhận mệnh lệnh của Tư Đồ Nghiệp, mới đến hạ nhục ngươi, hắc hắc, ngoan ngoãn nghe lời, bằng không ta sẽ cho ngươi càng khó xem…” Không để ý tới ánh mắt kinh sợ của Kim Điệp, túm lấy tóc nàng, quát: “Còn không quỳ xuống nhận tội!” Hai nha hoàn của Kim Điệp khóc hô hướng về phía Mã Vạn Lý: “Buông ra, buông phu nhân nhà ta ra!”

Kim Điệp chịu đựng đau nhức, trừng mắt nhìn Mã Vạn Lý nói: “Ca ca ta sẽ không bỏ qua cho ngươi, ta không quỳ…”

Mã Vạn Lý phẫn nộ quát: “Tiện nhân, không biết trên dưới, ta trước dạy ngươi quy tắc…” Nói rồi, hắn giơ bàn tay phải lên, hung hăng tát lên mặt bên trái của Kim Điệp, Kim Điệp sợ hãi nhắm mắt lại, khóe mắt chảy ra một hàng thanh lệ bất lực

Kim Điệp đang chờ cái tát sắp giáng tới, đôi mắt nhắm lại đột ngột phát giác bạch quang bức người, đích bàn tay khổng lồ đã rời đi xa mái tóc đen, thân thể bị người ôm lấy, bay nhè nhẹ trên không, nàng sợ hãi ý thức ôm chặt lấy thắt lưng người kia, dán mặt vào ngực hắn, ngửi khí tức nam tính hắn như xạ như lan, cảm thấy hảo ấm áp hảo an toàn, ôm hắn, tựa như ôm cả thế giới, bởi vì có hắn thì có hết thảy.
t r u y e n c v [.] c o m
“Nhạc Nhạc? Chàng thật sự tới cứu ta, ô ô, bọn họ đều khi dễ ta, không ai quản ta nữa, nghĩ không ai cứu ta nữa… Ngày hôm qua sau khi chàng đi, ta đã nghĩ kỹ rồi, ta nguyện ý làm nữ nhân của chàng, chỉ làm nữ nhân của một mình chàng… Ô ô, ôm chặt lấy ta, ta rất sợ hãi!” Kim Điệp trợn mắt, sau khi thấy nam tử đang ôm nàng chính là Nhạc Nhạc, rốt cuộc nhịn không được ủy khuất đầy bụng, cánh tay phấn quấn lên cổ hắn, thống khoái khóc lớn.

Nhạc Nhạc có thể cảm giác được nàng đau khổ, kích động, ái ý cùng kiên định, căng căng chế trụ phong yêu của nàng, đôi môi tiến đến bên tai nàng, ôn nhu nói: “Điệp nhân không cần sợ hãi, làm nữ nhân của ta, ta sẽ bảo vệ nàng, dùng sinh mệnh của ta, dùng hết thảy của ta, đến bảo vệ nàng, có ta ở đây, ai cũng không thể khi dễ nàng!”

Hai thiếp thân nha hoàn của Kim Điệp thấy nàng được Nhạc Nhạc cứu đi, liền cao hứng chạy tới kêu: “Phu nhân, phu nhân, Vương công tử đến rồi, người không cần sợ hãi! Công tử sẽ bảo vệ chúng ta!”

Người Xem náo nhiệt “Ong ong” huyên náo ồn ào, có người ủng hộ Nhạc Nhạc, có mắng hắn không biết sống chết, có người quay về phía Mã Vạn Lý ngao ngao kì quái kêu, cười hắn bị Nhạc Nhạc một kiếm bức lui…

Mã Vạn Lý trong lòng thầm cấp bách “Vương Nhạc Nhạc? Như thế nào lại là hắn! Chẳng lẻ Kim Điệp cũng có một chân cùng hắn(ý nói cũng có quan hệ ân ái)? Lần trước bị hắn náo loạn ở Vạn Lý Minh làm mất hết mặt mũi, nhiệm vụ hôm nay cũng xem như hoàn thành rồi, lần này cũng không thể để hắn tiện nghi, nhất định phải giáo huấn hắn một phen…” Nổi giận mắng: “Vương Nhạc Nhạc, ngươi nhiều lần đối địch với Vạn Lý Minh, sát hại trên trăm huynh đệ Lý Minh ta, vì nể mặt Tiên Vu thế gia, không so đo với ngươi, hôm nay ngươi lại tới đây khiêu khích, ta nếu còn nhẫn nại thêm, người trong giang hồ chắc chắn cười Minh ta nhát gan sợ chuyện, cho nên, hôm nay nhất định phải thảo luận cho rõ.” Truyện được đăng tại TruyenCv[.]com

