Ngự Nữ Tâm Kinh

Chương 57



Nhạc Nhạc võ công đạt đến tầng thứ bảy, nội lực tiến thêm một tầng, khinh công thân pháp đã tăng lên rất nhiều, trăng lưỡi liềm, sao thưa sương mỏng, theo sát thân ảnh màu xám cách chừng mười trượng, nhảy lên qua mấy cái dài phố, cuối cùng lại vừa tung bay vào một đại trạch viện, viện cao quá bốn trượng, Nhạc Nhạc không mất một tia khí lực, cũng có thể phóng qua, chỉ là đột ngột cảnh giác, thân thể giữa không trung đang muốn leo tường bẻ, lui lại một chỗ rẽ bên góc tường. Thân ảnh khô gầy đang vác nữ tử mặc áo, bỗng đứng ở đầu tường, cẩn thận quét tứ phía, xem có người theo hay không, sau đó mới đắc ý nhảy vào sân, thiểm điện chui vào rừng cây nhỏ trong viện.

Nhạc Nhạc lần này đã thấy rõ bóng người khô gầy đó, cư nhiên là Quỷ Ngục Môn Ngạ Tử Quỷ, lại muốn làm theo lời nói của Sắc Quỷ trước khi chết, chẳng lẻ nữ tử trên lưng hắn chính là Mộc phu nhân? Hoàn thành tâm nguyện Sắc Quỷ, hoặc là lấy này khiêu khích Kiếm Tông… Nhạc Nhạc nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi có chút lo lắng, lo cho Mộc phu nhân.

Trong rừng cây, Ngạ Tử Quỷ đem Mộc phu nhân trói lại trên cây, giải khai huyệt đạo của nàng, hắc hắc cuồng tiếu: “Mộc phu nhân quả nhiên phong vận bất phàm, huynh đệ của ta ánh mắt không sai, chỉ vì nàng mà đánh mất tánh mạng, hừm hừm, hôm nay ta phải thay hắn hưởng dụng nàng, sau đó đưa nàng xuống âm phủ cùng hắn, để cho hắn tại âm phủ cũng có thể tận tâm khoái hoạt!” Mộc phu nhân lúc này mới dám mở hai tròng mắt, bắt gặp một lão nhân khô gầy như quỷ, mặt lộ vẻ dữ tợn, cả kinh kêu lên: “A, ngươi là người phương nào, bắt ta tới đây để làm gì?” Nàng bình thường mặc dù thân phận tôn quý, kiến thức uyên bác, nhưng đột ngột tại đêm khuya bị một tên gia hỏa xấu như quỷ, bắt vào trong rừng, bị dọa đến mức tiếu kiểm tái nhợt, thân thể mềm mại run rẩy, bộ ngực cao vút bắt đầu vểnh lên, cũng bởi sau khi cánh tay phấn bị ngã cột vào cây, tô nhũ càng lộ vẻ tuyệt vời, bởi vì lạnh mà phong châu đột khởi(vú to lên), dần dần săn cứng.

Ngạ Tử Quỷ tròng mắt gắt gao nhìn chằm chằm bộ ngực rung động của Mộc phu nhân, tàn nhẫn nuốt một ngụm nước miếng, thở rõ ràng biến thô, Mộc phu nhân bắt gặp ánh mắt trần trụi của hắn, toàn thân nổi da gà, hít sâu một hơi, muốn làm tâm tình yên ổn, nói ra lời nói ung dung như ngày thường: “Mặc kệ ngươi là ai, bây giờ thả ta trở về, vốn bổn phu nhân sẽ bỏ qua chuyện cũ, bằng không hơn một ngàn hộ vệ tướng quân Mộc phủ sẽ không bỏ qua, Kiếm Tông cũng sẽ không buông tha ngươi!”

” Hắc hắc, Kiếm Tông, hộ vệ? Lão tử không sợ, huynh đệ ta chết vì nàng, ta sẽ làm ngươi không có kết cục tốt…” Hắn giơ móng vuốt đen lên, kéo mạnh xuống, ti bào(áo tơ tắm) duy nhất của Mộc phu nhân bị xé thành hai phần, một nửa dính ngay trên cây, một nửa khác lại bị Ngạ Tử Quỷ ném ở trên bùn đất.

” A! Không cần… Cứu mạng a…” Nàng từ nhỏ ở trong khuê phòng, sau khi xuất giá vào Mộc tướng quân phủ, được mọi người kính sợ ái mộ, bình thường công tử phóng đãng mặc dù đối với nàng mê đắm ngắm nhìn, nhưng bởi hộ vệ hung mãnh, cũng không có dũng khí làm càn, hôm nay bị người cột vào trên cây, làm cho nàng trần truồng. Nhất thời khóc lớn giống một tiểu cô nương, thầm cầu xin chư thiên thần phật, thậm chí cầu cứu tiên phu của nàng.