“Như thế nào thuyết pháp a? Hơn mười một vị chính đạo cao thủ, khi dễ một nữ tử không biết võ công, hôm nay còn có thuyết pháp sao? Cần thảo luận thuyết pháp cũng nên là ta, bởi vì các ngươi thừa dịp ta vắng mặt, khi dễ nữ nhân của ta, khiến nàng kinh sợ, lại phải chịu nổi khổ da thịt… Trừng cái gì trừng, chẳng lẻ ta nói oan sao, thời điểm ta tới đây ngươi còn dùng tay túm tóc Kim Điệp, chẳng lẻ còn muốn chối? quần chúng chung quanh đều có thể làm chứng, có phải không ạ?”

Người xem náo nhiệt cực kỳ phối hợp, cười hi hi nói: “Đúng vậy, chúng ta làm chứng!” Bình thường bọn họ phải nén giận trước Vạn Lý Minh, gặp cơ hội có thể phát giận, sao có thể không phối hợp.

Mã Vạn Lý mới vừa chịu nỗi đau mất con, lại có nợ cũ với Nhạc Nhạc, nghe hắn bịa chuyện cứng cỏi, trong cơn giận dữ, quát: “Lão phu kéo tóc nàng thì đã làm sao…”

“Thấy chưa, ta không có oan uổng ngươi, chính mình thừa nhận là tốt rồi. Khụ khụ, ngươi đã nhận sai, mau hướng người ta nhận tội, đi tới, đi tới, đứng trước Kim Điệp quỳ xuống lạy ba lạy, ta sẽ không truy cứu nữa, quỳ đi!”

Quần chúng vây xem phối hợp so với lần trước còn tốt hơn, cùng kêu lên nói: “Quỳ đi, quỳ đi!”

Kim Điệp thấy Nhạc Nhạc nói chuyện rất thú vị, sớm đã quên đi nỗi sợ hãi vừa rồi, cùng ba nha hoàn cười thành một đoàn, sùng bái ái mộ nhìn chằm chằm Nhạc Nhạc, đôi mắt đẹp trong veo hình như có nồng đậm tình thủy, cuồn cuộn tuôn ra.

Chuyện này chân chính đầu sỏ gây ra là Nhạc Nhạc, thấy Kim Điệp liên lụy chịu khổ, trong lòng có chút áy náy, mặc dù Vạn Lý Minh có gần trăm cao thủ, nhưng hảo thủ chân chính như Trương Mạc Hưu, Ba Mộc Đồ, Ngô Thanh cũng không có ở đây, nên cũng yên tâm trêu chọc Mã Vạn Lý một phen.

Mã Vạn Lý tức giận đến mức trán nổi đầy gân xanh, xoay người giao phó với Viên Hôi một tiếng, mới đi hướng Nhạc Nhạc, quát: ” Tiểu nhân không biết trời cao đất rộng, để cho lão phu giáo huấn ngươi một chút, dạy ngươi chữ “tử” v viết như thế nào!”

Nhạc Nhạc nhếch môi cười, cười nói “Nguyên lai ngươi biết chữ “tử” viết như thế nào, tốt lắm, hảo hảo!” Nghênh tiếp Mã Vạn Lý nổi giận xông đến, hai người chiến cùng một chỗ, Nhạc Nhạc là lần đầu tiên giao thủ với Mã Vạn Lý, trong lòng thầm giật mình “Gừng càng già càng cay, Xuyên Vân Thối của hắn quả nhiên danh bất hư truyền, mỗi một thối công tới đều có một cổ chân khí kỳ quái, tựa hồ có thể xuyên phá hộ thể chân khí, né tránh thật là vất vả!”

Hai người đánh nhau khó phân thắng bại, Xuyên Vân Thối sắc bén hoa tiếu, tại không trung trở mình chuyển di, dài như cánh của hùng thỏ, quái dị nhưng lại linh hoạt dẻo dai, hai chân nhanh như gió lốc, tật tự thiểm điện. Nhạc Nhạc lại ứng phó thoải mái tự nhiên, kiếm chiêu không theo lẽ thường, kiếm phong thường từ góc độ không tưởng chui ra, linh hoạt như rắn, mãnh như rồng, nhất chiêu lơ đãng sử xuất lại tiêu sái xinh đẹp, kỳ hoa sặc sỡ tại không trung phóng ra, thân ảnh phiêu dật bình tỉnh…

Nhạc Nhạc đang đánh say mê, thình lình nghe phía sau truyền đến tiếng kêu thảm thiết của nữ tử, nhìn lại, nhất thời tức giận hai mắt muốn nứt ra, một nha hoàn che ở trước người Kim Điệp, sau lưng trúng phải hai tiễn, bạch vũ tiễn vĩ(tiễn lông đuôi trắng) run rẩy, huyết thủy chảy theo đường tiễn, thấm ướt tiễn vĩ(mũi tên), vũ mao bị nhuộm thành màu đỏ, Kim Điệp khóc lớn, ôm lấy nàng, hô: “Tiểu Chiêu, Tiểu Chiêu, ngươi tỉnh tỉnh…”

Nhạc Nhạc mãnh nhất chiêu ” Thương ngân”, bức lui Mã Vạn Lý, phi thân bắn tới bên cạnh Kim Điệp: “Điệp nhân, sao lại thế này?”

Kim Điệp nhẹ ôm lấy đầu Tiểu Chiêu, khóc ròng nói: “Nàng thay ta chặn tiễn, bọn họ muốn giết chết ta… Là kẻ kia dùng tên bắn người…” Nàng oán hận chỉ vào Viên Hôi, Nhạc Nhạc thuận theo tay nàng chỉ, thấy được Viên Hôi sắc mặt tái nhợt, đang muốn trốn phía sau người khác, Nhạc Nhạc hung hăng trừng nhìn hắn, liếc mắt kia chứa hận ý sâu đậm, trong đó còn có cừu hận của sư phụ hắn Hoa Thiết Thương…

“Công… công tử, chàng có thể hôn ta một cái không, Tiểu Chiêu rất thích chàng ôi, từ đệ nhất nhìn thấy chàng… Ta nghĩ không xứng ở cùng công tử một chỗ, không dám nghĩ…”

Nhạc Nhạc tâm nhẹ run rẩy một chút, thương tiếc nhìn thấy sinh mệnh Tiểu Chiêu đang sắp mất, ôm nàng vào trong ngực, an ủi nói: “Tiểu Chiêu xinh đẹp như vậy, ta rất thích, là ta không bảo vệ tốt các ngươi, thực xin lỗi…”

Kim Điệp ở bên vội vàng thúc dục nói: “Nhạc lang, mau hôn nàng đi, Tiểu Chiêu sắp không được rồi, ô ô, Tiểu Chiêu…” Nha hoàn Tiểu Sở bên cạnh Kim Điệp cũng ỉ ôi, nhẹ nhàng rơi lệ, chăm chú nhìn vào Tiểu Chiêu.

Tiểu Chiêu đôi môi trắng bệch có chút rung động, tựa như đang dính sát nhau, Nhạc Nhạc hiểu được tâm ý của hắn, khẽ vuốt lên mái tóc rối bời của nàng, ôn nhu hôn lên đôi môi bạc bạc lạnh như băng, Tiểu Chiêu dùng hết khí lực cuối cùng, một tay quấn trên cổ Nhạc Nhạc, đột nhiên một trận thở gấp gáp, kịch liệt ho dữ dội, Nhạc Nhạc ôm nàng ôm càng chặt, nhẹ nhàng dùng ống tay áo lau đi máu tươi nàng chảy ra, nhìn thấy Tiểu Chiêu mang theo nụ cười mà đi, tâm Nhạc Nhạc, có loại cảm giác nứt ra, tựa như đêm đó hỏa thiêu Vạn Lý Minh… Hắn nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, lạnh lùng dừng ở Viên Hôi, Viên Hôi bị ánh mắt hắn nhìn chăm chú khiến toàn thân phát lạnh, ánh mắt này giống đã thấy qua ở nơi nào rồi… Hắn vỗ đầu, thầm nghĩ: “A! Hắn là thiếu niên cứu Hoa Thiết Thương….” Ngón tay hắn chì vào Nhạc Nhạc, há to miệng định nói.