“Ha ha, mỹ nhân, nàng cứ việc hét đi, tòa nhà này sớm không có ai ở, ngươi hét bể cổ họng cũng không ai cứu nàng!” Hắn dùng tay lướt qua tiểu đĩnh mĩ nhũ(căng đẹp) của Mộc phu nhân, âm hiểm cười nói: “Thật sự tuyệt vời, đáng tiếc lão tử không thể hưởng thụ, bất quá, ta cũng sẽ không để nàng yên ổn, ta sẽ tước một mộc côn tráng kiện, để nàng thoải mái, đâm nàng thoải mái đến chết mới thôi, ha ha!”

Mộc phu nhân bị vẻ mặt âm độc đích cùng lời nói ác độc tàn nhẫn dọa không nhẹ, rơi lệ đầy mặt, toàn thân sợ hãi run rẩy, lá cây rơi rụng trong đêm, rơi xuống thân thể tuyệt vời của nàng, thân thể trong suốt như tuyết mềm mại trong gió lạnh tựa như khối băng, lạnh tận tâm, thấy Ngạ Tử Quỷ đang lựa chọn một nhánh cây cứng để ngược đãi nàng. Mộc phu nhân thầm quyết tâm, muốn cắn lưỡi tự vận, hàm răng trắng như bạc lại không có được một tia khí lực, Ngạ Tử Quỷ đã sớm đề phòng nàng, đã hạ tiệt mạch thủ pháp khác thường trên người nàng. Nàng tuyệt vọng ngưỡng mộ Thiên Mạc, thật hy vọng người anh hùng trong mộng có thể tới cứu nàng khoát khỏi khổ ải, ai có thể cứu nàng, anh hùng có thể bảo vệ cho nàng ở đâu?

Nhạc Nhạc một mực ở trong rừng chăm chú nhìn vào, nhưng vì Ngạ Tử Quỷ ở bên cạnh nàng, không thể hạ thủ, nếu ngộ thương Mộc phu nhân, cũng không phải chuyện hắn muốn. – http://.com

Thấy Ngạ Tử Quỷ kéo áo ngủ của nàng ra, Nhạc Nhạc đã theo mĩ ngực nàng rung động mà kinh hoàng, thiếu chút nữa khống chế không được ra tay, xem bộ dáng nàng đau thương sợ hãi, Nhạc Nhạc vô cùng thương xót, tâm linh cực kỳ linh mẫn, cảm ứng được trong lòng nàng sợ hãi cùng quyết tâm thề chết, đang lúc ý nghĩ muốn chết dâng lên tới cực điểm Nhạc Nhạc đã lo lắng tới cực điểm, sợ nàng tự sát, bất quá ý chết trong nháy mắt lại biến thành tuyệt vọng bất lực, tiện đà xuất hiện hảo ý niệm khao khát…

Nhạc Nhạc thấy Ngạ Tử Quỷ cách nàng khá xa, biết đây là thời cơ tốt nhất cuối cùng, không cầu đả thương địch thủ, chỉ cần cứu người, vận khởi mười thành đích công lực, thiểm điện bắn về phía Mộc phu nhân, bốn trượng… ba trượng… hai trượng… một trượng. Nhạc Nhạc đang đắc thú thành công, ở ngoài xa Ngạ Tử Quỷ đã phát giác ra Nhạc Nhạc, nổi giận hét lên một tiếng, giơ chưởng đánh về phía Mộc phu nhân. Lần này mục đích của hắn muốn hành hạ nàng đến chết, gặp người đến cứu, cũng không muốn tra tấn nữa, giết chết nàng là được rồi.

Nhạc Nhạc lại lâm vào tình thế lưỡng nan, một là xuất kiếm đâm Ngạ Tử Quỷ, nhưng Mộc phu nhân chắc chắn phải chết, hơn nữa cũng không chắc có thể giết chết hắn. Hai là thay Mộc phu nhân đỡ lấy một chưởng, tự mình bị thương, sau đó hai người đều chết tại đây. Trong lúc Điện quang hỏa thạch(cực kỳ nguy hiểm), làm hắn không biết làm sao, đối với vu vật xinh đẹp trời sinh nhiệt ái, không cho phép có người trực tiếp thương tổn nàng, tốc độ không giảm, cấp bách vận hộ thể chân khí, chắn trước người Mộc phu nhân, “Cửu U chưởng” khô hắc mang theo tiếng gió, bổ tới chân khí hộ thể màu hồng, Nhạc Nhạc trong khoảnh khắc này nhớ tới lời nói của Mộ Dung Kì “Dĩ bĩ chi đạo, hoàn thi bỉ thân”, mặc dù chân khí vận hành bất đồng, nhưng thường xuyên cùng nàng hợp thể tu luyện, đối với vận hành quỹ tích chân khí kỳ dị của nàng rất tinh tường, trong lúc cửu tử nhất sinh(chín phần chết một phần sống), tự nhiên lấy ra dùng.