Nhạc Nhạc đôi mắt đỏ rực, nhe răng cười nhìn vẻ mặt sợ hãi của Viên Hôi, hắn bỗng dưng thét dài trùng thiên, bay lên không trung mấy trượng, lồng khí hộ thể màu vàng nhạt càng biến càng dày đặc, càng đổi càng nhỏ, cuối cùng lồng khí màu hồng nhạt nhỏ dần biến thành Truy Tâm Kiếm, Nhạc Nhạc cũng không thấy, bay tại không trung chỉ có một thanh kiếm, mang theo kiếm khí màu hồng nhạt càng dày đặc, như một xích long bay vội tới, bắn về phía Viên Hôi. Những người có kiến thức đại kinh thất sắc, thất thanh thét to: “Thân kiếm hợp nhất?” xích long kia kéo cái đuôi màu đỏ thật dài, thần tình cao ngạo vô cùng, lại vừa như lời thề kiên định không hối hận, loại khí phách không đạt mục, chết không bỏ qua, kích động đánh trống ngực! Hồng long trong nháy mắt trước sự kinh ngạc của mọi người, đã chui vào trái tim Viên Hôi đích, nhập vào cơ thể, trong nháy mắt, sinh tử đã định, trong nháy mắt quyết định vĩnh viễn.

Nhạc Nhạc xuyên qua Viên Hôi cũng không dừng lại, tiếp tục bay vụt, lại xuyên qua mười ba tên cao thủ Vạn Lý Minh, mới dừng lại thân hình, rơi xuống chính giữa bọn Vạn Lý Minh, hắn bi rống một tiếng “Tan nát cõi lòng!”. Truy Tâm Kiếm trong tay vũ ra một bức đồ án, như hắc sắc mân côi méo mó, chỉ là cánh hoa có rất nhiều mật, hoa kia đang run run rẩy, nhảy lên, không giống hoa, mà giống một trái tim, trái tim rách nát loang lổ, bức đồ án này chỉ chợt lóe, nhưng lại khắc sâu trong não người, hắc sắc tử khí bi thương, đánh sâu vào tâm mỗi người, hắc khí chỉ có thể làm cho người ta nghĩ đến tử vong, nghĩ đến… Không kịp nghĩ, kẻ có võ công cao cường bản năng cảm thấy nguy hiểm, vội vã kì quái kêu lên bay ra phía sau, còn chưa bay ra, trái tim kia đã giống lưu li(thủy tinh) bạo vỡ, phương viên mấy trượng đều bị hắc sắc chết chóc này bao phủ, vạn đóa hắc mang thiểm điện bắn ra, năm sáu mươi người gần Nhạc Nhạc nhất, ngoại trừ mấy người võ công siêu cao đào tẩu ra ngoài, tất cả tan vụn thành bọt biển, cả kêu cũng không kịp kêu một tiếng, hắc mang không ngừng, tiếp tục bay vụt ra ngoài, tiếng kêu thảm thiết khủng bố chói tai nhức óc, cho đến khi hắc mang biến mất….

Tĩnh, tĩnh đến bất ngờ.

Số người Vạn Lý Minh còn sống sót, chỉ còn tám người có hộ thể chân khí, bọn họ đều thối lui phía sau linh xa bị phá nát của Mã Diệc Phổ, sắc mặt ảm đạm biến thành hắc sắc, ngơ ngác nhìn Nhạc Nhạc, nhìn Nhạc Nhạc trụ kiếm cúi đầu suy nghĩ sâu xa, cả thở cũng không dám thở lớn, sợ sẽ làm Nhạc Nhạc điên cuồng “Tan nát cõi lòng” nữa…

Đám đông vây xem, đã tĩnh, tĩnh đến mức chân cũng không dám cử động, sương mù hắc sắc tử vong, ngươi chình là ác ma, quấn sâu trong linh môn bọn họ, tận đến rất nhiều năm sau, mọi người sợ nhất nghe được Vương Nhạc Nhạc hô to “Tan nát cõi lòng”, thanh âm kia chẳng những làm cho người ta tan nát cõi lòng, lại làm cho người ta toàn thân đều vỡ…

Kim Điệp ôm Tiểu Chiêu đã chết, kinh ngạc nhìn Nhạc Nhạc, nói với nha hoàn bên người: “Tiểu Sở, nếu ta chết, Nhạc lang thương tâm phẫn nộ vì ta như vậy, ta thật hy vọng người chết vừa rồi là ta…”

Tiểu Sở kéo Kim Điệp, vô ý thức nỉ non nói: “Ta cũng vậy….”

Nhạc Nhạc rốt cục ngẩng đầu lên, ác độc nhìn lướt qua tám người Vạn Lý Minh còn sống sót, khóe miệng khẽ nhe răng cười, Mã Vạn Lý trong lòng phát lạnh, trước hết lui ba bước, những người khác đã nhanh chóng lui mấy bước, Bảo Phương mặt tái nhợt, có chút run run lui cuối cùng, vừa rồi một kích kia, đủ để cho hắn lại kinh tỉnh trở lại sau cơn ác mộng. Thời điểm đầu tiên thấy Nhạc Nhạc sử dụng chiêu này, hắn cách rất xa, không chính thức cảm nhận được kì cảnh sợ hãi cùng thống khổ, hôm nay đã đủ để hắn chậm rãi nhận thức rồi.

Nhạc Nhạc cũng không có lại xuất thủ, bởi vì hắn không còn khí lực để xuất thủ nữa, vừa rồi thừa dịp có cảm giác tan nát cõi lòng, mạnh mẽ sử xuất “Tan nát cõi lòng”, dồn toàn bộ chân khí trong cơ thể, nhất chiêu dùng hết, thiếu chút nữa bò trên mặt đất, đứng không nổi, nhờ có Truy Tâm Kiếm chống lên mặt đất, mới không bị người khác nhìn ra sơ hở. Nhạc Nhạc dùng mũi kiếm màu đỏ, hất nhẹ mấy tảng đá chận đường, chậm rãi đi tới chỗ Kim Điệp. Hắn muốn dùng tiếng ồn của kiếm ma sát với mặt đường, để che dấu bộ pháp bất ổn cùng trầm trọng…

Tiếng động chói tai, nghe được ai ai cũng ứa ra mồ hôi lạnh, nhưng lại không ai dám nói lời phản đối, bởi vì Truy Tâm Kiếm kia vẫn âm vang xé gió, sát khí vẫn như cũ, thân kiếm đỏ tươi, tựa hồ vĩnh viễn yêu máu tươi, kẻ nhát gan cả mũi kiếm cũng không dám nhìn… Truyện Tiên Hiệp – .com

Cách Kim Điệp chỉ có hơn mười trượng, Nhạc Nhạc lại đi dị thường cật lực, cái trán đã toát đầy mồ hôi hột, bởi vì đưa lưng về phía bọn Vạn Lý Minh, cho nên không lo lắng bị chúng bắt gặp, mà đám đông vây xem cách hắn tới ba trăm thước, càng khó phát giác, đến lúc tới bên cạnh Kim Điệp, cả kiếm cũng cầm không nổi nữa, âm độc Cửu U chưởng trong cơ thể mất đi nội lực áp chế, lại chậm rãi tản khắp tứ chi bách hài(khắp cơ thể)…

Nhạc Nhạc đang lo như thế nào thoát thân, một thanh âm hồng lượng phật hiệu từ sau đám đông vây xem truyền đến: “Adi đà phật, thí chủ kiếm chiêu quá độc ác, nhất chiêu giết gần trăm người, tâm linh đã nhập ma đạo, ngã phật từ bi, bần tăng sẽ không ngồi nhìn không quản, xin thí chủ tự phế võ công, bằng không lão nạp chắc chắn vì thế trừ hại, hàng ma vệ đạo!”

Nhạc Nhạc vừa định mở miệng mắng lớn, đột nhiên thấy thanh âm này rất tinh tường thân thiết, lão tăng áo xám nhíu mày phiêu rồi liếc mắt, bực mày râu bạc hết, thần quang nội liễm, ẩn ẩn có nhập vào trần thần phật thái độ, bất quá Nhạc Nhạc lại biết hắn là một đại dâm côn, đại phiến tử(đại lừa bịp), bởi vì hắn đúng là cái gì cũng bất giới Toàn Giới đại sư.