Ngạ Tử Quỷ thấy cư nhiên có kẻ thay Mộc phu nhân ngăn cản một chưởng tất tử này, trong lòng đắc ý “Hắc hắc” loạn cười, thầm nghĩ: “Đồ đần, bị lão phu chưởng một chưởng, ngươi cũng sẽ chết, sao cứu người được, bất quá cũng tốt, giết chết ngươi xong, ta lại hảo hảo tra tấn mỹ nhân này.” Vốn tưởng rằng sẽ dễ dàng vượt qua kháng thể chân khí của Nhạc Nhạc, nhưng lại tiếp xúc với một tầng khí màu hồng bảo vệ, chưởng lực bị một lực đạo kỳ dị đánh vắng ra ngoài, kỳ dị lực đạo trước đem chưởng lực quay về phía hắn, nhưng lại giữa đường mất đi phương hướng, cuối cùng kia chưởng lại đánh trên một gốc cây đại thụ cách hai trượng Nhạc Nhạc, cây khẻ run lên, chỉ là lá cây màu xanh lục đột nhiên biến thành khô khốc, biến thành màu đen, dưới ngọn gió lướt qua, toàn bộ bóc ra, hàng ngàn lá cây rơi lã chả, bay loạn, loạn lạc…
Truyện đăng nhanh nhất tại T r u y e n C v . c o m
Nhạc Nhạc lui nhẹ hai bước, thổ ra một ngụm máu tươi, lưng áo đánh vào song phong to căng của Mộc phu nhân, nàng không kêu lên sợ hãi, nhưng lại khóc. Nàng lúc tất cả sự chú ý đều cũng đặt ở trên thân Ngạ Tử Quỷ, chợt thấy chưởng phong khô hắc chụp đến, chỉ là một trận giải thoát, không cần lại bị hắn ngược đãi nữa. Đang nhắm mắt chờ chết, đã thấy một bạch y nam tử từ trên trời giáng xuống, trên thân chàng tỏa ra ánh sáng màu hồng nhạt, thay nàng ngăn trở một chưởng tất tử. Nàng kích động muốn khóc lên, đây chính là anh hùng mình khẩn cầu sao, bóng lưng hảo tuấn mỹ, thấy hắn hộc máu, trong lòng nổi lên đủ mọi tư vị, cảm động, khổ sở, nhu tình, quan tâm… Nhạc Nhạc thời khắc thân hình đụng tới nơi đó của nàng, nàng đột nhiên cảm thấy một trận an toàn thoải mái từ trong tâm phát ra, cảm giác khẩn trương sợ hãi từ trong lòng biến mất, tâm tình phóng áp lực được phóng thích, nước mắt đổ xuống: “Ô ô, ngươi rốt cục đến đây… Ô, ngươi không sao chớ, sao lại ngốc như vậy… Để cho ta xem xem!” Nàng quên hết nguy hiểm của bản thân, toàn bộ tâm tư đều dồn trên thân Nhạc Nhạc.

Nhạc Nhạc mặc dù đã phá giải đại bộ phận chưởng lực, nhưng mô phỏng không thuần thục, hơn nữa Ngạ Tử Quỷ nội lực thâm hậu, vẫn đánh cho hắn bị thương nhẹ. Hắc diệp vừa rơi xuống, trên miệng hắn đã ứa máu, mỉm cười xoay người, trong khoảng cách hắc diệp rơi, khi đó đã lộ ra khuon mặt xinh đẹp, lê hoa đái vũ(yếu đuối, đáng thương), đằm thắm thâm tình, Nhạc Nhạc chặt đứt sợi dây đang trói buộc nàng, cười nói: “Đừng sợ, có ta ở đây, ai cũng không thể tổn thương nàngi!”

Mộc phu nhân thấy bạch y nam tử xoay người, tâm đã chuyển sáng mắt, nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ đến như thế, chi tâm nàng tựa hồ đã đình chỉ, nụ cười kia đã giấu thật sâu ở trong đáy lòng nàng: “Vương… Nhạc Nhạc? Như thế nào là ngươi?”

Nhạc Nhạc thần bí cười nói: “Nàng cho rằng là ai? Ta đang ngủ, bỗng nhiên thấy có người mãnh liệt kêu gọi ta, vì vậy ta bỗng xuất hiện ở chỗ này, hơn nữa mới lại vừa may chắn trước người nàng, giúp nàng cản một chưởng!”

Mộc phu nhân phá đề cười: “Ngươi gạt người, ta không tin đâu”, trong lòng xác thực ngọt ngào vô cùng, vẻ mặt thật sự rất giống một hài tử, xác thực tin rằng đây là anh hùng trời phái xuống cho nàng. Nàng đột nhiên nhớ tới, trong một khắc này, đáy lòng đã thanh trừ hình ảnh tiên phu rồi, nàng bỗng nhiên cả kinh, mới phát hiện thân thể mình xích lõa, đang nằm trong ngực hắn, nàng vội vàng đẩy Nhạc Nhạc ra, nhưng lại phát hiện không có chút khí lực, tô nhũ cao vút lại vừa hung hăng dán trên ngực Nhạc Nhạc. Nhạc Nhạc giải khai huyệt đạo cho nàng, giờ nàng có thể tự đứng thẳng, nhưng lại trở nên thẹn thùng hơn, thân thể trắng như ngọc toàn bộ lộ trong không khí, lại không tìm thấy cái gì để che chặn, giống tiểu bạch thỏ(thỏ trắng) kinh hoàng nhút nhát, cánh tay trắng noản nhỏ bé, che khuất bộ ngực cùng hạ thể, cuối cùng cao thấp đều lộ, càng xấu hổ lại càng tiếu động lòng người.

Nhạc Nhạc mặc dù say mê sắc đẹp của nàng, nhưng biết lúc này không nên, đem võ sĩ bào trắng như tuyết cởi xuống, khoác lên người nàn: “Ha ha, tay nàng quá nhỏ rồi!” Mộc phu nhân còn chưa kịp giận dữ, Nhạc Nhạc đã đẩy nàng ra một bên, bởi vì lá cây đã tan mất, bỗng cảm thấy sát khí nồng đậm của Ngạ Tử Quỷ

“Vương Nhạc Nhạc, lại là ngươi?” Ngạ Tử Quỷ lại vừa sợ vừa giận, sợ chiêu “Tâm toái nhất kích(Tan nát cõi lòng một kích)” của Nhạc Nhạc, kia hắc sắc vụ sóng vẫn còn đang in hằn trong lòng hắn, giận là Nhạc Nhạc lại phá hư chính sự của hắn.

“Ngạ Tử Quỷ, đã nhận ra ta? Ân, không dễ dàng, thì ra ta sớm danh chấn âm dương nhị giới rồi, hắc hắc!” Nhạc Nhạc vẻ mặt vô lại, cầm Truy Tâm Kiếm, khóe miệng lộ ra nụ cười quái dị khó hiểu.

“Ngươi! Hừ, đừng cho là ta sợ ngươi, nếu không phải ngươi ỷ vào thanh danh Tiên Vu thế gia, ngươi sớm chết một ngàn lần rồi, ngươi đem Mộc phu nhân giao ra, lão phu thả ngươi đi, bằng không, đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt(ra tay tàn nhẫn)!”

” Úc, trời ạ! Đầu ngươi có phải là lão hồ đồ rồi, chỉ bằng của ngươi Cửu U chưởng mà nghĩ thắng được ta? Coi như ngươi có thể đánh thắng được ta, nhưng vì cứu mỹ nhân, ta chết cũng chẳng hối tiếc? Phải không mỹ nhân?”
Truyện được đăng tại T r u y e n Cv [.] c o m
Mộc phu nhân đang mừng thầm phong thái của Nhạc Nhạc, thấy hắn lẫm liệt không sợ hãi, chậm rãi nói, tâm thần sớm đã lạc mất vô tung vô tích, chợt thấy Nhạc Nhạc quay đầu lại hỏi nàng, đã không có tiếng gì nữa, chỉ là liên tục gật đầu, tới tận nửa ngày mới lấy lại tinh thần, cúi đầu thẹn thùng, thầm nghĩ: “Hôm nay làm sao vậy, luôn nói sai nói, cư nhiên không tưởng niệm tiên phu nữa, sao lại thế này? Nhưng hắn đã là nữ tế của Tiên Vu thế gia, hơn nữa bên người có rất nhiều mỹ nữ, còn có thể coi trọng ta sao? Ai nha, như thế nào luôn muốn nghĩ tới mấy chuyện tu nhân này….”