Bên tai nghe được hắn truyền âm: “Hỗn tiểu tử, muốn làm cái gì thì làm, đem chân khí dùng hết sạch, con mẹ ngươi, trên thân ngươi độc còn chưa tiêu trừ sạch, ngươi thật không biết chữ “tử” viết như thế nào, thừa dịp ta nói bậy câu giờ, nhanh chóng khôi phục chân khí…”

Kim Điệp đã cẩn thận phát hiện Nhạc Nhạc sắc mặt không tốt, liền dìu lấy hắn, căm tức nhìn Toàn Giới, nói: “Hoà thượng không biết tình lý, Nhạc lang chỉ giúp ta giết vài tặc nhân không biết vương pháp, ngươi lại trách hắn độc ác, như thế nào giúp bọn cường đạo hung tàn kia…”

Toàn Giới diện mục thần thánh trang nghiêm, cao giọng quát: “Bần tăng chỉ tin vào ánh mắt, nhìn việc không nhìn người, ta chỉ thấy hắn một kiếm giết gần trăm người, nhưng lại không thấy những người đó làm gì hắn, ngươi nói ta nên tin tưởng ai đây?”

Mã Vạn Lý thấy Toàn Giới tiên phong đạo cốt, dung mạo phi phàm, lại nghĩ rằng hắn nhất định là cao tăng hữu đạo, nếu mượn tay hắn, diệt trừ Vương Nhạc Nhạc, thật sự là thiên đại khoái sự(chuyện rất sảng khoái trên đời), vội ho một tiếng, cũng không dám lên trước, nói: “Vị đại sư này nói rất đúng, ta Vạn Lý Minh luôn luôn là bạch đạo kính trọng đại bang đại phái khác, Vương Nhạc Nhạc nhiều lần sát hại đệ tử Minh ta, thật sự làm người khác đau đớn, đáng thương cao thủ bổn phái quá ít, không phải đối thủ của hắn, hôm nay lại bị hắn một kiếm giết trên trăm cao thủ, đáng thương bọn họ trên có cha mẹ, dưới có thê nhi, tiểu ma đầu như hắn vậy nên bị này… Ôi, thỉnh đại sư minh giám, vi võ lâm trừ tai họa này!”

Đám đông vây xem có người nhịn không được hô to: ” Hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu, dâm tiện, đồ cặn bã, tú đậu…***!”

Mã Vạn Lý giả điếc không nghe thấy, chỉ cẩn thận chăm chú nhìn sắc mặt Toàn Giới đại sư, lại nói: “Xem, đám đông chung quanh đang mắng hắn, đủ biết Vương Nhạc Nhạc xấu xa cỡ nào rồi!”

Nhạc Nhạc thiếu chút nữa cười ra tiếng, chỉ nghe Toàn Giới truyền âm nói: “Mẹ nó, lão tử chung quy nghĩ mình da mặt dày nhất, không nghĩ rằng Mã Vạn Lý kĩ nghệ còn cao một hơn bậc, lão tử cuối cùng biết lý do hắn có tên này rồi – da mặt dày ngàn dặm! Đừng có nhìn lại nữa hãy nghe ta nói, dùng thục phụ Kim Điệp bên cạnh ngươi đi, tiểu tử ngươi có song tu công có nữ nhân, còn sợ thương tích bị độc sao? Đừng có thẹn thùng, nhiều người sợ cái gì! Nói trước, ta chỉ giúp ngươi kéo dài một đoạn thời gian, đến lúc đó bị Mã Vạn Lý vượt qua rồi, ta cũng không thể giúp ngươi, ta còn đang tiếp tục tìm phật tự dưỡng lão đây…”

Kim Điệp đang khiển trách chửi mắng Mã Vạn Lý vô sỉ, đã thấy Nhạc Nhạc đôi môi dán đến bên tai nàng, nhẹ giọng nói: “Điệp nhân, trên thân ta độc đã phát tác, nội lực đã dùng hết, ta nghĩ giờ cùng nàng hợp thể trị độc, được không?”

Kim Điệp nhẹ nhàng rùng mình, sắc mặt ửng đỏ, bất an nói: “Nhiều người như vậy…” Nhưng Nhạc Nhạc mặt chuyển xanh, toàn thân tỏa ra khí âm lãnh nhàn nhạt, khẽ cắn cặp môi thơm, kiên định nói: “Ân, Điệp Nhân nghe Nhạc lang, chỉ cần Nhạc lang không có việc gì, dù bị thiên hạ nhạo báng, ta cũng không sợ, nhưng nên làm như thế nào đây?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.