Ngạ Tử Quỷ cười lạnh liên tục, nói: “Vương Nhạc Nhạc quả nhiên có tài, nguyên lai cả Mộc phu nhân cũng đã vào tay ngươi, hắc hắc, hôm nay khiến cho các ngươi làm đồng mệnh uyên ương! Xem chiêu!” Song chưởng âm phong đại thịnh, hắc vụ lượn lờ, trong không gian tiếng gió hét gào, khói đen biến ảo thành khô lâu, lạnh lẻo u thâm không thấy tròng mắt, đánh về phía Nhạc Nhạc.

Mộc phu nhân nhìn thấy khô lâu ảnh khủng bố, sợ hãi hét lên một tiếng, dán sát người vào gốc cây, Nhạc Nhạc cau mày, không nghĩ tới Ngạ Tử Quỷ vừa lên đã dùng tuyệt chiêu– Cửu U Khô Lâu. Bây giờ còn phải bảo vệ Mộc phu nhân, lại không thể trốn tránh, chỉ phải đánh bừa, chân khí điên cuồng vận hành, thét dài một tiếng: “Thệ ngôn!” hổ khu(chân hổ) bay lên không trung mấy trượng, lồng khí hộ thể màu hồng nhạt cái lồng khí càng lúc càng dày đặc, càng biến càng nhỏ, cuối cùng lồng khí màu hồng nhạt lui thành đại tiểu Truy Tâm Kiếm, Nhạc Nhạc cũng không thấy, chỉ có một thanh kiếm bay trong không trung, mang theo kiếm khí màu hồng nhạt ngay càng đặc, như một xích long đang múa lượn, đánh về phía hắc sắc khô lâu, trong nháy mắt Nhạc Nhạc dùng chân khí cường đại, mô phỏng cảnh giới người kiếm hợp nhất, người tức là kiếm, kiếm tức là người, nhân kiếm hợp nhất. Ngạ Tử Quỷ quá sợ hãi, thất thanh nói: “Nhân kiếm hợp nhất? sao có thể?” xích long kéo cái đuôi thật dài màu đỏ, vô cùng kêu ngạo, lại vừa như thệ ngôn(lời thề) kiên định không hối hận, loại này không đạt mục đích, khí phách thà chết chứ không bỏ qua, trêu chọc nhân tâm! Hồng long trong nháy mắt làm hắn kinh hãi, đánh nát hắn biến ảo hắc sắc cự đại khô lâu của hắn, kiếm thế không thay đổi, bắn về phía trái tim hắn, Ngạ Tử Quỷ kinh hãi, lui nhanh hai trượng, né sau một gốc cây đại thụ, đúng ngay hướng ngay của hồng sắc phi long. Nhạc Nhạc thầm kêu khổ, nếu đâm vào cây này, kiếm khí không đến được người hắn lại dùng hết, chính mình thân hình cũng sẽ lộ ra, đến lúc đó nhất định thất bại không cần nghi ngờ, trầm quát một tiếng, kiếm phong triệt thoái về phía sau, hai chân bay lên thân cây, một thân hình bay trong không trung, rơi trên mặt đất. Ngạ Tử Quỷ không nghĩ tới hắn sẽ lại đột nhiên thu kiếm, bị toàn lực hai chân này đá bay ngược ra sáu bảy trượng, chặt đứt hơn hai cây đại thụ, huyết khí trong lòng quay cuồng, tuôn ra hai ngụm máu tươi: “Trước kia chỉ nghe nói Kiếm Thần luyện thành nhân kiếm hợp nhất, ngươi tuổi còn nhỏ như thế nào đạt được tu vi này?”

Nhạc Nhạc thầm mắng hắn là đồ đần, nếu là thật sự tu thành nhân kiếm hợp nhất, ngươi làm gì có cơ hội nói chuyện, nói: “Có chí không cần tuổi cao, Giản lão quỷ đã vui vẻ truyền tuyệt kỷ cho ta, ta đánh không lại hắn, không thể không học, sao, học thành cái dạng này rồi, hắc hắc, muốn thử lại hay không?”

” Ta không tin!” Ngạ Tử Quỷ thấy trán Nhạc Nhạc đổ mồ hôi, hiển nhiên là chân khí đã hao phí rất nhiều, lại nghĩ, cho dù là thật sự nhân kiếm hợp nhất, dưới tình huống chân khí không đủ, uy lực cũng sẽ không quá mạnh, huống chi một kiếm vừa uy lực cũng không phải quá mạnh, lão liền lớn gan xông tới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.